Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên chiếc Thiên Long Ấn đặt trên mặt bàn kính lạnh lẽo, tạo nên một vầng sáng mờ ảo, như một điềm báo cho những gì sắp đến. Thanh Long mở mắt, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh sáng quắc trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, ẩn chứa một ý chí kiên định. Anh đã sẵn sàng. Con rồng đã thức giấc, và cuộc săn bắt con ưng đã chính thức bắt đầu. *Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.*
***
Bình minh hé rạng, xuyên qua tấm rèm cửa mỏng của căn hộ chung cư cũ kỹ nhưng được cải tạo tinh tế. Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới mơn man trên bức tường màu vàng nhạt đã bạc màu của chung cư Thiên Phúc, nơi mà Thanh Long đã chọn làm điểm xuất phát cho đế chế Thiên Long của mình. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người bán hàng rong, tiếng bước chân vội vã từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của đô thị đang thức giấc. Tuy nhiên, bên trong căn hộ, một không khí hoàn toàn khác biệt ngự trị. Tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, tiếng chuông gió khẽ khàng lay động trên ban công khi làn gió sớm mai mơn man lướt qua, đôi khi là âm thanh năng lượng lưu chuyển rất nhẹ nhàng khi Thanh Long tĩnh tâm điều hòa hơi thở, tất cả hòa quyện tạo nên một sự tĩnh lặng, tập trung đến đáng sợ. Mùi hương hoa lài dịu nhẹ thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, quyện với mùi trầm hương thoảng qua từ chiếc bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở một góc phòng, thêm chút nồng ấm của cà phê mới pha, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, lại vừa ẩn chứa đầy vẻ bí ẩn. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua ban công, rọi sáng một góc phòng, nhưng vẫn có những góc khuất luôn chìm trong bóng tối mờ ảo, như thể chúng đang che giấu những bí mật sâu kín.
Trên chiếc bàn làm việc rộng lớn, được phủ đầy bởi chồng tài liệu và hai màn hình máy tính khổng lồ phát ra ánh sáng xanh nhạt, Thanh Long và Lâm Phong đang ngồi đối diện nhau. Thanh Long, với thân hình săn chắc, cân đối trong chiếc áo sơ mi lụa màu than chì, mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng, toát lên vẻ nam tính, lịch lãm, nhưng ánh mắt anh lại sắc bén như diều hâu, quét qua từng con số, từng dòng chữ trên màn hình. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng của anh khẽ mím lại, thể hiện sự tập trung cao độ. Lâm Phong, với vẻ ngoài gầy gò, chiếc kính cận dày cộp và chiếc áo hoodie xám đơn giản, đang thao tác nhanh nhẹn trên bàn phím, những ngón tay lướt thoăn thoắt như múa. Ánh mắt cậu lanh lợi và nhanh nhẹn, đầy vẻ tận tâm, mặc dù đôi lúc vẫn thoáng hiện lên sự lo lắng trước quy mô của nhiệm vụ mà Long ca giao phó.
“Đây là tất cả thông tin công khai và một số dữ liệu bán công khai về Trần Đức Hùng và các công ty ‘vệ tinh’ mà anh ta đang điều hành, sếp,” Lâm Phong báo cáo, giọng cậu trầm và cẩn trọng, như sợ làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Thanh Long. “Hắn ta có vẻ rất giỏi che giấu… các mối quan hệ chằng chịt, các công ty con được thành lập và giải thể liên tục, như thể đang cố tình làm rối tung mọi thứ.”
Thanh Long khẽ gật đầu, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Thiên Long Ấn đặt bên cạnh. Cảm giác lạnh lẽo từ kim loại chạm vào da thịt giúp anh giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối. “Không chỉ giỏi che giấu, mà còn rất khôn ngoan, Lâm Phong,” anh đáp, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, từng lời nói như khắc sâu vào không khí. “Những con số này… chúng nói dối. Chúng là những lời nói dối được sắp đặt một cách tinh vi. Hãy đào sâu hơn vào các dự án bất động sản lớn trong ba năm gần đây, đặc biệt là những dự án có liên quan đến việc giải tỏa mặt bằng. Bà Ba đã nhắc đến những vụ thâu tóm đất đai mờ ám. Chắc chắn đó là một trong những điểm yếu mà hắn cho rằng không ai có thể chạm tới.”
Anh quay màn hình về phía Lâm Phong, chỉ vào một biểu đồ phức tạp thể hiện dòng tiền của một chuỗi các công ty con. “Nhìn vào đây. Các khoản vay khổng lồ từ các ngân hàng nhỏ, lãi suất cắt cổ, nhưng lại được trả sòng phẳng một cách bất thường. Rồi các giao dịch chuyển nhượng cổ phần giữa các công ty này với giá trị biến động khó hiểu. Không một nhà đầu tư thông minh nào lại chấp nhận những rủi ro và lợi nhuận bất định như vậy nếu không có một mục đích ngầm.” Thanh Long dừng lại, đôi mắt anh nheo lại, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực thoáng hiện trên môi, nhưng đó là một nụ cười lạnh lẽo, đầy suy tính. “Hắn ta đang rửa tiền, hoặc có lẽ là hợp thức hóa một nguồn tài chính bất chính nào đó. Hoặc cả hai.”
Lâm Phong gật đầu lia lịa, ánh mắt cậu dán chặt vào màn hình, ngón tay lại bắt đầu lướt nhanh trên bàn phím. Tiếng gõ phím dồn dập trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, như một bản nhạc nền căng thẳng cho cuộc điều tra. “Em hiểu rồi, Long ca. Các dự án lớn liên quan đến giải tỏa mặt bằng… đó là những nơi dễ xảy ra tranh chấp, dễ tạo ra ‘chi phí phát sinh’ không minh bạch. Em sẽ tập trung vào đó. Có vẻ như hắn ta đang sử dụng một mạng lưới các công ty ma để thổi phồng giá trị đất đai, sau đó bán lại cho các dự án lớn hơn với giá trên trời, hoặc sử dụng chúng để làm tài sản thế chấp cho các khoản vay khổng lồ, rút ruột các ngân hàng.” Cậu nói với một sự chắc chắn đáng ngạc nhiên, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về thế giới ngầm của tài chính.
Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trầm hương dịu nhẹ và cà phê nồng ấm. Anh không chỉ phân tích bằng lý trí. ‘Năng lực đặc biệt’ của anh, thứ đã giúp anh vượt qua bao hiểm nguy và nhìn thấu những bí mật mà người khác không thể, giờ đây đang hướng dẫn anh. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, một sự vặn vẹo trong dòng chảy năng lượng của thành phố, tập trung quanh những con số và cái tên Trần Đức Hùng. Nó không phải là sự lạnh lẽo của kim loại hay không khí, mà là sự lạnh lẽo của những âm mưu thâm độc, của những linh hồn bị chà đạp, của những đồng tiền nhuốm máu. Anh cảm nhận rõ ràng những sợi dây vô hình kết nối giữa Trần Đức Hùng và những sự kiện trong quá khứ, những bí ẩn về "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen" mà anh đã mơ hồ nghe nói đến. Manh mối về Trần Đức Hùng và các hoạt động "thâu tóm" của hắn chính là hạt giống cho sự hình thành Tập đoàn Hắc Ưng sau này, và cũng có thể là nguồn gốc của sự kiện "Bão Đen" khủng khiếp đó.
“Chính xác,” Thanh Long mở mắt, đôi mắt anh giờ đây còn sắc bén hơn. “Hãy tìm những dự án mà giá đất bỗng dưng tăng vọt không lý do, những công ty mới thành lập chỉ để thực hiện một giao dịch rồi biến mất. Đặc biệt, hãy chú ý đến những giao dịch có sự tham gia của các quỹ đầu tư nước ngoài không rõ nguồn gốc. Hắn ta sẽ không chỉ dừng lại ở việc thâu tóm nhỏ lẻ, mà còn vươn vòi bạch tuộc ra toàn bộ thị trường, tạo ra một cơn bão tài chính để trục lợi. Những giao dịch này, Lâm Phong, có thể là tiền đề cho một sự kiện lớn hơn, một cuộc khủng hoảng mà hắn ta đang âm thầm xây dựng.”
Lâm Phong gật đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán dù căn phòng có điều hòa. “Em đã bắt đầu lọc các dự án bất động sản có quy mô lớn từ 500 tỷ đồng trở lên, và những công ty có vốn điều lệ tăng đột biến trong thời gian ngắn. Hầu hết đều liên quan đến xây dựng cơ sở hạ tầng, phát triển khu đô thị mới. Và quả thật, có rất nhiều công ty con, công ty liên kết, công ty ‘sân sau’ được thành lập chỉ để nhận thầu phụ, hoặc mua bán đất đai giữa các bên rồi đẩy giá lên cao. Có những dự án, giá trị đất ban đầu chỉ vài trăm tỷ, nhưng sau vài lần chuyển nhượng qua các công ty vỏ bọc, đã lên đến hàng nghìn tỷ, thậm chí chục nghìn tỷ. Điều đáng nói là các báo cáo tài chính của những công ty này đều được ‘làm đẹp’ một cách hoàn hảo, không có lấy một sai sót nào trên giấy tờ.”
Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố đang nhộn nhịp. Một cảm giác nặng nề đè nén lấy lồng ngực anh. Anh biết rằng, những gì Lâm Phong vừa nói chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Trần Đức Hùng không chỉ là một kẻ tham lam, mà còn là một kiến trúc sư của sự hỗn loạn, một kẻ muốn thao túng cả một thành phố. “Đừng tin vào những gì chúng muốn ta thấy, Lâm Phong. Những báo cáo tài chính ‘hoàn hảo’ đó chính là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất. Hãy tìm những gì không được viết ra, những gì bị che giấu. Những cuộc họp kín, những thỏa thuận ngầm, những cái tên ẩn đằng sau các cổ đông lớn. Hắn ta là một con cáo già, nhưng không có con cáo nào có thể che giấu hoàn hảo mọi vết chân.” Anh quay lại nhìn Lâm Phong, đôi mắt rực lên ý chí quyết đoán. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và Thiên Hải này, cũng sẽ là của ta. Ta sẽ không để bất cứ ai biến nó thành sân sau cho những âm mưu đen tối.”
***
Chiều tà buông xuống, nhuộm căn phòng trong một gam màu vàng cam lờ mờ, dần dần chìm vào bóng tối. Chỉ còn ánh sáng xanh ma mị từ màn hình máy tính chiếu rọi lên khuôn mặt tập trung của Thanh Long và Lâm Phong. Bên ngoài, nắng nhạt dần, nhường chỗ cho làn gió nhẹ mơn man qua khung cửa sổ, mang theo mùi khói xe và hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó. Không khí bên trong căn hộ vẫn căng như dây đàn, nhưng sự tĩnh lặng đã được thay thế bằng tiếng gõ phím dồn dập hơn, tiếng chuột click liên hồi và tiếng thở đều đều của hai con người đang dồn hết tâm trí vào công việc.
Lâm Phong, với chiếc kính cận đã trượt xuống sống mũi, đang chỉ vào một biểu đồ phức tạp trên màn hình, nơi các mũi tên đỏ và xanh đan xen, vẽ nên một mạng lưới các giao dịch tài chính chằng chịt. “Long ca, đây là kết quả phân tích sơ bộ về các dự án bất động sản lớn trong vòng ba năm qua. Em đã lọc ra được hơn hai mươi dự án có dấu hiệu bất thường. Và đây là điểm chung của chúng: đều liên quan đến một nhóm khoảng mười công ty con, có tên gọi rất ‘bình thường’ như ‘Công ty TNHH Phát triển Đô thị X’, ‘Công ty Cổ phần Đầu tư Bất động sản Y’, nhưng trụ sở lại nằm ở những khu vực không mấy liên quan đến hoạt động kinh doanh của họ, thậm chí có công ty chỉ đăng ký ở một địa chỉ ảo hoặc văn phòng luật sư.”
Thanh Long tiến lại gần hơn, ánh mắt anh lướt qua từng con số, từng tên công ty. Anh chạm nhẹ vào màn hình, nơi Lâm Phong vừa khoanh tròn một chuỗi các giao dịch chuyển nhượng đất đai. “Mấy công ty này... xuất hiện quá nhanh, biến mất cũng quá nhanh. Dòng tiền chảy qua chúng như một con sông ngầm, nhưng lại không để lại dấu vết rõ ràng ở đâu cả. Có vẻ như chúng đang bơm tiền vào một ‘ống dẫn’ lớn hơn, một dòng chảy chính mà chúng ta chưa nhìn thấy. Giống như những con cá nhỏ đang gom mồi về cho một con cá mập khổng lồ.” Giọng anh trầm khàn, đầy suy tư, phảng phất sự nguy hiểm. “Đây không chỉ là những giao dịch rửa tiền thông thường. Nó có quy mô lớn hơn nhiều, phức tạp hơn nhiều.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt cậu đầy vẻ bất mãn xen lẫn phẫn nộ. “Đúng vậy, sếp. Em cũng thấy kỳ lạ. Giá trị các dự án đầu tư đều cao hơn mặt bằng chung của thị trường, đôi khi là gấp đôi, gấp ba mà không có bất kỳ yếu tố nào hợp lý để giải thích. Và có vẻ như có nhiều bên liên quan chỉ để ‘hợp thức hóa’ các khoản chi phí, để chia nhỏ các giao dịch, làm mờ mắt cơ quan chức năng. Những khoản ‘chi phí quản lý’, ‘chi phí tư vấn’, ‘chi phí marketing’ không rõ ràng chiếm tỷ lệ quá lớn so với tổng mức đầu tư. Em nghi ngờ có cả sự tham nhũng ở đây, sự móc nối giữa Trần Đức Hùng và các quan chức trong bộ máy nhà nước để làm ngơ hoặc thậm chí tiếp tay cho những hoạt động phi pháp này.”
Thanh Long nhắm mắt lại vài giây, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí nặng nề, dơ bẩn từ mạng lưới tài chính này. Nó không chỉ là sự ô uế của tiền bạc bẩn, mà còn là sự thối rữa của đạo đức, của niềm tin, của cả một hệ thống. Anh cảm nhận được những luồng năng lượng tiêu cực, những oán khí từ những người dân bị giải tỏa mặt bằng không công bằng, từ những doanh nghiệp nhỏ bị chèn ép, từ những dự án bị thổi phồng giá trị để trục lợi. Đây chính là cái “luồng khí đen tối” mà anh đã cảm nhận được từ Bà Ba. Nó là hiện thân của sự tham lam vô độ, của quyền lực bị lạm dụng, của một thế lực đang muốn nuốt chửng cả thành phố này. ‘Năng lực đặc biệt’ của anh đang hoạt động mạnh mẽ, giúp anh nhìn thấu những con số khô khan để thấy được bản chất thật sự của chúng – những lời nói dối, những âm mưu ẩn mình dưới vỏ bọc hợp pháp.
“Tham nhũng… Đó là điều không thể tránh khỏi khi đối phó với những kẻ như Trần Đức Hùng,” Thanh Long mở mắt, đôi mắt anh rực sáng trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng. “Hắn ta không chỉ mua chuộc mà còn thao túng. Những ‘chi phí’ đó, Lâm Phong, không chỉ là tiền túi của hắn, mà còn là tiền hối lộ, tiền bôi trơn, tiền mua sự im lặng. Đây không chỉ là một vấn đề kinh tế, mà còn là một mạng lưới quyền lực ngầm khổng lồ, bao gồm cả chính trị, xã hội đen và tài chính. Một con bạch tuộc với vô số vòi bạch tuộc đang vươn ra khắp Thiên Hải.”
Anh chỉ vào một biểu đồ khác, nơi thể hiện mối liên hệ giữa các công ty vỏ bọc với các quỹ đầu tư nước ngoài. “Và đây, những quỹ đầu tư này. Chúng có vẻ ngoài rất uy tín, nhưng khi truy ngược lại, nguồn gốc của chúng lại rất mơ hồ, thường là từ các thiên đường thuế. Điều này cho thấy Hùng không chỉ hoạt động trong nước mà còn có những mối liên hệ quốc tế. Hắn ta đang chuyển tiền ra nước ngoài, hoặc ngược lại, mang tiền bẩn từ nước ngoài về để hợp pháp hóa thông qua các dự án này. Đây có thể là một trong những cách hắn ta gây quỹ cho các hoạt động ngầm của Huyết Sát Hội, hoặc để đối phó với các cuộc khủng hoảng tài chính mà hắn tự tạo ra.”
Lâm Phong gõ phím liên tục, lưu lại tất cả những phân tích của Thanh Long. Cậu biết, đây là một nhiệm vụ sống còn, không chỉ vì Thanh Long, mà còn vì sự trong sạch của thành phố. “Em sẽ tiếp tục đào sâu vào các quỹ đầu tư này, Long ca. Có lẽ đó là chìa khóa để tìm ra nguồn gốc thực sự của khối tài sản khổng lồ mà Trần Đức Hùng đang sở hữu, cũng như những mối liên hệ quốc tế của hắn. Em nghi ngờ đây là những công ty được thành lập để phục vụ cho các sự kiện như ‘Bão Đen’ – một cuộc khủng hoảng kinh tế được tạo ra để thâu tóm tài sản giá rẻ, rửa tiền bẩn và củng cố quyền lực.” Lâm Phong nói với sự quyết tâm, nhưng trong thâm tâm cậu vẫn có một chút sợ hãi. Cậu biết rằng, càng đào sâu, họ càng chạm vào những thứ nguy hiểm hơn. Những thông tin này, nếu bị tiết lộ, có thể rung chuyển cả Thiên Hải.
Thanh Long nhìn Lâm Phong, ánh mắt anh đầy tin tưởng. “Tốt lắm. Hãy tìm những điểm bất thường trong dòng chảy vốn, những giao dịch đáng ngờ giữa các công ty con và các quỹ này. Hắn ta có thể đã sử dụng những sơ hở pháp lý để hợp thức hóa việc thu mua đất đai với giá rẻ mạt, sau đó thổi phồng giá trị lên để trục lợi, hoặc sử dụng nó để thế chấp cho các khoản vay lớn mà không có ý định trả. Đây chính là tiền đề cho việc liên kết Hắc Ưng với sự kiện ‘Bão Đen’ và các hoạt động thâu tóm phi pháp đất đai trong quá khứ.” Anh trầm giọng, “Chúng ta đang vén màn một âm mưu lớn, Lâm Phong. Một âm mưu mà sẽ cần tất cả sự nhạy bén và khả năng của chúng ta để lật tẩy.”
***
Đêm đã về khuya, thành phố Thiên Hải giờ đây không còn ồn ào, náo nhiệt như ban ngày, mà thay vào đó là một vẻ đẹp lấp lánh, huyền ảo của hàng triệu ánh đèn. Từ ban công của căn hộ bí ẩn, Thanh Long đứng một mình, ánh mắt sâu thẳm của anh dõi theo những ánh đèn xa tít tắp, như những vì sao rơi rụng xuống mặt đất. Gió đêm mát mẻ, mang theo chút hơi ẩm của sương và mùi thơm dịu của những loài hoa dại, mơn man trên làn da anh. Chiếc Thiên Long Ấn trên tay anh, giờ đây đã nguội lạnh, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ thành phố, tạo nên một vầng hào quang mong manh xung quanh nó.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí trong lành của đêm khuya lấp đầy lồng ngực. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh vẫn cảm nhận được sự nặng nề, dơ bẩn của mạng lưới quyền lực ngầm mà anh và Lâm Phong vừa vén màn. Nó là một cảm giác lạnh lẽo, ghê tởm, như thể có một con quái vật vô hình đang thở phì phò dưới lòng đất của thành phố. Sự phức tạp và quy mô của mạng lưới này khiến anh nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến cá nhân để lật đổ một kẻ thù, mà là một cuộc chiến vì công lý, vì trật tự mới cho Thiên Hải. Anh đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù, nhiều thế lực, nhưng Trần Đức Hùng, và cái bóng Hắc Ưng đứng sau hắn, lại mang đến một cảm giác khác biệt. Hắn ta không chỉ là một kẻ tàn bạo hay tham lam, mà còn là một kẻ cực kỳ thông minh, xảo quyệt, có khả năng che giấu mọi dấu vết một cách hoàn hảo.
Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, như thể nó là trọng trách mà anh đang gánh vác. Anh không ngừng tự hỏi, liệu có một thế lực nào lớn hơn cả Hắc Ưng đang đứng sau Trần Đức Hùng, giật dây mọi thứ từ trong bóng tối? Những bí mật về nguồn gốc năng lực của anh, thứ đã giúp anh nhìn thấu những điều mà người thường không thể, cũng đang dần hé lộ, nhưng liệu nó có đủ mạnh để đối phó với một thế lực đã tồn tại quá lâu, quá sâu rộng như thế này? Cuộc chiến này, anh biết, sẽ đòi hỏi nhiều hơn là chỉ sức mạnh và trí tuệ. Nó sẽ đòi hỏi những hy sinh, những đánh đổi mà anh chưa thể hình dung được. Những hệ lụy của nó có thể ảnh hưởng đến những người anh yêu thương, những mỹ nhân đã bước vào cuộc đời anh, trở thành một phần không thể thiếu của anh.
“Trần Đức Hùng… Mày không chỉ là một con cáo già, mà còn là một con quái vật ẩn mình. Một kẻ đã xây dựng đế chế của mình trên sự dối trá, tham nhũng và máu của bao người,” Thanh Long độc thoại nội tâm, giọng anh trầm thấp, đầy rẫy sự kiên định và cả một chút đe dọa. “Nhưng dù mày có ẩn sâu đến đâu, dù mày có che giấu hoàn hảo đến mấy, tao cũng sẽ lôi mày ra ánh sáng. Những con số không biết nói dối, nhưng chúng sẽ tiết lộ những lời nói dối của mày. Những lớp vỏ bọc hoàn hảo của mày, cuối cùng cũng sẽ vỡ tan tành.”
Anh nhắm mắt lại lần nữa, hít thở sâu, cảm nhận luồng năng lượng đặc biệt trong mình đang trỗi dậy mạnh mẽ. Năng lực này, thứ đã giúp anh cảm nhận được những "luồng khí" bất thường từ các con số tài chính, sẽ là chìa khóa để anh khám phá những bí mật mà người thường không thể thấy. Anh biết rằng, Lâm Phong, với sự thông minh và kỹ năng công nghệ của mình, sẽ phải đối mặt với những thách thức lớn hơn trong việc giải mã các dữ liệu được mã hóa, những hệ thống bảo mật phức tạp mà Trần Đức Hùng đã xây dựng. ‘Hắc Ưng Mật Mã’ và ‘Sổ Đen Huyết Sát’, những khái niệm mà Lâm Phong chỉ mới nghe loáng thoáng, chắc chắn sẽ xuất hiện, và đó sẽ là những thử thách lớn nhất của cậu ta.
Thanh Long mở mắt, đôi mắt anh giờ đây rực sáng với một ngọn lửa quyết tâm. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh không hề nao núng. Quy mô và sự phức tạp của mạng lưới Hắc Ưng được hé lộ đã gợi ý về sự can thiệp của các thế lực chính trị và quan chức tham nhũng, những kẻ sẽ xuất hiện và cản đường anh trong tương lai. Nhưng Thanh Long đã sẵn sàng. Anh là một con rồng, và rồng không bao giờ lùi bước trước bất kỳ con ưng nào, dù nó có sải cánh rộng lớn đến đâu.
*Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật.* Thanh Long thì thầm, lời nói của anh hòa vào gió đêm, mang theo một sức mạnh vô hình, một lời tuyên chiến không tiếng động gửi đến kẻ thù đang ẩn mình trong bóng tối. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng đặc biệt trong mình đang trỗi dậy, sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, cho một cuộc chiến không khoan nhượng.