Thiên địa mỹ nhân
Chương 113

Vết Nứt Đầu Tiên: Dữ Liệu Ngầm và Tiếng Vọng Từ Quá Khứ

3228 từ
Mục tiêu: Thanh Long thâm nhập sâu hơn vào dữ liệu nội bộ của Tập đoàn Hắc Ưng, vượt qua lớp vỏ bọc tài chính bên ngoài.,Hé lộ những giao dịch đáng ngờ và tên tuổi liên quan đến các hoạt động phi pháp quy mô lớn của Hắc Ưng.,Thanh Long cảm nhận một mối liên hệ mơ hồ, khó hiểu với quá khứ của chính mình thông qua những thông tin được tìm thấy.,Củng cố vai trò của Lâm Phong như một thiên tài công nghệ, cánh tay đắc lực của Thanh Long.,Đẩy mạnh giai đoạn 'setup' của Arc 4, tạo tiền đề cho việc phát hiện bằng chứng cụ thể hơn về hoạt động bất hợp pháp trong chương tiếp theo.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong
Mood: Tense, mysterious, intellectual, slightly contemplative and unsettling (do the past connection).
Kết chương: [object Object]

Gió đêm lướt qua làn da, mang theo chút hơi ẩm của sương và mùi hoa dại, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa hừng hực trong lòng Thanh Long. Anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận sức nặng của nó, tựa như gánh nặng của cả một thành phố đang đặt lên vai mình. Lời thì thầm *“Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật”* vẫn còn vang vọng trong không khí, một lời tuyên chiến không tiếng động gửi đến kẻ thù đang ẩn mình. Giờ đây, đã đến lúc biến lời nói thành hành động, đã đến lúc vén màn sự thật.

Sau khoảnh khắc trầm tư trên ban công, Thanh Long quay trở lại văn phòng của mình tại Tập Đoàn Thiên Khải, nơi ánh sáng màn hình máy tính vẫn còn hắt lên gương mặt tập trung của Lâm Phong. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép này, vốn được thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Nội thất bên trong sử dụng vật liệu cao cấp, những đường nét sắc sảo của kiến trúc hiện đại, cùng với sự hiện diện của công nghệ AI tiên tiến, tất cả đều đang phục vụ cho một mục đích duy nhất: truy lùng bóng ma Hắc Ưng.

Âm thanh duy nhất trong căn phòng rộng lớn này là tiếng máy chủ vận hành rì rầm từ phòng dữ liệu phía xa, hòa cùng tiếng gõ phím dồn dập, liên hồi của Lâm Phong. Thi thoảng, một tiếng điện thoại reo yếu ớt từ khu vực văn phòng tầng dưới vọng lên, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng bao trùm. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, xen lẫn mùi cà phê nồng đặc và mùi ozone nhẹ từ các thiết bị điện tử đang hoạt động hết công suất, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng đầy sự lạnh lẽo của công nghệ, tiềm ẩn một sức mạnh quyền lực và sự bí ẩn.

Thanh Long đứng phía sau, đôi mắt sắc sảo của anh quét qua từng dòng dữ liệu đang nhảy múa trên hàng loạt màn hình. Những biểu đồ phức tạp, các con số tài chính khô khan, những bảng kê khai giao dịch lằng nhằng… tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh mà anh đang cố gắng lắp ráp. Anh không nói một lời, chỉ đơn thuần quan sát, nhưng sự hiện diện của anh đã đủ tạo nên một áp lực vô hình, thúc đẩy Lâm Phong tập trung cao độ. Chiếc áo vest may đo tinh tế ôm sát thân hình săn chắc của anh, tôn lên vẻ nam tính lịch lãm, nhưng giờ đây, anh không còn vẻ ung dung, đa tình thường thấy. Thay vào đó, là một Thanh Long tập trung cao độ, trực giác nhạy bén, pha lẫn sự bất an mơ hồ khi đối mặt với những gì có thể là quá khứ của chính mình.

Lâm Phong, với chiếc kính cận vẫn nằm vững vàng trên sống mũi và chiếc áo hoodie quen thuộc, trông có vẻ thư sinh nhưng ánh mắt lại lanh lợi và nhanh nhẹn hơn bao giờ hết. Cậu ta gần như hòa mình vào thế giới số, đôi tay thoăn thoắt nhảy múa trên bàn phím, đôi mắt dán chặt vào những dòng mã và dữ liệu đang chạy không ngừng. Mồ hôi lấm tấm trên trán cậu, nhưng cậu không hề có dấu hiệu mệt mỏi, mà ngược lại, dường như đang bị cuốn vào một cuộc săn lùng đầy kịch tính.

“Sếp Long,” Lâm Phong đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh lên sự phấn khích khó giấu, “em đã tìm thấy một điểm bất thường ở đây. Dòng tiền này chảy qua một chuỗi công ty vỏ bọc rất tinh vi, như thể một con bạch tuộc đang vươn những xúc tu mỏng manh ra khắp nơi. Chúng được thiết kế để che giấu nguồn gốc và đích đến, nhưng có vẻ như chúng ta đã chạm đến lớp thứ hai của hệ thống.” Cậu ta quay đầu lại, đôi mắt dưới lớp kính cận sáng quắc nhìn Thanh Long, như muốn tìm kiếm sự xác nhận.

Thanh Long gật đầu nhẹ, tay anh nhẹ nhàng gõ nhịp lên bàn, tạo ra một âm thanh đều đặn, khẽ khàng như nhịp đập của thời gian đang trôi. Anh cầm lấy cốc cà phê đã nguội lạnh từ trước, nhấp một ngụm, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Thâm nhập sâu hơn,” giọng anh trầm ấm, đầy uy lực và sức thuyết phục, nhưng có chút gằn nhẹ, như một mệnh lệnh không thể chối từ. “Tôi cần biết đích đến cuối cùng của dòng tiền này, và những kẻ đứng đằng sau mỗi ‘bức màn’. Chuyện này, để tôi xử lý.” Dù câu cuối là của Lâm Phong, nhưng Thanh Long đã tự mình thốt ra, như một lời khẳng định về quyết tâm của cả hai. Anh không chỉ muốn biết ai, mà còn muốn biết *tại sao*. Sự phức tạp của mạng lưới này càng khiến anh thêm tin rằng, đây không chỉ là một vụ tham nhũng đơn thuần.

Lâm Phong gật đầu, đôi mắt lại dán vào màn hình. “Đã rõ, sếp. Em đang cố gắng vượt qua lớp bảo mật này. Nó khá phức tạp, sử dụng mã hóa phân lớp và kỹ thuật che giấu IP động, nhưng không phải là không thể. Chỉ cần thêm một chút thời gian…” Cậu ta nói, ngón tay lại tiếp tục lướt trên bàn phím, mỗi cú gõ đều dứt khoát và tự tin. Thanh Long biết Lâm Phong không nói khoác. Thiên tài công nghệ này, dù vẻ ngoài gầy gò thư sinh, lại có một bộ não phi thường, một sự say mê công việc đến mức đôi khi quên cả ăn ngủ. Chính sự tập trung và khả năng giải mã mọi thứ đã khiến Lâm Phong trở thành cánh tay đắc lực không thể thiếu của anh trong mọi chiến dịch.

Thanh Long lại chìm vào suy nghĩ, đôi mắt anh vẫn không rời khỏi màn hình, nhưng tâm trí anh đã vượt xa những con số. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, một sự bất an mơ hồ đang len lỏi từ những dữ liệu tưởng chừng vô tri này. Đó là “năng lực đặc biệt” của anh, thứ năng lực giúp anh nhìn thấu những điều mà người thường không thể. Nó không chỉ là trực giác, mà còn là một dạng cảm ứng siêu nhiên, cho phép anh nhận biết sự thật ẩn giấu đằng sau những lời nói dối, những con số bị bóp méo. Cảm giác này càng lúc càng mạnh mẽ, như thể anh đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ, mà đằng sau đó là một bí mật kinh hoàng. Anh biết mình đang ở rất gần, rất gần với việc vén màn sự thật.

Mùi cà phê trong không khí dần nhạt đi, thay vào đó là mùi ozone đậm đặc hơn từ các thiết bị điện tử hoạt động liên tục. Đã nhiều giờ trôi qua, từ lúc màn đêm buông xuống cho đến khi những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ kính của tòa nhà Thiên Khải. Cả Thanh Long và Lâm Phong đều không để ý đến thời gian. Sự tập trung của họ đã đạt đến đỉnh điểm, và rồi, một tiếng ‘ting’ nhỏ vang lên từ hệ thống loa máy tính, báo hiệu một bước đột phá.

“Thành công rồi!” Lâm Phong reo khẽ, giọng nói đầy sự phấn khích và tự hào. Cậu ta quay đầu lại nhìn Thanh Long, đôi mắt sáng rực dưới lớp kính. “Sếp, em đã vượt qua được lớp mã hóa quan trọng nhất. Đây là một máy chủ nội bộ không được công khai, thuộc về một trong những công ty ‘sân sau’ của Hắc Ưng. Hắn ta đã cố gắng che giấu nó kỹ đến mức… thật không thể tin được. Dữ liệu ở đây… thật sự rất đáng ngờ, sếp.”

Thanh Long tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc bén như dao cạo dán chặt vào màn hình. “Đọc đi. Đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào.” Giọng anh dứt khoát, không chút do dự, nhưng sâu thẳm bên trong, anh cảm thấy một sự hồi hộp lạ thường. Cái "luồng khí" bất an kia đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, báo hiệu rằng những gì sắp được tiết lộ sẽ không hề tầm thường.

Lâm Phong bắt đầu lướt nhanh qua các thư mục và tập tin, đọc to những thông tin quan trọng. “Có những khoản chi ‘phí tư vấn’ khổng lồ cho các dự án đất đai tại khu vực ngoại ô… liên quan đến một số tên tuổi… ‘quen thuộc’ trong giới chính trị. Những khoản này được ngụy trang rất khéo léo dưới dạng hợp đồng dịch vụ pháp lý hoặc nghiên cứu thị trường, nhưng số tiền lại quá lớn so với giá trị thực tế của các dịch vụ đó. Chúng ta đang nói đến hàng trăm tỷ đồng, sếp.”

Thanh Long nhíu mày. Giới chính trị. Đúng như anh dự đoán. Mạng lưới của Hắc Ưng không chỉ dừng lại ở thương trường.

“Và không chỉ vậy,” Lâm Phong tiếp tục, giọng cậu ta trầm hơn, “có cả những vụ thâu tóm đất đai tranh chấp cách đây vài năm. Các tập đoàn nhỏ hơn bị ép bán, hoặc bị mua lại với giá rẻ mạt thông qua các công ty trung gian. Sau đó, những khu đất này lại được chuyển nhượng cho các dự án lớn hơn của Hắc Ưng với giá trị tăng vọt một cách khó hiểu. Có vẻ như chúng đã được ‘quy hoạch lại’ một cách thần kỳ. Và đây nữa… những hợp đồng ‘ma’ với các nhà thầu không rõ nguồn gốc, chỉ tồn tại trên giấy tờ để hợp thức hóa các khoản chi không minh bạch. Một số trong đó… sếp, chúng liên quan đến các dự án phát triển cơ sở hạ tầng trọng điểm của thành phố, những dự án đã gây xôn xao dư luận một thời vì sự chậm trễ và đội vốn.”

Khi Lâm Phong nhắc đến những dự án đất đai tại khu vực ngoại ô và những vụ thâu tóm tranh chấp cách đây vài năm, một luồng năng lượng lạnh lẽo đột ngột xộc thẳng vào tâm trí Thanh Long, một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Đó là một cảm giác đã ngủ yên rất lâu, bị chôn vùi dưới những lớp ký ức. Anh đột ngột nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng nắm bắt thứ cảm giác mơ hồ, rời rạc đó, như thể một mảnh thủy tinh vỡ sắc nhọn đang cố gắng cắt qua lớp vỏ bọc kiên cố của tâm hồn anh.

“Dừng lại,” Thanh Long lên tiếng, giọng anh trầm hơn, có chút bất ổn khó nhận ra, một sự gằn nhẹ đầy ẩn ý mà Lâm Phong chưa từng nghe thấy. “Quay lại chỗ dự án đất đai kia… Cái tên đó… Tôi cần xem kỹ hơn.”

Lâm Phong lập tức làm theo, cậu ta phóng to một đoạn văn bản trên màn hình. Thanh Long cúi sát xuống, ánh mắt anh dừng lại ở một cái tên, một địa danh, một con số. "Khu đất X, dự án Y, thuộc sở hữu của tập đoàn Z, đã bị thâu tóm vào năm A." Cụ thể hơn, đó là một cái tên quen thuộc đến ám ảnh, một khu vực mà anh luôn cố gắng tránh nhắc đến trong tâm trí mình. Tim anh đập mạnh hơn, mỗi nhịp đập như một tiếng trống dồn dập trong lồng ngực. Một ký ức mơ hồ như tia chớp vụt qua tâm trí anh: ánh lửa bập bùng, tiếng la hét thất thanh, mùi khét của khói và máu, một bóng người cao lớn đứng sừng sững giữa ngọn lửa… Nó quá nhanh, quá chớp nhoáng, nhưng đủ để khiến anh cảm thấy lạnh sống lưng, một cảm giác ớn lạnh không phải vì nhiệt độ phòng mà vì sự ám ảnh của quá khứ. Anh không tài nào tin được, những dự án mờ ám của Hắc Ưng lại có thể liên quan đến sự kiện định mệnh đó. Liệu có phải chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là một sợi dây vô hình nào đó đang kéo anh trở lại vực sâu của quá khứ?

Lâm Phong nhìn Thanh Long, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong khí chất của anh. Cậu ta chưa bao giờ thấy sếp Long có biểu cảm như vậy, ánh mắt anh vừa sắc bén, vừa ẩn chứa một nỗi đau mơ hồ, một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Cậu ta muốn hỏi, muốn biết điều gì đã khiến sếp mình trở nên như vậy, nhưng trực giác mách bảo rằng đây không phải lúc. Cậu chỉ im lặng, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo. Thanh Long không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt dán chặt vào màn hình, như thể đang nhìn xuyên qua những con số, những cái tên, để thấy một bóng ma từ quá khứ đang hiện về.

Bình minh đã ló dạng. Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm len lỏi qua khung cửa sổ kính, nhuộm hồng cả một góc văn phòng. Lâm Phong, sau khi đã sao lưu toàn bộ dữ liệu quan trọng và thực hiện các biện pháp bảo mật, cuối cùng cũng được Thanh Long cho phép về nghỉ. Cậu ta rời đi, để lại Thanh Long một mình trong căn phòng rộng lớn, giờ đây chỉ còn ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt anh.

Thanh Long bước ra sân thượng của tòa nhà Thiên Khải, nơi gió sớm vẫn còn se lạnh, rít qua tai anh từng hồi. Thành phố Thiên Hải đang dần tỉnh giấc, những ánh đèn lung linh phía dưới bắt đầu nhường chỗ cho ánh sáng ban ngày. Mùi không khí cao, hơi sương đêm còn đọng lại, và cả mùi kim loại nóng từ các thiết bị trên mái nhà hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí mát mẻ, lộng gió, yên tĩnh nhưng cũng có chút cô đơn và suy tư. Anh nhìn xuống dòng xe cộ bắt đầu tấp nập, những con người nhỏ bé đang hối hả với cuộc sống của mình, trong lòng nặng trĩu những suy nghĩ.

Những thông tin vừa phát hiện, đặc biệt là cảm giác quen thuộc đến rợn người khi nhìn thấy cái tên và địa danh đó, khiến anh không thể yên lòng. Nó như một vết nứt đầu tiên trên lớp vỏ bọc kiên cố của quá khứ mà anh đã dày công xây dựng.

“Bão Đen… Đêm Huyết Long… liệu có phải chỉ là sự trùng hợp?” Thanh Long thì thầm, giọng anh trầm khẽ, hòa vào tiếng gió rít. Câu hỏi tu từ, đầy suy tư, vang vọng trong không gian rộng lớn. "Bão Đen," một cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ đã càn quét thành phố mười lăm năm trước, kéo theo hàng loạt công ty phá sản, gia đình ly tán. "Đêm Huyết Long," cái đêm định mệnh hai mươi năm trước, khi cuộc đời anh rẽ sang một hướng khác, khi ngọn lửa đã thiêu rụi mọi thứ anh từng có. Liệu có phải hai sự kiện này, tưởng chừng không liên quan, lại là những mảnh ghép của cùng một âm mưu lớn hơn, và Hắc Ưng chính là kẻ đứng sau giật dây?

Anh rút chiếc Thiên Long Ấn từ túi ra, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc bích trong lòng bàn tay. Chiếc ấn, biểu tượng của sức mạnh và quyền uy, giờ đây lại mang theo một cảm giác nặng trĩu hơn bao giờ hết. Anh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vặt, những cảm giác mơ hồ đang xâm chiếm tâm trí.

Trong đầu anh, hình ảnh ánh lửa bập bùng lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, những tiếng la hét xé lòng, mùi khói cay xè và một bóng người... một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đứng giữa biển lửa, đôi mắt hắn lạnh lùng và tàn nhẫn. Đó là một ký ức mà anh luôn cố gắng chôn vùi, một vết sẹo sâu thẳm trong tâm hồn anh. Nhưng giờ đây, những con số, những cái tên từ máy chủ của Hắc Ưng lại đang kéo nó lên, khiến nó trỗi dậy mạnh mẽ, đòi hỏi sự đối diện.

“Mối liên hệ này… nó là gì?” Anh tự hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm, chứa đựng sự quyết tâm lẫn nỗi bất an. Năng lực đặc biệt của anh, thứ đã giúp anh cảm nhận được sự thật, giờ đây lại đang phản ứng mạnh mẽ, như muốn cảnh báo anh về một mối hiểm nguy không chỉ đến từ tương lai mà còn từ quá khứ. Anh biết, những tên tuổi "quen thuộc" trong giới chính trị mà Lâm Phong vừa nhắc đến chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Chắc chắn có một thế lực lớn hơn cả Hắc Ưng đang đứng sau, những kẻ đã thao túng mọi thứ từ trong bóng tối, và có lẽ, đã đóng vai trò trong "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen".

Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn. Anh không thể lùi bước. Anh phải đào sâu hơn, phải tìm ra sự thật. Những bí mật về nguồn gốc năng lực của anh, về quá khứ của chính anh, đang dần hé lộ, và anh phải đối mặt với chúng. Cuộc chiến này không chỉ là để lật đổ một kẻ thù, mà còn là để tìm lại chính mình, để trả lời những câu hỏi đã ám ảnh anh suốt bao năm qua. Những hy sinh cần thiết cho trận chiến cuối cùng, và những hệ lụy của nó, anh biết, sẽ rất lớn. Nhưng anh đã sẵn sàng.

*Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật.* Lời tuyên thệ lại vang lên trong tâm trí anh, không phải là một lời đe dọa, mà là một lời hứa, một lời cam kết với chính bản thân anh và với những người anh yêu thương. Anh sẽ không để bất kỳ thế lực đen tối nào hủy hoại Thiên Hải, hủy hoại những gì anh đã xây dựng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng đặc biệt trong mình đang trỗi dậy, sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, cho một cuộc chiến không khoan nhượng với cả kẻ thù và bóng ma của quá khứ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ