Thiên địa mỹ nhân
Chương 114

Bằng Chứng Độc Ác: Đường Dây Rửa Tiền Của Hắc Ưng

2783 từ
Mục tiêu: Tiếp nối từ Chương 113, Thanh Long và Lâm Phong tổng hợp các manh mối rời rạc để phát hiện bằng chứng không thể chối cãi về đường dây rửa tiền và buôn bán trái phép quy mô lớn của Tập đoàn Hắc Ưng.,Hé lộ sự tàn độc, không từ thủ đoạn của Trần Đức Hùng (Hắc Ưng) qua các giao dịch phi pháp.,Làm rõ hơn mối liên hệ giữa các hoạt động bất hợp pháp của Hắc Ưng với các sự kiện kinh tế xã hội lớn trong quá khứ của thành phố, đặc biệt là 'Bão Đen'.,Thanh Long đối mặt với sự giằng xé nội tâm khi những mảnh ký ức về quá khứ của anh dần được hé mở, liên kết với sự tàn bạo của Hắc Ưng.,Đánh dấu Milestone quan trọng của Arc 4: Thanh Long phát hiện bằng chứng đầu tiên liên quan đến các hoạt động bất hợp pháp quy mô lớn của Hắc Ưng.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong
Mood: Tense, revelatory, determined, with underlying emotional pain
Kết chương: [object Object]

Gió sớm vẫn còn rít qua tai Thanh Long, mang theo cái lạnh cắt da của độ cao. Thành phố Thiên Hải dưới chân anh đang dần bừng tỉnh sau một đêm dài, những khối kiến trúc bê tông và thép khổng lồ dần hiện rõ dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh. Anh đã đứng đây, trên sân thượng tòa nhà Thiên Khải, hồi lâu, để mặc gió cuốn đi những suy nghĩ hỗn độn và những mảnh ký ức vụn vặt đang trỗi dậy trong tâm trí. Chiếc Thiên Long Ấn trong tay anh lạnh buốt, nhưng trái tim anh lại bùng cháy một ngọn lửa không thể dập tắt. Anh đã thề sẽ không lùi bước, sẽ không để bất kỳ thế lực đen tối nào hủy hoại Thiên Hải, hủy hoại những gì anh đã xây dựng. Lời hứa ấy, lời cam kết ấy, khắc sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu.

Anh hít một hơi thật sâu, mùi không khí cao, hơi sương đêm còn đọng lại, và cả mùi kim loại nóng từ các thiết bị trên mái nhà hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí mát mẻ, lộng gió, yên tĩnh nhưng cũng có chút cô đơn và suy tư. Ánh mắt anh sắc như dao, quét qua những tòa nhà chọc trời đang dần nhuốm sắc vàng cam của mặt trời mọc, tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi đã ám ảnh anh suốt bao năm qua. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ là để lật đổ một kẻ thù, mà còn là để tìm lại chính mình.

Thanh Long quay lưng lại với khung cảnh hùng vĩ của thành phố, sải bước dài về phía cửa dẫn vào bên trong. Anh không thể lãng phí thêm một giây phút nào nữa. Những mảnh ghép thông tin, những cảm giác mơ hồ đang thôi thúc anh phải hành động. Khi anh trở lại văn phòng riêng của mình, Lâm Phong đã ngồi sẵn ở đó, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn đầy kiên định và tập trung. Căn phòng rộng lớn, giờ đây được chiếu sáng bởi ánh đèn trần hiện đại và ánh sáng xanh nhấp nháy từ hàng chục màn hình máy tính, vẫn còn phảng phất mùi cà phê đậm đặc và mùi mực in khô. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt lan tỏa, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy quyết tâm.

"Lâm Phong, sao cậu không về nghỉ?" Thanh Long hỏi, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Anh biết Lâm Phong đã làm việc không ngừng nghỉ kể từ khi anh yêu cầu cậu đào sâu vào dữ liệu của Hắc Ưng.

Lâm Phong đẩy gọng kính cận lên, ánh mắt lanh lợi sau lớp kính phản chiếu những dòng mã số đang chạy. "Em không thể, Sếp. Càng đào sâu, em càng cảm thấy có thứ gì đó... rất lớn đang bị che giấu. Em không thể dừng lại." Cậu ta chỉ vào một sơ đồ phức tạp trên màn hình chính, nơi những đường nối màu đỏ và xanh đan xen như một mạng nhện khổng lồ. "Sếp, em đã truy ra được những tài khoản này. Chúng được mở dưới danh nghĩa các công ty vỏ bọc ở Cayman và Panama. Dòng tiền chảy qua đây rất lớn, chủ yếu là từ các dự án bất động sản của Hắc Ưng từ 15 năm trước... khớp với giai đoạn 'Bão Đen'."

Thanh Long bước đến bên cạnh, đặt tay lên vai Lâm Phong. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, từng con số, từng dòng chữ như nhảy múa trong mắt anh, không phải chỉ là dữ liệu khô khan mà còn là những mảnh ghép của một bức tranh ghê rợn đang dần hiện rõ. Anh cảm nhận được luồng khí bất thường từ những con số ấy, một cảm giác lạnh lẽo, tanh tưởi của sự tham lam và tội ác.

"Vậy là đúng như ta dự đoán," Thanh Long gằn giọng, ánh mắt sắc như dao. "Trần Đức Hùng đã lợi dụng khủng hoảng để thâu tóm tài sản công, sau đó rửa tiền qua các kênh này. Hắn không chỉ là một con cáo già, mà là một con thú khát máu, giẫm đạp lên bao nhiêu sinh mạng, bao nhiêu gia đình chỉ để làm giàu cho bản thân." Năng lượng đặc biệt trong anh trỗi dậy mạnh mẽ, giúp anh kết nối các mảnh ghép thông tin một cách nhanh chóng, những điều mà người bình thường có thể phải mất hàng tháng trời để nhận ra. Anh vuốt nhẹ Thiên Long Ấn, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc bích truyền vào lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về trọng trách và quyền lực mà anh đang nắm giữ. "Ngươi có thể xác định được đối tác của hắn không? Những kẻ đã giúp hắn thực hiện những giao dịch bẩn thỉu này?"

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt đầy vẻ căng thẳng. "Em đang cố gắng giải mã một file dữ liệu có vẻ là danh sách nội bộ. Mức độ mã hóa rất cao, vượt xa những gì em từng thấy. Có lẽ là một hệ thống bảo mật riêng của Hắc Ưng, hoặc một thứ gì đó cổ xưa hơn... Nhưng em nghĩ mình sắp đột phá được." Cậu ta miệt mài gõ phím, những ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím như một nghệ sĩ dương cầm điêu luyện. Tiếng gõ phím dồn dập, liên tục vang lên trong căn phòng, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn. Từng dòng code, từng thuật toán phức tạp hiện lên rồi biến mất trên màn hình, như những sợi tơ mỏng manh đang được Lâm Phong dệt nên một tấm lưới để tóm gọn con quái vật ẩn mình.

Thanh Long không nói gì, chỉ đứng đó, dõi theo từng hành động của Lâm Phong. Tâm trí anh quay cuồng với những suy nghĩ. "Bão Đen..." Cái tên ấy như một lời nguyền, một vết sẹo hằn sâu trong lịch sử Thiên Hải. Mười lăm năm trước, cuộc khủng hoảng kinh tế ấy đã tàn phá không biết bao nhiêu gia đình, bao nhiêu doanh nghiệp. Giờ đây, anh đã có bằng chứng rõ ràng rằng Trần Đức Hùng, và có lẽ cả Hắc Ưng, đã không chỉ đứng ngoài cuộc mà còn ra tay khuấy động, lợi dụng nỗi đau của người khác để làm giàu. Sự tàn độc ấy khiến lồng ngực anh quặn thắt, một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng lên.

Anh nhớ lại những ký ức mơ hồ từ "Đêm Huyết Long" hai mươi năm trước. Ánh lửa bập bùng, tiếng la hét xé lòng, mùi khói cay xè. Và bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đứng giữa biển lửa, đôi mắt lạnh lùng và tàn nhẫn. Liệu có phải cùng một bàn tay, cùng một thế lực đã đứng sau cả hai sự kiện kinh hoàng ấy? Liệu Trần Đức Hùng chỉ là một con rối, hay hắn chính là kẻ chủ mưu? Câu hỏi này như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm hồn anh, khiến anh không thể nào yên lòng.

Thanh Long nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, điều hòa năng lượng đặc biệt đang cuộn trào bên trong. Anh cảm nhận được từng mạch đập của thành phố, từng luồng khí ẩn chứa sự sống và cái chết. Và trong đó, anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, một luồng khí đen tối, nặng nề, giống như luồng khí mà anh đã cảm nhận từ các giao dịch của Hắc Ưng, nhưng còn mạnh mẽ hơn, cổ xưa hơn, ẩn sâu trong lòng đất Thiên Hải. Nó giống như một con quái vật đang ngủ say, và giờ đây, những hành động của Hắc Ưng đang đánh thức nó.

Anh mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Cứ tiếp tục đi, Lâm Phong. Đừng dừng lại. Hãy tìm cho ra tất cả những kẻ đứng sau." Giọng nói anh trầm thấp, đầy uy lực. Anh biết, càng đào sâu, họ sẽ càng đối mặt với nguy hiểm lớn hơn. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải tìm ra sự thật, không chỉ vì Thiên Hải, mà còn vì chính bản thân anh, vì những gì đã mất trong quá khứ.

Thời gian trôi qua, từng phút giây như bị kéo dài vô tận trong sự im lặng căng thẳng. Ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt gầy gò của Lâm Phong, khiến cậu ta trông như một bóng ma đang nhảy múa giữa ma trận số liệu. Mùi cà phê đã nguội lạnh, mùi mực in đã nhạt dần, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của máy điều hòa và hơi thở dồn dập của hai con người đang chiến đấu với bóng tối.

Cuối cùng, một tiếng "Ting!" vang lên, phá vỡ sự im lặng. Lâm Phong đột ngột dừng tay, đôi mắt mở to sau lớp kính, lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. "Sếp... Sếp ơi! Em... em đã giải mã được rồi!" Cậu ta quay phắt lại, khuôn mặt tái mét, nhưng ánh mắt lại rực sáng một cách kỳ lạ.

Thanh Long tiến lại gần hơn, lồng ngực anh đập thình thịch. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt đang bao trùm căn phòng, không phải từ máy điều hòa, mà từ những gì sắp được hé lộ. "Có gì?" anh hỏi, giọng nói cứng rắn, chuẩn bị tinh thần cho bất cứ điều gì.

Lâm Phong chỉ vào màn hình, nơi một danh sách dài các tên tuổi và những con số phức tạp hiện ra, cùng với các sơ đồ liên kết chằng chịt. "Đây... đây là một phần danh sách các đối tác bí mật của Hắc Ưng trong đường dây rửa tiền và thâu tóm đất đai. Không chỉ các công ty vỏ bọc, mà cả... cả những cái tên thật." Lâm Phong hít một hơi sâu, giọng nói run rẩy. "Danh sách này... đáng sợ thật. Có cả tên của một số quan chức cấp cao đang tại vị, và cả những kẻ đứng đầu Huyết Sát Hội thời đó."

Từng cái tên trên màn hình như một mũi kim châm vào tim Thanh Long. Anh nhìn thấy những gương mặt quen thuộc xuất hiện trên báo đài, những nhân vật quyền lực mà anh từng cho là những trụ cột của xã hội. Nhưng bên cạnh những cái tên ấy, còn có những cái tên khác, những kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng trong thế giới ngầm, những kẻ đứng đầu Huyết Sát Hội – tổ chức tội phạm khét tiếng đã biến mất sau "Đêm Huyết Long".

Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một cơn giận dữ cuồng nộ dâng lên trong anh, hòa lẫn với nỗi đau tột cùng. "Trần Đức Hùng... ngươi đã gây ra bao nhiêu tội ác? Bao nhiêu sinh mạng, bao nhiêu gia đình đã bị hủy hoại vì sự tham lam của ngươi?" Anh gằn giọng, lời nói như rít qua kẽ răng. "Và ta... ta đã ở đâu khi tất cả những điều đó xảy ra?" Câu hỏi cuối cùng như một tiếng thét câm lặng trong tâm hồn anh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh cảm nhận được sự kết nối giữa những bằng chứng mới phát hiện và nỗi đau sâu thẳm trong quá khứ của chính mình. Những hình ảnh về "Đêm Huyết Long", về biển lửa, về bóng người áo choàng đen lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể đó không chỉ là một ký ức mà là một vết thương hở miệng, đang rỉ máu.

Lâm Phong đưa cho anh một tập tin điện tử chứa danh sách và sơ đồ đường dây. "Sếp, em đã tổng hợp thành một báo cáo sơ bộ. Em nghĩ đây là bằng chứng đầu tiên và quan trọng nhất mà chúng ta có được."

Thanh Long cầm lấy chiếc máy tính bảng, ánh mắt anh quét qua từng dòng chữ, từng gương mặt. Hắn thấy rõ ràng sự liên kết giữa Trần Đức Hùng, các quan chức cấp cao, và những kẻ đứng đầu Huyết Sát Hội. Tất cả đều là một phần của một mạng lưới tội ác khổng lồ, đã lợi dụng "Bão Đen" để thâu tóm tài sản, rửa tiền, và xây dựng một đế chế phi pháp trên xương máu của người dân Thiên Hải. Và quan trọng hơn, sự xuất hiện của Huyết Sát Hội đã khẳng định rằng, "Đêm Huyết Long" không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một phần của âm mưu lớn hơn, một âm mưu mà Hắc Ưng đã đóng vai trò không thể chối cãi.

Cơn giận bùng lên trong anh, mạnh mẽ đến mức năng lượng đặc biệt của anh bắt đầu phản ứng. Một luồng khí nóng bỏng lan tỏa từ Thiên Long Ấn, chạy dọc cánh tay anh, khiến các tĩnh mạch nổi rõ. Anh hít thở sâu, cố gắng kiểm soát bản thân, không để cơn giận che mờ lý trí. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

"Rất tốt, Lâm Phong," Thanh Long nói, giọng anh trầm ổn trở lại, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. "Ngươi đã làm rất tốt. Hãy tiếp tục đào sâu vào những mối liên hệ này. Chúng ta cần tìm hiểu vai trò chính xác của từng kẻ trong danh sách này, và quan trọng nhất, tìm ra bằng chứng không thể chối cãi để lật đổ chúng."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. "Vâng, Sếp. Em sẽ làm tất cả những gì có thể."

Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần chìm vào ánh nắng ban mai. Những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa bầu trời xanh trong, nhưng dưới vẻ hào nhoáng ấy, anh biết, một mạng lưới tội ác kinh khủng đang ẩn mình, ăn mòn thành phố từ bên trong.

"Những kẻ này... chúng đã giấu mình quá lâu trong bóng tối," Thanh Long độc thoại, giọng anh trầm khẽ, như thì thầm với chính mình. "Nhưng mọi thứ đều có giới hạn. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng mùi tanh tưởi của tội ác, của sự tàn nhẫn, sẽ khiến ta phải phun ra." Anh siết chặt Thiên Long Ấn. Mối liên hệ giữa các hoạt động rửa tiền của Hắc Ưng với sự kiện 'Bão Đen' và những ký ức mơ hồ của anh là một bước đệm quan trọng để khám phá sự thật về 'Đêm Huyết Long' và quá khứ của anh. Quy mô và sự tàn độc của đường dây rửa tiền hé lộ bản chất thật của Trần Đức Hùng, củng cố hình ảnh hắn là một đối thủ đáng gờm và tàn nhẫn, chuẩn bị cho cuộc đối đầu trực diện.

Anh nhắm mắt lại. Hình ảnh một thành phố tươi đẹp, rực rỡ hiện lên trong tâm trí anh, xen lẫn với hình ảnh của những người anh yêu thương – Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, Hồng Liên, Kim Anh, An Nhiên... Anh sẽ không để bất cứ ai làm hại họ, sẽ không để bất cứ thế lực nào hủy hoại tương lai của Thiên Hải.

"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật," Thanh Long thì thầm, lời tuyên thệ vang lên mạnh mẽ trong tâm trí anh, không phải là một lời đe dọa, mà là một lời hứa, một lời cam kết với chính bản thân anh và với những người anh yêu thương. Anh sẽ không để bất kỳ thế lực đen tối nào hủy hoại Thiên Hải, hủy hoại những gì anh đã xây dựng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng đặc biệt trong mình đang trỗi dậy, sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, cho một cuộc chiến không khoan nhượng với cả kẻ thù và bóng ma của quá khứ. Lần này, anh sẽ không chỉ tìm ra sự thật. Anh sẽ tiêu diệt nó. Bằng mọi giá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ