Căn phòng điều hành bí mật của Tập đoàn Thiên Khải chìm trong thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo hắt ra từ hàng chục màn hình máy tính khổng lồ. Bên ngoài khung cửa kính trong suốt, màn đêm Thiên Hải đang đặc quánh dưới cơn mưa phùn nhẹ, những hạt nước li ti bám trên mặt kính, biến thành phố thành một bức tranh màu than chì mờ ảo. Không khí bên trong mang theo mùi điều hòa khô khan, mùi cà phê nguội lạnh và một chút hương kim loại sắc bén từ những thiết bị công nghệ tối tân đang vận hành không ngừng nghỉ. Tiếng gõ phím dồn dập của Lâm Phong hòa lẫn với tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự tập trung cao độ.
Thanh Long đứng giữa phòng, dáng người cao lớn, vững chãi tựa một bức tượng đồng tạc từ thép, nhưng ánh mắt anh lại nhuốm màu lo âu và sự thúc giục không ngừng. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng dòng dữ liệu đang chạy như thác lũ trên màn hình, từng sơ đồ phức tạp về các công ty con, các tài khoản ma của Hắc Ưng. Gương mặt góc cạnh của anh in hằn vẻ mệt mỏi, nhưng ý chí kiên định vẫn rực cháy. Anh đã đứng đây hơn mười tiếng đồng hồ, không rời mắt khỏi cuộc truy tìm sự thật.
"Đừng chỉ dừng lại ở con số, Lâm Phong," Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm khàn, như một tiếng gầm nhẹ trong đêm tĩnh mịch. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ đang khuấy động nơi đó, như thể có điều gì đó đang cố gắng thoát ra khỏi kìm kẹp của lý trí. "Tôi muốn thấy những gương mặt, những câu chuyện. Ai đã mất, ai đã phải chịu đựng để có những con số này? Hãy tìm những hồ sơ về tranh chấp đất đai, về các dự án bị đình trệ, những doanh nghiệp nhỏ bị nuốt chửng. Tôi muốn biết cái giá thật sự của đế chế Hắc Ưng."
Lâm Phong, với cặp kính cận trễ xuống sống mũi và mái tóc bù xù vì liên tục vò đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán, gõ phím điên cuồng. Cậu ta vốn gầy gò, trông thư sinh trong chiếc áo hoodie đơn giản, nhưng lúc này, ánh mắt cậu lại lanh lợi và đầy quyết tâm. Cậu biết sếp của mình không chỉ muốn bằng chứng pháp lý, mà còn muốn nhìn thấy linh hồn bị chà đạp dưới gót giày của Hắc Ưng.
"Sếp Long, những hồ sơ này... chúng quá kinh khủng," Lâm Phong trả lời, giọng cậu run nhẹ, như thể bị đè nặng bởi gánh nặng của những tội ác mà cậu đang bóc trần. "Hắc Ưng đã thao túng mọi thứ, từ việc thu mua đất đai bằng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất, đến việc đẩy các doanh nghiệp nhỏ vào chỗ chết bằng những hợp đồng cài bẫy. Em tìm thấy hàng loạt vụ kiện tụng kéo dài hàng thập kỷ, những gia đình bị đuổi khỏi nhà, những xí nghiệp bị phá sản chỉ vì Hắc Ưng muốn thâu tóm vị trí đắc địa của họ."
Thanh Long bước đến bên Lâm Phong, đôi mắt anh dán chặt vào màn hình, nơi những báo cáo xã hội, tin tức cũ kỹ và hồ sơ pháp lý về các vụ tranh chấp đất đai bắt đầu hiện lên. Anh thấy những hình ảnh mờ nhạt của những ngôi nhà bị phá dỡ, những gương mặt khắc khổ của người dân mất đất, những tiêu đề báo chí nói về "khủng hoảng nhà đất," "bong bóng bất động sản," và "sự sụp đổ của các doanh nghiệp vừa và nhỏ." Mỗi con chữ, mỗi hình ảnh là một nhát dao cứa vào tâm hồn anh, khơi dậy một nỗi đau mơ hồ nhưng dữ dội. Anh cảm nhận được sự tàn nhẫn, sự tham lam không đáy của một thế lực nào đó đã lợi dụng sự hỗn loạn để trục lợi. Nó không chỉ là những con số, mà là những cuộc đời, những số phận bị hủy hoại.
"Sếp Long, đây là một dự án đặc biệt," Lâm Phong đột ngột lên tiếng, giọng nói có phần ngắt quãng vì kinh ngạc. "Khu đất này... nó đã bị tranh chấp dữ dội sau một sự kiện khủng khiếp cách đây nhiều năm. Hắc Ưng đã thâu tóm nó với giá rẻ mạt, ngay sau khi thảm kịch xảy ra. Có vẻ như họ đã chờ đợi cơ hội này." Cậu ta dùng con chuột, kéo lên một tập hồ sơ cũ kỹ, bị mã hóa kỹ lưỡng, mà cậu vừa mới giải mã thành công. Trên màn hình lớn, những hình ảnh trắng đen ám ảnh hiện lên: một khu dân cư bị tàn phá nặng nề, những ngôi nhà đổ nát, khói bụi mịt mù. Và đáng sợ hơn, một tiêu đề báo chí mờ nhạt, đã ngả vàng theo thời gian, hiện ra giữa màn hình: "Đêm Huyết Long – Thảm kịch kinh hoàng tại Khu Dân Cư A."
Thanh Long cảm thấy như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cơn đau đầu của anh đột ngột tăng lên dữ dội, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào thái dương. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng. Cái tên "Đêm Huyết Long" như một lời nguyền rủa, một âm thanh đã bị chôn vùi quá sâu trong tiềm thức, giờ đây đang cố gắng trỗi dậy.
"Đêm Huyết Long..." Thanh Long thì thầm, giọng anh khàn đặc, đầy vẻ hoang mang. Anh mở mắt, ánh mắt dán chặt vào những hình ảnh hoang tàn trên màn hình. Anh bước đến gần hơn, bàn tay săn chắc đưa lên, chạm nhẹ vào tấm kính lạnh lẽo. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay anh chạm vào hình ảnh những tòa nhà đổ nát, Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bỗng trở nên lạnh buốt, như thể nó đang phản ứng với một mối nguy hiểm cổ xưa, một sự thật bị chôn vùi. Một luồng khí vô hình, lạnh lẽo lan tỏa từ chiếc nhẫn, chạy dọc cánh tay anh, khiến các mạch máu dưới da nổi rõ.
"Sếp Long, em tìm thấy một thứ... nó liên quan đến một sự kiện cũ, 'Đêm Huyết Long'," Lâm Phong nói, giọng cậu run rẩy, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn về phía màn hình và sau đó là Thanh Long. Cậu chưa bao giờ thấy sếp mình phản ứng mạnh như vậy. "Khu đất này... nó đã bị Hắc Ưng thâu tóm ngay sau đó, với giá gần như cho không. Có vẻ đây là một trong những mảnh ghép quan trọng của 'Bão Đen'. Những người dân ở đó... họ đã bị dồn vào đường cùng, không có nơi nào để đi."
Thanh Long không nghe thấy rõ những lời Lâm Phong nói nữa. Tất cả giác quan của anh đều tập trung vào những hình ảnh trên màn hình và cảm giác lạnh buốt từ Thiên Long Ấn. Anh thấy mình đứng giữa một khung cảnh hỗn loạn, những tiếng la hét, tiếng đổ nát vang vọng trong tâm trí. Mùi khói và tro tàn xộc thẳng vào khứu giác anh, mang theo cả mùi máu tanh nồng. Một cảm giác đau đớn và mất mát tột cùng ập đến, khiến anh không thể thở được. Những mảnh ký ức vụn vặt, như những mảnh gương vỡ, bắt đầu hiện về.
Anh thấy mình là một đứa trẻ, bàn tay nhỏ bé nắm chặt một bàn tay ấm áp, mềm mại. Tiếng gọi "Mẹ!" xé lòng, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của ngọn lửa và những tiếng nổ liên tiếp. Cảnh tượng kinh hoàng của một tòa nhà đang sụp đổ trong biển lửa hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Giữa làn khói đỏ cuồn cuộn, một biểu tượng rồng máu ghê rợn hiện lên, như một con ác quỷ đang nuốt chửng tất cả. Anh nhìn thấy gương mặt một người phụ nữ hay một đứa trẻ bị bao phủ bởi khói bụi và sợ hãi, ánh mắt tuyệt vọng, một hình ảnh đã ám ảnh anh trong những giấc mơ không tên suốt bao năm qua.
Cảm giác đau đớn và mất mát tột cùng, nỗi sợ hãi tột đỉnh ập đến, như thể anh đang sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó một lần nữa. Cơ thể Thanh Long bắt đầu run rẩy dữ dội. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bỗng trở nên nóng rực, rồi lại lạnh buốt, như một ngọn lửa địa ngục đang đốt cháy linh hồn anh. Năng lực đặc biệt trong anh bùng nổ không kiểm soát. Các thiết bị điện tử trong phòng chập chờn, phát ra tiếng kêu lạ, màn hình máy tính lóe sáng rồi tối sầm, như đang chống chọi với một luồng xung điện khổng lồ.
Bình minh vừa hé dạng bên ngoài khung cửa kính, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn đêm u ám, nhưng không gian bên trong phòng điều hành lại càng trở nên nặng nề và ngột ngạt. Thanh Long gục xuống bàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân hình cường tráng co rúm lại trong cơn đau đớn tột độ. Anh thở dốc nặng nề, tiếng rên khẽ thoát ra từ kẽ răng.
"Không... không thể nào..." Thanh Long thì thào, giọng anh nghẹn ngào, đứt quãng, như thể anh đang vật lộn để thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Những hình ảnh về "Đêm Huyết Long" không còn là những mảnh vụn mơ hồ nữa, mà là một thước phim sống động, tàn phá tâm trí anh. Anh thấy rõ hơn gương mặt người phụ nữ kia, thấy rõ hơn bàn tay nhỏ bé của chính mình, và cả biểu tượng rồng máu đang cuồn cuộn trong biển lửa. Đó không phải là một giấc mơ, đó là ký ức. Ký ức về một đêm định mệnh, một đêm đã cướp đi tất cả của anh.
Lâm Phong hoảng hốt chạy đến, vội vàng đỡ lấy Thanh Long. "Sếp Long! Sếp có sao không? Bình tĩnh lại đi! Có chuyện gì vậy?" Cậu ta chưa từng thấy Thanh Long yếu đuối đến vậy, chưa từng thấy biểu cảm đau khổ tột cùng đó trên gương mặt người sếp luôn mạnh mẽ, bất khuất của mình. Các thiết bị điện tử xung quanh vẫn tiếp tục chập chờn, ánh sáng xanh từ màn hình nhấp nháy liên tục, tạo ra một không khí ma quái.
Thanh Long từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh đỏ ngầu, không còn vẻ sắc sảo hay đa tình thường thấy, mà thay vào đó là một ngọn lửa căm hờn, dữ dội đến mức Lâm Phong phải lùi lại một bước. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi vẫn còn hiện hữu hình ảnh khu dân cư đổ nát và tiêu đề "Đêm Huyết Long".
"Huyết Long... Đêm Huyết Long..." Thanh Long lặp lại, giọng anh vang lên đầy sự căm phẫn, mỗi chữ như rít ra từ sâu thẳm tâm can. "Chính là hắn! Trần Đức Hùng!" Anh đứng phắt dậy, toàn thân anh tỏa ra một luồng năng lượng mạnh mẽ đến mức Lâm Phong cảm thấy như có một bức tường vô hình đang đẩy mình ra xa. Cơn đau đầu vẫn còn, nhưng nó đã bị thay thế bởi một ý chí sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển. Ký ức đã trở về, và nó mang theo một sự thật kinh hoàng: Trần Đức Hùng, Hắc Ưng, chính là kẻ đứng sau thảm kịch đã cướp đi gia đình anh, cướp đi tuổi thơ anh, và chôn vùi ký ức của anh suốt bao nhiêu năm trời.
Mùi cà phê nguội, mùi ozone từ các thiết bị điện tử chập chờn, và mùi mồ hôi lạnh của Lâm Phong hòa quyện trong không khí. Nhưng trong tâm trí Thanh Long, chỉ còn lại mùi khói, mùi tro tàn, và mùi máu của "Đêm Huyết Long." Hắn đã giấu mình quá kỹ, đã che đậy tội ác của mình quá lâu dưới vỏ bọc một doanh nhân thành đạt. Nhưng giờ đây, tấm màn đã được vén lên.
Thanh Long siết chặt nắm đấm, Thiên Long Ấn trên ngón tay anh giờ đây không còn lạnh buốt hay nóng rực, mà là một nguồn năng lượng ổn định, mạnh mẽ, như đang cộng hưởng với ý chí báo thù của anh. Mảnh ký ức về "Đêm Huyết Long" và biểu tượng rồng máu đã hé lộ một phần về nguồn gốc thực sự của năng lực đặc biệt trong anh, và cả mối liên hệ sâu sắc giữa anh với sự kiện này, gợi mở về một bí mật lớn hơn về thân thế mà anh chưa từng biết.
Việc nhận ra sự liên kết cá nhân với Hắc Ưng đã định hình lại mục tiêu và hành động của Thanh Long. Đây không còn chỉ là một cuộc chiến thương trường, không còn chỉ là một cuộc đối đầu vì công lý hay vì Thiên Hải. Đây là một cuộc báo thù cá nhân, một cuộc chiến không khoan nhượng với kẻ thù đã cướp đi tất cả của anh. Những nạn nhân đau thương mà anh vừa tìm thấy trong các hồ sơ, những gia đình bị Hắc Ưng chà đạp, giờ đây càng củng cố thêm quyết tâm trong anh. Anh sẽ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những người yếu thế, cho những linh hồn đã bị vùi dập.
"Trần Đức Hùng," Thanh Long gằn giọng, ánh mắt anh nhìn xuyên qua màn hình, xuyên qua thành phố, như đang nhìn thẳng vào kẻ thù. "Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá cho tất cả những gì ngươi đã gây ra. Ta sẽ xé nát đế chế của ngươi, từng mảnh một." Giọng nói của anh trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đáng sợ, một lời tuyên chiến không thể đảo ngược. Sự bộc phát mạnh mẽ của năng lực đặc biệt khi ký ức ùa về gợi mở rằng năng lực này có thể là chìa khóa để giải mã hoàn toàn quá khứ của anh, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm nếu không được kiểm soát.
Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng trong mình đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sẵn sàng cho một cuộc chiến mà anh biết sẽ tàn khốc hơn bất kỳ cuộc chiến nào anh từng đối mặt. Anh đã tìm thấy sự thật, và giờ đây, anh sẽ không bao giờ buông tay cho đến khi công lý được thực thi, cho đến khi kẻ thù phải quỳ gối. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh thì thầm, nhưng lần này, đó không chỉ là một lời hứa, mà là một lời thề báo thù, được khắc sâu vào tận xương tủy.