Mùi khói, mùi tro tàn và mùi máu của "Đêm Huyết Long" vẫn còn luẩn quẩn trong tâm trí Thanh Long, như một vết sẹo cháy bỏng trên linh hồn anh. Cơn đau đầu dữ dội ban nãy đã lắng xuống, nhường chỗ cho một ngọn lửa cuồng nộ đang âm ỉ cháy, thiêu đốt mọi cảm xúc khác. Trần Đức Hùng. Cái tên đó giờ đây không còn là đối thủ trên thương trường, mà là kẻ thù không đội trời chung, là nguồn gốc của mọi bi kịch đã cướp đi quá khứ và hạnh phúc của anh. Anh siết chặt nắm đấm, Thiên Long Ấn trên ngón tay anh nóng rực, như cộng hưởng với ý chí báo thù đang dâng trào.
Lâm Phong vẫn còn đứng đó, gương mặt tái nhợt vì lo lắng. Cậu ta chưa từng thấy Thanh Long trong trạng thái này – một sự kết hợp đáng sợ giữa nỗi đau tột cùng và cơn thịnh nộ không thể kiềm chế. Các màn hình xung quanh vẫn nhấp nháy, những dòng dữ liệu chạy như thác lũ, nhưng không còn thu hút sự chú ý của Thanh Long nữa. Anh chỉ muốn một thứ duy nhất: sự thật, và sự trả giá.
“Sếp Long…” Lâm Phong khẽ gọi, giọng đầy bất an.
Thanh Long không đáp, anh quay lưng lại với màn hình, bước về phía cửa sổ lớn của văn phòng. Toàn bộ thành phố Thiên Hải, với những tòa nhà chọc trời lấp lánh dưới ánh nắng ban ngày, trải dài dưới tầm mắt anh. Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh không thấy sự phồn hoa, chỉ thấy một mạng lưới tội ác chằng chịt, được xây dựng trên máu và nước mắt của những người vô tội. Anh cảm nhận được luồng khí ô uế, đậm đặc, bao trùm khắp nơi, và nó dẫn về một điểm duy nhất: Hắc Ưng.
“Lâm Phong,” Thanh Long cất tiếng, giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây có thêm một lớp băng giá lạnh lẽo. “Tiếp tục. Mọi thông tin liên quan đến các dự án của Hắc Ưng trong giai đoạn ‘Bão Đen’, các đối tác, những kẻ đã giúp hắn ta rửa tiền, thao túng thị trường… đào sâu hết mức có thể. Ta muốn biết từng chi tiết nhỏ nhất.” Anh quay lại, đôi mắt đỏ ngầu giờ đã lấy lại vẻ sắc sảo, nhưng ẩn chứa một sự quyết liệt chưa từng có. “Đặc biệt là những kẻ có liên hệ với các sòng bạc ngầm và thị trường chứng khoán. Những kẻ như Bá Hổ.”
Lâm Phong gật đầu lia lịa, nhanh chóng quay lại với bàn phím, những ngón tay lướt thoăn thoắt trên các phím. Trong văn phòng riêng của Thanh Long tại Tập đoàn Thiên Khải, không khí căng thẳng bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng, giờ đây dường như cũng không thể xoa dịu được cơn cuồng nộ đang cuộn trào trong lòng người đàn ông quyền lực nhất Thiên Hải. Nội thất bên trong sử dụng vật liệu cao cấp, có những khu vực được trang bị công nghệ AI tiên tiến, tất cả đều đang được huy động tối đa cho cuộc chiến không tiếng súng này.
Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím dồn dập của Lâm Phong, tiếng điện thoại reo vang liên tục từ phòng thư ký vọng vào, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và căng thẳng. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh trên bàn, mùi mực in từ máy fax, và đôi khi là mùi kim loại từ các thiết bị công nghệ mới, tất cả đều không thể át đi mùi khói và tro tàn vẫn còn vương vấn trong tâm trí Thanh Long. Bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn, căng thẳng, có chút lạnh lẽo của công nghệ, nhưng cũng tiềm ẩn sự quyền lực và bí ẩn, giờ đây lại càng thêm ngột ngạt dưới áp lực của sự thật vừa được hé lộ.
“Đúng như dự đoán, sếp,” Lâm Phong đột ngột lên tiếng, ánh mắt lanh lợi sau cặp kính cận dán chặt vào màn hình lớn. Hàng loạt biểu đồ và dữ liệu phức tạp chạy không ngừng, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt gầy gò của cậu ta. “Tên Bá Hổ này là tay chân đắc lực của Hắc Ưng trong việc kiểm soát các sòng bạc ngầm và thao túng thị trường chứng khoán. Hắn có liên hệ với những giao dịch đất đai mờ ám từng bị điều tra sau ‘Bão Đen’. Thậm chí còn có nhiều thông tin cho thấy hắn là người đứng ra ‘dọn dẹp’ những rắc rối sau các phi vụ cưỡng chế đất đai của Hắc Ưng, bao gồm cả những vụ án mạng bí ẩn không tìm ra hung thủ.”
Thanh Long chậm rãi bước đến gần màn hình, ánh mắt anh lướt qua từng dòng dữ liệu, từng biểu đồ phức tạp. Anh không chỉ đọc, anh còn cảm nhận. Năng lực đặc biệt trong anh đang phản ứng mạnh mẽ, những luồng thông tin không chỉ là con số hay chữ viết, mà là những dòng năng lượng, những dấu vết của cảm xúc và sự kiện. Anh cảm nhận được sự tham lam, tàn nhẫn, và cả nỗi sợ hãi của những nạn nhân bị Bá Hổ và Hắc Ưng chà đạp.
“Bá Hổ…” Thanh Long gằn giọng, giọng anh trầm lạnh. “Luồng khí ô uế bao trùm hắn ta còn đậm đặc hơn ta nghĩ. Hắn ta đã nhúng tay vào quá nhiều máu và nước mắt. Những giao dịch mờ ám, những vụ án mạng không lời giải… tất cả đều chỉ vào một điểm.” Anh đưa tay lên nắm chặt Thiên Long Ấn, cảm giác nóng rực truyền từ chiếc nhẫn lan khắp cánh tay, rồi cuộn trào trong lồng ngực. “Đêm Huyết Long… những kẻ như hắn chính là mầm mống của thảm kịch năm đó.” Anh nhắm mắt lại, một mảnh ký ức chớp nhoáng lại ùa về – hình ảnh một bàn tay nhỏ bé, một bàn tay ấm áp khác, và ngọn lửa đỏ rực. Sự căm phẫn trong anh càng thêm bùng cháy.
“Lâm Phong, tìm hiểu sâu hơn về Bá Hổ. Ta muốn biết mọi thứ về hắn, từ thói quen nhỏ nhất đến mạng lưới liên lạc của hắn. Đặc biệt là những mối quan hệ với các quan chức, những người có thể đã được hắn ‘mua chuộc’ để che đậy tội ác.” Thanh Long mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao găm. “Hắn chỉ là một con tốt thí, một cánh tay nối dài của Hắc Ưng. Nhưng từ hắn, ta sẽ lột trần toàn bộ bộ mặt thật của Trần Đức Hùng. Ta sẽ khiến hắn phải trả giá cho ‘Đêm Huyết Long’, cho những gia đình bị tan nát, cho những linh hồn oan khuất.”
Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng cuộn trào trong cơ thể. Năng lực đặc biệt của anh không chỉ giúp anh đọc vị người khác hay cảm nhận thông tin, mà giờ đây, nó còn như một sợi dây vô hình kết nối anh với quá khứ, với những mảnh ký ức bị chôn vùi. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở thương trường hay thế giới ngầm. Nó sẽ là một cuộc đối đầu trực diện, một cuộc thanh trừng máu lửa để đòi lại công bằng. Anh đã tìm thấy sự thật, và giờ đây, anh sẽ không bao giờ buông tay cho đến khi công lý được thực thi, cho đến khi kẻ thù phải quỳ gối. Thiên Long Ấn trong tay anh không còn chỉ là biểu tượng, mà là lời thề báo thù, được khắc sâu vào tận xương tủy. Anh sẽ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những người yếu thế, cho những linh hồn đã bị vùi dập. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật,” anh thì thầm, nhưng lần này, đó không chỉ là một lời hứa, mà là một lời tuyên chiến, lạnh lùng và dứt khoát.
***
Trong khi Thanh Long đang lao vào cuộc chiến cá nhân đầy căm phẫn, ở một góc khác của Thiên Hải, Mỹ Ngọc đang hoàn thành công việc của mình với sự chuyên nghiệp và sắc sảo thường thấy. Chiều tối, tại tầng thượng Trung Tâm Thương Mại Mega Mall, không khí sôi động và náo nhiệt của buổi triển lãm sản phẩm mới của đối tác đang lan tỏa. Kiến trúc hiện đại, rộng lớn, nhiều tầng với thang cuốn và thang máy kính lấp lánh ánh đèn neon rực rỡ. Tiếng nhạc nền du dương hòa cùng tiếng nói chuyện râm ran, tiếng trẻ em chạy nhảy nô đùa, và tiếng quảng cáo vang vọng khắp nơi, tạo nên một bầu không khí sang trọng, đông đúc nhưng vẫn vui vẻ và ồn ào. Mùi nước hoa thoang thoảng, mùi thức ăn hấp dẫn từ các nhà hàng, mùi cà phê nồng nàn và cả mùi nhựa mới từ những sản phẩm trưng bày, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Mỹ Ngọc, trong bộ vest công sở màu xanh than được cắt may tinh tế, khoe trọn đường cong quyến rũ, đang tự tin giao tiếp với các đối tác và khách hàng. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa của một đóa hoa trà quyền quý. Đôi mắt phượng sắc bén của cô lướt qua từng chi tiết, ánh nhìn lạnh lùng nhưng sâu thẳm, ẩn chứa sự thông minh và ý chí mạnh mẽ. Cô lắng nghe, phân tích, và đưa ra những nhận định sắc bén, khiến bất cứ ai đối thoại với cô cũng phải nể phục.
Trong lúc đang trò chuyện với Giám đốc dự án của đối tác, ánh mắt chuyên nghiệp của Mỹ Ngọc vô tình lướt qua một bản báo cáo tài chính được trình bày trên màn hình lớn. Một con số, một giao dịch bất thường trong danh mục đối tác phụ, lập tức thu hút sự chú ý của cô. Nó quá nhỏ để gây ra sự chú ý cho người khác, nhưng với sự nhạy bén và kinh nghiệm của Mỹ Ngọc, nó như một tiếng chuông cảnh báo.
“Con số này có vẻ hơi… bất thường so với quy mô dự án, thưa Giám đốc,” Mỹ Ngọc khẽ mỉm cười, nụ cười công nghiệp nhưng vẫn đầy cuốn hút. “Anh có thể giải thích rõ hơn về công ty đối tác phụ này không? Nó không nằm trong danh sách các nhà cung cấp chính mà chúng ta đã thảo luận trước đó.” Giọng nói của cô rõ ràng, rành mạch, mang tính chất chất vấn nhưng vẫn giữ được vẻ lịch thiệp.
Giám đốc dự án thoáng vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cố gắng giải thích loanh quanh về một “đối tác chiến lược mới” và “những điều khoản bảo mật đặc biệt.” Tuy nhiên, lời giải thích của ông ta không thể qua mắt được Mỹ Ngọc. Ánh mắt cô vẫn sắc bén, lướt qua từng chi tiết trên màn hình, ghi nhớ từng con số, từng cái tên. Trực giác của cô mách bảo rằng có điều gì đó không ổn. Con số đó quá nhỏ để được chú ý, nhưng nó lại là một mắt xích tiềm ẩn, có thể hé lộ một bí mật lớn hơn nhiều.
Khi buổi triển lãm kết thúc, Mỹ Ngọc chào tạm biệt đối tác và rảo bước về phía thang máy. Dọc hành lang, ánh đèn neon rực rỡ từ các cửa hàng thời trang cao cấp phản chiếu lên sàn đá hoa cương sáng loáng. Cô lấy điện thoại ra, bắt đầu ghi chú lại những điều mình đã phát hiện, định bụng sẽ nhờ Thanh Long hoặc Lâm Phong kiểm tra kỹ hơn vào sáng mai. Cô biết, Thanh Long đang bận rộn với cuộc điều tra về Hắc Ưng, và có thể, chi tiết nhỏ này lại là một manh mối quan trọng.
Đúng lúc đó, một tin nhắn lạ hiện lên màn hình điện thoại của cô. Không có số liên lạc, chỉ là một dòng chữ ẩn danh. Mỹ Ngọc nhíu mày, mở tin nhắn. Dòng chữ đen lạnh lẽo hiện ra, như một nhát dao đâm thẳng vào sự bình yên của cô: ‘Đừng tò mò những chuyện không liên quan đến cô, Mỹ Ngọc. Nếu không, sự nghiệp của cô sẽ kết thúc, và không chỉ sự nghiệp…’.
Mỹ Ngọc sững người. Điện thoại trong tay cô bỗng trở nên nặng trĩu. Cả người cô như bị đóng băng, giữa dòng người đông đúc và ồn ào của trung tâm thương mại, cô cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ánh mắt phượng sắc bén của cô giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang sự tức giận và kiên cường. Dám đe dọa cô ư?
“Dám đe dọa tôi ư?” Mỹ Ngọc gằn giọng, siết chặt điện thoại trong tay. Giọng cô tuy nhỏ, nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ không thể che giấu. Cô không phải là người dễ dàng bị khuất phục. Suốt bao năm lăn lộn trên thương trường, cô đã đối mặt với không biết bao nhiêu kẻ thù, bao nhiêu âm mưu. Nhưng lần này, nó không chỉ là một lời đe dọa công việc, mà còn là một ẩn ý đáng sợ hơn nhiều.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông xung quanh. Có ai đang theo dõi cô không? Hay đây chỉ là một lời cảnh cáo chung chung từ một thế lực nào đó? Mặc dù không thấy bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào, Mỹ Ngọc vẫn cảm thấy rợn người. Cô nhanh chóng bước vào thang máy, tâm trí chạy đua để phân tích tình hình. Chi tiết tài chính kia, và lời đe dọa này, chắc chắn có liên hệ. Và khả năng cao, nó liên quan đến Hắc Ưng – cái tên mà Thanh Long đang ra sức điều tra. Mỹ Ngọc, một người phụ nữ sắc sảo và kiêu sa, luôn tự tin vào bản lĩnh của mình, nhưng giờ đây, cô nhận ra mình vừa vô tình chạm vào một ổ kiến lửa.
***
Đêm dần buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của thành phố. Sau cuộc họp đầy căng thẳng tại Mega Mall, Mỹ Ngọc quyết định ghé qua bệnh viện Bạch Mai để thăm một người quen đang điều trị. Con đường về nhà của cô đã rẽ sang một hướng khác, và cô không hề hay biết rằng, mỗi bước chân cô đang tiến gần hơn đến một cái bẫy chết người.
Bãi đỗ xe ngầm của Bệnh viện Bạch Mai chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Kiến trúc sàn bê tông xám xịt, những cột bê tông thô kệch, và ánh đèn huỳnh quang mờ nhạt treo lủng lẳng trên trần, chỉ đủ soi sáng một phần nhỏ không gian rộng lớn. Âm thanh duy nhất là tiếng động cơ xe hơi vọng lại từ xa, tiếng đóng cửa xe lạch cạch, và tiếng bước chân của chính cô vang vọng một cách ma quái trong không gian trống trải. Mùi khói xe cũ, dầu mỡ, bụi bặm đặc trưng của bãi đỗ xe ngầm hòa quyện với chút ẩm mốc, tạo nên một không khí lạnh lẽo và cô quạnh.
Mỹ Ngọc lái chiếc xe Mercedes sang trọng của mình xuống tầng hầm sâu nhất, nơi ít xe cộ qua lại nhất. Cô không hề hay biết, đây chính là nơi mà Thợ Săn đã giăng bẫy chờ đợi. Cô đỗ xe vào một góc khuất, nơi ánh đèn mờ càng trở nên yếu ớt hơn. Điện thoại trong túi xách cô rung lên, là tin nhắn từ Thanh Long, hỏi cô đang ở đâu và có an toàn không. Anh đã cảm nhận được điều gì đó bất ổn, một luồng khí u ám từ phía cô, nhưng anh không thể xác định rõ. Mỹ Ngọc mỉm cười, định trả lời anh, nhưng rồi cô lại thôi. Cô muốn tự mình xác nhận sự nghi ngờ của mình trước khi làm anh lo lắng.
Vừa bước ra khỏi xe, Mỹ Ngọc hít một hơi sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí đêm. Cô khóa cửa xe, tiếng ‘cạch’ khẽ vang lên rồi chìm vào sự tĩnh lặng. Đúng lúc đó, một bóng đen cao lớn, nhanh như cắt, lao tới từ phía sau. Không một tiếng động, không một lời cảnh báo.
Mỹ Ngọc, với bản năng tự vệ được tôi luyện qua nhiều năm, lập tức cảm nhận được nguy hiểm. Cô xoay người, định phản kháng, nhưng kẻ tấn công quá nhanh. Một bàn tay mạnh mẽ như gọng kìm bịt chặt miệng cô, một tay khác vòng qua eo, kéo giật cô về phía sau. Chiếc khăn tẩm thuốc mê hoặc vật dụng chuyên dụng được áp sát mặt cô. Mùi hắc nồng xộc thẳng vào mũi, khiến đầu óc cô choáng váng.
“Buông ra! Các người là ai?!” Mỹ Ngọc cố gắng hét lên, giằng co một cách điên cuồng, cơ thể thanh mảnh của cô vặn vẹo trong vòng tay của kẻ tấn công. Cô cào cấu, đá mạnh, nhưng gã Thợ Săn này quá chuyên nghiệp, quá mạnh mẽ. Ánh mắt phượng sắc bén của cô trừng trừng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng, không biểu cảm của hắn. Đó là một ánh mắt chết chóc, không chút nhân tính.
“Cô đã tò mò quá nhiều,” gã Thợ Săn khẽ thì thầm, giọng hắn lạnh lùng, dứt khoát, không chút cảm xúc, như một cỗ máy đã được lập trình. Hắn ta cao ráo, nhanh nhẹn, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, ánh mắt sắc như dao. Hắn mặc đồ đen, hòa lẫn vào bóng tối của bãi đỗ xe ngầm. Hắn dùng một lực mạnh hơn, ép Mỹ Ngọc vào bức tường bê tông lạnh lẽo.
Cơ thể Mỹ Ngọc dần mềm nhũn, đầu óc quay cuồng. Cô cảm thấy ý thức mình đang mờ dần. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, điện thoại trong túi xách cô rơi xuống đất, va chạm mạnh vào nền bê tông. Một âm thanh kỳ lạ, một tín hiệu định vị cuối cùng được phát ra, gửi thẳng đến thiết bị của Thanh Long, trước khi bị gã Thợ Săn lạnh lùng dẫm nát. Màn hình điện thoại vỡ tan tành, ánh sáng xanh cuối cùng vụt tắt.
Cùng lúc đó, trong văn phòng tại Tập đoàn Thiên Khải, Thanh Long đang ngồi đối diện với Lâm Phong, gương mặt anh vẫn còn hằn lên vẻ mệt mỏi và căm phẫn. Điện thoại của anh bỗng phát ra một tiếng "ting" chói tai, một tín hiệu khẩn cấp từ Mỹ Ngọc. Anh lập tức cầm lấy, nhìn thấy vị trí của cô trên bản đồ vệ tinh đang nhấp nháy tại Bệnh viện Bạch Mai, và một âm thanh lạch cạch yếu ớt vọng đến từ loa ngoài trước khi tín hiệu hoàn toàn biến mất.
Trái tim Thanh Long như bị bóp nghẹt. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, tiếp theo là cảm giác nóng rực của sự lo lắng tột độ và cơn phẫn nộ bùng cháy. "Mỹ Ngọc! Có chuyện gì vậy?!" Anh gầm lên, giọng nói đầy sự hốt hoảng và tức giận. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bỗng nóng rực đến bỏng rát, năng lượng trong cơ thể anh cuộn trào mạnh mẽ chưa từng thấy, như một con sóng thần đang tìm cách thoát ra. Luồng khí ô uế mà anh cảm nhận được từ Mỹ Ngọc giờ đây trở nên đậm đặc và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Lâm Phong giật mình, hoảng hốt nhìn Thanh Long. Cậu ta chưa từng thấy sếp mình mất bình tĩnh đến vậy. "Sếp Long, tín hiệu của chị Mỹ Ngọc vừa mất! Vị trí cuối cùng là Bệnh viện Bạch Mai, bãi đỗ xe ngầm!"
Thanh Long đứng phắt dậy, đôi mắt anh đỏ ngầu, ánh lên tia lửa giận dữ và sát khí ngút trời. Những mảnh ký ức về "Đêm Huyết Long" lại chớp nhoáng hiện về, cảm giác bất lực khi mất đi người thân yêu ùa về, trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột độ khi Mỹ Ngọc gặp nguy hiểm. Anh không thể để chuyện đó xảy ra lần nữa. Không bao giờ.
“Lâm Phong, điều động đội bảo vệ tinh nhuệ nhất, tập hợp ở bãi đỗ xe! Chuẩn bị xe, nhanh lên!” Thanh Long ra lệnh, giọng anh trầm đục, mang theo uy lực và sự lạnh lẽo đáng sợ. “Ta sẽ xé xác bất cứ kẻ nào dám động vào cô ấy!” Anh lao ra khỏi văn phòng, như một mũi tên xé gió, ánh mắt anh nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua thành phố, như đang nhìn thẳng vào kẻ thù. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Kẻ nào dám chạm vào, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá đắt. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật!" Lời thề báo thù, giờ đây không chỉ dành cho Trần Đức Hùng, mà còn cho bất cứ kẻ nào dám đụng đến những người anh yêu thương, vang vọng trong tâm trí anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết, cuộc chiến này vừa mới bắt đầu. Và anh sẽ không bao giờ dừng lại.