Những lời gầm gừ cuối cùng của Thanh Long vẫn còn văng vẳng trong không khí, đầy uy lực và sự lạnh lẽo đáng sợ, như một lời thề được khắc sâu vào đêm tối. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Kẻ nào dám chạm vào, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá đắt. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật!" Anh lao ra khỏi văn phòng, bước chân không hề chựng lại, mỗi nhịp đều mang theo cơn cuồng nộ và quyết tâm sắt đá. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh vẫn nóng rực, dường như cũng đang đồng điệu với dòng máu sục sôi trong huyết quản, phản chiếu ánh sáng đỏ rực của một ngọn lửa báo thù.
Lâm Phong, với gương mặt tái nhợt vì lo lắng, vẫn ngồi trước màn hình máy tính, các ngón tay gầy gò lướt trên bàn phím như vũ bão. Tiếng gõ phím dồn dập, liên tục hòa cùng tiếng quạt tản nhiệt của hàng loạt máy chủ đang vận hành hết công suất, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của công nghệ và sự khẩn trương. Cậu không ngừng truyền dữ liệu, phân tích từng byte thông tin, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nào có thể giúp Thanh Long. Không khí trong văn phòng rộng lớn của Tập đoàn Thiên Khải trở nên đặc quánh, mỗi giây trôi qua đều quý giá, nặng nề như chì. Cậu cảm nhận được sự giận dữ kinh hoàng tỏa ra từ sếp mình, nó không chỉ là một cảm xúc đơn thuần mà là một luồng năng lượng sống động, mạnh mẽ đến mức có thể nung chảy cả không gian xung quanh. Thanh Long, người luôn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng sợ trong mọi tình huống, giờ đây lại bộc lộ bản năng nguyên thủy nhất của mình, một con rồng đang nổi cơn thịnh nộ.
Thanh Long trở lại phòng làm việc sau vài phút, đã thay một bộ đồ đen ôm sát cơ thể, từng đường nét cơ bắp săn chắc ẩn hiện dưới lớp vải mỏng, toát lên vẻ nhanh nhẹn và nguy hiểm. Anh kiểm tra lại khẩu súng được giấu kỹ dưới nách, một loại vũ khí đặc biệt được chế tạo riêng, và vài con dao găm nhỏ sắc lẻm. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh vẫn đỏ ngầu, nhưng dưới cơn thịnh nộ bùng cháy lại ẩn chứa một sự bình tĩnh đến đáng sợ, một sự điềm tĩnh chết chóc của kẻ đã quyết tâm làm mọi thứ. Anh biết rõ, đây không chỉ là một cuộc giải cứu, mà còn là một cuộc chiến cá nhân, một sự đối đầu không khoan nhượng với những kẻ đã dám chạm vào điểm yếu nhất của anh.
"Đích đến ở đâu?" Thanh Long hỏi, giọng trầm đục, vang vọng khắp căn phòng, không còn một chút ấm áp nào, chỉ còn sự lạnh lẽo của sắt thép và ý chí không thể lay chuyển.
Lâm Phong không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình, các ngón tay vẫn lướt như bay. "Đã xác định được một địa điểm khả nghi nhất, thưa anh Long. Một biệt thự cũ ở vùng ngoại ô, thuộc sở hữu của một công ty bình phong của Bá Hổ. Dữ liệu tài chính cho thấy nó đã được Bá Hổ mua lại từ một dự án treo của Hắc Ưng sau 'Bão Đen'. Mùi... mùi đó, em cảm nhận được nó rất rõ ở đó, anh Long." Cậu thở hắt ra, giọng khẩn trương xen lẫn sự lo lắng tột độ. "Hệ thống an ninh của nó rất phức tạp, nhưng em đã tìm được sơ đồ cũ và đang cố gắng tạo một lỗ hổng." Mùi kim loại từ các thiết bị công nghệ, mùi cà phê nguội và mùi mực in mới từ máy in đang nhả ra những bản đồ, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo. "Tốt. Cứ để phần còn lại cho tôi." Anh biết Lâm Phong đã làm hết sức mình. Giờ là lúc anh phải hành động. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc Thiên Long Ấn vẫn đang nóng bỏng trên ngón tay. Năng lượng trong cơ thể anh không ngừng cuộn trào, mạnh mẽ đến mức anh có cảm giác như mình có thể xé toạc cả không khí. Những ký ức đau đớn về "Đêm Huyết Long" vẫn chớp nhoáng hiện về, xen kẽ với hình ảnh Mỹ Ngọc kiên cường nhưng yếu ớt trong vòng tay của gã Thợ Săn. Cảm giác bất lực khi đó, cái cảm giác mất mát tột cùng, giờ đây biến thành một ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt mọi sự nghi ngại và chỉ để lại một ý chí duy nhất: giải cứu cô ấy, bằng mọi giá.
"Lâm Phong, đảm bảo đội bảo vệ tinh nhuệ đã sẵn sàng. Không cần vào biệt thự nếu tôi chưa ra hiệu lệnh. Nhưng hãy sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào." Anh dặn dò, giọng nói trầm tĩnh một cách kỳ lạ, như một lời cảnh báo cho cơn bão sắp ập đến. "Bất kỳ ai dám cản đường, dù là chó săn hay chủ nhân của chúng, đều sẽ phải trả giá." Anh quay lưng, bước ra khỏi văn phòng. Tiếng giày da cao cấp của anh gõ nhẹ trên nền đá hoa cương, đều đặn và dứt khoát, hòa vào tiếng gió rít bên ngoài tòa nhà chọc trời. Ánh mắt anh nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua thành phố đang chìm trong giấc ngủ, như đang nhìn thẳng vào kẻ thù, đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu sinh tử. Anh không thể để lịch sử lặp lại. Không bao giờ.
***
Không khí lạnh lẽo của rạng sáng bao trùm thành phố, mang theo một làn sương mỏng giăng mắc trên những tán cây và mái nhà. Thanh Long điều khiển chiếc xe thể thao đen tuyền của mình, lướt đi như một bóng ma trên con đường vắng vẻ dẫn ra vùng ngoại ô. Mùi đất ẩm và cây cỏ hoang dại dần thay thế cho mùi khói bụi và bê tông của đô thị. Chiếc biệt thự hiện ra từ phía xa, ẩn mình trong màn sương mờ ảo, trông có vẻ tĩnh lặng và vô hại.
Nhưng dưới đôi mắt sắc bén của Thanh Long, không gì có thể che giấu được bản chất thật của nó. Khu biệt thự rộng lớn, với kiến trúc cổ điển phương Tây xen lẫn nét hiện đại, tường rào cao vút và cổng tự động kiên cố, giống như một pháo đài ẩn mình. Những ánh đèn le lói hắt ra từ vài khung cửa sổ tầng trên, và thỉnh thoảng, một bóng người lướt qua như một ảo ảnh, cho thấy nơi đây không hề trống rỗng như vẻ ngoài của nó. Anh giảm tốc độ, rồi dừng xe cách đó một quãng, ẩn mình vào bóng tối của hàng cây cổ thụ ven đường.
Thanh Long nhẹ nhàng mở cửa xe, không một tiếng động. Anh bước xuống, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh của sương đêm thấm vào phổi. Chiếc Thiên Long Ấn trên tay anh vẫn âm ỉ nóng, như một lời nhắc nhở liên tục về nhiệm vụ và nguy hiểm cận kề. Anh nhanh chóng lách mình qua hàng rào, một cách điêu luyện và nhẹ nhàng như một con báo săn đêm. Đôi mắt anh quét qua từng ngóc ngách, ghi nhớ vị trí của từng camera an ninh, từng cảm biến chuyển động ẩn mình trong bụi cây. Anh đã quá quen với những trò mèo này, với những hệ thống bảo mật được thiết kế để giữ bí mật, và cũng để giam hãm.
"Tôi đã vào trong. Không có dấu hiệu bất thường nào." Thanh Long thì thầm vào micro gắn ở cổ tay, giọng nói khẽ đến mức chỉ như một làn gió thoảng. Anh đang di chuyển sâu vào khu vườn rộng lớn, từng bước chân đều nhẹ bẫng, tránh né những cành cây khô dưới đất, những viên sỏi nhỏ có thể tạo ra tiếng động. Mùi hoa nhài đêm thoang thoảng trong không khí, một mùi hương ngọt ngào kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm anh.
"Các cảm biến ngoại vi bị vô hiệu hóa. Tiếp tục cẩn trọng, anh Long. Hắc Ưng không bao giờ đơn giản." Giọng Lâm Phong vang lên trong tai nghe, mang theo sự lo lắng không che giấu. "Dữ liệu cho thấy khu vực này có nhiều điểm mù, nhưng cũng có thể là những cái bẫy đã được giăng sẵn. Hắn ta rất tinh ranh."
Thanh Long gật đầu, dù biết Lâm Phong không thể thấy. Anh biết rõ điều đó. Hắc Ưng không phải là một kẻ yếu ớt, và Bá Hổ cũng không phải là một tên côn đồ vô não. Chúng là những con cáo già, luôn giăng bẫy và chờ đợi con mồi tự chui vào. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Mỹ Ngọc đang ở trong đó. Cảm giác lạnh lẽo của sương đêm, cùng với cảm giác kim loại lạnh của khẩu súng trong tay, càng làm tăng thêm sự tập trung của anh. Anh phải thật cẩn trọng, không được phép mắc một sai lầm nào.
Anh vô hiệu hóa hai tên bảo vệ đang lơ là cảnh giác bằng những đòn đánh nhanh như chớp, không một tiếng động. Chúng ngã xuống đất mềm như một đống giẻ rách, bất tỉnh nhân sự. Thanh Long không phí thời gian kiểm tra, anh đã quá thành thạo trong việc này. Anh tiếp cận một cửa phụ phía sau, nơi sơ đồ của Lâm Phong chỉ ra có một lỗ hổng trong hệ thống an ninh. Bằng vài thao tác chuyên nghiệp, ổ khóa điện tử được mở ra, cánh cửa gỗ lim nặng nề hé mở, để lộ ra một hành lang tối đen như mực.
Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mũi anh, khác hẳn với mùi hoa cỏ bên ngoài. Thanh Long bước vào trong, đôi mắt anh nhanh chóng thích nghi với bóng tối. Anh di chuyển qua các hành lang, lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất: tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng côn trùng đêm vo ve từ đâu đó, và đôi khi là tiếng kim loại cọ xát khẽ khàng từ sâu bên trong. Mỗi bước đi của anh đều tính toán, không một dấu hiệu nào để lộ sự hiện diện của mình. Anh là một bóng ma, một con thú săn mồi đang lặng lẽ tiến sâu vào hang ổ của kẻ thù.
Càng đi sâu vào bên trong, mùi ẩm mốc càng nồng nặc, xen lẫn một mùi tanh nhẹ khó tả. Anh biết mình đang đến gần. Trực giác của anh, được mài giũa qua vô số lần đối mặt với hiểm nguy, đang kêu gào cảnh báo. Năng lực đặc biệt của anh, dù không được anh chủ động kích hoạt, vẫn âm ỉ hoạt động, cảm nhận được luồng khí ô uế, nặng nề, một sự kết hợp giữa sợ hãi và tàn bạo, càng lúc càng rõ ràng. Đó là mùi của tội ác, của sự đau khổ, và của những bí mật đen tối. Anh không thể nhầm lẫn được. Mỹ Ngọc đang ở đây. Anh siết chặt khẩu súng trong tay, ánh mắt lạnh lẽo như băng, đã sẵn sàng cho mọi chuyện có thể xảy ra.
***
Hành lang tối dẫn xuống một cánh cửa sắt nặng nề, khóa bằng một ổ khóa cơ học cũ kỹ. Thanh Long khẽ nhíu mày. Đây là một chi tiết không có trong sơ đồ mà Lâm Phong cung cấp. Sự cẩn trọng của Hắc Ưng, hay Bá Hổ, quả thực vượt ngoài dự đoán. Tuy nhiên, với kinh nghiệm dày dặn của mình, chỉ mất vài giây, ổ khóa đã được vô hiệu hóa. Tiếng "cạch" khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe rõ mồn một. Anh đẩy cánh cửa, một luồng không khí lạnh lẽo và ẩm ướt xộc thẳng vào mặt, mang theo mùi nồng của đất và sắt gỉ. Đây là một căn hầm.
Bên trong, không gian rộng hơn anh tưởng, nhưng rất tối. Mùi ẩm mốc và bụi bặm trộn lẫn với một mùi tanh nhẹ, khiến dạ dày anh co thắt. Anh nín thở, lắng nghe. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ đâu đó trong bóng tối, và sau đó, một tiếng rên rỉ yếu ớt, như tiếng mèo con bị thương, vang lên.
Trái tim Thanh Long như bị bóp nghẹt. Mỹ Ngọc!
Anh lao về phía âm thanh, đôi mắt sắc bén quét qua bóng tối. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ một khe hở trên tường, anh thấy cô. Mỹ Ngọc đang bị trói chặt trên một chiếc ghế kim loại lạnh lẽo, mái tóc đen dài rũ rượi, khuôn mặt xanh xao đến đáng sợ. Mắt phượng của cô nhắm nghiền, nhưng đôi môi mím chặt, vẫn còn giữ được vẻ kiên cường đáng kinh ngạc. Một vệt máu khô vương trên khóe môi, và vài vết bầm tím trên cánh tay trần. Cô ấy đã bị đánh đập.
Cơn giận dữ bùng lên trong Thanh Long, dữ dội hơn bất cứ thứ gì anh từng cảm nhận. Nó không chỉ là sự phẫn nộ khi nhìn thấy người mình yêu thương bị tổn hại, mà còn là nỗi đau của ký ức "Đêm Huyết Long" một lần nữa ùa về, cảm giác bất lực khi đó, cái cảm giác mất mát không thể bù đắp. Anh thấy bản thân mình là đứa trẻ năm xưa, bất lực nhìn người thân chìm trong biển lửa. Giờ đây, anh không còn là đứa trẻ đó. Năng lượng trong cơ thể anh cuộn trào, mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh anh như đặc quánh lại, rung lên bần bật. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh nóng rực đến bỏng rát, một luồng ánh sáng đỏ sẫm tỏa ra, phản chiếu trong đôi mắt đã hoàn toàn đỏ ngầu của anh. Sát khí ngút trời, lạnh lẽo và tàn bạo.
Anh chuẩn bị lao đến, xé nát bất cứ kẻ nào dám động vào cô. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, ánh đèn cao áp trên trần nhà vụt sáng, chói mắt. Mọi thứ trở nên rõ ràng một cách tàn nhẫn.
Đứng đối diện với Mỹ Ngọc, vẻ mặt nham hiểm, là Bá Hổ. Hắn ta không hề xù xì dữ tợn như Thanh Long tưởng, mà lại mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc chải chuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí lại ánh lên vẻ tàn bạo, thích thú. Hắn ta đang cười khẩy, nụ cười nhếch mép lộ ra hàm răng ố vàng, đầy vẻ tự mãn. Bên cạnh hắn, gã Thợ Săn đứng như một cái bóng, lạnh lùng và vô cảm, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Thanh Long.
Và không chỉ có chúng. Từ các góc khuất của căn hầm, hàng chục kẻ thù khác xuất hiện như những bóng ma, súng ống sáng loáng chĩa thẳng vào anh. Chúng đều mặc đồ đen, khuôn mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc, như những cỗ máy giết người được lập trình sẵn. Tiếng lên đạn loạt xoạt vang lên khắp căn hầm, lạnh lẽo đến rợn người.
"Ồ, xem ai đã đến kìa. Ngài Thanh Long lẫy lừng. Tôi đã biết cậu sẽ đến mà." Bá Hổ phá lên cười khẩy, tiếng cười vang vọng khắp căn hầm, đầy vẻ chế nhạo và đắc thắng. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên má Mỹ Ngọc, khiến cô rùng mình. "Cứ tưởng cậu sẽ thông minh hơn, Long tổng. Nhưng xem ra, tình yêu khiến con người ta mù quáng."
Mỹ Ngọc, dù bị trói chặt và yếu ớt, nhưng khi nhìn thấy Thanh Long, đôi mắt cô lập tức mở to, ánh lên sự kinh hoàng. Cô cố gắng giằng co, khó nhọc thốt lên từng tiếng, "Thanh Long... cẩn thận... đây là bẫy!" Giọng cô khàn đặc, yếu ớt, nhưng đủ để lọt vào tai anh.
"Thả cô ấy ra!" Thanh Long gầm gừ, giọng anh trầm đục, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Đôi mắt anh đỏ rực, không còn thấy một tia nhân tính nào, chỉ còn sự giận dữ nguyên thủy, khát máu. Năng lực đặc biệt của anh bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một luồng khí đen kịt và đỏ rực xoáy quanh cơ thể anh, khiến các vật thể nhỏ xung quanh như rung lắc, những bóng đèn trên trần nhà nhấp nháy liên tục. Anh lao lên, ánh mắt đầy sát khí, như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, bất chấp những họng súng đang chĩa vào mình. Anh không quan tâm đến cái bẫy, không quan tâm đến số lượng kẻ thù. Điều duy nhất anh muốn lúc này là xé nát những kẻ đã dám động vào Mỹ Ngọc.
Nhưng ngay lập tức, làn đạn xé gió bay tới, những viên đạn sáng loáng. Thanh Long né tránh những đòn tấn công đầu tiên một cách bản năng, tốc độ của anh vượt xa khả năng của người bình thường. Anh tung một cú đá xoay, đánh bay hai tên lính đang xông tới. Năng lượng đặc biệt bùng phát, tạo ra một làn sóng xung kích vô hình, hất văng những tên khác ra xa. Nhưng chúng quá đông, và chúng đều được trang bị vũ khí hạng nặng. Tiếng súng nổ chát chúa vang dội khắp căn hầm, ánh lửa chớp liên tục trong bóng tối, biến không gian thành một địa ngục trần gian.
Anh nhận ra mình đã bị bao vây hoàn toàn. Một cái bẫy đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, không phải chỉ để bắt anh, mà là để tiêu diệt anh. Bá Hổ đã tiên liệu được mọi bước đi của anh, thậm chí còn lợi dụng Mỹ Ngọc để dụ anh vào chỗ chết. Sự tinh ranh của Bá Hổ và Hắc Ưng quả thực vượt xa những gì anh từng nghĩ. Đây không phải là một trận chiến thông thường, đây là một cuộc chiến không cân sức, một cuộc săn mồi mà anh chính là con mồi.
Thanh Long lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu quét qua từng gương mặt lạnh lùng của kẻ thù. Cảm giác nóng rực từ Thiên Long Ấn trên tay anh như đang thiêu đốt da thịt, năng lượng trong cơ thể anh cuộn trào không ngừng, nhưng anh biết mình không thể để nó nuốt chửng lý trí. Anh phải sống sót. Anh phải cứu Mỹ Ngọc. Đây sẽ là bài kiểm tra lớn nhất về khả năng sinh tồn và giới hạn năng lực của anh. Anh biết, cuộc chiến này vừa mới bắt đầu, và anh đang đứng trước vực thẳm của sự sống và cái chết.