Thiên địa mỹ nhân
Chương 118

Long Nộ Đồ Sát: Phá Bẫy Hắc Ưng

4429 từ
Mục tiêu: Thanh Long thoát khỏi cái bẫy chết người đã được giăng sẵn bởi Bá Hổ và Hắc Ưng.,Thanh Long đối mặt trực diện và đánh bại Bá Hổ, một kẻ thù mạnh mẽ được Hắc Ưng hậu thuẫn, đồng thời thể hiện sức mạnh vượt trội của mình.,Thanh Long thành công giải cứu Mỹ Ngọc, củng cố mối quan hệ và khẳng định vai trò bảo vệ của anh.,Showcase năng lực đặc biệt của Thanh Long bùng nổ dưới áp lực và sự giận dữ, đồng thời hé lộ cuộc đấu tranh nội tâm của anh để kiểm soát sức mạnh đó.,Làm sâu sắc thêm xung đột cá nhân giữa Thanh Long và Hắc Ưng, đẩy nhanh mạch truyện của Arc 4 bằng một sự kiện hành động gay cấn và quyết liệt.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Bá Hổ, Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ), Tay sai của Bá Hổ
Mood: Căng thẳng, gay cấn, bùng nổ, tàn khốc, đầy phẫn nộ, nhưng cũng có chút lãng mạn và bảo vệ.
Kết chương: [object Object]

Anh biết, cuộc chiến này vừa mới bắt đầu, và anh đang đứng trước vực thẳm của sự sống và cái chết. Nhưng trong sâu thẳm con người anh, một ý chí sắt đá hơn cả tử thần đã trỗi dậy. Vực thẳm này không đủ sâu để nuốt chửng anh, bởi vì anh không đơn độc. Ánh mắt tuyệt vọng của Mỹ Ngọc đã khắc sâu vào tâm trí anh, trở thành ngọn lửa thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi, mọi toan tính. Cô ấy ở đó, bị trói buộc, bị đe dọa, và anh, Thanh Long, sẽ không bao giờ cho phép bất cứ ai chạm vào một sợi tóc của cô ấy.

Cơn thịnh nộ đã bùng nổ, nhưng lý trí vẫn còn đó, ẩn sâu dưới lớp nham thạch nóng chảy. Anh cần phải kiểm soát, ít nhất là đủ để đảm bảo Mỹ Ngọc an toàn, đủ để không hủy diệt mọi thứ xung quanh bằng sức mạnh cuồng bạo đang sôi sục trong huyết quản. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh càng lúc càng nóng rực, như một khối than hồng được nung chảy, ánh đỏ sẫm của nó hòa cùng màu máu trong đôi mắt anh, biến anh thành một ác quỷ bước ra từ địa ngục.

Tiếng súng nổ chát chúa vẫn không ngừng vang vọng, xé toạc không gian ngột ngạt của căn hầm. Mùi thuốc súng khét lẹt, tanh nồng của kim loại và cả một chút mùi máu đã loang lổ trong không khí, kích thích bản năng nguyên thủy nhất của Thanh Long. Hàng chục tên tay sai, tất cả đều mặc đồ đen, khuôn mặt hung tợn, bặm trợn như những con chó săn khát máu, đồng loạt xả đạn. Những viên đạn sáng loáng xé gió, tạo thành một cơn mưa thép dày đặc, không chừa một lối thoát.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Thanh Long không lùi. Anh lao tới, không phải theo đường thẳng mà là một đường zig-zag khó lường, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp. Anh như một bóng ma lướt qua giữa làn đạn, những viên đạn găm vào tường bê tông phía sau anh tạo thành những lỗ nhỏ li ti, bụi vữa bay mù mịt. Một tên tay sai giơ súng lên, định bắn vào đầu Thanh Long, nhưng bàn tay hắn còn chưa kịp siết cò, một cú đá như trời giáng đã ập đến. Cú đá không chỉ mang theo sức mạnh thể chất kinh hoàng, mà còn là năng lượng bùng nổ từ Thiên Long Ấn. Hắn ta không kịp kêu một tiếng, thân hình vạm vỡ bay ngược về phía sau, đập mạnh vào tường, gãy vụn mấy khúc xương sườn, bất tỉnh nhân sự.

“Mẹ kiếp! Bắn chết nó!” Bá Hổ gầm lên, giọng hắn ta đầy vẻ khó chịu và bất ngờ. Hắn không ngờ Thanh Long lại có thể phản ứng nhanh đến vậy, và sức mạnh của hắn lại vượt xa tưởng tượng. Hắn ta vẫn đứng sau Mỹ Ngọc, dùng cô làm lá chắn, nhưng ánh mắt nhỏ ti hí đã không còn vẻ tự mãn ban đầu.

Thanh Long không để ý đến tiếng quát của Bá Hổ. Anh tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân đều mang theo ý chí hủy diệt. Anh không chỉ đơn thuần là chiến đấu, anh đang trút giận. Cơn giận dữ tích tụ từ cái đêm định mệnh, cơn giận dữ khi chứng kiến Mỹ Ngọc bị đe dọa, tất cả hòa quyện vào những cú đấm, đá. Một tên tay sai khác lao đến, cây mã tấu sáng loáng vung lên. Thanh Long nghiêng người né tránh, bàn tay anh như gọng kìm thép, túm lấy cổ tay của tên đó. Tiếng “rắc” khô khốc vang lên, xương cổ tay hắn ta vỡ vụn. Thanh Long không dừng lại, anh dùng chính tên đó làm lá chắn, đẩy hắn ta về phía trước khi những viên đạn khác bay tới. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên khi cơ thể hắn ta bị xé nát bởi làn đạn của đồng đội. Mùi máu tươi đột ngột bùng lên, nồng nặc hơn, khiến không khí trở nên đặc quánh, đậm mùi chết chóc.

Đôi mắt đỏ ngầu của Thanh Long lướt qua gương mặt tái nhợt của Mỹ Ngọc. Dù đang bị dọa sợ đến tột cùng, nhưng cô vẫn cố gắng nhìn anh, trong ánh mắt có cả sự hoảng loạn và một niềm hy vọng mong manh. Đó là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão loạn đang càn quét lý trí anh. Anh phải nhanh lên.

Anh lao vào giữa vòng vây như một con rồng thiêng giáng thế. Những tên tay sai, dù đông đảo và được trang bị vũ khí, nhưng lại hoàn toàn mất phương hướng trước tốc độ và sức mạnh không tưởng của anh. Thanh Long tung ra những cú đấm thép, mỗi cú đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến đối thủ không kịp phản ứng đã văng xa, gục ngã không gượng dậy nổi. Tiếng xương gãy rắc rắc, tiếng la hét đau đớn, tiếng kim loại va chạm, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Anh không cần dùng súng. Cơ thể anh, đã được tôi luyện đến mức hoàn hảo, chính là vũ khí tối thượng. Năng lượng đặc biệt bùng phát quanh anh không còn là một luồng khí đơn thuần, nó như một lớp giáp vô hình, bảo vệ anh khỏi những viên đạn lạc, đồng thời tăng cường sức mạnh cho từng đòn đánh. Những tên tay sai cố gắng chống trả, nhưng chúng chỉ như những con thiêu thân lao vào lửa. Thanh Long không cho chúng bất kỳ cơ hội nào. Anh di chuyển như một vũ công tử thần, né tránh, phản công, mỗi động tác đều gọn gàng, dứt khoát và cực kỳ tàn bạo.

Một tên tay sai xảo quyệt định tấn công Thanh Long từ phía sau. Hắn giơ súng lên, nhắm thẳng vào đầu anh. Nhưng Thanh Long, dường như có giác quan thứ sáu, anh cảm nhận được nguy hiểm. Anh xoay người, một động tác nhanh như cắt, bàn tay anh túm lấy khẩu súng, vặn ngược cổ tay tên đó một cách dứt khoát. Tiếng khớp xương kêu “rắc” một lần nữa, tên đó buông súng, gào lên đau đớn. Thanh Long không buông tha, anh giật lấy khẩu súng, dùng báng súng đập mạnh vào thái dương tên đó, khiến hắn ta ngã vật xuống sàn, máu chảy lênh láng. Khẩu súng còn lại trong tay anh, nhưng anh không dùng nó. Anh chỉ ném nó đi, như một món đồ chơi vô dụng. Anh không cần súng để giết người.

Trong chưa đầy một phút, vòng vây đã bị phá vỡ. Hàng chục tên tay sai đã nằm rải rác trên sàn, hoặc bất tỉnh, hoặc co quắp trong đau đớn, máu lênh láng khắp nơi. Mùi máu tươi, mùi mồ hôi và mùi thuốc súng hòa quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, nhưng lại khiến adrenaline trong Thanh Long càng dâng cao. Anh đứng giữa đống đổ nát, hơi thở nặng nề, đôi mắt vẫn đỏ rực, nhưng đã có một chút ánh sáng lý trí le lói. Anh đã kiểm soát được phần nào cơn giận dữ, biến nó thành sức mạnh hủy diệt có mục tiêu.

Bá Hổ đứng phía sau Mỹ Ngọc, khuôn mặt hắn ta đã hoàn toàn biến sắc. Vẻ tự mãn ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, sợ hãi và một chút căm hờn. Hắn ta không thể tin vào mắt mình. Thanh Long, một mình, đã càn quét đội quân của hắn như một cơn bão. Hắn lùi lại một bước, bàn tay vô thức siết chặt vai Mỹ Ngọc, như muốn tìm kiếm một chút an toàn từ con tin yếu ớt này.

“Mày... mày là quái vật!” Bá Hổ gầm lên, tiếng nói của hắn run rẩy.

Thanh Long không đáp lời. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào Bá Hổ, ánh mắt lạnh lẽo như băng, chứa đựng một lời hứa của sự hủy diệt.

***

Sau khi quét sạch đám tay sai, Thanh Long không dừng lại. Anh biết Bá Hổ vẫn còn đó, và quan trọng hơn, Mỹ Ngọc vẫn đang trong tay hắn. Ánh mắt anh quét nhanh qua căn hầm giờ đây đã biến thành một bãi chiến trường đổ nát. Những xác người nằm la liệt, tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ những kẻ còn sống sót. Anh nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình, nhưng nó không làm anh chậm lại.

Mỹ Ngọc, bị trói chặt vào một chiếc ghế sắt, đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào anh. Khuôn mặt cô tái mét, đôi môi khô khốc, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt ấy, sự sợ hãi đã giảm bớt, thay vào đó là một tia kinh ngạc, ngưỡng mộ và cả sự lo lắng. Cô đã chứng kiến Thanh Long biến thành một con quỷ, nhưng là một con quỷ đang chiến đấu vì cô.

Thanh Long lao tới, không chút chần chừ. Nhưng ngay khi anh định tiếp cận Mỹ Ngọc, một bóng đen vụt qua, chặn đứng đường đi của anh. Đó là Thợ Săn. Gã sát thủ này không một lời nói, không một tiếng động thừa thãi. Hắn ta cao ráo, nhanh nhẹn, toàn thân phủ một màu đen từ đầu đến chân, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô cảm, sắc như dao. Hắn không có vũ khí nóng, nhưng trong tay hắn là một cặp Dạ Ảnh Dao, lưỡi dao mỏng, sắc bén, phản chiếu ánh sáng đèn cao áp một cách lạnh lẽo. Chúng như hai mảnh trăng khuyết chết chóc.

“Nhiệm vụ là tất cả.” Giọng Thợ Săn khàn đặc, khô khốc, như tiếng kim loại cọ xát. Đó là lời nói duy nhất Thanh Long nghe được từ hắn.

Thanh Long dừng lại. Anh biết Thợ Săn không phải là loại tay sai tầm thường. Đây là một đối thủ thực sự. Cảm giác nóng rực từ Thiên Long Ấn trên ngón tay anh càng thêm dữ dội, như nhắc nhở anh về sức mạnh đang cuộn trào, chờ đợi được giải phóng.

Trận chiến giữa hai người nổ ra nhanh như chớp. Thợ Săn lao tới, hai chiếc Dạ Ảnh Dao vung lên theo những quỹ đạo khó lường, tạo thành một vũ điệu chết chóc. Hắn ta là một bậc thầy về cận chiến, mỗi đòn đánh đều chính xác, hiểm độc, nhắm vào những yếu điểm chí mạng. Thanh Long né tránh, tốc độ của anh không hề suy giảm, thậm chí còn nhanh hơn, linh hoạt hơn. Anh xoay người, cúi người, tránh từng nhát dao sắc lẻm chỉ trong gang tấc. Gió từ lưỡi dao sượt qua gò má anh, lạnh buốt.

“Rẹt! Rẹt!” Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai khi Thanh Long dùng cánh tay, được năng lượng đặc biệt bao bọc, đỡ lấy một đòn tấn công. Những tia lửa nhỏ bắn ra trong bóng tối. Anh cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ, nhưng không đáng kể. Lớp năng lượng bảo vệ anh khỏi bị thương nặng.

Thợ Săn không hề nao núng. Hắn tiếp tục tấn công, mỗi đòn đánh đều nhanh hơn, mạnh hơn, dồn dập như mưa rào. Thanh Long phải dùng toàn bộ sự tập trung để đối phó. Anh không chỉ né tránh, anh còn tìm kiếm cơ hội phản công. Đôi mắt đỏ ngầu của anh quét qua từng động tác của Thợ Săn, phân tích, dự đoán.

“Mỹ Ngọc... cẩn thận!” Thanh Long gầm lên. Anh thấy Thợ Săn đột ngột thay đổi hướng tấn công, không phải nhắm vào anh mà là vào Mỹ Ngọc. Gã sát thủ này thực sự tàn nhẫn, không từ thủ đoạn.

Cơn thịnh nộ trong Thanh Long lại bùng lên như sóng thần. Anh không thể để điều đó xảy ra. Sức mạnh trong cơ thể anh như một dòng magma đang trào dâng, tìm đường thoát ra. Anh tung một cú đấm cực mạnh vào không khí. Không phải vào Thợ Săn, mà là một cú đấm mang theo làn sóng xung kích vô hình, tạo ra một luồng khí nén cực mạnh. Luồng khí này đẩy lùi Thợ Săn, khiến hắn ta mất thăng bằng trong giây lát.

Chỉ một giây, nhưng đủ để Thanh Long hành động. Anh lao tới, nhanh hơn cả ý nghĩ, không còn né tránh nữa mà là đối đầu trực diện. Thợ Săn kịp thời lấy lại thăng bằng, giơ hai chiếc Dạ Ảnh Dao lên, thủ thế phòng ngự. Nhưng Thanh Long không cho hắn cơ hội. Anh tung một cú đá xoay, mạnh mẽ đến mức tạo ra một tiếng rít trong không khí. Cú đá này không chỉ là sức mạnh thể chất, nó còn được cường hóa bởi năng lượng đặc biệt, đỏ rực như lửa.

“Ầm!”

Cú đá trúng vào ngực Thợ Săn, khiến hắn ta bay ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường bê tông. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, không biết bao nhiêu xương sườn đã gãy. Hắn ta trượt dài xuống đất, nằm bất động. Hai chiếc Dạ Ảnh Dao rơi xuống sàn, tạo ra tiếng “leng keng” lạnh lẽo. Máu tươi từ miệng hắn ta trào ra, nhuộm đỏ một mảng áo đen. Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút bàng hoàng, không tin nổi. Hắn đã thất bại.

Thanh Long không thèm liếc nhìn xác Thợ Săn. Anh lao đến bên Mỹ Ngọc, đôi mắt đỏ rực của anh cố gắng dịu lại khi nhìn thấy cô. Cô vẫn còn run rẩy, đôi mắt mở to nhìn hắn, nhìn anh, vị cứu tinh của cô. Khuôn mặt cô lấm lem nước mắt và bụi bẩn, nhưng vẻ đẹp kiêu sa của cô vẫn không thể bị lu mờ.

“Thanh Long...” Giọng cô khàn đặc, yếu ớt, đầy cảm động.

Anh quỳ xuống trước mặt cô, ánh mắt sắc như dao của anh lướt qua những sợi dây thừng đang trói chặt cô. Anh không cần dao. Bàn tay anh, vẫn còn nóng rực bởi năng lượng, nắm lấy sợi dây. Một lực xé mạnh mẽ, sợi dây thừng đứt phựt như tờ giấy mỏng. Từng sợi dây, từng nút thắt, đều bị anh xé toạc chỉ trong chớp mắt.

“Em không sao chứ?” Giọng Thanh Long trầm ấm, mang theo một sự dịu dàng hiếm hoi, đối lập hoàn toàn với con mãnh thú vừa rồi. Anh đưa tay chạm nhẹ vào má cô, lau đi vệt nước mắt. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh, mặc dù vẫn còn mang theo hơi nóng của trận chiến, khiến Mỹ Ngọc rùng mình.

Mỹ Ngọc không nói nên lời. Cô chỉ lắc đầu, nước mắt lại trào ra. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh như muốn nói lên hàng vạn điều. Sự kinh hoàng, sự bất lực, sự giải thoát, và cả một cảm xúc mạnh mẽ khó gọi tên đang dâng trào trong lòng cô. Cô chưa từng thấy anh như vậy, tàn bạo, mạnh mẽ, nhưng cũng đầy sự bảo vệ.

Thanh Long ôm cô vào lòng. Một cái ôm mạnh mẽ nhưng dịu dàng, như muốn bảo vệ cô khỏi mọi thứ tăm tối đang diễn ra. Mùi máu, mùi thuốc súng, mùi mồ hôi của anh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương hoang dã, nguyên thủy. Mỹ Ngọc vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận được nhịp tim anh đập mạnh mẽ, từng thớ cơ săn chắc dưới lớp áo. Cô cảm thấy an toàn, một sự an toàn tuyệt đối mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được.

“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.” Anh thì thầm vào tai cô, giọng anh như một lời hứa, một lời thề. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh vẫn còn đỏ rực, như một dấu ấn của sự bảo hộ.

Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói khàn đặc vang lên, phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng đó. “Đừng vội mừng, Long tổng. Trận chiến này, chưa kết thúc đâu!”

***

Lời nói của Bá Hổ như một nhát dao đâm xuyên qua khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Thanh Long buông Mỹ Ngọc ra, nhẹ nhàng đặt cô ngồi xuống cạnh bức tường, ánh mắt anh đầy vẻ ra hiệu cô hãy ở yên đó. Anh quay lại đối mặt với Bá Hổ, đôi mắt anh lại đỏ rực như máu, cơn thịnh nộ chưa kịp nguôi lại bùng lên dữ dội hơn. Hắn ta đã dám cắt ngang giây phút anh trấn an người phụ nữ của mình. Đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.

Bá Hổ bước ra từ góc khuất, khuôn mặt hắn ta đã không còn vẻ bình tĩnh, thay vào đó là sự tức giận và căm hờn. Hắn nhìn Thanh Long, nhìn Mỹ Ngọc, rồi nhìn xác Thợ Săn đang nằm bất động dưới đất, vẻ mặt méo mó. Hắn ta không thể chấp nhận việc Thanh Long, một mình, lại có thể phá tan mọi kế hoạch của hắn. Bá Hổ mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc chải chuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí lại ánh lên vẻ tàn bạo, thích thú. Giờ đây, sự thích thú đó đã chuyển thành sự khát máu.

“Mày đã phạm sai lầm lớn nhất đời mày, Thanh Long!” Bá Hổ gầm lên, giọng hắn ta khàn đặc. “Mày nghĩ mày có thể thoát khỏi đây sao? Mày nghĩ mày có thể động đến người của Hắc Ưng mà không phải trả giá ư?” Hắn đưa tay xoa xoa khẩu súng ngắn đang giắt ở thắt lưng, một nụ cười nhếch mép lộ ra hàm răng ố vàng. “Tao sẽ cho mày thấy, ai mới là kẻ nắm quyền ở đây!”

Thanh Long không nói một lời. Anh chỉ đứng đó, khí thế áp đảo, mạnh mẽ như một ngọn núi lửa đang phun trào. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, như một lời thách thức thầm lặng. Sát khí từ anh tỏa ra, lạnh lẽo đến thấu xương, khiến Bá Hổ, dù có vẻ ngoài hung tợn, cũng phải rùng mình.

“Ngươi dám chạm vào người của ta, Hắc Ưng sẽ phải trả giá!” Thanh Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm đục, như tiếng gầm gừ của một con mãnh thú. Từng lời nói như được tạc bằng thép, dứt khoát và đầy uy lực. Anh không đe dọa, anh tuyên bố.

Bá Hổ cười khẩy, hắn ta rút khẩu súng ra, chĩa thẳng vào Thanh Long. “Mày vẫn còn mạnh miệng lắm. Để xem mày có thể làm được gì khi tao cho nổ tung cái đầu mày!”

Hắn bóp cò. Tiếng súng nổ chát chúa vang lên trong căn hầm. Nhưng Thanh Long đã biến mất. Anh nhanh đến mức Bá Hổ không kịp phản ứng. Viên đạn găm vào bức tường phía sau, tạo ra một vết lõm đen.

“Cái gì?!” Bá Hổ kinh ngạc, đôi mắt nhỏ ti hí trợn trừng.

Thanh Long xuất hiện ngay trước mặt hắn, như một bóng ma. Anh không thèm dùng tay. Anh tung một cú đá tạt ngang, mạnh như búa bổ. Cú đá mang theo toàn bộ sức mạnh của anh, được cường hóa bởi năng lượng đặc biệt đang cuộn trào.

“Ầm!”

Bá Hổ không kịp phản ứng, hắn ta bị đá bay ngược ra sau, khẩu súng trong tay văng ra xa. Hắn đập mạnh vào bàn làm việc bằng gỗ sồi, khiến chiếc bàn vỡ tan tành thành từng mảnh. Những mảnh gỗ bay tứ tung, va vào tường, tạo ra tiếng động chói tai. Hắn ta ngã vật xuống đất, ôm lấy bụng, khuôn mặt méo mó vì đau đớn.

“Mày... mày...” Bá Hổ cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể hắn ta không nghe lời. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng khúc xương trong cơ thể như đang bị xé toạc. Hắn ta không phải là một chiến binh. Hắn chỉ là một tên côn đồ thích dùng tiền và quyền lực để sai khiến.

Thanh Long không cho hắn cơ hội. Anh bước tới, mỗi bước chân đều dứt khoát, nặng nề, như tiếng bước chân của tử thần. Anh nắm lấy cổ áo Bá Hổ, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất một cách dễ dàng, như nhấc một con búp bê vải. Bá Hổ vùng vẫy, nhưng vô ích. Đôi mắt hắn ta tràn ngập sự sợ hãi tột độ khi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Thanh Long.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể đe dọa ta bằng súng ư?” Thanh Long gầm gừ, giọng anh lạnh lẽo như băng. Anh siết chặt cổ áo Bá Hổ, khiến hắn ta khó thở. “Ngươi dám chạm vào Mỹ Ngọc, dám dùng cô ấy để dụ ta vào bẫy... Ngươi sẽ phải trả giá đắt.”

“Không... không! Tha... tha cho tôi!” Bá Hổ lắp bắp, khuôn mặt hắn ta tím tái vì thiếu oxy. Hắn chưa từng thấy ai đáng sợ như Thanh Long. Cái nhìn của anh, đôi mắt đỏ rực như máu, khí thế đáng sợ, khiến hắn ta run rẩy tận xương tủy.

“Tha cho ngươi?” Thanh Long cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo, tàn bạo. “Khi ngươi đe dọa Mỹ Ngọc, khi ngươi âm mưu hãm hại cô ấy, ngươi có nghĩ đến việc tha cho cô ấy không?”

Anh không chờ câu trả lời. Anh dùng một tay giữ Bá Hổ, tay kia vung lên, một cú đấm như trời giáng giáng xuống mặt hắn ta.

“BỐP!”

Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Bá Hổ cảm thấy cả thế giới quay cuồng, một cơn đau buốt óc lan tỏa khắp mặt. Mũi hắn ta vỡ nát, máu tươi trào ra như suối. Hắn ta không còn sức để kêu la.

Thanh Long buông Bá Hổ ra. Hắn ta ngã vật xuống sàn, co quắp trong đau đớn. Hắn ta cố gắng rên rỉ, nhưng chỉ có những tiếng “ư ử” yếu ớt thoát ra từ cổ họng bị tắc nghẽn bởi máu và nước mắt. Hắn ta đã hoàn toàn bị đánh bại, bị hủy diệt.

Mỹ Ngọc, ngồi dựa vào tường, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Cô run rẩy, đôi mắt mở to. Thanh Long của cô, người đàn ông dịu dàng, lịch thiệp mà cô từng biết, đã biến thành một con quỷ tàn bạo, một mãnh thú không nhân tính. Cô sợ hãi, nhưng trong sâu thẳm, một cảm xúc khác đã trỗi dậy. Đó là sự ngưỡng mộ, sự tin tưởng tuyệt đối, và một chút gì đó nguyên thủy, kích thích. Anh đã chiến đấu vì cô, đã bảo vệ cô bằng mọi giá.

Thanh Long không thèm liếc nhìn Bá Hổ nữa. Hắn ta đã không còn là mối đe dọa. Anh quay lại phía Mỹ Ngọc, ánh mắt anh dịu lại một chút, nhưng vẫn còn đó sự lạnh lẽo, tàn khốc của chiến trường.

“Chúng ta đi thôi.” Thanh Long nói, giọng anh vẫn còn trầm đục, mang theo hơi thở nặng nề của trận chiến.

Anh nhẹ nhàng đỡ Mỹ Ngọc đứng dậy. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy, nhưng cô không kháng cự. Cô dựa vào anh, cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ cơ thể anh. Mùi máu và thuốc súng trên người anh, giờ đây không còn đáng sợ nữa, mà trở thành một mùi hương của sự bảo hộ, của một người đàn ông sẵn sàng làm mọi thứ vì cô.

Thanh Long nắm chặt tay cô, dắt cô ra khỏi căn hầm đổ nát. Họ bước qua những xác người nằm la liệt, qua Bá Hổ đang co quắp trong vũng máu của chính mình. Mỹ Ngọc không dám nhìn, cô chỉ vùi mặt vào vai anh, để anh dẫn lối.

Khi họ bước ra khỏi biệt thự, không khí mát mẻ của vùng ngoại ô ập vào mặt. Mùi hoa cỏ, mùi đất sạch, mùi gió đêm, tất cả như xoa dịu tâm hồn cô sau những gì đã trải qua. Ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, chiếu rọi xuống con đường vắng vẻ.

Thanh Long ngước nhìn bầu trời đêm, đôi mắt anh vẫn còn ánh đỏ rực. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Bá Hổ chỉ là một con tốt thí trong ván cờ của Hắc Ưng. Cái tên Hắc Ưng, giờ đây, đã trở thành một nỗi ám ảnh, một lời nguyền, nhưng cũng là một mục tiêu.

Sức mạnh trong cơ thể anh vẫn còn cuộn trào, dù đã lắng xuống một chút. Anh biết nó là một con dao hai lưỡi. Nó có thể bảo vệ những người anh yêu, nhưng cũng có thể nuốt chửng anh, biến anh thành một con quái vật không thể kiểm soát. Anh phải học cách chế ngự nó, kiểm soát nó, biến nó thành công cụ của ý chí, chứ không phải là nô lệ của cơn giận dữ.

Anh siết chặt tay Mỹ Ngọc. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt cô đầy phức tạp. Cô đã thấy mặt tối của anh, một khía cạnh tàn khốc mà cô chưa từng tưởng tượng. Nhưng thay vì sợ hãi, cô cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn, một niềm tin tuyệt đối vào người đàn ông này. Anh, Thanh Long, đã thực sự là người bảo hộ của cô, là thiên địa của cô.

“Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thì thầm, không phải với Mỹ Ngọc, mà là với chính bản thân anh, với bầu trời đêm, với Hắc Ưng đang ẩn mình trong bóng tối. Đó là một lời tuyên bố, một lời cảnh báo. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu. Họ sẽ phải trả giá. Tất cả bọn chúng sẽ phải trả giá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ