Thiên địa mỹ nhân
Chương 119

Manh Mối Đen Tối & Bóng Đêm Trong Tâm Hồn

3309 từ
Mục tiêu: Giải quyết hậu quả trực tiếp từ cuộc đối đầu ở Chương 118, đảm bảo an toàn cho Mỹ Ngọc và Thanh Long.,Thanh Long thu thập được một manh mối quan trọng từ Bá Hổ, mở ra cánh cửa điều tra sâu hơn về mạng lưới của Hắc Ưng.,Bắt đầu khám phá sâu sắc nội tâm Thanh Long, đặc biệt là sự giằng xé giữa sức mạnh bạo lực và giới hạn đạo đức cá nhân.,Phát triển mối quan hệ giữa Thanh Long và Mỹ Ngọc, khi cô chứng kiến khía cạnh tàn khốc của anh.,Thiết lập bối cảnh cho các sự kiện sắp tới trong Arc 4, đặc biệt là việc liên kết Hắc Ưng với các sự kiện trong quá khứ.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Lâm Phong, Anh Hoàng
Mood: Tense, emotional, reflective, determined, mysterious
Kết chương: [object Object]

Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi thuốc súng và hơi thở của tử vong, nhưng Thanh Long không để những thứ đó xâm chiếm tâm trí anh. Điều duy nhất anh quan tâm lúc này là Mỹ Ngọc, người đang run rẩy nép vào lòng anh, đôi mắt cô vẫn còn đong đầy nỗi kinh hoàng từ những gì vừa chứng kiến. Con đường dẫn từ biệt thự đổ nát của Bá Hổ trở về căn hộ bí ẩn của anh ở chung cư Thiên Phúc dường như dài vô tận dưới ánh trăng vằng vặc. Anh bước đi vững chãi, ôm chặt lấy cô, cảm nhận sự mềm mại và mong manh của cơ thể cô, như thể một cử động mạnh cũng có thể khiến cô tan vỡ.

Căn hộ tại chung cư Thiên Phúc, một tòa nhà cũ kỹ mang kiến trúc thập niên 90 với những bức tường sơn vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian, hiện lên như một ốc đảo bình yên giữa màn đêm hỗn loạn. Khi họ bước vào, tiếng còi xe từ xa, tiếng người nói chuyện vọng lên từ đường phố dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng bao trùm không gian bên trong. Căn hộ được cải tạo hiện đại, nhưng vẫn giữ lại những nét cổ kính, như chiếc bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi trầm hương dìu dịu, hoặc một cánh cửa gỗ sẫm màu bí ẩn, không rõ dẫn đi đâu, khẽ khàng đóng lại sau lưng họ.

Thanh Long nhẹ nhàng đặt Mỹ Ngọc xuống chiếc giường lớn, ga trải giường bằng lụa mềm mại lạnh lẽo chạm vào làn da cô, khiến cô khẽ rùng mình. Anh quỳ xuống, cẩn thận tháo bỏ đôi giày cao gót đã bám đầy bụi bẩn và những vết bẩn khó gọi tên trên chân cô. Động tác của anh dịu dàng đến lạ, hoàn toàn tương phản với hình ảnh một con quỷ tàn bạo, một mãnh thú vừa hủy diệt mọi thứ trước mắt cô chỉ vài giờ trước. Mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa đặt trên bàn, hòa quyện với mùi trầm hương và mùi cà phê mới pha từ căn bếp, cố gắng xua đi thứ mùi kinh hoàng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí cô.

“Anh... anh đã làm gì vậy?” Mỹ Ngọc thì thầm, giọng cô run rẩy đến tội nghiệp, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây mờ đi vì nước mắt và sự hoảng loạn. Cô vẫn không thể tin được những gì mình vừa chứng kiến. Thanh Long, người đàn ông lịch lãm, tinh tế mà cô biết, đã biến thành một sinh vật hoàn toàn khác, một sức mạnh đáng sợ, lạnh lùng và tàn bạo. Cô nhìn anh, ánh mắt vừa ám ảnh vừa đầy sợ hãi, nhưng cũng ẩn chứa một sự tò mò, một lực hút khó cưỡng lại.

Thanh Long ngước lên, đôi mắt anh vẫn còn vương chút ánh đỏ. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô. Làn da cô lạnh ngắt. “Đừng sợ, Ngọc. Anh ở đây rồi.” Giọng anh trầm ấm, cố gắng trấn an, nhưng chính anh cũng cảm thấy nội tâm mình đang giằng xé. Anh biết, cô đã thấy một phần của anh mà anh luôn cố gắng giấu kín, một mặt tối mà ngay cả anh cũng không muốn đối mặt. Sự im lặng của Mỹ Ngọc, cái cách cô nhìn anh như nhìn một người lạ, khiến trái tim anh thắt lại.

“Em... em chưa từng thấy anh như vậy...” Cô nói nhỏ, ánh mắt không rời khỏi anh, cố gắng tìm kiếm điều gì đó quen thuộc trong đôi mắt sâu thẳm ấy, nhưng chỉ thấy một vực thẳm xa lạ. Cô đã luôn biết Thanh Long là người có quyền lực, có khả năng, nhưng chưa bao giờ cô tưởng tượng được sự tàn khốc, sự bùng nổ sức mạnh nguyên thủy đến mức đó. Cái chết của Bá Hổ, hình ảnh những kẻ tay sai gục ngã dưới tay anh, vẫn còn quá sống động trong tâm trí cô.

Thanh Long im lặng, đôi mắt anh tránh đi ánh nhìn trực diện của cô. Anh không thể nói dối cô, cũng không thể giải thích hết mọi chuyện. Anh biết, những lời giải thích lúc này chỉ là vô nghĩa. Anh chỉ có thể ôm cô thật chặt, để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, hơi ấm của anh. “Đó là cách duy nhất để bảo vệ em,” anh khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào không khí tĩnh lặng. Anh không chỉ nói với cô, mà còn nói với chính mình. Anh đã làm tất cả vì cô, vì sự an toàn của cô. Cái giá phải trả là sự mất mát về lý trí, về nhân tính, nhưng nếu đó là điều cần thiết để cô được bình yên, anh sẽ chấp nhận.

Anh nhẹ nhàng kéo Mỹ Ngọc vào lòng, ôm cô thật chặt. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy từng hồi, nhưng cô không kháng cự. Cô nép vào anh, vùi mặt vào ngực anh, tìm kiếm sự an toàn trong vòng tay vững chãi ấy. Mùi máu và thuốc súng trên người anh, giờ đây, không còn đáng sợ nữa. Thay vào đó, nó trở thành một mùi hương của sự bảo hộ, của một người đàn ông sẵn sàng làm mọi thứ để che chở cho cô. Hơi ấm từ cơ thể anh, nhịp tim đập mạnh mẽ của anh, dần dần xoa dịu nỗi sợ hãi trong cô, thay thế bằng một cảm giác an toàn kỳ lạ. Cô cảm thấy mình được bao bọc, được che chở, như thể không có thế lực nào trên đời có thể chạm vào cô khi Thanh Long ở bên.

Nhưng trong vòng tay cô, Thanh Long cảm nhận rõ ràng sự bất ổn trong chính mình. Anh vẫn còn cảm thấy sức mạnh cuộn trào trong huyết quản, sự bùng nổ của năng lượng gần như mất kiểm soát. Nó là một con dao hai lưỡi, một lời nguyền kinh khủng. Nó cho anh sức mạnh để bảo vệ những người anh yêu, nhưng cũng có thể biến anh thành một con quái vật, một kẻ tàn bạo không nhân tính. Anh sợ hãi điều đó, sợ hãi rằng một ngày nào đó, anh sẽ không còn là Thanh Long mà Mỹ Ngọc biết, mà tất cả những người anh yêu thương biết. Anh sợ hãi rằng anh sẽ mất đi sự kiểm soát, trở thành thứ mà anh căm ghét nhất. Anh siết chặt Mỹ Ngọc hơn, như thể muốn níu giữ lấy sợi dây liên kết cuối cùng với nhân tính của mình thông qua cô. Cô là neo giữ anh lại, là lý do để anh không hoàn toàn chìm sâu vào bóng tối. Anh đã dùng thứ sức mạnh tàn bạo nhất để bảo vệ cô, và giờ đây, chính sự dịu dàng của cô lại là thứ cứu rỗi tâm hồn anh. Tiếng chuông gió khẽ khàng reo lên từ ban công, như một lời thì thầm của màn đêm, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng và thiêng liêng của khoảnh khắc ấy.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ lớn tại Tập đoàn Thiên Khải, chiếu rọi lên sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, sừng sững giữa trung tâm thành phố, toát lên vẻ hiện đại, tối giản và sang trọng. Bên trong, không khí chuyên nghiệp, bận rộn và căng thẳng bao trùm, với tiếng máy chủ vận hành rì rì, tiếng gõ phím lách cách như mưa rào, tiếng điện thoại reo vang liên hồi và tiếng thang máy di chuyển êm ái. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, mùi cà phê nồng nàn và mùi mực in mới quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của thế giới công sở cao cấp.

Thanh Long bước vào khu vực trung tâm công nghệ, dáng vẻ anh vẫn toát lên khí chất quý ông thành đạt và quyền lực, nhưng đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh vẫn ẩn chứa một chút mệt mỏi sau đêm dài không ngủ. Anh vẫn mặc bộ vest may đo tinh tế, áo sơ mi lụa cao cấp, nhưng có lẽ anh đã thay một bộ khác. Anh tiến đến chỗ Lâm Phong, người đang dán mắt vào màn hình máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím như một nghệ sĩ dương cầm điêu luyện.

Lâm Phong, với vẻ ngoài thư sinh, gầy gò và chiếc kính cận thường trực, ngẩng đầu lên khi cảm nhận được sự hiện diện của Thanh Long. Ánh mắt lanh lợi của cậu cho thấy sự tập trung cao độ và trí tuệ vượt trội. Bên cạnh cậu, Anh Hoàng đứng thẳng tắp, ăn mặc chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh Hoàng nhanh chóng sắp xếp lại tập tài liệu trên tay và cúi đầu chào Thanh Long.

“Cậu xem cái này có gì.” Thanh Long nói, giọng anh trầm lắng, có chút mệt mỏi, nhưng vẫn đầy uy lực. Anh đưa ra một con chip dữ liệu nhỏ, màu đen tuyền, trông có vẻ bình thường nhưng ẩn chứa những bí mật không lường. “Tôi tìm thấy nó trên người Bá Hổ.”

Lâm Phong nhận lấy con chip, đôi mắt cậu sáng lên đầy hứng thú. “Được rồi, Long ca. Để em xem.” Cậu cắm con chip vào một thiết bị chuyên dụng được kết nối với hệ thống máy chủ khổng lồ của Thiên Khải. Màn hình lớn trước mặt họ lập tức lóe sáng, hiển thị vô số dòng code phức tạp, chạy như thác đổ. Tiếng gõ phím của Lâm Phong trở nên dồn dập hơn, như một trận mưa rào không ngớt. Cậu lướt qua các lớp mã hóa, từng bước một, với tốc độ chóng mặt. Thanh Long đứng phía sau, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng ký tự nhảy múa trên màn hình. Anh Hoàng đứng cạnh, tay cầm máy ghi âm và sổ ghi chép, sẵn sàng ghi lại bất kỳ thông tin quan trọng nào.

Sau một lúc tập trung cao độ, Lâm Phong chợt khựng lại, đôi mắt mở to, biểu cảm ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. “Mã hóa rất phức tạp, Long ca,” cậu thì thầm, giọng nói có chút phấn khích. “Có vẻ như là dữ liệu về một dự án nào đó của Hắc Ưng. Rất nhiều mật danh và địa điểm... Và có nhắc đến một ‘Dự án Huyết Long’.”

Ngay lập tức, không khí trong phòng như đông đặc lại. Thanh Long nghe thấy cái tên đó, toàn thân anh như bị điện giật. Khuôn mặt anh biến sắc, vẻ mệt mỏi tan biến, thay vào đó là sự sắc lạnh đến đáng sợ. Đôi mắt anh ánh lên một tia nguy hiểm, như một mãnh long vừa thức giấc. “Dự án Huyết Long?” Thanh Long lặp lại, giọng anh khàn đặc, đầy uy lực. Cái tên đó, nó không chỉ là một mật danh, nó như một tiếng chuông cảnh báo, một lời nguyền, gợi lên những ký ức mơ hồ, những mảnh vỡ của một quá khứ bị chôn vùi sâu thẳm trong tâm trí anh. Anh cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, một nỗi sợ hãi nguyên thủy và một khao khát cháy bỏng muốn tìm hiểu sự thật.

Anh Hoàng ghi chép lại cái tên "Dự án Huyết Long" một cách cẩn thận, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong khí chất của Thanh Long. Anh biết, đây không phải là một manh mối tầm thường. Nó có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến những bí mật đen tối nhất của Hắc Ưng, và có lẽ, cả những bí mật về chính Thanh Long.

“Phải, Long ca. Toàn bộ dữ liệu này đều xoay quanh cái tên đó. Có vẻ như nó là trọng tâm của mọi hoạt động của Hắc Ưng,” Lâm Phong nói, giọng cậu vẫn còn sự ngạc nhiên, nhưng ánh mắt đã trở nên nghiêm túc hơn. “Em sẽ cố gắng giải mã sâu hơn nữa, nhưng bước đầu, đây là những gì em có thể khai thác được.”

Thanh Long không nói gì, anh chỉ gật đầu nhẹ. Tâm trí anh đang quay cuồng với cái tên "Dự án Huyết Long". Những hình ảnh chập chờn, những âm thanh xa xăm, những cảm giác đau đớn và mất mát không rõ nguồn gốc, tất cả bỗng chốc ùa về, khiến đầu óc anh đau nhói. Anh biết, anh đã tìm thấy một thứ gì đó quan trọng, một thứ có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh, và cả cuộc chiến này. Mùi kim loại từ các thiết bị công nghệ mới trong phòng dường như trở nên đậm đặc hơn, như một lời cảnh báo về sự nguy hiểm tiềm ẩn phía trước. Cuộc chiến với Hắc Ưng không chỉ còn là cuộc chiến vì Mỹ Ngọc, vì quyền lực, mà còn là cuộc chiến vì sự thật, vì chính bản thân anh.

***

Chiều tối cùng ngày, ánh hoàng hôn buông xuống thành phố Thiên Hải, nhuộm vàng cả một vùng trời, rồi dần nhường chỗ cho những ánh đèn lung linh bắt đầu thắp sáng. Căn hộ bí ẩn ở chung cư Thiên Phúc một lần nữa lại chìm vào sự tĩnh lặng, khác hẳn với vẻ ồn ào, tấp nập của thế giới bên ngoài. Mùi hoa lài và trầm hương vẫn thoang thoảng, quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê còn sót lại, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn.

Mỹ Ngọc đã ngủ thiếp đi trên giường, khuôn mặt cô vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng đã bình yên hơn. Thanh Long ngồi bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào bóng đêm. Ánh đèn xe cộ lướt qua như những dòng chảy ánh sáng, tiếng còi xe xa xăm vọng lại, nhưng tất cả đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí anh. Anh cầm Thiên Long Ấn trên tay, siết chặt nó, cảm nhận sức mạnh cuộn trào bên trong, nhưng đồng thời cũng là gánh nặng khủng khiếp.

Manh mối về "Dự án Huyết Long" vẫn ám ảnh anh. Cái tên đó, nó gợi lại những ký ức mơ hồ, những mảnh vỡ của một quá khứ mà anh luôn cố gắng chôn vùi. Anh nhớ lại khoảnh khắc mình bộc phát sức mạnh đêm qua, sự tàn khốc mà anh có thể gây ra khi cơn giận dữ lấn át lý trí. Anh đã trở thành một con quái vật, một mãnh thú không nhân tính, chỉ để bảo vệ Mỹ Ngọc. Nhưng liệu cái giá phải trả có quá đắt? Liệu anh có đang dần đánh mất chính mình trong cuộc chiến này?

“Sức mạnh này... liệu nó có phải là một lời nguyền?” Thanh Long khẽ thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính bản thân anh, với bóng tối đang dần bao trùm căn phòng. Anh lo sợ. Anh sợ hãi việc mất kiểm soát, sợ hãi trở thành một kẻ tàn ác như Hắc Ưng, thứ mà anh căm ghét nhất. Anh đã thấy những kẻ như Bá Hổ, bị quyền lực và bản năng đen tối nuốt chửng. Liệu anh có khác gì họ? Giới hạn đạo đức của anh nằm ở đâu? Liệu có một lằn ranh nào đó mà anh không được phép vượt qua, dù là để bảo vệ những người anh yêu thương?

Anh nhìn xuống Thiên Long Ấn trong tay. Nó không chỉ là một biểu tượng của quyền lực, mà còn là một lời nhắc nhở về gánh nặng mà anh đang mang. Sức mạnh này là của anh, nhưng nó cũng là một phần của điều gì đó lớn lao hơn, bí ẩn hơn. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu nguồn gốc của nó, để kiểm soát nó, chứ không phải để nó kiểm soát anh. Anh không muốn trở thành nô lệ của cơn giận dữ. Anh muốn là chủ nhân của chính mình, của số phận mình.

Tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo thành một âm thanh rì rào mơ hồ, như tiếng thở dài của màn đêm. Thanh Long nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Anh muốn tìm kiếm sự bình yên, dù chỉ là thoáng chốc.

Đúng lúc đó, anh cảm thấy một hơi ấm nhẹ nhàng từ phía sau. Mỹ Ngọc đã tỉnh giấc. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, không gây ra một tiếng động nhỏ nào, rồi đến gần anh, tựa đầu vào vai anh. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là hiện diện ở đó, mang đến một sự an ủi không lời mà anh đang rất cần. Hương hoa lài trên tóc cô, mùi da thịt ấm áp của cô, tất cả như xoa dịu những cơn sóng dữ dội trong tâm hồn anh.

Thanh Long mở mắt, khẽ quay đầu nhìn cô. Ánh mắt cô vẫn còn chút mơ màng sau giấc ngủ, nhưng đã không còn vẻ sợ hãi ám ảnh như đêm qua. Thay vào đó, nó chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin tuyệt đối. Cô đã thấy mặt tối của anh, nhưng vẫn không rời bỏ anh. Điều đó khiến trái tim anh rung động.

“Anh vẫn chưa ngủ sao?” Mỹ Ngọc thì thầm, giọng cô dịu dàng như gió thoảng.

Thanh Long khẽ thở dài, hơi thở nóng ấm phả vào mái tóc mềm mại của cô. “Anh không sao. Em ngủ đi.” Anh nói, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi thành phố đang chìm vào bóng tối, nơi những bí mật đen tối của Hắc Ưng và "Dự án Huyết Long" đang chờ đợi anh.

Anh khẽ ôm Mỹ Ngọc vào lòng, siết chặt cô. Vòng tay cô cũng ôm lấy anh, nhẹ nhàng nhưng kiên định. Thanh Long tìm kiếm sự bình yên trong vòng tay cô, trong hơi ấm của cô. Cô là thiên địa của anh, là nơi duy nhất anh có thể tìm thấy sự an ủi và sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.

Anh biết, cuộc chiến này sẽ còn khốc liệt hơn nữa. Hắc Ưng sẽ không buông tha. Và "Dự án Huyết Long" chắc chắn sẽ hé lộ những bí mật động trời về nguồn gốc năng lực của anh, về quá khứ của chính anh. Anh phải chuẩn bị cho mọi thứ, phải học cách kiểm soát sức mạnh của mình, để không trở thành con quái vật mà anh sợ hãi. Và anh sẽ làm tất cả, để bảo vệ những người anh yêu thương.

“Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thì thầm, không còn là lời tuyên bố hùng hồn như đêm qua, mà là một lời thề sâu sắc, một lời hứa với chính mình và với người phụ nữ đang nép vào lòng anh. Cô là sức mạnh của anh, là lý do để anh không gục ngã. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu, và anh sẽ không đơn độc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ