Tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo thành một âm thanh rì rào mơ hồ, như tiếng thở dài của màn đêm. Thanh Long nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Anh muốn tìm kiếm sự bình yên, dù chỉ là thoáng chốc.
Đúng lúc đó, anh cảm thấy một hơi ấm nhẹ nhàng từ phía sau. Mỹ Ngọc đã tỉnh giấc. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, không gây ra một tiếng động nhỏ nào, rồi đến gần anh, tựa đầu vào vai anh. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là hiện diện ở đó, mang đến một sự an ủi không lời mà anh đang rất cần. Hương hoa lài trên tóc cô, mùi da thịt ấm áp của cô, tất cả như xoa dịu những cơn sóng dữ dội trong tâm hồn anh.
Thanh Long mở mắt, khẽ quay đầu nhìn cô. Ánh mắt cô vẫn còn chút mơ màng sau giấc ngủ, nhưng đã không còn vẻ sợ hãi ám ảnh như đêm qua. Thay vào đó, nó chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin tuyệt đối. Cô đã thấy mặt tối của anh, nhưng vẫn không rời bỏ anh. Điều đó khiến trái tim anh rung động.
“Anh vẫn chưa ngủ sao?” Mỹ Ngọc thì thầm, giọng cô dịu dàng như gió thoảng.
Thanh Long khẽ thở dài, hơi thở nóng ấm phả vào mái tóc mềm mại của cô. “Anh không sao. Em ngủ đi.” Anh nói, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi thành phố đang chìm vào bóng tối, nơi những bí mật đen tối của Hắc Ưng và "Dự án Huyết Long" đang chờ đợi anh.
Anh khẽ ôm Mỹ Ngọc vào lòng, siết chặt cô. Vòng tay cô cũng ôm lấy anh, nhẹ nhàng nhưng kiên định. Thanh Long tìm kiếm sự bình yên trong vòng tay cô, trong hơi ấm của cô. Cô là thiên địa của anh, là nơi duy nhất anh có thể tìm thấy sự an ủi và sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.
Anh biết, cuộc chiến này sẽ còn khốc liệt hơn nữa. Hắc Ưng sẽ không buông tha. Và "Dự án Huyết Long" chắc chắn sẽ hé lộ những bí mật động trời về nguồn gốc năng lực của anh, về quá khứ của chính anh. Anh phải chuẩn bị cho mọi thứ, phải học cách kiểm soát sức mạnh của mình, để không trở thành con quái vật mà anh sợ hãi. Và anh sẽ làm tất cả, để bảo vệ những người anh yêu thương.
“Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thì thầm, không còn là lời tuyên bố hùng hồn như đêm qua, mà là một lời thề sâu sắc, một lời hứa với chính mình và với người phụ nữ đang nép vào lòng anh. Cô là sức mạnh của anh, là lý do để anh không gục ngã. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu, và anh sẽ không đơn độc.
***
Đêm đã về khuya, nhưng tại tầng cao nhất của Tập đoàn Thiên Khải, ánh sáng vẫn hắt ra từ văn phòng của Lâm Phong, xuyên qua tấm kính cường lực của tòa nhà chọc trời. Không gian bên trong tối tăm, chỉ duy nhất màn hình máy tính phát ra ánh sáng xanh nhạt, phản chiếu lên cặp kính cận và khuôn mặt gầy gò, đầy vẻ tập trung của Lâm Phong. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi kim loại thoang thoảng từ những thiết bị điện tử tối tân, tạo nên một không khí căng thẳng nhưng đầy kích thích. Tiếng gõ phím dồn dập, nhanh như mưa rào, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Lâm Phong, với những ngón tay thoăn thoắt nhảy múa trên bàn phím, đang dốc toàn lực để giải mã con chip dữ liệu bí ẩn mà Thanh Long đã thu được từ Bá Hổ. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, chứng tỏ mức độ phức tạp của nhiệm vụ.
Thanh Long đứng tựa vào khung cửa sổ lớn, phóng tầm mắt ra xa, nhìn về phía thành phố Thiên Hải đang dần chìm vào giấc ngủ. Những tòa nhà cao tầng sừng sững, ánh đèn đường và đèn xe cộ tạo thành một bức tranh huyền ảo, lung linh. Thế nhưng, trong mắt anh, bức tranh ấy lại ẩn chứa vô vàn bí mật và những góc khuất đen tối. Vẻ ngoài hoàn hảo, thân hình săn chắc được bao bọc trong bộ vest lịch lãm, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại sắc lạnh như dao, ẩn chứa sự chờ đợi và một nỗi lo lắng vô định. Giọng nói trầm ấm thường ngày nay khẽ khàng hơn, chỉ đủ để anh tự nghe thấy tiếng lòng mình. Anh nghĩ về Mỹ Ngọc, về những gì cô đã phải trải qua, và về lời hứa anh vừa thầm thì với cô. Nàng là sức mạnh, là lý do để anh không gục ngã, nhưng cũng là gót chân Achilles, là điểm yếu mà kẻ thù có thể lợi dụng.
“Xong rồi, Long ca!”
Tiếng reo khe khẽ của Lâm Phong như một tia sét đánh ngang tai, kéo Thanh Long trở về thực tại. Anh quay người lại, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào màn hình. Lâm Phong đẩy gọng kính, vẻ mặt hằn rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt lại rạng rỡ vì thành công.
“Tọa độ một khu công nghiệp bỏ hoang ở ngoại ô... và cái tên này... ‘Dự án Chim Ưng Đen’. Có vẻ liên quan đến ‘Bão Đen’ mà chúng ta từng nghe nói,” Lâm Phong vừa nói, vừa chỉ vào những dòng dữ liệu đang chạy trên màn hình. Anh ta lướt qua một bản đồ số, đánh dấu một điểm đỏ chói lọi cách xa trung tâm thành phố.
Thanh Long nhíu mày, sải bước đến gần. Gương mặt góc cạnh của anh phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình, khiến vẻ lạnh lùng càng thêm rõ nét. "Bão Đen" – một từ khóa đã từng xuất hiện trong những tài liệu mật mà anh tình cờ biết được, một sự kiện bí ẩn gắn liền với những mất mát và hoảng loạn trong quá khứ, nhưng chưa bao giờ được làm rõ. Giờ đây, nó lại xuất hiện, cùng với cái tên "Dự án Chim Ưng Đen" và tọa độ cụ thể. Mọi thứ đang dần xâu chuỗi lại.
“Hắc Ưng... Lại là hắn.” Giọng Thanh Long trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo một sự căm phẫn khó kìm nén. Anh siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc. Cái tên Bá Hổ, kẻ đã từng là tay sai của Hắc Ưng, đã trả giá cho tội lỗi của mình, nhưng cái chết của hắn lại mở ra cánh cửa đến một bí mật lớn hơn, ghê tởm hơn. “Chuẩn bị xe, Hồng Liên.” Anh ra lệnh dứt khoát vào chiếc tai nghe không dây. “Lâm Phong, tiếp tục theo dõi, nếu có gì bất thường, báo ngay lập tức.”
Lâm Phong gật đầu lia lịa, lại vùi mình vào màn hình máy tính, đôi mắt lanh lợi không bỏ sót một chi tiết nào. Anh biết rằng một khi Thanh Long đã ra quyết định, không gì có thể ngăn cản anh.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi Thanh Long rung lên. Anh rút ra, nhìn thấy tên Mỹ Ngọc hiện trên màn hình. Một nét dịu dàng hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt căng thẳng của anh, nhưng nó nhanh chóng tan biến. Anh hít một hơi sâu, điều chỉnh lại cảm xúc.
“Anh Long, anh có ổn không? Em cảm thấy bất an lắm...” Giọng Mỹ Ngọc khẽ run, xen lẫn sự lo lắng và bất an. Dù đã được anh trấn an, nhưng dường như giác quan thứ sáu của cô vẫn mách bảo có điều chẳng lành. “Em có thể đến với anh không?”
Thanh Long nghe thấy sự bất an trong giọng cô, trái tim anh khẽ nhói. Anh muốn cô ở bên cạnh, nhưng anh biết, nơi anh sắp đến không phải là chỗ dành cho cô. Anh không thể để cô chứng kiến thêm bất kỳ sự tàn khốc nào nữa. “Anh sẽ ổn thôi, Tiểu Ngọc.” Giọng anh trở nên dịu dàng hơn, mang theo sự trấn an và quyết tâm. “Em cứ nghỉ ngơi đi. Anh sẽ về sớm thôi.” Một lời hứa, cũng là một lời tự nhủ. Anh cúp máy, ánh mắt trở lại vẻ lạnh lẽo, kiên định. Bóng tối bên ngoài cửa sổ dường như đang nuốt chửng cả thành phố, nhưng Thanh Long biết, anh phải đối mặt với nó, phải đào sâu vào những bí mật kinh hoàng nhất.
***
Rạng sáng, màn sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực ngoại ô, biến mọi thứ trở nên mờ ảo, huyền bí. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước phảng phất. Từ sâu trong màn sương, một chiếc xe SUV màu đen tuyền lầm lì lướt tới, không một tiếng động. Cánh cửa xe mở ra, Thanh Long và Hồng Liên xuất hiện, nhẹ nhàng như bóng ma. Thanh Long khoác trên mình chiếc áo khoác da màu đen, tôn lên vóc dáng săn chắc và khí chất mạnh mẽ. Đôi mắt anh sắc lạnh, tinh anh, quét qua từng ngóc ngách của khu công nghiệp bỏ hoang, nơi chỉ còn lại những nhà xưởng cũ kỹ, gỉ sét và những cột khói đen xám xịt vươn lên giữa trời. Hồng Liên, trong bộ đồ bó sát màu đen, trông nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc, đôi mắt sắc lạnh cảnh giác quét quanh. Làn da trắng xanh của cô dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh càng thêm phần ma mị.
“Nơi này còn đáng sợ hơn tôi nghĩ, Chủ nhân,” Hồng Liên thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực. Cô dừng lại trước một bức tường rào bằng lưới thép đã mục nát, nơi những dây leo chằng chịt bám víu. Mùi kim loại gỉ sét nồng nặc xộc vào mũi, quyện với một thứ mùi hôi thối khó tả, tanh nồng như máu, khiến cô khẽ nhíu mày. “Họ đã làm gì ở đây?”
Thanh Long không trả lời ngay. Anh chậm rãi tiến đến, ngón tay khẽ chạm vào lớp kim loại lạnh lẽo. Anh cảm nhận được sự ghê tởm đang cuộn trào trong lòng. “Họ đã tạo ra quỷ dữ, Hồng Liên,” giọng anh trầm thấp, lạnh lẽo, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Và Bá Hổ chỉ là một trong số những sản phẩm lỗi của chúng.” Anh nhìn sâu vào bóng tối ẩn chứa sau những khung cửa sổ vỡ nát, nơi những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ nhấp nháy yếu ớt, như những con mắt vô hồn đang nhìn chằm chằm vào họ. Anh tưởng tượng ra những gì đã diễn ra ở đây, những thí nghiệm tàn bạo, những tiếng la hét tuyệt vọng, và sự mất mát của nhân tính.
Họ di chuyển một cách lén lút, chuyên nghiệp. Hồng Liên với kỹ năng tàng hình và ám sát thượng thừa của mình, nhanh chóng vô hiệu hóa hệ thống camera an ninh và cảm biến chuyển động đã cũ kỹ, gỉ sét. Cô như một bóng ma, lướt qua màn sương, không để lại dấu vết. Thanh Long theo sau, bước chân nhẹ như mèo, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một ý chí kiên định. Anh cảm nhận được không khí lạnh lẽo, ẩm ướt len lỏi qua lớp áo, từng tế bào trong cơ thể anh căng lên. Đây không phải là một cuộc đột nhập thông thường, đây là cuộc săn lùng sự thật, và anh biết, sự thật đó sẽ rất ghê tởm.
Họ tìm thấy một lối vào ẩn sau một đống phế liệu khổng lồ. Cánh cửa sắt cũ kỹ, rỉ sét, nhưng lại được khóa bằng một hệ thống khóa điện tử phức tạp. Thanh Long ra hiệu, Hồng Liên lập tức rút ra một thiết bị nhỏ gọn từ túi, cắm vào bảng điều khiển. Ánh sáng xanh nhấp nháy trên màn hình nhỏ của thiết bị, những dòng code chạy vun vút. Chỉ trong vài giây, tiếng "tách" khe khẽ vang lên, cánh cửa từ từ hé mở, để lộ một hành lang tối tăm, hun hút.
Mùi hóa chất nồng nặc xộc thẳng vào mũi, mạnh hơn rất nhiều so với bên ngoài, quyện với mùi kim loại và một thứ mùi hôi thối quen thuộc, nhưng giờ đây đậm đặc hơn, khiến Thanh Long phải nhíu mày. Anh bật đèn pin, luồng sáng mạnh mẽ xé toạc màn đêm. Hành lang dài hun hút, hai bên là những cánh cửa sắt đã gỉ sét, số má hiệu đã mờ dần theo thời gian. Tiếng máy móc vận hành ngầm rì rầm đều đặn vọng lại từ sâu bên trong, như tiếng thở dài của một con quái vật đang say ngủ.
Họ tiến sâu hơn, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian trống trải, lạnh lẽo. Thanh Long không khỏi rùng mình khi lướt qua những căn phòng thí nghiệm. Thiết bị cũ kỹ, gỉ sét nằm la liệt trên bàn. Những chiếc lồng sắt trống rỗng, to lớn, được đặt ở giữa phòng, in hằn những vết cào xước ghê rợn. Anh có thể hình dung ra những sinh vật, hoặc con người, đã từng bị giam giữ ở đây, bị tra tấn và biến đổi. Anh thấy những lọ hóa chất đã khô cạn, những ống tiêm vứt vương vãi, và những vết ố đen trên sàn nhà, mà anh không muốn nghĩ đến nguồn gốc của chúng.
Đôi khi, từ sâu bên trong cơ sở, vang lên tiếng rên rỉ yếu ớt, mơ hồ, khiến không gian vốn đã lạnh lẽo càng thêm rợn người. Thanh Long siết chặt nắm đấm, kìm nén cơn thịnh nộ đang bốc cháy trong lồng ngực. Hắc Ưng... Trần Đức Hùng... Tên khốn này đã làm những gì ở đây? Anh biết, anh đang đứng trên mảnh đất của tội ác tày trời, và mỗi bước đi đều đưa anh gần hơn đến sự thật kinh hoàng. Hồng Liên vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt cô ánh lên sự cảnh giác cao độ và một nỗi ghê tởm sâu sắc. Cô liếc nhìn Thanh Long, như muốn thăm dò phản ứng của anh, nhưng anh chỉ tập trung vào việc tìm kiếm mục tiêu: phòng lưu trữ hồ sơ.
***
Ánh sáng từ đèn pin của Thanh Long và Hồng Liên chập chờn chiếu rọi căn phòng lưu trữ hồ sơ, biến những bóng tối thành những hình thù kỳ dị nhảy múa trên tường. Không gian ở đây càng nặng nề hơn, ngột ngạt hơn, dường như bị đè nén bởi vô số bí mật kinh hoàng. Mùi giấy cũ ẩm mốc, mùi hóa chất đã bay hơi và thứ mùi hôi tanh khó tả vẫn còn vương vấn trong không khí, bám riết lấy khứu giác. Tiếng quạt thông gió cũ kêu kẽo kẹt, hòa lẫn với tiếng máy móc vận hành ngầm rì rầm từ sâu bên dưới, tạo nên một bản giao hưởng ghê rợn của sự mục nát và bí ẩn.
Thanh Long bước vào, đôi mắt sắc lạnh quét qua hàng loạt kệ sắt cao ngất, chất đầy những tập hồ sơ bụi bặm. Anh biết, đây chính là nơi mà câu trả lời đang ẩn chứa. Hồng Liên lập tức kiểm tra các lối ra vào, đảm bảo không có bất kỳ kẻ nào có thể đột nhập hoặc phục kích họ. Cô như một cái bóng, lướt qua không gian, đôi mắt đen láy cảnh giác như chim ưng.
Thanh Long bắt đầu tìm kiếm. Anh lật giở từng chồng hồ sơ, đôi tay khẽ run lên vì sự ghê tởm và phẫn nộ đang cuộn trào bên trong. Anh tìm kiếm những từ khóa, những dấu hiệu mà Lâm Phong đã phân tích. Sau vài phút căng thẳng, ánh mắt anh dừng lại ở một chồng tài liệu đặc biệt, được đánh dấu bằng một nhãn dán màu đỏ chói lọi: 'Tối Mật - Dự án Chim Ưng Đen - Bão Đen'.
Anh siết chặt tập hồ sơ, cảm giác lạnh lẽo của giấy cũ như luồn vào tận xương tủy. Anh lật giở từng trang, từng dòng chữ như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí anh. Các tài liệu mô tả chi tiết về những thí nghiệm tàn bạo trên con người và sinh vật, nhằm mục đích tạo ra những "chiến binh siêu cấp". Chúng ghi lại việc sử dụng các loại 'chất xúc tác' gây đột biến gen, biến đổi cấu trúc tế bào, để kích hoạt những "sức mạnh vượt trội" tiềm ẩn. Thanh Long có thể thấy những biểu đồ phức tạp, những hình ảnh ghê rợn về các giai đoạn biến đổi của đối tượng thí nghiệm, từ những vết sẹo gớm ghiếc đến sự biến dạng hoàn toàn của cơ thể.
Cơn phẫn nộ dâng lên ngùn ngụt trong lồng ngực Thanh Long. Anh đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Bá Hổ, nhưng những gì được ghi lại trong tài liệu này còn kinh hoàng hơn gấp bội. "Thật tàn nhẫn... Chúng dám làm những chuyện này..." anh lầm bầm, giọng nói đầy căm phẫn, siết chặt tập hồ sơ trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Bão Đen không phải thiên tai, mà là tội ác tày trời."
Hồng Liên, nghe thấy tiếng anh, quay lại, nhìn qua vai anh. Vẻ mặt cô vẫn không đổi, nhưng ánh mắt sắc lạnh của cô thoáng lộ ra sự ghê tởm khi nhìn thấy những hình ảnh và dòng chữ trong hồ sơ. Cô đã chứng kiến nhiều tội ác trong thế giới ngầm, nhưng sự tàn bạo phi nhân tính này vẫn khiến cô rùng mình. “Đây... có phải là những người đã biến thành quái vật trong ‘Bão Đen’ không, Chủ nhân?” cô hỏi, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự lạnh lẽo.
Thanh Long gật đầu, ánh mắt không rời khỏi tài liệu. Anh tiếp tục lật trang, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu sâu hơn. Anh đọc về danh sách những nạn nhân đã "biến mất" trong sự kiện "Bão Đen" – những người vô gia cư, những tù nhân bị lãng quên, những kẻ yếu thế trong xã hội. Chúng không phải là nạn nhân của một trận thiên tai, mà là vật thí nghiệm, là những con chuột bạch trong phòng thí nghiệm của Hắc Ưng. Cái tên "Bão Đen" không phải để chỉ một cơn bão tự nhiên, mà là một mật danh cho một cuộc thử nghiệm quy mô lớn, một thảm họa nhân tạo được che đậy một cách tinh vi.
Cuối cùng, ánh mắt Thanh Long dừng lại ở một hồ sơ đặc biệt, được đặt riêng ra một góc, khác biệt so với những hồ sơ còn lại. Tiêu đề của nó khiến toàn thân anh cứng đờ: 'Người Thử Nghiệm Số 7 - Đêm Khởi Nguyên'. Dưới tiêu đề là một bức ảnh mờ của một cậu bé, khuôn mặt non nớt, đôi mắt to tròn, đầy vẻ sợ hãi. Và điều khiến Thanh Long gần như ngừng thở là ngày tháng ghi trên hồ sơ: nó trùng khớp một cách đáng sợ với thời điểm diễn ra sự kiện "Đêm Huyết Long" – cái đêm định mệnh đã thay đổi cuộc đời anh mãi mãi.
“Đêm Khởi Nguyên... Không thể nào...” Giọng Thanh Long run rẩy khó nhận thấy, một cảm giác bàng hoàng, lạnh lẽo lan khắp cơ thể. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh cậu bé, một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Có một sợi dây vô hình nào đó đang kéo anh lại, kết nối anh với cậu bé này, với "Người Thử Nghiệm Số 7". Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, những ký ức mơ hồ, những mảnh vỡ của một quá khứ bị chôn vùi bỗng nhiên muốn trỗi dậy. Anh đã luôn nghi ngờ về nguồn gốc năng lực của mình, về những giấc mơ kỳ lạ, và giờ đây, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật kinh hoàng, một sự thật có thể định nghĩa lại toàn bộ con người anh. Anh nhanh chóng lấy điện thoại đặc biệt của mình ra, bắt đầu chụp ảnh tất cả các tài liệu quan trọng, đặc biệt là hồ sơ 'Người Thử Nghiệm Số 7'. Anh biết, đây là bằng chứng quan trọng nhất, không chỉ để lật đổ Hắc Ưng, mà còn để khám phá chính bản thân mình.
***
Khi Thanh Long và Hồng Liên đang thu thập những thông tin cuối cùng, sự tĩnh lặng ghê rợn của cơ sở bí mật bỗng bị xé toạc bởi một tiếng còi báo động chói tai, đinh tai nhức óc. Tiếng còi vang vọng khắp các hành lang, dội vào tường đá lạnh lẽo, tạo ra một âm thanh kinh hoàng, báo hiệu sự nguy hiểm cận kề. Thanh Long giật mình, ánh mắt lập tức chuyển từ sự bàng hoàng sang sự cảnh giác cao độ. Cơn đau đầu vì những ký ức mơ hồ lập tức tan biến, thay vào đó là sự tập trung sắc bén của một chiến binh.
“Bị phát hiện rồi!” Thanh Long ra lệnh dứt khoát, giọng nói vang vọng trong tiếng còi báo động. “Hồng Liên, giữ vững! Bảo vệ thông tin bằng mọi giá!” Anh biết, Hắc Ưng sẽ không để những bí mật này bị lộ ra ngoài.
Hồng Liên, với bản năng của một sát thủ, đã rút ra Dạ Ảnh Dao của mình từ lúc nào. Lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng lờ mờ của bóng đèn huỳnh quang, như một tia chớp lạnh lẽo trong màn đêm. “Đã rõ, Chủ nhân! Chúng sẽ phải trả giá!” Giọng cô lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt đen láy lại ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Cô đã sẵn sàng chiến đấu.
Từ mọi ngóc ngách, lực lượng bảo vệ tinh nhuệ của Hắc Ưng bắt đầu xuất hiện. Chúng đông đảo, mặc đồng phục đen, trang bị vũ khí hạng nặng, từ súng trường tự động đến súng ngắn giảm thanh. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng súng lên đạn lách cách, tiếng bộ đàm xì xèo vang lên khắp nơi, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn và nguy hiểm tột độ. Mùi thuốc súng bắt đầu thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi hóa chất nồng nặc và mùi mồ hôi của sự sợ hãi.
Một cuộc truy đuổi và chiến đấu khốc liệt bùng nổ trong những hành lang hẹp và tối tăm của cơ sở. Thanh Long lao vào đội hình địch, như một con mãnh hổ dũng mãnh. Anh sử dụng kỹ năng võ thuật thượng thừa của mình, mỗi đòn đánh đều chính xác và uy lực, hạ gục kẻ thù một cách nhanh chóng. Anh không né tránh, mà đối mặt trực diện, tung ra những cú đấm thép, những cú đá như chớp giật, biến những gã vệ sĩ to lớn thành những hình nộm không hơn không kém. Mỗi khi anh ra tay, một kẻ địch lại ngã xuống, không kịp phát ra một tiếng rên. Anh như một cơn bão, quét sạch mọi chướng ngại vật trên đường.
Hồng Liên, với sự nhanh nhẹn và khả năng tàng hình của mình, di chuyển như một cái bóng. Cô lướt qua những kẻ thù đang hỗn loạn, sử dụng Dạ Ảnh Dao để kết liễu chúng một cách im lặng và hiệu quả. Cô không đối đầu trực diện, mà tập trung vào việc tạo ra những điểm yếu trong hàng ngũ địch, mở đường cho Thanh Long. Đôi khi, cô lại phóng ra những phi tiêu tẩm độc, khiến kẻ địch gục ngã trước khi kịp nhận ra điều gì đã xảy ra. Cô là một vũ khí sống, lạnh lùng và chết chóc.
Tiếng súng nổ chát chúa vang lên liên hồi, những viên đạn găm vào tường, tạo ra những tia lửa tóe lên trong bóng tối. Thanh Long và Hồng Liên phối hợp ăn ý, vừa chống trả vừa tìm đường thoát. Họ không chỉ chiến đấu để sống sót, mà còn để bảo vệ những thông tin đã thu thập được. Mỗi tập hồ sơ trong điện thoại Thanh Long là một bằng chứng đanh thép, một lời kết tội cho những tội ác của Hắc Ưng.
“Đừng để chúng có cơ hội gọi chi viện!” Thanh Long gầm lên, tung một cú đá xoay người mạnh mẽ, hạ gục ba tên vệ sĩ cùng lúc. Anh cảm thấy adrenaline dâng trào trong huyết quản, nhưng lý trí anh vẫn sắc bén. Anh biết, thời gian là vàng bạc.
Hồng Liên gật đầu, nhanh chóng dùng Dạ Ảnh Dao cắt đứt đường dây liên lạc của một tên chỉ huy. Cô như một con báo săn mồi, đôi mắt đen láy quét qua màn đêm, tìm kiếm kẽ hở. Cô biết, chủ nhân của mình đang chiến đấu với một sự phẫn nộ chưa từng có, một cơn giận dữ được châm ngòi bởi những sự thật ghê tởm mà họ vừa khám phá.
Họ tiếp tục tiến về phía lối thoát hiểm, đối mặt với những làn sóng kẻ địch không ngừng nghỉ. Thanh Long, với Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận được sức mạnh cuộn trào, một sức mạnh bạo lực nhưng giờ đây được anh kiểm soát một cách chặt chẽ hơn. Anh không để cơn giận dữ nuốt chửng mình, mà biến nó thành động lực, thành sức mạnh để chiến đấu.
Cuối cùng, sau một trận chiến khốc liệt, họ cũng đến được lối thoát hiểm. Cánh cửa sắt nặng nề bật mở, dẫn ra bên ngoài, nơi màn sương mù vẫn bao phủ dày đặc. Thanh Long và Hồng Liên lao ra, để lại phía sau một cơ sở đổ nát, tan hoang, và những kẻ địch đã gục ngã. Tiếng còi báo động vẫn chói tai vang vọng, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là âm thanh của sự thất bại, của một bí mật đã bị phơi bày.
Thanh Long nhìn lại cơ sở đang chìm trong sương mù, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng. Anh đã có được những bằng chứng quan trọng, những mảnh ghép kinh hoàng về "Dự án Chim Ưng Đen" và "Bão Đen". Đặc biệt là hồ sơ 'Người Thử Nghiệm Số 7 - Đêm Khởi Nguyên'. Nó không chỉ là manh mối lật đổ Hắc Ưng, mà còn là chìa khóa để giải mã quá khứ của chính anh, nguồn gốc năng lực bí ẩn đang chảy trong huyết quản. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Hắc Ưng sẽ trả đũa, và những bí mật về 'Đêm Huyết Long' sẽ dần hé lộ.
Anh siết chặt điện thoại trong tay, cảm nhận sức nặng của những bằng chứng kinh hoàng. "Trần Đức Hùng, ngươi sẽ phải trả giá cho những tội ác này," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong màn sương lạnh lẽo của rạng đông. Cuộc đối đầu lớn nhất trong cuộc đời anh, chỉ vừa mới bắt đầu.