Chương 13: Sức Mạnh Bừng Tỉnh: Bóng Hồng Quan Sát
Ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà căn hộ bí ẩn của Thanh Long những vệt sáng dài, mờ ảo. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo đặt ở góc phòng, hòa quyện với mùi cà phê mới pha và hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa đặt trên bàn. Bên ngoài, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo thành bản giao hưởng quen thuộc của một đô thị đang thức giấc. Nhưng bên trong căn hộ, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động theo làn gió sớm, đôi khi là âm thanh năng lượng lưu chuyển tinh tế mà chỉ Thanh Long mới có thể cảm nhận khi anh đang tu luyện.
Thanh Long, với thân hình săn chắc được bao bọc bởi chiếc quần lụa đen rộng rãi, đang ngồi xếp bằng trên tấm đệm tatami mềm mại giữa phòng, đôi mắt nhắm nghiền. Khuôn mặt góc cạnh của anh, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng, giờ đây toát lên vẻ tập trung cao độ, gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Từng thớ cơ trên cơ thể anh dường như đang rung động nhẹ nhàng theo nhịp thở đều đặn, sâu lắng. Anh cảm thấy một dòng năng lượng ấm áp, mãnh liệt chảy trong huyết quản, từ đan điền lan tỏa khắp châu thân, kích thích từng tế bào. Đây là dòng năng lượng đã giúp anh khuất phục Giám đốc Hùng, dòng năng lượng đã bộc phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết sau lần chạm trán với Hắc Ưng và những sự kiện gần đây. Anh đang cố gắng điều khiển nó, thấu hiểu nó, và biến nó thành một phần hoàn chỉnh của bản thân.
“Cảm giác này... mạnh hơn nhiều,” anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm thấp như tiếng gầm của một con mãnh thú bị giam cầm. Anh vươn tay ra, lòng bàn tay mở rộng về phía chiếc bàn gỗ nhỏ đặt cách đó vài mét. Trên đó, một cây bút máy Montblanc đen bóng, biểu tượng của sự tinh tế và quyền lực, đang nằm yên vị. Anh tập trung toàn bộ ý niệm vào nó, cảm nhận sự rung động tinh tế của không khí xung quanh, rồi điều khiển dòng năng lượng trong cơ thể mình, nhẹ nhàng đẩy nó ra ngoài. Chiếc bút Montblanc khẽ rung lên, một cách chậm rãi, gần như không thể nhận thấy. Rồi, trước mắt anh, nó bắt đầu bay lơ lửng, chỉ cách mặt bàn vài centimet, xoay nhẹ quanh trục của nó như một vệ tinh nhỏ bé trong vũ trụ riêng của anh. Không một tiếng động, không một lực đẩy hữu hình nào. Chỉ là sức mạnh của ý chí, của năng lượng nguyên thủy bên trong anh.
Thanh Long mở mắt, ánh mắt sắc bén lấp lánh như ngọn lửa đang bùng cháy trong đêm. Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nở trên khuôn mặt anh. Anh đã làm được. Anh đã tiến thêm một bước nữa trên con đường khám phá năng lực của mình. Nó không chỉ là sự cảm nhận, mà còn là sự tác động. Đây là một thứ sức mạnh mà anh chưa từng nghĩ tới, một món quà định mệnh hay một lời nguyền, anh vẫn chưa rõ. Nhưng anh biết, nó sẽ là vũ khí lợi hại nhất của anh, không chỉ trên thương trường mà còn trong cuộc chiến vô hình với những thế lực ngầm đang rình rập. Anh nhẹ nhàng hạ chiếc bút xuống, nó tiếp đất êm ái, như chưa từng rời khỏi mặt bàn.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng, ba tiếng dứt khoát. Anh Hoàng, trợ lý đắc lực của Thanh Long, không bao giờ xuất hiện mà không báo trước. Thanh Long hít một hơi thật sâu, thu hồi toàn bộ năng lượng về đan điền, khuôn mặt anh trở lại vẻ bình thản, lạnh lùng thường thấy. Anh khẽ gật đầu, ra hiệu cho Anh Hoàng vào.
Anh Hoàng bước vào, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng và một tập tài liệu dày cộp. Khuôn mặt điển trai của anh ta vẫn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp như mọi khi, mái tóc chải gọn gàng không một sợi lệch. Anh ta mặc một bộ vest công sở màu xám than, chiếc cà vạt thắt chỉnh tề, toát lên phong thái của một người quản lý cấp cao tận tâm.
“Chào buổi sáng, sếp,” Anh Hoàng cung kính nói, giọng điệu trầm ổn, không một chút dao động. “Em đã tổng hợp các báo cáo mới nhất về dự án khu đô thị Tây Hồ.”
Thanh Long đứng dậy, dáng người cao lớn trên 1m85, thân hình săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo lụa mỏng, toát lên khí chất quyền lực. Anh đi về phía cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm lướt qua khung cảnh thành phố đang bừng tỉnh. “Có gì mới?” anh hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực.
Anh Hoàng mở máy tính bảng, lướt nhanh qua các biểu đồ và con số. “Dự án khu đô thị mới đã được thông qua mọi thủ tục pháp lý, thưa sếp. Các đối tác lớn đều đồng ý với bản kế hoạch. Tiến độ giải phóng mặt bằng đang diễn ra thuận lợi. Tuy nhiên...” Anh Hoàng dừng lại một chút, ánh mắt thoáng lộ vẻ lo lắng. “Vẫn có một vài trở ngại nhỏ từ phía Hắc Ưng. Các băng nhóm nhỏ dưới trướng hắn đang cố tình gây rối tại một số khu vực giải tỏa, kích động người dân, tung tin đồn thất thiệt để làm chậm tiến độ và tăng chi phí đền bù.”
Thanh Long nhếch mép cười khẩy. “Hắc Ưng… Hắn vẫn chưa từ bỏ trò mèo vờn chuột này sao?” Ánh mắt anh sắc lạnh lướt qua các con số và hình ảnh trên màn hình máy tính bảng Anh Hoàng đang cầm. Từng con số, từng biểu đồ đều phản ánh một cuộc chiến âm thầm, khốc liệt mà anh đang phải đối mặt. “Cứ tiếp tục, không cần để ý. Ta muốn mọi thứ phải hoàn hảo, đúng tiến độ và không một sai sót nhỏ nào. Bất cứ kẻ nào cản đường, cứ để ta xử lý.”
Anh Hoàng gật đầu, tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của sếp mình. “Vâng, thưa sếp. Mọi việc đã được sắp xếp xong. Chúng ta sẽ tăng cường an ninh và phối hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương để đảm bảo không có sự cố đáng tiếc nào xảy ra.”
Thanh Long quay lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Anh Hoàng. “Và Giám đốc Hùng?” anh hỏi, giọng điệu bỗng trở nên lạnh lẽo hơn.
Anh Hoàng hiểu ý. “Hắn đã tự động rút lui khỏi tất cả các dự án có liên quan đến chúng ta, thậm chí còn bán lại một số cổ phần với giá thấp hơn thị trường. Có vẻ như, sau cuộc gặp hôm qua, hắn đã hiểu rõ vị thế của mình.” Anh Hoàng không nói thẳng ra là Thanh Long đã dùng năng lực đặc biệt để ép Giám đốc Hùng, nhưng cả hai đều hiểu ngầm điều đó.
“Tốt,” Thanh Long gật đầu. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Bất cứ ai dám chống lại luật của ta, đều sẽ phải trả giá.” Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc Thiên Long Ấn đang nằm trên bàn trà, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc thạch quý hiếm dưới đầu ngón tay. Chiếc ấn ngọc này không chỉ là biểu tượng của quyền lực, mà còn là vật phẩm được truyền lại qua nhiều thế hệ của gia tộc anh, ẩn chứa những bí mật mà ngay cả anh cũng chưa khám phá hết. Anh biết, thứ sức mạnh đang chảy trong mình có liên hệ mật thiết với nó, và anh cần phải tìm hiểu sâu hơn nữa.
Anh Hoàng ghi nhận những chỉ thị của Thanh Long, ánh mắt vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng không khỏi lộ ra chút lo lắng ẩn sâu bên trong. Dù tin tưởng Thanh Long, nhưng việc đối đầu với Hắc Ưng, một thế lực ngầm hùng mạnh đã ngấm sâu vào mọi ngóc ngách của thành phố, vẫn là một thử thách không hề nhỏ. Tuy nhiên, nhìn vào ánh mắt kiên định, đầy tự tin của Thanh Long, mọi lo lắng của Anh Hoàng đều tan biến. Anh biết, Thanh Long không bao giờ lùi bước. Anh sẽ chinh phục tất cả, cả thương trường lẫn thế giới ngầm.
***
Buổi chiều, Học Viện Thần Bí – Khoa Huyền Học, một tòa nhà cổ kính với kiến trúc Gothic pha lẫn nét Á Đông, nằm khuất mình trong khuôn viên xanh mát của trường đại học danh tiếng. Những bức tường đá rêu phong, những ô cửa sổ vòm cao vút và những mái ngói âm dương cổ kính mang đến một vẻ đẹp trầm mặc, thâm thúy. Bên trong, không gian được cải tạo hiện đại với các phòng học tối tân, một thư viện khổng lồ chứa hàng vạn cuốn sách cổ và tài liệu quý hiếm, cùng một phòng thí nghiệm pháp thuật được bảo mật cao độ, nơi những bí mật của vũ trụ đang chờ được khám phá.
Hôm nay, Thanh Long có một cuộc hẹn với ban giám hiệu nhà trường để thảo luận về một dự án tài trợ cho khoa công nghệ mới. Nhưng thực tâm, anh đến đây không chỉ vì công việc. Anh đã nghe Anh Hoàng báo cáo về việc Tiểu Linh đang học tại đây, và anh muốn xác nhận lại cảm giác của mình về cô gái trong sáng đó.
Anh Hoàng đứng cách Thanh Long một khoảng, giữ khoảng cách tôn trọng, trong khi Thanh Long, với vẻ ngoài lịch lãm trong bộ vest đen may đo tinh tế, thong thả bước đi trên hành lang lát đá cẩm thạch. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hòa lẫn với tiếng lật sách sột soạt từ thư viện gần đó, tiếng bút viết kèn kẹt từ các phòng học và tiếng giảng bài trầm bổng của các giáo sư. Đôi khi, anh còn nghe thấy tiếng các thiết bị pháp thuật hoạt động nhẹ nhàng từ phòng thí nghiệm được bảo mật, cùng tiếng xì xào thảo luận của các sinh viên về những hiện tượng kỳ lạ mà họ đang nghiên cứu. Mùi giấy cũ, mực in, thảo dược và hóa chất nhẹ từ phòng thí nghiệm hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của tri thức và sự bí ẩn.
Khi đi ngang qua một phòng học âm nhạc, một giai điệu du dương, trong trẻo bất chợt lọt vào tai Thanh Long. Đó là tiếng đàn dương cầm được chơi một cách tinh tế, hòa cùng một giọng hát nữ cao vút, trong trẻo như tiếng suối reo, thánh thót như tiếng chim hót. Giọng hát đó, anh biết, là của Tiểu Linh. Anh dừng lại, đứng tựa lưng vào một cột đá cổ kính được chạm khắc tinh xảo, ánh mắt sâu thẳm khẽ nhắm lại để thưởng thức.
Qua khung cửa kính mờ, anh có thể thấy Tiểu Linh đang ngồi trước cây đàn dương cầm lớn, đôi mắt to tròn, long lanh của cô bé tập trung hoàn toàn vào bản nhạc. Mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên, màu hạt dẻ, xõa xuống ngang vai, tôn lên vẻ thanh thoát, trong sáng. Cô mặc một chiếc váy màu kem đơn giản, thanh lịch, toát lên vẻ đáng yêu và gần gũi. Bên cạnh cô là Cô giáo Lan, với dáng người dịu dàng, thanh thoát, mái tóc dài buông xõa và nụ cười tươi tắn. Cô Lan đang tận tình hướng dẫn Tiểu Linh, ánh mắt tràn đầy sự yêu nghề và tâm huyết.
“Tiểu Linh, em có một chất giọng rất đặc biệt,” Cô giáo Lan nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. “Âm nhạc là ngôn ngữ của tâm hồn, hãy để nó dẫn lối em, biểu lộ những cảm xúc sâu kín nhất của mình. Em có thể cảm nhận được giai điệu này đang muốn nói gì không?”
Tiểu Linh khẽ gật đầu, ánh mắt bẽn lẽn nhưng đầy nhiệt huyết. “Em cảm thấy nó như một lời thì thầm của gió, cô ạ. Vừa mạnh mẽ, vừa dịu dàng.”
Thanh Long mỉm cười nhẹ. Cô bé này, thực sự là một nàng thơ. Vẻ đẹp trong sáng, thuần khiết của cô, cùng với tài năng âm nhạc thiên bẩm, khiến anh không khỏi xao xuyến. Năng lượng ấm áp, thuần khiết tỏa ra từ cô, như một dòng suối mát lành xoa dịu những căng thẳng trong anh.
Ít phút sau, lớp học kết thúc. Tiểu Linh cúi đầu chào Cô giáo Lan, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Khi cô bé bước ra khỏi phòng, cô vô tình va phải Giáo sư Long, người đang đi tới với một chồng sách dày cộp. Giáo sư Long, với mái tóc hoa râm, chiếc kính gọng vàng và khuôn mặt hiền từ nhưng nghiêm nghị, là một trong những giảng viên uy tín nhất của Học Viện.
“Em xin lỗi, Giáo sư,” Tiểu Linh bẽn lẽn nói, vội vàng cúi đầu.
Giáo sư Long mỉm cười hiền hậu. “Không sao, Tiểu Linh. Em đang đi đâu vậy? Vừa học xong tiết âm nhạc sao?”
“Dạ vâng, thưa Giáo sư. Em đang định đến thư viện để tìm thêm tài liệu cho bài nghiên cứu về văn hóa cổ đại.”
Giáo sư Long gật gù. “Tốt lắm, Tiểu Linh. Kiến thức là sức mạnh, các em ạ. Nó không chỉ mở rộng tư duy mà còn là vũ khí lợi hại nhất của con người. Trong một thế giới đầy biến động như thế này, tri thức chính là ánh sáng dẫn đường, là nền tảng để chúng ta xây dựng một tương lai vững chắc.” Ông nhìn Tiểu Linh với ánh mắt đầy hy vọng. “Hãy không ngừng học hỏi, không ngừng khám phá. Đừng để bất kỳ điều gì giới hạn sự tò mò và khát khao của em.”
Tiểu Linh lắng nghe từng lời của Giáo sư Long, ánh mắt long lanh ngập tràn sự ngưỡng mộ và quyết tâm. “Em cảm ơn thầy, cô ạ.” Cô bé cúi chào Giáo sư Long và Cô giáo Lan một lần nữa, rồi quay người bước đi, ánh mắt vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của Thanh Long đang đứng ẩn mình ở góc hành lang.
Thanh Long đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng dáng Tiểu Linh cho đến khi cô bé khuất dạng. Lời nói của Giáo sư Long vang vọng trong tâm trí anh. *Kiến thức là sức mạnh*. Anh mỉm cười nhẹ. Đúng vậy. Anh đã có sức mạnh, nhưng anh cũng cần kiến thức để điều khiển nó, để hiểu rõ nguồn gốc của nó, và để sử dụng nó một cách hiệu quả nhất. Tiểu Linh, với sự trong sáng và khát khao học hỏi, dường như là một lời nhắc nhở cho anh về điều đó. Cô bé có thể sẽ là một nguồn cảm hứng quan trọng trên hành trình của anh.
Anh quay người lại, Anh Hoàng đã đứng chờ sẵn. “Đi thôi,” Thanh Long nói, giọng nói trầm ấm hơn một chút so với thường lệ. Anh biết, chuyến đi đến Học Viện này đã mang lại cho anh nhiều hơn một bản hợp đồng tài trợ. Nó đã mang đến cho anh một cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới xung quanh, và về chính bản thân mình.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời ngoại ô. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt, ôm lấy những biệt thự sang trọng với kiến trúc đa dạng từ hiện đại đến cổ điển phương Tây. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm. Từ xa, tiếng máy cắt cỏ đã ngưng hẳn, chỉ còn tiếng chó sủa nhẹ từ một khu vườn nào đó vọng lại, phá vỡ sự yên tĩnh đến nao lòng của vùng đất này. Mùi hoa cỏ dịu nhẹ, mùi đất sạch và đôi khi là mùi nước hoa đắt tiền từ những bông hồng nhung đang khoe sắc, len lỏi trong không khí mát mẻ, dễ chịu.
Thanh Long lái chiếc xe Mercedes-Benz S-Class màu đen bóng của mình, lướt êm ru trên con đường nhựa trải dài, thẳng tắp dẫn vào khu biệt thự. Anh đến đây để gặp gỡ một đối tác tiềm năng cho dự án mới, một nhân vật có tiếng nói trong giới bất động sản. Chiếc cổng tự động bằng sắt mỹ thuật chạm khắc tinh xảo từ từ mở ra, để lộ con đường lát đá dẫn vào một tòa biệt thự kiểu Pháp cổ điển, với những cột trụ Doric vững chãi và mái vòm cong tinh tế.
Anh xuống xe, chỉnh lại cổ áo vest Armani màu xám than, chiếc áo sơ mi lụa trắng bên trong ôm lấy vóc dáng săn chắc của anh. Ánh mắt anh sắc bén quét qua khung cảnh xung quanh một cách tự nhiên nhưng đầy tinh tường. Anh bước đi chậm rãi trên con đường lát đá cuội, cảm nhận làn gió mát nhẹ lướt qua. Nhưng rồi, một luồng khí lạnh lẽo, sắc bén thoáng qua, một cảm giác quen thuộc khiến anh cảnh giác. Nó không phải là một cơn gió lạnh thông thường, mà là một cảm giác kỳ lạ, như có ai đó vừa chạm nhẹ vào tâm trí anh bằng một lưỡi dao vô hình.
“Lại là cô ta…” Thanh Long thầm thì, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng không kém phần thách thức. Anh biết, làn hương lạnh lẽo, sắc bén mang theo chút gì đó kim loại và mùi đất ẩm này, chỉ có thể là của Hồng Liên. Nó khác hẳn với mùi hương lài dịu dàng trong căn hộ của anh, hay mùi thảo dược ở Học Viện. Đây là mùi hương của nguy hiểm, của sự bí ẩn, và của một người phụ nữ không thể đoán trước.
Trong một bụi cây hồng nhung lớn, nở rộ những bông hoa đỏ thắm như máu, cách Thanh Long chừng hai mươi mét, Hồng Liên ẩn mình. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô hòa vào bóng tối của tán lá dày đặc, gần như không thể nhận ra. Làn da trắng xanh của cô gần như trong suốt dưới ánh hoàng hôn mờ ảo. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, không chớp, dõi theo từng cử chỉ của Thanh Long. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, tôn lên đường cong cơ thể và sự nhanh nhẹn, linh hoạt của một sát thủ.
Hồng Liên siết chặt tay, những móng tay sắc nhọn ghim vào lòng bàn tay đến mức gần như không cảm thấy đau. Cô đã theo dõi Thanh Long từ Học Viện Thần Bí. Cô đã chứng kiến cách anh giải quyết Giám đốc Hùng, cách anh dùng thứ năng lực kỳ lạ đó để áp chế đối thủ. Và giờ đây, cô lại tiếp tục theo dõi anh.
“Sức mạnh của hắn... thật sự đáng sợ,” Hồng Liên thầm nghĩ, giọng nói nội tâm của cô vang lên trong đầu, lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự tò mò mãnh liệt. “Nhưng lại có vẻ không ổn định… liệu có phải là thứ mình đang tìm kiếm?” Môi cô mím chặt, đôi mắt không rời khỏi Thanh Long.
Thanh Long, như cảm nhận được ánh nhìn của cô, khẽ quay đầu về phía bụi hồng nhung. Ánh mắt anh như xuyên qua màn đêm, như xuyên qua những lớp lá dày đặc, chạm thẳng vào ánh mắt lạnh lùng của Hồng Liên. Một luồng điện xẹt qua giữa hai người, vô hình nhưng đầy mãnh liệt. Đó là sự giao thoa của hai nguồn năng lượng khác biệt, một bên là sự ấm áp, mạnh mẽ nhưng đầy kiểm soát của Thanh Long, một bên là sự lạnh lẽo, sắc bén và đầy nguy hiểm của Hồng Liên.
Thanh Long mỉm cười nhẹ. Anh biết cô đang ở đó. Anh cảm nhận được sự hiện diện của cô, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước. Anh biết cô đang quan sát anh, và anh cũng đang quan sát cô. Một trò chơi mèo vờn chuột đầy nguy hiểm, nhưng cũng không kém phần kích thích.
Một chiếc lá hồng nhung khô héo khẽ rơi xuống, chạm nhẹ vào tay Hồng Liên, khiến cô giật mình nhẹ. Cô siết chặt tay hơn nữa, cố gắng che giấu cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Cô là một sát thủ, một cỗ máy giết người không cảm xúc. Nhưng trước mặt người đàn ông này, mọi định nghĩa về bản thân cô dường như đều bị phá vỡ. Anh ta quá khác biệt. Quá mạnh mẽ. Quá quyến rũ.
Thanh Long đưa tay vuốt nhẹ cằm, ánh mắt vẫn nán lại nơi bụi hồng nhung thêm vài giây, rồi anh quay người, bước vào biệt thự. Anh biết Hồng Liên sẽ không tấn công anh lúc này. Cô chỉ đang quan sát. Nhưng tại sao? Nhiệm vụ của cô là gì? Hay cô ta đang tìm kiếm điều gì đó ở anh?
Anh bước vào bên trong biệt thự, bỏ lại sau lưng bóng đêm đang dần bao trùm, và cả bóng hình bí ẩn của Hồng Liên. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Anh mỉm cười. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và bí ẩn, nhưng Thanh Long biết, anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chinh phục tất cả, cả thương trường lẫn thế giới ngầm, và cả những bóng hồng tuyệt sắc đang vây quanh anh. Bởi vì, ở Thiên Hải này, anh nói là luật. Và luật của anh, chính là quyền lực tối thượng.