Màn sương lạnh lẽo của rạng đông vẫn bao phủ lấy thành phố Thiên Hải, biến những tòa nhà chọc trời thành những bóng ma ẩn hiện. Thanh Long và Hồng Liên lao ra khỏi cánh cửa sắt nặng nề, hít thở từng ngụm khí trời mang theo mùi đất ẩm và hơi nước của sương sớm. Phía sau họ, tiếng còi báo động vẫn chói tai rít lên, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là âm thanh của sự thất bại, của một bí mật đã bị phơi bày, vang vọng một cách yếu ớt trong không gian rộng lớn. Quần áo của họ lấm lem bụi bẩn, vài vết rách nhỏ do mảnh vỡ từ trận chiến, nhưng ánh mắt Thanh Long vẫn sáng quắc một sự kiên định sắt đá, xen lẫn một nỗi mệt mỏi ẩn sâu. Hồng Liên thì vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng thường thấy, dáng người nhỏ nhắn thoăn thoắt, đôi mắt đen láy quét nhanh một lượt, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.
“Chúng ta về Tập đoàn Thiên Khải,” Thanh Long ra lệnh, giọng nói trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi nhưng vẫn không mất đi uy lực vốn có. Anh biết, mỗi giây phút chậm trễ đều có thể khiến những bằng chứng quý giá kia gặp nguy hiểm.
Chiếc xe nhanh chóng đưa họ xuyên qua những con phố vắng vẻ lúc bình minh, ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng mờ ảo. Khi họ đến Tập đoàn Thiên Khải, mặt trời đã bắt đầu nhô lên, rọi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mỏng còn sót lại, nhuộm vàng những ô cửa kính của tòa nhà chọc trời. Tòa nhà Thiên Khải sừng sững, một biểu tượng của quyền lực và sự thịnh vượng, giờ đây lại mang một vẻ uy nghiêm lạ thường dưới ánh sáng ban mai, như một pháo đài vững chãi giữa lòng đô thị. Kiến trúc tối giản, hiện đại với kính và thép hòa quyện vào nhau, tạo nên một vẻ sang trọng không thể nhầm lẫn.
Bước vào sảnh chính, mùi điều hòa không khí mát lạnh xộc vào mũi, xua đi mùi thuốc súng và khói bụi còn vương vấn trên quần áo họ. Sàn đá hoa cương sáng loáng phản chiếu ánh sáng, tiếng giày cao gót lộc cộc của vài nhân viên đi làm sớm vọng lại nghe rõ mồn một. Bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn và căng thẳng thường trực của Tập đoàn Thiên Khải dường như không bị ảnh hưởng bởi những sự kiện đen tối bên ngoài.
Thanh Long vừa bước chân vào, một dáng người mảnh mai, kiêu sa đã nhanh chóng lướt đến. Mỹ Ngọc. Vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa của cô giờ đây ẩn chứa một sự lo lắng không nguôi. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, bộ váy công sở hàng hiệu ôm sát tôn lên đường cong cơ thể, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của cô lại ánh lên sự mệt mỏi vì một đêm không ngủ. Cô dường như đã đợi anh rất lâu.
“Anh về rồi… Em lo cho anh lắm,” Mỹ Ngọc thì thầm, giọng nói vốn dứt khoát nay lại pha chút run rẩy. Cô không nói nhiều, nhưng cái cách cô nhìn anh, cái cách cô nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh đã nói lên tất cả. Mùi hương nước hoa sang trọng của cô, hòa lẫn với mùi hương tự nhiên của cơ thể cô, như một liều thuốc an thần nhẹ nhàng xoa dịu những căng thẳng đang cồn cào trong Thanh Long.
Thanh Long đưa tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, ánh mắt anh dịu đi vài phần. “Anh không sao. Em không sao chứ? Anh biết em đã rất lo lắng.” Anh kiểm tra kỹ càng, chắc chắn rằng cô không có một vết xước nào. “Hồng Liên, em cũng vất vả rồi. Về nghỉ ngơi đi.”
Hồng Liên khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy thoáng qua một tia cảm kích. Cô không nói gì, chỉ cúi chào nhẹ rồi nhanh chóng biến mất vào hành lang, để lại phía sau một làn gió lạnh lẽo và một cảm giác bí ẩn. Cô là một cái bóng, luôn hiện diện nhưng không bao giờ gây ra sự chú ý không cần thiết.
“Lâm Phong đâu?” Thanh Long hỏi, ánh mắt anh nhanh chóng trở lại vẻ sắc bén. Anh biết, thời gian là thứ xa xỉ nhất lúc này.
“Anh ấy đang ở phòng làm việc riêng, đã đợi anh từ lâu,” Mỹ Ngọc trả lời, cô vẫn không rời mắt khỏi anh. Cô nhận thấy trên người anh có mùi khói, mùi kim loại lạ lùng, và một chút gì đó tanh nồng như máu, dù anh đã cố gắng che giấu. Cô biết, đêm qua không chỉ là một nhiệm vụ thông thường, mà là một cuộc chiến khốc liệt. Cô nắm chặt tay anh, cố gắng truyền cho anh chút hơi ấm và sức mạnh. Cô biết anh đang mệt mỏi, không chỉ thể xác mà còn cả tinh thần. Sự bộc phát sức mạnh gần như mất kiểm soát của anh trong đêm trước vẫn còn ám ảnh cô, và cô lo sợ những gì anh có thể đã làm, hoặc đã phải đối mặt.
Thanh Long gật đầu, đưa tay chạm lên gò má mềm mại của Mỹ Ngọc. “Em đi cùng anh. Chúng ta cần phải biết Hắc Ưng đang che giấu những gì.” Anh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sức nặng của những bằng chứng kinh hoàng mà anh vừa mạo hiểm tính mạng để có được. “Lâm Phong, mọi thứ đây. Giải mã càng nhanh càng tốt. Có vẻ chúng ta đã chạm đến gốc rễ của vấn đề.”
Họ cùng nhau tiến về khu vực nghiên cứu công nghệ cao của Tập đoàn Thiên Khải, nơi Lâm Phong, thiên tài công nghệ, đang miệt mài với công việc của mình. Tiếng thang máy di chuyển êm ái đưa họ lên những tầng cao nhất, nơi không khí càng trở nên thanh tĩnh và tập trung hơn. Mỹ Ngọc bám sát Thanh Long, cảm nhận sự mệt mỏi tỏa ra từ anh, nhưng cô cũng cảm nhận được một luồng năng lượng mới, một quyết tâm bùng cháy trong sâu thẳm con người anh. Cô biết, anh sẽ không dừng lại cho đến khi mọi sự thật được phơi bày. Cô thầm nghĩ, liệu mình có thể chịu đựng được bao nhiêu điều kinh hoàng nữa, khi chứng kiến người đàn ông mình yêu ngày càng dấn thân vào những góc tối của thế giới này. Mùi hương lài thoang thoảng từ chiếc khăn lụa cô quàng trên cổ, như một lời động viên thầm lặng, xoa dịu phần nào tâm hồn đang hỗn loạn của anh.
***
Phòng làm việc riêng của Lâm Phong là một không gian tối giản nhưng đầy ấn tượng, một thánh địa của công nghệ. Các bức tường được thay thế bằng những màn hình lớn hiển thị vô số dòng code và dữ liệu phức tạp, liên tục cuộn trôi như một dòng sông ánh sáng. Tiếng quạt tản nhiệt từ hàng loạt máy chủ hoạt động hết công suất tạo thành một âm thanh đều đều, như nhịp đập của một trái tim điện tử khổng lồ. Mùi ozone nhè nhẹ từ các thiết bị điện tử hiện đại hòa lẫn với mùi cà phê đậm đặc vừa được pha, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy tri thức.
Lâm Phong, với dáng người gầy gò, đôi kính cận to bản và mái tóc rối bù, đang ngồi trước một tổ hợp màn hình, ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Anh trông có vẻ thư sinh, nhưng ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn của anh ẩn chứa một trí tuệ phi thường. Thanh Long và Mỹ Ngọc đứng cạnh, theo dõi từng chi tiết nhỏ nhất. Sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt họ, từng đường nét đều cứng lại vì chờ đợi. Thanh Long khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh không rời khỏi màn hình, trong khi Mỹ Ngọc nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, như một sự trấn an thầm lặng.
“Dữ liệu này được mã hóa rất phức tạp,” Lâm Phong càu nhàu, giọng anh nhỏ nhẹ nhưng đầy tự tin. “Chúng không chỉ sử dụng thuật toán thông thường, mà còn có cả lớp mã hóa sinh trắc học và thời gian thực. Bọn Hắc Ưng này quả nhiên không đơn giản.” Anh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn dán chặt vào các dòng code đang nhảy múa trên màn hình. “Nhưng tôi đã tìm thấy một tệp tin ẩn… một ‘cửa sau’ mà chúng nghĩ không ai có thể phát hiện.”
Một đoạn mã màu xanh lá cây hiện lên trên màn hình chính, khác hẳn với các dòng chữ màu trắng quen thuộc. Lâm Phong nhanh chóng thao tác, và một thư mục mới được mở ra. “Đây rồi… ‘Phượng Hoàng Lửa’,” anh đọc to, giọng có chút kinh ngạc.
Thanh Long nhíu mày. “Phượng Hoàng Lửa? Đó là gì?” Cái tên nghe có vẻ hoa mỹ, nhưng trực giác của anh mách bảo đây không phải là thứ gì tốt đẹp. Mùi cà phê đậm đặc trong không khí đột nhiên trở nên gắt hơn, như báo hiệu một sự thật cay đắng sắp được hé lộ.
Lâm Phong tiếp tục di chuyển chuột, mở tệp tin. Một tài liệu nội bộ xuất hiện, dày đặc chữ và hình ảnh, nhưng được trình bày một cách khoa học và lạnh lùng đến rợn người. “Đây là một báo cáo nội bộ… không phải về kinh doanh, mà là về… chiến dịch. ‘Triệt tiêu nhân chứng… dọn dẹp hiện trường sau sự kiện Đêm Huyết Long’…” Giọng Lâm Phong đột nhiên nghẹn lại. Đôi mắt anh mở to sau cặp kính, vẻ mặt thư sinh của anh lộ rõ sự kinh hoàng. Anh quay sang Thanh Long và Mỹ Ngọc, ánh mắt không thể tin được. “Và đây… chữ ký của Trần Đức Hùng!”
Dòng chữ ký sắc nét, quen thuộc của Trần Đức Hùng, tổng tài của tập đoàn Hắc Ưng, hiện rõ ràng ở cuối tài liệu. Nó như một con dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim Thanh Long. Mỹ Ngọc đưa tay lên che miệng, một tiếng nấc nghẹn ngào suýt chút nữa bật ra. Khuôn mặt cô tái mét, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ đây đầy vẻ bàng hoàng. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ điều hòa, mà từ sự thật kinh hoàng vừa được phơi bày.
Thanh Long nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt anh đờ đẫn. Anh đưa tay chậm rãi chạm vào màn hình lạnh lẽo, ngón tay lướt qua dòng chữ ký của Trần Đức Hùng, như thể muốn kiểm chứng sự thật không thể tin này. Hình ảnh của đêm Huyết Long, những mảnh ký ức vụn vỡ mà anh không thể ghép lại, đột nhiên ùa về, như một làn sóng dữ dội đánh thẳng vào tâm trí anh. Mùi kim loại từ thiết bị điện tử, vốn vô tri, giờ đây lại như mang theo một mùi tanh tưởi của máu, của cái chết.
Tâm trí anh quay cuồng. Trần Đức Hùng. Kẻ thù không đội trời chung của anh trong thương trường, kẻ đứng sau những âm mưu đen tối trong thế giới ngầm, giờ đây lại có liên quan trực tiếp đến cái đêm định mệnh đã thay đổi cuộc đời anh. Cái đêm mà anh luôn cảm thấy có một khoảng trống vô định trong ký ức, một nỗi đau không tên vẫn âm ỉ cháy.
“Đêm Huyết Long…” Thanh Long thì thầm, giọng anh lạc đi. Anh cảm thấy một cơn đau nhói bất ngờ nơi lồng ngực, như có ai đó đang siết chặt trái tim anh. “Hắn… hắn có liên quan…”
Mỹ Ngọc ôm chặt lấy cánh tay anh, cố gắng truyền cho anh chút hơi ấm từ cơ thể mình. Cô nhìn vào đôi mắt anh, thấy rõ sự giằng xé, sự hoang mang và cả một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang dâng lên trong đó. “Anh Long… anh bình tĩnh lại đi,” cô nói, giọng cô cũng run rẩy không kém. Cô chưa bao giờ thấy Thanh Long trong trạng thái dễ tổn thương đến vậy.
Lâm Phong, sau giây phút kinh ngạc ban đầu, nhanh chóng trấn tĩnh lại. Anh tiếp tục lướt qua các trang tài liệu. “Dự án Phượng Hoàng Lửa này… nó là một kế hoạch tuyệt mật để che đậy mọi dấu vết sau ‘Đêm Huyết Long’. Từ việc thủ tiêu những người biết quá nhiều, đến việc xóa sổ hoàn toàn mọi bằng chứng, cả về vật chất lẫn con người. Chúng còn nhắc đến… việc ‘tẩy não’ và ‘cấy ghép ký ức’ cho những người sống sót, để đảm bảo bí mật được giữ kín vĩnh viễn.”
Mỗi câu nói của Lâm Phong như một nhát dao cứa vào tâm trí Thanh Long. Tẩy não. Cấy ghép ký ức. Những từ ngữ lạnh lùng, tàn nhẫn ấy như mở ra một cánh cửa đến vực sâu đen tối nhất trong quá khứ của anh. Liệu anh có phải là một trong số đó? Liệu những ký ức mà anh đã mất, những điều mà anh luôn cố gắng tìm kiếm, có phải đã bị ai đó cố tình xóa bỏ, thay thế? Cơn giận dữ và sự hoang mang dâng lên, hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão trong lòng anh. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một sự thật kinh hoàng, một sự thật có thể lật đổ toàn bộ thế giới quan của anh. Anh siết chặt tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, nhưng anh không cảm thấy đau đớn bằng nỗi đau đang cồn cào trong tâm hồn.
***
Tối muộn, căn hộ bí ẩn của Thanh Long trong chung cư Thiên Phúc chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Bên ngoài, thành phố Thiên Hải vẫn huyên náo với tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện vọng lên mơ hồ từ đường phố, nhưng bên trong căn hộ, không khí dường như đặc quánh lại, nặng trĩu những suy tư và nỗi đau. Ánh đèn vàng nhạt từ phòng khách chiếu rọi xuống, tạo nên những bóng đổ dài, u ám. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, cùng với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên, lẽ ra phải mang lại sự yên bình, nhưng giờ đây lại càng khiến không gian thêm phần u buồn, xa vắng.
Thanh Long ngồi bất động trên sofa, đôi mắt anh vô hồn nhìn vào hư không, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường, xuyên qua cả không gian và thời gian. Vẻ ngoài hoàn hảo, rắn rỏi thường ngày của anh giờ đây tan biến, thay vào đó là một sự mệt mỏi cùng cực, một nỗi ám ảnh không thể gọi tên. Những mảnh ký ức về ‘Đêm Huyết Long’ liên tục ùa về, không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là những mảnh vỡ chớp nhoáng, mờ ảo nhưng đầy ám ảnh. Máu. Lửa. Tiếng la hét. Một bóng người. Một cảm giác bị phản bội. Tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo thành một cơn ác mộng sống động ngay trong tâm trí anh.
Mỹ Ngọc ngồi cạnh anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là ở bên anh, dùng sự dịu dàng và hơi ấm của mình để cố gắng xoa dịu nỗi đau đang cồn cào trong anh. Cô vuốt nhẹ mái tóc đen dày của anh, cảm nhận sự căng thẳng từ từng thớ thịt trên cơ thể anh. Mùi nước hoa của cô, mùi hương tự nhiên của da thịt cô, như một chiếc neo giữ anh lại với thực tại, ngăn anh không bị nhấn chìm hoàn toàn vào vực sâu của ký ức.
“Anh Long, anh không sao chứ?” Mỹ Ngọc khẽ thì thầm, giọng cô dịu dàng như một làn gió nhẹ. Cô biết, bất cứ lời nói nào lúc này cũng có thể là thừa thãi, nhưng cô không thể không lo lắng. Cô muốn anh biết rằng cô luôn ở đây, bên cạnh anh, dù bất cứ chuyện gì xảy ra.
Thanh Long không trả lời ngay. Anh dường như đang ở một thế giới khác, một thế giới chỉ có những mảnh vụn ký ức và nỗi đau. Một lúc sau, anh mới khẽ nhúc nhích, giọng nói trầm thấp, khàn đặc như nói với chính mình, chứ không phải với cô. “Đêm Huyết Long… Đó không chỉ là một sự kiện… Nó… là một phần của tôi…” Anh thì thầm, những từ ngữ ấy như được kéo ra từ tận cùng tâm hồn anh, nặng trĩu.
Hồng Liên, vẫn như một cái bóng, đứng ở góc phòng, ánh mắt sắc bén của cô quan sát mọi động tĩnh. Cô không thể hiện cảm xúc rõ ràng, nhưng cái cách cô siết chặt tay, cái cách cô hơi nghiêng người về phía Thanh Long, cho thấy cô cũng đang lo lắng sâu sắc cho trạng thái tinh thần của chủ nhân. Cô biết Thanh Long mạnh mẽ, nhưng những gì liên quan đến quá khứ, đến nguồn gốc của chính anh, luôn là điểm yếu nhất của anh.
“Cậu chủ, cậu cần bình tĩnh,” Hồng Liên nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực, như một lời nhắc nhở để Thanh Long trở về với thực tại. Cô bước đến gần hơn, đặt tay lên vai Thanh Long. Một luồng năng lượng nhẹ nhàng, thanh mát truyền qua bàn tay cô, cố gắng trấn an tinh thần anh. Cô biết, Thanh Long đang chiến đấu với một trận chiến nội tâm khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào anh từng đối mặt.
Thanh Long đột nhiên ôm chặt lấy đầu, những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí anh nhanh đến mức anh không thể nắm bắt. Tiếng la hét. Mùi máu tanh. Ánh lửa bập bùng. Một khuôn mặt mờ ảo. Cảm giác đau đớn tột cùng. Anh rên lên khe khẽ, như một con thú bị thương.
“Tôi nhìn thấy… máu… lửa… và một hình bóng… một bóng người… nhưng tôi không thể nhớ rõ là ai,” anh nói, giọng anh đầy đau đớn và hoang mang. Anh quay sang nhìn Mỹ Ngọc và Hồng Liên, đôi mắt anh đỏ hoe, chứa đựng sự tuyệt vọng. “Tôi là ai trong đêm đó? Tôi đã làm gì? Chuyện gì đã xảy ra với tôi?” Những câu hỏi dồn dập, không lời đáp, như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm can anh. Anh cảm thấy như mình đang bị xé ra thành từng mảnh, mỗi mảnh là một ký ức đau đớn mà anh không thể nào lắp ghép lại.
Mỹ Ngọc siết chặt vòng tay, kéo anh lại gần hơn, để đầu anh tựa vào vai cô. Cô cảm nhận được sự run rẩy của anh, cảm nhận được hơi thở gấp gáp của anh. “Anh Long… anh không đơn độc. Em và Hồng Liên sẽ luôn ở bên anh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật.” Giọng cô tuy dịu dàng nhưng đầy kiên định, như một lời thề nguyện. Cô biết, đây là thời điểm anh cần cô nhất. Cô sẵn sàng đối mặt với bất cứ sự thật kinh hoàng nào, miễn là anh vẫn ở bên cô.
Hồng Liên đứng đó, một bức tượng lạnh lùng nhưng đầy sự bảo vệ. Cô biết, Thanh Long không chỉ đối mặt với kẻ thù bên ngoài, mà còn đối mặt với chính bản thân mình, với một quá khứ bí ẩn và đầy đau thương. Hồ sơ “Người Thử Nghiệm Số 7” và “Đêm Khởi Nguyên” mà họ tìm thấy, cùng với sự liên quan của Trần Đức Hùng, giờ đây không chỉ là manh mối để lật đổ Hắc Ưng, mà còn là chìa khóa để giải mã chính Thanh Long.
Thanh Long nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ Mỹ Ngọc, sự kiên định từ Hồng Liên. Họ là điểm tựa của anh. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Trần Đức Hùng, kẻ đã gây ra những tội ác ghê rợn, kẻ đã giấu kín bí mật về ‘Đêm Huyết Long’, sẽ phải trả giá. Và anh, Thanh Long, sẽ tìm ra sự thật về chính mình, dù nó có đau đớn đến đâu. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, nhưng hương vị của sự thật, giờ đây mới là thứ anh khao khát nhất. Anh biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ lật đổ Hắc Ưng, và hơn thế nữa, anh sẽ tìm lại chính mình. Cái tên “Phượng Hoàng Lửa” vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời hứa hẹn về một bí mật lớn hơn, một thế lực còn đáng sợ hơn cả Hắc Ưng đang ẩn mình trong bóng tối. Cuộc đối đầu lớn nhất trong cuộc đời anh, chỉ vừa mới bắt đầu, và giờ đây, nó đã trở nên cá nhân hơn bao giờ hết.