Cơn chấn động tâm lý sau khi đối mặt với bằng chứng về “Đêm Huyết Long” đã nhấn chìm Thanh Long vào một vực sâu không đáy của ký ức và nỗi đau. Anh vẫn gục trên vai Mỹ Ngọc, hơi thở gấp gáp, làn da nóng ran nhưng mồ hôi lạnh vẫn ướt đẫm trán. Đôi mắt anh nhắm nghiền, nhưng bên trong là một thế giới hỗn loạn đang bùng nổ, nơi những mảnh vỡ của quá khứ va đập vào nhau không ngừng, tạo thành một cơn lốc dữ dội. Toàn thân anh căng cứng, những thớ cơ nhỏ giật giật không kiểm soát, như thể đang cố gắng chống lại một sức mạnh vô hình đang kéo anh vào sâu hơn.
Mỹ Ngọc ôm chặt lấy anh, vòng tay cô siết lại, cố gắng truyền hơi ấm và sự bình yên vào thân thể đang run rẩy của người đàn ông cô yêu. Cô cảm nhận được từng nhịp đập mạnh mẽ, hỗn loạn của trái tim anh qua lớp áo sơ mi mỏng, và nỗi sợ hãi len lỏi trong cô. “Long, anh… anh có sao không? Xin anh, hãy tỉnh lại đi!” Giọng cô run rẩy, đầy lo lắng. Những lời cô nói như một sợi dây mỏng manh cố gắng níu giữ anh lại với thực tại, nhưng dường như anh đã trôi dạt quá xa. Cô biết, đây không phải là cơn đau thể xác, mà là một trận chiến khốc liệt trong tâm hồn anh, một cuộc giằng xé giữa thực tại và những bóng ma của quá khứ đang trỗi dậy. Đôi mắt phượng sắc bén thường ngày của cô giờ đây ngập tràn sự bất lực và xót xa. Cô vuốt nhẹ mái tóc đen dày của anh, cảm nhận hơi nóng hầm hập tỏa ra, và nguyện cầu mọi thứ sẽ ổn. Bên ngoài cửa sổ kính lớn của tòa nhà Thiên Khải, ánh đèn đô thị vẫn lấp lánh như những vì sao xa xôi, nhưng trong căn phòng này, chỉ có màn đêm và nỗi đau đang bao trùm. Mùi điều hòa lạnh lẽo, mùi cà phê phảng phất từ ly đã nguội trên bàn, giờ đây dường như cũng nhuốm màu u ám.
Hồng Liên đứng cách đó không xa, dáng vẻ nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc. Ánh mắt sắc lạnh của cô quét khắp căn phòng, đôi khi dừng lại ở Thanh Long, đôi khi hướng ra phía cửa như một loài thú săn mồi đang bảo vệ con mồi của mình khỏi bất kỳ mối đe dọa nào, hữu hình hay vô hình. Cô bước đến gần hơn, đặt bàn tay mảnh mai nhưng rắn chắc lên trán Thanh Long. Cảm giác nóng bỏng truyền qua lòng bàn tay cô, một sự nóng ran bất thường, không chỉ đơn thuần là sốt. Cô nhíu mày, cảm nhận được sự hỗn loạn của một luồng năng lượng mạnh mẽ đang bùng phát bên trong anh. “Sếp đang bị phản phệ… Năng lượng trong anh ấy đang hỗn loạn,” cô thì thầm, giọng trầm thấp, đầy cảnh giác. Cô biết rõ Thanh Long không phải người bình thường, và thứ đang giày vò anh lúc này có lẽ không chỉ là ký ức đơn thuần. Nó giống như một phản ứng mạnh mẽ từ sâu thẳm bản năng, một sự thức tỉnh đột ngột của điều gì đó đã bị chôn vùi quá lâu. Cô lùi lại một chút, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào, đôi tay cô siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô không có vẻ ngoài dịu dàng để an ủi như Mỹ Ngọc, nhưng sự hiện diện kiên cường của cô là một bức tường vững chắc, một lời hứa im lặng về sự bảo vệ tuyệt đối.
Thanh Long không nghe thấy gì cả. Tâm trí anh bị kéo vào một cơn lốc xoáy không ngừng nghỉ. Những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua trước mắt anh nhanh đến chóng mặt, như một thước phim cũ kỹ bị tua nhanh đến mức biến dạng. Tiếng la hét. Mùi máu tanh. Ánh lửa bập bùng. Những khuôn mặt mờ ảo, méo mó trong đau đớn và sợ hãi. Cảm giác đau đớn tột cùng, không phải của riêng anh, mà là của tất cả những linh hồn đang bị xé nát trong đêm đó. Anh rên lên khe khẽ, một tiếng rên đứt quãng, yếu ớt, như một con thú bị thương đang cố gắng thoát khỏi bẫy. Anh cảm thấy mình đang chìm dần, chìm dần vào một biển ký ức đen tối, nơi anh không thể thở, không thể thoát ra. Mồ hôi tuôn ra như tắm, ướt sũng cả gối đầu của Mỹ Ngọc. Anh co giật nhẹ, toàn thân căng cứng, các khớp xương kêu răng rắc. Mỹ Ngọc siết chặt anh hơn nữa, nước mắt cô đã bắt đầu lăn dài trên má. Cô vuốt ve lưng anh, cố gắng xoa dịu cơn co giật, cảm nhận từng múi cơ săn chắc của anh đang run bần bật dưới lòng bàn tay cô. Hồng Liên vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy như hai hố sâu, quan sát tỉ mỉ từng biểu hiện trên khuôn mặt Thanh Long, từng cử động nhỏ nhất của anh, như thể cô đang cố gắng đọc được thứ gì đó từ cơn hỗn loạn của anh. Cô biết, khoảnh khắc này sẽ định hình lại Thanh Long, hoặc sẽ phá hủy anh.
Chợt, mọi thứ chùng xuống. Cơn lốc ký ức đột nhiên chậm lại, những mảnh vỡ dần kết nối, tạo thành một dòng chảy ổn định hơn, dù vẫn còn rất mơ hồ. Thanh Long bắt đầu chìm sâu vào một giấc mơ hỗn loạn, một dòng chảy hình ảnh và âm thanh của quá khứ ùa về không kiểm soát được, nhưng lần này, chúng có vẻ rõ ràng hơn, có trật tự hơn. Đó không phải là một giấc mơ, mà là một hồi ức, một chuyến du hành về 5 năm trước, vào những ngày đầu tiên anh đặt chân đến thành phố Thiên Hải này.
***
Nắng gắt đầu hè thiêu đốt mặt đường nhựa, hơi nóng hầm hập bốc lên, làm méo mó những hình ảnh phản chiếu trên vũng nước đọng nhỏ còn sót lại sau trận mưa đêm qua. Tiếng xe cộ ồn ào, tiếng còi inh ỏi, tiếng người lao xao hòa lẫn vào nhau, tạo nên bản giao hưởng đặc trưng của một đô thị đang vào độ sôi động nhất. Thanh Long trẻ tuổi, với bộ quần áo đơn giản, chiếc áo phông bạc màu và quần jean sờn cũ, ngồi thu mình ở một góc khuất của quán Bún Chả Hương Giang quen thuộc. Quán là một căn nhà cấp 4 cũ kỹ, với những bộ bàn ghế nhựa xộc xệch và bếp than nghi ngút khói đặt ngay phía trước, nơi những miếng chả nướng thơm lừng đang cháy xèo xèo.
Anh không thực sự ăn. Bát bún chả thơm phức, với những miếng chả băm vàng ruộm và chả lá lốt xanh mướt, nước chấm chua ngọt sóng sánh, vẫn còn nguyên vẹn trước mặt. Anh chỉ khuấy nhẹ đũa, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo lướt qua từng gương mặt khách quen, lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời than vãn của những người dân xung quanh. Anh giống như một con báo săn đang ẩn mình, quan sát con mồi, thu thập thông tin một cách thầm lặng và tinh tế nhất. Anh mới đến thành phố này chưa lâu, và anh cần hiểu rõ nó, hiểu rõ những mạch ngầm đang chảy dưới vẻ hào nhoáng bên ngoài.
“Cậu Long, sao hôm nay lại ngồi thẩn thơ thế? Bún chả nguội hết rồi, ăn đi cho nóng.” Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt tinh tường, đặt thêm một đĩa rau sống tươi xanh lên bàn anh. Trên tay bà đeo những chiếc vòng bạc cũ kỹ, lấp lánh dưới ánh nắng hắt qua mái hiên. Bà Ba là chủ quán, một người phụ nữ chất phác, hiền lành nhưng lại có một kho tàng thông tin khổng lồ về mọi ngóc ngách của khu phố này. Bà là tai mắt của khu vực, mọi chuyện lớn nhỏ đều không qua được đôi mắt sắc sảo của bà. Bà thường xuyên trò chuyện với Thanh Long, không phải vì anh ăn nhiều, mà vì bà cảm nhận được ở chàng trai trẻ này một sự khác biệt, một vẻ trầm tĩnh và một ánh mắt ẩn chứa nhiều điều.
Thanh Long khẽ cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc của anh đã bắt đầu hình thành từ những ngày tháng đó. “Cháu không đói lắm, Bà Ba. Chỉ muốn nghe chuyện phiếm thôi ạ.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, khác hẳn với vẻ ngoài có chút bất cần. Anh biết, những câu chuyện phiếm của những người dân lao động mới là nguồn thông tin quý giá nhất.
“Chuyện phiếm gì chứ, toàn chuyện buồn không à.” Bà Ba thở dài, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa như thể đang hoài niệm về một quá khứ xa xăm. “Mấy năm rồi mà vẫn không ai dám nhắc đến vụ Đêm Huyết Long… Cả nhà ông Tư biến mất không dấu vết, đất đai thì về tay mấy tay buôn đất mới nổi… nghe đâu có cái thằng Hùng trẻ tuổi nào đó đang phất lên như diều gặp gió.” Bà Ba khẽ hạ giọng, ánh mắt liếc nhìn xung quanh như sợ có người nghe thấy. Những lời thì thầm của bà như những mảnh ghép đầu tiên trong bức tranh về "Đêm Huyết Long" mà Thanh Long đang cố gắng tái hiện.
Tiếng thì thầm của một khách hàng lớn tuổi ngồi bàn bên cạnh chen vào, giọng run rẩy như vẫn còn ám ảnh bởi sự kiện đó. “Đúng vậy đó, Bà Ba. Cái vụ đó ghê rợn lắm. Ai mà đụng vào là mất mạng như chơi. Ông Tư cả đời tích cóp, giờ mất trắng, người cũng chẳng thấy đâu. Sau vụ đó, cả khu này ai cũng sợ. Mấy lô đất vàng thì rơi vào tay mấy ông tai to mặt lớn, mà đứng đầu là cái thằng Hùng, Trần Đức Hùng thì phải. Nghe nói hắn ta mới từ đâu đến, nhưng lại có vẻ có thế lực rất lớn, thâu tóm đất đai như ăn cướp.”
Thanh Long khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những gương mặt khắc khổ, những ánh mắt sợ hãi khi nhắc đến ‘Đêm Huyết Long’. Anh cảm nhận được sự u uất, nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi trong không khí, dù đã 5 năm trôi qua. “Trần Đức Hùng,” cái tên đó vang vọng trong tâm trí anh, kèm theo những lời đồn đại về sự phất lên nhanh chóng một cách đáng ngờ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, nhưng trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối với nhau một cách logic đến đáng sợ. Ông Tư, đất đai, biến mất không dấu vết, và một kẻ mới nổi tên Trần Đức Hùng. Trực giác sắc bén của Thanh Long mách bảo anh rằng đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Anh lặng lẽ đặt tiền lên bàn, đủ để trả cho bát bún chả chưa động đũa và một khoản tiền boa kha khá cho Bà Ba. “Cháu xin phép về trước, Bà Ba. Cảm ơn bà đã cho cháu nghe nhiều chuyện hay.” Anh đứng dậy, không quên nhìn Bà Ba một cái đầy ẩn ý, như một lời hứa hẹn rằng anh sẽ không bỏ qua những thông tin này. Bà Ba gật đầu, đôi mắt tinh tường của bà dường như đã đọc được phần nào suy nghĩ của chàng trai trẻ. Anh rời quán, bỏ lại phía sau mùi bún chả thơm lừng và những câu chuyện phiếm đang dần hé lộ một phần đen tối của thành phố Thiên Hải. Ánh nắng chói chang vẫn rọi xuống, nhưng trong lòng Thanh Long, một bóng tối đang dần hình thành, một sự tò mò pha lẫn với cảm giác bất an về những gì anh vừa được nghe.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Không khí oi bức và ẩm ướt sau một cơn mưa nhỏ vừa tạnh càng khiến cho khu tập thể cũ kỹ trở nên ngột ngạt hơn. Các dãy nhà bê tông cũ kỹ, tường bong tróc, lộ ra những mảng gạch đỏ hằn sâu vết thời gian. Dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng mắc trên những hành lang tối tăm, ẩm mốc. Tiếng trẻ con chơi đùa xa xa, tiếng người nói chuyện vọng ra từ những căn hộ chật chội, tiếng tivi rè rè và mùi thức ăn nấu nướng hòa lẫn với mùi ẩm mốc, đôi khi là mùi rác thải vương vãi, tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống lam lũ nơi đây.
Thanh Long đi bộ chậm rãi qua khu tập thể, đôi mắt anh không ngừng quan sát, thu nhận mọi chi tiết. Anh không vội vàng, như thể anh đang đi tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một lời giải đáp cho những câu hỏi đang dồn dập trong tâm trí. Anh dừng lại trước một căn hộ ở tầng ba, cửa khóa trái, bụi bám đầy, mạng nhện giăng kín lối, như thể đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Đây chính là căn hộ của gia đình ông Tư, mà anh đã nghe kể ở quán bún chả. Một gia đình đã biến mất không dấu vết sau sự kiện ‘Đêm Huyết Long’ định mệnh.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào cánh cửa cũ kỹ, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ lớp gỗ đã mục ruỗng. Một luồng năng lượng tiêu cực, u uất dường như vẫn còn vương vấn nơi đây, thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng hạt bụi. Thanh Long nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận. Anh thấy những hình ảnh mờ ảo, những tiếng kêu cứu yếu ớt, sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Trực giác sắc bén của anh, thứ năng lực đã bắt đầu nhen nhóm trong anh từ khi đó, mách bảo anh rằng đây không chỉ là sự biến mất đơn thuần. Có một bàn tay bí ẩn, mạnh mẽ đã thao túng mọi thứ, xóa sạch dấu vết, biến một gia đình thành hư vô.
Anh mở mắt, đôi mắt sắc lạnh quét qua những bức tường đổ nát, những khung cửa sổ đã vỡ, như thể đang cố gắng nhìn xuyên thấu vào một âm mưu lớn hơn, một tội ác đang bị che giấu dưới lớp bụi thời gian. Cái tên ‘Trần Đức Hùng’ và ‘Tập đoàn Phát Triển Đô Thị Hùng Phát’ hiện lên trong tâm trí anh như một bóng ma mới nổi đang thâu tóm mọi thứ. Hắn ta, kẻ mà người dân gọi là “phất lên như diều gặp gió” sau “Đêm Huyết Long”, kẻ mà đất đai của những gia đình biến mất lại rơi vào tay hắn, giờ đây, trong suy nghĩ của Thanh Long, không còn là một kẻ may mắn đơn thuần. Hắn là một kẻ săn mồi, một kẻ trục lợi từ thảm kịch, một kẻ đã gây ra hoặc ít nhất là hưởng lợi từ sự đau khổ của người khác.
Suy nghĩ nội tâm của Thanh Long cuộn trào như sóng biển. *“Những mảnh đời tan nát… những tài sản bị cướp đoạt… và cái tên ‘Trần Đức Hùng’ luôn xuất hiện như kẻ hưởng lợi sau mỗi bi kịch. Đây là cách hắn xây dựng đế chế của mình sao?”* Anh nắm chặt tay, cảm giác bất lực dâng lên. Khi đó, anh chỉ là một thanh niên mới đặt chân đến thành phố, không quyền lực, không thế lực. Anh không thể làm gì để thay đổi sự thật tàn khốc này, ngoài việc khắc ghi những hình ảnh và cảm nhận này vào sâu trong tâm trí. Anh đứng lặng một lúc lâu, ánh mắt anh nhìn xa xăm, vượt qua những mái nhà lụp xụp, những con hẻm tối tăm, hướng về phía những tòa nhà cao tầng chọc trời đang mọc lên ở phía xa, biểu tượng của sự giàu có và quyền lực mới. Anh biết, để có thể đối đầu với những kẻ như Trần Đức Hùng, anh cần phải có sức mạnh, có quyền lực. Đó là lúc hạt giống của tham vọng bắt đầu nảy mầm trong lòng Thanh Long, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những mảnh đời tan nát mà anh đã chứng kiến. Anh thề với chính mình, một ngày nào đó, anh sẽ lật tẩy những kẻ đứng sau những bi kịch như “Đêm Huyết Long”, và đưa công lý về cho những người đã mất. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, nhưng trong tâm trí Thanh Long, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên, bùng cháy dữ dội.
***
Tiếng máy chủ vận hành êm ru, tiếng gõ phím lách cách từ phòng làm việc của Lâm Phong đã ngừng từ lâu. Ánh bình minh le lói bắt đầu xuyên qua những khe hở của rèm cửa sổ kính lớn, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên sàn đá hoa cương lạnh lẽo của phòng khách VIP tại Tập đoàn Thiên Khải. Không gian vẫn còn phảng phất mùi cà phê đã nguội và mùi mực in từ những tài liệu rải rác trên bàn, nhưng không khí đã khác hẳn.
Thanh Long chợt bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng ký ức, một tiếng thở dốc đầy nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh. Anh nhổm dậy, mồ hôi ướt đẫm toàn thân, từng sợi tóc bết dính vào trán. Hơi thở anh vẫn còn gấp gáp, nhưng ánh mắt anh không còn trống rỗng hay hoang mang nữa. Thay vào đó, nó rực lên một ngọn lửa của sự tức giận, hận thù và một quyết tâm sắt đá. Những mảnh ký ức rời rạc của 5 năm trước, về những gì anh đã chứng kiến và cảm nhận về ‘Đêm Huyết Long’ và bàn tay thao túng của Trần Đức Hùng, giờ đây đã kết nối thành một bức tranh rõ ràng hơn, không còn là suy đoán nữa. Trần Đức Hùng chính là kẻ đứng đằng sau, thao túng, trục lợi từ thảm kịch đó. Hắn ta không chỉ là một kẻ buôn đất, mà là một con quỷ hút máu người.
Anh nắm chặt chiếc Thiên Long Ấn đang nằm trong lòng bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh đang chảy cuồn cuộn trong huyết quản, một luồng năng lượng nóng bỏng, mạnh mẽ như thể nó cũng đang cộng hưởng với cơn phẫn nộ trong anh. Chiếc ấn nặng trịch, lạnh lẽo, nhưng mang theo một sức mạnh tinh thần to lớn, như một lời nhắc nhở về vị thế và quyền năng của anh lúc này.
“Hùng… Trần Đức Hùng! Ta sẽ lật tẩy mọi tội ác của ngươi, và khiến ngươi phải trả giá!” Giọng Thanh Long khàn đặc, đầy phẫn nộ, những từ ngữ thốt ra như được nung chảy từ tận cùng tâm hồn anh. Anh đẩy nhẹ Mỹ Ngọc ra, đứng thẳng dậy, đôi mắt anh rực lên lửa hận. Cơ thể anh vẫn còn đau nhức, nhưng ý chí của anh đã trở nên kiên cố hơn bao giờ hết.
Mỹ Ngọc vỡ òa sự nhẹ nhõm khi thấy anh tỉnh lại, nhưng nhanh chóng nhận ra sự thay đổi kinh hoàng trong ánh mắt anh. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi hơi mím chặt. “Anh Long, anh đã tỉnh rồi! Nhưng… ánh mắt anh…” Cô ngập ngừng, không dám nói hết câu. Ánh mắt đó không còn là sự đau đớn hay hoang mang, mà là một sự lạnh lẽo đáng sợ, một quyết tâm báo thù rực cháy mà cô chưa từng thấy ở anh. Nó khiến cô vừa sợ hãi, vừa xót xa. Cô biết, anh đã tìm thấy câu trả lời, nhưng cái giá phải trả cho câu trả lời đó quá đắt, nó đã biến anh thành một con người khác.
Hồng Liên bước đến gần, gương mặt cô nghiêm nghị, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào Thanh Long. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong anh, một sức mạnh tiềm tàng đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Sếp, anh đã thấy gì? Nó liên quan đến anh sao?” Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực, mang theo một sự cấp thiết. Cô biết, những gì Thanh Long vừa trải qua không chỉ là một cơn ác mộng.
Thanh Long quay sang nhìn Hồng Liên và Mỹ Ngọc, ánh mắt đầy lửa hận thù, nhưng cũng pha lẫn một nỗi đau giấu kín, một quyết tâm không gì lay chuyển được. “Nó liên quan đến tất cả chúng ta, và cả thành phố này nữa.” Anh nói, giọng nói đã trở lại sự trầm ấm thường ngày, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng chết người. “Trần Đức Hùng không chỉ là một kẻ kinh doanh bất chính. Hắn ta là một con quỷ đã hút máu từ ‘Đêm Huyết Long’ để xây dựng đế chế của mình. Và ta, Thanh Long, sẽ là kẻ kết thúc hắn.” Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sức mạnh của nó chảy qua từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở thương trường hay thế giới ngầm nữa. Nó đã trở thành một cuộc chiến cá nhân, một cuộc chiến để đòi lại công lý cho những linh hồn đã khuất, và để tìm lại chính mình. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thì thầm, nhưng lần này, đó không phải là lời tuyên bố về những bóng hồng vây quanh, mà là lời thề nguyện về việc đòi lại sự công bằng cho mảnh đất này, cho những con người đã bị chà đạp. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.” Và luật của anh, giờ đây, là công lý và sự thật.
Cơn bão tố trong lòng Thanh Long đã tạm lắng, nhưng nó đã để lại một vết sẹo sâu sắc, một sự biến đổi không thể đảo ngược. Anh đã đối mặt với một phần quá khứ của mình, và nhận ra rằng nó gắn bó chặt chẽ hơn anh nghĩ với sự kiện ‘Đêm Huyết Long’ và nguồn gốc năng lực đặc biệt của anh. Cái tên “Phượng Hoàng Lửa” vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời hứa hẹn về một bí mật lớn hơn, một thế lực còn đáng sợ hơn cả Hắc Ưng đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi để được lật tẩy. Cuộc đối đầu lớn nhất trong cuộc đời anh, chỉ vừa mới bắt đầu, và giờ đây, nó đã trở nên cá nhân hơn bao giờ hết.