Thiên địa mỹ nhân
Chương 123

Bóng Ma Ký Ức: Âm Mưu Bịt Đầu Mối

3979 từ
Mục tiêu: Khám phá sâu hơn về cuộc điều tra ban đầu của Thanh Long (5 năm trước) về sự kiện 'Đêm Huyết Long'.,Minh họa sự tàn nhẫn và khả năng chủ động của Tập đoàn Hắc Ưng trong việc bịt đầu mối, ngay cả với những mối đe dọa nhỏ.,Phát triển nhận thức của Thanh Long về mức độ nguy hiểm của Hắc Ưng và tầm quan trọng của việc xây dựng mạng lưới riêng.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Thanh Long về quá khứ và sự thôi thúc phải tìm ra sự thật, cũng như cách anh bắt đầu đối phó với năng lực đặc biệt của mình.,Thiết lập một cuộc chạm trán trực diện đầu tiên giữa Thanh Long và lực lượng của Hắc Ưng, không chỉ là qua thông tin gián tiếp.
Nhân vật: Thanh Long, Bà Ba, Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ), Tùng 'Sẹo'
Mood: Căng thẳng, bí ẩn, hành động, giằng xé nội tâm, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Cơn bão tố trong lòng Thanh Long đã tạm lắng, nhưng nó đã để lại một vết sẹo sâu sắc, một sự biến đổi không thể đảo ngược. Anh đã đối mặt với một phần quá khứ của mình, và nhận ra rằng nó gắn bó chặt chẽ hơn anh nghĩ với sự kiện ‘Đêm Huyết Long’ và nguồn gốc năng lực đặc biệt của anh. Cái tên “Phượng Hoàng Lửa” vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời hứa hẹn về một bí mật lớn hơn, một thế lực còn đáng sợ hơn cả Hắc Ưng đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi để được lật tẩy. Cuộc đối đầu lớn nhất trong cuộc đời anh, chỉ vừa mới bắt đầu, và giờ đây, nó đã trở nên cá nhân hơn bao giờ hết.

Anh hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sinh lực lấp đầy buồng phổi. Mặc dù cơ thể vẫn còn đau nhức bởi cơn chấn động ký ức vừa rồi, nhưng tâm trí anh lại bừng sáng một cách lạ thường. Những mảnh ghép tưởng chừng vô nghĩa từ năm năm về trước, khi anh mới đặt chân đến Thiên Hải, giờ đây đã kết nối chặt chẽ với nhau, tạo thành một bức tranh tàn khốc nhưng rõ ràng. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên, khi anh chỉ là một thanh niên mới lớn, mang theo hoài bão và một chút bí ẩn về quá khứ của mình. Anh đã bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, xây dựng đế chế từ hai bàn tay trắng, nhưng chưa bao giờ quên đi những gì mắt thấy tai nghe về 'Đêm Huyết Long' huyền thoại. Những lời đồn đại, những sự biến mất bí ẩn, tất cả đều in hằn trong tâm trí anh. Bây giờ, với tư cách là Thanh Long của hiện tại, người nắm giữ Thiên Long Ấn, người đứng trên đỉnh cao quyền lực, anh biết mình phải làm gì. Anh phải quay về điểm khởi đầu, những nơi mà năm năm trước, anh đã từng đặt chân đến, để tìm kiếm những mảnh ghép còn sót lại, những nhân chứng cuối cùng của bi kịch ấy.

Mỹ Ngọc vẫn ngồi bên cạnh anh, đôi mắt long lanh dõi theo từng cử chỉ, từng hơi thở của anh. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong anh, không còn là sự hoang mang của một người mất trí nhớ, mà là sự tĩnh lặng đáng sợ của một con mãnh thú vừa thức giấc. Hồng Liên đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Cô biết, Thanh Long của họ đã trở lại, mạnh mẽ hơn, nguy hiểm hơn bao giờ hết.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu đông còn vương vấn trên những mái nhà cấp bốn cũ kỹ, Thanh Long đã có mặt tại Quán Bún Chả Hương Giang. Anh chọn một góc khuất quen thuộc, nơi anh thường ngồi cách đây năm năm, để quan sát và lắng nghe. Anh đã thay một bộ đồ giản dị, áo khoác denim bạc màu và quần jeans, mái tóc đen dày được vuốt ngược gọn gàng, che đi một phần vẻ ngoài quá nổi bật của mình. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa sự sắc sảo, nhưng lúc này, chúng lại mang một vẻ trầm tư, thậm chí là u uất.

Quán bún chả vẫn đông đúc như mọi khi. Mùi bún chả nướng thơm lừng, quyện với mùi nước chấm chua ngọt, phảng phất trong không khí se lạnh, đánh thức mọi giác quan. Tiếng gọi món, tiếng đũa bát va chạm lách cách, tiếng xe cộ vội vã qua lại trên con phố nhỏ tạo nên một bản hòa tấu ồn ào, nhộn nhịp, đặc trưng của một buổi sáng ở đô thị. Thanh Long gọi một bát bún, nhưng đôi tai anh lại căng ra, cố gắng chắt lọc từng câu chuyện phiếm từ những người dân lao động xung quanh. Họ nói về giá cả, về những tin tức giật gân trên báo, và đôi khi, một vài câu chuyện cũ kỹ lại được khơi gợi lên một cách vô thức.

"Mấy ông bà già ở xóm dưới lại bàn tán chuyện ma quỷ ở khu tập thể cũ kia kìa. Bảo là đêm đêm vẫn nghe tiếng trẻ con khóc..." một người đàn ông trung niên vừa ăn vừa nói, giọng nhồm nhoàm.

"Thì cũng phải thôi, khu đấy chẳng phải có chuyện 'Đêm Huyết Long' năm nào sao? Mấy gia đình biến mất không một dấu vết. Ai mà chẳng rợn người," một phụ nữ lớn tuổi hơn tiếp lời, giọng đầy vẻ mê tín.

Thanh Long khẽ nhíu mày. Những câu chuyện rời rạc, tưởng chừng như vô căn cứ, nhưng lại chứa đựng những mảnh sự thật anh đang tìm kiếm. Anh nhớ lại cảm giác ớn lạnh khi lần đầu tiên nghe những lời đồn đại này, cách đây năm năm. Khi đó, anh chỉ là một kẻ ngoại lai, một người mới đến, nhưng trực giác sắc bén của anh đã mách bảo rằng có điều gì đó không đúng, một sự thật khủng khiếp đang bị che giấu.

Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt tinh tường, mang bát bún ra cho Thanh Long. Bà đặt bát bún xuống, khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt dừng lại thật lâu trên khuôn mặt anh, như nhìn thấu tâm can anh. Những nếp nhăn trên khóe mắt bà sâu hơn, mái tóc bạc trắng điểm thêm vài sợi óng ánh dưới ánh nắng ban mai. Bà vẫn mặc chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu sẫm, cổ đeo một sợi dây chuyền bạc cũ kỹ.

"Cậu Long, lâu lắm rồi mới thấy cậu ghé quán. Cậu vẫn nhớ đường về đây sao?" Giọng bà trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc.

Thanh Long nhếch mép cười nhẹ, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng không giấu được vẻ u buồn trong đôi mắt. "Cháu vẫn nhớ mà, Bà Ba. Mùi bún chả của bà là thứ cháu khó quên nhất ở Thiên Hải này." Anh nhìn thẳng vào mắt bà, giọng nói trầm ấm nhưng đầy dứt khoát. "Bà Ba, dạo này có ai còn nhắc về chuyện cũ ở khu tập thể đó không? Chuyện những người... biến mất ấy?"

Bà Ba thở dài thêm một tiếng nữa, ánh mắt bà trở nên xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ đầy ám ảnh. "Chuyện đã qua thì nên để nó ngủ yên, Long à. Càng động vào, càng dễ bị cắn. Cái bóng đen đó, nó còn lớn hơn cậu nghĩ nhiều." Lời cảnh báo của bà Ba như một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng Thanh Long, khiến anh rùng mình nhẹ. Anh biết, bà Ba không chỉ nói suông. Năm năm trước, bà cũng đã từng cảnh báo anh như vậy, nhưng khi đó, anh chưa đủ tầm vóc để hiểu hết ý nghĩa của nó. Giờ đây, anh đã nếm trải đủ hương vị của quyền lực và đã chạm đến những góc khuất tăm tối nhất của thành phố này, anh hiểu rõ hơn ai hết cái "bóng đen" mà bà Ba nhắc đến chính là Hắc Ưng, là Trần Đức Hùng.

"Cháu chỉ muốn tìm hiểu chút thôi, liệu có ai còn sống sót... hoặc còn nhớ gì không?" Thanh Long vẫn kiên trì, giọng nói mang theo một sự thôi thúc không thể kìm nén. Anh biết, những gì anh đang làm có thể là nguy hiểm, nhưng anh không thể dừng lại. Anh cần phải biết sự thật, không chỉ cho những nạn nhân của 'Đêm Huyết Long', mà còn cho chính bản thân anh, cho những ký ức hỗn loạn đang giày vò anh.

Bà Ba nhìn Thanh Long một cách dò xét, đôi mắt tinh tường dường như đã đọc được một phần tâm tư của anh. Bà khẽ lắc đầu, "Người sống sót thì ít, mà người còn nhớ thì càng ít hơn. Những gì cần phải quên, người ta sẽ tìm cách quên. Những gì không quên được, thì sẽ biến mất." Bà nói thêm, giọng nhỏ hơn, như thầm thì. "Cũng có một vài người đã từng sống ở đó, sau 'Đêm Huyết Long' thì chuyển đi nơi khác. Nhưng cậu muốn tìm họ thì khó lắm. Mà ngay cả có tìm được, liệu họ có dám nói không? Cái bóng đen đó, nó có mắt khắp nơi."

Thanh Long im lặng, anh biết bà Ba đang nói sự thật. Năm năm trước, anh cũng đã từng cố gắng tìm kiếm, nhưng mọi manh mối đều bị cắt đứt một cách khó hiểu. Nhưng lần này, anh không còn là Thanh Long của năm năm trước nữa. Anh có Thiên Long Ấn, có đế chế Thiên Khải, có một mạng lưới thông tin vững chắc và những người sẵn sàng chiến đấu vì anh. "Cháu hiểu rồi, Bà Ba. Cảm ơn bà." Anh đặt vài tờ tiền lên bàn, gấp đôi số tiền bát bún.

Bà Ba nhìn số tiền, rồi lại nhìn Thanh Long, ánh mắt bà thoáng qua một tia lo lắng. "Cậu cứ cẩn thận. Lửa gần rơm, dễ cháy lắm."

Thanh Long chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ đầy ẩn ý. Anh đứng dậy, ánh mắt quét một lượt quanh quán, rồi nhanh chóng rời đi. Anh biết, những thông tin anh cần không còn nằm ở những lời đồn đại phiếm nữa, mà nằm ở chính nơi đã từng là hiện trường của bi kịch: Khu Tập Thể Cũ. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng nóng bỏng, mạnh mẽ đang cuộn chảy trong huyết quản, một luồng sức mạnh mà anh chưa thể kiểm soát hoàn toàn, nhưng nó đang cộng hưởng với cơn phẫn nộ và quyết tâm trong anh. Cái tên Trần Đức Hùng, và bóng ma 'Đêm Huyết Long', không thể cứ mãi ẩn mình trong bóng tối.

***

Chiều muộn, khi những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, che khuất vầng dương yếu ớt, Thanh Long đã có mặt tại Khu Tập Thể Cũ. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, những cơn gió đầu đông rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm và mùi mục nát của thời gian. Nơi đây vẫn mang vẻ u uất, hoang tàn như năm năm trước, thậm chí còn hơn thế. Các dãy nhà bê tông cũ kỹ, cao tầng, giờ đây tường đã bong tróc từng mảng lớn, lộ ra lớp gạch đỏ sẫm nhuốm màu rêu phong. Dây điện chằng chịt như mạng nhện, võng xuống lơ lửng, tạo thành một ma trận nguy hiểm. Hành lang tối tăm, ẩm ướt, ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ chớp tắt liên hồi, như hơi thở yếu ớt của một sinh linh sắp lìa đời.

Thanh Long lách mình qua những con hẻm nhỏ, tối tăm, nơi mà ánh sáng mặt trời dường như chưa bao giờ chạm tới. Anh đã cẩn thận che giấu vẻ ngoài nổi bật của mình, nhưng khí chất quyền lực và sự tự tin vẫn toát ra từ anh, khiến những người dân thưa thớt còn lại trong khu tập thể phải tránh ánh mắt anh. Tiếng trẻ con chơi đùa ở một góc xa xa, tiếng người nói chuyện vọng lại từ những căn hộ còn có người ở, tiếng nấu nướng lách cách, và tiếng tivi rè rè. Tất cả tạo nên một bức tranh đối lập kỳ lạ với vẻ hoang tàn của nơi này. Mùi ẩm mốc, mùi thức ăn trộn lẫn với mùi rác thải từ những thùng rác chất đống ở góc hẻm, tạo nên một thứ mùi khó chịu, đặc trưng của sự nghèo nàn và bị lãng quên.

Anh đi sâu vào khu vực bị bỏ hoang, nơi những căn hộ khóa chặt, cửa sổ vỡ tan tành, cỏ dại mọc um tùm, cao quá đầu người. Mỗi bước chân anh đi đều tạo ra tiếng động khe khẽ trên nền đất ẩm ướt. Anh nhớ lại cảm giác rợn người khi lần đầu tiên đặt chân đến đây. Khi đó, anh chỉ cảm nhận được một luồng năng lượng u uất, một sự che đậy tội ác. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ, như thể nơi này đã từng là một phần của anh, hoặc có liên quan mật thiết đến anh.

Anh dừng lại trước một căn hộ ở tầng ba, cửa đổ nát, bản lề gỉ sét. Đây là căn hộ mà năm năm trước, anh đã từng cảm nhận được một luồng năng lượng đau khổ mạnh mẽ nhất. Anh bước vào, đôi mắt sắc sảo quét một lượt quanh căn phòng trống rỗng, chỉ còn lại những mảnh vỡ của kỷ niệm. Một bức tranh trẻ con bị xé rách, vẽ một ngôi nhà nhỏ với những nét nguệch ngoạc nhưng đầy màu sắc, nằm chỏng chơ trên sàn nhà đầy bụi. Một chiếc dép nhỏ, màu hồng phai nhạt, nằm lọt thỏm dưới chân tường, như vẫn đang chờ đợi một đôi chân bé nhỏ trở về.

Thanh Long cúi xuống, nhặt mảnh khung ảnh vỡ, tay anh khẽ run lên. Mảnh khung ảnh đã bị biến dạng bởi thời gian và sự tàn phá, nhưng anh vẫn có thể hình dung ra một bức ảnh gia đình hạnh phúc đã từng nằm gọn gàng trong đó. Một cảm giác đau đớn, trống rỗng không tên ùa đến, như thể anh đang nhìn thấy một phần ký ức bị đánh mất của chính mình. Nó không chỉ là sự đồng cảm với nạn nhân, mà còn là một nỗi đau cá nhân, một sự mất mát mà anh không thể lý giải.

"Một gia đình... bị xóa sổ." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong căn phòng mục nát. "Tại sao lại có cảm giác quen thuộc đến vậy? Ký ức này, nó không chỉ là của riêng mình." Anh siết chặt mảnh khung ảnh vỡ trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự sắc nhọn của những cạnh vỡ. Trái tim anh nhói lên một cách khó hiểu. Năng lực đặc biệt trong anh, thứ sức mạnh anh vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát, đang phản ứng mạnh mẽ với không khí tang thương ở đây, như một con thú bị thương đang gầm gừ. Anh cảm nhận được những luồng khí hỗn loạn, những tiếng kêu than câm lặng từ quá khứ, đang cố gắng xuyên qua bức màn thời gian để chạm vào anh.

Đôi mắt Thanh Long tối sầm lại, một tia lửa hận thù bùng cháy. Anh biết, những gì anh đang cảm nhận không phải là ảo giác. Đây là sự thật. Và sự thật đó đang chỉ thẳng đến một cái tên: "Trần Đức Hùng..." Anh thầm thì, cái tên bật ra từ kẽ răng như một lời nguyền rủa. Hắn ta không chỉ là kẻ thao túng, mà còn là kẻ đã trực tiếp gây ra những bi kịch này, những bi kịch mà anh đang cảm thấy như một phần của chính mình. Anh không thể để hắn ta tiếp tục sống yên ổn trên những tội ác này. Anh sẽ lật tẩy mọi thứ, và buộc hắn phải trả giá. Thiên Long Ấn trong lòng bàn tay anh nóng ran, như cộng hưởng với ngọn lửa đang bùng cháy trong tâm can anh.

***

Đêm tối, mưa phùn bắt đầu lất phất rơi, từng hạt nước lạnh lẽo bám vào tóc và da thịt. Gió lạnh rít lên từng hồi, luồn lách qua những con hẻm nhỏ, tạo nên những âm thanh ghê rợn. Thanh Long rời khỏi Khu Tập Thể Cũ, đi tắt qua Hẻm Cụt Số 13, một con hẻm nổi tiếng là tối tăm và vắng vẻ nhất khu phố. Tường gạch cũ kỹ, rêu phong, lấm lem graffiti, ẩm ướt và đầy rác rưởi. Mùi ẩm mốc, rác thải và cống rãnh xộc thẳng vào mũi, khiến anh phải nhíu mày. Tiếng chuột chạy ríu rít trong bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một ống cống rò rỉ, và tiếng mèo hoang kêu gào thảm thiết ở đâu đó xa xa, tạo nên một bầu không khí u ám, ẩm thấp và có chút đáng sợ. Anh sải bước nhanh, ánh mắt sắc bén cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Anh biết, Trần Đức Hùng là một kẻ tàn nhẫn, và hắn sẽ không để bất cứ ai đào bới quá khứ của hắn một cách dễ dàng.

Bỗng nhiên, một luồng sát khí lạnh lẽo ập đến, khiến Thanh Long dừng phắt lại. Anh không cần nhìn, chỉ cần cảm nhận, cũng đủ biết có nguy hiểm đang rình rập. Từ hai phía đầu hẻm, ba cái bóng đen xuất hiện, chặn đứng lối đi của anh. Người đi đầu cao ráo, dáng người nhanh nhẹn, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, đôi mắt sắc như dao găm. Đó là Thợ Săn, một kẻ mà Thanh Long đã từng nghe danh trong thế giới ngầm, một sát thủ chuyên nghiệp, không bao giờ để lại dấu vết. Hai tên còn lại vóc dáng vạm vỡ, một trong số đó có một vết sẹo dài từ trán xuống má, ánh mắt hung hãn, kiên định. Thanh Long nhận ra đó là Tùng 'Sẹo', một tay giang hồ cộm cán mới nổi. Anh biết, đây không phải là những kẻ xã hội đen bình thường. Chúng là những con chó săn được huấn luyện kỹ lưỡng, được phái đến để bịt đầu mối.

Thợ Săn đưa tay ra hiệu, ánh mắt vô cảm của hắn ta khóa chặt lấy Thanh Long. Tùng 'Sẹo' và tên còn lại lập tức rút ra những con dao găm sáng loáng, lưỡi dao lấp lánh dưới ánh đèn đường le lói hắt vào từ xa.

"Kẻ tò mò thường sống không lâu. Trần Đức Hùng không thích những kẻ đào bới quá khứ." Giọng Thợ Săn lạnh lùng, dứt khoát, không một chút cảm xúc, như một cỗ máy được lập trình.

Thanh Long nở một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng ẩn chứa sự khinh thường. Đôi mắt anh rực lên một tia sắc lạnh, mạnh mẽ đến khó tin. "Ký ức là thứ không thể chôn vùi. Các người không thể xóa sạch mọi thứ." Anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian hẹp của con hẻm. Anh biết, cuộc chiến này đã không còn là một cuộc điều tra đơn thuần nữa, mà là một cuộc đối đầu trực diện, sinh tử.

Tùng 'Sẹo' là kẻ đầu tiên lao vào. Hắn ta vung dao găm chém thẳng vào đầu Thanh Long với tốc độ kinh hoàng. Thanh Long nghiêng người né tránh một cách khéo léo, chỉ để lưỡi dao sượt qua một sợi tóc. Anh phản đòn nhanh như chớp, một cú đấm móc mạnh mẽ vào sườn Tùng 'Sẹo', khiến hắn ta lảo đảo. Tên còn lại lao đến từ phía sau, con dao găm rạch một đường vào không khí. Thanh Long xoay người, bàn tay anh túm lấy cổ tay đối phương, một lực đạo mạnh mẽ bất ngờ truyền vào khiến tên đó phải buông dao. Anh đá một cú quét chân, khiến hắn ta ngã vật xuống nền đất bẩn thỉu.

Thợ Săn đứng yên, quan sát từng động tác của Thanh Long, đôi mắt hắn ta ánh lên vẻ ngạc nhiên hiếm có. Hắn không ngờ một người đàn ông có vẻ ngoài thư sinh như Thanh Long lại có thể sở hữu những kỹ năng chiến đấu điêu luyện đến vậy. Hắn ta lao vào, không dùng dao, mà dùng những đòn thế võ thuật khô khan nhưng cực kỳ hiệu quả, mỗi đòn đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Thợ Săn là một cao thủ thực sự.

Thanh Long né tránh, đỡ gạt, từng cú đấm, cú đá của anh mang theo một sức mạnh đáng sợ, không phải chỉ của thể chất mà còn là của một thứ năng lượng tiềm ẩn. Anh cảm nhận được luồng khí nóng bỏng trong huyết quản mình đang cuộn trào, phản ứng với từng động tác. Đôi khi, anh dường như không cần suy nghĩ, cơ thể anh tự động phản ứng, né tránh những đòn tấn công tưởng chừng không thể tránh khỏi, hoặc tung ra những đòn phản công dứt khoát và mạnh mẽ một cách bản năng. Đây chính là "năng lực đặc biệt" mà anh vẫn đang khám phá, thứ sức mạnh đã từng bộc phát trong cơn chấn động ký ức.

Tiếng kim loại va chạm, tiếng gió rít qua tai, tiếng thở dốc của Thanh Long hòa lẫn với tiếng gầm gừ của Tùng 'Sẹo' khi hắn ta cố gắng đứng dậy. Thanh Long biết mình không thể kéo dài trận chiến. Anh cần thoát ra và tìm hiểu thêm về những kẻ đứng sau những tay sát thủ này. Anh nhìn vào đôi mắt vô cảm của Thợ Săn, rồi khẽ nhếch mép. Anh tung một cú đá xoáy cực mạnh vào ngực Thợ Săn, đẩy hắn ta lùi lại. Đồng thời, anh ném mảnh khung ảnh vỡ trong tay vào mặt Tùng 'Sẹo', tạo ra một khoảnh khắc mất tập trung.

"Trần Đức Hùng không thể che giấu mãi đâu!" Thanh Long hét lên, giọng nói vang vọng trong con hẻm tối tăm, mang theo một sự đe dọa không thể nhầm lẫn. Anh lợi dụng khoảnh khắc đó, lao vút qua khe hẹp giữa Thợ Săn và tên tay sai còn lại, biến mất vào màn đêm mưa phùn.

Thợ Săn và Tùng 'Sẹo' đứng sững lại, nhìn theo bóng lưng Thanh Long. Thợ Săn khẽ chạm vào ngực, nơi vừa hứng chịu cú đá của Thanh Long, ánh mắt hắn ta thoáng qua một tia suy tư. Tùng 'Sẹo' nhặt mảnh khung ảnh vỡ, ánh mắt hắn ta đầy vẻ khó hiểu. "Nhiệm vụ là tất cả," Thợ Săn khẽ nói, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng có chút khác biệt. Hắn ta đã đánh giá thấp con mồi này. Thanh Long không chỉ là một kẻ tò mò, mà còn là một mối đe dọa tiềm tàng, một người có khả năng chống lại "bóng đen" của Hắc Ưng.

Thanh Long chạy thật nhanh, hòa mình vào bóng đêm. Cơn mưa phùn lạnh lẽo không thể làm nguội đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng anh. Cuộc chạm trán này đã xác nhận mọi nghi ngờ của anh: Trần Đức Hùng đã cử người đến để bịt đầu mối. Điều này có nghĩa là anh đang đi đúng hướng. Nhưng nó cũng có nghĩa là con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, và anh sẽ phải đối mặt với một thế lực tàn nhẫn hơn anh tưởng rất nhiều. Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sức mạnh của nó chảy qua từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh biết, cuộc chiến này đã không còn chỉ là của riêng anh nữa. Nó là cuộc chiến để đòi lại công lý, và để khẳng phá bí mật lớn nhất của chính mình. Phượng Hoàng Lửa, Hắc Ưng, tất cả sẽ phải được lật tẩy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ