Cơn mưa phùn lạnh lẽo không thể làm nguội đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng Thanh Long. Anh lao vút qua những con hẻm nhỏ, bóng đêm và màn mưa trở thành đồng minh che chở anh khỏi tầm mắt những kẻ truy đuổi. Mỗi bước chân của anh đều dứt khoát, mang theo một sự tức giận kìm nén và quyết tâm sắt đá. Cuộc chạm trán với Thợ Săn và đám tay sai của Hắc Ưng không chỉ xác nhận mọi nghi ngờ của anh về việc Trần Đức Hùng đứng sau âm mưu bịt đầu mối, mà còn cho anh thấy rõ mức độ tàn nhẫn và sự tinh vi của thế lực này. Anh không còn là một kẻ tò mò đơn thuần nữa; anh đã trở thành mục tiêu.
Thanh Long về đến Căn Hộ Bí Ẩn trong chung cư cũ kỹ, nơi anh đã tạo dựng một không gian riêng tư, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Mưa vẫn rả rích trên mái hiên, tiếng tí tách đều đặn như gõ nhịp vào tâm trí anh, nhưng bên trong căn phòng, một sự tĩnh lặng khác thường bao trùm. Anh tháo chiếc áo khoác đã ướt đẫm, ném nó lên ghế, để lộ thân hình săn chắc, khỏe khoắn được tôi luyện qua những tháng ngày gian khổ. Làn da ngăm khỏe khoắn của anh nổi bật dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh vẫn còn vương vấn sự cảnh giác và một tia lửa giận dữ âm ỉ. Anh bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố nhòe nhoẹt trong màn mưa, những ánh đèn đường mờ ảo hắt lên những tòa nhà cao tầng, tạo thành một bức tranh u uất nhưng đầy sức sống. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, cùng với mùi cà phê mới pha vẫn còn vương vất trong không khí, cố gắng xoa dịu tâm trí anh.
Anh trầm ngâm, nhớ lại cú đá xoáy mạnh mẽ vào ngực Thợ Săn. Anh đã cảm nhận được một luồng năng lượng nóng bỏng bùng phát từ sâu bên trong mình, một sức mạnh không thuộc về cơ bắp hay kỹ thuật võ thuật thông thường. Đó là thứ đã giúp anh thoát khỏi vòng vây, thứ đã khiến Thợ Săn, một kẻ sát thủ chuyên nghiệp, phải bất ngờ và rút lui. Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn trên ngón tay. Lạ lùng thay, chiếc nhẫn bỗng nóng lên một cách bất thường, một cảm giác quen thuộc mỗi khi có điều gì đó quan trọng sắp xảy ra. Anh nhíu mày, trực giác mách bảo anh điều chẳng lành. Đúng lúc đó, màn hình bí mật trên bàn làm việc, vốn được ngụy trang khéo léo trong một cuốn sách cổ, nhấp nháy dữ dội. Đó là tín hiệu khẩn cấp mã hóa, một cảnh báo đỏ chỉ thẳng đến Hồng Liên.
Tim Thanh Long thắt lại. Anh biết rõ mật mã này. Nó được thiết kế để chỉ kích hoạt khi Hồng Liên gặp nguy hiểm tột độ và không thể liên lạc trực tiếp. Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh, mạnh mẽ đến khó tin, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong đôi mắt sâu thẳm. "Chúng dám... chạm vào người của tôi!" Anh gằn giọng, tiếng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang vọng trong căn phòng. Lời nói của anh không chỉ là một câu thề, mà còn là một tuyên bố quyền sở hữu, một lời thách thức đến bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm những gì thuộc về anh. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Hồng Liên, với vẻ đẹp ma mị, bí ẩn và tài năng phi thường của cô, là một phần không thể thiếu trong thế giới của anh, một đồng minh kiên cường và một bóng hồng tuyệt sắc mà anh luôn muốn bảo vệ. Anh không thể chấp nhận việc cô bị đe dọa.
Anh lập tức kích hoạt thiết bị liên lạc ẩn trong cổ tay áo. "Vị trí! Tôi đến ngay!" Giọng anh dứt khoát, không một chút do dự, tràn đầy sự quyết đoán. Anh đứng phắt dậy, thần thái thay đổi hoàn toàn. Khí chất quý ông lịch lãm biến mất, thay vào đó là một chiến binh sẵn sàng chiến đấu, đầy sát khí. Từng thớ cơ bắp trên thân hình săn chắc, cân đối của anh căng lên. Anh nhanh chóng thay bộ đồ casual sang trọng bằng một bộ đồ đen bó sát, thuận tiện cho việc di chuyển và chiến đấu. Đôi mắt anh ánh lên vẻ dữ tợn, không còn vẻ đa tình thường thấy mà chỉ còn sự tập trung cao độ. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh phát ra một ánh sáng mờ nhạt, như thể nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm và đang chuẩn bị bộc lộ sức mạnh tiềm ẩn. Anh kiểm tra nhanh những vũ khí ẩn mình dưới lớp áo, đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng. Một cánh cửa gỗ không rõ dẫn đi đâu, vốn luôn đóng kín, bỗng hé mở một chút, để lộ một hành lang tối tăm. Thanh Long không chần chừ, bước thẳng vào đó, biến mất như một bóng ma trong đêm.
***
Khoảng ba mươi phút sau, tại một biệt thự vùng ngoại ô, không khí yên tĩnh, sang trọng thường ngày đã bị xé toạc bởi tiếng kim loại va chạm và những tiếng gầm gừ giận dữ. Biệt thự, với kiến trúc cổ điển phương Tây, tường rào cao và cổng tự động kiên cố, giờ đây trông như một chiến trường thu nhỏ. Tiếng chim hót líu lo ban ngày đã nhường chỗ cho tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi hoa cỏ và đất ẩm sau cơn mưa, nhưng lấn át tất cả là mùi máu tanh nồng và thuốc súng.
Hồng Liên, với dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc, đang bị dồn vào góc sân sau. Mái tóc đen dài của cô đã xổ ra, vài lọn tóc dính bết vào vầng trán lấm tấm mồ hôi. Làn da trắng xanh của cô giờ đây càng trở nên tái nhợt, nhưng đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao của cô vẫn ánh lên vẻ kiên cường, bất khuất. Dạ Ảnh Dao trong tay cô loang máu, lưỡi dao mỏng sắc bén phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Vài kẻ tay sai của Hắc Ưng đã ngã xuống, nằm la liệt trên nền cỏ xanh, hơi thở thoi thóp hoặc đã tắt hẳn. Nhưng cô cũng bị thương. Một vết chém sâu ở vai trái đang rỉ máu, thấm ướt một mảng áo đen bó sát, khiến cô thở dốc từng hơi. Dù vậy, Hồng Liên vẫn đứng vững, đôi môi mỏng thường mím chặt giờ đây càng siết chặt hơn, không hé răng kêu đau. Cô biết, đây là một cái bẫy, và cô đã bước vào nó.
Đúng như dự đoán, Thợ Săn xuất hiện từ bóng tối, bước ra từ lùm cây dày đặc. Hắn cao ráo, nhanh nhẹn, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, đôi mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Hồng Liên. Hắn không nói một lời, nhưng từng bước chân của hắn đều mang theo một sự đe dọa chết chóc. Hắn ra đòn nhanh như chớp, một cú đá quét ngang nhắm vào chân Hồng Liên. Cô dùng Dạ Ảnh Dao đỡ gạt, tạo ra tiếng kim loại chói tai. Tiếp đó là một loạt đòn tấn công dồn dập, mỗi đòn đều mang theo sức mạnh kinh người, buộc Hồng Liên phải dùng hết sức lực để chống đỡ. Vết thương ở vai trái của cô nhức nhối, nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Cô biết rằng, nếu cô ngã xuống, mọi thứ sẽ kết thúc.
Thợ Săn lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lùng quét qua thân hình đã thấm mệt của Hồng Liên. Hắn cất giọng đều đều, không chút cảm xúc, nhưng lời nói lại như những mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm trí cô. "Kẻ nào can dự vào chuyện của Hắc Ưng đều phải trả giá. Ngươi, và cả tên Thanh Long kia, sẽ không ngoại lệ." Hắn ta không chỉ đe dọa cô, mà còn thẳng thừng nhắc đến Thanh Long, chứng tỏ mục tiêu của chúng không chỉ là Hồng Liên mà còn là để gửi một lời cảnh báo đến anh.
Hồng Liên bật cười khẩy, dù cơn đau từ vai trái đang hành hạ cô. "Hắn sẽ không buông tha các ngươi!" Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy uy lực và sự thách thức. Cô biết Thanh Long mạnh mẽ đến mức nào, và cô tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của anh. Anh sẽ đến, cô chắc chắn. Cô đã cố gắng hết sức để câu giờ, để anh có đủ thời gian. Hơn nữa, cô cũng muốn xem, sức mạnh thực sự của Thợ Săn này đến đâu, và liệu cô có thể tự mình thoát khỏi tình thế nguy hiểm này hay không. Nhưng Thợ Săn không để cô có cơ hội đó. Hắn ta lại lao vào, lần này là một cú đấm thẳng vào thái dương, một đòn kết liễu tàn nhẫn. Hồng Liên cố gắng né tránh, nhưng tốc độ của hắn quá nhanh. Cô chỉ kịp đưa cánh tay lên đỡ, nhưng lực đạo kinh người khiến cô loạng choạng, ngã khuỵu xuống. Cô cảm nhận được một cơn choáng váng ập đến, máu từ vết thương ở vai lại tuôn ra nhiều hơn. Cô biết mình đang ở thế yếu, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định, không hề nao núng. Thợ Săn không cho cô cơ hội gượng dậy, hắn chuẩn bị tung đòn kết liễu. Hắn nâng chân, chuẩn bị giáng một cú đá mạnh mẽ vào đầu cô, lạnh lùng như một cỗ máy được lập trình.
***
Đúng lúc đó, một làn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo một luồng sát khí kinh hoàng. Thanh Long lao vào giữa trận địa như một cơn bão, tốc độ nhanh đến mức gần như không thể nắm bắt bằng mắt thường. Anh là một bóng đen lướt đi trong đêm tối, chỉ để lại một vệt mờ ảo. Trước khi Thợ Săn kịp hoàn thành cú đá, một bóng người đã xuất hiện giữa hắn và Hồng Liên. "Chạm vào người của tôi, các ngươi sẽ phải trả giá!" Giọng Thanh Long gầm lên, trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp khu vườn, mang theo một sự thịnh nộ không thể kìm nén. Anh ra tay dứt khoát, một cú đá nhanh như chớp nhắm vào đầu gối của Thợ Săn, buộc hắn phải thu chân về để phòng thủ.
Cùng lúc đó, Thanh Long xoay người, tung ra một loạt đòn liên hoàn vào những tên tay sai còn lại. Anh không dùng vũ khí, chỉ bằng đôi tay trần và đôi chân mạnh mẽ, nhưng mỗi cú đấm, cú đá của anh đều mang theo một sức mạnh kinh người. Tiếng xương gãy, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Anh dùng võ thuật điêu luyện, kết hợp với tốc độ phi thường, đánh bật các tên tay sai một cách nhanh chóng, gọn gàng, như thể chúng chỉ là những con rối yếu ớt. Chúng thậm chí còn không kịp phản ứng trước sự xuất hiện bất ngờ và sức mạnh áp đảo của anh. Mùi máu tanh trong không khí càng trở nên nồng nặc hơn.
Sau khi nhanh chóng xử lý đám tay sai, Thanh Long quay lại đối mặt với Thợ Săn, ánh mắt anh rực lửa, mạnh mẽ đến khó tin. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh không giấu được sự tức giận tột độ. Thợ Săn, dù bất ngờ trước sự xuất hiện của Thanh Long và tốc độ anh hạ gục đồng bọn, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm. Hắn biết mình đã đánh giá sai về đối thủ. Trận đấu giữa Thanh Long và Thợ Săn diễn ra vô cùng ác liệt, nhanh đến chóng mặt. Mỗi động tác của họ đều là những đòn thế hiểm độc, nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Tiếng kim loại va chạm từ Dạ Ảnh Dao của Hồng Liên (mà Thanh Long đã nhanh chóng nhặt lên và đưa cho cô), tiếng gió rít qua tai, tiếng thở dốc nặng nề của cả hai, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Thanh Long di chuyển nhanh như chớp, thân hình săn chắc của anh uốn lượn linh hoạt, tránh né những đòn tấn công sắc bén của Thợ Săn. Anh phản công bằng những cú đấm móc mạnh mẽ, những cú đá xoáy hiểm hóc. Dưới áp lực cực lớn, Thanh Long cảm thấy một luồng năng lượng nóng bỏng bùng phát từ sâu bên trong huyết quản. Nó không chỉ là adrenaline, mà là một thứ sức mạnh tiềm ẩn, cuộn trào và chảy qua từng thớ thịt, từng mạch máu của anh, giúp anh gia tăng tốc độ và sức mạnh một cách bản năng. Anh như một con thú hoang dã, hung hãn và không thể kiểm soát. Thợ Săn bị bất ngờ, hắn cảm nhận được sự thay đổi trong Thanh Long, một thứ sức mạnh không thuộc về con người bình thường. Hắn bị đẩy vào thế phòng thủ, không còn chủ động tấn công như trước.
Hồng Liên, dù vết thương ở vai trái vẫn đang rỉ máu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời Thanh Long. Cô hiểu anh đang chiến đấu bằng tất cả sinh lực. Cô đứng dậy, Dạ Ảnh Dao trong tay cô ánh lên vẻ chết chóc. Cô tham gia hỗ trợ, không chen vào trận đấu trực diện mà tìm cách đánh lạc hướng, tạo kẽ hở cho Thanh Long. Cô nhanh nhẹn lướt đi trong bóng đêm, tung những cú chém sắc bén vào Thợ Săn từ phía sau hoặc hai bên, thể hiện sự ăn ý đáng kinh ngạc với Thanh Long, dù đây là lần đầu tiên họ thực sự chiến đấu cùng nhau trong tình huống sinh tử. Sự phối hợp của họ, một người tấn công trực diện bằng sức mạnh bùng nổ, một người hỗ trợ bằng sự linh hoạt và mưu mẹo, đã khiến Thợ Săn rơi vào thế khó.
Thợ Săn nhận ra không thể thắng trong tình thế này. Hắn khẽ rít lên một tiếng, rồi bất ngờ tung một quả khói mù, lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn để thoát thân. "Đây mới chỉ là khởi đầu, Thanh Long. Hắc Ưng không thích những kẻ tò mò." Giọng hắn lạnh lùng vang vọng trong làn khói, mang theo một lời đe dọa không thể nhầm lẫn về "sự trả thù" của Hắc Ưng. Khi làn khói tan dần, Thợ Săn đã biến mất, chỉ còn lại những tên tay sai gục ngã và mùi khói cay xè. Thanh Long và Hồng Liên hợp sức truy đuổi một đoạn, nhưng Thợ Săn đã ẩn mình quá nhanh vào màn đêm và khu rừng rậm rạp phía sau biệt thự. Thanh Long nghiến răng, sự giận dữ vẫn còn bùng cháy trong lòng anh. Anh đã để hắn thoát.
***
Vài giờ sau trận chiến căng thẳng, không khí tại Căn Hộ Bí Ẩn đã lắng xuống, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó. Thanh Long cẩn thận sơ cứu vết thương ở vai trái cho Hồng Liên. Cô ngồi trên chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu rọi khuôn mặt mệt mỏi nhưng thanh tú của cô. Làn da trắng xanh của cô vẫn tái nhợt, nhưng đôi mắt đen láy của cô đã dịu đi phần nào, nhìn chăm chú vào bàn tay khéo léo của Thanh Long. Anh nhẹ nhàng sát trùng vết thương, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, khẽ chạm vào làn da trần của cô, tạo ra một cảm giác vừa căng thẳng vừa tràn đầy sự quan tâm. Mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi máu khô và mùi hương hoa lài thoang thoảng trong căn phòng. Tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp vọng lại, phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Anh... đã cứu tôi," Hồng Liên khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng một sự biết ơn chân thành. Cô vốn là một chiến binh kiên cường, một sát thủ độc lập, hiếm khi phải dựa dẫm vào ai. Nhưng đêm nay, cô đã cảm nhận được sự yếu đuối của bản thân và sức mạnh của Thanh Long đã cứu rỗi cô.
Thanh Long ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi sẽ không để bất cứ ai làm hại những người tôi quan tâm." Giọng anh trầm ấm, kiên định, mang theo một sự bảo vệ mạnh mẽ. Anh đặt tay lên vai phải của cô, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một lời hứa, một lời thề. Anh cảm thấy sự thôi thúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết để bảo vệ cô và những người khác khỏi thế lực tàn ác của Hắc Ưng. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta – câu nói đó không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là gánh nặng trách nhiệm, là ý chí bảo vệ đến cùng.
Hồng Liên khẽ thở dài, tựa nhẹ vào bàn tay anh. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang vai cô, mang lại cảm giác an toàn và dễ chịu. "Chúng biết tôi đang theo dõi Hắc Ưng... có lẽ chúng muốn gửi lời cảnh báo đến anh." Cô thú nhận, giọng cô có chút yếu ớt. "Tôi đã tìm kiếm thông tin về một số hoạt động mờ ám của chúng, theo gợi ý của anh về 'Đêm Huyết Long' và những tài sản bị thâu tóm." Cô không ngờ, hành động của cô lại nhanh chóng bị phát hiện và dẫn đến cuộc phục kích tàn bạo này.
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh tối sầm lại. "Chúng tinh vi hơn tôi nghĩ. Mạng lưới tai mắt của Hắc Ưng ở khắp nơi." Anh khẽ nhíu mày, nhớ lại lời cảnh báo của Thợ Săn. "Hắc Ưng không thích những kẻ tò mò." Lời đe dọa đó vẫn còn văng vẳng bên tai anh. Anh nhận ra, hành động của Thợ Săn và lời đe dọa của hắn cho thấy mạng lưới tình báo và khả năng phản ứng của Hắc Ưng tinh vi hơn nhiều so với tưởng tượng của anh. Đây không phải là một tổ chức xã hội đen thông thường, mà là một thế lực ngầm có tổ chức chặt chẽ, hoạt động như một cái bóng bao trùm khắp Thiên Hải.
Hồng Liên im lặng một lát, rồi cô lại ngước nhìn anh, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ. "Sức mạnh của anh... đêm nay... nó thật đáng sợ." Cô không nói rõ, nhưng cả hai đều hiểu cô đang nói về luồng năng lượng bùng phát từ Thanh Long trong trận chiến. Cô, một sát thủ lão luyện, cũng chưa từng chứng kiến một sức mạnh tương tự.
Thanh Long khẽ gật đầu, ánh mắt anh thoáng qua một chút bối rối. Anh cảm nhận được sức mạnh đó, nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ nó. Việc Thanh Long bộc phát năng lực đặc biệt một cách bản năng dưới áp lực gợi mở rằng anh sẽ phải đối mặt và kiểm soát sức mạnh này trong các tình huống nguy hiểm sắp tới. Anh biết, đó là chìa khóa để bảo vệ những người anh yêu thương, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi nếu anh không thể kiểm soát nó. "Tôi sẽ phải tìm hiểu rõ hơn về nó," anh nói, giọng trầm tư. Anh siết nhẹ tay trên vai cô, cảm nhận sự mềm mại dưới lớp áo. "Điều quan trọng nhất bây giờ là em an toàn."
Sự gắn kết sâu sắc và lời thề bảo vệ giữa Thanh Long và Hồng Liên sau khoảnh khắc sinh tử này đã củng cố mối quan hệ của họ. Hồng Liên không còn là một đồng minh đơn thuần, mà đã trở thành một phần quan trọng trong thế giới của anh, một trong những "mỹ nhân" mà anh nguyện ý bảo vệ bằng mọi giá. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn mà anh mang lại. Lần đầu tiên, cô cho phép bản thân yếu mềm, dựa dẫm vào người đàn ông này.
Lời nhắn của Thợ Săn khi rút lui về "sự trả thù" và "Hắc Ưng không thích những kẻ tò mò" vẫn ám ảnh Thanh Long. Anh biết, đây chỉ là một màn dạo đầu. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Trần Đức Hùng, và thế lực Hắc Ưng mà hắn đại diện, sẽ không dừng lại cho đến khi mọi "kẻ tò mò" bị loại bỏ. Nhưng Thanh Long cũng không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Anh có những người anh cần bảo vệ, và một quá khứ cần phải làm sáng tỏ. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh thầm nhủ. Và luật của anh là bảo vệ những người thuộc về anh, và lật tẩy mọi bí mật, mọi tội ác. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.