Ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua tấm rèm cửa sổ đã cũ kỹ, hắt những vệt sáng vàng nhạt lên nền gạch men lạnh lẽo của căn phòng tạm bợ trong biệt thự bỏ hoang. Không khí buổi sáng sớm se lạnh, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm chưa tan hết và mùi hoa lài thoang thoảng từ khu vườn hoang dại phía ngoài. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, hòa cùng tiếng gió xào xạc nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu, tương phản hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng.
Thanh Long quỳ một chân bên cạnh Hồng Liên, cẩn thận băng bó lại vết thương cho cô. Ánh sáng mờ ảo chiếu rọi lên gương mặt anh, để lộ vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt sắc sảo, nhưng ý chí kiên định thì vẫn rực cháy. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ đôi vai Hồng Liên khi anh chạm vào, một sự yếu ớt hiếm thấy ở người phụ nữ gan dạ này. Làn da trắng xanh của cô dưới ánh sáng nhợt nhạt càng thêm phần mong manh, khiến lòng anh thắt lại. Vết rách trên cánh tay cô, dù đã được sát trùng và băng bó sơ sài, vẫn còn thấm chút máu đỏ tươi, như một nhát dao cứa vào trái tim anh.
Anh siết nhẹ Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận một luồng năng lượng bất ổn đang sôi sục, cuộn trào bên trong mình. Nó không còn là một dòng chảy êm đềm như trước, mà là một cơn sóng ngầm dữ dội, chực chờ phá tung mọi xiềng xích. Đó là sức mạnh đã bộc phát đêm qua, thứ sức mạnh vừa cứu mạng anh và Hồng Liên, vừa khiến cô kinh sợ. Anh biết, nguy hiểm vẫn chưa qua đi, thậm chí nó còn đang rình rập, căng thẳng hơn bao giờ hết. Hắc Ưng sẽ không dễ dàng buông tha.
“Em sao rồi? Vết thương có nặng lắm không?” Thanh Long hỏi, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, pha lẫn chút lo lắng. Anh không muốn cô cảm thấy mình yếu đuối, nhưng anh cũng không thể che giấu sự quan tâm chân thành. Anh dùng ngón tay cái khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, truyền đi hơi ấm và sự trấn an. “Chúng ta phải di chuyển ngay thôi.”
Hồng Liên khẽ cử động, hơi thở vẫn còn yếu ớt, nhưng đôi mắt đen láy của cô đã lấy lại được vẻ sắc sảo thường ngày. Cô cố gắng mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường. “Em... không sao. Chỉ là hơi mất sức một chút.” Giọng cô khàn nhẹ, như tiếng lá khô chạm vào nhau. “Nhưng Hắc Ưng... chúng sẽ không bỏ qua đâu. Chúng sẽ truy tìm đến cùng.” Cô biết rõ bản chất của thế lực này hơn ai hết. Sự tàn nhẫn và dai dẳng của chúng là điều không phải ai cũng có thể hình dung.
Thanh Long gật đầu, ánh mắt kiên định, sâu thẳm như biển đêm. "Ta biết. Chúng ta phải nhanh hơn chúng." Anh nói, đứng dậy, giúp cô dựa vào vai mình. Mùi hương đặc trưng của anh, mạnh mẽ và nam tính, lan tỏa, trấn an cô một cách kỳ lạ. Anh biết mình không thể để cô một mình. Anh cảm nhận được trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai, không chỉ là của một người bảo vệ, mà còn là của một người muốn lật đổ sự thống trị của Hắc Ưng. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, và trong khoảnh khắc này, câu nói đó không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là một lời thề bảo vệ. Anh quay người, nhanh chóng kiểm tra lại chiếc xe, đảm bảo nó sẵn sàng cho cuộc tẩu thoát. Anh liếc nhìn qua cửa sổ, bầu trời vẫn còn xám xịt ở phía chân trời, như một điềm báo về những gì sắp tới. Mùi hoa cỏ buổi sớm dù dễ chịu, nhưng anh lại ngửi thấy một mùi khói thuốc súng vô hình đang len lỏi trong không khí.
Anh quay lại, ánh mắt chạm vào đôi mắt của Hồng Liên, thấy trong đó một sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng phảng phất nỗi sợ hãi mơ hồ về thứ sức mạnh anh đã bộc phát đêm qua. Anh biết mình phải đối mặt với nó, phải kiểm soát nó, trước khi nó kiểm soát anh.
***
Chiếc SUV màu đen lao đi trên con đường quốc lộ, xé tan không khí tĩnh lặng của buổi trưa. Nắng gắt chói chang rọi thẳng vào kính chắn gió, khiến không gian bên trong xe nóng bức, ngột ngạt. Gió mạnh rít lên bên ngoài, tạo thành một tiếng ù ù trầm đục, như tiếng vọng của một cơn bão sắp đến. Thanh Long ngồi sau vô lăng, ánh mắt sắc bén quét qua gương chiếu hậu liên tục, từng cơ bắp trên cơ thể anh căng cứng, sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào. Bên cạnh anh, Hồng Liên tựa đầu vào ghế, cố gắng giữ tỉnh táo. Làn da cô tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn mở to, cảnh giác. Cô siết chặt khẩu súng giấu dưới lớp áo, một sự chuẩn bị bản năng của một sát thủ.
Không khí bên trong xe trở nên nặng nề hơn khi họ bắt đầu tiến vào Cầu Vượt Sông Hàn. Cây cầu dây văng hiện đại vươn mình sừng sững giữa không gian, những sợi cáp thép mảnh mai như những đường gân xanh của một người khổng lồ. Từ trên cầu, có thể nhìn thấy dòng sông Hàn xanh thẳm lấp lánh dưới nắng, cùng với những con thuyền nhỏ lướt nhẹ. Tuy nhiên, vẻ đẹp đó không thể xua tan được cảm giác bất an đang dâng trào. Tiếng xe cộ ồn ào từ xa vọng lại, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tất cả như hòa vào một bản nhạc hỗn loạn của sự hỗn mang. Mùi khói xe nồng nặc và hơi nước từ sông bốc lên, mang theo vị mặn chát của kim loại và một chút ẩm mốc.
Đột nhiên, một chiếc xe tải lớn màu đen, không biển số, bất ngờ lao ra từ một con đường nhánh, cắt ngang đầu xe của Thanh Long. Tiếng phanh rít chói tai xé toạc không trung. Thanh Long phản ứng cực nhanh, xoay vô lăng né tránh, nhưng chiếc xe tải đã đủ sức chặn đứng đường đi của anh. Cùng lúc đó, từ phía sau và hai bên, những chiếc xe máy phân khối lớn với những gã đàn ông bịt mặt, áo khoác đen, xăm trổ đầy mình, ầm ầm lao tới, tạo thành một gọng kìm tử thần. Chúng không nói một lời, chỉ có ánh mắt lạnh lẽo dưới lớp mũ bảo hiểm hé lộ ý định tàn bạo.
Thanh Long gầm nhẹ, anh biết mình đã rơi vào bẫy. "Khốn kiếp!"
Một bóng người cao ráo, nhanh nhẹn, với bộ trang phục đen tuyền xuất hiện từ chiếc xe tải. Đó chính là Thợ Săn. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như lưỡi dao, không một chút cảm xúc, nhưng ẩn chứa sự tàn độc đến ghê người. Hắn bước chậm rãi về phía chiếc SUV, từng bước chân đều toát lên vẻ chết chóc.
"Thanh Long, ngươi không thoát được đâu. Hắc Ưng đã hết kiên nhẫn rồi." Giọng hắn vang lên giữa tiếng ồn ào của xe cộ và gió rít, khô khốc và sắc lạnh, như một lời tuyên án tử hình. "Nhiệm vụ là tất cả. Ngươi đã động vào thứ không nên động."
Thanh Long mở cửa xe, dùng chính chiếc xe làm lá chắn ban đầu. Anh cảm thấy một luồng adrenaline dâng trào khắp cơ thể, nhưng bên trong, luồng năng lượng bất ổn kia cũng đang cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con mãnh thú bị giam cầm, đang cố gắng thoát ra. Anh nhìn thẳng vào Thợ Săn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự phẫn nộ và quyết tâm. "Các ngươi sẽ phải trả giá!" Giọng anh trầm ấm nhưng vang dội, át cả tiếng gió, chứa đựng một uy lực không thể phủ nhận. Anh không sợ hãi, chỉ là căm phẫn. Căm phẫn vì chúng dám động vào những người anh quan tâm.
Hồng Liên, dù vết thương còn đau nhức, cũng cố gắng rút con Dạ Ảnh Dao sắc bén của mình ra. Lưỡi dao ánh lên vẻ lạnh lẽo dưới nắng trưa. Cô loạng choạng một chút, máu dưới vết thương lại bắt đầu rỉ ra, nhưng cô vẫn kiên quyết. "Thanh Long, cẩn thận!" Cô thốt lên, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy cảnh báo, đôi mắt đen láy quét nhanh qua đám tay sai đang bao vây. Cô biết chúng là những kẻ được huấn luyện bài bản, không hề dễ đối phó.
Đám tay sai của Hắc Ưng, với vẻ mặt nghiêm túc và hung hãn, lao tới. Chúng không nói nhiều, chỉ là những tiếng gầm gừ, những cú đấm đá mang theo sát khí. Thanh Long lao vào giữa vòng vây, thân hình anh nhanh nhẹn như một con rồng. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của anh đều mang sức mạnh kinh hồn, hạ gục từng tên một. Anh né tránh những lưỡi dao loáng thoáng, những cây gậy sắt vung lên, di chuyển như một vũ công trên sàn đấu sinh tử. Anh cảm nhận được từng cú va chạm, từng dòng máu nóng hổi của kẻ thù bắn tung tóe. Mùi máu tươi hòa lẫn với mùi khói xe và mồ hôi, tạo nên một thứ hỗn hợp ghê tởm.
Tuy nhiên, số lượng của chúng quá đông, và chúng rất chuyên nghiệp. Chúng không tấn công một cách đơn lẻ, mà phối hợp ăn ý, tạo thành từng đợt sóng người, liên tục dồn ép Thanh Long. Anh đã dùng hết khả năng của mình, nhưng vết thương do cuộc chiến đêm qua vẫn chưa lành hẳn, khiến anh cảm thấy dần kiệt sức. Anh dính một cú đá hiểm vào sườn, một cú đấm vào thái dương, khiến đầu anh choáng váng. Anh loạng choạng lùi lại, lưng va vào thành xe, cảm thấy một vị máu tanh trong miệng. Hồng Liên cố gắng hỗ trợ anh từ phía sau, dùng Dạ Ảnh Dao cắt đứt đường tấn công của một vài tên tay sai, nhưng vết thương của cô khiến cô không thể phát huy hết sức mạnh. Cô yếu ớt, bất lực nhìn Thanh Long bị dồn vào đường cùng.
Thợ Săn, với ánh mắt lạnh lùng, lợi dụng sơ hở của Thanh Long. Hắn lao thẳng về phía Hồng Liên, lưỡi dao găm sắc lạnh lóe lên một tia sáng tử thần. Hắn biết, Hồng Liên là điểm yếu của Thanh Long. "Nhiệm vụ là tất cả," hắn thầm nhủ, mục tiêu của hắn là loại bỏ bất kỳ ai là gánh nặng cho Hắc Ưng.
"Không!" Thanh Long gầm lên, giọng anh khàn đặc, đầy phẫn nộ. Anh thấy lưỡi dao của Thợ Săn đang lao về phía Hồng Liên, thấy vẻ mặt kinh hoàng của cô, thấy sự bất lực của chính mình. Một cảm giác nóng rực bùng lên từ sâu thẳm trong lồng ngực anh, lan tỏa khắp cơ thể, mạnh mẽ đến mức như muốn xé toạc anh ra. Luồng năng lượng trong Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bỗng nhiên bùng cháy, rực rỡ như một vì sao.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi Hồng Liên gần như gục ngã, một tiếng gầm phẫn nộ, đầy dã tính xé toạc không trung. Đó không còn là giọng nói trầm ấm của Thanh Long nữa, mà là một tiếng gào thét nguyên thủy, méo mó, như tiếng rống của một mãnh thú bị thương. "KHÔNG AI ĐƯỢC CHẠM VÀO CÔ ẤY!"
Một luồng sức mạnh vô hình, một chấn động vật lý kinh hoàng bùng phát từ cơ thể Thanh Long. Không khí xung quanh anh đột ngột bị bóp méo, như thể bị một lực khổng lồ ép chặt. Một làn sóng xung kích mạnh mẽ quét ngang, đánh bay tất cả những kẻ đang bao vây anh và Hồng Liên. Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng xương cốt gãy rắc, tiếng kim loại va đập leng keng vang lên dữ dội. Những tên tay sai của Hắc Ưng, dù là những kẻ dày dạn kinh nghiệm, cũng không thể chống đỡ nổi. Chúng bị hất văng đi như những con rối đứt dây, đập mạnh vào thành cầu, vào những chiếc xe máy, hoặc rơi xuống mặt đường nhựa nóng rực.
Cây cầu dây văng sừng sững bỗng rung chuyển dữ dội, như thể đang phải gánh chịu một trận động đất kinh hoàng. Những sợi cáp thép căng cứng bỗng phát ra những tiếng kêu ken két chói tai, như muốn đứt lìa. Mặt đường nhựa nứt toác, những vết rạn lớn hiện ra như mạng nhện. Kim loại của chiếc xe tải và những chiếc xe máy méo mó, biến dạng một cách kỳ lạ, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nát. Mùi khói xe, hơi nước sông giờ đây hòa lẫn với mùi máu tươi, mùi da thịt cháy xém và một mùi ozone kỳ lạ, gắt nồng, như sau một trận sét đánh.
Thanh Long đứng giữa sức mạnh hỗn loạn đó, cơ thể anh run rẩy, hơi thở dồn dập. Đôi mắt anh rực lửa, đỏ rực như máu, nhưng sâu thẳm bên trong, lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi tột cùng. Anh sợ hãi chính bản thân mình, sợ hãi thứ sức mạnh hủy diệt mà anh vừa bộc phát. Nó không còn là một công cụ để bảo vệ, mà là một cơn bão tố không thể kiểm soát, chực chờ nuốt chửng tất cả, kể cả anh.
Thợ Săn, kẻ may mắn hơn những tên tay sai khác, bị hất văng ra xa, lăn mấy vòng trên mặt đường. Hắn cố gắng đứng dậy, ánh mắt hắn nhìn Thanh Long không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự kinh hãi tột độ. "Cái... cái quái gì thế này?!" Hắn thốt lên, giọng hắn run rẩy, không tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Hắn đã từng đối mặt với nhiều kẻ mạnh, nhưng chưa bao giờ thấy một sức mạnh nào kinh hoàng và hủy diệt đến vậy. Hắn biết, Hắc Ưng đã đánh giá thấp Thanh Long.
Hồng Liên, đang nằm rạp xuống đất, cố gắng che chắn cho vết thương của mình, ngẩng đầu nhìn Thanh Long. Đôi mắt đen láy của cô mở to, tràn ngập vẻ kinh ngạc, nhưng cũng không che giấu được một chút sợ hãi. Cô chưa từng thấy anh như vậy. Anh là người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng lúc này, anh giống như một vị thần hủy diệt, một con quái vật đang vật lộn với chính bản năng của mình. "Thanh... Thanh Long..." Cô thì thầm, giọng cô yếu ớt, lạc đi giữa tiếng gió rít và tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương.
Thanh Long cố gắng hít thở sâu, cố gắng kiềm chế sức mạnh đang sôi sục trong người. Anh cảm thấy như có hàng ngàn con thú hoang đang gầm thét trong lồng ngực mình, muốn phá tung ra ngoài. Nỗi sợ hãi trở thành một kẻ hủy diệt, một con quái vật không có nhân tính, bỗng nhiên bủa vây lấy anh. Anh không muốn mình trở thành thứ đó, không muốn thứ sức mạnh này biến anh thành một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Anh đã từng trải qua những cuộc chiến, những khoảnh khắc sinh tử, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy ranh giới giữa bảo vệ và hủy diệt lại mong manh đến thế.
Anh lảo đảo bước tới, khuỵu xuống bên cạnh Hồng Liên, ôm lấy cô vào lòng. Cơ thể cô mềm mại, yếu ớt, run rẩy trong vòng tay anh. Mùi hương hoa lài nhàn nhạt từ tóc cô, trộn lẫn với mùi máu tanh và khói thuốc súng, lại khiến anh tỉnh táo hơn một chút. Anh siết chặt cô, như muốn truyền đi tất cả sự ấm áp và an toàn còn sót lại trong mình. Nắng gắt vẫn chiếu thẳng vào mặt anh, nhưng anh cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh biết, thứ sức mạnh này, nếu không được kiểm soát, sẽ là một con dao hai lưỡi, có thể cứu anh, nhưng cũng có thể hủy diệt tất cả những gì anh yêu thương. Anh cần phải hiểu rõ nó, phải làm chủ nó, trước khi nó biến anh thành một con quái vật thực sự.
"Em an toàn rồi," anh khẽ nói, giọng anh vẫn còn khàn đặc, nhưng đã trở lại chút ấm áp. Anh vuốt nhẹ mái tóc đen của cô, cảm nhận sự mềm mại qua kẽ tay. Anh nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ kinh ngạc và sợ hãi. Anh biết, cô đã nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ trong anh.
Thợ Săn, sau một hồi loạng choạng, đã tập hợp lại được vài tên tay sai còn tỉnh táo. Ánh mắt hắn nhìn Thanh Long đầy vẻ cảnh giác và hoảng sợ. Hắn không còn dám đối mặt trực diện nữa. Hắn ra hiệu cho đồng bọn rút lui. "Chúng ta sẽ gặp lại nhau, Thanh Long," hắn gằn giọng, giọng nói không còn vẻ tự tin thường ngày, mà thay vào đó là sự tức giận và một chút run rẩy. "Hắc Ưng sẽ không bỏ qua đâu. Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng này."
Thanh Long không đáp lại. Anh chỉ siết chặt Hồng Liên hơn, nhìn theo bóng lưng của Thợ Săn và đám tay sai khuất dần. Anh biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Anh đã bảo vệ được Hồng Liên, nhưng cái giá phải trả là sự bộc phát của một sức mạnh mà anh không thể kiểm soát. Anh phải tìm hiểu về nó, phải làm chủ nó. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh thầm nhủ. Và luật của anh là bảo vệ những người anh yêu thương, bằng mọi giá, nhưng không phải bằng cách biến mình thành một con quái vật. Anh sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong cuộc đời mình: kiểm soát chính bản thân anh, trước khi sức mạnh đó hủy diệt anh và tất cả những gì anh trân quý.