Anh sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong cuộc đời mình: kiểm soát chính bản thân anh, trước khi sức mạnh đó hủy diệt anh và tất cả những gì anh trân quý.
Gió rít mạnh trên Cầu Vượt Sông Hàn, mang theo hơi lạnh từ dòng sông cuộn chảy phía dưới, như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa đang than khóc. Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp sau đường chân trời phía Đông, nhuộm một vệt hồng nhạt lên nền trời xám xịt, Thanh Long vẫn ôm chặt Hồng Liên trong vòng tay. Cơ thể anh vẫn còn run rẩy nhẹ, dư chấn của sự bộc phát năng lực kinh hoàng vừa rồi vẫn còn hằn sâu trong từng thớ thịt, từng sợi dây thần kinh. Nỗi kinh hoàng trong anh lúc này không còn đến từ những kẻ thù vừa rút lui trong sợ hãi, mà là từ chính thứ sức mạnh vừa cuộn trào, phá nát mọi giới hạn, suýt chút nữa đã biến anh thành một con quái vật thực sự.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Mùi khói xe, mùi kim loại cháy khét và mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với hơi nước lạnh lẽo từ sông, tạo nên một thứ hỗn hợp ghê tởm. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi Thiên Long Ấn dường như đang âm ỉ phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, vô hình, nhưng cảm giác nóng bỏng và sức mạnh cuộn trào bên trong thì chân thật đến đáng sợ. Nó không còn chỉ là một biểu tượng, mà là một nguồn năng lượng sống động, có ý chí riêng, chực chờ nuốt chửng lý trí của anh. Thanh Long chưa bao giờ cảm thấy mình mong manh đến vậy, như thể một sợi tơ mỏng manh đang giữ anh lại khỏi vực thẳm của sự hủy diệt. Anh đã từng đối mặt với sinh tử vô số lần, từng đứng trên đỉnh cao của quyền lực và danh vọng, từng nếm trải hương vị của những mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng chưa bao giờ anh hoài nghi bản thân mình đến thế. "Nó là gì? Nó muốn gì ở ta?" Anh thầm hỏi, giọng nói trong đầu khàn đặc, đầy rẫy sự hoảng loạn. "Thứ sức mạnh này... nó có hủy diệt ta không? Nó có biến ta thành một con quái vật không có nhân tính không?"
Hồng Liên, vẫn còn nằm gọn trong vòng tay anh, cơ thể nhỏ nhắn của cô run rẩy như cánh chim bị thương. Vết thương cũ ở vai cô lại rỉ máu, thấm qua lớp áo bó sát màu đen, tạo thành một vệt đỏ sẫm trên vai anh. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy mở to, vẫn còn đọng lại vẻ kinh ngạc tột độ. Ánh mắt ấy, trộn lẫn giữa sự sợ hãi bản năng và nỗi lo lắng khôn nguôi dành cho anh, xuyên thẳng vào tâm can Thanh Long. Anh có thể thấy rõ sự bàng hoàng trong đáy mắt cô, ánh mắt của một người vừa chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi, vượt xa mọi giới hạn của logic và thực tại. Cô thì thầm, giọng yếu ớt, lạc đi trong tiếng gió rít: "Anh... anh không sao chứ?" Nhưng câu hỏi ấy không phải là một sự xác nhận, mà là một lời cầu nguyện, một sự dò xét, chứa đựng cả sự dè dặt và một chút xa cách vô hình. Cô không nói ra, nhưng anh biết, cô đã nhìn thấy một khía cạnh đen tối của anh, một thứ mà ngay cả chính anh cũng chưa từng dám đối mặt.
Thanh Long siết chặt cô hơn, như muốn truyền đi chút hơi ấm và sự bình an còn sót lại trong mình, nhưng bàn tay anh vẫn run. "Anh không sao," anh đáp, giọng anh cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng chính anh cũng cảm thấy nó thô ráp và xa lạ. "Em... em bị thương ở đâu? Có nặng không?" Anh nhẹ nhàng vén mái tóc đen dài của cô ra khỏi khuôn mặt, cố gắng kiểm tra vết thương. Mùi hương hoa lài nhàn nhạt từ tóc cô, quen thuộc và dịu dàng, bất chợt trở thành một cái neo, kéo anh trở về từ vực thẳm của sự hoang mang. Nó nhắc nhở anh về lý do tại sao anh phải chiến đấu, tại sao anh phải đối mặt với thứ sức mạnh này: để bảo vệ những người anh yêu thương, những mỹ nhân tuyệt sắc đã nguyện ý ở bên anh. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, một lời khẳng định quyền sở hữu và trách nhiệm, nhưng kèm theo đó là một nỗi sợ hãi: nếu anh mất kiểm soát, liệu anh có còn xứng đáng với họ? Liệu anh có biến thành kẻ hủy diệt tất cả những gì anh trân quý?
Anh cố gắng đứng dậy, dìu Hồng Liên. Mỗi bước đi, cơ thể anh lại nhói lên một nỗi đau âm ỉ, không chỉ từ những vết thương ngoài da, mà còn từ sự kiệt quệ của năng lượng bên trong. Anh cảm thấy như có một dòng điện mạnh vừa chạy qua toàn bộ hệ thống của mình, đốt cháy mọi thứ, để lại một khoảng trống rỗng và một sự sợ hãi lạnh lẽo. Những xác tay sai của Hắc Ưng nằm la liệt trên mặt cầu, một số vẫn còn rên rỉ, một số khác đã im lìm mãi mãi. Cảnh tượng hoang tàn ấy là minh chứng sống động cho sức mạnh hủy diệt mà anh vừa bộc phát. Thợ Săn đã rút lui, nhưng lời đe dọa cuối cùng của hắn vẫn còn văng vẳng bên tai anh, như một lời nguyền rủa: "Hắc Ưng sẽ không bỏ qua đâu. Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng này." Thanh Long biết, đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là một khởi đầu, một chương mới đầy thử thách trong cuộc chiến mà anh chưa hiểu rõ toàn bộ bản chất. Anh phải tìm hiểu về nguồn gốc của năng lực này, phải tìm cách kiểm soát nó, trước khi nó nuốt chửng anh và tất cả những gì anh trân quý. Anh không muốn mình trở thành một con quái vật không có nhân tính, nhưng anh cũng không thể để mình trở thành kẻ yếu đuối, không thể bảo vệ được bất kỳ ai. Ranh giới giữa hai điều đó, thật mong manh.
***
Bóng đêm vẫn còn bao trùm lấy thành phố, nhưng một màu xanh xám nhạt đã bắt đầu len lỏi vào đường chân trời, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Thanh Long dìu Hồng Liên rời khỏi Cầu Vượt Sông Hàn, cố gắng tìm một con đường an toàn để trở về. Anh biết, càng ở lại khu vực này lâu, nguy hiểm càng rình rập. Hắc Ưng không phải là tổ chức dễ dàng bỏ cuộc. Chúng sẽ cử thêm người, hoặc Thợ Săn sẽ quay lại với một đội ngũ mạnh hơn. Anh cảm nhận được điều đó, một linh cảm lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn con mắt đang theo dõi từng bước chân của anh.
Anh chọn một con hẻm nhỏ, tối tăm để tránh ánh mắt tò mò và camera giám sát. Hẻm Cụt Số 13, đúng như tên gọi của nó, là một mê cung của những bức tường gạch cũ kỹ, rêu phong và lấm lem graffiti. Không khí ẩm thấp, lạnh lẽo bao trùm lấy họ, mang theo mùi ẩm mốc, rác thải và cống rãnh nồng nặc. Tiếng chuột chạy ríu rít trong bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ một đường ống vỡ, và tiếng mèo hoang kêu gào thảm thiết từ đâu đó, tất cả tạo nên một bầu không khí u ám, đáng sợ, như một cái bẫy đang chờ đợi. Thanh Long siết chặt tay Hồng Liên, cố gắng che chắn cho cô. Vết thương của cô vẫn còn rỉ máu, và anh có thể cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể cô. Cô vẫn còn bàng hoàng sau những gì đã xảy ra, và nỗi sợ hãi về thứ sức mạnh của anh vẫn còn ám ảnh trong đôi mắt cô.
Ngay khi họ vừa rẽ vào một ngã rẽ tối tăm, một bóng đen cao lớn đột ngột xuất hiện, chặn lối. Tiếp theo là những bóng đen khác, dồn dập xuất hiện từ mọi ngóc ngách, chặn đứng mọi lối thoát. Thợ Săn. Hắn ta lại xuất hiện, lần này với một đội ngũ tinh nhuệ hơn, trang bị vũ khí sát thương cao, ánh mắt lạnh lẽo, không còn chút sợ hãi nào của lần chạm trán trước. Có lẽ, hắn đã kịp báo cáo về "quái vật" Thanh Long, và Hắc Ưng đã quyết định ra tay mạnh mẽ hơn.
"Ngươi nghĩ ta sẽ bỏ cuộc dễ dàng vậy sao, Thanh Long?" Giọng Thợ Săn vang lên, lạnh lẽo và đầy vẻ đắc thắng, vọng lại trong con hẻm chật hẹp. "Lần này, ta sẽ lấy thứ mà ngươi trân trọng nhất." Hắn chỉ thẳng tay về phía Hồng Liên, ánh mắt sắc như dao găm, đầy vẻ khinh miệt. Mục tiêu của chúng quá rõ ràng. Chúng muốn dùng Hồng Liên để uy hiếp Thanh Long, để khiến anh mất đi lý trí, mất đi sự kiểm soát.
Thanh Long gầm gừ, một tiếng gầm gừ bản năng, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh siết chặt Hồng Liên, đẩy cô vào một góc tường ẩm thấp, cố gắng che chắn cho cô bằng chính cơ thể mình. "Đừng... đừng chạm vào cô ấy!" Anh gằn giọng, đôi mắt anh rực lên một ngọn lửa giận dữ. Anh đã cố gắng kiềm chế, cố gắng không để thứ sức mạnh hủy diệt ấy bộc phát lần nữa, nhưng lời đe dọa của Thợ Săn, cùng với ánh mắt hoảng sợ của Hồng Liên, đã châm ngòi cho ngọn lửa ấy.
Các tay sai của Hắc Ưng, với những khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, lao vào tấn công. Chúng đông hơn, mạnh hơn, và quyết đoán hơn lần trước. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên chát chúa trong con hẻm, tiếng gió rít nhẹ dường như cũng ngừng lại, nhường chỗ cho tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ và tiếng la hét. Thanh Long chiến đấu quyết liệt, mỗi cú đấm, mỗi cú đá của anh đều mang theo một sức mạnh khủng khiếp, quật ngã từng tên một. Anh nhanh nhẹn, mạnh mẽ, nhưng số lượng của chúng quá áp đảo. Anh cảm thấy như mình đang chiến đấu với một bức tường thịt, một bức tường không ngừng di chuyển và tấn công. Anh cố gắng đẩy lùi chúng, cố gắng giữ cho Hồng Liên an toàn, nhưng anh biết, anh không thể chống đỡ mãi.
Một tên tay sai, cao lớn và nhanh nhẹn, bất ngờ lách qua hàng phòng thủ của Thanh Long. Hắn lao thẳng về phía Hồng Liên, tay lăm lăm một con dao găm sáng loáng, đầu mũi dao ánh lên một màu xanh lạ thường, dấu hiệu của một loại độc cực mạnh. Hồng Liên hét lên một tiếng kinh hoàng, đôi mắt cô mở to, tràn ngập sự tuyệt vọng. Cô cố gắng lùi lại, nhưng lưng cô đã chạm vào bức tường gạch lạnh lẽo. Vết thương cũ lại nhói lên, khiến cô không thể di chuyển nhanh nhẹn như mọi khi.
Thanh Long quay đầu lại, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy. Thời gian như ngừng lại. Anh thấy rõ vẻ mặt tuyệt vọng của Hồng Liên, thấy rõ ánh mắt hoảng sợ tột độ của cô khi lưỡi dao độc chĩa thẳng vào mình. Một tiếng gầm gừ sâu thẳm, không còn là tiếng người, mà là tiếng gầm của một con thú dữ, bật ra từ lồng ngực Thanh Long. Máu trong huyết quản anh như sôi lên, mọi giới hạn, mọi sự kiềm chế đều tan biến. Anh đã thề sẽ bảo vệ cô, sẽ không để bất kỳ ai làm hại cô. Và giờ đây, lời thề ấy, cùng với sự phẫn nộ tột cùng, đã hóa thành một ngọn lửa hủy diệt.
***
Không khí trong con hẻm cụt bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể cả vũ trụ đang nín thở chờ đợi. Thanh Long, trong khoảnh khắc đó, không còn là chính mình. Anh không còn suy nghĩ, không còn cảm nhận. Chỉ còn lại bản năng thuần túy, sự phẫn nộ bùng nổ và một khao khát duy nhất: hủy diệt bất cứ thứ gì dám đe dọa đến Hồng Liên. Một luồng năng lượng đen kịt, pha lẫn những tia đỏ sẫm như máu, bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể anh, không phải là một làn sóng nhẹ nhàng như lần trước, mà là một cơn bão tố thực sự, một cơn lốc xoáy của sự hủy diệt.
Thiên Long Ấn trên tay anh rực sáng, không còn là ánh sáng mờ ảo nữa, mà là một ngọn lửa đen thiêu đốt. Năng lượng cuộn trào, không chỉ tạo thành một trường lực vô hình, mà còn vật chất hóa thành những đòn đánh khủng khiếp. Những viên gạch trên tường nứt toác, đổ ụp xuống. Nền đất nứt ra, bụi bay mù mịt. Con hẻm chật hẹp bỗng trở nên rộng lớn hơn, nhưng lại ngập tràn một thứ áp lực vô hình, nặng nề đến nghẹt thở.
Tên tay sai đang lao vào Hồng Liên bị một lực vô hình đánh bật ra, cơ thể hắn va vào bức tường gạch với một tiếng "rầm" khô khốc, sau đó trượt xuống đất, bất động. Ánh mắt hắn vẫn còn mở to, tràn ngập sự kinh hoàng. Tiếp theo, những tên tay sai khác, dù cố gắng chống cự, đều bị hất văng đi như những con rối rách nát. Chúng không kịp kêu lên một tiếng, chỉ có tiếng xương gãy rắc rắc và tiếng la hét kinh hoàng trong vô vọng. Năng lượng đen sẫm của Thanh Long bao trùm lấy chúng, nghiền nát mọi thứ, biến chúng thành những đống thịt băm tàn tạ. Anh không ra đòn trực tiếp, mà chỉ cần sự bộc phát của năng lượng cũng đủ để hủy diệt mọi thứ xung quanh. Anh như một con mãnh thú bị nhốt quá lâu, giờ đây đã được giải thoát, không còn biết đến bất kỳ giới hạn nào.
Thợ Săn, dù là một kẻ lạnh lùng và tàn nhẫn, cũng không khỏi kinh hoàng. Hắn ta đã từng chứng kiến sức mạnh của Thanh Long, nhưng chưa bao giờ thấy nó đáng sợ đến nhường này. Đây không còn là sức mạnh của con người, mà là sức mạnh của một thứ gì đó vượt xa mọi khái niệm. "Quái vật! Ngươi là quái vật!" Hắn hét lên, giọng hắn lạc đi trong sự sợ hãi tột độ, không còn vẻ tự tin thường ngày. Hắn cố gắng tấn công, nhưng một luồng năng lượng đen kịt đã đánh bay hắn đi, cơ thể hắn va vào bức tường đối diện, lún sâu vào lớp gạch mục nát. Hắn cảm thấy xương sườn mình gãy vụn, máu tươi trào ra khỏi miệng, nhưng hắn vẫn cố gắng gượng dậy, đôi mắt hắn không rời khỏi Thanh Long. Hắn thấy một Thanh Long khác, một Thanh Long với đôi mắt đỏ rực như máu, không còn chút dấu vết của sự nhân tính.
Hồng Liên, nằm rạp dưới đất, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng ấy. Cô không thể thốt nên lời. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trắng bệch của cô, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì sợ hãi cho anh. Anh không còn là Thanh Long mà cô biết. Anh giống như một vị thần hủy diệt, một con quỷ dữ đang vật lộn với chính bản năng của mình. Cô cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ anh, nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, đáng sợ đang tỏa ra từ anh, đẩy cô ra xa.
Thợ Săn, với chút sức lực cuối cùng, cố gắng đứng dậy. Hắn biết, nếu ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, hắn sẽ chết. Hắn phải báo cáo về chuyện này, phải để Hắc Ưng biết được sức mạnh thật sự của Thanh Long. Hắn quay lưng lại, tập tễnh chạy trốn, biến mất vào một con hẻm khác, để lại sau lưng một cảnh tượng hoang tàn và một Thanh Long đang đứng giữa đống đổ nát, như một vị thần vừa gây ra một trận đại hồng thủy.
Thanh Long vẫn đứng đó, đôi mắt vô hồn, tràn ngập sự hoang dại. Cơ thể anh vẫn còn run rẩy, những tia năng lượng đen sẫm vẫn còn lấp lóe xung quanh anh. Anh quay đầu lại, nhìn về phía Hồng Liên. Đôi mắt anh, dù vẫn đỏ rực, nhưng dường như đã trở lại một chút ý thức. Anh lao đến bên cô, kéo cô ra khỏi hiểm nguy. Bàn tay anh nắm chặt lấy cô, nhưng cô cảm nhận được sự lạnh lẽo và một chút xa lạ từ cái chạm đó. Anh không nói gì, chỉ có tiếng thở hổn hển, dồn dập. Anh đã cứu cô, nhưng cái giá phải trả là sự bộc phát của một thứ sức mạnh mà anh không thể kiểm soát. Anh biết, thứ sức mạnh này đang thay đổi anh, biến anh thành một thứ gì đó vượt ra ngoài con người. Anh đã trở thành một con quái vật, ít nhất là trong khoảnh khắc đó.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh lên, nắng dịu qua cửa sổ ban công của Căn Hộ Bí Ẩn, rọi xuống sàn gỗ bóng loáng, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống đô thị. Nhưng bên trong căn hộ, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, tạo nên một không gian ấm cúng, linh thiêng, nhưng lại không thể xua tan đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy Thanh Long.
Anh tự nhốt mình trong phòng ngủ, đối diện với tấm gương lớn. Hình ảnh phản chiếu của anh trong gương không còn là Thanh Long mà anh biết. Đôi mắt anh vẫn còn hằn sâu những tia máu đỏ, khuôn mặt anh tái nhợt, đầy vẻ mệt mỏi và hoảng loạn. Anh nhìn vào Thiên Long Ấn trên tay mình, nó vẫn còn âm ỉ phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, như một lời nhắc nhở về thứ sức mạnh hủy diệt mà anh đang mang trong mình. Anh kinh hoàng nhận ra, thứ sức mạnh này đang thay đổi anh, từ bên trong, biến anh thành một thứ gì đó vượt ra ngoài con người. "Anh... anh đã làm gì vậy?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc, đầy rẫy sự ghê tởm chính mình. "Anh sắp... biến thành quái vật rồi."
Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây lấy anh. Anh sợ hãi việc mất kiểm soát, sợ hãi việc trở thành một kẻ hủy diệt không có nhân tính, một con thú dữ sẽ nuốt chửng tất cả những gì anh yêu thương. Anh đã từng nếm trải hương vị của quyền lực, đã từng say đắm trong những mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng giờ đây, anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng và một nỗi lo lắng khôn nguôi. Anh không thể chấp nhận được hình ảnh của một Thanh Long đầy rẫy sự hoang dại, một Thanh Long có thể gây ra những cảnh tượng kinh hoàng như đêm qua. Anh cần phải hiểu rõ nó, phải kiểm soát nó, trước khi nó biến anh thành một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Cánh cửa mở hé, và Hồng Liên bước vào. Cô đã được sơ cứu, vết thương trên vai cô đã được băng bó cẩn thận, nhưng khuôn mặt cô vẫn còn trắng bệch, và đôi mắt cô vẫn còn đọng lại một chút sợ hãi. Cô đến bên anh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Bàn tay cô lạnh ngắt, nhưng anh cảm nhận được sự ấm áp từ trái tim cô.
"Không... anh là Thanh Long," cô nhẹ nhàng nói, giọng cô run rẩy, nhưng đầy kiên định. "Anh đã cứu em." Cô cố gắng nhìn vào mắt anh, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong anh. Cô biết, anh đang đấu tranh với chính bản thân mình, đấu tranh với thứ sức mạnh khủng khiếp mà cô vừa chứng kiến. Cô đã nhìn thấy sự hủy diệt, sự tàn bạo, nhưng cô cũng đã nhìn thấy sự quyết tâm bảo vệ, sự hy sinh mà anh dành cho cô.
Thanh Long tránh né ánh mắt của cô. Anh cảm thấy ghê tởm chính mình, không muốn để cô nhìn thấy sự hoang dại vẫn còn âm ỉ trong đôi mắt anh. Anh siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh vẫn còn cuộn trào bên trong, như một dòng dung nham nóng chảy chực chờ phun trào. "Em... em đã thấy rồi," anh khàn giọng nói. "Em đã thấy anh là gì. Anh không thể kiểm soát nó."
Hồng Liên chậm rãi đặt tay lên bàn tay đang siết chặt của anh, cố gắng trấn an. "Em không sợ anh," cô nói, giọng cô tuy run rẩy, nhưng đầy chân thành. "Em biết anh không muốn làm hại ai. Anh chỉ muốn bảo vệ em." Cô vuốt ve nhẹ nhàng mu bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh, cố gắng kết nối lại với anh. Cô biết, đây là một thử thách lớn đối với anh, một thử thách mà anh phải đối mặt một mình. Nhưng cô cũng biết, cô sẽ ở bên anh, sẽ giúp anh tìm ra câu trả lời, tìm ra cách để kiểm soát thứ sức mạnh đó.
Tuy nhiên, dù Hồng Liên cố gắng xoa dịu, một khoảng cách vô hình đã hình thành giữa họ. Ánh mắt của cô, dù đầy yêu thương, nhưng vẫn không giấu được một chút dè dặt, một chút xa lạ. Thanh Long cảm nhận được điều đó. Anh biết, cô đã nhìn thấy một khía cạnh đen tối của anh, một thứ mà ngay cả chính anh cũng chưa từng dám đối mặt. Anh đã bảo vệ được cô, nhưng cái giá phải trả là sự hoài nghi về bản thân, về bản chất thật sự của mình. Nỗi sợ hãi về việc trở thành một con quái vật, một kẻ hủy diệt, đã ăn sâu vào tâm trí anh. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở Hắc Ưng, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân anh, cuộc chiến để kiểm soát thứ sức mạnh đang âm ỉ bên trong, để không biến thành một kẻ hủy diệt, mà trở thành một người bảo vệ thực sự. Anh phải tìm ra câu trả lời, phải tìm ra cách để làm chủ Thiên Long Ấn, trước khi nó nuốt chửng anh và tất cả những gì anh trân quý.