Năm năm sau khoảnh khắc ấy, khi anh đã là một đế vương trên thương trường, một huyền thoại trong thế giới ngầm, nỗi sợ hãi về thứ sức mạnh hủy diệt trong mình vẫn còn nguyên vẹn. Cái giây phút anh nhìn vào ánh mắt Hồng Liên, cái giây phút anh cảm nhận được sự ghê tởm chính bản thân mình, nó đã khơi gợi lại một ký ức cũ, về những ngày đầu tiên khi anh mới đến thành phố này. Một Thanh Long non trẻ, chưa thành đạt, nhưng đã bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng và một thứ năng lực đang trỗi dậy, buộc anh phải tìm kiếm lời giải đáp, không chỉ cho hiện tại, mà còn cho quá khứ đầy bí ẩn đã định hình nên con người anh.
Sáng sớm, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ số 703, chung cư Thiên Phúc. Căn hộ nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm sau mưa của thành phố, mang một nét kiến trúc kiểu cũ của thập niên 90, với lớp sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người bán hàng rong, tiếng rao quán xá từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của đô thị, nhưng không thể xuyên thủng được bức tường tĩnh lặng đến dị thường bên trong căn hộ. Thanh Long bật dậy khỏi giường, mồ hôi đầm đìa, hơi thở gấp gáp, như vừa thoát khỏi một trận chiến sinh tử trong cõi mộng. Anh không buồn mặc áo, để lộ thân hình săn chắc, những đường cơ bắp cuồn cuộn được tôi luyện qua những tháng ngày gian khổ. Làn da ngăm khỏe khoắn của anh giờ đây lại tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo thường ngày lại hằn lên những tia máu đỏ mệt mỏi, đầy vẻ hoảng loạn. Anh ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, tấm lưng trần dựa vào bức tường thô ráp, cố gắng điều hòa nhịp thở và cảm nhận dòng năng lượng cuộn chảy trong cơ thể mình.
“Lại là giấc mơ đó… Sức mạnh này… nó là gì?” Anh thì thầm, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang nặng sự bối rối và một nỗi sợ hãi vô hình. “Tại sao mình lại cảm thấy nó đang lớn dần, và mình không thể kiểm soát?”
Những mảnh ký ức từ giấc mơ hỗn loạn cứ ám ảnh tâm trí anh. Đó là những hình ảnh chớp nhoáng về một đêm đầy bạo lực, một trận chiến khốc liệt, ánh lửa đỏ rực nhuộm cháy cả một vùng trời, những tiếng la hét xé lòng và cảm giác mất mát tột cùng. Anh không nhớ rõ gương mặt của bất kỳ ai, nhưng cảm giác sợ hãi, phẫn nộ và bất lực vẫn còn in đậm trong từng tế bào. Anh giơ bàn tay trái lên, nhìn vào Thiên Long Ấn. Chiếc ấn vẫn còn âm ỉ phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, màu đỏ tía, như một vết sẹo sống động trên mu bàn tay anh. Anh cảm thấy nó nóng lên một cách bất thường, như phản ứng với sự bất ổn bên trong anh, như một con quái vật đang thức giấc, đòi hỏi được giải phóng.
Tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, tiếng chuông gió khẽ khàng va vào nhau trên ban công, đôi khi là âm thanh năng lượng lưu chuyển rất nhỏ khi anh cố gắng tập trung, tất cả đều tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ trên bàn, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha – một thói quen anh mới tập – tạo nên một hỗn hợp hương thơm vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, cố gắng xoa dịu tâm hồn anh nhưng không thành. Anh nhắm mắt lại, cố gắng thiền định như những gì anh đã học được từ Lão Gia Trần, nhưng những dòng năng lượng bên trong anh vẫn hỗn loạn, không ngừng va đập vào nhau, tạo thành những cơn sóng điện giật chạy dọc xương sống. Anh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang chao đảo giữa biển lớn, không thể tìm thấy bến bờ bình yên.
Nỗi sợ hãi mất kiểm soát bủa vây lấy anh. Anh lo sợ sẽ biến thành một kẻ hủy diệt không có nhân tính, một con thú dữ sẽ nuốt chửng tất cả những gì anh yêu thương, những gì anh đang cố gắng xây dựng. Anh đã từng trải qua những khoảnh khắc bộc phát sức mạnh, nhưng chưa bao giờ nó lại dữ dội và ám ảnh đến vậy. Anh tự hỏi, thứ sức mạnh này từ đâu đến? Liệu nó có phải là một lời nguyền, hay là một món quà? Và quan trọng hơn, liệu anh có thể làm chủ nó, hay sẽ bị nó làm chủ?
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm lụa mỏng sang một bên. Ánh nắng ban mai rọi vào căn phòng, xua đi một phần bóng tối, nhưng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Anh nhìn xuống con phố tấp nập bên dưới, nhìn những con người đang vội vã với cuộc sống mưu sinh, và cảm thấy mình lạc lõng đến lạ. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn trốn, không thể tiếp tục để thứ sức mạnh này điều khiển cuộc đời mình. Anh cần phải tìm một người có thể giải đáp những thắc mắc này, một người có thể giúp anh hiểu rõ bản chất của Thiên Long Ấn, hiểu rõ những giấc mơ kỳ lạ đang ám ảnh anh. Anh biết, chỉ có một người duy nhất trong thành phố này có thể cho anh câu trả lời, hoặc ít nhất là một gợi ý để bắt đầu hành trình tìm kiếm. Lão Gia Trần.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm bùng cháy trong lồng ngực. Anh sẽ không để nỗi sợ hãi đánh gục mình. Anh sẽ đối mặt với nó, khám phá nó, và làm chủ nó. Anh sẽ tìm ra sự thật đằng sau những giấc mơ, đằng sau thứ sức mạnh đang chảy trong huyết quản mình. Anh sẽ không để mình trở thành một con quái vật. Anh siết chặt nắm tay, nhìn vào Thiên Long Ấn đang mờ dần ánh sáng. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, không phải với kẻ thù bên ngoài, mà là với chính bản thân anh.
***
Buổi chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm lên những mái ngói rêu phong của khu phố cổ, nơi Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán' tọa lạc. Nơi đây là một ốc đảo bình yên giữa lòng đô thị ồn ào, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Kiến trúc của quán mang đậm phong cách Á Đông cổ điển, với những bàn trà thấp làm từ gỗ mun bóng loáng, những chiếc chiếu tatami được dệt tinh xảo trải trên sàn nhà, và những lồng đèn lụa đủ màu sắc treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, huyền ảo. Qua khung cửa sổ lớn, Thanh Long có thể nhìn thấy một góc thành phố đang dần chìm vào bóng đêm, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một bức tranh lung linh, huyền ảo.
Tiếng đàn tranh thánh thót, tiếng sáo trúc du dương hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản nhạc êm đềm, thanh thoát, xoa dịu mọi lo toan. Tiếng rót trà nhẹ nhàng từ những chiếc ấm sứ cổ, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác, tất cả đều tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nhã, pha chút hoài niệm. Mùi trà thơm nồng nàn lan tỏa khắp không gian, quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu và mùi gỗ mục phảng phất, tạo nên một sự thư thái khó tả.
Thanh Long ngồi đối diện Lão Gia Trần, khoanh chân trên chiếc chiếu tatami mềm mại. Anh đã thay một bộ trang phục đơn giản, chiếc áo sơ mi lụa màu đen và quần tây, nhưng vẫn toát lên khí chất mạnh mẽ, thu hút. Lão Gia Trần vẫn như mọi khi, mặc một bộ áo dài truyền thống màu xám tro, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt lại tinh anh, sâu thẳm như chứa đựng cả một kho tàng tri thức. Ông đang chậm rãi pha trà, động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng như một điệu múa.
“Cháu cảm thấy như có một con quái vật bên trong, Lão Gia,” Thanh Long bắt đầu, giọng nói của anh trầm khàn, mang theo sự nặng nề của những đêm mất ngủ và nỗi sợ hãi. Anh kể lại chi tiết những giấc mơ hỗn loạn, những mảnh ký ức vụn vỡ về bạo lực và ánh lửa, và cảm giác năng lượng cuộn trào, mất kiểm soát mỗi khi anh cố gắng kiềm chế nó. Anh không giấu giếm bất kỳ điều gì, từ sự bối rối, lo lắng, đến nỗi ghê tởm chính bản thân mình. “Cháu sợ mình sẽ mất kiểm soát, sẽ làm hại những người cháu yêu thương, sẽ biến thành một thứ gì đó mà chính cháu cũng không nhận ra.”
Lão Gia Trần vẫn lắng nghe với vẻ mặt bình thản, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu, như thể ông đã biết trước tất cả. Ông không vội vàng đưa ra lời khuyên, chỉ nhấp một ngụm trà nóng hổi, để hương vị thanh tao của trà lan tỏa trong khoang miệng. Sau một lúc im lặng, ông đặt tách trà xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt Thanh Long.
“Con à, mỗi sức mạnh đều có hai mặt,” Lão Gia Trần nhẹ nhàng nói, giọng ông trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ. “Ánh sáng luôn đi kèm với bóng tối. Điều quan trọng không phải là sức mạnh đó lớn đến mức nào, mà là con có thể làm chủ nó, hay để nó làm chủ con. Một dòng sông có thể mang lại sự sống cho cây cối, nhưng cũng có thể biến thành dòng lũ cuốn trôi tất cả.”
Ông dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời tối. “Con đang đi trên một con đường mà không nhiều người dám bước đi, Thanh Long. Con đang đối mặt với bản chất thật sự của mình, bản chất của thứ sức mạnh đã được đánh thức. Con sợ hãi, đó là điều hiển nhiên. Nhưng sự sợ hãi cũng là một phần của quá trình trưởng thành.”
Thanh Long im lặng, lắng nghe từng lời của Lão Gia Trần. Anh biết, những lời này không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời nhắc nhở, một định hướng.
“Để hiểu rõ bản thân và làm chủ sức mạnh này,” Lão Gia Trần tiếp tục, ánh mắt ông quay lại nhìn Thanh Long, “con cần phải tìm về những sự thật đã bị chôn vùi. Con sẽ tìm thấy lời giải đáp cho chính mình, không chỉ về sức mạnh, mà còn về nguồn gốc của con. Có một ‘dấu vết cũ’ mà không nhiều người còn nhớ, nó liên quan đến một đêm định mệnh, một đêm đã thay đổi số phận của rất nhiều người ở thành phố này, và có lẽ, cả số phận của con.”
Ông vươn tay, lấy từ trong ống tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, đã ố vàng theo thời gian. Mảnh giấy được gấp gọn gàng, trên đó có vẻ như được vẽ một vài ký tự cổ xưa mà Thanh Long chưa từng thấy bao giờ, cùng với một địa chỉ viết bằng nét mực đã phai màu.
“Đây là một gợi ý,” Lão Gia Trần nói, đặt mảnh giấy lên bàn trà, đẩy nhẹ về phía Thanh Long. “Nơi này có thể giúp con bắt đầu. Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa.” Câu nói cuối cùng của Lão Gia Trần vang vọng trong tâm trí Thanh Long, đầy ẩn ý.
Thanh Long cầm lấy mảnh giấy, cảm nhận sự thô ráp của nó dưới đầu ngón tay. Anh nhìn vào những ký tự khó hiểu, rồi nhìn vào địa chỉ mờ ám. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng anh, vừa là sự tò mò, vừa là một nỗi lo lắng mơ hồ. Anh biết, đây là một khởi đầu, một cánh cửa mở ra một thế giới bí ẩn mà anh chưa từng biết đến. Lão Gia Trần đã không cho anh câu trả lời trực tiếp, mà chỉ cho anh một con đường để tự mình tìm kiếm. Và anh biết, anh phải đi trên con đường đó, cho dù nó có khó khăn đến đâu.
***
Tối muộn, những hạt mưa phùn nhẹ lất phất ngoài cửa sổ của Hiệu Sách Cũ 'Ký Ức', tạo nên một âm thanh rì rầm đều đặn, xoa dịu không gian. Hiệu sách nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, mang vẻ ngoài cổ kính, yên tĩnh đến lạ thường, như thể thời gian đã ngừng trôi ở nơi đây. Bên trong, mùi giấy cũ, mùi bụi và một chút mùi gỗ mục tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng, quen thuộc đối với những người yêu sách. Ánh đèn vàng yếu ớt từ những chiếc đèn lồng treo trên trần nhà, chiếu rọi lên những kệ sách cao ngất ngưởng, chất đầy những cuốn sách đã bạc màu, cũ kỹ. Tiếng lật sách sột soạt của Thanh Long là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Đôi khi, tiếng chuông cửa khẽ vang lên khi có một vị khách hiếm hoi bước vào, hoặc tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của ông chủ quán, một ông lão tóc bạc phơ với cặp kính dày cộp, đang ngủ gật sau quầy.
Theo gợi ý của Lão Gia Trần, Thanh Long đã tìm đến đây. Anh miệt mài lật giở từng cuốn sách, từng chồng báo cũ đã úa màu thời gian. Mảnh giấy của Lão Gia Trần không chỉ dẫn anh đến địa chỉ này mà còn gợi ý anh tìm kiếm những “dấu vết cũ”, những sự kiện đã bị lãng quên. Anh lang thang giữa những kệ sách cao vút, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí và sự thô ráp của giấy cũ dưới đầu ngón tay. Anh tìm kiếm bất kỳ từ khóa nào liên quan đến “đêm định mệnh”, “sức mạnh bí ẩn” hay “sự kiện Thiên Hải” trong quá khứ.
Hàng giờ trôi qua, mỏi mòn. Thanh Long đã gần như muốn bỏ cuộc, khi anh tình cờ chạm vào một chồng báo cũ nằm khuất sâu trong góc, được cột lại bằng một sợi dây thừng đã sờn. Bìa báo đã ố vàng, mục nát, nhưng một dòng tiêu đề lớn vẫn đập vào mắt anh: “ĐÊM HUYẾT SẮC: THIÊN HẢI CHẤN ĐỘNG!”
Tim Thanh Long đập mạnh một nhịp. Anh cẩn thận gỡ sợi dây thừng, lấy ra tờ báo đó. Mắt anh lướt nhanh qua từng dòng chữ, từng bức ảnh đen trắng mờ nhạt. Bài báo nói về một sự kiện kinh hoàng xảy ra cách đây 15 năm – đúng cái mốc thời gian anh bắt đầu có những giấc mơ kỳ lạ – một đêm hỗn loạn với những từ ngữ mơ hồ về sự mất mát, những cái chết bí ẩn và một thế lực vô hình được nhắc đến. Chi tiết về “ánh lửa đỏ rực” và “tiếng la hét xé lòng” trong bài báo trùng khớp một cách đáng sợ với những mảnh ký ức vụn vỡ trong giấc mơ của anh.
“Đêm Huyết Long… nghe thật đáng sợ,” anh thì thầm, nội thoại của anh tràn đầy sự bối rối và một nỗi sợ hãi mới. “Liệu có liên quan đến mình?”
Anh cảm thấy một sự kết nối mơ hồ, một sợi dây vô hình kéo anh về với sự kiện định mệnh đó. Cảm giác năng lượng cuộn trào trong người anh lại một lần nữa trỗi dậy, Thiên Long Ấn trên tay anh lại nóng lên, như thể nó cũng đang phản ứng với những thông tin mà anh vừa khám phá. Anh siết chặt tờ báo cũ trong tay, như thể nó là chìa khóa để giải mã mọi bí ẩn.
Ngày hôm sau, dưới cái nắng nhẹ nhưng oi ả của buổi trưa, Thanh Long tìm đến Quán Bún Chả Hương Giang của Bà Ba. Quán nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ khác, nhưng không khí thì hoàn toàn trái ngược với hiệu sách cũ. Nơi đây nhộn nhịp, ồn ào, với tiếng gọi món rộn ràng, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, và mùi bún chả nướng thơm lừng, lan tỏa khắp ngõ hẻm.
Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt sắc sảo, tinh tường, đang thoăn thoắt múc bún, thêm rau sống cho khách. Bà vẫn mặc chiếc áo bà ba truyền thống, đeo những chiếc vòng bạc lấp lánh trên cổ tay. Anh ngồi xuống chiếc ghế nhựa cũ kỹ, gọi một suất bún chả đặc biệt. Vừa ăn, anh vừa khéo léo bắt chuyện, hỏi han Bà Ba về những chuyện xưa cũ của thành phố, đặc biệt là những gì xảy ra quanh thời điểm “Đêm Huyết Long” cách đây 15 năm.
“Bà Ba à, hồi xưa ở đây có chuyện gì động trời lắm phải không ạ? Cháu nghe người ta nhắc đến một cái ‘Đêm Huyết Long’ gì đó mà cứ thấy ghê ghê,” Thanh Long nói, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, nhưng ánh mắt anh lại chăm chú quan sát phản ứng của bà.
Bà Ba đang thoăn thoắt xếp rau, tay bà hơi khựng lại. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh tường nhìn thẳng vào Thanh Long, như muốn xuyên thấu tâm can anh. “À, cái đêm đó hả?” Bà Ba nói, giọng bà trầm đục, như một cuốn sử sống của thành phố. “Cả thành phố chấn động chứ sao. Tiếng la hét, tiếng nổ, ánh lửa rực trời, tưởng như tận thế đến nơi. Mà lạ thay, sau đêm đó, tự nhiên có một vài ‘cái bóng’ mới nổi lên nhanh lắm, như thể được ban phước vậy… nghe nói tên gì là ‘Hắc Ưng’ gì đó… Chúng nó như từ dưới đất chui lên, một tay che trời, làm mưa làm gió khắp Thiên Hải này. Trước đó thì chẳng ai biết chúng là ai.”
Bà Ba tiếp tục múc bún, nhưng mỗi lời bà nói ra đều như một nhát dao cứa vào tâm trí Thanh Long. Anh nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh. Anh biết, bà Ba không chỉ đang kể chuyện, bà đang cung cấp cho anh những manh mối vô cùng quan trọng. “Hắc Ưng…,” Thanh Long lặp lại, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cái tên đó, cái tên mà sau này sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung của anh, lại có nguồn gốc từ một đêm định mệnh, một đêm đầy bạo lực và mất mát, mà anh dường như có liên quan.
Anh ghi nhớ từng lời của Bà Ba, liên kết chúng với thông tin trong tờ báo cũ. Một mối liên hệ mơ hồ nhưng đáng sợ về Hắc Ưng và “Đêm Huyết Long” dần hình thành trong tâm trí anh. Hắc Ưng không chỉ là một tổ chức tội phạm đơn thuần; chúng dường như đã trỗi dậy từ tro tàn của sự kiện đó, được “ban phước” bởi một điều gì đó bí ẩn. Điều này càng làm sâu sắc thêm nỗi sợ hãi và sự bối rối của Thanh Long về năng lực đặc biệt đang trỗi dậy của bản thân. Anh lo sợ mất kiểm soát, lo sợ rằng chính sức mạnh này có thể liên quan đến Đêm Huyết Long, và anh, có thể là một phần của sự kiện kinh hoàng đó mà anh không hề hay biết.
Anh biết, cuộc điều tra này không chỉ là để tìm hiểu về quá khứ của Hắc Ưng, mà còn là để khám phá nguồn gốc thật sự của chính mình. Anh phải tìm ra câu trả lời, phải tìm ra cách để làm chủ Thiên Long Ấn, trước khi nó nuốt chửng anh và tất cả những gì anh trân quý. Sức mạnh này, những giấc mơ này, tất cả đều đang kéo anh vào một vực thẳm mà anh không thể lường trước. Anh nhìn ra ngoài đường phố tấp nập, cảm giác một cuộc chiến dài hơi đang chờ đợi anh phía trước, không chỉ với Hắc Ưng, mà còn với chính bản thân anh, với những bí ẩn đang ngủ yên trong sâu thẳm ký ức.