Thanh Long nhìn ra ngoài đường phố tấp nập, cảm giác một cuộc chiến dài hơi đang chờ đợi anh phía trước, không chỉ với Hắc Ưng, mà còn với chính bản thân anh, với những bí ẩn đang ngủ yên trong sâu thẳm ký ức. Anh cần thêm, cần nhiều hơn nữa những mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh kinh hoàng đang dần hiện rõ. Sự thật là một con dao hai lưỡi, nhưng anh, Thanh Long, chưa bao giờ ngần ngại đối mặt với lưỡi bén nhất của nó.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên những mái nhà, Thanh Long đã có mặt tại Quán Bún Chả Hương Giang. Không khí nơi đây vẫn nhộn nhịp như mọi ngày, nhưng tâm trí anh thì hoàn toàn không yên. Tiếng gọi món rộn ràng, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, và mùi bún chả nướng thơm lừng, mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng của quán lan tỏa khắp con hẻm nhỏ, tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống đô thị. Tuy nhiên, đối với Thanh Long lúc này, những âm thanh và mùi vị ấy chỉ như một tấm màn mỏng che phủ lên những suy nghĩ nặng trĩu trong đầu anh.
Anh ngồi xuống chiếc ghế nhựa cũ kỹ, gọi một suất bún chả đặc biệt như mọi khi, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi Bà Ba. Hôm qua, những lời nói vu vơ của bà đã vô tình hé lộ một cánh cửa dẫn đến quá khứ, một cánh cửa mà anh tin rằng sẽ vén màn bí mật về "Đêm Huyết Long" và cả nguồn gốc sức mạnh của chính mình. Sự trùng hợp giữa giấc mơ kinh hoàng, tờ báo cũ và lời kể của Bà Ba không thể nào chỉ là ngẫu nhiên. Anh cảm thấy một sợi dây vô hình đang kéo anh vào một mê cung của những sự kiện đã bị che giấu, và anh cần một người dẫn đường.
Bà Ba, với dáng người nhỏ nhắn quen thuộc, chiếc lưng hơi còng nhưng bước chân thoăn thoắt, vẫn đang thoăn thoắt múc bún, thêm rau sống cho khách. Chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu sẫm, cùng những chiếc vòng bạc lấp lánh trên cổ tay bà, tạo nên một hình ảnh bình dị nhưng đầy cuốn hút. Đôi mắt sắc sảo, tinh tường của bà lướt qua anh một thoáng, như thể bà đã đọc được phần nào sự bối rối và quyết tâm ẩn chứa trong ánh nhìn của anh. Thanh Long chậm rãi ăn từng đũa bún, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể, nhưng trong lòng anh đã cuộn trào những câu hỏi.
"Bà Ba," anh cất giọng, cố gắng để nó thật tự nhiên, không quá khẩn trương, "cháu vẫn còn suy nghĩ mãi về chuyện hôm qua bà kể. Cái 'Đêm Huyết Long' đó... ghê gớm thật. Cháu tự hỏi, trong số những người còn sống sót sau đêm đó, liệu có ai không dính líu đến các thế lực ngầm, mà chỉ là một người dân bình thường, một người đã thấy tất cả... nhưng chưa bao giờ dám hé răng kể ra không ạ?"
Bà Ba đang đặt đĩa bún chả nóng hổi xuống bàn cho một khách hàng khác. Tay bà hơi khựng lại. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh tường ấy lại một lần nữa nhìn thẳng vào Thanh Long, lần này thì lâu hơn, sâu sắc hơn, như muốn dò xét đến tận đáy lòng anh. Một nụ cười mờ nhạt, chất chứa nhiều ẩn ý, thoáng hiện trên môi bà.
"Cậu Long," giọng bà trầm đục, mang theo chút suy tư, "cái đêm đó... ai còn sống cũng đều mang theo một gánh nặng. Một gánh nặng của ký ức, của sự sợ hãi, và cả của sự im lặng nữa. Để họ nói ra... không dễ đâu." Bà Ba dừng lại một chút, quay sang múc nước chấm cho một vị khách khác, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Thanh Long kiên nhẫn chờ đợi, từng nhịp thở của anh cũng trở nên chậm rãi hơn. Anh biết, bà không phải là người dễ dàng hé lộ bí mật.
Cuối cùng, bà quay lại nhìn anh, ánh mắt bà thoáng hiện lên vẻ lo lắng, nhưng cũng có chút tin tưởng. "Có một lão già, tên Ông Hiệp. Trước làm công cho một hãng vận tải nhỏ, sống gần khu Bến Tàu Du Lịch. Giờ ông ấy ẩn dật lắm, ít khi xuất hiện. Nhưng có những lúc rảnh rỗi, người ta hay thấy ông ấy ngồi ở Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', nhấp ngụm trà, nhìn ra phố. Ông ấy là một trong số ít người bình thường còn sống sót sau đêm đó, và chứng kiến rất nhiều điều kinh hoàng." Bà Ba hạ giọng, gần như thì thầm, "Nhưng để ông ấy mở lời... khó lắm, cậu Long. Ông ấy sợ hãi đến tận xương tủy rồi."
Nghe đến đó, trái tim Thanh Long như được tiếp thêm sức mạnh. Một cái tên, một địa điểm, một hy vọng mới. Anh biết mình đã tìm đúng người. Ông Hiệp, một nhân chứng không thuộc phe phái nào, một người bình thường bị cuốn vào vòng xoáy của một sự kiện kinh hoàng. Đó chính là mảnh ghép anh cần.
"Cháu cảm ơn bà Ba," Thanh Long nói, giọng anh đầy sự biết ơn và quyết tâm. Anh nhanh chóng ăn nốt suất bún chả, từng miếng chả nướng thơm lừng, từng sợi bún thanh mát dường như không còn vị giác nữa. Tâm trí anh đã bay đến "Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán'", đến cuộc gặp gỡ với Ông Hiệp. Anh đứng dậy, đặt tiền lên bàn, ánh mắt kiên định hơn hẳn. "Cháu phải đi ngay đây. Cảm ơn bà đã chỉ dẫn." Bà Ba chỉ gật đầu nhẹ, đôi mắt tinh tường của bà dõi theo bóng dáng Thanh Long khuất dần vào con hẻm, một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ đôi môi bà. Bà biết, Thanh Long đang dấn thân vào một con đường đầy hiểm nguy, và những gì anh sắp khám phá có thể sẽ thay đổi mọi thứ.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng ươm đã dịu bớt, nhường chỗ cho những làn gió mát lành, Thanh Long tìm đến Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán'. Nơi đây nằm nép mình trong một con phố cổ, tách biệt hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của trung tâm thành phố. Kiến trúc của quán mang đậm phong cách Á Đông cổ điển, với những mái ngói cong vút, những cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, và những lồng đèn lụa treo lơ lửng, tỏa ánh sáng vàng dịu. Bước chân vào bên trong, Thanh Long như lạc vào một thế giới khác.
Không khí thanh tịnh, trang nhã bao trùm lấy không gian. Tiếng đàn tranh du dương, hòa quyện cùng tiếng sáo trúc trầm bổng, ngân nga như lời thì thầm của quá khứ. Mùi trà thơm dịu nhẹ, quyện với hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, có chút hoài niệm. Những chiếc bàn trà thấp, cùng những chiếu tatami trải sàn, mời gọi khách ngồi xuống, thưởng thức một chén trà và thả hồn theo những giai điệu êm đềm. Qua khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo, Thanh Long có thể nhìn thấy một phần thành phố đang dần lên đèn, nhưng ở đây, thời gian dường như trôi chậm lại.
Thanh Long lướt mắt qua từng góc phòng. Khác với sự ồn ào của quán bún chả buổi sáng, 'Nguyệt Quán' chỉ có lác đác vài vị khách, tất cả đều trò chuyện nhỏ nhẹ, thì thầm như sợ làm vỡ tan bầu không khí thanh bình. Anh nhanh chóng nhận ra một bóng người quen thuộc từ mô tả của Bà Ba. Đó là một người đàn ông khoảng sáu mươi, mái tóc bạc trắng, điểm xuyết những sợi tóc muối tiêu còn sót lại. Khuôn mặt ông hằn những nếp nhăn sâu của năm tháng và sự lo lắng, như thể mỗi nếp nhăn là một câu chuyện chưa kể. Đôi mắt trũng sâu, ánh lên vẻ mệt mỏi và sợ hãi cố hữu, thường xuyên liếc nhìn quanh như thể sợ bị theo dõi. Dáng người gầy gò, cử chỉ chậm rãi, ông Hiệp đang nhấp từng ngụm trà, đôi tay hơi run rẩy giữ lấy chén sứ cổ. Ông mặc một bộ quần áo cũ kỹ, đơn giản, lẫn vào không gian hoài cổ của quán.
Thanh Long hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi tiến đến, chọn một chiếc bàn đối diện với Ông Hiệp, cách một khoảng vừa đủ để không quá đột ngột. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống, cảm nhận chiếu tatami mềm mại dưới chân. Một cô gái phục vụ trong tà áo dài truyền thống tiến đến, cúi đầu chào. Thanh Long gọi một ấm trà hoa nhài, rồi quay sang nhìn Ông Hiệp, ánh mắt anh đầy sự kiên định nhưng cũng rất mực tôn trọng.
"Chào Ông Hiệp," Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm ấm, không quá lớn, vừa đủ để ông nghe thấy. "Tôi là Thanh Long. Bà Ba có nhắc đến ông."
Ông Hiệp đang nhấp ngụm trà, đôi tay ông giật nảy. Chén trà va vào đĩa kêu lách cách. Ông ngẩng đầu lên, đôi mắt trũng sâu ấy lập tức tràn ngập sự cảnh giác và hoài nghi, nhìn thẳng vào Thanh Long. Cái nhìn đó chứa đựng sự sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy, một nỗi sợ hãi mà anh có thể cảm nhận rõ ràng.
"Bà Ba... Cô ấy vẫn khỏe chứ?" Ông Hiệp hỏi, giọng nói ông khàn khàn, yếu ớt, như thể đã lâu lắm rồi ông không nói chuyện với ai. "Cậu tìm tôi có việc gì?" Ông Hiệp lại liếc nhìn quanh, như thể lo sợ có ai đó đang lắng nghe.
Thanh Long hiểu được sự đề phòng của ông. Anh không vội vàng, để cho cô phục vụ đặt ấm trà và tách trà xuống bàn. Hương hoa nhài thoang thoảng lan tỏa, làm dịu đi phần nào không khí căng thẳng. Anh nhẹ nhàng rót một tách trà, đặt nó trước mặt Ông Hiệp, rồi mới rót cho mình.
"Ông Hiệp," Thanh Long nói, ánh mắt anh trực diện, đầy sức thuyết phục. "Tôi muốn hỏi về 'Đêm Huyết Long'. Tôi biết ông đã ở đó. Và tôi biết, ông đã chứng kiến nhiều điều mà người khác không biết, hoặc không dám nói." Anh ngừng lại một chút, chờ đợi phản ứng từ ông. Anh biết, đây là một chủ đề nhạy cảm, có thể khơi gợi lại những ký ức kinh hoàng nhất của ông.
Nghe đến cái tên "Đêm Huyết Long", toàn thân Ông Hiệp run rẩy bần bật. Ông lắc đầu lia lịa, đôi môi khô khốc mấp máy. "Đừng nhắc đến cái đêm đó, cậu Long. Nó là một cơn ác mộng. Một cơn ác mộng mà tôi muốn chôn vùi vĩnh viễn. Chẳng có gì đáng để biết đâu. Cậu không nên đào bới làm gì, rất nguy hiểm." Ánh mắt ông Hiệp ánh lên vẻ cầu xin, xen lẫn sợ hãi tột độ. Ông cố gắng gạt tay Thanh Long ra, như thể muốn xua đi những bóng ma của quá khứ.
Thanh Long vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh càng trở nên kiên định hơn. Anh biết, sự thật này không thể bị chôn vùi, không chỉ vì nó liên quan đến anh, mà còn vì nó là một phần lịch sử đen tối của thành phố này, một vết sẹo cần được chữa lành.
"Nó liên quan đến rất nhiều người, thưa ông," Thanh Long nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sức nặng không thể chối cãi. "Và có thể... cả tôi nữa. Ông Hiệp, tôi cần sự thật. Không phải để thỏa mãn sự tò mò, mà để hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra, để ngăn chặn những điều tương tự không lặp lại. Tôi sẽ bảo vệ ông. Tôi thề."
Khi Thanh Long nói những lời đó, khí chất mạnh mẽ, uy nghi toát ra từ anh dường như lấn át cả nỗi sợ hãi đang bao trùm Ông Hiệp. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh như có một ma lực, khiến Ông Hiệp cảm thấy một sự tin cậy bất ngờ, một điểm tựa vững chắc trong cơn hoang mang. Chiếc Thiên Long Ấn trên tay anh, mặc dù không phát ra ánh sáng rực rỡ, nhưng dường như nó cũng rung động một cách tinh tế, như thể cũng đang cảm nhận được tầm quan trọng của khoảnh khắc này.
Ông Hiệp nhìn chằm chằm vào Thanh Long, đôi mắt ông đờ đẫn, lạc vào một khoảng không vô định, như thể đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Khuôn mặt ông tái nhợt, những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trên trán. Tiếng đàn tranh vẫn du dương, tiếng sáo vẫn trầm bổng, nhưng trong không gian nhỏ bé này, chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở. Phải mất một lúc lâu, rất lâu, Ông Hiệp mới thở hắt ra một hơi dài, nặng nề, như trút bỏ một gánh nặng ngàn cân.
"Được rồi..." Ông Hiệp nói, giọng ông run run, yếu ớt, nhưng ánh mắt ông đã không còn sự né tránh. Thay vào đó, nó ánh lên một vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng chất chứa một sự quyết định. "Tôi sẽ kể. Nhưng cậu phải hứa, sẽ không để cho bất kỳ ai khác biết về chuyện này. Và quan trọng hơn cả... cậu phải hứa sẽ không để cái ác lặp lại. Tôi đã sống trong bóng tối của nó quá lâu rồi. Tôi không muốn thế hệ sau phải chịu đựng điều tương tự."
Thanh Long gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt anh đầy kiên định. "Tôi hứa. Tôi sẽ không để cái ác lặp lại. Và tôi sẽ bảo vệ ông." Anh nhẹ nhàng rót thêm trà vào tách của Ông Hiệp, chén trà nóng hổi, hương hoa nhài thơm ngát, như một lời cam kết thầm lặng. Ông Hiệp đón lấy chén trà, đôi tay ông vẫn còn run rẩy, nhưng ông đã bắt đầu kể, giọng ông khàn khàn, đưa Thanh Long trở về với cái đêm định mệnh mười lăm năm về trước.
***
Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, nhưng ánh sáng dịu mát của nó không thể xua tan đi bóng tối u ám mà Ông Hiệp đang tái hiện trong lời kể. Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán' vẫn chìm trong không khí thanh tịnh, tiếng đàn tranh và sáo trúc vẫn du dương, nhưng giờ đây, mỗi nốt nhạc, mỗi làn hương trầm chỉ càng làm tăng thêm sự tương phản với những lời kể kinh hoàng đang được thốt ra.
Giọng của Ông Hiệp, ban đầu còn run rẩy, nhưng dần dần, khi ông chìm sâu vào dòng ký ức, nó lại trở nên trầm tĩnh một cách kỳ lạ, như một người kể chuyện đã quá quen thuộc với nỗi đau của mình. Đôi mắt ông, dù vẫn trũng sâu và mệt mỏi, nhưng lại ánh lên những tia sáng của những hình ảnh, âm thanh sống động từ quá khứ.
"Đêm Huyết Long... không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh địa thông thường, cậu Long ạ," Ông Hiệp bắt đầu, nhấp một ngụm trà, như để lấy lại bình tĩnh. "Nó là một chiến dịch thanh lọc, được dàn dựng một cách tỉ mỉ, có hệ thống. Một màn kịch đẫm máu mà không ai dám can thiệp, không ai dám lên tiếng. Tôi khi đó, chỉ là một nhân viên vận tải quèn, thường xuyên phải thức đêm làm việc ở khu Bến Tàu Du Lịch. Tôi đã thấy... tôi đã thấy tất cả."
Ông Hiệp kể về những vụ cháy nổ liên tiếp, không chỉ ở một địa điểm mà rải rác khắp các khu vực trọng yếu của thành phố, đặc biệt là những nơi có các băng nhóm cũ hoạt động. Những tiếng nổ không phải là do xung đột ngẫu nhiên, mà là những vụ đánh bom có chủ đích, được tính toán kỹ lưỡng để tạo ra sự hỗn loạn, hoang mang tột độ. "Ánh lửa rực trời, tiếng la hét xé lòng... Tôi thề với cậu, nó cứ như tận thế đến nơi. Người ta bảo là do mấy băng nhóm đánh nhau, tranh giành địa bàn. Nhưng tôi biết, không phải thế."
Ông Hiệp nhấn mạnh rằng, sau những vụ cháy nổ, là hàng loạt các vụ mất tích bí ẩn. "Không có báo cáo, không có điều tra. Những người biến mất, cứ như chưa từng tồn tại vậy. Ban đầu là những tay giang hồ cộm cán, sau đó là những người có liên quan đến họ, thậm chí cả những người dân vô tội sống gần đó. Rồi đến những cái chết được dàn xếp thành tai nạn giao thông, tai nạn lao động... Tất cả đều xảy ra trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng lại không ai dám đặt câu hỏi."
"Họ không chỉ giết người, cậu Long. Họ xóa sổ cả một phần lịch sử," Ông Hiệp nói, giọng ông nghẹn lại, đôi mắt ông rưng rưng. "Những người biết về các 'dự án đặc biệt', về nguồn gốc của một số thứ... đều biến mất không dấu vết. Những 'dự án' đó, tôi không biết rõ là gì, nhưng tôi nghe loáng thoáng từ những người bạn làm trong bến cảng, họ nói là có liên quan đến việc vận chuyển những thứ rất 'lạ', những thiết bị lớn, những vật liệu không rõ nguồn gốc. Và những người thực hiện, hay biết quá nhiều về chúng, đều bị 'dọn dẹp'."
Thanh Long cảm thấy lạnh sống lưng. Những lời của Ông Hiệp không chỉ khớp với giấc mơ hỗn loạn của anh, với cảm giác về năng lượng cuộn trào trong người, mà còn mở ra một viễn cảnh kinh hoàng hơn rất nhiều. "Dự án đặc biệt," "nghiên cứu," "nguồn gốc của một số thứ"... Những cụm từ đó như những mũi kim châm vào tâm trí anh, liên kết trực tiếp với năng lực siêu phàm mà anh đang sở hữu. Liệu có phải, năng lực của anh không phải là một sự thức tỉnh ngẫu nhiên, mà là một sản phẩm, một kết quả của những "dự án" khủng khiếp được nhắc đến? Liệu anh có phải là một phần của sự kiện kinh hoàng đó, một "thí nghiệm" hay một "bí mật" đã bị chôn vùi?
"Cái đêm đó," Ông Hiệp tiếp tục, giọng ông đầy chua xót, "không phải là máu của rồng, mà là máu của những con người bị giam cầm trong xiềng xích của bí mật. Máu của những kẻ yếu thế bị nghiền nát dưới bánh xe của quyền lực mới nổi. Hắc Ưng... cái tên đó bắt đầu được thì thầm sau đêm đó. Chúng như từ dưới đất chui lên, với một sức mạnh không thể tin được, một sự tàn bạo, lạnh lùng đến khó tin. Chúng thâu tóm mọi thứ, từ những bến bãi, kho hàng, đến các khu chợ đen. Chúng làm mưa làm gió, một tay che trời, và không ai dám cản."
Ông Hiệp miêu tả sự hiệu quả đáng sợ của những kẻ đứng sau Hắc Ưng. Chúng không chỉ dùng bạo lực mà còn dùng cả trí tuệ, sự tính toán để loại bỏ đối thủ, xóa sổ bằng chứng. "Không một dấu vết, không một manh mối nào còn sót lại để người ta điều tra. Mọi thứ được dàn xếp hoàn hảo, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ còn lại nỗi sợ hãi và những vết sẹo không bao giờ lành trong lòng những người như tôi."
Thanh Long nhìn xuống chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay mình. Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc nhẫn dường như phản chiếu ánh trăng ngoài khung cửa sổ. Một sự kết nối mờ ảo, nhưng ngày càng rõ ràng, hiện ra trong tâm trí anh. Mối liên hệ giữa anh, năng lực của anh, chiếc nhẫn này, và "Đêm Huyết Long" đã không còn là suy đoán nữa. Nó là một sự thật đang dần được phơi bày, một sự thật tàn khốc mà anh phải đối mặt. Anh cảm thấy một làn sóng phẫn nộ dâng trào trong lòng, nhưng anh cố gắng kiềm chế. Giờ không phải lúc cho cảm xúc.
"Cậu Long," Ông Hiệp nói, giọng ông trầm xuống, đôi mắt ông nhìn thẳng vào Thanh Long, chất chứa một lời cảnh báo, "cậu đang dấn thân vào một con đường nguy hiểm. Những kẻ đứng sau 'Đêm Huyết Long' vẫn còn đó, và chúng sẽ không bao giờ để sự thật bị phơi bày. Chúng ta đã thấy Hắc Ưng lớn mạnh như thế nào, nhưng tôi tin, có một thế lực còn lớn hơn, còn bí ẩn hơn đứng đằng sau chúng. Chúng tôi chỉ là con tốt thí, là những hạt bụi bị cuốn đi trong cơn bão đó. Cậu phải cẩn thận. Và cậu phải nhớ lời hứa của mình. Đừng để cái ác lặp lại."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh đầy kiên định. "Tôi sẽ không để cái ác lặp lại, Ông Hiệp. Tôi sẽ không để những bí mật này bị chôn vùi. Và tôi sẽ tìm ra sự thật, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì." Lời hứa của anh không chỉ dành cho Ông Hiệp, mà còn dành cho chính anh, cho những linh hồn đã khuất trong cái đêm định mệnh đó. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn tội phạm thông thường; chúng là một đế chế được xây dựng trên máu và bí mật, được chống lưng bởi những thế lực vô hình. Nhưng Thanh Long cũng không phải là một người bình thường. Anh sở hữu sức mạnh, trí tuệ, và một ý chí sắt đá. Thiên Địa Mỹ Nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Anh sẽ không để bất cứ ai cản đường anh khám phá sự thật và đòi lại công lý.
Khi Thanh Long rời khỏi 'Nguyệt Quán', ánh trăng đã lên đến đỉnh đầu, soi rọi con đường vắng. Bước chân anh vững vàng hơn bao giờ hết, mặc dù trong lòng anh là một cơn bão tố. Những lời của Ông Hiệp đã mở ra một cánh cửa đến quá khứ, một quá khứ kinh hoàng đang dần định hình tương lai của anh. Cuộc đối đầu với Hắc Ưng giờ đây không chỉ là một cuộc chiến giành quyền lực, mà là một sứ mệnh, một trách nhiệm nặng nề. Anh sẽ phải làm chủ Thiên Long Ấn, làm chủ sức mạnh của mình, để không biến thành một quái vật như những kẻ đã gây ra "Đêm Huyết Long". Anh sẽ phải tìm ra nguồn gốc thật sự của bản thân, và đối mặt với định mệnh đã chờ đợi anh từ rất lâu. Cuộc hành trình tìm kiếm sự thật, và cũng là cuộc chiến sinh tử của Thanh Long, giờ mới thực sự bắt đầu.