Thiên địa mỹ nhân
Chương 129

Bão Đen Từ Quá Khứ: Cuộc Đối Đầu Định Mệnh

4282 từ
Mục tiêu: Tiết lộ chi tiết hơn về mối liên hệ giữa 'Đêm Huyết Long', sự trỗi dậy của Tập đoàn Hắc Ưng và sự kiện 'Bão Đen', khẳng định Hắc Ưng là kẻ chủ mưu chính.,Đẩy Thanh Long vào một cuộc đối đầu trực diện, nguy hiểm với một tay sai cấp cao của Trần Đức Hùng, thử thách năng lực đặc biệt đang trỗi dậy của anh.,Khắc họa rõ nét hơn sự giằng xé nội tâm của Thanh Long khi anh nhận ra mối liên hệ sâu sắc giữa quá khứ đen tối và năng lực của bản thân.,Tăng cường quyết tâm của Thanh Long trong việc xây dựng Thiên Long để đối đầu với Hắc Ưng, ngay cả khi anh còn non nớt về thế lực.,Giữ vững bối cảnh '5 năm trước', thể hiện sự non trẻ nhưng đầy tiềm năng và bản lĩnh của Thanh Long.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Bạch Hổ
Mood: Tense, action, mysterious, dramatic, internal conflict
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng cuối cùng cũng khuất dạng sau những tầng mây xám xịt khi Thanh Long rời khỏi ‘Nguyệt Quán’, để lại phía sau một Ông Hiệp già nua với ánh mắt u buồn chất chứa cả một quá khứ đầy bi kịch. Bước chân anh nặng trĩu nhưng cũng vững vàng hơn bao giờ hết, mặc dù trong lòng là một cơn bão tố đang gầm thét. Những lời của Ông Hiệp đã mở ra một cánh cửa đến quá khứ, một quá khứ kinh hoàng đang dần định hình tương lai của anh. Cuộc đối đầu với Hắc Ưng giờ đây không chỉ là một cuộc chiến giành quyền lực đơn thuần, mà là một sứ mệnh, một trách nhiệm nặng nề. Anh sẽ phải làm chủ Thiên Long Ấn, làm chủ sức mạnh của mình, để không biến thành một quái vật như những kẻ đã gây ra "Đêm Huyết Long". Anh sẽ phải tìm ra nguồn gốc thật sự của bản thân, và đối mặt với định mệnh đã chờ đợi anh từ rất lâu. Cuộc hành trình tìm kiếm sự thật, và cũng là cuộc chiến sinh tử của Thanh Long, giờ mới thực sự bắt đầu.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, Thanh Long đã thức dậy, nhưng tâm trí anh vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn loạn từ đêm qua. Anh cần một người tin cậy, một người có đủ khả năng để giúp anh xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc này lại. Và cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu anh chính là Lâm Phong.

***

Quán Cà Phê ‘Thức’ vào buổi chiều muộn mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, thoát tục. Thiết kế hiện đại với những bức tường bê tông trần, những cột gỗ sẫm màu và vô số chậu cây xanh nhỏ được đặt một cách khéo léo tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa tinh tế. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn treo trần dịu dàng phủ khắp không gian, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên mặt bàn gỗ óc chó được đánh bóng kỹ lưỡng. Tiếng máy xay cà phê hoạt động đều đều như một bản nhạc nền êm ái, hòa cùng tiếng nhạc instrumental nhẹ nhàng và những lời thì thầm to nhỏ của khách hàng, tạo nên một bầu không khí riêng tư, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào của đô thị bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm nồng quấn quýt, đôi khi xen lẫn chút hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, khẽ khàng len lỏi vào từng giác quan, mang lại cảm giác thư thái đến lạ thường.

Thanh Long chọn một góc khuất, nơi có thể bao quát toàn bộ quán nhưng vẫn giữ được sự kín đáo cần thiết. Anh nhấp một ngụm cà phê đen sánh đặc, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, giúp anh giữ được sự tỉnh táo cần có. Đôi mắt anh vẫn ánh lên vẻ sắc sảo, nhưng sâu thẳm bên trong là sự nặng trĩu của những bí mật vừa được hé mở. Lâm Phong đến không lâu sau đó, vẫn trong bộ dạng quen thuộc với chiếc áo hoodie và cặp kính cận dày cộp, đôi mắt tinh anh lướt nhanh qua Thanh Long rồi mới ngồi xuống. Anh không cần Thanh Long phải nói nhiều, chỉ một cái nhìn cũng đủ để nhận ra sự nghiêm trọng trong vấn đề.

"Chuyện gì mà anh lại gọi tôi ra đây vào giờ này, Long?" Lâm Phong hỏi, giọng điệu có chút lo lắng khi thấy vẻ mặt trầm tư của Thanh Long. Anh đẩy gọng kính lên cao, ánh mắt đầy sự tò mò.

Thanh Long đặt tách cà phê xuống, tiếng cốc chạm đĩa sứ khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt kiên định. "Ông Hiệp kể về một 'Đêm Huyết Long' không phải ngẫu nhiên, mà là một cuộc thanh trừng có chủ đích. Một sự kiện được dàn xếp tỉ mỉ, Long. Nó không chỉ là một cuộc thanh trừng băng đảng thông thường, mà là một chiến dịch có hệ thống để loại bỏ những thế lực cũ, những người có liên quan đến 'các dự án bí mật'."

Lâm Phong nhíu mày, lắng nghe từng lời của Thanh Long. "Dự án bí mật? Thanh trừng? Nghe có vẻ như một bộ phim hành động kinh điển. Nhưng điều đó liên quan gì đến chúng ta?"

"Nó liên quan đến sự trỗi dậy của Hắc Ưng," Thanh Long đáp, giọng anh trầm hẳn xuống, "và có thể... liên quan đến cả năng lực của tôi nữa. Ông Hiệp nói, sau đêm đó, Hắc Ưng như từ dưới đất chui lên, thâu tóm mọi thứ với một tốc độ chóng mặt, một sự tàn bạo, lạnh lùng đến khó tin. Tôi cần anh tìm kiếm những bất thường tài chính, những giao dịch chuyển nhượng tài sản lớn, bất kỳ công ty nào nổi lên chớp nhoáng sau thời điểm đó... đặc biệt là những cái tên có liên quan đến biểu tượng 'chim ưng đen'."

Lâm Phong gật gù, ngón tay đã bắt đầu lướt nhẹ trên bàn phím chiếc laptop siêu mỏng mà anh luôn mang theo bên mình. Anh nhanh chóng mở các cửa sổ dữ liệu, những dòng code và con số nhảy múa trên màn hình, phản chiếu ánh sáng dịu của quán cà phê. "Nghe có vẻ như một trò chơi lớn, Long. Một cuộc điều tra cấp độ cao. Nhưng tôi sẽ thử. Anh có bất kỳ điểm khởi đầu nào không? Tên công ty, cá nhân, bất kỳ manh mối nhỏ nào về 'chim ưng đen'?"

Thanh Long hít một hơi sâu, hồi tưởng lại từng chi tiết trong lời kể của Ông Hiệp. "Ông Hiệp không nói rõ, nhưng ông ấy nhắc đến việc Hắc Ưng đã thâu tóm từ những bến bãi, kho hàng cho đến các khu chợ đen. Tìm kiếm những giao dịch lớn trong lĩnh vực vận tải, logistic, và các kênh phân phối không chính thống trong khoảng thời gian 15 năm trước, ngay sau 'Đêm Huyết Long'. Anh tập trung vào những thay đổi sở hữu đột ngột, những công ty mới xuất hiện và biến mất nhanh chóng." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Phong, gương mặt anh đầy vẻ căng thẳng. "Và một điều nữa, Lâm Phong. Ông Hiệp còn nhắc đến một sự kiện khác, gọi là 'Bão Đen', một cuộc khủng hoảng kinh tế mà Hắc Ưng đã lợi dụng để nuốt chửng các doanh nghiệp nhỏ. Anh cũng điều tra về sự kiện này, xem có mối liên hệ nào với 'Đêm Huyết Long' không. Có thể Hắc Ưng không chỉ dùng bạo lực mà còn dùng cả trí tuệ, sự tính toán để loại bỏ đối thủ, xóa sổ bằng chứng."

Lâm Phong gõ nhanh trên laptop, đôi mắt anh tập trung cao độ, lướt qua hàng ngàn dòng dữ liệu. Anh là một thiên tài về công nghệ, một hacker mũ trắng đã từng làm việc cho nhiều tập đoàn lớn trước khi gia nhập Thiên Long. Với anh, dữ liệu là một cuốn sách mở, và anh có thể đọc được những câu chuyện ẩn giấu đằng sau những con số khô khan. "Được thôi, Long. Tôi sẽ đào sâu vào những gì anh nói. Bến bãi, kho hàng, chợ đen, và cả 'Bão Đen' nữa. Nghe có vẻ như Hắc Ưng là một con quái vật đa diện, không chỉ là một băng đảng đơn thuần. Họ có bộ não, và bộ não đó rất nguy hiểm."

Thanh Long gật đầu. "Đúng vậy. Họ là một đế chế được xây dựng trên máu và bí mật. Tôi cần anh tìm ra những bí mật đó." Anh nhìn Lâm Phong, một tia hy vọng lóe lên trong ánh mắt. "Chuyện này, để tôi xử lý." Lâm Phong nói, giọng anh đầy tự tin, ngón tay vẫn không ngừng nhảy múa trên bàn phím. Anh biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ thông thường, mà còn là một cuộc chiến chống lại một thế lực hùng mạnh và bí ẩn. Và anh, Lâm Phong, sẽ không bao giờ để Thanh Long phải chiến đấu một mình.

Thanh Long lặng lẽ quan sát Lâm Phong, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Anh tự hỏi, liệu mình có đang kéo Lâm Phong vào một vũng lầy nguy hiểm không lối thoát? Nhưng rồi, những gương mặt của những người đã khuất trong 'Đêm Huyết Long' lại hiện lên trong tâm trí anh, cùng với lời hứa anh đã dành cho Ông Hiệp. Anh không thể lùi bước. Anh cần sự thật, và Lâm Phong chính là đôi mắt, đôi tai của anh trong thế giới số này. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh khẽ lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn, về trách nhiệm mà anh phải gánh vác. Nỗi giận dữ lại dâng trào trong lồng ngực, một ngọn lửa âm ỉ cháy, thúc đẩy anh tiến về phía trước.

***

Đã tối muộn khi Lâm Phong vội vã đến văn phòng tạm thời của Thanh Long tại Tập đoàn Thiên Khải. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững giữa màn đêm, phản chiếu ánh đèn đô thị lấp lánh như một viên kim cương khổng lồ. Thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng của nó toát lên vẻ quyền lực, một thứ quyền lực lạnh lẽo và vô tri. Bên trong, tiếng máy chủ vận hành đều đều như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, tiếng gõ phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo không ngớt, tiếng thang máy di chuyển êm ái và tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương tạo nên một bản giao hưởng bận rộn, căng thẳng. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo hòa quyện với mùi cà phê đậm đặc, mùi mực in và đôi khi là mùi kim loại từ những thiết bị công nghệ mới tinh, tạo nên một không gian chuyên nghiệp, nhưng cũng đầy bí ẩn.

Thanh Long đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh của thành phố bên dưới. Gió đêm vẫn mạnh, thổi từng đợt lạnh lẽo qua khe cửa sổ khép hờ, khiến tâm trí anh càng thêm tỉnh táo. Anh cảm nhận được sự bận rộn, sự vận động không ngừng của cả thành phố này, và tự hỏi, liệu có bao nhiêu người biết được những bí mật kinh hoàng đang ẩn giấu dưới vẻ hào nhoáng đó?

Tiếng gõ cửa vang lên, dứt anh khỏi dòng suy nghĩ. "Vào đi, Lâm Phong."

Lâm Phong bước vào, gương mặt anh căng thẳng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng ánh lên sự kích động đến tột độ. Anh không kịp chào hỏi, lập tức đặt chiếc laptop xuống bàn, mở ra và xoay màn hình về phía Thanh Long. "Long, anh nhìn này! Tôi đã tìm thấy nó. Tất cả những gì anh nói... tất cả đều khớp một cách đáng sợ."

Thanh Long tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào màn hình. Những biểu đồ, bảng thống kê, và hàng trăm tài khoản ngân hàng, tên công ty được highlight bằng màu đỏ. "Đây là gì?"

"Đây là bằng chứng," Lâm Phong đáp, giọng anh run lên vì sự phấn khích và cả sự ghê tởm. "Hàng trăm tài khoản ma, những công ty bình phong chỉ tồn tại trong vài tháng, rồi biến mất sau khi thâu tóm tài sản. Tất cả đều được đăng ký dưới tên của những cá nhân không rõ ràng, nhưng qua phân tích chuỗi giao dịch và địa chỉ IP, tôi đã tìm thấy một mối liên hệ chặt chẽ. Tất cả đều hướng về một nhóm người, một mạng lưới ẩn danh. Và cái tên 'Trần Đức Hùng' xuất hiện rải rác trong các hồ sơ liên kết. Hắn không chỉ hưởng lợi, hắn đã dàn xếp tất cả!"

Lâm Phong tiếp tục giải thích, ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình, chỉ ra từng điểm mấu chốt. "Ngay sau 'Đêm Huyết Long', có hàng loạt các giao dịch mua bán tài sản với giá 'trên trời'. Những khu đất vàng, những nhà máy đang làm ăn thua lỗ đột ngột được mua lại bởi các công ty vỏ bọc này. Sau đó, chúng được sang nhượng lại cho những tập đoàn lớn hơn, mà sau này chính là những chi nhánh chủ chốt của Hắc Ưng. Thậm chí, tôi còn tìm thấy bằng chứng về sự thao túng thị trường chứng khoán trong thời kỳ 'Bão Đen'. Chúng đã tạo ra một làn sóng hoảng loạn, khiến giá cổ phiếu của các doanh nghiệp nhỏ lao dốc không phanh, và rồi... chúng mua lại tất cả với giá bèo bọt. Nó không phải là một 'cơn bão kinh tế' tự nhiên, Long. Nó là một cuộc tàn sát kinh tế được tính toán kỹ lưỡng, được lên kế hoạch từ trước!"

Thanh Long nhìn chằm chằm vào màn hình, nắm chặt tay đến mức các khớp xương trắng bệch. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh khẽ phát sáng, một luồng năng lượng nóng rực dâng lên trong huyết quản. Nỗi giận dữ bùng lên trong anh, một ngọn lửa dữ dội thiêu đốt mọi cảm xúc khác. "Hắn... hắn đã xây dựng đế chế của mình trên máu và nước mắt," Thanh Long nghiến răng ken két, "trên sự khốn cùng của bao nhiêu gia đình, và một cơn bão kinh tế được tạo ra một cách có chủ đích. Hắc Ưng không chỉ là một thế lực ngầm, nó là một con quái vật khổng lồ, hút máu từ những nạn nhân của nó."

"Chính xác," Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt anh cũng đầy căm phẫn. "Đây là một sự việc có tổ chức, có quy mô quốc tế. Chúng đã dùng những lỗ hổng pháp luật, những giao dịch phức tạp để che giấu dấu vết. Nhưng dữ liệu không bao giờ nói dối, Long. Những bằng chứng này vẽ nên một bức tranh rõ ràng về việc Hắc Ưng đã lợi dụng cả 'Đêm Huyết Long' lẫn 'Bão Đen' để làm giàu và xây dựng quyền lực. Trần Đức Hùng, hắn là kẻ đứng đằng sau tất cả."

Thanh Long hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén sự phẫn nộ đang sôi sục trong lồng ngực. Máu trong anh dường như đang cuộn trào, năng lượng tiềm ẩn bên trong cơ thể anh rục rịch, muốn bùng phát. Anh đã luôn nghi ngờ, nhưng giờ đây, những nghi ngờ đó đã được xác nhận bằng những bằng chứng không thể chối cãi. Hắc Ưng, Trần Đức Hùng, và những sự kiện kinh hoàng đó đều có mối liên hệ mật thiết. "Thiên Địa Mỹ Nhân, vốn là của ta," anh thì thầm, "và ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh không thể để những kẻ như Trần Đức Hùng tiếp tục hoành hành. Anh phải ngăn chặn hắn, phải vạch trần bộ mặt thật của hắn, và phải đòi lại công lý cho những người đã bị hắn chà đạp.

Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí anh. Ông Hiệp đã nói về "các dự án bí mật," và bây giờ, Lâm Phong đã tìm thấy bằng chứng về sự thao túng kinh tế. Liệu năng lực của anh có thực sự là một sự thức tỉnh ngẫu nhiên, hay nó cũng là một phần của những "dự án" khủng khiếp đó? Liệu anh có phải là một "sản phẩm," một "vật thí nghiệm" như lời ông Hiệp ám chỉ? Nỗi sợ hãi và hoài nghi lại dấy lên, nhưng lần này, nó bị che mờ bởi ngọn lửa căm phẫn đang cháy rực trong anh. Anh phải tìm ra sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.

***

Nửa đêm, thành phố chìm trong một màu xám xịt dưới bầu trời đầy mây. Gió mạnh rít lên từng hồi, cuốn theo hơi nước từ Sông Hàn, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương. Thanh Long lái chiếc xe thể thao của mình trên Cầu Vượt Sông Hàn, những ánh đèn cao áp hắt lên thành cầu, phản chiếu xuống mặt nước sông đen kịt, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nhưng cũng đầy cô độc. Tiếng xe cộ ồn ào đã thưa thớt dần, chỉ còn lại tiếng gió gào thét và tiếng động cơ xe anh rền vang, như tiếng trống thúc giục trong lồng ngực. Trong lòng anh là một cơn bão cảm xúc. Nỗi phẫn nộ vẫn còn âm ỉ cháy, nhưng giờ đây, nó lại hòa quyện với sự căng thẳng và một dự cảm chẳng lành. Anh cảm thấy như có một đôi mắt vô hình đang theo dõi mình.

Bất ngờ, từ phía trước, một chiếc xe tải lớn màu đen đột ngột chuyển làn, chắn ngang đường đi của anh. Phía sau, thêm hai chiếc xe nữa cũng lao tới, chặn đứng mọi lối thoát. Thanh Long đạp phanh gấp, tiếng lốp xe rít lên chói tai, xé tan màn đêm yên tĩnh. Anh không cần phải đoán, đây không phải là một tai nạn giao thông bình thường. Đây là một cái bẫy.

Cửa chiếc xe tải mở ra, và một thân hình cao lớn, vạm vỡ bước xuống. Hắn mặc trang phục tối màu, toát lên vẻ nguy hiểm chết người. Ánh mắt sắc lạnh như diều hâu của hắn quét qua Thanh Long, và trên thái dương hắn, một vết sẹo dài hằn sâu, như một dấu ấn của những cuộc chiến đẫm máu. Thanh Long nhận ra hắn ngay lập tức – Bạch Hổ, tay sai cấp cao của Trần Đức Hùng, một kẻ khét tiếng về sự tàn nhẫn và hiệu quả. Đi cùng hắn là vài tên đàn em, tất cả đều mang theo vũ khí sắc lạnh, ánh mắt đầy sát khí.

"Ngươi đúng là một kẻ tò mò không biết sống chết," Bạch Hổ nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự lạnh lùng đến rợn người. Hắn không nói nhiều, trực tiếp ra hiệu cho đàn em tấn công. "Hắc Ưng đã cảnh báo ta về ngươi."

Thanh Long không lãng phí thời gian vào những lời lẽ vô nghĩa. Anh mở cửa xe, lao ra ngoài như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Anh biết mình đang đối mặt với nguy hiểm chết người. Dù còn "non" hơn so với hiện tại, nhưng bản năng chiến đấu của anh đã được tôi luyện qua vô số cuộc chiến. Anh né tránh một nhát dao chém thẳng vào đầu, tung ra một cú đá xoáy mạnh mẽ vào tên đàn em gần nhất, khiến hắn văng ra xa, va vào thành cầu.

"Hắc Ưng... hắn đã làm gì?" Thanh Long hỏi, giọng anh đầy giận dữ, mỗi câu chữ như được nặn ra từ kẽ răng. Anh đối mặt với Bạch Hổ, đôi mắt anh rực cháy trong màn đêm.

Bạch Hổ chỉ cười khẩy, một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt. "Ngươi tưởng ngươi đặc biệt sao? Cái thứ sức mạnh hoang dại này... nó đến từ chính cái đêm mà ngươi đang cố tìm hiểu đấy, Thanh Long." Hắn lao vào Thanh Long với tốc độ kinh hoàng, tung ra một cú đấm thép nặng như búa tạ. Thanh Long lách mình tránh được, nhưng luồng gió từ cú đấm vẫn khiến anh chao đảo.

Thanh Long đáp trả bằng một chuỗi đòn tấn công nhanh như chớp, những cú đấm và đá của anh mang theo một sức mạnh đáng kinh ngạc. Năng lượng đặc biệt trong cơ thể anh bắt đầu bộc phát, không phải hoàn toàn có kiểm soát, nhưng đủ để tạo ra những luồng khí vô hình nhưng có sức phá hoại. Anh cảm thấy một luồng điện nóng rực chạy dọc theo các cơ bắp, khiến mỗi cú ra đòn đều mang theo một uy lực khủng khiếp. Một tên đàn em khác lao tới, Thanh Long chỉ cần vung tay, một luồng khí vô hình nhưng mạnh mẽ đã hất văng hắn xuống nền cầu, khiến hắn bất tỉnh.

Bạch Hổ hơi nhíu mày, có vẻ bất ngờ trước sức mạnh của Thanh Long. Hắn không chần chừ, rút ra một con dao găm sáng loáng, lao vào tấn công. Tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng trên cầu khi Thanh Long dùng cánh tay đỡ lấy lưỡi dao, một vết cắt sâu hiện ra trên bắp tay anh, máu bắt đầu rỉ ra, nóng hổi. Đau rát, nhưng Thanh Long không hề nao núng. Cảm giác đau đớn lại càng kích thích năng lượng trong anh bùng nổ mạnh mẽ hơn.

"Cái sức mạnh trong người ngươi... nó đến từ 'Đêm Huyết Long'," Bạch Hổ tiếp tục, giọng hắn đầy vẻ chế giễu khi hắn lùi lại, nhìn chằm chằm vào vết thương trên tay Thanh Long. "Ngươi là một sản phẩm, không hơn không kém. Một món đồ chơi mà Trần Đức Hùng biết rõ hơn ai hết."

Những lời nói của Bạch Hổ như sét đánh ngang tai Thanh Long. Chúng xác nhận những nỗi sợ hãi thầm kín nhất của anh, những nghi ngờ về nguồn gốc năng lực của bản thân. Anh là một sản phẩm? Một món đồ chơi? Nỗi đau từ vết thương hòa quyện với nỗi đau tinh thần, khiến anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đang cứa vào tâm trí mình. Nhưng rồi, ánh mắt anh lại bùng lên ngọn lửa giận dữ. Dù anh là gì, anh cũng không phải là một món đồ chơi để bị điều khiển.

Thanh Long gầm lên một tiếng, năng lượng trong người anh bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Một luồng khí mạnh mẽ thoát ra từ cơ thể anh, đẩy lùi Bạch Hổ và các tên đàn em. Anh lao vào Bạch Hổ, không còn chút do dự hay dè chừng nào. Những cú đấm của anh giờ đây mang theo sức mạnh hủy diệt, mỗi đòn đều nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng. Bạch Hổ là một kẻ mạnh, nhưng hắn không thể ngờ Thanh Long lại có thể bộc phát sức mạnh đến vậy. Hắn bị Thanh Long dồn ép, liên tục né tránh những đòn tấn công như vũ bão.

Mùi khói xe nồng nặc và hơi nước sông lạnh lẽo quấn lấy trận chiến. Tiếng gió rít trên cầu, tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm gừ của Thanh Long, tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, dữ dội. Thanh Long, dù bị thương, vẫn tiếp tục tấn công, ánh mắt anh rực lửa, thể hiện ý chí sắt đá không gì lay chuyển được.

Bạch Hổ cuối cùng cũng tìm được một khoảnh khắc sơ hở, hắn tung ra một cú đá hiểm hóc vào sườn Thanh Long, khiến anh loạng choạng. Sau đó, hắn nhanh chóng lùi lại, ra hiệu cho đàn em rút lui. "Trần Đức Hùng biết rõ về nó hơn ai hết," Bạch Hổ nói thêm, giọng hắn đầy ẩn ý trước khi hắn và đàn em biến mất vào màn đêm bằng những chiếc xe đã đợi sẵn.

Thanh Long đứng đó, thở dốc, máu vẫn không ngừng chảy ra từ vết thương trên tay. Cảm giác đau rát lan tỏa khắp cơ thể, nhưng điều khiến anh đau đớn hơn cả chính là lời nói của Bạch Hổ. "Một sản phẩm... Trần Đức Hùng biết rõ về nó hơn ai hết." Những từ đó như những con dao găm, đâm thẳng vào tâm trí anh, khiến anh hoài nghi về chính bản thân mình. Liệu anh có phải là một "vật thí nghiệm," một "kết quả" của những "dự án bí mật" được nhắc đến trước đó? Liệu năng lực của anh, thứ sức mạnh mà anh đang cố gắng kiểm soát, có phải là một lời nguyền, một xiềng xích gắn liền với quá khứ đen tối đó?

Ánh đèn thành phố lấp lánh dưới màn đêm, nhưng trong mắt Thanh Long, chúng trở nên mờ ảo, không còn ý nghĩa. Anh nhìn xuống Thiên Long Ấn trên ngón tay mình, nó vẫn phát sáng mờ ảo, nhưng giờ đây, ánh sáng đó không còn mang lại cảm giác an toàn nữa, mà là một sự ám ảnh. Một cuộc chiến sinh tử đã diễn ra, và anh đã sống sót. Nhưng cái giá phải trả không chỉ là vết thương thể xác, mà còn là một vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn, một sự giằng xé nội tâm tột độ. Anh phải đối mặt với sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu. Anh phải tìm ra nguồn gốc thật sự của năng lực mình, và phải đối đầu với Trần Đức Hùng. Cuộc chiến này, giờ đây, không chỉ là vì công lý, mà còn là vì chính bản thân anh, vì sự thật về sự tồn tại của anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ