Thiên địa mỹ nhân
Chương 130

Lưới Trời Đã Giăng: Bằng Chứng Chết Người

3553 từ
Mục tiêu: Giải quyết dứt điểm cliffhanger từ Chương 129: Thanh Long sống sót và đánh bại Bạch Hổ nhờ năng lực đặc biệt bộc phát.,Khắc họa rõ nét sự bộc phát hoang dại và sức mạnh kinh hoàng của năng lực đặc biệt của Thanh Long, đồng thời gieo mầm cho sự khủng hoảng nội tâm về nó.,Thanh Long thu thập được bằng chứng quan trọng, không thể chối cãi, trực tiếp liên quan đến Trần Đức Hùng và các hoạt động phi pháp của Tập đoàn Hắc Ưng trong 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen'.,Thanh Long lên kế hoạch sử dụng bằng chứng này một cách chiến lược để buộc Trần Đức Hùng phải lộ diện và đối đầu trực tiếp.,Thiết lập tâm thế và tình huống cho cuộc đối đầu trực tiếp giữa Thanh Long và Trần Đức Hùng trong Chương 131.
Nhân vật: Thanh Long, Bạch Hổ, Lâm Phong
Mood: Tense, dramatic, determined, ominous
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh buốt của màn đêm trên cầu vượt Sông Hàn dường như thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng Thanh Long không cảm thấy gì ngoài ngọn lửa cuồng nộ đang thiêu đốt trong lồng ngực. Máu vẫn tuôn ra từ vết cắt sâu trên bắp tay, nóng hổi, rấm rứt đau, nhưng nó chẳng là gì so với cơn sóng dữ dội đang gầm thét trong huyết quản anh. Thiên Long Ấn trên ngón tay bỗng nóng rực, một nhiệt độ khác thường, như thể có một lò lửa đang âm ỉ cháy bên trong, truyền thẳng vào từng thớ thịt, từng sợi gân. Anh siết chặt nắm đấm, cảm giác như có thứ gì đó vô hình, mạnh mẽ đang trào dâng, sắp sửa xé toạc cơ thể mình. Ánh đèn thành phố nhòe đi trong mắt anh, không phải vì nước mắt, mà vì một màn sương mờ ảo màu xanh lam đang bao phủ tầm nhìn, như thể thế giới đang hòa tan vào một luồng năng lượng thuần túy.

Bạch Hổ, kẻ vừa buông lời chế giễu về nguồn gốc của anh, đang lùi lại, ánh mắt hắn trộn lẫn giữa sự cảnh giác và một thoáng hoảng sợ. Hắn không ngờ Thanh Long, một kẻ non nớt trong mắt hắn, lại có thể bộc phát sức mạnh kinh hoàng đến vậy. Thanh Long hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức, không khí lạnh lẽo dường như biến thành than hồng khi đi qua cuống họng anh. Anh không gầm lên vì đau đớn, mà là một tiếng rống giận dữ, một tiếng gầm của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, một tiếng gầm đầy phẫn uất và sức mạnh nguyên thủy. “Một sản phẩm? Một món đồ chơi? Trần Đức Hùng biết rõ hơn ai hết?” Những lời đó như trăm ngàn lưỡi dao cứa vào lòng tự tôn của anh, khiến sự phẫn nộ trong anh bùng lên như một ngọn núi lửa. Anh không quan tâm mình là gì, anh chỉ biết mình không bao giờ là thứ để người khác điều khiển. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và cả vận mệnh của ta cũng vậy!

Luồng năng lượng màu xanh lam quanh người Thanh Long bỗng chốc bùng lên dữ dội, không còn là những luồng khí vô hình mà là một ánh sáng chói lòa, rực rỡ, chiếu sáng cả một góc cầu. Gió đêm bỗng trở nên điên cuồng, rít lên từng hồi thảm thiết, như muốn xé toạc màn đêm. Những hạt mưa lất phất từ đâu bỗng trở nên nặng hạt, rơi lộp bộp xuống mặt cầu, nhưng khi chạm vào luồng năng lượng xanh quanh Thanh Long, chúng lại bốc hơi thành những làn khói mờ ảo. Thanh Long lao về phía Bạch Hổ, không còn chút dè chừng hay toan tính nào. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên đất bằng, nhưng lại mang theo sức nặng của hàng tấn thép, khiến mặt cầu rung lên khe khẽ.

Bạch Hổ hoảng loạn. Hắn đã từng chứng kiến những kẻ sở hữu năng lực đặc biệt, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể bộc phát một cách hoang dại và mạnh mẽ đến vậy. Hắn cố gắng chống trả, con dao găm lại một lần nữa lao tới, nhưng lần này, nó không thể xuyên thủng lớp năng lượng bảo vệ quanh Thanh Long. Lưỡi dao chạm vào một bức tường vô hình, tóe ra những tia lửa điện xanh lè, rồi bị bật ngược trở lại, xoáy thẳng vào vai Bạch Hổ. Hắn rên lên một tiếng đau đớn, máu tươi phun ra từ vết thương.

Thanh Long không cho hắn một cơ hội nào để thở. Anh vung tay, không phải là một cú đấm thông thường, mà là một luồng năng lượng xoáy mạnh mẽ, như một cơn lốc thu nhỏ, nhắm thẳng vào ngực Bạch Hổ. Kẻ địch không kịp phản ứng, bị luồng năng lượng đánh trúng, văng xa gần mười mét, đập mạnh vào thành cầu. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, có lẽ là xương sườn của hắn đã gãy. Bạch Hổ gục xuống, toàn thân co giật, máu bắt đầu loang ra trên nền xi măng lạnh lẽo. Ánh mắt hắn trợn trừng, vẫn còn vương vấn sự kinh hoàng tột độ, nhưng rồi dần dần lịm đi, bất động.

Thanh Long thở dốc, luồng năng lượng xanh lam quanh anh dần dần thu lại, biến mất, chỉ còn lại sự đau nhức và kiệt quệ bao trùm lấy cơ thể. Anh ngã quỵ xuống, quỳ một gối trên mặt cầu lạnh lẽo, tay chống xuống đất. Cảm giác như toàn bộ sức lực trong người đã bị rút cạn, chỉ còn lại một lớp vỏ trống rỗng. Mùi máu tanh từ vết thương của anh, và cả của Bạch Hổ, quyện vào mùi khói xe, mùi hơi nước sông, tạo thành một hỗn hợp khó chịu. Anh cảm thấy lợm giọng, muốn nôn thốc nôn tháo.

“Sức mạnh này… nó là gì?” Anh tự hỏi, giọng khàn đặc, đầy vẻ hoang mang. Anh đã từng trải qua những khoảnh khắc bộc phát sức mạnh, nhưng chưa bao giờ nó dữ dội và đáng sợ đến vậy. Nó không phải là một công cụ mà anh có thể điều khiển, mà là một con quái vật đang ngủ yên trong anh, sẵn sàng thức tỉnh và nuốt chửng tất cả. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh vẫn còn ấm, như một lời nhắc nhở về thứ năng lực bí ẩn này. Anh nhìn xuống vết lõm trên mặt đất nơi Bạch Hổ ngã, một vết lún sâu hoắm, như thể một vật thể nặng hàng tấn vừa rơi xuống. Sự hủy diệt mà anh vừa gây ra khiến anh rùng mình. Liệu có phải anh đang dần biến thành một thứ gì đó mà anh không hề mong muốn?

Khi cố gắng đứng dậy, ánh mắt anh vô tình chạm vào một vật nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo, nằm ngay cạnh cơ thể bất động của Bạch Hổ. Đó là một chiếc USB siêu nhỏ, được ngụy trang khéo léo như một mặt dây chuyền bằng thép không gỉ. Tim anh bỗng đập mạnh. Đây có thể là thứ mà Bạch Hổ đã mang theo, một manh mối quan trọng. Dù cơ thể đang rã rời, anh vẫn cố gắng với tay, những ngón tay run rẩy chạm vào vật kim loại lạnh lẽo. Anh nắm chặt chiếc USB trong lòng bàn tay, cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong màn đêm hỗn loạn. Bạch Hổ đã gục ngã, nhưng những lời nói cuối cùng của hắn vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nguyền rủa: "Ngươi... sẽ phải trả giá... Hắc Ưng... không bao giờ bỏ qua..." Hắc Ưng sẽ không bỏ qua, và Thanh Long cũng sẽ không. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

***

Tiếng còi xe ồn ào từ đường phố vọng lên mơ hồ, tiếng người nói chuyện xa xa, tất cả đều bị tấm kính cách âm dày dặn của căn hộ cũ kỹ ở chung cư Thiên Phúc chặn lại. Bên trong, không khí tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, tiếng chuông gió khẽ khàng lay động trên ban công, và đôi khi là một âm thanh năng lượng lưu chuyển rất nhỏ, rất khẽ khi chủ nhân của nó cố gắng điều hòa hơi thở. Thanh Long nằm trên chiếc giường đơn giản, vết thương trên bắp tay đã được băng bó cẩn thận bởi Lâm Phong. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở một góc phòng, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa bí ẩn.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác đau nhức râm ran khắp cơ thể, nhưng tinh thần anh lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Những lời của Bạch Hổ, hình ảnh luồng năng lượng xanh lam hủy di diệt, và cảm giác bất lực khi không thể kiểm soát hoàn toàn sức mạnh của mình cứ ám ảnh anh. Anh là một sản phẩm? Một món đồ chơi? Nỗi nghi ngờ gặm nhấm tâm can anh. Anh đã từng tự tin rằng mình có thể chế ngự mọi thứ, nhưng sức mạnh này lại là một con dao hai lưỡi, một mối đe dọa tiềm tàng ngay trong chính bản thân anh.

Lâm Phong, với cặp kính cận trễ xuống sống mũi, đang ngồi trước chiếc máy tính xách tay cũ kỹ của mình. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt gầy gò của cậu ta, làm nổi bật sự tập trung cao độ. Chiếc USB nhỏ xíu mà Thanh Long tìm được từ Bạch Hổ đã được cắm vào. Những dòng code phức tạp, những ký tự mã hóa nối tiếp nhau hiện lên trên màn hình, như một dòng thác chảy xiết của ngôn ngữ máy tính. Thanh Long dõi theo, dù mệt mỏi, anh vẫn không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

“Lâm Phong… cậu thấy gì?” Thanh Long cất tiếng hỏi, giọng anh khàn đặc, yếu ớt hơn hẳn so với thường ngày. Anh cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng một cơn đau nhói ở sườn khiến anh phải nhăn mặt.

Lâm Phong không trả lời ngay, ngón tay cậu ta thoăn thoắt lướt trên bàn phím, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Biểu cảm của cậu ta thay đổi liên tục, từ vẻ tập trung cao độ sang sự lo lắng, rồi kinh ngạc, và cuối cùng là phẫn nộ tột độ. Cậu ta hít một hơi thật sâu, như thể vừa chứng kiến một điều gì đó kinh hoàng.

“Sếp… đây không chỉ là rửa tiền…” Lâm Phong thì thào, giọng cậu ta run rẩy, “Đây là một kế hoạch thâu tóm có hệ thống… một đế chế được xây dựng trên xương máu và nước mắt của hàng trăm, hàng ngàn người.” Cậu ta quay mặt lại nhìn Thanh Long, đôi mắt sau lớp kính đầy vẻ bàng hoàng. “Hàng loạt hồ sơ tài chính, các hợp đồng ma, giao dịch chuyển tiền khổng lồ… tất cả đều được ký dưới danh nghĩa của Trần Đức Hùng. Trực tiếp liên quan đến các công ty bị phá sản trong ‘Bão Đen’, những tài sản bị thâu tóm sau ‘Đêm Huyết Long’. Sếp à, Trần Đức Hùng… hắn ta là một con quỷ.”

Thanh Long im lặng lắng nghe, trái tim anh thắt lại. Anh đã nghi ngờ, nhưng chứng cứ rành rành thế này vẫn khiến anh không khỏi rùng mình. Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn kinh doanh bẩn thỉu, Trần Đức Hùng không chỉ là một tên trùm xã hội đen. Hắn là một kẻ kiến tạo tội ác, một kẻ điều khiển mọi thứ từ trong bóng tối, một con nhện khổng lồ giăng tơ khắp mọi ngóc ngách của xã hội.

Lâm Phong tiếp tục, giọng cậu ta càng lúc càng trở nên kiên quyết: “Đây là bằng chứng không thể chối cãi, sếp! Những giao dịch này được che đậy cực kỳ tinh vi, nhưng may mắn là có những đoạn mã hóa lỗi nhỏ, đủ để tôi lần ra. Hắn ta còn có một hệ thống tài khoản ảo, rửa tiền qua hàng chục công ty con ở nước ngoài. Và quan trọng nhất… tôi tìm thấy một thư mục được mã hóa đặc biệt, chứa đựng thông tin về ‘các dự án bí mật’ mà Ông Hiệp đã nhắc đến.”

Thanh Long nhíu mày. “Các dự án bí mật?” Cái tên này lại xuất hiện. Anh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. “Nó là gì?”

Lâm Phong lắc đầu. “Tôi chưa giải mã được hoàn toàn, sếp. Nó quá phức tạp, có vẻ như được bảo vệ bởi một công nghệ không phải của thế giới này… hoặc ít nhất là không phải của chúng ta. Nhưng tôi có thể khẳng định, nó liên quan đến những nghiên cứu gen, những thí nghiệm trên con người… và một phần trong đó đề cập đến một loại ‘phôi đặc biệt’ được cấy ghép vào những đứa trẻ sơ sinh có gen phù hợp.”

Lời của Lâm Phong như một nhát dao đâm thẳng vào tim Thanh Long. "Phôi đặc biệt... cấy ghép vào đứa trẻ sơ sinh... gen phù hợp..." Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong đầu anh bỗng chốc nối lại, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Năng lực của anh, nguồn gốc của nó, những lời của Bạch Hổ… Tất cả dường như đều xoay quanh những ‘dự án bí mật’ này. Anh là một sản phẩm, một ‘phôi đặc biệt’ được cấy ghép? Cảm giác buồn nôn lại dâng lên, nhưng lần này không phải vì vết thương, mà vì sự thật tàn khốc đang dần lộ diện. Anh cảm thấy một sự hỗn loạn khủng khiếp trong tâm trí, một cơn bão tố của sự hoài nghi và phẫn nộ.

“Tiếp tục đi, Lâm Phong,” Thanh Long nghiến răng, giọng anh trở nên lạnh lùng và kiên quyết. “Giải mã tất cả. Không được bỏ sót bất cứ thứ gì. Chúng ta cần biết rõ bộ mặt thật của Trần Đức Hùng, và cả… sự thật về bản thân tôi.”

Lâm Phong gật đầu, cậu ta biết Thanh Long đang trải qua một cuộc khủng hoảng lớn. Nhưng cậu ta cũng nhìn thấy ngọn lửa quyết tâm cháy rực trong đôi mắt của sếp mình. “Sếp cứ yên tâm. Tôi sẽ không để bất cứ thứ gì thoát khỏi tầm mắt của mình. Hắc Ưng… Trần Đức Hùng… sẽ phải trả giá cho những gì hắn đã làm.”

Không khí trong căn hộ bỗng trở nên nặng nề, tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, một quyết tâm sắt đá. Bên ngoài, thành phố Thiên Hải vẫn tiếp tục nhịp sống hối hả của nó, không hề hay biết rằng, từ một căn hộ cũ kỹ, một trận chiến định mệnh đang được chuẩn bị, một trận chiến sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện của cả thành phố này.

***

Mặt trời trưa gay gắt đổ xuống thành phố Thiên Hải, phản chiếu lấp lánh trên những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép. Tại tầng cao nhất của Tập đoàn Thiên Khải, nơi ánh nắng không thể xuyên qua lớp kính màu đặc biệt, không khí lại chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Thanh Long, dù vết thương trên bắp tay vẫn còn nhức nhối, nhưng đã thay một bộ vest đen may đo tinh tế, áo sơ mi lụa trắng cao cấp. Anh ngồi trước bàn làm việc rộng lớn, ánh mắt sắc bén, tràn đầy uy lực, không còn một chút dấu vết nào của sự kiệt quệ và hoang mang đêm qua. Căn phòng, dù chỉ là văn phòng tạm với vài nhân viên cốt cán, vẫn toát lên vẻ sang trọng, hiện đại.

Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím lách cách đều đặn của Lâm Phong, tiếng điện thoại reo khẽ từ phòng ngoài… tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và hiệu quả. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng quyện với mùi điều hòa không khí, mang theo một chút hương kim loại từ các thiết bị công nghệ tiên tiến.

Lâm Phong trình bày kết quả phân tích cuối cùng, những dữ liệu đã được tổng hợp lại thành một báo cáo chi tiết. “Sếp, tất cả đã sẵn sàng. Chúng ta có đủ bằng chứng để buộc Trần Đức Hùng phải vào tù và lật đổ toàn bộ đế chế Hắc Ưng. Các giao dịch tài chính bất hợp pháp, các công ty ma, những thỏa thuận mờ ám… tất cả đều được truy vết về một tài khoản chính, đứng tên Trần Đức Hùng. Thậm chí còn có những đoạn ghi âm và email bị mã hóa đã được khôi phục, cho thấy hắn ta đã ra lệnh trực tiếp trong ‘Đêm Huyết Long’ và thao túng ‘Bão Đen’ để thâu tóm tài sản.”

Thanh Long lắng nghe, đôi mắt anh nheo lại, những đường nét góc cạnh trên gương mặt càng trở nên sắc lạnh. Anh đặt khuỷu tay lên bàn, đan các ngón tay vào nhau, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lâm Phong. Trong khoảnh khắc này, anh không còn là chàng trai trẻ tuổi còn bối rối vì sức mạnh của mình. Anh là Thanh Long, kẻ thống trị Thiên Hải, người sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ ai.

“Trần Đức Hùng đã chơi trò mèo vờn chuột quá lâu rồi,” Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Đã đến lúc hắn phải lộ diện. Hắn nghĩ hắn có thể thao túng tất cả từ trong bóng tối? Hắn lầm rồi. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.”

Lâm Phong gật đầu, nhưng vẫn còn chút lo lắng. “Sếp, rò rỉ thông tin như vậy rất nguy hiểm. Hắc Ưng sẽ trả đũa dữ dội. Mạng lưới của hắn rất rộng, có thể chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”

Thanh Long nhếch môi nở một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng ánh mắt anh lại lạnh như băng. “Nguy hiểm? Ta đã quen với nó rồi, Lâm Phong. Mạng lưới của hắn rộng, nhưng không thể che phủ cả bầu trời. Hắn có thể điều khiển những con rối nhỏ, nhưng không thể điều khiển được dư luận, không thể kiểm soát được sự phẫn nộ của công chúng khi sự thật bị phơi bày.” Anh ngừng một lát, rồi ra lệnh, giọng nói trở nên dứt khoát và mạnh mẽ: “Cứ làm theo lời tôi. Chia nhỏ bằng chứng ra. Gửi một phần nhỏ nhưng đắt giá nhất đến các cơ quan điều tra tài chính độc lập. Đảm bảo tính ẩn danh tuyệt đối. Sử dụng những kênh an toàn nhất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.”

Lâm Phong lập tức hiểu ý. “Vậy còn các nhà báo sạch, sếp muốn…”

“Chỉ những người thực sự đáng tin cậy. Những người có tâm và có tầm, không thể bị mua chuộc. Hãy để họ tự tìm ra mối liên hệ, tự điều tra, tự phơi bày. Chúng ta sẽ là ngọn gió thổi bùng lên ngọn lửa, nhưng sẽ không trực tiếp đốt cháy. Như vậy, Trần Đức Hùng sẽ không thể đổ lỗi cho chúng ta.” Thanh Long nói, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của một chiến lược gia. “Chúng ta sẽ khiến hắn không thể ngồi yên trên cái ghế dơ bẩn đó nữa. Hắn sẽ buộc phải ra mặt, để tự bảo vệ mình, để ngăn chặn thông tin lan rộng. Đó chính là điều ta muốn.”

Lâm Phong gật đầu lia lịa, nhanh chóng bắt tay vào thực hiện chỉ thị. Cậu ta biết đây là một nước cờ cực kỳ táo bạo, một canh bạc lớn, nhưng cũng là cách duy nhất để đối phó với một kẻ thù xảo quyệt và quyền lực như Trần Đức Hùng.

Thanh Long tựa lưng vào ghế da cao cấp, thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng anh vẫn còn một nỗi lo lắng mơ hồ. Cuộc chiến này, anh biết, sẽ không hề dễ dàng. Trần Đức Hùng sẽ không chỉ ngồi yên chịu trận. Hắn ta sẽ phản công, và có thể sẽ là một đòn chí mạng. Lời đe dọa của Bạch Hổ vẫn văng vẳng bên tai, rằng Hắc Ưng biết rõ về anh, về năng lực của anh. Điều đó khiến anh không khỏi rùng mình. Nhưng dù sao, anh cũng không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đối mặt với sự thật, đối mặt với kẻ thù, và đối mặt với chính bản thân mình. Hương vị của quyền lực, và của sự thật, đều khiến anh say, nhưng anh biết, để có được chúng, anh phải trả một cái giá không hề nhỏ.

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải trải dài dưới chân, những tòa nhà cao vút, những con đường tấp nập. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát khao cháy bỏng muốn kiểm soát tất cả, muốn mang lại trật tự cho cái đô thị hỗn loạn này. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và cả thành phố này cũng vậy. Anh sẽ không bao giờ để bất cứ ai biến anh thành món đồ chơi. Cuộc chiến này, dù khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ chiến thắng. Ngọn lửa trong mắt anh càng lúc càng cháy rực, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ