Thanh Long đưa tay vuốt nhẹ cằm, ánh mắt vẫn nán lại nơi bụi hồng nhung thêm vài giây, rồi anh quay người, bước vào biệt thự. Anh biết Hồng Liên sẽ không tấn công anh lúc này. Cô chỉ đang quan sát. Nhưng tại sao? Nhiệm vụ của cô là gì? Hay cô ta đang tìm kiếm điều gì đó ở anh?
Anh bước vào bên trong biệt thự, bỏ lại sau lưng bóng đêm đang dần bao trùm, và cả bóng hình bí ẩn của Hồng Liên. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Anh mỉm cười. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và bí ẩn, nhưng Thanh Long biết, anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chinh phục tất cả, cả thương trường lẫn thế giới ngầm, và cả những bóng hồng tuyệt sắc đang vây quanh anh. Bởi vì, ở Thiên Hải này, anh nói là luật. Và luật của anh, chính là quyền lực tối thượng.
***
Sáng muộn tại Tập Đoàn Thiên Khải, một khối kiến trúc chọc trời vươn mình kiêu hãnh giữa lòng đô thị Thiên Hải. Toàn bộ tòa nhà được bao phủ bởi kính và thép, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ, tạo nên một vẻ đẹp vừa hiện đại vừa uy nghi. Thiết kế tối giản nhưng sang trọng, mỗi góc cạnh đều toát lên sự tinh tế và quyền lực. Bên trong, không khí chuyên nghiệp, bận rộn và căng thẳng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của giới kinh doanh. Tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ, những tiếng gõ phím lách cách từ hàng trăm bàn làm việc, tiếng điện thoại reo liên hồi và tiếng thang máy di chuyển êm ái lên xuống các tầng. Mùi điều hòa không khí trong lành, thoang thoảng mùi cà phê mới pha, mùi mực in và đôi khi là mùi kim loại nhè nhẹ từ các thiết bị công nghệ tiên tiến, lấp đầy không gian.
Trong văn phòng Chủ tịch trên tầng cao nhất, Thanh Long ngồi đối diện với Anh Hoàng, người trợ lý trung thành và hiệu quả của anh. Căn phòng rộng lớn với tầm nhìn bao quát toàn thành phố, nội thất được làm từ gỗ óc chó cao cấp, da thật và thép không gỉ. Một màn hình máy chiếu khổng lồ đang hiển thị những biểu đồ phức tạp, các con số nhảy múa và thông tin chi tiết về một công ty đối thủ mới nổi: Vĩnh Phát. Thanh Long, trong bộ vest Armani màu xám than được cắt may hoàn hảo, chiếc áo sơ mi lụa trắng bó sát tôn lên vóc dáng săn chắc, nhấp một ngụm cà phê đen sánh, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng con số, từng chi tiết trên màn hình. Mỗi cử động của anh đều toát lên sự tự tin, điềm tĩnh đến đáng sợ.
“Tên Vĩnh Phát này có vẻ ranh ma hơn Giám đốc Hùng nhiều, thưa sếp,” Anh Hoàng bắt đầu, giọng nói chuyên nghiệp nhưng ẩn chứa một chút lo lắng. Anh Hoàng, với mái tóc chải gọn gàng và bộ vest chỉnh tề, luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc, tập trung. “Hắn đang cố gây sức ép lên các đối tác của chúng ta bằng thủ đoạn không chính đáng. Những hợp đồng cung ứng vật liệu bị trì hoãn, một số đối tác vận chuyển đột ngột rút lui, thậm chí có cả những tin đồn thất thiệt lan truyền trên thị trường.”
Thanh Long khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy mị lực xuất hiện. “Hắc Ưng đã bắt đầu dùng chiêu trò ‘mượn đao giết người’ rồi sao? Thú vị.” Giọng anh trầm ấm, mang theo sự sắc bén không thể nhầm lẫn. “Tên Vĩnh Phát này chắc hẳn là một quân cờ mới mà Hắc Ưng muốn dùng để thăm dò ta. Nhưng chúng ta sẽ cho hắn thấy, Thiên Long không phải là con mồi dễ xơi. Đây không phải là trò chơi của lũ trẻ con, đây là trận chiến. Và trong trận chiến của ta, không có chỗ cho kẻ yếu.” Anh đặt tách cà phê xuống bàn kính, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. “Kế hoạch A, B, C… chuẩn bị sẵn sàng. Anh Hoàng, tôi muốn một bản báo cáo chi tiết về mọi động thái của Vĩnh Phát trong vòng 24 giờ tới. Cụ thể từng đối tác, từng dòng tiền, từng cá nhân có liên quan. Đừng bỏ sót bất cứ điều gì.”
Anh Hoàng nhanh chóng ghi chép vào chiếc máy tính bảng của mình. “Vâng, thưa sếp. Mọi thứ đã sẵn sàng theo chỉ thị của ngài. Chúng ta đã dự đoán được những bước đi này của Hắc Ưng sau vụ Giám đốc Hùng. Đội ngũ pháp lý đã xem xét các điều khoản hợp đồng với các đối tác hiện tại, và chúng ta có một số lựa chọn để phản công.”
Thanh Long gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh. “Tốt. Hãy triển khai kế hoạch A trước. Dùng áp lực pháp lý để khiến những đối tác đang dao động phải suy nghĩ lại. Đồng thời, tôi muốn anh liên hệ với Lão Gia Trần. Nói với ông ấy rằng tôi có một món quà nhỏ muốn gửi tặng. Hãy để Vĩnh Phát biết rằng, động vào Thiên Long không chỉ là đối đầu với một doanh nghiệp, mà là đối đầu với cả một mạng lưới.”
Anh Hoàng hơi ngạc nhiên, Lão Gia Trần là một nhân vật có tiếng tăm trong giới kinh doanh ngầm, có mối quan hệ rộng khắp và ảnh hưởng sâu sắc. Việc Thanh Long trực tiếp liên hệ với ông ấy cho thấy mức độ nghiêm trọng của tình hình. “Vâng, thưa sếp. Tôi sẽ liên hệ ngay lập tức.”
Thanh Long đứng dậy, tiến đến cửa sổ lớn, phóng tầm mắt ra bên ngoài. Thành phố Thiên Hải sầm uất, hàng triệu con người đang hối hả với cuộc sống của mình. Dưới chân anh, cả một thế giới đang vận hành, và anh là một trong những người nắm giữ sợi dây điều khiển. “Anh Hoàng, hãy nhớ,” giọng anh vang vọng, đầy quyền lực, “ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Bất cứ ai dám phá vỡ quy tắc của ta, đều sẽ phải trả giá.” Anh quay lại nhìn Anh Hoàng, ánh mắt sắc như dao. “Hắc Ưng nghĩ hắn có thể thao túng thị trường bằng những thủ đoạn bẩn thỉu đó, nhưng hắn không biết rằng, những gì hắn làm chỉ càng củng cố thêm vị thế của ta. Mỗi thử thách đều là một cơ hội để ta vươn lên mạnh mẽ hơn.”
Anh Hoàng cúi đầu, lòng tin vào vị sếp trẻ tuổi này càng thêm vững chắc. “Tôi hiểu, thưa sếp. Thiên Khải sẽ không bao giờ lùi bước.” Anh cảm nhận được sức mạnh toát ra từ Thanh Long, một sức mạnh không chỉ đến từ trí tuệ hay tài chính, mà còn từ một thứ gì đó sâu thẳm hơn, bí ẩn hơn. Anh Hoàng biết, Thanh Long không chỉ đơn thuần là một doanh nhân, anh còn là một chiến lược gia, một người có khả năng nhìn thấu mọi âm mưu và biến nguy thành cơ. Những đối thủ như Vĩnh Phát, hay thậm chí cả Hắc Ưng, có lẽ vẫn chưa thực sự hiểu được họ đang đối mặt với ai.
***
Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cả một góc trời, Sân Vận Động Quốc Gia hiện ra lộng lẫy dưới ánh nắng cuối ngày. Kiến trúc hiện đại, mái vòm lớn uốn lượn mềm mại nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ, và những khán đài rộng lớn có thể chứa hàng vạn người. Hôm nay, một trận đấu bóng đá quan trọng đang diễn ra, biến cả sân vận động thành một biển người và âm thanh. Tiếng reo hò cổ vũ cuồng nhiệt, tiếng nhạc sôi động từ loa phóng thanh, và tiếng bình luận viên vang vọng khắp khán đài, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, tràn đầy năng lượng. Mùi cỏ non xanh mướt hòa quyện với mùi mồ hôi, mùi bắp rang bơ thơm lừng và đồ ăn nhanh từ các quầy hàng xung quanh, kích thích mọi giác quan.
Giữa biển người chen chúc, Thanh Long và Tiểu Linh ngồi trên khán đài VIP, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ sân cỏ. Thanh Long đã mua cho Tiểu Linh một túi bắp rang bơ lớn và hai ly nước ngọt mát lạnh. Anh nhìn Tiểu Linh với ánh mắt dịu dàng, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành hiện rõ trên môi. Mái tóc dài xoăn nhẹ màu hạt dẻ của Tiểu Linh bay trong gió nhẹ, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé không ngừng dõi theo trái bóng trên sân, tràn đầy vẻ háo hức và ngưỡng mộ.
“Oa, em chưa bao giờ nghĩ sẽ được xem trực tiếp thế này, cảm ơn anh Long!” Tiểu Linh thốt lên, giọng trong trẻo, tràn đầy niềm vui. Cô bé quay sang nhìn Thanh Long, đôi mắt sáng rực. “Thật là náo nhiệt quá! Không khí ở đây thật khác biệt so với khi xem qua TV.”
Thanh Long cười nhẹ, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Tiểu Linh. Cảm giác ấm áp và thuần khiết từ cô bé như xua tan đi mọi căng thẳng, mọi toan tính trong thế giới kinh doanh khắc nghiệt của anh. “Chỉ cần em vui là được. Em thích không khí này chứ?” Anh cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ Tiểu Linh, một cảm giác mà anh hiếm khi tìm thấy ở những người khác.
Tiểu Linh gật đầu mạnh, mái tóc đung đưa theo nhịp. “Rất thích ạ! Cảm ơn anh Long đã đưa em đi chơi. Lần đầu tiên em được đến một nơi lớn và đông vui như thế này.” Cô bé không ngừng nhón tay lấy từng hạt bắp rang bơ, thi thoảng lại đưa mắt nhìn Thanh Long với vẻ mặt rạng rỡ. Sự hồn nhiên và trong sáng của Tiểu Linh là một luồng gió mát lành trong cuộc sống đầy sóng gió của Thanh Long.
Thanh Long đặt tay lên vai Tiểu Linh, cảm nhận sự nhỏ bé nhưng đầy sức sống của cô bé. Anh trao cho cô ánh nhìn đầy ân cần, bảo vệ. Anh biết, Tiểu Linh là một trong những lý do khiến anh không ngừng cố gắng, không ngừng vươn lên. Anh muốn bảo vệ nụ cười này, sự hồn nhiên này khỏi những góc khuất tăm tối của thế giới mà anh đang phải đối mặt.
Từ một góc khuất trên khán đài, khuất sau một cột bê tông khổng lồ, Hồng Liên ẩn mình trong bóng tối. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô hòa vào đám đông, gần như vô hình. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, không chớp, dõi theo từng cử chỉ của Thanh Long và Tiểu Linh. Cô mặc một bộ đồ thể thao tối màu, bó sát, tôn lên đường cong cơ thể và sự nhanh nhẹn. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt.
Hồng Liên siết chặt tay, những ngón tay thon dài ghim chặt vào lòng bàn tay. Cô đã theo dõi Thanh Long. Không chỉ từ Biệt Thự Vùng Ngoại Ô đêm qua, mà là từ lúc anh rời Tập Đoàn Thiên Khải. Cô đã chứng kiến cách anh đối phó với những thông tin về đối thủ mới, sự điềm tĩnh và quyết đoán của anh. Và giờ đây, cô lại thấy anh ở đây, bên cạnh một cô gái trẻ trung, trong sáng. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng cô, không phải ghen tuông, mà là một sự tò mò mãnh liệt, xen lẫn một chút... khó chịu.
“Hắn ta… có quá nhiều khía cạnh,” Hồng Liên thầm nghĩ, giọng nói nội tâm của cô vang lên trong đầu, lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự phức tạp. Cô là một sát thủ, được huấn luyện để không có cảm xúc, để hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo. Nhưng Thanh Long, anh ta luôn phá vỡ mọi quy tắc trong tâm trí cô. Sức mạnh của anh, sự bí ẩn của anh, và cả sự dịu dàng hiếm hoi anh dành cho cô bé kia, đều khiến cô bận tâm.
Bỗng, Hồng Liên thoáng thấy một bóng người lạ lướt qua phía khán đài đối diện, ánh mắt sắc bén của cô lập tức khóa chặt lấy hắn. Người đó mặc áo khoác đen trùm đầu, cố gắng hòa lẫn vào đám đông nhưng lại có một sự vội vã đáng ngờ. Ngay lập tức, Hồng Liên nheo mắt, tay khẽ đặt lên chuôi dao Dạ Ảnh Dao ẩn trong áo. Đó là một con dao găm nhỏ, lưỡi sắc bén như dao cạo, là vật bất ly thân của cô. Trực giác của cô mách bảo rằng có điều gì đó không ổn. Người đó không phải là một cổ động viên bình thường.
Cô lướt nhanh qua đám đông, không một tiếng động, như một bóng ma. Cả giác quan của cô đều được đẩy lên mức cao nhất. Dù nhiệm vụ của cô là quan sát, nhưng cô không thể bỏ qua bất kỳ mối đe dọa tiềm tàng nào nhắm vào Thanh Long, dù lý do là gì đi nữa. Có lẽ là vì cô muốn tìm hiểu thêm về anh, hay có lẽ là vì một lý do sâu xa hơn mà chính cô cũng chưa thể gọi tên.
Tiểu Linh chợt quay sang Thanh Long, ánh mắt vẫn lấp lánh niềm vui. “Anh Long, anh có biết đá bóng không? Anh có vẻ rất mạnh mẽ, chắc đá bóng cũng giỏi lắm!”
Thanh Long mỉm cười, khẽ xoa đầu cô bé. “Anh biết một chút. Nhưng anh thích xem hơn là chơi.” Anh cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một cảm giác lạnh lẽo sắc bén từ phía xa, rồi nó nhanh chóng biến mất. Hồng Liên. Cô ta lại hành động rồi sao? Anh nhếch mép, ánh mắt lướt qua đám đông, nhưng không tìm thấy bóng dáng cô. Một trò chơi mèo vờn chuột thú vị. Anh biết cô sẽ không làm gì hại đến Tiểu Linh. Cô ta có lẽ đang bảo vệ anh, theo cách riêng của mình.
Hồng Liên tiếp tục đuổi theo bóng người lạ. Hắn ta khá nhanh, luồn lách qua đám đông một cách khéo léo. Nhưng Hồng Liên còn nhanh hơn. Cô ta không quan tâm đến trận đấu, không quan tâm đến tiếng reo hò. Mục tiêu duy nhất của cô là cái bóng bí ẩn kia. Đến một góc khuất, người đàn ông đó dừng lại, lấy điện thoại ra và thì thầm vào đó. Hồng Liên áp sát, nín thở, lắng nghe. Những từ ngữ rời rạc, liên quan đến “mục tiêu”, “thông tin mật”, “giao dịch” lọt vào tai cô. Rõ ràng, đây không phải là một cổ động viên bình thường, mà là một kẻ do thám, hoặc tệ hơn. Khi người đàn ông định quay đi, Hồng Liên vọt ra, nhanh như chớp. Một cú đánh chí mạng vào gáy, người đàn ông đổ sụp xuống, bất tỉnh. Cô nhanh chóng lục soát người hắn, lấy đi một chiếc USB nhỏ và một chiếc điện thoại, rồi kéo hắn vào một góc tối hơn, ẩn mình sau những chiếc ghế không người. Mọi việc diễn ra trong tích tắc, không một ai trong đám đông cuồng nhiệt nhận ra. Hồng Liên liếc nhìn chiếc USB trong tay, ánh mắt sắc lạnh. Mối nguy hiểm vừa được hóa giải, nhưng bí ẩn thì vẫn còn đó. Cô lại phóng tầm mắt về phía Thanh Long, thấy anh vẫn đang cười nói với Tiểu Linh. Một tia cảm xúc lạ lướt qua đôi mắt cô, trước khi cô lại biến mất vào bóng tối của sân vận động.
***
Tối muộn, trụ sở Công An Thành Phố chìm trong ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Tòa nhà hành chính kiên cố, kiến trúc đơn giản, với nhiều xe công vụ đỗ bên ngoài, tạo nên một không khí nghiêm túc, có phần u ám. Tiếng điện thoại reo liên hồi từ các phòng ban khác, tiếng máy in hoạt động không ngừng, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, và tiếng bước chân vội vã của các cán bộ điều tra trên hành lang. Mùi giấy tờ cũ, mực in, cà phê đặc quánh và đôi khi là mùi thuốc lá thoang thoảng lấp đầy không gian, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, bận rộn.
Thanh Long ngồi trong phòng làm việc của Đại úy Minh. Căn phòng không quá lớn, tường màu be, với một bàn làm việc gỗ cũ kỹ chất đầy hồ sơ. Đại úy Minh, với dáng người vạm vỡ trong bộ quân phục cảnh sát chỉnh tề, khuôn mặt cương nghị và đôi mắt sắc bén, ngồi đối diện. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà rọi thẳng xuống, khiến không gian càng thêm phần ngột ngạt. Đại úy Minh liên tục đặt ra những câu hỏi về các hoạt động kinh doanh của Thanh Long, về nguồn gốc tài chính của Tập Đoàn Thiên Khải, và những dự án đang triển khai. Giọng điệu của anh ta chậm rãi, dò xét, nhưng mỗi câu hỏi đều như một mũi kim sắc nhọn, cố gắng chọc thủng lớp vỏ bọc điềm tĩnh của Thanh Long.
“Thiên Long của cậu vươn lên quá nhanh, Thanh Long,” Đại úy Minh khẽ gõ ngón tay lên tập tài liệu dày cộp trước mặt, tạo ra những tiếng động khô khốc, vang vọng trong căn phòng. “Chúng tôi đã theo dõi rất kỹ. Từ một văn phòng nhỏ, cậu đã xây dựng một đế chế chỉ trong vài năm. Mọi thứ đều hợp pháp, đúng quy trình. Nhưng điều đó lại càng khiến chúng tôi phải đặt câu hỏi. Sức mạnh tài chính của cậu đến từ đâu? Và tại sao, ngay sau khi cậu xuất hiện, thị trường Thiên Hải lại có những biến động lớn như vậy?”
Thanh Long nhản nhơ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt sắc bén đối diện với Đại úy Minh, không hề né tránh. Anh giữ vẻ mặt bình thản, như thể đây chỉ là một cuộc trò chuyện xã giao thông thường. “Tôi chỉ là một doanh nhân làm ăn chân chính, Đại úy Minh. Tôi có tài năng, có tầm nhìn, và tôi biết cách nắm bắt cơ hội. Chẳng lẽ ở Thiên Hải này, một người trẻ tuổi không được phép thành công nhanh chóng sao? Nếu ngài có bằng chứng cụ thể về hành vi phạm pháp của tôi, xin cứ việc đưa ra. Còn không, những câu hỏi mang tính suy đoán như thế này chỉ phí thời gian của cả hai.”
Đại úy Minh không nao núng trước sự điềm tĩnh của Thanh Long. Anh ta im lặng một lát, đôi mắt sắc lạnh không rời khỏi Thanh Long, như muốn đọc thấu tâm can đối phương. Rồi, bất ngờ, anh ta chuyển hướng câu chuyện, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo một sự bí ẩn khó tả. “Chúng tôi đang điều tra một số vụ việc cũ, liên quan đến các ‘thế lực ngầm’ đã bị thanh trừng cách đây 20 năm… Đêm Huyết Long, cậu có nghe nói đến không, Thanh Long?”
Nghe đến cụm từ “Đêm Huyết Long”, Thanh Long khẽ rùng mình. Một ký ức đau thương, bị chôn vùi sâu thẳm trong tâm trí anh, bỗng chốc trỗi dậy. Bàn tay anh nắm chặt tách trà, những khớp ngón tay hơi trắng bệch. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng anh nhanh chóng che giấu nó bằng một nụ cười nhạt. Trong lòng anh dậy sóng, những hình ảnh chớp nhoáng, những âm thanh hỗn loạn, những gương mặt thân quen trong đêm mưa máu lửa 20 năm trước bỗng ùa về. Anh đã cố gắng quên đi, đã cố gắng chôn vùi tất cả. Nhưng Đại úy Minh, với một câu hỏi đơn giản, đã khơi dậy một vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn anh.
“Đêm Huyết Long?” Thanh Long lặp lại, cố gắng giữ giọng điệu thờ ơ nhất có thể, như thể anh chưa từng nghe thấy cái tên đó. “Nghe có vẻ như một câu chuyện cổ tích dành cho trẻ con. Tôi không quan tâm đến những chuyện cũ rích, Đại úy Minh. Tôi chỉ quan tâm đến hiện tại và tương lai của Thiên Khải.”
Đại úy Minh không bỏ qua sự thay đổi nhỏ trong ánh mắt Thanh Long, dù chỉ là thoáng qua. Anh ta nhướn mày. “Không hẳn là chuyện cổ tích đâu, Thanh Long. Đó là một sự kiện chấn động, liên quan đến sự biến mất của một số nhân vật quan trọng trong giới ngầm, và cả một số gia tộc quyền lực. Và tôi thấy có vài điểm trùng hợp đáng ngờ giữa sự trỗi dậy của cậu và những biến động đó. Giống như… cậu đang lấp đầy khoảng trống mà những thế lực cũ để lại.” Anh ta đặt một bức ảnh cũ kỹ lên bàn. Đó là một bức ảnh đen trắng, chụp một nhóm người, trong đó có một người đàn ông với khuôn mặt có nét tương đồng với Thanh Long, nhưng trẻ hơn nhiều.
Thanh Long nhìn bức ảnh, trái tim anh như thắt lại. Đó là cha anh. Và đó là đêm định mệnh. Anh dằn nén cảm xúc, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng. “Đó là quá khứ, Đại úy Minh. Tôi không phải là cha tôi. Tôi là Thanh Long.” Anh đứng dậy, đặt tách trà xuống bàn. “Nếu ngài không có bằng chứng cụ thể về hành vi phạm pháp của tôi, có lẽ tôi nên về rồi. Công việc của tôi còn rất nhiều. Hàng ngàn nhân viên của Thiên Khải đang chờ đợi quyết định của tôi.”
Đại úy Minh cũng đứng dậy, ánh mắt dò xét không rời Thanh Long. “Luật pháp là trên hết, Thanh Long. Và sự thật, sớm muộn gì cũng sẽ được phơi bày. Dù là 20 năm trước, hay là ngay bây giờ.” Anh ta đưa tay ra, một cái bắt tay lạnh lẽo và đầy ẩn ý.
Thanh Long lạnh lùng bắt tay Đại úy Minh, ánh mắt hai người giao nhau đầy thách thức. Một luồng điện vô hình xẹt qua giữa hai người đàn ông. Anh cảm nhận rõ sức nặng của quá khứ, của bí mật mà anh đã chôn giấu bao năm, và sự dò xét không ngừng nghỉ từ phía cảnh sát. Khi anh quay lưng bước ra khỏi phòng, Đại úy Minh vẫn đứng đó, đôi mắt như xuyên thấu bóng lưng anh.
Thanh Long bước ra khỏi trụ sở công an, hít một hơi thật sâu không khí ban đêm của Thiên Hải. Trăng đã lên cao, soi sáng con đường anh đi. Anh cảm nhận được một cơn đau nhói trong lồng ngực, những ký ức về Đêm Huyết Long vẫn còn ám ảnh. Nguồn gốc năng lực đặc biệt của anh, sự biến mất bí ẩn của gia đình, và lời thề sẽ quay lại để tìm kiếm sự thật. Tất cả đều liên quan đến đêm đó. Anh biết, cuộc đối đầu với Đại úy Minh chỉ là khởi đầu. Sự thật sẽ bị phơi bày, và anh phải chuẩn bị cho điều đó.
Anh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của bí mật và quá khứ, lại đắng chát đến tận xương tủy. Thanh Long biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai hơn nữa. Anh không chỉ phải đối mặt với những kẻ thù trên thương trường, trong thế giới ngầm, mà còn phải đối mặt với chính quá khứ của mình. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Bởi vì, ở Thiên Hải này, anh nói là luật. Và luật của anh, chính là quyền lực tối thượng. Anh sẽ không để bất cứ ai phá vỡ nó.