Thiên địa mỹ nhân
Chương 131

Lời Thách Thức Của Hắc Ưng: Bóng Đêm Từ Quá Khứ

5035 từ
Mục tiêu: Giải quyết dứt điểm cliffhanger từ Chương 130: Trần Đức Hùng phản ứng mạnh mẽ với thông tin rò rỉ, phẫn nộ và quyết định đối đầu.,Trần Đức Hùng xuất hiện trực tiếp, đầy uy quyền và mưu mô, buộc Thanh Long phải đối mặt với hắn.,Tiết lộ những mảnh ghép kinh hoàng đầu tiên về âm mưu 'Đêm Huyết Long' và mối liên hệ bí ẩn của nó với Thanh Long, năng lực đặc biệt của anh.,Thách thức Thanh Long đối mặt với sự thật đen tối về quá khứ của chính mình, đẩy anh vào khủng hoảng nội tâm sâu sắc.,Thiết lập cuộc đối đầu trực diện giữa Thanh Long và Trần Đức Hùng, đánh dấu khởi đầu cho giai đoạn cao trào của Arc.,Duy trì bối cảnh '5 năm trước', thể hiện sự non trẻ nhưng đầy tiềm năng và bản lĩnh của Thanh Long khi đối mặt với thế lực hùng mạnh.
Nhân vật: Thanh Long, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Lâm Phong, Anh Hoàng
Mood: Tense, dramatic, mysterious, revealing, powerful, psychological
Kết chương: [object Object]

Thanh Long tựa lưng vào ghế da cao cấp, thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng anh vẫn còn một nỗi lo lắng mơ hồ. Cuộc chiến này, anh biết, sẽ không hề dễ dàng. Trần Đức Hùng sẽ không chỉ ngồi yên chịu trận. Hắn ta sẽ phản công, và có thể sẽ là một đòn chí mạng. Lời đe dọa của Bạch Hổ vẫn văng vẳng bên tai, rằng Hắc Ưng biết rõ về anh, về năng lực của anh. Điều đó khiến anh không khỏi rùng mình. Nhưng dù sao, anh cũng không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đối mặt với sự thật, đối mặt với kẻ thù, và đối mặt với chính bản thân mình. Hương vị của quyền lực, và của sự thật, đều khiến anh say, nhưng anh biết, để có được chúng, anh phải trả một cái giá không hề nhỏ.

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải trải dài dưới chân, những tòa nhà cao vút, những con đường tấp nập. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát khao cháy bỏng muốn kiểm soát tất cả, muốn mang lại trật tự cho cái đô thị hỗn loạn này. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và cả thành phố này cũng vậy. Anh sẽ không bao giờ để bất cứ ai biến anh thành món đồ chơi. Cuộc chiến này, dù khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ chiến thắng. Ngọn lửa trong mắt anh càng lúc càng cháy rực, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến.

***

Đêm Thiên Hải chìm trong màn đen tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng bạc vờn trên những ngọn cây cổ thụ rợp bóng trong biệt thự vùng ngoại ô. Nơi đây, kiến trúc đa dạng, từ những nét cổ điển phương Tây kiêu sa đến sự hiện đại tối giản, tất cả đều được bao bọc bởi bức tường rào cao ngất và cổng tự động bằng sắt rèn tinh xảo, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Trong màn đêm yên ắng, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng chim đêm khe khẽ gọi bạn, tiếng gió lướt qua kẽ lá xào xạc như lời thì thầm của một linh hồn cổ xưa, hay xa xa là tiếng chó sủa vọng lại từ một trang viên khác. Một mùi hương thoang thoảng của hoa nhài đêm cùng với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều bảng lảng trong không khí, đôi lúc lại xen lẫn mùi nước hoa đắt tiền phảng phất từ bên trong cánh cửa mở hờ nào đó. Bầu không khí tại đây luôn toát lên vẻ yên tĩnh đến đáng sợ, sang trọng một cách lạnh lùng, và có chút xa cách, như thể nó được xây dựng để che giấu những bí mật thâm sâu nhất.

Trong căn phòng làm việc rộng lớn, được bài trí tinh xảo với nội thất gỗ mun và những bức tranh sơn dầu cổ kính, Trần Đức Hùng đứng sừng sững bên cửa sổ cao vút, bóng hắn đổ dài trên tấm thảm Ba Tư dệt tay đắt tiền. Ánh mắt hắn, sắc bén như chim ưng đang săn mồi, xuyên qua màn đêm, hướng về phía thành phố Thiên Hải lấp lánh ánh đèn, như thể đang muốn nuốt chửng cả đô thị ấy vào trong tầm kiểm soát của mình. Trên mu bàn tay phải của hắn, một vệt máu đỏ sẫm vẫn còn vương lại, khô quánh. Không phải máu của kẻ thù, mà là của chính hắn, do cú đấm mạnh vào tường khi tin tức về sự rò rỉ thông tin từ Thanh Long truyền đến tai hắn chỉ cách đây ít phút. Hắn đã phẫn nộ đến cực điểm, một cơn giận dữ cháy bỏng chưa từng có trong nhiều năm qua.

Hắn khẽ rít lên, giọng nói trầm thấp, đầy sát khí, vang vọng trong căn phòng rộng lớn, như một lời nguyền rủa bị đè nén: “Thanh Long… mày dám!”

Lời thì thầm ấy, dù chỉ là một tiếng nói nhỏ, lại mang theo sức nặng ngàn cân, khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. Trần Đức Hùng, một người luôn điềm tĩnh, mưu mô và khó đoán, hiếm khi để lộ cảm xúc đến vậy. Nhưng lần này, Thanh Long đã chạm đúng vào điểm yếu của hắn – sự kiểm soát tuyệt đối. Hắn đã thao túng mọi thứ, từ chính trường đến thương trường, từ thế giới ngầm đến cả những dự án mật của quốc gia. Hắn đã là kiến trúc sư của ‘Đêm Huyết Long’, kẻ hưởng lợi tối đa từ ‘Bão Đen’, và là chủ nhân của một đế chế Hắc Ưng vươn vòi bạch tuộc khắp Thiên Hải. Vậy mà, một thằng nhóc không tên tuổi, một kẻ mới nổi như Thanh Long, lại dám công khai thách thức hắn, dám làm rò rỉ những bằng chứng mà hắn tưởng chừng đã chôn vùi vĩnh viễn.

Vết máu trên tay hắn, giờ đây, không còn là biểu tượng của sự đau đớn, mà là dấu ấn của sự thịnh nộ, của một lời thề báo thù. Hắn không thèm lau nó đi, như muốn nhắc nhở bản thân về kẻ đã dám chọc giận một con mãnh thú đang say ngủ. Mùi máu tanh thoang thoảng hòa lẫn với mùi gỗ quý và mùi xì gà Cuba mà hắn vẫn thường hút, tạo nên một hỗn hợp quái dị trong không gian sang trọng.

Hắn rút chiếc điện thoại vệ tinh từ túi áo vest đen tuyền, áp vào tai. Giọng nói của hắn, dù vẫn trầm thấp, nhưng giờ đây đã thêm một tầng băng giá, dứt khoát đến lạnh người. “Nghe đây. Sắp xếp một cuộc gặp. Ngay lập tức. Tôi muốn thằng nhóc đó phải đến gặp tôi, một mình.” Hắn tạm dừng, lắng nghe đầu dây bên kia báo cáo, rồi bổ sung, ánh mắt lóe lên tia sáng của một kẻ săn mồi ranh mãnh. “Và đảm bảo, hắn phải đến. Bằng mọi giá.”

Hắn cúp máy, không để đối phương kịp phản ứng. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lướt qua những tập hồ sơ trên bàn, rồi dừng lại ở một bức ảnh chụp Thanh Long. Nụ cười nửa miệng đầy mị lực của Thanh Long trong ảnh, giờ đây, dưới ánh nhìn của Trần Đức Hùng, lại trở thành một sự thách thức ngạo mạn.

“Cậu Long, cậu còn quá non nớt để hiểu được quy luật của trò chơi này,” Trần Đức Hùng lẩm bẩm, âm điệu đầy vẻ khinh miệt nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò. “Cậu nghĩ mình có thể lật đổ tôi chỉ bằng vài mảnh giấy vụn? Nực cười. Cậu còn chưa biết mình đang đối đầu với cái gì đâu. Cái đế chế Hắc Ưng này không phải tự nhiên mà có. Nó được xây dựng bằng xương máu, bằng âm mưu, và bằng những bí mật mà không ai, kể cả cậu, có thể chạm tới.”

Hắn quay người, chậm rãi bước về phía quầy bar mini trong phòng, rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Hắn nhấp một ngụm, để vị chát của rượu làm dịu đi cơn giận đang sục sôi trong lòng. Hắn đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, điều khiển mọi con cờ trên bàn cờ của mình. Nhưng Thanh Long, thằng nhóc này, lại không phải là một con cờ bình thường. Hắn có một cái gì đó khác biệt, một cái gì đó mà Trần Đức Hùng cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

“Năng lực đặc biệt… Đêm Huyết Long… Bão Đen…” Trần Đức Hùng lặp lại những cụm từ ấy, như đang xâu chuỗi lại những mảnh ký ức. Một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của hắn. “Chẳng lẽ, cậu ta cũng là một trong số đó sao? Một ‘sản phẩm’ ngoài ý muốn, được tạo ra từ chính bàn tay của chúng ta? Thú vị. Rất thú vị.”

Hắn đặt ly rượu xuống, ánh mắt trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Hắn đã quyết định. Hắn sẽ không giết Thanh Long ngay lập tức. Hắn muốn chơi đùa với con mồi này một chút. Hắn muốn cho Thanh Long thấy, quyền lực thực sự là gì, và cái giá phải trả khi dám đối đầu với Hắc Ưng là đắt đỏ đến mức nào. Hắn muốn Thanh Long phải hiểu rằng, có những bí mật tốt nhất nên được chôn vùi vĩnh viễn, và có những sự thật, khi được phơi bày, sẽ hủy hoại không chỉ kẻ thù, mà cả chính bản thân người khám phá ra chúng.

Hắn sẽ cho Thanh Long thấy một thế giới mà anh chưa từng biết đến, một thế lực lớn hơn cả Hắc Ưng, một thế giới mà Thanh Long, với năng lực non nớt của mình, chỉ là một hạt cát nhỏ bé. Hắn sẽ khiến Thanh Long phải đối mặt với quá khứ, với nguồn gốc của chính mình, với những bí mật đen tối mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới. Đó sẽ là một đòn tâm lý chí mạng, một cách để bẻ gãy ý chí của Thanh Long mà không cần phải đổ máu.

Trong đêm sâu thẳm, tiếng gió rít qua ô cửa sổ, như một điệu nhạc báo hiệu cho một cuộc đối đầu không khoan nhượng sắp sửa bùng nổ. Trần Đức Hùng đứng đó, uy quyền và tàn độc, như một vị thần bóng tối đang chuẩn bị giáng xuống một cơn bão kinh hoàng lên Thiên Hải.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ của Căn Hộ Bí Ẩn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối đông. Nơi đây, nằm khuất mình trong một tòa chung cư kiểu cũ của thập niên 90, với những bức tường sơn vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian, vẫn giữ một vẻ ngoài khiêm tốn, gần như lạc lõng giữa sự phát triển chóng mặt của Thiên Hải. Bên ngoài, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người mua bán ồn ào từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị tấp nập.

Nhưng bên trong căn hộ, mọi thứ lại hoàn toàn khác biệt. Dù kiến trúc bên ngoài đã cũ, căn hộ lại được cải tạo hiện đại đến không ngờ. Sàn gỗ bóng loáng, nội thất tinh tế, nhưng vẫn có những chi tiết cổ xưa được giữ lại một cách khéo léo: một chiếc bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, hòa quyện với mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công. Gần đó, một cánh cửa gỗ sẫm màu, với những hoa văn bí ẩn, đứng im lìm như một cánh cổng dẫn đến một thế giới khác, không rõ sẽ đưa người ta đi đâu. Tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, tiếng chuông gió khẽ khàng rung lên khi có làn gió thoảng qua, đôi khi là âm thanh năng lượng lưu chuyển rất khẽ khi Thanh Long tu luyện, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua ban công, nhưng vẫn có những góc khuất luôn tối tăm, như thể đang che giấu những bí mật không muốn bị phơi bày.

Thanh Long, với vẻ ngoài hoàn hảo và khí chất quý ông thành đạt, giờ đây đang ngồi trên sofa da mềm mại, khoác một chiếc áo choàng lụa mỏng màu đen, để lộ những vết băng bó vẫn còn mới trên vai và bắp tay từ trận chiến với Bạch Hổ đêm trước. Dù vết thương còn đau nhức âm ỉ, nhưng trên gương mặt góc cạnh của anh, không hề có một chút biểu cảm yếu đuối. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình, giờ đây ánh lên sự điềm tĩnh lạ thường, ẩn chứa một trí tuệ sắc bén và ý chí kiên định. Anh đang nhấp một ngụm cà phê mới pha, mùi cà phê thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút không khí ảm đạm của buổi sáng se lạnh.

Lâm Phong, với dáng vẻ gầy gò, chiếc kính cận thường trực trên sống mũi, đang chăm chú cúi xuống trước màn hình máy tính, những ngón tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím. Ánh mắt cậu ta lanh lợi và nhanh nhẹn, dù vẻ ngoài thư sinh thường khiến người khác dễ đánh giá thấp. Cậu đang phân tích kỹ hơn về các tài liệu đã giải mã, những bằng chứng không thể chối cãi chống lại Trần Đức Hùng, xác nhận tính xác thực và mức độ nghiêm trọng của chúng.

“Long, những bằng chứng này đủ để khiến Hắc Ưng chao đảo, thậm chí sụp đổ,” Lâm Phong cất tiếng, giọng nói có chút lo lắng pha lẫn sự tự hào. Cậu ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính, ánh mắt đầy sự quan ngại. “Nhưng nó cũng sẽ khiến Trần Đức Hùng phản ứng cực đoan, theo cách mà chúng ta không thể lường trước. Cậu có chắc muốn gặp hắn không? Một mình?”

Thanh Long đặt tách cà phê xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ vang lên thanh thoát. Anh nhìn thẳng vào Lâm Phong, đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực giờ đây lại mím chặt, thể hiện sự quyết tâm không lay chuyển.

“Chắc chắn,” Thanh Long trả lời, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, dứt khoát như một lời tuyên bố. “Hắn đã lộ diện, đây là cơ hội của chúng ta. Tôi muốn tận mắt nhìn thấy con cáo già đó, muốn nhìn xem hắn sẽ làm gì khi bị dồn vào đường cùng.” Anh ngừng một lát, rồi khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc bén. “Hắn nghĩ hắn có thể thao túng tất cả từ trong bóng tối? Hắn lầm rồi. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta sẽ phơi bày mọi sự thật.”

Đúng lúc đó, Anh Hoàng bước vào, thân hình cao lớn, vạm vỡ nhưng ăn mặc chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh Hoàng trên tay cầm một chiếc hộp gỗ mun được điêu khắc tinh xảo, trên nắp hộp là biểu tượng của Hắc Ưng – một con chim ưng sải cánh đen tuyền, uy phong nhưng cũng đầy vẻ chết chóc. Bên trong chiếc hộp là một tấm thiệp mời bằng giấy da sang trọng, với những dòng chữ viết tay mềm mại, lịch sự nhưng ẩn chứa một lời đe dọa không thể nhầm lẫn.

“Sếp, thiệp mời từ Trần Đức Hùng đã đến,” Anh Hoàng cung kính nói, trao chiếc hộp cho Thanh Long. “Mọi việc đã được sắp xếp xong theo chỉ thị của sếp.”

Thanh Long mở chiếc hộp, ngón tay anh lướt nhẹ qua biểu tượng Hắc Ưng lạnh lẽo. Anh lấy tấm thiệp ra, đọc lướt qua những dòng chữ. Đúng như dự đoán, lời lẽ hoa mỹ, xã giao, mời anh đến biệt thự vùng ngoại ô của Hùng để ‘thảo luận một vài vấn đề hiểu lầm’. Nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc lịch thiệp ấy là một lời thách thức trần trụi, một mệnh lệnh không thể từ chối.

“Hắn không hề che giấu ý định của mình,” Thanh Long khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc bén nghiên cứu từng nét chữ. “Hắn muốn tôi đến, một mình, để hắn có thể dễ dàng kiểm soát tình hình. Hắn muốn thể hiện quyền lực, muốn dằn mặt. Nhưng hắn không biết, tôi cũng đang chờ đợi khoảnh khắc này.”

Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt đầy lo lắng. “Sếp, tôi đã cho người kiểm tra kỹ lưỡng khu vực biệt thự của hắn, nhưng đây là địa bàn của Hắc Ưng. Mạng lưới của hắn rất rộng, có thể chúng ta sẽ gặp nguy hiểm. Hắn có thể đã chuẩn bị sẵn mọi thứ để bẫy sếp.”

Thanh Long đứng dậy, dáng người cao lớn, săn chắc như một vận động viên được tôi luyện, toát lên khí chất mạnh mẽ và tự tin. Anh bước đến ban công, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới. “Nguy hiểm là điều không thể tránh khỏi trong cuộc chiến này, Lâm Phong. Nhưng ta không thể trốn tránh mãi được. Hơn nữa, việc hắn mời ta đến biệt thự của hắn, không có nghĩa là hắn sẽ dễ dàng động thủ. Hắn muốn nói chuyện, muốn thăm dò, muốn đưa ra một lời cảnh cáo. Và ta cũng muốn nghe hắn nói gì.”

Anh quay lại, ánh mắt kiên định nhìn hai người cộng sự trung thành. “Lâm Phong, tiếp tục theo dõi mọi động thái của hắn. Dù là nhỏ nhất. Anh Hoàng, chuẩn bị đội bảo vệ bí mật. Đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tôi, nhưng không được để lộ bất cứ dấu vết nào. Tôi muốn hắn nghĩ rằng tôi đến một mình, không hề phòng bị.”

“Nhưng sếp… nếu hắn thực sự có ý đồ xấu?” Anh Hoàng hỏi, giọng nói đầy sự nghiêm túc và lo lắng.

Thanh Long nở một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên sự lạnh lùng đến đáng sợ. “Nếu hắn có ý đồ xấu, hắn sẽ phải trả giá đắt. Hắn quên rằng tôi không đến đó để xin xỏ hay đầu hàng. Tôi đến đó để đối mặt với hắn, để cho hắn thấy ai mới thực sự là kẻ thống trị Thiên Hải này.” Anh đưa tay vuốt nhẹ Thiên Long Ấn trên ngón tay, một cảm giác nóng rực quen thuộc lan tỏa, như một lời khẳng định cho sức mạnh tiềm ẩn của anh. “Hắn muốn chơi trò mèo vờn chuột? Được thôi. Để xem, ai mới là mèo, và ai mới là chuột.”

Lâm Phong và Anh Hoàng nhìn nhau, trong lòng vừa lo lắng, vừa ngưỡng mộ sự dũng cảm và quyết đoán của Thanh Long. Họ biết, Thanh Long không chỉ là sếp của họ, mà còn là một chiến binh, một thủ lĩnh có khả năng biến những điều không thể thành có thể. Họ gật đầu, lập tức bắt tay vào thực hiện chỉ thị, mọi lo lắng tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ và lòng trung thành tuyệt đối.

Thanh Long một mình quay trở lại ban công, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của buổi sáng. Anh cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ Thiên Long Ấn, như một lời nhắc nhở về sức mạnh đang cuộn trào trong anh. Anh biết, cuộc gặp mặt này sẽ là một bước ngoặt, một trận chiến không tiếng súng nhưng đầy kịch tính. Hương vị của quyền lực, và của sự thật, đang đến rất gần, và anh sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.

***

Chiều tối cùng ngày, bầu trời Thiên Hải nhập nhoạng, những vệt nắng cuối cùng còn sót lại cũng dần tan biến, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Thanh Long, trong bộ vest đen may đo tinh tế, từng bước vững chãi tiến vào Biệt Thự Vùng Ngoại Ô của Trần Đức Hùng. Cổng tự động mở ra không một tiếng động, như một cánh cửa đến một thế giới khác, một thế giới mà quyền lực và bí ẩn đan xen. Bước chân anh nhẹ nhàng, nhưng khí chất toát ra lại mạnh mẽ và đầy uy lực, không hề cho thấy một chút sợ hãi hay nao núng nào. Mùi hoa lài đêm thoang thoảng cùng mùi cỏ cây xanh tươi xen lẫn mùi nước hoa đắt tiền phảng phất trong không khí, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự căng thẳng đang bao trùm.

Anh Hoàng đã sắp xếp mọi thứ hoàn hảo. Không có dấu hiệu của đội bảo vệ, không có bất kỳ chiếc xe nào khả nghi bám theo. Thanh Long đến đây một mình, đúng như lời mời của Trần Đức Hùng, nhưng bên trong, anh đã chuẩn bị cho mọi tình huống. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bỗng trở nên ấm nóng lạ thường, như một lời cảnh báo, hay một sự thức tỉnh từ sâu thẳm.

Căn phòng khách nơi Thanh Long được dẫn vào rộng lớn đến choáng ngợp, được bài trí xa hoa lộng lẫy với những món đồ nội thất cổ điển đắt giá và những bức tranh nghệ thuật độc đáo. Ánh đèn chùm pha lê từ trần nhà cao vút rọi xuống, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng lạnh lẽo đến khó tả. Trần Đức Hùng đã ngồi sẵn trên một chiếc ghế bành bọc da sang trọng, phong thái uy quyền tuyệt đối. Hắn vẫn mặc bộ vest đen quen thuộc, mái tóc đen dày được chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt lạnh lùng với ánh mắt sắc bén như chim ưng. Hắn đang nhấp một ly rượu brandy, khói xì gà vấn vít quanh ngón tay, tạo nên một hình ảnh đầy quyền lực và bí ẩn.

Thanh Long bước vào, đôi mắt sâu thẳm của anh giao nhau với ánh mắt lạnh lẽo của Trần Đức Hùng. Một luồng điện vô hình chạy qua không gian, tạo nên sự căng thẳng đến nghẹt thở.

“Cậu Long, tôi không ngờ cậu lại có gan lớn đến vậy,” Trần Đức Hùng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ mỉa mai. Hắn đặt ly rượu xuống bàn, khẽ nhếch môi nở một nụ cười gần như không thấy. “Cậu đúng là một kẻ gan dạ. Tôi phải thừa nhận, cậu đã gây ra không ít rắc rối cho tôi trong những ngày qua.”

Thanh Long tiến đến chiếc ghế đối diện, ngồi xuống một cách điềm tĩnh. Anh không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào đối phương.

“Những rắc rối này, theo tôi, là cần thiết,” Thanh Long cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy tự tin, không hề kém cạnh so với uy lực của Trần Đức Hùng. “Những bằng chứng tôi gửi đi chỉ là một phần nhỏ của sự thật. Ông Trần Đức Hùng, ông có nghĩ rằng ông có thể che giấu mọi thứ mãi mãi sao?”

Trần Đức Hùng bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng. “Sự thật? Cậu còn quá ngây thơ để hiểu thế nào là sự thật, cậu Long. Trong thế giới này, sự thật là thứ có thể bẻ cong, có thể che giấu, và có thể bị lãng quên. Cậu có nghĩ rằng vài mảnh giấy vụn, vài giao dịch tài chính tầm thường có thể lật đổ cả một đế chế mà tôi đã dày công xây dựng sao?” Hắn đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Thanh Long, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu tâm can anh. “Nhưng cậu có biết, một con cờ nhỏ bé như cậu, dù có lật tung bàn cờ cũng không thể thay đổi ván cờ lớn hơn đâu?”

Thanh Long vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng bên trong, anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn phản kháng. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh nóng rực lên, như một phản ứng tự nhiên với sự áp đảo của Hùng. “Con cờ nhỏ bé? Ông Trần, ông đã đánh giá thấp tôi rồi. Tôi không phải là con cờ của bất kỳ ai. Tôi là người định đoạt số phận của chính mình, và của những kẻ dám cản đường tôi.”

Trần Đức Hùng khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ bí hiểm. Hắn quay lưng lại, nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn cảnh vật. “À, tự định đoạt số phận? Cậu Long, cậu có nghĩ năng lực của mình là tự nhiên mà có không? Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao cậu lại có được những khả năng phi thường ấy không?”

Lời nói của Trần Đức Hùng như một đòn sét đánh ngang tai Thanh Long. Toàn thân anh chợt cứng đờ. Anh đã luôn tự hỏi về nguồn gốc sức mạnh của mình, về ‘Đêm Huyết Long’, về những mảnh ký ức rời rạc. Nhưng chưa bao giờ anh nghĩ, Trần Đức Hùng lại biết rõ đến vậy, thậm chí còn ám chỉ đến việc anh không phải là “tự nhiên mà có”. Cảm giác nóng rực từ Thiên Long Ấn trên ngón tay anh càng lúc càng mạnh, như muốn bùng cháy.

“Ông đang nói cái gì?” Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm thấp, xen lẫn sự cảnh giác và một chút hoang mang không thể che giấu. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng thế giới quan của anh đang bị lung lay dữ dội.

Trần Đức Hùng quay lại, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Thanh Long, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ trong anh. “Đêm Huyết Long, cậu Long. Cậu có nhớ về đêm đó không? Một đêm định mệnh, đã thay đổi rất nhiều thứ, và tạo ra rất nhiều ‘kết quả bất ngờ’. Trong đó, có cả cậu.” Hắn ngừng một lát, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Thanh Long. “Cái tên Thanh Long của cậu, ngay từ ‘Đêm Huyết Long’ đó, đã được định đoạt rồi. Cậu không phải là một nhân chứng, cậu là một phần của đêm đó, Thanh Long. Một phần quan trọng, mà chính cậu cũng chưa nhận ra.”

Trần Đức Hùng bước đến một chiếc bàn nhỏ, mở một chiếc hộp gỗ mun khác, lấy ra một điếu xì gà mới. Hắn châm lửa, hít một hơi thật sâu, rồi nhả ra một làn khói trắng xóa. Mùi xì gà nồng đậm lan tỏa, hòa lẫn với mùi rượu, tạo nên một không gian đặc quánh. “Cậu nghĩ mình đang chiến đấu vì công lý? Vì sự thật? Cậu nghĩ mình có thể lật đổ tôi? Cậu còn quá ngây thơ. Có những thế lực lớn hơn tôi, lớn hơn cả đế chế Hắc Ưng này, đang thao túng mọi thứ. Tôi chỉ là một con tốt trong một ván cờ lớn hơn, và cậu, cậu Long, cũng vậy.”

Thanh Long cảm thấy như có một tảng băng lớn vừa đập vào ngực. Những lời nói của Trần Đức Hùng, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, những lời ám chỉ đầy ẩn ý, lại đủ sức khiến anh choáng váng. Năng lực của anh, nguồn gốc của anh, quá khứ của anh… tất cả đều có liên quan đến ‘Đêm Huyết Long’, đến những âm mưu mà anh chưa bao giờ dám tưởng tượng. Anh không phải là một người hùng đơn độc, anh có thể chỉ là một ‘sản phẩm’, một ‘vật thí nghiệm’, một ‘con tốt’ trong một ván cờ mà anh không hề biết. Sự thật này, nếu là thật, sẽ hủy hoại tất cả những gì anh tin tưởng, tất cả những gì anh đang chiến đấu.

Cảm giác nóng rực từ Thiên Long Ấn giờ đây trở nên bỏng rát, như muốn thiêu đốt ngón tay anh. Trong đầu anh vang lên tiếng chuông cảnh báo, tiếng thì thầm nội tâm gào thét. Anh muốn phủ nhận, muốn phản bác, nhưng những lời của Hùng lại quá khớp với những mảnh ký ức rời rạc, những giấc mơ kinh hoàng vẫn ám ảnh anh bấy lâu.

“Tôi chỉ biết những gì tôi tự mình tạo ra,” Thanh Long cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói anh trầm khàn, đầy sự giằng xé nhưng vẫn giữ được sự kiên định cuối cùng. Anh nhìn thẳng vào Trần Đức Hùng, ánh mắt rực lửa, không hề chùn bước. “Và tôi sẽ không để ai điều khiển số phận của mình. Dù quá khứ của tôi có là gì đi chăng nữa, tôi sẽ tự tay khám phá ra nó. Và dù ông là ai, ông đại diện cho thế lực nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ cúi đầu. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và cuộc đời của ta, cũng vậy.”

Trần Đức Hùng khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt nhưng cũng ẩn chứa sự thích thú. “Tự tay khám phá? Cậu có chắc mình muốn biết toàn bộ sự thật không, cậu Long? Có những sự thật, khi được phơi bày, sẽ hủy diệt tất cả. Kể cả chính cậu.” Hắn hít một hơi xì gà nữa, ánh mắt sắc lạnh như muốn đóng băng cả không gian. “Đêm Huyết Long chỉ là khởi đầu. Và cậu, cậu Long, sẽ sớm phải đối mặt với nó. Toàn bộ sự thật.”

Thanh Long đứng dậy, nắm chặt bàn tay. Thiên Long Ấn nóng rực như thiêu đốt, và trong đôi mắt anh, ngọn lửa quyết tâm càng lúc càng bùng cháy dữ dội. Thế giới của anh vừa bị lung lay, nhưng ý chí của anh lại càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ đối mặt với sự thật, dù nó có đen tối đến đâu, dù nó có hủy hoại anh đến mức nào. Anh sẽ tìm ra nguồn gốc của mình, và anh sẽ khiến những kẻ đã thao túng anh phải trả giá. Cuộc chiến này, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ