Cơn mưa phùn đêm Thiên Hải lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng ngọn lửa đang thiêu đốt tâm can Thanh Long. Anh bước về căn hộ bí ẩn, từng bước chân nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà bởi gánh nặng của những lời nói Trần Đức Hùng vừa gieo vào tâm trí anh. Hắn đã nói gì? Hắn ám chỉ "Đêm Huyết Long" không chỉ là một sự kiện, mà còn là khởi nguồn của anh, của năng lực anh đang sở hữu. "Cậu không phải là một nhân chứng, cậu là một phần của đêm đó... Một phần quan trọng, mà chính cậu cũng chưa nhận ra." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại như một lời nguyền, gặm nhấm sự tự tin và hoài nghi về chính mình.
Căn hộ nằm trong một khu chung cư cũ kỹ của thập niên 90, tường sơn màu vàng nhạt đã bạc phai theo năm tháng. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của đô thị không ngủ. Nhưng khi cánh cửa khép lại, một không gian khác biệt mở ra. Căn hộ bên trong được cải tạo hiện đại, toát lên vẻ tinh tế và sang trọng, nhưng vẫn giữ lại vài chi tiết cổ xưa: một bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, và một cánh cửa gỗ sậm màu nằm khuất trong góc, không rõ dẫn đi đâu, gợi lên vẻ bí ẩn.
Thanh Long bước vào, không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những chiếc đèn hắt tường và ánh đèn neon phản chiếu từ bên ngoài hắt qua khung cửa sổ lớn. Mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công len lỏi vào, hòa quyện với mùi trầm hương và mùi sách cũ, tạo nên một không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Sự tĩnh lặng đó càng làm nổi bật tiếng lòng anh đang dậy sóng.
Anh đi đi lại lại trong phòng khách rộng lớn, ánh mắt thất thần dán chặt vào Thiên Long Ấn trên ngón tay. Nó vẫn đang nóng rực, một nhiệt độ khác thường, không phải của da thịt, mà là của một thứ năng lượng vô hình đang cuộn trào. "Thiên Long Ấn... Định đoạt từ đêm đó? Hắn biết gì về ta?" Anh tự hỏi, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Hắn nói anh không phải "tự nhiên mà có", ám chỉ rằng năng lực này, sự tồn tại này, có thể là một sản phẩm, một thí nghiệm, một sự sắp đặt. Ý nghĩ đó khiến anh rùng mình.
Anh tiến đến quầy bar nhỏ, tay run run pha một tách trà thảo mộc nóng. Mùi bạc hà và hoa cúc lan tỏa, nhưng không đủ để xoa dịu những cơn sóng dữ dội trong tâm trí anh. Anh cầm tách trà lên, hơi nóng phả vào mặt, nhưng anh không thể uống. Cổ họng anh khô khốc, đắng nghét. Mọi thứ anh tin tưởng, mọi thứ anh đã nỗ lực gây dựng, dường như đang đứng trên bờ vực sụp đổ bởi một sự thật kinh hoàng mà anh chưa từng biết.
"Tôi chỉ biết những gì tôi tự mình tạo ra," anh lặp lại câu nói anh đã thốt ra trước mặt Trần Đức Hùng, nhưng lần này, giọng điệu có thêm một chút hoài nghi, một chút tuyệt vọng. Nếu đó không phải là sự thật thì sao? Nếu anh chỉ là một con rối trong ván cờ của kẻ khác thì sao? Toàn bộ cuộc đời anh, ý nghĩa của những cuộc chiến anh đã trải qua, những người anh đã bảo vệ, tất cả có phải đều là một trò đùa tàn nhẫn?
Trong tiềm thức, những mảnh ký ức rời rạc, những giấc mơ kinh hoàng vẫn ám ảnh anh bấy lâu nay, bỗng trở nên rõ nét hơn. Những hình ảnh chớp nhoáng của ánh lửa, tiếng la hét, mùi máu tanh, và một cảm giác đau đớn tột cùng. Tất cả đều mơ hồ, nhưng chúng lại khớp một cách đáng sợ với những lời Trần Đức Hùng vừa thốt ra. Cảm giác bị thao túng, bị lợi dụng, bị biến thành một "kết quả bất ngờ" khiến anh phẫn nộ. Anh là Thanh Long, là người tự tay dựng nên đế chế Thiên Khải, là người bảo vệ những mỹ nhân anh yêu thương. Anh không phải là một món đồ, không phải là một công cụ.
Anh đi đến ban công, kéo rèm sang hai bên. Mưa vẫn lất phất bay, không khí ẩm lạnh táp vào mặt, mang theo mùi đất và mùi ẩm mốc đặc trưng của đêm mưa. Gió luồn qua những chiếc chuông gió treo trên ban công, tạo nên những âm thanh leng keng khe khẽ, như lời thì thầm của một bí mật cổ xưa. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Dù sự thật có là gì, anh cũng phải đối mặt. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và cuộc đời của ta, cũng vậy." Anh tự nhủ, một ngọn lửa quyết tâm lại bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm. Ngọn lửa đó mạnh hơn sự hoài nghi, mạnh hơn cả nỗi sợ hãi. Nếu có ai đó muốn điều khiển số phận anh, anh sẽ dùng chính số phận đó để chống lại họ. Cuộc chiến này, không chỉ là vì đế chế, vì quyền lực, mà còn là vì chính bản thân anh, vì sự thật về mình.
Anh không thể chìm vào giấc ngủ đêm đó. Mọi giác quan đều thức tỉnh, lắng nghe những âm thanh của màn đêm, ngửi mùi ẩm ướt của cơn mưa, cảm nhận sự bỏng rát của Thiên Long Ấn. Anh ngồi thiền, cố gắng dùng năng lượng trong cơ thể để xoa dịu tâm trí, nhưng những luồng khí ấy dường như cũng đang bất ổn, phản ánh sự hỗn loạn trong anh. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ bí ẩn trong góc phòng. Có lẽ, câu trả lời nằm ở đó, hoặc ở đâu đó sâu thẳm hơn, nơi mà anh chưa từng dám chạm tới. Đêm dài dằng dặc, và bình minh chỉ mang đến một sự tĩnh lặng giả tạo, không thể xoa dịu được cơn bão trong lòng Thanh Long.
***
Sáng hôm sau, trời hửng nắng, nhưng không khí vẫn mang một vẻ u ám, nặng nề, như thể những giọt mưa đêm qua đã thấm sâu vào từng thớ gỗ, từng viên gạch của thành phố. Thanh Long gọi điện cho Lâm Phong, giọng nói anh trầm thấp nhưng đầy kiên quyết. "Đến căn hộ ngay. Có chuyện cần cậu."
Không lâu sau, Lâm Phong đã có mặt. Anh gầy gò, đeo kính cận, mái tóc bù xù vì vừa vội vàng rời giường. Trang phục thường ngày của anh là chiếc áo hoodie quen thuộc, đơn giản nhưng lại toát lên vẻ lanh lợi, nhanh nhẹn trong ánh mắt. Nhìn thấy Thanh Long với vẻ mặt căng thẳng, Lâm Phong biết ngay mọi chuyện không đơn giản. Anh đặt chiếc laptop đã mở sẵn lên bàn, sẵn sàng cho mọi yêu cầu.
"Hùng biết nhiều hơn những gì hắn nói," Thanh Long bắt đầu, không vòng vo. Anh rót cho Lâm Phong một tách cà phê nóng, hương thơm đặc trưng của cà phê mới pha lan tỏa, cố gắng xua đi sự u ám trong không khí. "Hắn ám chỉ 'Bão Đen' không chỉ là sự kiện kinh tế. Và nó liên quan đến ta." Thanh Long kể lại chi tiết cuộc đối thoại với Trần Đức Hùng, đặc biệt nhấn mạnh những lời ám chỉ về "Đêm Huyết Long" và nguồn gốc năng lực của anh. "Hắn nói ta là một 'kết quả bất ngờ', một phần của đêm đó, và cái tên Thanh Long của ta đã được định đoạt từ đó."
Lâm Phong nhíu mày, đẩy gọng kính lên. "Một 'kết quả bất ngờ'? Điều đó nghe có vẻ đáng ngờ. Anh có nghĩ hắn đang cố gắng gieo rắc sự hoài nghi vào tâm trí anh không?"
"Có thể. Nhưng những mảnh ký ức rời rạc của ta, những giấc mơ... chúng lại khớp một cách đáng sợ," Thanh Long thở dài, day nhẹ thái dương. "Ta cần cậu điều tra sâu hơn về 'Bão Đen'. Không chỉ là khía cạnh kinh tế, mà là mọi thứ liên quan đến nó. Bất kỳ manh mối nào về những gì đã xảy ra, về những người có liên quan, và đặc biệt là bất kỳ điều gì về ta trước khi ta xuất hiện ở đây năm năm trước."
Lâm Phong gật đầu, ngón tay đã bắt đầu lướt nhanh trên bàn phím. Các dòng code, các cửa sổ dữ liệu liên tục bật lên và biến mất trên màn hình máy tính của anh. Anh là một thiên tài công nghệ, có thể truy cập vào những ngóc ngách sâu nhất của mạng lưới thông tin, nhưng lần này, anh cảm thấy một áp lực khác thường. "Thông tin về 'Bão Đen' rất nhiễu, anh Long. Như có bàn tay nào đó cố tình che giấu. Em đã từng thử tìm hiểu một chút khi anh mới về, nhưng mọi thứ đều bị bưng bít rất kỹ."
"Nhiễu cũng được, bưng bít cũng được. Cậu phải tìm ra," Thanh Long nói, giọng nói anh vang lên đầy quyền uy. "Sử dụng mọi nguồn lực, mọi kỹ năng. Ta cần sự thật. Dù nó có đen tối đến đâu, ta cũng phải biết."
Lâm Phong tập trung cao độ, đôi mắt lanh lợi dán vào màn hình. Anh gõ phím nhanh đến mức không thể nhìn kịp, những dòng lệnh phức tạp hiện lên, rồi biến mất. Anh bắt đầu đào sâu vào các tài liệu mật của chính phủ, các báo cáo tình báo đã bị mã hóa, thậm chí cả những diễn đàn ngầm trên dark web. "Em sẽ cố hết sức, anh Long. Nhưng có vẻ như đây là một vụ án đã bị phong tỏa ở cấp độ rất cao. Các dấu vết đã bị xóa sạch một cách chuyên nghiệp."
Thanh Long đứng bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng và sốt ruột. Anh nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt. "Ta muốn biết ai là người đứng sau tất cả. Ai đã tạo ra 'Đêm Huyết Long', 'Bão Đen', và tại sao ta lại trở thành một phần của nó. Nếu ta chỉ là một con tốt, ta sẽ biến mình thành con tốt nguy hiểm nhất, lật đổ cả ván cờ."
Lâm Phong ngừng tay một lát, nhìn Thanh Long. "Chuyện này, để tôi xử lý." Anh nói, giọng nói tuy có chút mệt mỏi nhưng đầy kiên định. Anh hiểu rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một cuộc chiến cá nhân của Thanh Long. Anh biết Thanh Long đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình: nỗi sợ bị mất kiểm soát, nỗi sợ bị thao túng. Với Lâm Phong, Thanh Long không chỉ là cấp trên, mà còn là người bạn thân, người anh em đã tin tưởng và giúp đỡ anh rất nhiều. Anh sẽ không bao giờ để Thanh Long một mình trong cuộc chiến này.
Căn hộ lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lạch cạch của bàn phím và tiếng quạt gió của máy tính. Thanh Long nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Hùng đã nói, có những thế lực lớn hơn cả Hắc Ưng. Nếu đó là sự thật, thì anh đang đối mặt với một bức màn đen tối khổng lồ, che phủ cả một phần quá khứ của anh. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được giải mã bí ẩn này, dù cho nó có dẫn anh đến đâu.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời Thiên Hải, Thanh Long tìm đến Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán'. Đây là nơi duy nhất anh cảm thấy có thể tìm thấy chút bình yên, và hơn hết, là nơi Lão Gia Trần thường lui tới. Quán trà nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Vừa bước qua cánh cửa gỗ được chạm khắc tinh xảo, Thanh Long đã cảm nhận được một không khí khác biệt.
Kiến trúc của quán mang phong cách Á Đông cổ điển, với những bàn trà thấp làm từ gỗ quý, những tấm chiếu tatami trải trên sàn, và những chiếc lồng đèn lụa đủ màu sắc treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Cửa sổ lớn nhìn ra thành phố, nơi những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Tiếng đàn tranh thánh thót, tiếng sáo trúc du dương hòa quyện với tiếng rót trà nhẹ nhàng và những cuộc trò chuyện nhỏ nhẹ của khách, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nhã, và ấm cúng đến lạ. Mùi trà thơm ngát, mùi trầm hương dịu nhẹ và mùi gỗ cũ phảng phất trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Thanh Long.
Lão Gia Trần ngồi ở một góc khuất, bên cạnh một khung cửa sổ. Ông vẫn với vẻ ngoài thâm trầm, tóc bạc phơ nhưng đôi mắt tinh anh, sáng quắc. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống màu xanh đậm, toát lên vẻ uyên bác và bí ẩn. Khi nhìn thấy Thanh Long bước vào, ông khẽ mỉm cười, ra hiệu cho anh ngồi xuống đối diện.
"Con đã đến rồi," Lão Gia Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, bình thản. Ông chậm rãi rót một chén trà Long Tỉnh, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh khiết. "Ta đã chờ con."
Thanh Long ngồi xuống chiếu tatami, cơ thể anh căng cứng. Những lời Trần Đức Hùng nói, cùng với những gì Lâm Phong vừa phát hiện về sự bưng bít thông tin, đã khiến anh không còn chút nghi ngờ nào về mức độ nghiêm trọng của vấn đề. "Lão Gia, ông có thể nói cho con biết sự thật về 'Bão Đen' và 'Đêm Huyết Long' không?" Anh hỏi thẳng, không chút vòng vo. "Và về con, về năng lực của con."
Lão Gia Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Thanh Long, như đang đọc thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn anh. "Bão Đen... nó không chỉ là một cơn bão kinh tế, Long à. Nó là một cuộc thanh trừng. Một cuộc thanh trừng tàn khốc, không chỉ của quyền lực, mà còn của những bí mật." Ông ngừng một lát, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí Thanh Long. "Và con... con là một phần của cơn bão đó."
Thanh Long cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. "Một phần? Ý ông là sao? Năng lực của con... nó là gì?" Anh nhìn xuống Thiên Long Ấn, nó vẫn đang nóng rực trên ngón tay, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại bí ẩn của nó.
Lão Gia Trần hớp một ngụm trà, rồi nhẹ nhàng đặt chén xuống. "Nó là dấu ấn của sự lựa chọn... hoặc là sự trả giá. Nó gắn liền với số phận của con, từ 'Đêm Huyết Long' cho đến 'Bão Đen'. Trần Đức Hùng biết điều này rất rõ. Hắn không nói dối con về mối liên hệ đó."
Thanh Long chấn động. Vậy ra, những lời Trần Đức Hùng nói là thật. Anh không phải là một người qua đường, anh là một "sản phẩm", một "kết quả". "Lựa chọn... trả giá?" Anh lặp lại, cảm thấy cổ họng mình khô khốc. "Con đã lựa chọn gì? Trả giá cho điều gì?"
"Đêm Huyết Long là khởi điểm của tất cả," Lão Gia Trần tiếp tục, giọng ông vẫn bình thản nhưng mỗi lời nói lại như một nhát dao cứa vào tâm trí Thanh Long. "Đó là một đêm kinh hoàng, một đêm mà nhiều sinh mạng đã bị tước đoạt, nhiều số phận đã bị thay đổi vĩnh viễn. Con, bằng một cách nào đó, đã sống sót. Và không chỉ sống sót, con còn nhận được một thứ... một năng lực mà người thường không thể có. Nó là một món quà, nhưng cũng là một gánh nặng. Một lời nguyền, nếu con không biết cách kiểm soát nó."
Ông nhìn vào Thiên Long Ấn trên tay Thanh Long. "Năng lực của con, cái gọi là Thiên Long Ấn, nó không phải tự nhiên mà có. Nó được hình thành từ sự hỗn loạn, từ những năng lượng nguyên thủy nhất của sự sống và cái chết trong đêm đó. Con đã phải đối mặt với một sự lựa chọn sinh tử, một sự trả giá khủng khiếp để có được nó. Và cái giá đó... nó không chỉ là của riêng con."
"Cái giá đó là gì?" Thanh Long gần như gào lên, cơ thể anh căng cứng, tâm trí quay cuồng. Những mảnh ghép mà Lão Gia Trần đang tiết lộ đã vẽ nên một bức tranh kinh hoàng về quá khứ của anh, một bức tranh mà anh chưa từng dám đối mặt. "Ai là người đã tạo ra Đêm Huyết Long? Ai đã gây ra Bão Đen? Và tại sao con lại là một phần của nó?"
Lão Gia Trần thở dài, một tiếng thở dài đầy ẩn ý. "Những câu hỏi đó, con phải tự mình tìm ra câu trả lời, Long. Ta chỉ có thể cho con những mảnh ghép. Có những sự thật, khi được phơi bày, sẽ khiến con phải đối mặt với chính bản thân mình, với bóng tối sâu thẳm nhất trong con. Trần Đức Hùng chỉ là một con tốt trong một ván cờ lớn hơn nhiều, Long à. Có những thế lực đứng sau Hắc Ưng, những thế lực đã thao túng cả 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen', những thế lực mà ngay cả ta cũng không thể chạm tới."
Ông rót thêm một chén trà nữa, đẩy về phía Thanh Long. "Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa." Lão Gia Trần nói, câu nói quen thuộc của ông vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Và con, con phải kiên nhẫn. Phải kiên nhẫn để tìm ra sự thật, và phải đủ mạnh mẽ để chấp nhận nó. Năng lực của con, nó là một lưỡi dao hai lưỡi. Nó có thể giúp con đạt được tất cả, nhưng cũng có thể hủy hoại con, nếu con không làm chủ được nó."
Thanh Long nhìn chén trà trước mặt, hơi nóng bốc lên, làm mờ đi ánh mắt anh. Anh cảm thấy một sự lạnh buốt từ Thiên Long Ấn lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc. Mọi thứ anh tin tưởng, mọi thứ anh đã gây dựng, tất cả đều dựa trên một nền tảng lung lay. Anh là ai? Năng lực của anh là gì? Anh có phải là một lời nguyền, hay là định mệnh?
Những lời của Lão Gia Trần, dù không trực tiếp giải đáp mọi thắc mắc, lại như một cơn bão thứ hai ập đến tâm trí Thanh Long. Anh không còn hoài nghi nữa, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo. Anh không phải là người hùng đơn độc, anh là một phần của một âm mưu khổng lồ, một "kết quả" của một sự kiện kinh hoàng. Nhưng trong sâu thẳm, ngọn lửa quyết tâm trong anh không hề lụi tàn, mà càng bùng cháy dữ dội hơn. Anh sẽ không bao giờ chấp nhận số phận bị sắp đặt. Anh sẽ làm chủ năng lực của mình, dù nó có là lời nguyền hay định mệnh. Anh sẽ lật đổ ván cờ này, dù cho những thế lực đứng sau nó có lớn mạnh đến đâu. Cuộc chiến này, mới chỉ thực sự bắt đầu, và anh sẽ đối mặt với nó, bằng tất cả những gì anh có.