Ánh bình minh mỏng manh lách qua khe cửa, trải một vệt vàng nhạt lên nền gạch bóng loáng của căn hộ bí ẩn. Thanh Long vẫn ngồi đó, bất động tựa một pho tượng, mặc cho hơi lạnh từ sàn nhà luồn qua lớp áo mỏng. Đêm đã trôi qua, nhưng tâm trí anh vẫn còn mắc kẹt trong cơn bão dữ dội từ những lời của Lão Gia Trần. "Di sản của sự lựa chọn... hoặc là sự trả giá. Nó gắn liền với số phận của con, từ 'Đêm Huyết Long' cho đến 'Bão Đen'." Từng câu chữ, từng âm điệu của ông lão uyên bác đó cứ xoáy sâu, khắc nghiệt như những mũi khoan vào từng ngóc ngách của nhận thức anh.
Anh nhìn xuống Thiên Long Ấn trên ngón tay. Nó vẫn lấp lánh một thứ ánh sáng ma mị, tựa như đang chế giễu anh. Đây là "năng lực mà người thường không thể có", thứ đã giúp anh vượt qua bao hiểm nguy, chinh phục bao thử thách, xây dựng nên một đế chế tưởng chừng bất khả xâm phạm. Nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của sức mạnh hay bản lĩnh nữa. Nó là một lời nguyền, một dấu ấn của sự thật kinh hoàng, một sợi dây vô hình trói buộc anh vào một quá khứ mà anh chưa từng hay biết.
"Mình là ai?" Thanh Long thì thầm, giọng khàn đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh lặng. Mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công lùa vào, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên, và cả mùi cà phê thoang thoảng từ ly đã nguội lạnh trên bàn. Những mùi hương quen thuộc, từng mang lại cảm giác bình yên, giờ đây chỉ càng khiến anh thêm bối rối. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề, đi đi lại lại trong căn hộ. Tiếng còi xe từ xa vọng lên mơ hồ, tiếng người nói chuyện từ đường phố ồn ã, tất cả đều trở nên xa lạ, như thể anh và thế giới này đã bị ngăn cách bởi một tấm màn vô hình.
Anh dừng lại bên cửa sổ, nhìn ra dòng người hối hả dưới phố. Họ sống cuộc đời của họ, đơn giản và có lẽ là hạnh phúc trong sự ignorance của mình. Còn anh? Anh đã luôn tin rằng mình là một kẻ tự cường, một con phượng hoàng niết bàn từ tro tàn, tự tay xây dựng cơ nghiệp. Nhưng nếu Lão Gia Trần nói đúng, nếu những lời của Trần Đức Hùng là sự thật, thì anh chỉ là một con rối, một "sản phẩm" của một âm mưu khổng lồ, một "kết quả" của một đêm kinh hoàng mang tên "Đêm Huyết Long". Cảm giác bị phản bội dâng lên, không phải từ ai khác, mà từ chính số phận, từ chính bản thân anh.
Cái giá phải trả đó là gì? Ai đã lựa chọn cho anh? Và tại sao anh lại phải là người gánh chịu? Anh nắm chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận sự lạnh buốt của nó xuyên qua da thịt, thấm vào tận xương tủy. Nó không còn là nguồn năng lượng quen thuộc, mà là một cục băng giá, một lời nhắc nhở về một sự thật khủng khiếp. Anh không thể tiếp tục sống trong sự dối trá, trong sự mơ hồ này. Anh cần sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh cần phải đối mặt với nó, nghiền nát nó, và nếu cần, thì phải tiêu diệt nó.
Ngọn lửa trong anh, tưởng chừng đã bị sự tuyệt vọng vùi lấp, bỗng bùng cháy dữ dội hơn. Đó là ngọn lửa của sự phẫn nộ, của ý chí không khuất phục. Anh sẽ không chấp nhận số phận bị sắp đặt, không bao giờ. "Trần Đức Hùng," anh gằn từng chữ, "Ông sẽ phải nói ra tất cả."
Thanh Long bước đến bàn làm việc, ánh mắt kiên quyết. Anh nhấc điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, tìm kiếm một cái tên. Khi đầu dây bên kia vang lên tiếng "Alo?", giọng anh lạnh lùng, dứt khoát, không chút do dự.
"Anh Hoàng, sắp xếp cho tôi một cuộc gặp."
Đầu dây bên kia là giọng Anh Hoàng, có vẻ ngái ngủ. "Thanh tổng? Sớm vậy sao? Có chuyện gì gấp ạ?"
"Gấp." Thanh Long không vòng vo. "Gặp Trần Đức Hùng. Càng sớm càng tốt. Tôi cần đối mặt với hắn, ngay bây giờ."
Anh Hoàng lập tức tỉnh ngủ, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của Thanh Long. "Được, Thanh tổng. Tôi sẽ liên hệ ngay. Anh muốn gặp ở đâu?"
"Ở đâu cũng được. Miễn là hắn không thể trốn tránh." Thanh Long nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đã lên cao hơn, nhưng tâm trí anh vẫn chìm trong bóng tối. "Tôi cần câu trả lời. Toàn bộ sự thật."
"Rõ, Thanh tổng." Anh Hoàng đáp lại, giọng có chút lo lắng. "Tôi sẽ báo lại anh trong thời gian sớm nhất."
Thanh Long cúp máy, hít một hơi thật sâu. Anh biết mình đang lao đầu vào một cuộc đối đầu không thể lường trước, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Sự thật, dù có đau đớn đến mấy, vẫn tốt hơn là sống trong một thế giới của những dối trá. Anh là Thiên Long, không phải là một con rối. Anh sẽ làm chủ định mệnh của mình, không phải bị định mệnh làm chủ.
***
Buổi trưa, không khí oi ả của Thiên Hải càng khiến tâm trạng Thanh Long thêm ngột ngạt. Chiếc xe sang trọng đưa anh len lỏi qua những con đường ngoại ô rợp bóng cây, cuối cùng dừng lại trước cổng một biệt thự đồ sộ, ẩn mình sau hàng rào cao vút. Đây là nơi Trần Đức Hùng thường lui tới, một chốn yên tĩnh nhưng lại toát lên vẻ xa cách, lạnh lùng, đúng như tính cách của chủ nhân nó. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn, tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá, tất cả đều không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng bao trùm không gian.
Một người quản gia ăn mặc chỉnh tề dẫn Thanh Long vào trong. Căn phòng khách rộng lớn, được thiết kế theo phong cách cổ điển phương Tây, tràn ngập ánh sáng tự nhiên qua những ô cửa kính lớn. Mùi hoa cỏ tươi từ bình hoa đặt trên bàn hòa lẫn với mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí sang trọng, nhưng cũng đầy áp lực. Thanh Long bước vào, ánh mắt sắc như dao găm quét qua căn phòng, cuối cùng dừng lại ở Trần Đức Hùng.
Hắn ta đang ngồi trên chiếc sofa bọc da cao cấp, tay nâng một tách trà sứ tinh xảo, chậm rãi thưởng thức. Ngoại hình Trần Đức Hùng vẫn lịch lãm và quyền quý như mọi khi, bộ vest may đo tinh tế ôm lấy dáng người, nhưng ánh mắt hắn, sâu thẳm và sắc bén, ẩn chứa sự tính toán và một chút hả hê khó tả. Hắn không hề di chuyển, chỉ nhếch mép cười nửa miệng khi Thanh Long bước tới.
"Cậu Long, cuối cùng thì cậu cũng đến," Trần Đức Hùng đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt kính nghe chói tai trong không gian tĩnh lặng. "Tôi biết cậu sẽ không thể ngồi yên sau những lời của Lão Gia Trần."
Thanh Long đứng đối diện hắn, đôi chân như cắm rễ xuống sàn, cơ thể săn chắc vẫn giữ một tư thế phòng thủ. Vẻ ngoài anh vẫn hoàn hảo như mọi khi, mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng, tôn lên gương mặt góc cạnh, sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm. Nhưng ẩn sâu trong đó, là một sự giằng xé dữ dội. Anh không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt Trần Đức Hùng, ánh mắt đầy lửa giận và khát khao sự thật.
Trần Đức Hùng mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Cậu đến để tìm câu trả lời, phải không? Câu trả lời cho câu hỏi 'cậu là ai', và 'năng lực của cậu đến từ đâu'." Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm như xuyên thấu tâm can Thanh Long. "Cậu Long, cậu đã sẵn sàng đối diện với bản ngã thật sự của mình chưa?"
"Nói." Thanh Long gằn từng tiếng, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây mang một sự lạnh lẽo, gai góc. Anh không muốn nghe những lời vòng vo, những câu hỏi mang tính khiêu khích. Anh muốn sự thật, trần trụi và đau đớn.
Trần Đức Hùng không vội vã. Hắn nhấc tay lên, ra hiệu cho người quản gia mang tới một thiết bị nhỏ gọn, tựa một chiếc máy chiếu mini hiện đại. Ánh sáng từ thiết bị chiếu lên bức tường trắng đối diện, hiện ra những hình ảnh, biểu đồ phức tạp và những dòng chữ khó hiểu.
"Ta sẽ kể cho cậu nghe một câu chuyện, Thanh Long," Trần Đức Hùng bắt đầu, giọng hắn điềm tĩnh, chậm rãi, nhưng mỗi từ thốt ra lại như những mũi dao găm sâu vào trái tim Thanh Long. "Một câu chuyện mà cậu đã bị che giấu suốt hai mươi lăm năm qua. Một câu chuyện về 'Đêm Huyết Long'."
Hình ảnh trên tường chuyển động. Đó là những bức ảnh chụp vệ tinh cũ kỹ, mờ ảo, ghi lại một khu vực đô thị sầm uất bị bao phủ bởi một thứ ánh sáng đỏ rực, tựa như máu. Kèm theo đó là những biểu đồ dao động năng lượng khổng lồ, những con số khó hiểu nhưng lại toát lên vẻ đáng sợ.
"Hai mươi lăm năm trước, đêm đó không chỉ là một thảm kịch," Trần Đức Hùng tiếp tục, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "nó là một nghi lễ. Một nghi lễ cổ xưa, được thực hiện bởi một tổ chức bí mật, với mục đích là 'kết nối' với những nguồn năng lượng nguyên thủy nhất của vũ trụ. Họ tin rằng bằng cách hy sinh số lượng lớn sinh mạng tại một điểm giao thoa năng lượng đặc biệt trên trái đất, họ có thể khai mở một cánh cổng, giải phóng một loại năng lượng có thể thay đổi cả thế giới."
Thanh Long cảm thấy lạnh sống lưng. "Nghi lễ? Ông đang nói cái quái gì vậy?" Anh cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng.
"Cái quái gì sao?" Trần Đức Hùng cười khẩy. "Cậu Long, cậu cho rằng những năng lực của cậu là tự nhiên mà có sao? Cái gọi là Thiên Long Ấn trên ngón tay cậu, nó không phải là một món quà từ trời rơi xuống. Nó là một dấu ấn, một 'bằng chứng sống' của nghi lễ đó. Cậu... là trung tâm của nghi lễ đó."
Hình ảnh trên tường thay đổi. Lần này là những bản vẽ chi tiết về các vòng tròn ma trận phức tạp, những ký hiệu cổ xưa, và ở giữa, là một điểm đỏ rực. Một điểm mà Thanh Long có thể cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ, một sự liên kết sâu sắc.
"Đêm Huyết Long, không phải là một vụ thảm sát ngẫu nhiên," Trần Đức Hùng nói, mắt hắn dán chặt vào Thanh Long, như muốn đọc từng phản ứng trên gương mặt anh. "Đó là một 'công trình', một 'thí nghiệm' khổng lồ. Và cậu, Thanh Long, cậu không phải là một người sống sót may mắn. Cậu là 'kết quả' của thí nghiệm đó. Khi năng lượng được giải phóng, nó cần một vật chứa. Và cậu, một đứa trẻ sơ sinh với tiềm năng đặc biệt, đã được chọn."
"Không thể nào!" Thanh Long lùi lại một bước, cơ thể anh căng cứng. Anh không tin. Anh không thể tin. Cả cuộc đời anh, mọi thứ anh đã gây dựng, đều dựa trên ý niệm rằng anh là một người bình thường, một người đã vượt qua nghịch cảnh. Nhưng giờ đây, Trần Đức Hùng đang bóp nát tất cả. "Ông đang nói dối! Ông muốn biến tôi thành quái vật sao?"
"Quái vật?" Trần Đức Hùng nhướng mày, giọng hắn đầy vẻ châm biếm. "Không, cậu Long. Cậu không phải là quái vật. Cậu là di sản. Di sản của Huyết Long. Năng lực của cậu, cái thứ sức mạnh phi thường mà cậu luôn tự hào, nó được sinh ra từ hàng ngàn sinh mạng bị hiến tế, từ sự hỗn loạn của những năng lượng nguyên thủy nhất trong đêm đó. Cậu là hiện thân của sự kết nối giữa thế giới này và một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của con người."
Hắn nhấp một ngụm trà. "Những gì cậu gọi là Thiên Long Ấn, nó không phải là một vật phẩm, nó là một phần của cậu. Nó là dấu ấn của năng lượng Huyết Long đã được truyền vào cậu, hòa quyện với huyết quản của cậu. Đó là lý do tại sao nó nóng rực khi cậu sử dụng năng lực. Nó là chính cậu."
Thanh Long cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Anh nhìn xuống Thiên Long Ấn, thứ vẫn đang lấp lánh trên ngón tay. Nó không còn là biểu tượng của sức mạnh nữa, mà là một lời nguyền, một vết nhơ, một bằng chứng của sự thật kinh hoàng. Hắn nói đúng. Anh luôn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với nó, một sự nóng rực, một sự hòa quyện. Anh không thể phủ nhận điều đó.
"Còn 'Bão Đen'?" Thanh Long gần như gào lên, giọng anh run rẩy, "Nó có liên quan gì đến tất cả chuyện này?"
"À, 'Bão Đen'," Trần Đức Hùng chậm rãi nói, nụ cười trên môi hắn càng sâu hơn. "Nếu 'Đêm Huyết Long' là sự khai sinh của cậu, thì 'Bão Đen' chính là sự 'kích hoạt' nó. Năng lượng Huyết Long trong cậu, nó không chỉ là một món quà. Nó là một dòng sông cuộn chảy, có thể cuốn trôi tất cả, hoặc tưới mát cả một đế chế. Quan trọng là cậu có biết cách dẫn dòng hay không."
Hắn chỉ vào một biểu đồ khác trên màn hình, cho thấy những đường năng lượng phức tạp kết nối với các điểm địa lý khác nhau, và ở trung tâm, một lần nữa, là một điểm sáng rực. "Sự kiện 'Bão Đen', nó không chỉ là một thảm họa kinh tế thông thường. Đó là một sự kiện được thiết kế để khuấy động năng lượng Huyết Long trong cậu, để khiến cậu phải đối mặt với tiềm năng thực sự của mình, dù cậu có nhận ra hay không. Những hỗn loạn, những mất mát mà cậu chứng kiến trong 'Bão Đen', đó là một phần của quá trình 'thức tỉnh' năng lực trong cậu."
Thanh Long đứng sững sờ. Toàn bộ cuộc đời anh, mọi sự kiện lớn nhỏ, mọi bước ngoặt, dường như đều đã được sắp đặt, đều là một phần của một âm mưu vĩ đại, mà anh chỉ là một con tốt không hay biết. Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim mình. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, trượt dài xuống thái dương. Mùi nước hoa đắt tiền trong căn phòng giờ đây trở thành một sự chướng tai gai mắt, gợi lên cảm giác buồn nôn.
"Không... không thể nào..." Anh lẩm bẩm, giọng lạc đi, ánh mắt thất thần nhìn vào những hình ảnh ghê rợn trên tường. Những bằng chứng mà Trần Đức Hùng đưa ra, dù khó tin đến mấy, lại khớp một cách đáng sợ với những mảnh ghép mà Lão Gia Trần đã hé lộ, và cả những cảm nhận mơ hồ của chính anh về năng lực của mình.
"Bằng chứng ở ngay đây, Thanh Long," Trần Đức Hùng đứng dậy, bước đến gần anh, ánh mắt lạnh lẽo nhưng đầy uy lực. "Trong chính huyết quản của cậu. Cậu là di sản của Huyết Long, không phải là một con người bình thường. Cậu được sinh ra để mang một sứ mệnh. Một sứ mệnh mà ngay cả ta cũng chỉ là người giữ cửa, kẻ chấp hành cho một kế hoạch vĩ đại hơn nhiều. Một kế hoạch mà có lẽ, cậu sẽ phải là người hoàn thành."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đầy sự hoảng loạn của Thanh Long. "Chúng ta không phải là kẻ thù, Thanh Long. Chúng ta là những kẻ bị ràng buộc bởi cùng một sợi dây định mệnh. Và định mệnh đó, có thể đưa chúng ta về cùng một phía." Hắn đưa tay ra, đặt lên vai Thanh Long. "Năng lực của cậu, nó là một lưỡi dao hai lưỡi. Nó có thể giúp cậu đạt được tất cả, nhưng cũng có thể hủy hoại cậu, nếu cậu không làm chủ được nó. Và để làm chủ nó, cậu phải chấp nhận bản chất thực sự của mình. Chấp nhận rằng cậu không phải là một người bình thường. Cậu là một vị thần, hoặc một ác quỷ, tùy thuộc vào cách cậu lựa chọn con đường của mình."
Thanh Long hất tay Trần Đức Hùng ra, đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh không biết đó là do tức giận, hay vì quá sợ hãi, hay là cả hai. Cả thế giới anh biết, cả bản sắc anh xây dựng, đã sụp đổ chỉ trong vài phút. Anh là một con rối, một thí nghiệm, một di sản của một thứ năng lượng kinh hoàng. Anh không phải là con người. Anh là cái gì? Một lời nguyền? Một định mệnh? Một lưỡi dao hai lưỡi?
Anh nắm chặt Thiên Long Ấn, cảm giác lạnh buốt từ nó lan tỏa khắp cơ thể, nhưng lần này, nó kèm theo một sự rung động mạnh mẽ, như thể chính Thiên Long Ấn cũng đang "thức tỉnh" cùng với sự thật kinh hoàng này. Anh cảm thấy một sức mạnh cuồn cuộn dâng lên trong huyết quản, nhưng đồng thời cũng là một sự trống rỗng đến cùng cực.
Cả căn phòng, cả thế giới, dường như quay cuồng. Thanh Long lảo đảo lùi lại, đôi mắt dán chặt vào Trần Đức Hùng, kẻ đã phơi bày sự thật nghiệt ngã này. Hắn vẫn đứng đó, điềm tĩnh, ánh mắt vẫn đầy sự tính toán và một chút hả hê.
Thanh Long không còn nghe rõ những gì Trần Đức Hùng nói nữa. Âm thanh trong tai anh trở nên ù đặc, mọi thứ mờ dần. Anh chỉ còn cảm thấy sự lạnh lẽo của Thiên Long Ấn trên ngón tay, và sự trống rỗng vô tận trong tâm hồn. Anh là ai? Năng lực của anh là gì? Anh có phải là một con tốt trong một âm mưu lớn hơn rất nhiều? Hay anh sẽ là người lật đổ ván cờ này? Anh không biết. Tất cả những gì anh biết là cuộc đời anh, từ giây phút này, sẽ không bao giờ còn như trước nữa.