Hương nước hoa nồng nàn trong căn phòng biệt thự vùng ngoại ô, thứ mùi mà vài giờ trước Thanh Long còn thấy vương vấn một vẻ xa hoa, giờ đây lại đặc quánh trong không khí, bỗng trở thành một thứ gì đó chướng tai gai mắt, gợi lên cảm giác buồn nôn đến tột cùng. Những lời của Trần Đức Hùng vẫn văng vẳng bên tai, từng câu từng chữ như những mũi kim độc ghim sâu vào tâm trí anh: "Con là di sản của Huyết Long, con không thể trốn tránh vận mệnh của mình!" "Con không phải là một con người bình thường. Con là một vị thần, hoặc một ác quỷ, tùy thuộc vào cách con lựa chọn con đường của mình."
Thanh Long trở về căn hộ bí ẩn của mình tại chung cư Thiên Phúc, nhưng tâm hồn anh đã không còn ở đó. Anh lảo đảo bước vào, mọi thứ trước mắt anh đều quay cuồng, không phải do men say, mà là do sự thật tàn khốc vừa được phơi bày đã phá hủy hoàn toàn thế giới quan anh từng tin tưởng. Cánh cửa gỗ lim nặng nề khẽ kêu kẽo kẹt đóng lại sau lưng, như một tiếng thở dài mệt mỏi, nhốt anh lại trong một thế giới của sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Anh ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, tấm thảm Ba Tư mềm mại dưới tay không mang lại chút an ủi nào. Đầu óc anh quay cuồng với những mảnh ghép rời rạc, những hình ảnh chớp nhoáng mà Trần Đức Hùng đã khơi gợi, và cả những ký ức mơ hồ của chính anh. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường, không phải là cái lạnh quen thuộc của kim loại, mà là một sự ớn lạnh len lỏi sâu vào tận xương tủy, như một lời nhắc nhở không ngừng về bản chất của nó. Anh cảm thấy nó như một gông cùm, một xiềng xích vô hình đang trói buộc anh vào một vận mệnh mà anh chưa bao giờ lựa chọn.
"Mình là ai? Quỷ dữ hay con người?" Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian tĩnh mịch. "Năng lực này là của mình, hay mình chỉ là vật chứa cho một thứ gì đó kinh tởm hơn?"
Một cơn đau nhói bỗng bùng lên trong thái dương anh, sau đó là những hình ảnh chớp nhoáng, rời rạc nhưng sống động đến ám ảnh. Một đêm đen như mực, tiếng gió rít gào như quỷ khóc. Những ngọn lửa đỏ rực nhảy múa trong không khí, soi rọi khuôn mặt đầy hoảng loạn của một đứa trẻ. Đó là anh, phải không? Đứa trẻ đó đang vật lộn trong một vòng tròn pháp trận kỳ lạ, cơ thể nhỏ bé bị bao bọc bởi những luồng năng lượng đỏ rực, cuộn xoáy như một con rồng máu đang trỗi dậy. Tiếng la hét, tiếng gào thét, và cả một thứ âm thanh gầm gừ trầm đục, như tiếng vọng từ sâu thẳm địa ngục. Rồi là hình ảnh một bóng người cao lớn, khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối, nhưng ánh mắt lại rực lên vẻ cuồng tín và mãn nguyện. Hắn đang làm gì? Hắn đang hiến tế anh? Hay hắn đang tạo ra một thứ gì đó từ anh?
"Không... không phải là sự thật!" Thanh Long gào lên, cố gắng xua đuổi những hình ảnh kinh hoàng đang bủa vây tâm trí. Anh đứng bật dậy, nhưng cơ thể anh lảo đảo, mất thăng bằng. Một luồng năng lượng cuộn xoáy dâng lên trong huyết quản, nóng rực như dung nham, rồi lại lạnh buốt như băng giá, khiến toàn thân anh run rẩy.
Căn phòng bỗng chìm vào một sự hỗn loạn kỳ lạ. Những ngọn đèn trần bắt đầu nhấp nháy điên loạn, rồi vụt tắt, để lại căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ của ánh đèn đường hắt vào qua khung cửa sổ. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ dịu thường ngày giờ đây bị át đi bởi một thứ mùi khét lẹt của ozone, như trước cơn giông. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Những đồ vật xung quanh anh bắt đầu rung chuyển. Chiếc bình gốm cổ trên kệ sách nghiêng ngả rồi đổ xuống, vỡ tan tành trên sàn đá cẩm thạch, tạo ra tiếng động chói tai. Những cuốn sách rơi xuống lộn xộn, trang giấy cũ kỹ bay lả tả trong không khí.
Anh nắm chặt hai tay, cố gắng trấn áp nguồn năng lượng đang bùng nổ không kiểm soát. "Dừng lại! Dừng lại ngay!" Anh gầm gừ, từng thớ thịt trên cơ thể căng cứng, gân xanh nổi lên khắp cánh tay. Nhưng nguồn năng lượng đó không nghe lời anh. Nó là một con thú hoang dã, vừa được giải thoát khỏi lồng giam, đang đòi hỏi sự thống trị.
"Con là di sản của Huyết Long, con không thể trốn tránh vận mệnh của mình!" Lời của Trần Đức Hùng lại vang vọng, như một lời nguyền rủa.
Thanh Long tuyệt vọng. Anh đấm mạnh vào bức tường cạnh mình, một vết nứt nhỏ hiện ra trên lớp vữa trắng. Cơn đau nhói ở nắm đấm không thể so sánh được với nỗi đau đớn tột cùng trong tâm hồn anh. Anh trượt dài xuống sàn, ngồi bó gối, ôm chặt đầu. Hơi thở anh hổn hển, gấp gáp, như một kẻ vừa chạy thoát khỏi địa ngục.
"Đó là sự thật sao? Tất cả những gì ta có được, đều là nhờ vào thứ năng lực kinh tởm này? Thứ năng lực được tạo ra từ một 'nghi lễ' rùng rợn?" Anh tự chất vấn. "Vậy ta có khác gì một con quái vật? Một con rối trong vở kịch của Trần Đức Hùng, của Hắc Ưng, của cái gọi là 'kế hoạch vĩ đại' mà hắn ta nhắc đến?"
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, hòa lẫn với mồ hôi lạnh. Anh chưa bao giờ cảm thấy yếu đuối đến thế. Thanh Long, người đàn ông quyền lực, bản lĩnh, bất khả chiến bại trên thương trường và trong thế giới ngầm, giờ đây chỉ là một đứa trẻ lạc lối, hoảng loạn trước sự thật về bản thân mình. Anh ngước nhìn lên trần nhà, nơi ánh đèn vẫn chập chờn như một trái tim đang hấp hối.
Mọi thứ đều là giả dối. Thành công, quyền lực, sự tôn trọng mà anh đã xây dựng, tất cả đều dựa trên một nền tảng mục nát, một lời nguyền mang tên Huyết Long. "Ta là cái gì? Một lời nguyền? Một định mệnh? Một lưỡi dao hai lưỡi?" Anh lặp lại những lời Trần Đức Hùng đã nói, nhưng mỗi từ thốt ra lại càng ghim sâu vào vết thương lòng anh.
Cảm giác trống rỗng vô tận chiếm lấy tâm hồn anh. Một sự trống rỗng lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn tuyệt vọng nào anh từng trải qua. Như thể một phần bản chất của anh, phần con người mà anh tin tưởng, đã bị xé toạc và vứt bỏ. Anh không phải là con người. Anh là cái gì? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, không ngừng nghỉ, như một tiếng chuông báo tử cho sự bình yên của anh.
Anh nằm đó, co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, giữa đống đổ nát của căn phòng và của cả thế giới anh từng biết. Tiếng còi xe xa xăm từ đường phố vọng lên, tiếng chuông gió khẽ khàng đâu đó, tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa. Anh không biết mình đã nằm bao lâu, chỉ biết khi ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa, anh mới chầm chậm cử động. Cơ thể anh mỏi nhừ, đầu óc nặng trĩu. Cơn bão năng lượng đã lắng xuống, nhưng sự trống rỗng và nỗi đau vẫn còn đó, sâu đậm hơn bao giờ hết. Cuộc đời anh, từ giây phút này, sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
***
Sáng hôm sau, trời âm u, không khí se lạnh, như muốn cộng hưởng với tâm trạng của Thanh Long. Sau một đêm vật lộn với những cơn ác mộng và sự thật kinh hoàng, anh gần như không chợp mắt. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng, ánh nhìn xa xăm và vô định, hoàn toàn khác xa với vẻ ngoài lịch lãm, tự tin thường ngày của một Thanh Long quyền lực. Anh mặc một chiếc áo khoác đơn giản, cố gắng che giấu sự tiều tụy của bản thân, nhưng ánh mắt anh không thể giấu được sự trống rỗng và hoang mang tột độ.
Anh tìm đến quán cà phê 'Thức', một nơi có thiết kế hiện đại, nội thất gỗ và bê tông trần, nhiều cây xanh nhỏ, và ánh sáng dịu nhẹ, thường mang lại cảm giác thư thái, yên tĩnh. Nhưng hôm nay, không gian đó cũng không thể xoa dịu được bão tố trong lòng anh. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental êm ái, tiếng thì thầm của khách hàng, tất cả đều trở thành một thứ tạp âm khó chịu trong tai anh, không thể lọt vào tâm trí đang hỗn loạn của mình.
Lâm Phong đã ngồi chờ sẵn ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nhìn ra con đường ẩm ướt sau cơn mưa phùn đêm qua. Anh vẫn gầy gò, đeo chiếc kính cận quen thuộc, mặc một chiếc áo hoodie đơn giản. Khi thấy Thanh Long bước vào, ánh mắt lanh lợi của Lâm Phong nhanh chóng nhận ra sự bất thường.
"Anh Long, anh sao vậy?" Lâm Phong đứng dậy, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. "Anh trông như vừa trải qua một trận chiến vậy."
Thanh Long không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi ngồi sụp xuống ghế đối diện. Anh đẩy tách cà phê nóng hổi mà Lâm Phong đã gọi sẵn sang một bên, mùi cà phê rang xay, trà thảo mộc, gỗ mới thoang thoảng trong không khí, nhưng anh không cảm thấy chút hương vị nào.
"Hắn nói..." Thanh Long bắt đầu, giọng nói khản đặc, như thể đã phải gào thét suốt đêm. Anh dùng tay che mặt, cố gắng kìm nén cảm xúc đang chực trào. "Trần Đức Hùng nói... ta là 'di sản Huyết Long'. Rằng năng lực này... không phải phước lành, mà là... lời nguyền từ một đêm máu tanh."
Lâm Phong nhíu mày. Anh đã nghe Thanh Long kể về những lời ám chỉ của Lão Gia Trần, và cả những thông tin mơ hồ về 'Bão Đen'. Nhưng 'Huyết Long', 'lời nguyền', 'đêm máu tanh' thì hoàn toàn nằm ngoài tầm hiểu biết của anh. "Anh Long, bình tĩnh lại," Lâm Phong đặt tay lên vai Thanh Long, cố gắng trấn an. Lòng bàn tay anh lạnh ngắt, nhưng anh vẫn giữ vững. "Có lẽ... hắn ta chỉ đang thao túng tâm lý anh. Những chuyện siêu nhiên như vậy... khoa học không thể giải thích. Hắn ta muốn anh tin vào điều đó để dễ bề điều khiển anh."
Thanh Long ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu. Một nụ cười gượng gạo, méo mó hiện trên môi anh, đầy chua chát. "Khoa học?" Anh lặp lại, giọng đầy mỉa mai. "Vậy năng lực của ta là gì, Lâm Phong? Những gì ta thấy đêm qua... không phải là ảo giác. Đó là ký ức. Ký ức về một đứa trẻ... bị hiến tế. Một đứa trẻ... bị ném vào giữa ngọn lửa, giữa những luồng năng lượng cuồng bạo. Ta đã thấy nó, Lâm Phong. Ta đã cảm nhận được nó!"
Anh kể lại một cách rời rạc, từng câu từng chữ như những viên đá nặng trịch rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng. Anh kể về 'Đêm Huyết Long', về nghi lễ, về hình ảnh một đứa trẻ vật lộn trong ngọn lửa, về những luồng năng lượng đỏ rực, về mùi ozone khét lẹt, về sự rung chuyển của đồ vật trong căn hộ của mình. Mỗi chi tiết anh thốt ra đều khiến Lâm Phong thêm hoảng hốt. Khuôn mặt thư sinh của Lâm Phong dần biến sắc, ánh mắt lanh lợi thường ngày giờ đây tràn ngập sự bối rối và lo lắng tột độ.
"Em đã cố gắng tìm kiếm, anh Long," Lâm Phong ngắt lời, giọng nói yếu ớt. "Về 'Bão Đen', em đã tìm thấy những thông tin rất đáng ngờ. Những biến động kinh tế không chỉ đơn thuần là do thị trường. Có dấu hiệu của sự thao túng, của một bàn tay vô hình. Nhưng còn về 'Huyết Long', về 'Đêm Huyết Long'... em đã lục tung mọi kho dữ liệu, từ những tài liệu mật đến những truyền thuyết dân gian. Không có bất kỳ thông tin nào khớp với những gì anh nói. Có lẽ... đó chỉ là một biểu tượng, một cách hắn ta muốn ám chỉ điều gì đó?"
"Không phải biểu tượng!" Thanh Long gằn giọng, đập mạnh tay xuống bàn. Tiếng động khiến vài khách hàng gần đó giật mình quay lại nhìn. "Nó là thật! Năng lượng trong ta, nó là thật! Anh không cảm nhận được sao? Anh không thấy những gì xảy ra đêm qua sao?"
Lâm Phong lùi lại một chút, ánh mắt đầy bất lực. Anh là một thiên tài về công nghệ thông tin, một bộ óc logic tuyệt vời, nhưng trước những lời lẽ và cảm xúc của Thanh Long, anh hoàn toàn không có cách nào để giải thích, để trấn an. Những điều Thanh Long đang nói đã vượt quá mọi giới hạn của khoa học, của logic mà Lâm Phong từng biết. Anh có thể giúp Thanh Long điều tra một tập đoàn tài chính, vạch trần một âm mưu kinh doanh, nhưng làm sao anh có thể giúp Thanh Long đối phó với một "lời nguyền Huyết Long", với một "đêm máu tanh" và những năng lực siêu nhiên?
"Anh Long... em... em không biết phải nói gì," Lâm Phong thở dài, đôi lông mày nhíu chặt. "Em tin anh. Em biết anh sẽ không bịa đặt những chuyện này. Nhưng... nhưng em không có bất kỳ dữ liệu nào để hỗ trợ anh. Em không thể tìm ra lời giải thích hợp lý nào cho những điều này. Em chỉ có thể... lo lắng cho anh."
Thanh Long nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong. Anh thấy sự lo lắng chân thành, sự bối rối, và cả một chút sợ hãi trong ánh mắt người bạn thân. Anh biết Lâm Phong đã cố gắng hết sức, nhưng đây là một vấn đề mà không có bất kỳ thuật toán hay cơ sở dữ liệu nào có thể giải quyết. "Em đã làm rất tốt rồi, Lâm Phong," Thanh Long khẽ nói, giọng anh đã dịu đi một chút, nhưng vẫn đầy mệt mỏi. "Cảm ơn em."
Anh lại dùng tay che mặt, tựa đầu vào lòng bàn tay. Cái chạm trấn an của Lâm Phong trên vai anh, dù không thể xua tan bão tố trong lòng, nhưng cũng mang lại một chút hơi ấm, một chút kết nối với thế giới thực tại. Anh không cô độc hoàn toàn. Nhưng sự thật về bản thân anh, về nguồn gốc năng lực, về vận mệnh đang chờ đợi, vẫn là một gánh nặng khổng lồ mà anh phải tự mình đối mặt. Cả hai chìm vào im lặng, tiếng nhạc instrumental dường như trở nên buồn bã hơn, tiếng máy xay cà phê cũng nghe như một tiếng thở dài. Họ ngồi đó, giữa mùi cà phê nguội lạnh và sự bế tắc của một vấn đề không lời giải.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng yếu ớt sau cơn mưa đã len lỏi qua những tầng mây xám xịt, chiếu rọi vào căn hộ bí ẩn của Thanh Long. Không khí trong phòng đã không còn mùi ozone khét lẹt, những đồ vật đổ vỡ đã được dọn dẹp tạm bợ, nhưng vẫn còn đó những vết nứt trên tường, những mảnh vỡ lấp lánh trên sàn nhà, như những vết sẹo của một trận chiến nội tâm vừa diễn ra. Tiếng còi xe từ xa vẫn vọng lại, và tiếng chuông gió khẽ khàng, như một lời thì thầm buồn bã.
Thanh Long đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ, đối diện với chính mình. Anh nhìn thấy một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sâu thẳm, nhưng giờ đây, thay vì sự hoảng loạn và tuyệt vọng của đêm qua, một tia lửa kiên cường dần bùng cháy trong đôi mắt đó. Anh vẫn cảm thấy sự trống rỗng, sự mất mát, nhưng đồng thời, một cảm giác khác cũng đang trỗi dậy – một sự thách thức, một sự phẫn nộ, một ý chí không cam chịu làm nạn nhân.
"Nếu đây là di sản... thì ta sẽ là chủ nhân của nó." Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm, nhưng đầy kiên định. Anh không muốn là nạn nhân của số phận, không muốn là con rối trong tay Trần Đức Hùng hay bất kỳ thế lực nào khác. Cái cảm giác bị thao túng, bị định đoạt bởi một thứ mà anh không hề hay biết, đã khơi dậy sự ngạo mạn và ý chí bất khuất vốn có trong con người anh. "Trần Đức Hùng, ngươi có thể biết quá khứ của ta, nhưng không thể định đoạt tương lai của ta."
Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc Thiên Long Ấn vẫn lạnh lẽo trên ngón tay. Nhưng lần này, cảm giác không còn là một gông cùm, mà là một sự kết nối. Nó là một phần của anh, dù anh có muốn hay không. Nó đã ở đó, từ cái "Đêm Huyết Long" định mệnh, định hình cuộc đời anh, mang lại cho anh sức mạnh phi thường. Nếu nó là một lời nguyền, anh sẽ biến nó thành vũ khí. Nếu nó là một con thú hoang, anh sẽ thuần hóa nó.
"Ta không thể trốn tránh nó," anh tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương. "Ta không phải là một con người bình thường. Ta là một vị thần, hoặc một ác quỷ... tùy thuộc vào cách ta lựa chọn con đường của mình." Lời của Trần Đức Hùng lại vang lên, nhưng lần này, nó không còn là một lời nguyền rủa, mà là một thách thức. Một lựa chọn. Và Thanh Long, chưa bao giờ là người né tránh lựa chọn.
Anh quay lưng lại với tấm gương, bước đến thư phòng. Anh không cần sự giải thích của khoa học hay logic từ Lâm Phong nữa. Anh cần những lời giải đáp sâu hơn, những kiến thức mà khoa học không thể chạm tới. Anh bắt đầu tìm kiếm những cuốn sách cổ, những tài liệu về các hiện tượng huyền bí, về những truyền thuyết xa xưa mà anh đã thu thập được trong những năm tháng lang bạt.
Bàn tay anh lướt qua những gáy sách cũ kỹ, mùi giấy cũ và bụi thời gian thoang thoảng trong không khí. Anh lấy xuống một cuốn sách bìa da đã sờn rách, trang giấy ngả vàng. Trên đó có những ký tự cổ xưa, những hình vẽ kỳ lạ mà trước đây anh chỉ coi là những câu chuyện hoang đường. Giờ đây, chúng trở thành chìa khóa, thành những mảnh ghép tiềm năng dẫn đến sự thật về bản thân anh.
Đây là một hành trình mới. Một hành trình không phải để trốn chạy khỏi "di sản Huyết Long", mà là để đối mặt với nó, để thấu hiểu nó, và cuối cùng, để làm chủ nó. Thanh Long sẽ không để mình bị định đoạt bởi một quá khứ bí ẩn hay một "vận mệnh" được sắp đặt. Anh sẽ định đoạt chính vận mệnh của mình. Anh sẽ biến "lời nguyền" thành "sức mạnh", biến "di sản Huyết Long" thành đế chế của riêng anh.
Ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào góc thư phòng, nơi Thanh Long đang đứng. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, phản chiếu ánh sáng như những tinh thể vàng. Trong khoảnh khắc đó, Thanh Long không còn là kẻ tuyệt vọng của đêm qua, mà là một chiến binh, người đã tìm thấy mục tiêu mới của mình. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù sự thật có kinh hoàng đến đâu, anh cũng sẽ đối mặt. Bởi vì, ở Thiên Hải này, anh nói là luật. Và định mệnh của anh, vốn là của anh.