Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ, nhuộm vàng những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí tĩnh lặng của căn hộ bí ẩn thuộc chung cư Thiên Phúc. Dù bên ngoài, tiếng còi xe từ xa vẫn vọng lại, tiếng người qua lại trên phố tấp nập như một bản giao hưởng đô thị không ngừng nghỉ, nhưng bên trong bốn bức tường đã nhuốm màu thời gian này, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm. Tiếng chuông gió khẽ khàng va vào nhau, tạo nên âm thanh mơ hồ như một lời thì thầm buồn bã, càng làm nổi bật sự im ắng đến ngột ngạt. Mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công, quyện với mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, và cả mùi giấy cũ từ những chồng sách chất cao, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa bí ẩn, vừa đầy hoài niệm.
Thanh Long ngồi bất động trên sàn gỗ, giữa căn phòng. Vẻ mặt anh tiều tụy, đôi mắt trũng sâu vì một đêm không ngủ, nhưng ánh nhìn không còn sự hoảng loạn của đêm qua. Cuốn sách bìa da đã sờn rách, với những ký tự cổ xưa và hình vẽ kỳ lạ mà anh đã tìm thấy, nằm ngửa trên chiếc bàn thấp, cạnh đó là chiếc Thiên Long Ấn vẫn lạnh lẽo. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể đang cố gắng xé toạc tấm màn bí ẩn đang bao phủ cuộc đời mình. Những lời của Trần Đức Hùng, về “Đêm Huyết Long”, về “di sản” và “định mệnh” của anh, cứ vang vọng trong tâm trí, xoáy sâu vào từng ngóc ngách của ý thức. Anh đã cố gắng tìm kiếm một lời giải thích logic, một lý do khoa học để phủ nhận tất cả, để thoát ly khỏi cái gông cùm vô hình mà Trần Đức Hùng đã giăng ra, nhưng tất cả đều vô vọng.
“Huyết Long… Định mệnh… Vô nghĩa!” Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu sự bất lực và phẫn nộ. “Mình có thực sự là một con quái vật như hắn nói?” Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin và bản ngã của anh. Anh đã luôn tự hào về sự tự chủ, về khả năng định đoạt mọi thứ bằng trí tuệ và bản lĩnh của mình. Nhưng giờ đây, anh lại phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: rằng có lẽ, anh chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn hơn, một sản phẩm của một nghi lễ tàn độc, mang trong mình một sức mạnh mà anh không hề lựa chọn.
Một cơn bộc phát năng lượng nhỏ xảy ra. Không khí trong phòng đột nhiên trở nên đặc quánh, những đồ vật xung quanh rung chuyển nhẹ, một chiếc bình hoa nhỏ trên bàn trà lách cách va vào nhau. Đó là dấu hiệu của sự mất kiểm soát, của dòng năng lượng cuộn trào bên trong anh, phản ánh sự giằng xé dữ dội trong tâm hồn. Thanh Long thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh đứng dậy, bước đi quanh phòng, ánh mắt đầy giằng xé lướt qua từng đồ vật quen thuộc, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó có thể neo giữ anh lại với thực tại bình thường.
Anh tiến đến chiếc bàn, nhặt Thiên Long Ấn lên. Chiếc nhẫn nặng trịch, lạnh lẽo trong lòng bàn tay. Một dòng năng lượng quen thuộc, nhưng lần này cảm giác lạnh lẽo hơn, truyền qua da thịt anh, khiến anh rùng mình. Nó như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về sự tồn tại của thứ sức mạnh đó, về mối liên kết giữa anh và "di sản Huyết Long". Anh siết chặt chiếc nhẫn, các khớp ngón tay trắng bệch. Thiên Long Ấn không còn là một vật trang sức, nó là một phần của anh, một lời nguyền hay một món quà, anh vẫn chưa thể xác định. Nhưng một điều anh biết chắc chắn là anh không thể trốn tránh nó nữa. Sự thất vọng, sự phẫn nộ, và cả nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá.
***
Buổi chiều cùng ngày, quán cà phê "Thức" như một ốc đảo bình yên giữa lòng đô thị ồn ào. Thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, kết hợp với những chậu cây xanh nhỏ, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa kính lớn lọt vào, không quá chói chang. Tiếng máy xay cà phê hoạt động nhẹ nhàng như một bản nhạc nền êm ái, hòa quyện với tiếng nhạc instrumental du dương và những tiếng thì thầm của khách hàng, tạo nên một bầu không khí riêng tư, ấm cúng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và cả mùi gỗ mới từ quầy bar, tất cả bao bọc lấy Thanh Long và Lâm Phong.
Thanh Long, dù đã cố gắng che giấu, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn in hằn trên khuôn mặt anh. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn chưa hết vẻ u tối, nhưng đã xuất hiện một tia sáng khác, một sự quyết tâm mới mẻ. Lâm Phong, với cặp kính cận dày và chiếc áo hoodie quen thuộc, ngồi đối diện, vẻ mặt đầy lo lắng. Cậu là người bạn thân thiết nhất của Thanh Long, luôn ở bên anh trong mọi hoàn cảnh, dù đôi khi không hoàn toàn hiểu được những bí mật xoay quanh cuộc đời anh.
“Phong, cậu có tin vào những thứ phi khoa học không?” Thanh Long phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự nghiêm trọng bất thường. Anh không nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt anh lướt qua những hạt cà phê đang được xay trong máy, như thể đang tìm kiếm câu trả lời ở đó.
Lâm Phong nhíu mày, đẩy gọng kính lên sống mũi. “Cậu Long, cậu đang nói gì vậy? Có chuyện gì xảy ra với cậu sao? Từ hôm qua tới giờ, cậu cứ như người mất hồn.” Lâm Phong đặt ly cà phê xuống, ánh mắt lanh lợi của cậu dò xét Thanh Long, cố gắng đọc vị cảm xúc của người bạn. Cậu đã quen với sự điềm tĩnh và tự tin của Thanh Long, nên sự bất ổn hiện tại của anh khiến cậu không khỏi bất an.
Thanh Long hít một hơi sâu, rồi thở ra chậm rãi. “Chỉ là… tớ cần cậu tìm hiểu về một số thứ. Càng cổ xưa, càng bí ẩn càng tốt. Những truyền thuyết, những ghi chép về các hiện tượng siêu nhiên, những năng lực đặc biệt mà khoa học không thể giải thích. Bất cứ thứ gì liên quan đến rồng, đến huyết mạch, đến những nghi lễ cổ xưa…” Anh nói, giọng điệu mơ hồ nhưng mỗi từ đều chứa đựng một trọng lượng nhất định. Anh không thể giải thích hết mọi chuyện cho Lâm Phong lúc này, những sự thật đó quá kinh hoàng, quá khó tin để có thể thốt ra thành lời. Nhưng anh cần sự giúp đỡ của Lâm Phong, trí tuệ sắc bén và khả năng tìm kiếm thông tin tuyệt vời của cậu là thứ anh đang cần nhất.
Lâm Phong nhíu mày sâu hơn. “Rồng? Huyết mạch? Nghi lễ cổ xưa? Cậu Long à, cậu đang đọc tiểu thuyết huyền huyễn quá nhiều hay sao? Hay là bị cú sốc nào đó mà tớ không biết?” Dù vậy, nhìn thấy ánh mắt kiên định đến đáng sợ của Thanh Long, cậu biết đây không phải là một trò đùa. Thanh Long chưa bao giờ là người nói đùa về những chuyện nghiêm trọng. “Nhưng… cậu muốn tìm hiểu về cái gì cụ thể? Các tài liệu lịch sử, hay những câu chuyện dân gian?”
“Tất cả. Bất cứ thứ gì có thể cung cấp một manh mối, một hướng đi.” Thanh Long đưa cho Lâm Phong một vài từ khóa, những cụm từ rời rạc mà anh đã ghi nhớ từ cuốn sách cổ và những lời của Trần Đức Hùng, ánh mắt anh đầy ẩn ý. “Tớ cần một cái nhìn toàn diện, không giới hạn bởi bất kỳ định kiến khoa học nào. Hãy tìm những cuốn sách bị cấm, những truyền thuyết bị lãng quên, những ghi chép về những điều kỳ dị nhất mà nhân loại từng biết. Thậm chí cả những lý thuyết âm mưu điên rồ nhất.”
Lâm Phong im lặng một lúc, ánh mắt đăm chiêu. Cậu không hoàn toàn hiểu được sự nghiêm trọng của vấn đề, nhưng cậu hiểu sự lo lắng và quyết tâm trong giọng nói của Thanh Long. Cậu biết rằng, khi Thanh Long đã nói ra những điều này, thì đó chắc chắn không phải là chuyện tầm thường. “Chuyện này, để tôi xử lý.” Lâm Phong cuối cùng cũng gật đầu, một lời hứa chắc chắn được thốt ra từ miệng cậu. Dù hoài nghi đến mấy, nhưng vì Thanh Long, cậu sẽ không từ nan. Cậu tin rằng, nếu Thanh Long đã tìm đến cậu với một việc kỳ lạ như vậy, thì chắc chắn có lý do. Lâm Phong lấy điện thoại ra, bắt đầu ghi chú những từ khóa mà Thanh Long vừa nói, trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch tìm kiếm thông tin từ những nguồn ít ai biết tới. Thanh Long nhìn Lâm Phong, một tia nhẹ nhõm lướt qua trong đôi mắt anh. Anh biết, ít nhất, anh không đơn độc trong hành trình đi tìm sự thật này.
***
Tối cùng ngày, không khí se lạnh của mùa thu đã bao trùm thành phố. Những hạt sương đêm lãng đãng bay trong gió, làm mờ đi ánh đèn đường lấp lánh. Thanh Long tìm đến Phòng Trà Cổ "Nguyệt Quán", nơi mà anh vẫn thường lui tới để tìm kiếm sự tĩnh lặng và lời khuyên từ Lão Gia Trần. Nguyệt Quán mang một phong cách Á Đông cổ điển, với những bàn trà thấp, chiếu tatami êm ái, và những chiếc lồng đèn lụa treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Từ cửa sổ nhìn ra, thành phố về đêm hiện lên như một bức tranh huyền ảo, nhưng bên trong quán trà lại là một thế giới hoàn toàn khác – thanh tịnh, trang nhã, ấm cúng, và đầy hoài niệm.
Tiếng đàn tranh du dương hòa cùng tiếng sáo trúc trầm bổng, tạo nên một bản nhạc nền êm tai, xoa dịu tâm hồn. Tiếng rót trà nhẹ nhàng của Lão Gia Trần như một nốt nhạc chấm phá thêm vào sự yên bình. Mùi trà thơm lừng, mùi trầm hương nhẹ nhàng, và cả mùi gỗ cổ thụ thoang thoảng, tất cả bao bọc lấy Thanh Long, giúp anh tạm quên đi những hỗn loạn đang cồn cào trong lòng.
Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt phúc hậu, vẫn bình thản như mọi khi. Đôi mắt tinh anh của ông nhìn Thanh Long một cách thấu hiểu, như thể đã đọc được toàn bộ những gì đang diễn ra trong tâm trí anh. Ông không cần Thanh Long phải nói nhiều. Chỉ một cái nhìn, một cử chỉ, ông đã nắm bắt được sự giằng xé và tuyệt vọng đang ngự trị trong lòng người thanh niên. Ông rót một chén trà nóng hổi, hơi ấm lan tỏa trong không khí, rồi đẩy nhẹ về phía Thanh Long.
“Con người ta, không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng có thể chọn cách mình sống.” Lão Gia Trần cất giọng trầm ấm, đôi mắt khép hờ, như đang chìm đắm trong dòng suy tư xa xưa. “Dòng sông không thể chọn ghềnh đá, nhưng có thể chọn cách chảy qua nó. Con có hiểu ý ta không, Long?” Ông không nhìn Thanh Long, nhưng từng lời nói đều như thấm sâu vào tâm can anh.
Thanh Long im lặng lắng nghe. Anh cảm nhận được sự sâu sắc trong từng lời nói của Lão Gia Trần, nhưng vẫn còn đó sự hoài nghi, sự giằng xé. Anh đã quá quen với việc kiểm soát mọi thứ, việc bị động chấp nhận một "định mệnh" là điều anh không thể dung thứ. “Vậy con nên làm gì, Lão Gia?” Anh hỏi, giọng nói khàn khàn, chứa đựng sự mệt mỏi và khao khát được chỉ dẫn.
Lão Gia Trần mở mắt, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Thanh Long, như đang xuyên thấu tâm hồn anh. “Hãy chấp nhận. Chấp nhận bản chất của con, chấp nhận những gì con đang mang trong mình. Đó không phải là một lời nguyền, Long. Đó là một phần của con, là sức mạnh mà con được ban tặng, dù con có muốn hay không.” Ông ngừng lại một chút, nhấp một ngụm trà, cảm nhận hương vị thanh tao lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Và sau đó, hãy làm chủ nó. Làm chủ sức mạnh đó, biến nó thành công cụ của con, chứ không phải để nó điều khiển con. Một dòng sông, dù chảy qua ghềnh đá hiểm trở đến mấy, nếu biết cách, vẫn có thể tạo ra một dòng chảy mạnh mẽ, thậm chí là một thác nước hùng vĩ. Con cũng vậy.”
Ánh mắt Lão Gia Trần trở nên kiên định hơn. “Và cuối cùng, hãy biến nó thành vũ khí của con, Long. Để bảo vệ những điều con yêu thương. Quyền năng không tự nó là thiện hay ác, nó chỉ là một công cụ. Quan trọng là người sử dụng nó với mục đích gì. Con có thể biến Huyết Long thành một ác quỷ hủy diệt, hoặc một vị thần bảo hộ. Lựa chọn là ở con.” Ông đặt chén trà xuống, một tiếng chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa. Con đã hứa với ai, và con muốn bảo vệ điều gì?”
Thanh Long im lặng lắng nghe, từng lời của Lão Gia Trần như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang khô cằn của anh, đồng thời thắp lên một ngọn lửa mới. Anh cảm nhận được sự thay đổi trong chính mình. Nỗi sợ hãi dần tan biến, nhường chỗ cho một sự kiên định sắt đá. Anh uống cạn chén trà, hương vị đắng chát ban đầu nhưng hậu ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những lời khuyên của Lão Gia Trần. Nó là một sự thật khó chấp nhận, nhưng lại mang đến một ý nghĩa sâu sắc. Anh không thể trốn chạy khỏi bản thân mình. Anh phải đối mặt, chấp nhận và làm chủ nó. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Câu nói ấy, giờ đây không chỉ là sự khẳng định quyền sở hữu, mà còn là lời thề sẽ bảo vệ những mỹ nhân đó, bằng chính sức mạnh Huyết Long đang cuộn trào trong huyết quản anh.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng ươm trải dài khắp khu vườn xanh mướt của biệt thự vùng ngoại ô. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng gió thổi rì rào qua những hàng cổ thụ, và cả mùi hoa cỏ thơm ngát, mùi đất sạch sau cơn mưa đêm, tạo nên một khung cảnh thanh bình, tràn đầy sức sống. Biệt thự, với kiến trúc pha trộn giữa hiện đại và cổ điển phương Tây, đứng sừng sững giữa không gian rộng lớn, toát lên vẻ sang trọng nhưng cũng không kém phần xa cách.
Thanh Long trở về biệt thự, sau một đêm dài suy nghĩ và tìm kiếm lời giải đáp. Bước chân anh không còn nặng nề như trước, thay vào đó là sự kiên định, dứt khoát. Anh nhìn thấy Tiểu Linh đang tưới cây trong vườn. Cô gái nhỏ nhắn, với mái tóc dài xoăn nhẹ và làn da trắng hồng mịn màng, đang nở một nụ cười trong sáng, hồn nhiên. Nụ cười ấy, như một tia nắng ấm áp, xua tan đi những bóng tối còn sót lại trong lòng anh.
“Anh Long, anh về rồi sao? Anh có vẻ mệt mỏi quá.” Tiểu Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng, ánh mắt to tròn, long lanh nhìn anh đầy lo lắng.
Thanh Long tiến đến gần, khẽ chạm vào mái tóc Tiểu Linh, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy tình cảm. “Anh không sao. Anh chỉ đang… tìm ra chính mình thôi.” Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, chứa đựng một sự bình yên mới mẻ. Anh nhìn cô, nhìn những người phụ nữ xinh đẹp khác đang là một phần cuộc đời mình, và một quyết định cuối cùng đã được hình thành, kiên định như đá tảng.
Anh sẽ không để nỗi sợ hãi hay cái gọi là “định mệnh” kiểm soát mình. Anh sẽ không để Trần Đức Hùng hay bất kỳ thế lực nào khác định đoạt cuộc đời anh. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Và luật của anh, chính là bảo vệ những gì anh yêu thương. Anh sẽ đối đầu với Trần Đức Hùng, trực diện và không khoan nhượng. Anh sẽ sử dụng mọi thứ mình có, kể cả năng lực “Huyết Long” đang cuộn trào trong huyết quản, để bảo vệ thế giới của mình, bảo vệ những người phụ nữ anh trân quý. Anh sẽ biến lời nguyền thành sức mạnh, biến di sản thành đế chế của riêng anh.
Thanh Long quay người, đi vào trong biệt thự, bỏ lại Tiểu Linh với vẻ mặt ngơ ngác nhưng vẫn mỉm cười. Anh tìm một góc yên tĩnh trong vườn, nơi có bóng cây cổ thụ che mát, và bắt đầu ngồi thiền. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, cảm nhận dòng năng lượng đang cuộn trào bên trong cơ thể. Dù còn rất thô sơ, nhưng anh cảm nhận được sự tồn tại của nó, mạnh mẽ và hoang dã. Anh cố gắng điều khiển nó, để nó lắng xuống, để nó tuân theo ý chí của anh. Mỗi nhịp thở, anh đều tập trung vào dòng năng lượng ấy, như một dòng sông chảy xiết mà anh cần phải thuần hóa.
Trong khoảnh khắc ấy, vụ án “Mỹ Nữ Mất Tích” vụt qua tâm trí anh. Đó không chỉ là một vụ án hình sự, đó là một biểu tượng của sự tàn độc, của thế giới ngầm đầy rẫy những âm mưu và tội ác. Nó là một lời nhắc nhở rằng thế giới này không hoàn hảo, và anh có sức mạnh để thay đổi nó. “Mỹ Nữ Mất Tích… Đây sẽ là khởi đầu.” Anh thầm nghĩ. Đây sẽ là nhiệm vụ đầu tiên, là thử thách đầu tiên để anh kiểm nghiệm và làm chủ năng lực mới của mình. Đây không chỉ là một vụ án, mà là một lời tuyên chiến.
Ánh mắt anh vẫn nhắm nghiền, nhưng bên trong tâm trí, một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những hy sinh, nhưng anh đã sẵn sàng. Thanh Long không còn là kẻ tuyệt vọng của đêm qua, mà là một chiến binh, một vị vua đã tìm thấy vương miện và thanh gươm của mình. Anh sẽ định đoạt vận mệnh của chính mình, và của những người anh yêu thương. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Anh sẽ biến Huyết Long thành công cụ để khắc sâu câu nói ấy vào lịch sử.