Thiên địa mỹ nhân
Chương 136

Lời Thách Thức Của Rồng: Khơi Mào Cuộc Chiến Bóng Tối

4705 từ
Mục tiêu: Thanh Long chính thức dấn thân vào cuộc đối đầu lớn với Trần Đức Hùng và Tập đoàn Hắc Ưng bằng cách trực tiếp can thiệp vào vụ án 'Mỹ Nữ Mất Tích'.,Phơi bày những bí mật đen tối của quyền lực Hắc Ưng thông qua việc thu thập bằng chứng và đưa ra đòn đánh đầu tiên.,Khắc họa sự nguy hiểm và căng thẳng khi Thanh Long đặt chân vào vòng vây của thế lực ngầm, mở màn cho trận chiến sinh tử.,Thể hiện sự ứng dụng ban đầu của năng lực 'Huyết Long' của Thanh Long trong việc điều tra và đối phó với kẻ thù.,Củng cố bối cảnh '3 năm trước' và tâm thế quyết liệt của Thanh Long sau khi chấp nhận 'định mệnh'.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Bà Ba, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Tùng 'Sẹo'
Mood: Tense, dramatic, kịch tính, đầy quyền lực và nguy hiểm.
Kết chương: [object Object]

Thanh Long nhắm mắt, ngồi thiền dưới bóng cây cổ thụ, tâm trí anh như một dòng sông cuộn chảy, giờ đây đã bắt đầu lắng xuống, nhưng bên dưới là một dòng xiết ngầm không ngừng nghỉ. Năng lượng Huyết Long, thứ đã từng đẩy anh vào vực sâu tuyệt vọng, nay lại là ngọn hải đăng dẫn lối. Vụ án “Mỹ Nữ Mất Tích” không chỉ là một mục tiêu, mà là một lời tuyên chiến, một bước đi đầu tiên trên con đường anh đã chọn. Anh sẽ định đoạt vận mệnh của chính mình, và của những người anh yêu thương. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Anh sẽ biến Huyết Long thành công cụ để khắc sâu câu nói ấy vào lịch sử.

***

Đêm khuya buông xuống biệt thự vùng ngoại ô, mang theo làn gió nhẹ mơn man qua những tán lá cổ thụ, tạo nên bản giao hưởng rì rào đầy bí ẩn. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rọi ánh bạc xuống hồ bơi tĩnh lặng, phản chiếu kiến trúc pha trộn giữa hiện đại và cổ điển của căn biệt thự. Dù không gian bên ngoài bình yên đến lạ, nhưng bên trong một căn phòng đặc biệt dưới tầng hầm, không khí lại căng như dây đàn.

Đây là một căn phòng được Thanh Long biến thành trung tâm chỉ huy tạm thời, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Bốn bức tường được cách âm tuyệt đối, nội thất tối giản nhưng hiện đại, ánh sáng phát ra từ những màn hình máy tính cỡ lớn chiếu rọi lên gương mặt căng thẳng của những người đang làm việc. Mùi ozone nhè nhẹ từ các thiết bị điện tử hòa quyện cùng mùi cà phê đen đặc vừa được pha, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp đến lạnh lùng.

Thanh Long ngồi trước màn hình lớn nhất, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo lướt qua hàng trăm bức ảnh, biểu đồ, và những dòng chữ số phức tạp. Chiếc áo sơ mi lụa màu đen ôm sát thân hình săn chắc của anh, tôn lên vẻ nam tính, lạnh lùng. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ quyết đoán. Anh không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ nhíu mày, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi cử động đều toát lên sự tập trung cao độ và một nguồn năng lượng ẩn chứa.

Bên cạnh anh, Lâm Phong, với chiếc áo hoodie quen thuộc và cặp kính cận dày, đang gõ phím liên hồi. Tiếng lách cách dồn dập của bàn phím cơ vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành hết công suất. Mồ hôi lấm tấm trên trán cậu, nhưng ánh mắt Lâm Phong vẫn dán chặt vào màn hình, từng ngón tay thoăn thoắt nhảy múa trên phím, như một nhạc trưởng đang điều khiển bản giao hưởng của những con số và mã lệnh. Cậu là bộ não công nghệ của Thanh Long, người có thể bóc tách mọi lớp vỏ bọc ảo ảnh, tìm ra sự thật ẩn giấu trong mê cung dữ liệu.

Tùng ‘Sẹo’ đứng ở góc phòng, vóc dáng vạm vỡ như một bức tường thành. Khuôn mặt anh ta vẫn lạnh lùng, vết sẹo dài từ trán xuống má càng tăng thêm vẻ dữ tợn. Ánh mắt kiên định quét một lượt khắp căn phòng, rồi dừng lại ở cánh cửa thép dày, đảm bảo không có bất kỳ sự xâm nhập trái phép nào. Anh ta là người bảo vệ trung thành, cánh tay phải đắc lực của Thanh Long, luôn sẵn sàng hành động theo mọi mệnh lệnh. Mùi thuốc súng thoang thoảng trên người Tùng ‘Sẹo’, dù rất nhẹ, vẫn đủ để nhắc nhở về những hiểm nguy rình rập bên ngoài.

Thanh Long khẽ thở ra, ánh mắt anh dừng lại trên một biểu đồ kết nối phức tạp, nơi những đường chấm đỏ lấp lánh như mạch máu sống động. Anh vươn tay, chạm nhẹ vào màn hình cảm ứng. Một dòng năng lượng vô hình, ấm nóng nhưng đầy uy lực, khẽ rung động từ đầu ngón tay anh, lan tỏa khắp bề mặt hiển thị.

“Lâm Phong,” giọng Thanh Long trầm ấm, nhưng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, “tìm mối liên hệ giữa các địa điểm này. Có một luồng năng lượng kỳ lạ vương lại… Tôi cần biết Hắc Ưng giấu thứ gì.”

Lâm Phong không cần hỏi lại, cậu đã quá quen với những yêu cầu ‘bất khả thi’ của Thanh Long. Cậu biết ‘luồng năng lượng kỳ lạ’ mà Thanh Long nói đến không phải là một thuật ngữ khoa học, mà là thứ sức mạnh siêu nhiên mà chỉ Thanh Long mới cảm nhận được. Cậu chỉ biết rằng, mỗi khi Thanh Long nói vậy, thì những dữ liệu tưởng chừng không liên quan lại bất ngờ hé lộ những bí mật động trời.

“Dữ liệu quá rời rạc, sếp,” Lâm Phong nói, giọng hơi khàn vì thức đêm, “những địa điểm đó là các khu giải trí, quán bar, thậm chí là một số phòng trưng bày nghệ thuật. Chúng không có điểm chung rõ ràng về mặt pháp lý hay sở hữu. Tuy nhiên, tôi đã tìm thấy một điểm chung đáng ngại hơn: tất cả những cô gái mất tích, trước khi biến mất, đều từng tham gia các buổi tiệc kín của một công ty con thuộc Hắc Ưng, tên là ‘Ánh Dương Giải Trí’.”

Ánh mắt Thanh Long sắc lạnh hơn. “Ánh Dương Giải Trí… Một cái tên mỹ miều để che đậy những thứ dơ bẩn.” Anh nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm chết người. “Ồ, vậy ra con diều hâu đó thích chơi trò mèo vờn chuột sao? Nó nghĩ rằng chỉ cần tạo ra một lớp vỏ bọc hào nhoáng, thì không ai có thể nhìn thấu được bản chất tham lam và tàn độc của nó.”

Thanh Long rút tay khỏi màn hình, dòng năng lượng Huyết Long thu lại vào cơ thể anh, nhưng cảm giác kích thích vẫn còn đọng lại nơi đầu ngón tay. Anh cảm nhận được, thông qua cái chạm tinh tế đó, những điểm mù trong dữ liệu, những khoảng trống mà công nghệ chưa thể lấp đầy, nhưng trực giác và năng lực của anh lại có thể. Đó là một cảm giác vừa lạ lẫm, vừa quen thuộc, như thể anh đang chạm vào một phần của chính mình, một phần đã bị lãng quên từ rất lâu. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của việc làm chủ Huyết Long. Nó vẫn còn hoang dã, dữ dội, nhưng đã bắt đầu nghe theo ý chí của anh.

“Tiếp tục đào sâu vào ‘Ánh Dương Giải Trí’,” Thanh Long ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy lực không thể chối cãi. “Tìm ra những kẻ đứng sau, những người tham gia vào các buổi tiệc đó. Tôi muốn một danh sách cụ thể, càng chi tiết càng tốt.”

Lâm Phong gật đầu lia lịa, các ngón tay lại thoăn thoắt hơn trên bàn phím. Tùng ‘Sẹo’ khẽ động đậy, ánh mắt anh ta lóe lên vẻ sẵn sàng. Không ai nghi ngờ quyết định của Thanh Long. Họ biết, mỗi bước đi của anh đều đã được tính toán kỹ lưỡng, mỗi lời nói đều ẩn chứa một kế hoạch lớn hơn nhiều. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và họ là những người đầu tiên được vinh dự tham gia vào đội quân của Rồng. Thanh Long nhìn vào màn hình, nơi những chấm đỏ vẫn nhấp nháy, những mảnh ghép rời rạc giờ đây đang dần hiện rõ một bức tranh kinh hoàng. Anh biết mình đang đối mặt với một thế lực hùng mạnh, một con quái vật ẩn mình trong bóng tối, nhưng trong lòng anh không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự quyết tâm rực cháy. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thầm nhắc nhở, “và ta sẽ không để bất kỳ ai làm tổn hại đến họ, dù là Hắc Ưng hay bất kỳ thế lực nào khác.”

***

Chiều tối hôm sau, không khí ở Quán Bún Chả Hương Giang vẫn nhộn nhịp như mọi khi. Tiếng gọi món í ới, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ ồn ào từ con phố bên ngoài, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động, quen thuộc của một Sài Gòn buổi chiều muộn. Mùi bún chả nướng thơm lừng, xen lẫn mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng, lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp, kích thích mọi giác quan.

Thanh Long ngồi khuất trong một góc quán, nơi ánh đèn vàng vọt chiếu xuống, tạo ra một vùng sáng ấm cúng. Anh mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm và đầy cuốn hút. Đôi mắt sắc sảo của anh lướt qua đám đông ồn ào, nhưng tâm trí lại hoàn toàn tập trung vào người phụ nữ đang ngồi đối diện.

Bà Ba, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc bạc búi gọn gàng, đang chậm rãi hớp một ngụm trà nóng. Đôi mắt tinh anh của bà, dù đã có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, vẫn sắc bén như chim ưng, quét một lượt khắp quán, đảm bảo không có ai chú ý đến cuộc trò chuyện của họ. Chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu sẫm, cùng những món trang sức bạc cũ kỹ trên tay, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, khôn ngoan của bà. Mùi trà thơm dịu hòa lẫn với mùi thuốc lá thoang thoảng từ điếu thuốc kẹp giữa các ngón tay bà, tạo nên một sự tương phản thú vị.

“Chuyện ‘những cô gái biến mất’… Bà có nghe ngóng được gì không?” Thanh Long lên tiếng, giọng nói trầm ấm, khẽ át đi tiếng ồn ào xung quanh. Anh đặt nhẹ bát bún chả xuống bàn, ánh mắt thẳng thắn nhìn vào bà Ba, không chút vòng vo.

Bà Ba nhấp thêm một ngụm trà, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. “Thành phố này rộng lớn, nhưng không có gì qua được tai mắt của kẻ muốn biết, cậu Long à.” Bà đáp, giọng nói khàn khàn nhưng rõ ràng, từng lời nói như muốn thấm sâu vào tâm trí người nghe. “Hắc Ưng… hắn có một nơi ‘tiếp khách’ đặc biệt, một biệt thự cũ ở ngoại ô. Những cô gái đó, họ không ‘mất tích’ theo cách thông thường đâu, cậu Long à. Họ bị ‘mời’ đến, rồi sau đó… thì không ai biết họ đi đâu nữa.”

Thanh Long siết chặt đũa, lòng bàn tay anh khẽ run lên. Anh đã đoán được phần nào sự thật, nhưng khi nghe từ chính miệng Bà Ba, sự tàn nhẫn của nó vẫn khiến anh rùng mình. “Chi tiết hơn đi, Bà Ba. Bất cứ điều gì.” Anh nói, giọng nói nặng trĩu. Anh muốn nghe tất cả, không bỏ sót một mảnh ghép nào, dù nó có tàn khốc đến đâu.

Bà Ba nhả ra một làn khói thuốc mỏng, ánh mắt xa xăm như đang nhớ lại điều gì đó. “Nơi đó, người ta gọi là ‘Thiên Đường Mờ Ám’. Một cái tên nghe thì đẹp, nhưng thực chất là địa ngục. Hắc Ưng dùng nó để chiêu đãi những vị khách VIP của hắn, những kẻ có tiền, có quyền, những kẻ thích trò tiêu khiển bệnh hoạn.” Bà Ba liếc nhìn Thanh Long, đôi mắt bà lóe lên vẻ lo ngại. “Cậu Long, chuyện này… nó không đơn giản là buôn người đâu. Có những thứ còn đáng sợ hơn nhiều, những thứ liên quan đến cả sinh mạng và linh hồn con người.”

Thanh Long hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh biết, những gì Bà Ba nói có thể liên quan đến năng lực Huyết Long của anh, những bí ẩn về sinh mệnh và linh hồn mà anh vẫn đang cố gắng khám phá. “Bà Ba, cho tôi địa chỉ cụ thể của ‘Thiên Đường Mờ Ám’. Và những cái tên, bất kỳ cái tên nào liên quan đến những bữa tiệc đó.”

Bà Ba gật đầu, bà rút ra một tờ giấy nhỏ được gấp gọn gàng trong túi áo, đẩy về phía Thanh Long. “Đây là địa chỉ. Còn những cái tên… tôi chỉ có thể cho cậu một vài đầu mối. Chúng là những kẻ máu mặt trong giới, những kẻ mà ngay cả Hắc Ưng cũng phải nể trọng. Chúng thường xuyên lui tới đó, tham gia vào những ‘buổi lễ’ kỳ lạ.”

Thanh Long cầm lấy tờ giấy, những con số và cái tên ngoằn ngoèo trên đó như những con rắn độc đang bò lổm ngổm trong tâm trí anh. “Buổi lễ kỳ lạ?” anh lặp lại, giọng nói đầy nghi hoặc.

“Đúng vậy. Người ta đồn rằng, những buổi lễ đó không chỉ đơn thuần là mua bán, trao đổi thể xác. Có những thứ còn sâu xa hơn, những nghi thức cổ xưa, những lời nguyền rủa… Tôi không rõ chi tiết, nhưng cảm giác của tôi mách bảo rằng, nơi đó không hề bình thường.” Bà Ba nói, giọng bà trầm xuống, đầy vẻ huyền bí. Bà nhìn Thanh Long, ánh mắt bà như xuyên thấu tâm can anh. “Cậu Long, cậu có một thứ sức mạnh đặc biệt. Cẩn thận khi đối đầu với những thứ không thuộc về thế giới này.”

Thanh Long gật đầu, anh biết Bà Ba đang nhắc đến Huyết Long. Anh nhìn vào tờ giấy, những con số và cái tên giờ đây đã trở thành những mục tiêu cụ thể, những kẻ mà anh cần phải đối phó. “Cảm ơn Bà Ba. Bà đã giúp tôi rất nhiều.”

Bà Ba khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. “Cậu Long, đừng quên lời tôi nói. Trong trò chơi này, kẻ thắng là kẻ biết giữ mình, và biết dùng con dao vào đúng chỗ. Hắc Ưng là một con cáo già, nhưng hắn có một điểm yếu… đó là sự tự mãn.”

Thanh Long đứng dậy, anh cúi đầu chào Bà Ba một cách kính cẩn. Anh biết, cuộc gặp gỡ này đã cung cấp cho anh những thông tin quý giá, những mảnh ghép còn thiếu để hoàn thiện bức tranh về âm mưu của Hắc Ưng. Mùi bún chả vẫn thơm lừng, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa giận dữ đã bùng cháy. Những cô gái mất tích, những buổi tiệc thác loạn, những nghi thức kỳ lạ… Tất cả sẽ phải được đưa ra ánh sáng. Anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào thoát khỏi sự trừng phạt. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật,” anh thầm nhủ, và luật của anh, chính là công lý.

***

Sáng sớm hôm sau, tòa nhà chọc trời của Tập đoàn Thiên Khải sừng sững giữa bầu trời quang mây tạnh, ánh nắng ban mai phản chiếu lấp lánh trên những tấm kính và thép, tạo nên một biểu tượng quyền lực và hiện đại. Bên trong, không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng bao trùm các tầng làm việc. Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím lách cách, tiếng điện thoại reo liên hồi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bận rộn của một đế chế tài chính. Mùi cà phê thơm nồng hòa quyện với mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, tạo nên một cảm giác vừa tỉnh táo, vừa áp lực.

Thanh Long, với vẻ ngoài điềm tĩnh như mọi ngày, bước vào phòng họp cấp cao. Anh mặc một bộ vest may đo màu xám than lịch lãm, áo sơ mi trắng tinh cùng chiếc cà vạt lụa xanh đậm, toát lên phong thái của một ông chủ trẻ tuổi đầy quyền uy. Mỗi bước chân của anh đều dứt khoát, tự tin, như thể anh đang bước trên chính vương quốc của mình. Các giám đốc, trưởng phòng của Thiên Khải đã tề tựu đông đủ, gương mặt ai nấy đều mang vẻ lo lắng và tò mò. Họ biết cuộc họp này được triệu tập khẩn cấp, nhưng lý do cụ thể thì vẫn còn là một ẩn số.

Thanh Long đi thẳng đến vị trí đầu bàn họp, nơi có màn hình chiếu lớn và bộ điều khiển cảm ứng. Anh quét mắt một lượt quanh phòng, ánh mắt sắc bén như tia laser, khiến tất cả những ánh nhìn nghi ngại đều phải cúi xuống. Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt thông gió vù vù và tiếng nhịp tim đập thình thịch của vài người.

“Thưa quý vị,” Thanh Long bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp căn phòng rộng lớn. “Cuộc họp hôm nay không chỉ là một cuộc họp chiến lược, mà còn là một lời tuyên bố.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, như muốn đọc vị từng suy nghĩ. “Dự án ‘Vầng Trăng Khuyết’ của Hắc Ưng… có vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng bên trong lại đầy những lỗ hổng pháp lý và tài chính. Nó không chỉ là một dự án bất động sản ma, mà còn là một cái bẫy, một lớp vỏ bọc cho những hoạt động phi pháp.”

Ông Phát, trưởng phòng Tài chính, một người đàn ông trung niên với mái tóc đã ngả bạc và gương mặt đầy lo âu, khẽ nhấp nhổm. “Thanh Long, đây là một nước đi quá táo bạo. ‘Vầng Trăng Khuyết’ là một dự án khổng lồ, được bảo trợ bởi nhiều thế lực. Nếu chúng ta động vào nó, có thể ảnh hưởng đến cả Thiên Khải… và danh tiếng của chúng ta.” Giọng ông Phát run run, ánh mắt đầy sự e dè.

Thanh Long khẽ nhếch mép cười, nụ cười đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm. “Danh tiếng? Danh tiếng của Thiên Khải được xây dựng trên sự chính trực và khả năng tạo ra giá trị thực. Còn dự án ‘Vầng Trăng Khuyết’ này, nó là một khối u nhọt đang dần hoại tử, và tôi sẽ là người cắt bỏ nó.” Anh quay người về phía màn hình chiếu, hình ảnh dự án ‘Vầng Trăng Khuyết’ hiện lên, kèm theo những biểu đồ tài chính phức tạp và những dấu hiệu bất thường được tô đỏ chót.

“Chúng ta sẽ dùng chiến lược ‘chim sẻ cướp mồi’ để đánh sập nó, và quan trọng hơn, phơi bày những bí mật ẩn chứa sau đó,” Thanh Long tiếp tục, giọng nói anh trở nên lạnh lùng hơn. “Lâm Phong đã tìm ra những điểm yếu chí tử trong cấu trúc tài chính và pháp lý của dự án này. Chúng ta sẽ tung ra một đợt tấn công chớp nhoáng trên thị trường chứng khoán, đồng thời, thông qua các kênh truyền thông và pháp lý, chúng ta sẽ công khai những bất thường này.”

Một giám đốc khác, bà Mai, phụ trách đối ngoại, lên tiếng. “Nhưng Thanh Long, điều này sẽ chọc giận Trần Đức Hùng. Hắn là một con người tàn bạo, không từ thủ đoạn nào. Liệu chúng ta có đủ sức đối phó với sự trả đũa của hắn không?”

Thanh Long quay lại, ánh mắt anh kiên định, không hề nao núng. “Đôi khi, để bắt một con cáo, ta phải làm rung chuyển cả khu rừng. Hãy tin tôi, đây là bước đi cần thiết. Chúng ta không chỉ đang bảo vệ lợi ích của Thiên Khải, mà còn đang bảo vệ những giá trị mà chúng ta tin tưởng.” Anh biết, đây là lời trấn an, nhưng cũng là một lời tuyên chiến. Anh không thể lùi bước. Anh đã chấp nhận định mệnh, chấp nhận sức mạnh Huyết Long, và anh sẽ dùng nó để bảo vệ những gì anh yêu thương. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, là không ai được phép làm tổn hại đến những điều ta trân quý.”

Cùng lúc đó, trong một căn phòng khác tại Thiên Khải, Lâm Phong, với những ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím, đã gửi đi những gói dữ liệu được mã hóa đến các cơ quan chức năng có thẩm quyền. Trong đó không chỉ có những phân tích tài chính chuyên sâu về dự án ‘Vầng Trăng Khuyết’ mà còn có những manh mối, những dấu hiệu bất thường mà Thanh Long đã “nhìn thấy” qua năng lực Huyết Long của mình, gián tiếp liên kết dự án này với những vụ mất tích bí ẩn. Cậu biết, đây là một nước cờ hiểm hóc, một đòn đánh phủ đầu đầy táo bạo, nhưng cậu tin tưởng tuyệt đối vào Thanh Long.

Thanh Long kết thúc bài phát biểu của mình, ánh mắt anh vẫn kiên định và đầy tự tin. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những hy sinh. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh không còn là Thanh Long của ba năm trước, người còn hoài nghi về bản thân và sức mạnh của mình. Giờ đây, anh là một chiến binh, một vị vua đã tìm thấy vương miện và thanh gươm của mình, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Và anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào cản đường anh trên con đường đó.

***

Trưa cùng ngày, nắng gắt như đổ lửa xuống thành phố, nhưng trong văn phòng của Trần Đức Hùng tại Tập đoàn Hắc Ưng, không khí còn nóng bỏng hơn thế. Đây là một căn phòng được thiết kế sang trọng, quyền lực với nội thất bằng gỗ óc chó và da cao cấp, nhưng giờ đây lại mang một vẻ hỗn loạn đến đáng sợ. Những tờ báo cáo tài chính, những hợp đồng đang dang dở, những bức ảnh lớn về dự án ‘Vầng Trăng Khuyết’ nằm rải rác trên bàn làm việc, như những mảnh vỡ của một tấm gương vừa bị đập tan. Mùi cà phê nguội, mùi thuốc lá nồng nặc và một chút mùi hương nồng của sự tức giận bao trùm không gian.

Trần Đức Hùng, với vóc dáng cao lớn, phong thái uy quyền, đang đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng, nhưng giờ đây lại bùng cháy ngọn lửa giận dữ. Kế hoạch ‘Vầng Trăng Khuyết’ của hắn, một dự án trị giá hàng tỷ đô la, đang bị tấn công dữ dội trên thị trường chứng khoán. Cổ phiếu rớt giá không phanh, các đối tác bắt đầu rút lui, và cùng lúc đó, có những tin đồn râm ran về sự bất thường pháp lý của nó, thậm chí còn liên quan đến những vụ mất tích bí ẩn. Hắn cảm nhận được một bàn tay vô hình đang nhắm vào mình, một đòn đánh trực diện, hiểm độc, không hề báo trước. Linh tính mách bảo hắn rằng đây không phải là một đối thủ bình thường.

“Ai? Ai dám động vào miếng bánh của ta?!” Trần Đức Hùng gầm lên, giọng nói khàn đặc vì giận dữ, vang vọng khắp căn phòng, khiến cô thư ký trẻ tuổi đang đứng run rẩy cạnh cửa phải giật mình thon thót. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “rầm” vang dội như một tiếng sấm giữa trời quang, làm đổ ly cà phê nguội và khiến những tờ giấy bay tứ tung. “Điều tra ngay! Ta muốn biết kẻ đứng sau chuyện này là ai!”

Cô thư ký, gương mặt tái mét, lắp bắp. “Thưa chủ tịch, theo báo cáo ban đầu, có vẻ như một quỹ đầu tư nhỏ mới nổi đang dẫn đầu cuộc tấn công, mang tên… Thiên Khải. Họ đã mua lại một lượng lớn cổ phiếu, đồng thời tung ra những thông tin bất lợi về dự án ‘Vầng Trăng Khuyết’…”

Trần Đức Hùng nheo mắt, ánh mắt hắn lóe lên sự thù hằn xen lẫn một chút bất ngờ. “Thiên Khải? Hóa ra là ngươi, Thanh Long.” Hắn bật cười khẩy, một nụ cười đầy độc địa, như một con mãng xà đang chuẩn bị nuốt chửng con mồi. “Ngươi muốn chơi sao? Tốt thôi, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là địa ngục.”

Trong đầu Trần Đức Hùng, ký ức về Thanh Long ba năm trước, một chàng trai trẻ tuổi còn non nớt, đã từng bị hắn dồn vào chân tường, lại hiện về. Hắn không ngờ, con rắn nhỏ ngày nào giờ đã đủ lớn để dám cắn trả. Nhưng sự ngạc nhiên nhanh chóng bị thay thế bằng cơn thịnh nộ và khao khát trả thù. Hắn sẽ nghiền nát Thanh Long, nghiền nát Thiên Khải, và biến chúng thành tro bụi.

Hắn rút điện thoại, ngón tay thô ráp lướt nhanh trên màn hình, gọi cho một số liên lạc bí mật, những kẻ máu mặt trong thế giới ngầm, những người đã từng hưởng lợi từ ‘Thiên Đường Mờ Ám’. “Alo? Chuẩn bị đi. Có một con chuột vừa chui ra khỏi hang. Ta muốn nó bị nghiền nát, không để lại một dấu vết.” Giọng hắn lạnh lùng, dứt khoát, không chút nhân từ. Trần Đức Hùng biết, đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường đơn thuần. Đây là một cuộc chiến sinh tử, một cuộc đối đầu mà chỉ có một kẻ được phép đứng vững. Hắn sẽ không bao giờ thua.

Cùng lúc đó, hắn cũng nhận được một tin nhắn mã hóa từ một số điện thoại lạ, chỉ vỏn vẹn một câu: “Vầng Trăng Khuyết, Thiên Đường Mờ Ám, Huyết Long… Mọi thứ đã bắt đầu.” Trần Đức Hùng siết chặt điện thoại, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn không biết ai là người gửi tin nhắn đó, nhưng hắn hiểu rằng, mọi bí mật của hắn đang dần bị phơi bày. Cuộc chiến này, sẽ khốc liệt hơn hắn tưởng. Hắn sẽ không chỉ đối phó với Thanh Long trên thương trường, mà còn phải đối mặt với những bí ẩn của Huyết Long, thứ mà hắn đã cố gắng chôn vùi từ lâu.

Trần Đức Hùng quay lại bàn làm việc, ánh mắt hắn lướt qua những bức ảnh của những cô gái trẻ đẹp trên màn hình, những nạn nhân đã biến mất trong ‘Thiên Đường Mờ Ám’. Hắn nhếch môi cười. “Thanh Long, ngươi muốn bảo vệ những mỹ nhân đó sao? Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho sự ngây thơ của mình. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ta sẽ không bao giờ để ai cướp đi chúng.” Hắn nhấc điện thoại lên lần nữa, ra lệnh cho các thuộc hạ. “Bắt đầu kế hoạch. Ta muốn Thanh Long phải hối hận vì đã chọc giận ta. Bắt đầu từ những người thân cận của hắn.”

Trong không gian sang trọng nhưng đầy rẫy sự thù hằn đó, Trần Đức Hùng đã chuẩn bị cho một cuộc trả đũa tàn khốc, một màn đối đầu không khoan nhượng. Hắn sẽ cho Thanh Long thấy, ai mới là kẻ nắm giữ luật chơi ở Thiên Hải này. Và hắn, sẽ không bao giờ là kẻ thua cuộc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ