Cơn thịnh nộ cuồng bạo của Trần Đức Hùng vẫn chưa có dấu hiệu lắng xuống. Trong biệt thự vùng ngoại ô, nơi sự yên tĩnh vốn là một thứ xa xỉ được mua bằng tiền bạc và quyền lực, giờ đây lại bị xé toạc bởi tiếng gầm gừ giận dữ của hắn. Đêm đã khuya, bầu trời ngoài kia quang mây tạnh, gió nhẹ mơn man những tán cây xanh mướt, mang theo mùi hoa cỏ thoang thoảng và hương đất ẩm sau một ngày nắng. Nhưng bên trong căn phòng làm việc rộng lớn, sang trọng, chỉ có sự ngột ngạt và mùi nước hoa đắt tiền hòa lẫn với hơi thở gấp gáp của một kẻ đang bị chọc giận đến tột cùng.
Trần Đức Hùng, với vóc dáng cao lớn và phong thái uy quyền quen thuộc, giờ đây trông như một con mãnh thú bị thương, ánh mắt sục sôi lửa giận nhìn chằm chằm vào màn hình lớn trước mặt. Trên đó, biểu đồ cổ phiếu của dự án ‘Vầng Trăng Khuyết’ vẫn đang lao dốc không phanh, những con số đỏ chót nhấp nháy như máu. Hắn ném mạnh chiếc điện thoại xuống mặt bàn kính cường lực, tạo ra một tiếng va đập khô khốc, vang vọng khắp căn phòng rộng lớn. Chiếc điện thoại bật nảy, trượt dài trên mặt bàn rồi dừng lại ở mép, như thể đang run rẩy trước cơn thịnh nộ của chủ nhân.
“Thanh Long… Ngươi đã tự đào mồ chôn mình!” Giọng hắn vang lên đầy uy hiếp trong bộ đàm được kẹp chặt giữa bàn tay thô ráp. “Tất cả! Tìm ra hắn, phá hủy mọi thứ của hắn! Không để lại dấu vết!” Lời lẽ dứt khoát, tàn nhẫn, không chút nhân từ, như một phán quyết tử hình được ban ra. Hắn không chấp nhận thất bại, chưa bao giờ chấp nhận. Trong trò chơi sinh tử này, chỉ có kẻ thắng và người thua, và Trần Đức Hùng không bao giờ là kẻ thua cuộc. Hắn sẽ chứng minh điều đó cho Thanh Long, cho bất cứ ai dám thách thức hắn.
Thợ Săn, cái bóng đen im lặng như tượng đá, vẫn đứng nguyên vị trí, ánh mắt sắc như dao, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm. Hắn ta chỉ khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhưng mang đầy ý nghĩa của sự tuân lệnh tuyệt đối. Chỉ trong tích tắc, cái bóng ấy đã tan biến vào màn đêm, không một tiếng động, như một ảo ảnh được tạo ra từ chính ý chí tàn bạo của Trần Đức Hùng. Hùng biết, Thợ Săn sẽ hoàn thành nhiệm vụ, bất kể giá nào. Hắn ta là một công cụ hoàn hảo, không cảm xúc, không do dự, chỉ biết đến mục tiêu.
Trần Đức Hùng không chỉ giận dữ vì tổn thất kinh tế. Hắn giận vì bị xúc phạm. Cái tên Thanh Long, cái tên mà ba năm trước hắn tưởng chừng đã nghiền nát, giờ đây lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, táo tợn hơn, và dám cắn trả. Điều đó chạm vào cái tôi kiêu ngạo của hắn, vào niềm tin bất diệt rằng hắn là kẻ nắm giữ luật chơi ở Thiên Hải này. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những bức ảnh trên màn hình máy tính – những cô gái trẻ đẹp, những nạn nhân vô tội của ‘Thiên Đường Mờ Ám’, những con mồi mà hắn coi là tài sản riêng. Hắn nhếch môi cười khẩy, một nụ cười đầy độc địa. “Và ta sẽ không bao giờ để ai cướp đi chúng. Ngươi muốn bảo vệ những mỹ nhân đó sao, Thanh Long? Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho sự ngây thơ của mình.” Hắn ta siết chặt nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Cơn giận dữ bùng lên trong hắn như một ngọn lửa địa ngục, thiêu đốt mọi thứ. Đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường, mà là một cuộc chiến sinh tử, một cuộc chiến giành lại quyền kiểm soát, giành lại vị thế của kẻ thống trị. Hắn sẽ cho Thanh Long thấy, ai mới là kẻ nắm giữ luật chơi ở Thiên Hải này. Và hắn, sẽ không bao giờ là kẻ thua cuộc.
***
Trong khi đó, dưới lòng đất sâu hun hút, nơi ánh sáng ban ngày không bao giờ chạm tới, một cuộc đột kích táo bạo đang diễn ra. Hầm Ngầm Cổ Tích, nằm khuất sâu dưới lòng ga tàu điện ngầm cũ kỹ, giờ đây trở thành một chiến trường đẫm máu. Các bức tường bằng đá tảng lớn, điêu khắc những hoa văn và ký tự cổ xưa, chứng kiến sự giao tranh ác liệt. Những lối đi chật hẹp, tối tăm, đôi khi mở ra những không gian rộng lớn với các cột đá khổng lồ, là nơi ẩn nấp lý tưởng cho những kẻ phục kích. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm, tiếng gió rít qua các khe hở, và tiếng vọng của bước chân vội vã tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Đôi khi, những âm thanh kỳ lạ không rõ nguồn gốc vang lên, như tiếng rên rỉ từ sâu thẳm lòng đất, hay tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam cầm, khiến không khí càng thêm phần u ám và đầy rẫy nguy hiểm. Mùi đất ẩm, rêu mốc, lưu huỳnh nhẹ, và một mùi kim loại đặc trưng của các di vật cổ đại trộn lẫn với mùi máu tươi, tạo nên một không gian lạnh lẽo, ẩm ướt và ngột ngạt.
Thanh Long dẫn đầu, ánh mắt sắc như dao quét qua từng góc khuất. Khuôn mặt góc cạnh của anh in hằn sự tập trung cao độ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. Anh mặc bộ đồ đen bó sát, hòa mình vào bóng tối, từng bước chân nhẹ nhàng như một bóng ma. Cảm giác áp lực vô hình từ những năng lượng cổ xưa bao trùm, khiến anh như bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên trên. Anh có thể cảm nhận được, thông qua năng lực 'Huyết Long' đang sôi sục trong huyết quản, những dòng năng lượng yếu ớt, mờ nhạt từ phía trước – đó là những sinh mạng đang bị giam cầm, đang chờ đợi được giải thoát.
“Có… những sinh mạng yếu ớt ở phía trước. Thận trọng!” Thanh Long thì thầm, giọng anh trầm ấm nhưng đầy sự cảnh báo, vang vọng nhẹ trong không gian ẩm thấp. Anh giơ tay ra hiệu, toàn bộ giác quan của anh đều được kích hoạt đến mức tối đa.
Hồng Liên, với dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc, di chuyển theo Thanh Long như một cái bóng. Cô mặc bộ đồ bó sát màu đen, đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, luôn cảnh giác cao độ. Tay cô nắm chặt Dạ Ảnh Dao, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng lờ mờ, sẵn sàng xuyên thủng bất cứ chướng ngại vật nào. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt nhanh chóng chỉ ra một nhóm tay sai của Hắc Ưng đang ẩn nấp phía sau một cột đá đổ nát. Chỉ một ánh mắt, Thanh Long đã hiểu ý.
Tùng 'Sẹo' đi cuối cùng, vóc dáng vạm vỡ của anh như một bức tường thép. Khuôn mặt anh có một vết sẹo dài từ trán xuống má, nhưng ánh mắt kiên định, không chút sợ hãi. Anh nắm chặt khẩu súng săn đã được cải tiến, sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. “Cứ để tôi lo!” Tùng 'Sẹo' khẽ cất tiếng, giọng anh trầm đục, đầy tự tin. Anh luôn là người tiên phong trong những trận chiến cận chiến, là lá chắn vững chắc cho Thanh Long và Hồng Liên.
Đột nhiên, một nhóm tay sai lao ra từ bóng tối, súng ống và dao găm loang loáng. Trận chiến bùng nổ. Thanh Long không sử dụng súng, anh dựa vào tốc độ và sức mạnh phi thường của mình. Năng lực 'Huyết Long' bùng lên, một luồng khí đỏ nhạt bao quanh cơ thể anh, khiến anh như một cơn lốc hủy diệt. Anh né tránh những viên đạn, những nhát dao một cách điêu luyện, rồi tung ra những cú đấm, đá uy lực, khiến đối thủ không kịp trở tay. Mỗi cú ra đòn đều dứt khoát, chuẩn xác, hạ gục kẻ thù chỉ trong một chiêu. Anh dùng năng lực của mình để cảm nhận những bẫy rập vô hình, những sợi dây laser mỏng như tơ, những cảm biến nhiệt độ được đặt ẩn trong bóng tối, và hóa giải chúng một cách dễ dàng.
Hồng Liên như một vũ công của cái chết. Dạ Ảnh Dao trong tay cô múa lượn, những đường kiếm sắc bén cắt đứt không khí. Cô lướt qua kẻ thù như một làn gió, lưỡi dao lóe lên và máu bắn tung tóe. Những tên lính canh gục xuống không một tiếng động, bởi tốc độ và sự chính xác đến kinh ngạc của cô. Cô không chỉ chiến đấu, cô còn là một chuyên gia ám sát, một sát thủ đẳng cấp quốc tế.
Tùng 'Sẹo' không hoa mỹ như Hồng Liên, cũng không nhanh nhẹn như Thanh Long. Anh chiến đấu bằng sức mạnh thuần túy. Khẩu súng săn gầm lên, xé toạc không khí, quét sạch những kẻ dám cản đường. Khi hết đạn, anh dùng chính khẩu súng làm vũ khí, đập nát những chướng ngại vật, mở đường cho đồng đội tiến lên. Anh là một cỗ máy chiến đấu không biết mệt mỏi, một chiến binh trung thành và đáng tin cậy.
Trong lúc giao tranh, Thợ Săn xuất hiện. Hắn ta cao ráo, nhanh nhẹn, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, đôi mắt sắc như dao. Hắn là một đối thủ đáng gờm, với kỹ năng chiến đấu được tôi luyện đến mức hoàn hảo. Hắn lao vào Thanh Long, những nhát kiếm sắc bén nhằm vào các yếu huyệt. Thanh Long đối phó với hắn một cách thận trọng, bởi Thợ Săn không phải là một tay sai bình thường. Hắn ta là một chuyên gia, một kẻ được huấn luyện để giết chóc.
“Ngươi mạnh hơn ta nghĩ,” Thợ Săn nói, giọng hắn lạnh lùng, không chút cảm xúc, khi Thanh Long né tránh một cú đâm chí mạng. “Nhưng nhiệm vụ là tất cả.” Hắn tiếp tục tấn công, những chiêu thức nhanh như chớp, đầy nguy hiểm.
Thanh Long không trả lời. Anh tập trung vào việc né tránh và tìm sơ hở. Năng lượng 'Huyết Long' trong anh càng lúc càng cuộn trào, phản ứng với sự nguy hiểm. Anh cảm nhận được, phía trước, mùi hóa chất và máu tanh càng lúc càng nồng nặc. Những linh hồn yếu ớt kia đang ở rất gần.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt, nhưng với sự phối hợp ăn ý của Thanh Long, Hồng Liên và Tùng 'Sẹo', họ dần dần áp đảo đối phương. Những tay sai gục ngã, Thợ Săn bị đẩy lùi, buộc phải rút lui vào sâu hơn trong hầm ngầm. Thanh Long nhìn theo bóng hắn, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng. Hắn ta không phải là kẻ chỉ biết tuân lệnh, hắn ta có một mục đích riêng, một sự ràng buộc nào đó với Trần Đức Hùng.
***
Cuối cùng, sau khi vượt qua hàng loạt chướng ngại vật và kẻ địch, họ đã đến được đích. Mùi hóa chất nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh và sự sợ hãi xộc thẳng vào mũi Thanh Long. Đó là một căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo, nằm sâu nhất trong lòng đất, nơi ánh sáng xanh nhợt nhạt từ các màn hình và ống nghiệm lập lòe như những con mắt quỷ dữ. Đây chính là Phòng Thí Nghiệm Bí Mật.
Trên một chiếc bàn thí nghiệm lạnh lẽo bằng kim loại, một "Mỹ Nữ" trẻ tuổi đang bị trói chặt, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, hơi thở yếu ớt. Cô là một trong những nạn nhân của vụ án 'Mỹ Nữ Mất Tích', một minh chứng sống cho sự tàn độc của Trần Đức Hùng.
Trần Đức Hùng đứng sừng sững bên cạnh, hắn ta không hề bỏ chạy. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự điên dại. Hắn ta nở một nụ cười khẩy, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
“Ngươi cũng đến rồi, Thanh Long. Không hổ danh là kẻ đã khiến ta phải đích thân ra mặt.” Giọng hắn vang lên, trầm đục nhưng đầy uy quyền, xen lẫn chút châm chọc. “Ngươi tưởng ‘Bão Đen’ chỉ là khủng hoảng kinh tế ư, Thanh Long? Ngươi quá ngây thơ!” Hắn ta đưa tay chỉ vào cô gái đang nằm trên bàn thí nghiệm, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt. “Những con chuột bạch này, chúng chỉ là những thử nghiệm nhỏ, những mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh lớn. Ngươi nghĩ ta quan tâm đến mấy con tép riu này sao? Không! Ta chỉ quan tâm đến thứ duy nhất có thể giúp ta thống trị.”
Thanh Long cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Ngươi nói gì? Ngươi dám…” anh gầm lên, giọng run rẩy vì tức giận. Anh không thể tin vào những gì mình đang nghe. 'Bão Đen', một sự kiện kinh hoàng đã tàn phá nền kinh tế toàn cầu, lại chỉ là một phần của âm mưu? Và những cô gái vô tội này, chỉ là chuột bạch?
Trần Đức Hùng cười điên dại, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng lạnh lẽo, hòa lẫn với tiếng tích tắc của những thiết bị máy móc. “Ha ha ha! Nó là cuộc thanh lọc, là lò luyện để tìm ra những cá thể đặc biệt như ngươi! Ngươi, chỉ là một sản phẩm may mắn, một con chuột bạch thành công của họ!” Hắn ta bước lại gần Thanh Long, ánh mắt sắc như chim ưng nhìn thẳng vào đôi mắt đang bùng cháy của anh. “Dòng máu Huyết Long trong ngươi, là do ‘Bão Đen’ kích hoạt. Ngươi là kẻ thừa kế của… thứ mà họ tìm kiếm! Và ta, ta biết cách khai thác nó!”
Lời nói của Trần Đức Hùng như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Thanh Long. Tất cả những gì anh tin tưởng, tất cả những gì anh đã trải qua, những cơn đau và sự sợ hãi khi kiểm soát năng lực 'Huyết Long', giờ đây đều bị hắn ta bóc trần một cách tàn nhẫn. Anh không phải là một người đặc biệt, không phải là một anh hùng, mà chỉ là một "sản phẩm", một "chuột bạch"? Cơn thịnh nộ bùng lên trong Thanh Long, một cơn giận dữ chưa từng thấy, thiêu đốt mọi lý trí. Máu trong huyết quản anh như sôi lên, năng lượng 'Huyết Long' từ sâu thẳm cơ thể anh bùng nổ, không thể kiềm chế.
Một luồng ánh sáng đỏ rực bao trùm lấy Thanh Long, làm chói mắt tất cả những kẻ có mặt. Sức mạnh kinh hoàng tỏa ra từ anh, khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. Các thiết bị thí nghiệm bắt đầu rung chuyển, những ống nghiệm vỡ tan tành, chất lỏng hóa học văng tung tóe. Thanh Long không còn là chính mình. Anh là một cơn lốc sức mạnh hủy diệt, đôi mắt anh đỏ rực như máu, những đường gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc.
“Ngươi… câm miệng!” Thanh Long gầm lên, giọng anh không còn là tiếng người, mà là tiếng gào thét của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Anh lao vào Trần Đức Hùng, tốc độ kinh hoàng, sức mạnh hủy diệt. Hùng không kịp phản ứng, hắn ta bị một luồng xung lực vô hình đánh bật ra xa, đập mạnh vào bức tường kim loại, tạo ra một tiếng động chói tai. Các tay sai của hắn, những kẻ vẫn còn sống sót sau trận chiến ở hầm ngầm, định xông lên, nhưng chỉ cần Thanh Long quét mắt qua, một làn sóng xung kích vô hình đã hất tung chúng văng vào các bức tường, gục ngã không một tiếng động.
Hồng Liên, mặc dù bị choáng váng trước sự bùng nổ năng lượng của Thanh Long, vẫn nhanh chóng hành động. Cô lao đến chiếc bàn thí nghiệm, dùng Dạ Ảnh Dao cắt đứt những sợi dây trói cô gái trẻ. Nạn nhân được giải thoát, nhưng vẫn còn bất tỉnh. Tùng 'Sẹo' lúc này cũng đã kịp đến, anh nhanh chóng đỡ lấy cô gái, đưa cô ra khỏi vùng nguy hiểm.
Trần Đức Hùng loạng choạng đứng dậy, khóe môi hắn rỉ máu, ánh mắt hắn tràn ngập sự kinh ngạc. Hắn không ngờ Thanh Long lại mạnh đến mức này, và năng lực của anh lại bùng nổ khủng khiếp đến vậy. Nhưng rồi, vẻ kinh ngạc nhanh chóng biến thành một nụ cười điên dại khác. “Ha ha ha! Đúng vậy! Tuyệt vời! Ngươi thấy chưa, Thanh Long? Sức mạnh này! Đây mới là con người thật của ngươi! Nguồn năng lượng vô tận! Ngươi không phải là kẻ duy nhất đâu. Còn nhiều ‘sản phẩm’ khác nữa, được tạo ra từ ‘Bão Đen’…”
Hắn ta chưa kịp nói hết câu, Thanh Long đã lại lao đến, không cho hắn cơ hội phản kháng. Cơn giận dữ đang lấn át mọi thứ, anh không muốn nghe thêm bất cứ lời nào từ kẻ này. Anh muốn nghiền nát hắn, muốn hắn phải trả giá cho những tội ác đã gây ra, cho sự thật kinh hoàng mà hắn vừa tiết lộ. Toàn bộ phòng thí nghiệm rung chuyển dữ dội. Các thiết bị bị phá hủy, bàn ghế lật đổ, tiếng đổ vỡ, tiếng la hét yếu ớt của Hùng và những tay sai vang lên trong không gian hỗn loạn.
Thanh Long cảm thấy năng lượng 'Huyết Long' đang cuồn cuộn trong huyết quản mình, một sức mạnh hủy diệt mà anh không thể hoàn toàn kiểm soát. Anh biết mình đang tiến gần đến giới hạn, đến bờ vực của sự mất kiểm soát. Nhưng trước mắt anh, chỉ còn hình ảnh Trần Đức Hùng, và cơn giận dữ mù quáng.
Trong trận chiến cuối cùng này, Trần Đức Hùng bị Thanh Long áp đảo hoàn toàn. Hắn ta không phải là đối thủ của Thanh Long khi anh bùng nổ toàn bộ sức mạnh 'Huyết Long'. Thanh Long nắm lấy cổ áo hắn, nhấc bổng hắn lên không trung, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào mắt hắn. “Ai… là ‘họ’?” Thanh Long gằn giọng, mỗi từ như được nặn ra từ sâu thẳm cuống họng, chất chứa sự phẫn nộ tột cùng.
Trần Đức Hùng ho sù sụ, máu từ miệng hắn chảy ra, nhưng ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điên cuồng, xen lẫn sự thách thức. “Ngươi sẽ sớm biết thôi, Thanh Long… Ngươi và những kẻ như ngươi… chỉ là quân cờ… trong tay một thế lực lớn hơn nhiều… ‘Huyết Long’… sẽ là khởi đầu… cho một kỷ nguyên mới…”
Tiếng nói của Trần Đức Hùng tắt lịm khi Thanh Long siết chặt tay hơn. Cơn thịnh nộ vẫn chưa nguôi, nhưng một cảm giác lạnh lẽo khác bắt đầu len lỏi vào tâm trí Thanh Long. Một thế lực lớn hơn? ‘Họ’ là ai? Và anh, cùng với ‘những kẻ như anh’, chỉ là quân cờ? Sự thật này còn kinh hoàng hơn cả những gì anh tưởng tượng. Anh không chỉ đối mặt với Trần Đức Hùng, mà còn với một âm mưu vĩ đại hơn, một trò chơi mà anh chưa hề biết mình là một phần của nó.
Thanh Long buông Trần Đức Hùng xuống, hắn ta ngã vật ra sàn, bất tỉnh nhân sự, nhưng vẫn còn sống. Anh nhìn xung quanh, căn phòng thí nghiệm giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Mùi máu tanh, hóa chất và lưu huỳnh nồng nặc trong không khí. Năng lượng ‘Huyết Long’ trong anh dần lắng xuống, để lại một cảm giác trống rỗng và mệt mỏi cùng cực. Anh đã giành chiến thắng trong trận chiến này, đã cứu được một mỹ nhân, nhưng cái giá phải trả là sự thật kinh hoàng về chính bản thân anh. Anh không còn là Thanh Long của trước kia. Anh là một “sản phẩm”, một “kẻ thừa kế” của một thứ gì đó mà anh chưa từng biết. Và điều đó khiến anh hoang mang, giằng xé nội tâm sâu sắc.
Hồng Liên và Tùng 'Sẹo' đã đưa nạn nhân ra ngoài an toàn. Hồng Liên quay lại nhìn Thanh Long, ánh mắt cô đầy lo lắng. Cô biết, Thanh Long đã vượt qua giới hạn của mình. Anh đã bùng nổ, nhưng cũng suýt mất kiểm soát.
Thanh Long nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi ánh đỏ của 'Huyết Long' vừa lụi tàn. Anh tự hỏi, liệu anh có thật sự làm chủ được sức mạnh này, hay nó sẽ nuốt chửng anh, biến anh thành một con quái vật? Và "họ" là ai? Những bí ẩn này, giờ đây, trở thành gánh nặng đè lên vai anh, nặng hơn bất kỳ cuộc chiến nào trên thương trường hay thế giới ngầm. Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu.