Thiên địa mỹ nhân
Chương 138

Bão Lòng Thanh Long: Giữa Sự Thật Và Sức Mạnh

3778 từ
Mục tiêu: Thanh Long xử lý cú sốc tâm lý từ tiết lộ của Trần Đức Hùng, đặc biệt về 'Bão Đen' và nguồn gốc năng lực Huyết Long của mình.,Bắt đầu điều tra sâu hơn về 'Bão Đen' và 'họ' mà Trần Đức Hùng nhắc đến, thông qua Lâm Phong và các nguồn tin khác.,Thanh Long vật lộn và bắt đầu quá trình kiểm soát năng lực Huyết Long đang bùng phát, đối mặt với nỗi sợ hãi trở thành 'quái vật'.,Khắc họa sự tàn bạo của Tập đoàn Hắc Ưng và 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' thông qua lời kể của nạn nhân được giải cứu.,Hồng Liên thể hiện sự trung thành và hỗ trợ cảm xúc cho Thanh Long trong giai đoạn khủng hoảng nhất.,Thanh Long nhận được lời khuyên từ một người cố vấn, giúp anh định hướng lại bản thân và con đường phía trước.,Củng cố bối cảnh '3 năm trước' và tâm thế quyết liệt của Thanh Long trong việc đối đầu với thế lực ngầm.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Lâm Phong, Lão Gia Trần, Mỹ Nữ Mất Tích (Nạn nhân), Tùng 'Sẹo'
Mood: Tense, emotional, mysterious, introspective, resolute
Kết chương: [object Object]

Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cái lạnh ẩm thấp của hầm ngầm bám chặt lấy khứu giác, trộn lẫn với sự hỗn loạn của những mảnh vỡ từ phòng thí nghiệm bị tàn phá. Thanh Long nằm giữa đống đổ nát, từng thớ thịt trên cơ thể như bị xé toạc, đau đớn tột cùng. Ánh mắt anh vẫn còn vương vấn sắc đỏ rực của Huyết Long, một thứ sức mạnh vừa bùng nổ, vừa suýt nuốt chửng anh trong cơn thịnh nộ. Trần Đức Hùng đã bị đánh gục, nhưng những lời cuối cùng của hắn ta lại là những vết cứa sâu hơn bất kỳ vết thương vật lý nào. "Ngươi sẽ sớm biết thôi, Thanh Long… Ngươi và những kẻ như ngươi… chỉ là quân cờ… trong tay một thế lực lớn hơn nhiều… ‘Huyết Long’… sẽ là khởi đầu… cho một kỷ nguyên mới…"

Thanh Long khẽ rên rỉ, cố gắng dập tắt ánh đỏ đang nhảy múa điên cuồng trong đáy mắt mình. Từng nhịp đập của trái tim anh giờ đây không còn là sự sống mà là một tiếng trống dồn dập, vang vọng những câu hỏi không lời đáp. Anh là gì? Một con quái vật? Một sản phẩm của "Bão Đen"? Hay chỉ là một quân cờ trong trò chơi của những kẻ đứng sau bức màn? Nỗi sợ hãi, sự tức giận và cảm giác dằn vặt nội tâm cuộn trào, nhấn chìm anh trong một cơn lốc cảm xúc.

Hồng Liên xuất hiện từ bóng tối, mái tóc đen dài rũ xuống che đi một phần khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên sự lo lắng và kiên định. Cô bước đi nhẹ nhàng giữa những mảnh vỡ, vết thương nhẹ trên cánh tay do một mảnh kính văng trúng dường như không làm cô bận tâm. Cô quỳ xuống bên cạnh Thanh Long, bàn tay lạnh lẽo nhưng đầy trấn an khẽ chạm vào trán anh.

“Anh không sao chứ, Thanh Long?” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mang một sự uy lực khó tả, như một làn gió mát xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong anh.

Thanh Long khẽ lắc đầu, khóe môi hé mở, giọng nói khản đặc, “Ta… ta là gì? Quái vật sao?” Anh nhìn vào đôi mắt của Hồng Liên, tìm kiếm một lời giải đáp, một sự khẳng định rằng anh không phải là thứ mà Trần Đức Hùng đã gieo rắc vào tâm trí anh.

Hồng Liên dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh, ánh mắt cô kiên định đáp lại, “Anh không phải quái vật. Anh là Thanh Long. Sức mạnh này… anh phải làm chủ nó. Nó là một phần của anh, không phải là thứ điều khiển anh.” Cô biết anh đang vật lộn với những gì đã xảy ra, với những bí mật vừa được hé lộ. Cô hiểu cảm giác khi sức mạnh vượt ngoài tầm kiểm soát, cảm giác bị nuốt chửng bởi chính bản thân mình. Cô đã từng trải qua, và cô không muốn anh cũng vậy. “Hãy tin em,” cô nói thêm, giọng mềm mại hơn, “anh mạnh mẽ hơn bất cứ thứ sức mạnh nào. Anh có thể kiểm soát nó.”

Thanh Long nhắm nghiền mắt lại, cố gắng gạt bỏ những hình ảnh kinh hoàng về sự bùng nổ của Huyết Long, về cảnh Trần Đức Hùng bị anh áp đảo không chút kháng cự. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá trên trần hầm, tiếng gió rít qua các lối đi chật hẹp, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng u ám của nơi địa ngục này. Mùi rêu mốc và đất ẩm xen lẫn mùi kim loại nhàn nhạt, đặc trưng của những di vật cổ xưa bị lãng quên, càng làm tăng thêm sự rợn người.

“Hắn nói đúng… Bão Đen… không phải là tự nhiên.” Thanh Long thì thầm, mở mắt ra, ánh đỏ trong mắt đã dịu đi phần nào, nhưng sự bối rối vẫn còn hiện hữu. Anh nhớ lại những hình ảnh lướt qua trong tâm trí khi Huyết Long bùng phát, những mảnh ghép rời rạc về một cơn bão không phải của tự nhiên, mà là một sự kiện được dàn dựng, một cuộc “thanh trừng” hay “kích hoạt” như Lâm Phong đã từng bóng gió.

Tùng 'Sẹo' lúc này đã quay lại, vóc dáng vạm vỡ của anh ta hiện rõ trong ánh đèn pin yếu ớt. Khuôn mặt anh ta với vết sẹo dài từ trán xuống má trông nghiêm nghị hơn bao giờ hết. “Sếp, chúng ta đã kiểm tra toàn bộ. Không còn ai sống sót trong phòng thí nghiệm ngoài tên Hùng. Chúng ta đã vô hiệu hóa mọi hệ thống giám sát và liên lạc. Nạn nhân đã được đưa ra ngoài an toàn, đang nằm trong xe đợi lệnh của sếp.” Giọng Tùng 'Sẹo' chắc nịch, mang lại một cảm giác an toàn giữa sự hỗn loạn. Anh ta là một bức tường vững chắc, luôn trung thành và sẵn sàng bảo vệ Thanh Long.

Thanh Long gật đầu, cố gắng đứng dậy. Hồng Liên nhanh chóng đỡ lấy anh, giúp anh tựa vào vách đá. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây. Nhanh chóng.” Anh nhìn Trần Đức Hùng nằm bất tỉnh trên sàn, một cảm giác ghê tởm dâng lên. Hắn ta còn sống, nhưng không phải vì anh thương xót. Anh cần hắn còn sống để khai thác thêm thông tin, để vạch trần "họ" đứng sau tất cả. Năng lượng Huyết Long dần lắng xuống, để lại một cảm giác trống rỗng và mệt mỏi cùng cực, như thể anh vừa chạy một cuộc đua marathon đến kiệt sức. Tuy nhiên, trong sự kiệt quệ đó, một tia lửa của sự kiên định bắt đầu nhen nhóm. Anh sẽ không để sức mạnh này kiểm soát mình, anh sẽ kiểm soát nó. Anh sẽ tìm ra sự thật.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ lớn tại biệt thự ngoại ô, vẽ lên nền nhà những vệt sáng ấm áp. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây, tạo nên một bản nhạc bình yên, trái ngược hoàn toàn với những gì Thanh Long đã trải qua đêm qua. Anh đã được đưa về biệt thự, cơ thể được chăm sóc, nhưng tâm trí anh vẫn nặng trĩu. Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh xanh tươi bên ngoài, nhưng tâm hồn anh lại lạc về hầm ngầm lạnh lẽo, nơi những bí mật kinh hoàng được phơi bày. Làn da ngăm khỏe khoắn của anh vẫn giữ nguyên vẻ nam tính, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây ẩn chứa một nỗi lo lắng khó giấu.

Lâm Phong, với cặp kính cận trễ xuống sống mũi, đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, các ngón tay gầy gò lướt nhanh trên bàn phím, ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn tập trung cao độ. Anh chàng mặc một chiếc áo hoodie đơn giản, mái tóc bù xù, trông có vẻ thư sinh nhưng lại là một thiên tài công nghệ. “Sếp, thông tin về ‘Bão Đen’ rất ít, đa phần đã bị xóa sổ khỏi các cơ sở dữ liệu công cộng và ngay cả những mạng lưới ngầm. Chúng ta đang đối mặt với một bức tường lửa dày đặc. Nhưng có một số ghi chép cũ… tôi đã tìm thấy một số tài liệu mật, không được công bố. Nó giống như một cuộc ‘thanh trừng’ hơn là thiên tai. Các báo cáo thời tiết bị chỉnh sửa, các sự kiện bất thường được che đậy bằng những lời giải thích khoa học hời hợt. Và lạ thay, những vùng bị ảnh hưởng nặng nề nhất lại trùng khớp với những nơi có số lượng người mất tích hoặc xuất hiện những trường hợp ‘kỳ lạ’ nhiều nhất.”

Thanh Long siết chặt tay, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của Thiên Long Ấn trên ngón áp út. “Hắn nói về những ‘kẻ được kích hoạt’… Ta không phải là duy nhất sao?” Giọng anh trầm khàn, mang theo sự bối rối và một chút sợ hãi. Ý nghĩ rằng có những người khác mang sức mạnh tương tự, hoặc thậm chí là nguy hiểm hơn, khiến anh rùng mình.

Lâm Phong quay ghế lại, đẩy gọng kính lên, “Đúng vậy, sếp. Từ những dữ liệu tôi có được, có vẻ như ‘Bão Đen’ không chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên. Nó là một quá trình, một cuộc thí nghiệm quy mô lớn. Và có những ‘sản phẩm’ thành công, được thu thập, được huấn luyện, hoặc bị giám sát. Trần Đức Hùng chỉ là một mắt xích trong chuỗi đó.”

Trong một căn phòng khác của biệt thự, Mỹ Nữ Mất Tích – cô gái được giải cứu đêm qua – đang được chăm sóc đặc biệt. Hồng Liên và một vài y tá riêng của Thanh Long túc trực bên cạnh. Mái tóc đen dài của Hồng Liên được buộc cao gọn gàng, tôn lên vẻ thanh thoát nhưng vẫn đầy cảnh giác của cô. Cô mặc bộ đồ màu đen bó sát, dù không phải là trang phục chiến đấu nhưng vẫn thể hiện sự linh hoạt và sẵn sàng hành động. Cô đi lại nhẹ nhàng, đôi mắt đen láy sắc lạnh quan sát mọi động thái của cô gái.

Cô gái, tên là Mai, vẫn còn hoảng loạn tột độ. Khuôn mặt cô xanh xao, tiều tụy, đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm vào khoảng không. Thân hình gầy gò, những vết bầm tím vẫn còn hiện rõ trên làn da, minh chứng cho những ngày tháng địa ngục cô đã trải qua. Cô run rẩy, bất chợt thốt ra những lời thì thầm đứt quãng. “Hắn… hắn là ác quỷ… những bữa tiệc… những cô gái…” Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lại mang một sự ám ảnh khủng khiếp. “Họ… họ không còn là người nữa… họ biến thành những con thú… nhìn chúng tôi… bằng ánh mắt đó…”

Hồng Liên khẽ thở dài, vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của Mai. Cô cảm thấy một nỗi đau xót sâu sắc. Đây không phải lần đầu tiên cô chứng kiến sự tàn bạo của thế giới ngầm, nhưng mỗi lần đều khiến trái tim cô se lại. Cô quay sang Thanh Long, người vừa bước vào phòng, ánh mắt đầy sự thương cảm và phẫn nộ. “Tình trạng của cô ấy rất tệ, cả thể xác lẫn tinh thần. Những gì cô ấy chứng kiến… vượt quá sức chịu đựng của một người bình thường.”

Thanh Long đến bên giường, ngồi xuống mép giường, đưa tay chạm nhẹ vào bàn tay lạnh ngắt của Mai. “Hãy nói cho ta biết, Mai. Những gì cô biết. Ta sẽ bảo vệ cô.” Giọng anh trầm ấm, mang một sự trấn an kỳ lạ. Anh biết rằng để Mai có thể mở lòng, cô cần cảm thấy an toàn tuyệt đối.

Mai ngước đôi mắt thất thần nhìn anh, như thể anh là một tia sáng le lói cuối cùng trong bóng tối. “Những bữa tiệc… họ gọi là ‘bữa tiệc của rồng’… có những người đàn ông quyền lực… và những cô gái trẻ… bị đánh thuốc… bị biến thành… đồ chơi…” Cô gái khóc nấc, cơ thể run lên bần bật. “Có một cô gái… cô ấy không chịu… Trần Đức Hùng… hắn đã… hắn đã biến cô ấy thành… một con quỷ… Cô ấy gào thét… van xin… rồi… rồi biến mất…”

Những lời của Mai như những nhát dao cứa vào trái tim Thanh Long. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.” Câu nói quen thuộc của anh bỗng mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn, nặng nề hơn. Anh không thể chấp nhận sự tồn tại của những kẻ coi thường sinh mệnh, coi thường nhân phẩm phụ nữ đến vậy. Hắc Ưng, Trần Đức Hùng, và cả “họ” đứng sau đó, tất cả đều phải trả giá. Ánh mắt Thanh Long sắc bén hơn bao giờ hết, tràn ngập sự căm phẫn và quyết tâm.

***

Trong không gian thanh tịnh của phòng trà cổ ‘Nguyệt Quán’, tiếng đàn tranh dìu dặt, tiếng sáo trúc du dương hòa quyện cùng mùi trà thơm và trầm hương nhẹ dịu, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ lùng. Căn phòng được bài trí theo phong cách Á Đông cổ điển, với những bàn trà thấp, chiếu tatami êm ái và lồng đèn lụa treo lơ lửng, ánh sáng vàng dịu. Cửa sổ lớn nhìn ra thành phố Thiên Hải tấp nập, nhưng bên trong lại như một thế giới hoàn toàn khác, tách biệt với mọi ồn ào.

Lão Gia Trần, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh, đang điềm tĩnh pha trà. Từng động tác của ông chậm rãi, uyển chuyển, như một nghi lễ cổ xưa. Hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương vị của sự an yên và trí tuệ. Ông không nói một lời, chỉ tập trung vào tách trà, như thể đó là công việc quan trọng nhất trên đời.

Thanh Long ngồi đối diện, tâm trạng anh vẫn còn nặng trĩu. Anh đã thay một bộ vest lịch lãm, nhưng khí chất trầm tư vẫn bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi bản thân và số phận đang bị thử thách. Cuối cùng, anh phá vỡ sự im lặng.

“Con không biết mình là ai nữa, Lão Gia.” Giọng anh trầm khàn, mang theo sự dằn vặt sâu sắc. “Sức mạnh này… nó muốn nuốt chửng con. Những lời của Trần Đức Hùng… về ‘Bão Đen’, về việc con là một ‘sản phẩm’… Con cảm thấy mình như một con quái vật, một thứ không thuộc về thế giới này.”

Lão Gia Trần vẫn không vội trả lời. Ông nhẹ nhàng đặt tách trà vừa pha xuống trước mặt Thanh Long, hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa. Ông nhấp một ngụm nhỏ trà của mình, ánh mắt thâm trầm nhìn thẳng vào Thanh Long. “Sức mạnh tự nó không thiện ác, Long nhi. Quan trọng là người nắm giữ nó. Rồng có thể bay lượn trên chín tầng mây, mang mưa thuận gió hòa đến cho vạn vật, cũng có thể nhấn chìm vạn vật trong biển lửa, gieo rắc tai ương. Ngươi muốn là rồng nào?”

Câu hỏi của Lão Gia Trần như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí Thanh Long, khiến anh bừng tỉnh. Nó không phải là về sức mạnh, mà là về sự lựa chọn. Anh vẫn siết chặt Thiên Long Ấn trong túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó qua lớp vải.

“Về ‘Bão Đen’…” Lão Gia Trần tiếp tục, giọng nói chậm rãi, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng. “Đó là một vết sẹo cũ của thời đại, một sự kiện mà lịch sử đã cố gắng che giấu. Có những bí mật mà con người không muốn đối mặt. Nhưng không phải ai cũng may mắn… hoặc không may… được ‘thức tỉnh’ từ sự kiện đó. Có những người tìm thấy sức mạnh, có những người mất đi tất cả, và có những người bị biến đổi theo cách mà họ không thể quay đầu. Con đường của ngươi, chính ngươi phải lựa chọn, Long nhi. Ngươi sẽ để nó biến thành vũ khí hủy diệt, hay sẽ dùng nó để bảo vệ những điều ngươi trân trọng?”

Lão Gia Trần đặt tách trà xuống, nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm như nhìn về một quá khứ xa xăm nào đó. “Thế giới này rộng lớn hơn con nghĩ nhiều, Long nhi. Có những thứ nằm ngoài tầm hiểu biết của khoa học và lý trí. Có những kẻ đã luôn tìm cách khai thác những sức mạnh đó, biến chúng thành công cụ cho dục vọng của mình. ‘Họ’ mà Trần Đức Hùng nhắc đến, có lẽ là một phần trong số đó. Một thế lực đã tồn tại rất lâu, thao túng bóng tối, tìm kiếm những ‘kẻ được thức tỉnh’ để phục vụ cho mục đích riêng.”

Thanh Long lắng nghe từng lời của Lão Gia Trần, ánh mắt từ bối rối dần trở nên kiên định hơn. Ông không phủ nhận sự tồn tại của sức mạnh hay bí ẩn, mà chỉ dẫn lối cho anh cách đối mặt với nó. Anh nhận ra rằng nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không phải là sức mạnh Huyết Long, mà là việc anh đánh mất chính mình trong quá trình làm chủ nó. “Con hiểu rồi, Lão Gia.” Anh nói, giọng nói đã lấy lại được sự tự tin vốn có. “Con sẽ không để bất kỳ ai biến con thành quân cờ. Con sẽ làm chủ số phận của mình, và con sẽ vạch trần tất cả những kẻ đứng sau mọi âm mưu.”

Lão Gia Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt ông ánh lên sự hài lòng. “Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa, Long nhi. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ta tin vào con.”

***

Đêm khuya, căn hộ bí ẩn tại chung cư Thiên Phúc chìm trong một sự tĩnh lặng hiếm hoi. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vẫn vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong, một không gian yên bình và thiêng liêng bao trùm. Căn hộ, dù nằm trong một chung cư cũ kỹ, nhưng lại được cải tạo hiện đại, với những chi tiết cổ xưa được giữ lại một cách tinh tế, như bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, hòa quyện với mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công.

Thanh Long ngồi thiền trên tấm nệm êm ái, lưng thẳng tắp, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, lòng bàn tay hướng lên trời. Anh mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, để lộ bờ vai săn chắc và những đường nét cơ bắp cuồn cuộn. Đôi mắt anh nhắm nghiền, tâm trí anh tập trung hoàn toàn vào việc điều hòa năng lượng Huyết Long đang cuộn trào bên trong. Lời khuyên của Lão Gia Trần, sự trấn an của Hồng Liên, và cả nỗi sợ hãi tột cùng của Mỹ Nữ Mai, tất cả xoáy sâu vào tâm trí anh, biến thành động lực để anh đối mặt với chính mình.

Anh cảm nhận được sự thôi thúc của Huyết Long, một dòng năng lượng nóng bỏng, mạnh mẽ đang chảy trong huyết quản, cố gắng vượt ra khỏi sự kiểm soát của anh. Trước đây, anh sẽ sợ hãi, sẽ cố gắng kiềm chế nó, nhưng lần này, anh đã học được cách đối diện. Anh không né tránh, mà chào đón nó, tìm cách hòa nhập với nó, biến nó thành một phần không thể tách rời của bản thân.

“Ta sẽ không để ngươi nuốt chửng ta, Huyết Long.” Thanh Long độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, kiên quyết và đầy quyền uy. “Ngươi là một phần của ta, và ta sẽ làm chủ ngươi. Ngươi sẽ là sức mạnh của ta, không phải là gông cùm.”

Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim, nơi dòng năng lượng Huyết Long tập trung nhất. Anh hình dung nó như một con rồng đang ngủ say, và anh, người chủ của nó, đang cố gắng thức tỉnh nó một cách có kiểm soát. Ánh sáng đỏ dịu bắt đầu phát ra từ Thiên Long Ấn trên ngón tay anh, hòa cùng ánh sáng đỏ yếu ớt đang lấp lánh trong đôi mắt anh dưới mí mắt nhắm nghiền. Lần này, không còn là sự bùng nổ mất kiểm soát, mà là một sự kết nối, một sự dung hợp. Anh cảm nhận được sự rung động của Thiên Long Ấn, như một lời đáp lại từ sức mạnh cổ xưa.

Anh nhớ lại những lời của Trần Đức Hùng, về “họ”, về “kỷ nguyên mới”. Một sự phẫn nộ âm ỉ dâng lên trong lòng, nhưng nó không phải là cơn giận dữ mù quáng như đêm qua. Đó là sự phẫn nộ được kiểm soát, được định hướng.

“Hắc Ưng… ‘họ’… ta sẽ vạch trần tất cả.” Anh nói thêm, giọng nói giờ đây không còn là độc thoại nội tâm nữa mà là một lời thề được thốt ra bằng hơi thở, vang vọng nhẹ trong căn phòng tĩnh mịch. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và những kẻ dám làm tổn hại đến họ, những kẻ dám biến họ thành đồ chơi, sẽ phải trả giá đắt.”

Thanh Long hít một hơi thật sâu, từ từ mở mắt. Đôi mắt anh, dù vẫn còn một chút ánh đỏ lấp lánh, nhưng giờ đây đã tràn ngập sự sắc bén và kiên định. Anh đứng dậy, thân hình cao lớn, vạm vỡ hiện rõ trong ánh sáng mờ ảo của đêm. Anh cảm thấy một sự thay đổi bên trong, không chỉ là sự phục hồi thể chất, mà là một sự trưởng thành về tinh thần. Anh đã đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình, đã nhìn thẳng vào bản chất của sức mạnh Huyết Long, và đã lựa chọn con đường của riêng mình.

Anh bước đến ban công, nhìn ra thành phố Thiên Hải đang chìm trong ánh đèn đêm. Cơn bão lòng đã qua đi, để lại một ý chí thép và một quyết tâm không lay chuyển. Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu. Và anh, Thanh Long, sẽ không còn là quân cờ. Anh sẽ là kẻ lật đổ ván cờ. Anh sẽ tìm ra “họ”, và sẽ buộc chúng phải trả giá cho mọi tội ác đã gây ra. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ