Cơn bão lòng đã qua đi, để lại một ý chí thép và một quyết tâm không lay chuyển. Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu. Và anh, Thanh Long, sẽ không còn là quân cờ. Anh sẽ là kẻ lật đổ ván cờ. Anh sẽ tìm ra “họ”, và sẽ buộc chúng phải trả giá cho mọi tội ác đã gây ra. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh đã sẵn sàng.
***
Trong một căn phòng bí mật ẩn sâu dưới tầng hầm của một biệt thự ngoại ô cũ kỹ, được bao bọc bởi những bức tường đá dày và hệ thống cách âm kiên cố, ba cái bóng đổ dài dưới ánh đèn mờ. Không khí đặc quánh sự căng thẳng và quyết đoán, mùi đất ẩm hòa quyện với mùi kim loại thoang thoảng từ những vũ khí được đặt gọn gàng trên bàn. Thanh Long, sừng sững như một pho tượng tạc từ thép, đứng bên chiếc bàn lớn phủ đầy bản đồ và sơ đồ kiến trúc phức tạp của biệt thự Trần Đức Hùng. Đôi mắt anh, ẩn chứa một ánh đỏ nhàn nhạt như than hồng âm ỉ, lướt qua từng chi tiết, từng góc khuất. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn đã cuốn hút nay càng thêm phần sắc lạnh, toát lên vẻ tàn nhẫn đến đáng sợ khi anh nghiền ngẫm về số phận của những "Mỹ Nữ Mất Tích" và lời nói thách thức của Hùng.
"Đây là cơ hội cuối cùng để hắn trả giá cho 'Mỹ Nữ Mất Tích' và 'Bão Đen'," Thanh Long cất giọng trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Giọng anh mang theo sự rắn rỏi của kim loại, nhưng ẩn sâu bên trong là một cơn giận dữ đang gầm gừ. "Chúng ta sẽ không có đường lùi. Từng bước, từng hơi thở, đều phải chính xác như lưỡi dao chém vào tim đối thủ."
Hồng Liên, với vẻ đẹp ma mị và bí ẩn, đang kiểm tra chuỗi Dạ Ảnh Dao của mình. Từng lưỡi dao nhỏ, sắc lẹm lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, phản chiếu đôi mắt đen láy, lạnh lùng như băng của cô. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen tuyền, tôn lên thân hình uyển chuyển nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Nét mặt cô không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng Thanh Long có thể cảm nhận được sự lo lắng tiềm ẩn, như một dòng điện ngầm chảy dưới lớp vỏ bọc băng giá. "Nguy hiểm hơn chúng ta nghĩ, Long," cô khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, từng chữ như được gọt giũa cẩn thận. "Hắn có thể có quân bài ẩn. Hắc Ưng không phải là kẻ dễ bị dồn vào đường cùng." Tay cô vuốt nhẹ lên lưỡi dao, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như đang tự trấn an mình.
Tùng 'Sẹo', vóc dáng vạm vỡ, vết sẹo dài trên má càng khiến anh trông thêm phần dữ tợn, đang kiểm tra khẩu súng trường tấn công của mình. Ánh mắt anh kiên định, không chút do dự. Anh là biểu tượng cho sự trung thành tuyệt đối, một bức tường thép vững chắc sau lưng Thanh Long. "Anh Long cứ ra lệnh, em sẽ theo đến cùng!" Tùng 'Sẹo' khẳng định, giọng nói khàn khàn nhưng đầy kiên quyết, như một lời thề sắt đá. Anh ngẩng đầu nhìn Thanh Long, trong đôi mắt anh không chỉ có sự trung thành mà còn là một niềm tin tuyệt đối vào người lãnh đạo của mình. Anh biết rằng, với Thanh Long, không có nhiệm vụ nào là bất khả thi, và không có kẻ thù nào là không thể bị đánh bại.
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh dừng lại trên sơ đồ biệt thự. Anh chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là phòng ngầm. "Cổng chính sẽ là mồi nhử. Hồng Liên, em sẽ dẫn đường từ phía Tây, vô hiệu hóa hệ thống an ninh bên ngoài. Tùng 'Sẹo', anh sẽ theo sau, dọn dẹp những tay sai lọt lưới và giữ vững vị trí yểm trợ." Anh ngón tay di chuyển linh hoạt trên bản đồ, vạch ra một đường cong sắc nét. "Ta sẽ đột nhập từ phía Đông, trực tiếp vào phòng điều khiển trung tâm. Huyết Long sẽ là chìa khóa. Ta sẽ kiểm soát nó, biến nó thành vũ khí sắc bén nhất của chúng ta." Ánh mắt anh lóe lên một tia đỏ rực, như ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong sâu thẳm. Anh cảm nhận được sự rung động của Thiên Long Ấn trên ngón tay mình, như một lời đáp lại từ sức mạnh cổ xưa đang dần được anh thuần hóa.
Hồng Liên và Tùng 'Sẹo' đồng loạt gật đầu, sự chuyên nghiệp thể hiện rõ qua từng cử chỉ. Họ đã cùng Thanh Long trải qua quá nhiều trận chiến, quá nhiều hiểm nguy để có thể nghi ngờ bất kỳ quyết định nào của anh. Nhưng lần này, họ biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến để vạch trần tất cả, và cái giá phải trả có thể là bất cứ thứ gì. Mùi trầm hương thoang thoảng từ ban thờ tổ tiên ở một góc phòng, hòa quyện với mùi hoa lài dịu nhẹ, dường như muốn xoa dịu không khí căng thẳng, nhưng không thể. Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh lùa vào phổi, rồi thở ra chậm rãi. Anh đã sẵn sàng. Biệt thự Trần Đức Hùng, đêm nay, sẽ phải chứng kiến sự phẫn nộ của một con Rồng thức tỉnh.
***
Nửa đêm, thành phố Thiên Hải chìm trong một màn đêm se lạnh, gió nhẹ lay động những tán cây, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ. Từ xa, tiếng còi xe cảnh sát hay tiếng động cơ xe tải vẫn thỉnh thoảng vọng lại, nhưng tại khu biệt thự ngoại ô của Trần Đức Hùng, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm. Biệt thự, với kiến trúc cổ điển pha lẫn hiện đại, sừng sững như một pháo đài bất khả xâm phạm dưới ánh trăng mờ nhạt. Tường rào cao vút, cổng tự động được gia cố bằng thép, cùng hệ thống camera giám sát dày đặc, dường như muốn tuyên bố sự bất khả xâm phạm của nó. Nhưng đêm nay, bức tường đó sẽ bị phá vỡ.
Bóng đêm là đồng minh của họ. Thanh Long, Hồng Liên và Tùng 'Sẹo' di chuyển như những bóng ma, hòa mình vào màn đêm đen kịt. Hồng Liên, với sự nhanh nhẹn và kinh nghiệm của một sát thủ hàng đầu, nhẹ nhàng vượt qua hàng rào laser, vô hiệu hóa từng cảm biến chuyển động một cách khéo léo. Cô như một vũ công trong bóng tối, mỗi bước chân đều tinh tế và không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Mái tóc đen dài của cô bay nhẹ trong gió, đôi mắt sắc lạnh quét qua mọi ngóc ngách, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Tùng 'Sẹo' theo sau, khẩu súng trường được siết chặt trong tay, ánh mắt anh cảnh giác, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Thanh Long, với khí chất uy mãnh và sự tự tin tuyệt đối, không chọn lối đi vòng vèo. Anh trực tiếp tiến vào khu vực yếu nhất của hệ thống phòng thủ. Một luồng khí đỏ nhạt bùng lên từ Thiên Long Ấn trên tay anh, bao bọc lấy cơ thể, khiến anh trở nên nhanh nhẹn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Khi một toán tay sai của Hắc Ưng đột ngột xuất hiện từ một góc khuất, với những khẩu súng trường vác trên vai, Thanh Long không nói một lời. Ánh mắt anh lóe lên tia đỏ rực. Anh lao vào giữa vòng vây như một cơn lốc, những đòn đánh của anh nhanh như chớp, mạnh như búa bổ.
Cảnh tượng tiếp theo là một bản giao hưởng của bạo lực và sức mạnh. Tiếng súng nổ chát chúa, tiếng la hét kinh hoàng của những kẻ bị đánh gục, tiếng dao kim loại sắc bén va chạm vào nhau, tất cả vang lên trong đêm. Thanh Long, vận dụng võ thuật tinh xảo kết hợp với sức mạnh Huyết Long được kiểm soát, biến mỗi động tác thành một vũ khí chết người. Anh không còn là một con người bình thường, mà là một hiện thân của cơn thịnh nộ, một con Rồng đang thức tỉnh. Một tay sai to lớn, vạm vỡ lao tới với dao găm, Thanh Long né tránh một cách nhẹ nhàng, sau đó tung một cú đấm mạnh mẽ vào thái dương đối thủ, khiến hắn đổ gục như cây chuối bị chặt ngang. Anh cảm nhận được sức nóng rực của Huyết Long cuộn trào trong huyết quản, nó không còn là một gánh nặng, mà là một phần mở rộng của chính anh, một nguồn sức mạnh vô tận mà anh đã học cách làm chủ.
Hồng Liên, như một bóng ma gặt hái sinh mệnh, linh hoạt lướt qua các khe hở, Dạ Ảnh Dao trong tay cô xoay tròn như một vũ điệu tử thần. Từng nhát dao của cô đều chính xác, không thừa thãi, xuyên qua những điểm yếu của kẻ địch. Cô vô hiệu hóa hệ thống an ninh từ bên trong, khiến các cánh cửa tự động mở ra, tạo lối đi cho Thanh Long. Mùi thuốc súng khét lẹt hòa quyện với mùi máu tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí.
Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ thách thức vang lên. "Không ai được phép chạm vào chủ nhân!" Thợ Săn, với khuôn mặt không biểu cảm và ánh mắt sắc lạnh như dao, xuất hiện cùng một nhóm lính tinh nhuệ được trang bị vũ khí hạng nặng. Hắn là một trong những sát thủ giỏi nhất của Hắc Ưng, một cỗ máy chiến đấu vô cảm.
Thanh Long nhìn thẳng vào Thợ Săn, ánh mắt anh bùng lên sự khinh miệt. "Thợ Săn, ngươi là vệ chó trung thành của hắn! Ngươi nghĩ ngươi có thể ngăn cản ta sao?" Giọng anh gằn từng chữ, đầy uy lực. Anh cảm nhận được sự thôi thúc của Huyết Long, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như muốn xé toạc mọi thứ cản đường.
Thợ Săn không đáp lời, chỉ ra hiệu. Đám lính tinh nhuệ đồng loạt nổ súng. Tiếng đạn bay rít qua không khí. Tùng 'Sẹo' nhanh chóng tìm chỗ nấp, dùng khẩu súng trường của mình để yểm trợ, bắn hạ từng tên lính một cách chính xác. Mỗi phát đạn của anh đều tìm thấy mục tiêu, không một viên nào bị lãng phí. Thanh Long, trong khi đó, lao thẳng vào giữa làn đạn, thân hình anh như một con rồng uốn lượn, né tránh những viên đạn chết người một cách khó tin.
Khi đến gần Thợ Săn, Thanh Long tung ra một chiêu thức mà anh đã luyện tập không ngừng: Huyết Long Phá Ảnh. Một luồng năng lượng đỏ rực bùng nổ từ nắm đấm của anh, không chỉ là sức mạnh vật lý mà còn là sự kết hợp của Huyết Long. Thợ Săn, dù chuyên nghiệp đến đâu, cũng không kịp phản ứng. Hắn bị đánh bay văng vào bức tường, thân thể co giật trong cơn đau đớn tột cùng, máu tươi phun ra từ miệng. Hắn đổ gục, bất động.
Với Thợ Săn bị hạ gục, đám tay sai còn lại mất đi ý chí chiến đấu. Hồng Liên và Tùng 'Sẹo' nhanh chóng dọn dẹp nốt những kẻ còn lại, không để sót một ai. Biệt thự Hắc Ưng, giờ đây, trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại mùi máu và thuốc súng. Thanh Long hít một hơi sâu, Thiên Long Ấn trên tay anh vẫn còn hơi ấm. Anh đã kiểm soát được Huyết Long, không còn là sự bùng nổ mất kiểm soát, mà là một vũ khí sắc bén, phục tùng ý chí của anh. Cuộc chiến này, anh sẽ không để bất kỳ ai cản bước. Anh sẽ vạch trần tất cả.
***
Không khí trong căn phòng ngầm kiên cố đặc quánh mùi kim loại và một thứ hóa chất nhẹ, hơi ẩm ướt phả vào mặt, khiến Thanh Long cảm thấy rờn rợn. Ánh sáng mờ ảo từ những thiết bị điện tử phức tạp và đèn dự phòng đổ xuống, tạo ra những cái bóng đổ dài, biến dạng trên sàn bê tông lạnh lẽo. Tiếng máy móc rì rì, nhỏ nhưng dai dẳng, tạo nên một bản giao hưởng kỳ dị, tăng thêm sự căng thẳng đến nghẹt thở. Căn phòng này, rõ ràng, không chỉ là nơi ẩn náu mà còn là một trung tâm điều khiển, nơi những âm mưu đen tối nhất được ấp ủ.
Thanh Long bước vào, từng bước chân anh nặng trịch, dứt khoát. Huyết Long trong huyết quản anh cuộn trào, như một con mãnh thú đang bị nhốt, sẵn sàng xé nát mọi thứ. Anh thấy Trần Đức Hùng đứng sừng sững bên một bảng điều khiển lớn, gương mặt hắn tái mét, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ ngoan cố và căm phẫn tột cùng. Hắn không còn vẻ uy quyền thường thấy, nhưng sự liều lĩnh và điên cuồng vẫn còn nguyên vẹn.
"Hùng, ngươi sẽ phải trả giá cho tất cả!" Thanh Long gằn giọng, mỗi chữ thốt ra đều mang theo sự phẫn nộ chất chứa bấy lâu. "Nói ra sự thật về 'Bão Đen'! Nói ra những gì ngươi đã làm với các 'Mỹ Nữ Mất Tích'!" Anh tiến lại gần, khí thế bức người. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bùng lên ánh đỏ rực rỡ, như một ngọn lửa địa ngục.
Trần Đức Hùng cười khẩy, một nụ cười điên dại, méo mó. "Sự thật? Ngươi nghĩ ngươi có đủ tư cách để biết sự thật sao, Thanh Long? Ngươi chỉ là một con tốt, một kẻ được 'kích hoạt' mà thôi. Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao?" Hắn gào lên, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ điên loạn. "Cái giá ngươi phải trả sẽ còn đắt hơn nhiều!" Trong ánh mắt hắn, Thanh Long thấy một tia điên cuồng, một sự tuyệt vọng nhưng cũng đầy tính toán.
Thanh Long không cho hắn cơ hội nói thêm. Huyết Long trong anh bùng phát dữ dội, không còn là sự kiểm soát tinh tế mà là một luồng sức mạnh hủy diệt được giải phóng. Anh tung ra một cú đấm mạnh mẽ, không chỉ bằng sức mạnh thể chất mà còn bằng toàn bộ năng lượng Huyết Long. Luồng khí đỏ rực bắn ra từ nắm đấm, hóa thành một cái bóng rồng ảo ảnh lao thẳng vào Trần Đức Hùng. Hùng không kịp trở tay, thân thể hắn bị đánh bay văng vào bảng điều khiển, tạo ra một tiếng va đập khô khốc. Hắn ngã vật xuống sàn, bất động.
Thanh Long nhìn hắn, cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lẽo, nhưng cũng nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác bất an khó tả. Hùng không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại như vậy. Khi Thanh Long tưởng chừng đã thắng lợi, một tiếng cười điên dại vang lên từ dưới sàn. Trần Đức Hùng, dù bị thương nặng, vẫn cố gắng nhếch mép cười, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng quỷ quyệt. Hắn, bằng một chút sức lực cuối cùng, vươn tay ấn mạnh vào một nút ẩn trên bảng điều khiển mà hắn đã ngã vào.
Ngay lập tức, một khe hở trên bức tường phía sau bảng điều khiển mở ra, và một tia năng lượng hoặc khí độc màu xanh biếc phụt ra, nhanh như chớp, lao thẳng về phía Thanh Long. Nó mang theo một mùi hóa chất lạ lùng, hắc hắc đến khó chịu, và một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy. Thanh Long, với phản xạ phi thường, kịp nhận ra nguy hiểm, nhưng tốc độ của nó quá nhanh, và anh đang ở quá gần.
Nhưng ngay giây phút đó, một cái bóng đen vụt qua. Hồng Liên, với phản xạ nhanh nhạy và lòng trung thành tuyệt đối, không chút do dự, lao mình chắn trước Thanh Long. Cô không có thời gian để suy nghĩ, chỉ có bản năng bảo vệ người đàn ông cô yêu. Tia năng lượng xanh biếc đâm thẳng vào lưng cô, xuyên qua lớp áo bó sát, khiến cô cứng đờ.
"Long... cẩn thận..." Cô thì thầm, giọng nói yếu ớt đến thảm thương, trước khi thân thể cô đổ gục xuống, không còn chút sức lực. Máu đỏ tươi bắt đầu tuôn xối xả từ vết thương, thấm đẫm tấm áo đen, tạo thành một vệt dài rợn người trên sàn bê tông lạnh lẽo. Mùi máu tanh nồng lập tức lan tỏa, át đi mùi hóa chất.
Thanh Long chết sững. Anh nhìn Hồng Liên, thân thể mảnh mai của cô đang nằm bất động dưới chân anh, máu thấm đẫm. Cơn đau nhói như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh, khiến anh gần như không thở nổi. Anh quỳ sụp xuống, đôi tay run rẩy ôm lấy thân thể đang thoi thóp của cô, cảm nhận hơi ấm của máu cô thấm qua lớp áo anh. Ánh sáng đỏ rực từ Thiên Long Ấn trên tay anh vụt tắt, thay vào đó là một sự trống rỗng đến cùng cực.
"Hồng Liên! Không!" Giọng anh vang lên, khàn đặc, đầy tuyệt vọng. Anh gọi tên cô, lay nhẹ thân thể cô, nhưng cô không đáp. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày của cô giờ đây nhắm nghiền, gương mặt tái xanh, không còn chút sức sống.
Trần Đức Hùng, nằm vật vã trên sàn, cười điên dại hơn nữa. "Ngươi thấy chưa? Đó là cái giá! Cái giá của sự kiêu ngạo! Ngươi tưởng ngươi thắng sao?" Hắn ta từ từ lết mình về phía một khe hở nhỏ khác trên tường, một lối thoát hiểm bí mật. "Đây mới chỉ là khởi đầu, Thanh Long! Cuộc chơi vẫn chưa kết thúc đâu! Sẽ có nhiều người phải trả giá nữa!" Hắn gào lên, trước khi biến mất vào bóng tối, để lại Thanh Long quỵ gối bên Hồng Liên, chìm trong nỗi đau và sự phẫn nộ tột cùng.
Thanh Long ôm chặt lấy Hồng Liên, cảm nhận sự lạnh lẽo đang dần bao trùm lấy cô. Mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, khiến anh muốn nôn mửa. Sự giận dữ, nỗi đau, cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm mọi giác quan của anh. Huyết Long trong anh lại bắt đầu gầm gừ, nhưng lần này không phải là sức mạnh được kiểm soát, mà là một sự cuồng nộ vô định. Anh đã thề sẽ bảo vệ những người anh yêu thương, nhưng giờ đây, một trong số họ đang nằm trong vòng tay anh, thoi thóp, vì anh. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, hòa vào máu của Hồng Liên.
Bên ngoài, tiếng còi xe cứu thương từ xa bắt đầu vọng lại, nhưng đối với Thanh Long, tất cả chỉ là một tiếng vọng xa xăm, vô nghĩa. Thế giới của anh, lúc này, chỉ còn là nỗi đau và sự mất mát. Trần Đức Hùng đã thoát. Và cái giá phải trả... quá đắt.