Thanh Long bước ra khỏi trụ sở công an, hít một hơi thật sâu không khí ban đêm của Thiên Hải. Trăng đã lên cao, soi sáng con đường anh đi, nhưng ánh sáng bạc ấy không đủ xua tan màn sương mù dày đặc trong tâm trí anh. Anh cảm nhận được một cơn đau nhói trong lồng ngực, không phải từ vết thương thể xác nào, mà là từ một vết sẹo cũ rích, sâu hoắm trong tâm hồn, vừa bị Đại úy Minh cạy mở. Những ký ức về Đêm Huyết Long vẫn còn ám ảnh, chúng như những mảnh thủy tinh vỡ sắc nhọn, cứa vào từng thớ thịt cảm xúc.
“Đêm Huyết Long… tưởng đã chôn vùi rồi,” anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như thể vừa gánh vác cả một biển sầu. Anh đưa tay lên, nắm chặt Thiên Long Ấn đang đeo trên cổ. Viên đá quý lạnh lẽo bỗng như tỏa ra một luồng năng lượng ấm nóng, cuộn trào trong lòng bàn tay anh, lan tỏa khắp cơ thể. Nó không chỉ là một vật hộ mệnh, mà còn là một phần máu thịt của anh, một sợi dây vô hình nối liền anh với quá khứ, với cái đêm định mệnh ấy. Ánh mắt anh xa xăm nhìn vào bóng đêm, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời ẩn hiện trong sương khói, như những bóng ma câm lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh dường như biến mất. Tiếng còi xe cảnh sát từ xa, tiếng rao hàng của những người bán đêm, mùi khói bụi và ẩm ướt của đường phố Thiên Hải… tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một thước phim quay chậm của trí nhớ. Anh như bị hút vào một vòng xoáy thời gian, trở về cái đêm kinh hoàng hai mươi năm về trước – cái đêm đã định hình nên con người Thanh Long của ngày hôm nay, cái đêm đã đánh thức một năng lực tiềm ẩn, tàn khốc nhưng cũng đầy mê hoặc trong huyết quản anh. Nguồn gốc năng lực đặc biệt của anh, sự biến mất bí ẩn của gia đình, và lời thề sẽ quay lại để tìm kiếm sự thật. Tất cả đều liên quan đến đêm đó. Anh biết, cuộc đối đầu với Đại úy Minh chỉ là khởi đầu. Sự thật sẽ bị phơi bày, và anh phải chuẩn bị cho điều đó.
Anh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của bí mật và quá khứ, lại đắng chát đến tận xương tủy. Thanh Long biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai hơn nữa. Anh không chỉ phải đối mặt với những kẻ thù trên thương trường, trong thế giới ngầm, mà còn phải đối mặt với chính quá khứ của mình. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Bởi vì, ở Thiên Hải này, anh nói là luật. Và luật của anh, chính là quyền lực tối thượng. Anh sẽ không để bất cứ ai phá vỡ nó. Anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận sự rung động mãnh liệt của nó, như một lời nhắc nhở về sức mạnh đang ngủ yên, chờ đợi được đánh thức một lần nữa. Những hình ảnh chớp nhoáng, những âm thanh hỗn loạn, những gương mặt thân quen trong đêm mưa máu lửa 20 năm trước bỗng ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết, buộc anh phải đối mặt.
***
Hai mươi năm về trước, đêm Thiên Hải chìm trong màn mưa phùn lất phất, gió lạnh rít qua từng khe hở của những dãy nhà bê tông cũ kỹ, bong tróc trong khu tập thể. Ánh đèn đường vàng vọt, lập lòe như những đốm lửa leo lắt sắp tắt, chỉ đủ soi rõ những vũng nước đọng và bóng người lầm lũi chạy trốn. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi rác thải bị nước mưa làm phân hủy, xen lẫn mùi máu tanh nồng và thuốc súng, báo hiệu một đêm không ngủ, một đêm địa ngục. Tiếng trẻ con khóc thét, tiếng la hét cầu cứu của người lớn, tiếng súng nổ chát chúa và tiếng đổ vỡ loảng xoảng từ những căn hộ bị phá tan tành, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Thanh Long, khi đó chỉ là một thiếu niên gầy gò, đôi mắt vẫn còn nét ngây thơ nhưng đã nhuốm màu sợ hãi, bám chặt lấy tay Lâm Phong, người bạn thân hơn anh vài tuổi. Lâm Phong, với cặp kính cận trễ xuống sống mũi và mái tóc bù xù, cũng không khá hơn là bao. Cả hai luồn lách qua những con hẻm nhỏ, tối tăm, tường gạch cũ kỹ lấm lem rêu phong và graffiti, cố gắng thoát khỏi cơn bão táp đang càn quét thành phố. Mỗi bước chân là một sự rón rén, mỗi hơi thở là một sự nín lặng, chỉ sợ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến họ bị phát hiện.
“Long… chúng ta phải làm gì bây giờ?” Lâm Phong thì thào, giọng run rẩy, “Mọi thứ loạn hết cả rồi! Băng Sói… chúng đang thanh trừng!”
Thanh Long không đáp. Anh chỉ biết kéo Lâm Phong chạy, chạy cho đến khi đôi chân mỏi nhừ, lồng ngực như muốn nổ tung. Anh không thể tin vào mắt mình. Thiên Hải, thành phố mà anh lớn lên, nơi từng là biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ đây lại biến thành một chiến trường đẫm máu. Những gia đình vô tội bị kéo ra khỏi nhà, những cửa hàng bị đập phá, cướp bóc. Đây không phải là một cuộc chiến giữa các băng nhóm nhỏ lẻ nữa, đây là một cuộc tổng thanh trừng, một cuộc lật đổ quy mô lớn mà người dân thường như anh chỉ có thể bất lực chứng kiến.
Bỗng, một tiếng gầm gừ vang lên từ phía cuối con hẻm tối. “Kia rồi! Hai thằng nhóc này!”
Thanh Long và Lâm Phong quay phắt lại. Trước mặt họ là một toán người vạm vỡ, xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm dao, gậy gộc. Đi đầu là một gã đàn ông vóc dáng to lớn, cánh tay chi chít hình xăm đầu lâu, khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt long sòng sọc đầy tàn bạo. Đó chính là Thủ Lĩnh Băng Sói, kẻ nổi lên như một ác mộng mới trong giới ngầm Thiên Hải.
“Muốn yên thân thì phải biết điều!” Thủ Lĩnh Băng Sói gầm lên, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên khuôn mặt. “Đưa hết những gì có giá trị ra đây, rồi ta sẽ để cho chúng mày một con đường sống!”
Lâm Phong cứng đờ người, đôi mắt dáo dác nhìn quanh, tuyệt vọng. Họ bị dồn vào đường cùng, trước mặt là lũ cướp, sau lưng là bức tường gạch lạnh lẽo. Thanh Long cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng. Anh không sợ chết, nhưng anh căm ghét sự bất công, sự tàn bạo này. Anh không muốn Lâm Phong, người bạn duy nhất của mình, phải chết một cách vô nghĩa.
“Thằng nhóc này… mày nhìn gì?” Thủ Lĩnh Băng Sói thấy ánh mắt quật cường của Thanh Long, hắn ta nhếch mép, đưa tay lên tát mạnh vào mặt Thanh Long. Một cảm giác nóng rát, mặn chát của máu tràn vào miệng. Thanh Long loạng choạng, ngã vật xuống đất. Lâm Phong hoảng hốt đỡ lấy anh.
“Long! Cậu có sao không?”
Thanh Long lắc đầu, cố gắng đứng dậy. Toàn thân anh đau nhức, nhưng trong sâu thẳm, một điều gì đó đã thức tỉnh. Một luồng năng lượng lạ, nóng bỏng như dung nham, bắt đầu cuộn trào từ tận sâu trong huyết quản anh, lan tỏa khắp các mạch máu. Nó không phải là cơn giận dữ thông thường, mà là một sức mạnh nguyên thủy, hoang dại, đang đòi hỏi được giải phóng. Anh cảm thấy các giác quan trở nên nhạy bén lạ thường. Tiếng mưa rơi, tiếng thở hổn hển của Lâm Phong, thậm chí cả tiếng tim đập thình thịch của lũ côn đồ cũng trở nên rõ ràng đến kinh ngạc.
“Tránh ra!” Thanh Long rít lên, giọng nói khàn đặc, không còn là giọng của một thiếu niên. Đôi mắt anh, trong bóng đêm, ánh lên một tia sáng đỏ rực, giống như đôi mắt của một loài thú săn mồi bị dồn vào đường cùng.
Thủ Lĩnh Băng Sói và đàn em sững sờ. Chúng chưa từng thấy một thiếu niên nào có ánh mắt đáng sợ đến vậy. Hắn ta nhếch mép, định nói gì đó, nhưng Thanh Long không cho hắn cơ hội. Bằng một ý chí mãnh liệt, gần như là bản năng sinh tồn thuần túy, anh tập trung toàn bộ năng lượng đang cuộn trào trong người vào lòng bàn tay.
Chỉ trong một tích tắc, một luồng sóng xung kích vô hình bùng nổ. Không khí xung quanh Thanh Long như bị nén lại rồi bung ra đột ngột. Thủ Lĩnh Băng Sói và ba tên đàn em đứng gần nhất bị hất văng về phía sau như những con rối đứt dây, đập mạnh vào tường gạch. Tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Chúng hoảng loạn đứng dậy, ánh mắt nhìn Thanh Long như nhìn một con quỷ.
“Thằng nhóc này… nó là quái vật!” Thủ Lĩnh Băng Sói lắp bắp, khuôn mặt dữ tợn giờ đã trắng bệch vì sợ hãi. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hắn chỉ cảm thấy một lực đẩy vô hình, kinh hoàng, xuyên thấu cơ thể hắn.
Thanh Long thở dốc, toàn thân run rẩy. Anh cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc đó, anh muốn bảo vệ Lâm Phong, muốn đẩy lùi những kẻ tàn bạo này, và một sức mạnh kỳ lạ đã tuôn chảy từ bên trong anh. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, cảm giác như có hàng ngàn tia điện nhỏ đang chạy rần rật dưới da.
“Chạy đi!” Thanh Long hét lên, nắm lấy tay Lâm Phong. “Chạy ngay!”
Thủ Lĩnh Băng Sói và đàn em, dù bị thương và hoảng sợ, cũng không dám truy đuổi ngay lập tức. Chúng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai thiếu niên đang biến mất trong màn mưa, ánh mắt vẫn còn nguyên sự kinh hoàng.
“Quái vật… thực sự là quái vật!” Hắn ta lẩm bẩm lần nữa, toàn thân nổi da gà.
Lâm Phong, dù vẫn còn sững sờ, cũng không hỏi gì. Anh chỉ biết vâng lời, cùng Thanh Long lao đi trong đêm mưa, bỏ lại phía sau tiếng rên rỉ của băng nhóm Băng Sói và sự hỗn loạn của Đêm Huyết Long. Trong khoảnh khắc đó, Thanh Long đã có được 'thắng lợi lớn' đầu tiên của mình – không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là sự sống sót, là bản năng sinh tồn được đánh thức, và là sự bùng nổ của một năng lực phi thường, một năng lực mà anh còn chưa hiểu rõ. Nó như một hạt mầm đã được gieo vào tâm hồn anh, chờ đợi ngày đâm chồi, nảy lộc, tạo nên một đế chế.
***
Mưa phùn vẫn lất phất, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt. Thanh Long và Lâm Phong chạy mãi, băng qua những con hẻm cụt chằng chịt như mê cung, nơi những bức tường gạch cũ kỹ lấm lem rêu phong, những vũng nước đọng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường xa xôi. Mùi ẩm mốc, rác thải và cống rãnh quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó chịu, đặc trưng của những góc khuất trong đô thị. Thỉnh thoảng, tiếng chuột chạy lướt qua chân, tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên mục nát, hay tiếng mèo hoang kêu gào thảm thiết, càng làm tăng thêm vẻ u ám, đáng sợ của nơi đây.
Họ dừng lại trong một con hẻm cụt, ẩn mình sau một đống thùng rác chất cao. Thanh Long thở dốc, toàn thân đau nhức, vết thương trên mặt vẫn còn rỉ máu, nhưng đôi mắt anh vẫn sắc bén, cảnh giác dò xét xung quanh. Lâm Phong run rẩy, cố gắng kìm nén tiếng thở dốc của mình.
Bỗng, một tiếng động nhẹ khiến cả hai giật mình. Từ sâu trong bóng tối của con hẻm, phía sau một chồng phế liệu đổ nát, một cô gái trẻ đang co ro ẩn nấp. Mái tóc xoăn bồng bềnh của cô bết vào khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn, mơ màng nhưng giờ đây lại mở to hết cỡ, ánh lên sự hoảng loạn tột độ. Cô gái đang ôm chặt một cuộn tranh, hoặc một vật phẩm nghệ thuật nào đó, vào lòng như bảo vật quý giá nhất.
“Làm ơn… cứu tôi!” Cô gái thì thào, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng. Ánh mắt cô dán chặt vào Thanh Long, như thể anh là tia hy vọng cuối cùng trong đêm đen vô tận này.
Thanh Long nhìn cô gái, rồi nhìn sang Lâm Phong. Anh đã kiệt sức, toàn thân rã rời sau trận đối đầu với Thủ Lĩnh Băng Sói. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của cô, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng anh. Đó là sự thôi thúc phải bảo vệ, phải che chở. Anh chưa từng gặp cô gái này, nhưng anh biết, trong cái đêm địa ngục này, mỗi sinh linh yếu ớt đều cần được giúp đỡ.
“Anh là ai?” Lâm Phong thì thầm hỏi Thanh Long, nhưng ánh mắt anh cũng hướng về cô gái.
“Đi theo tôi!” Thanh Long nói với cô gái, giọng anh dù khàn đặc nhưng vẫn toát lên một vẻ kiên định đến lạ. Anh bước đến gần cô, đưa tay ra.
Cô gái ngần ngừ một chút, rồi nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Thanh Long. Da cô mềm mại, lạnh ngắt, nhưng lòng bàn tay cô lại ướt đẫm mồ hôi. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc cánh tay Thanh Long, như một dòng điện nhẹ, khiến anh khẽ rùng mình.
“Chúng ta không thể ở đây mãi được,” Thanh Long thì thào, “Chắc chắn chúng sẽ tìm đến đây.”
Quả nhiên, tiếng bước chân vội vã và tiếng nói chuyện ồn ào bắt đầu vọng lại từ phía đầu hẻm. Một băng nhóm khác, có lẽ là đồng bọn của Băng Sói, đang truy lùng. Thanh Long cảm thấy trái tim mình đập dồn dập. Anh không thể liều mạng một lần nữa. Năng lực vừa bộc phát vẫn còn quá mơ hồ, anh không chắc mình có thể kiểm soát nó.
Nhưng rồi, khi nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của cô gái, và cái siết tay chặt của Lâm Phong, một nguồn sức mạnh mới lại trỗi dậy. Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác rung động dưới lòng bàn tay, vào luồng năng lượng đang cuộn chảy trong cơ thể. Anh hình dung ra một bức tường vô hình, một rào cản ngăn cách họ với lũ côn đồ.
Khi anh mở mắt ra, một tia sáng yếu ớt nhưng đầy quyết liệt lóe lên. Anh dùng toàn bộ ý chí, tạo ra một rung động mạnh mẽ trong không khí. Những chiếc thùng rác bên cạnh họ bỗng rung lên bần bật, tạo ra tiếng động lớn, thu hút sự chú ý của những kẻ đang đến gần. Cùng lúc đó, một ảo ảnh mờ ảo, như bóng người đang chạy trốn, thoáng hiện ra ở phía đối diện của con hẻm.
“Kia! Chúng ở đằng kia!” Một tên côn đồ hét lên, và cả bọn vội vã lao theo hướng ảo ảnh.
Thanh Long thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi ướt đẫm trán. Anh vẫn chưa thể tạo ra những thứ quá phức tạp, nhưng việc đánh lạc hướng lũ côn đồ đã thành công.
“Anh… anh là ai? Sao anh lại… có được sức mạnh đó?” Cô gái An Nhiên thì thào hỏi, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào Thanh Long, không giấu nổi vẻ kinh ngạc và tò mò.
Thanh Long không trả lời. Anh chỉ nắm chặt tay An Nhiên, kéo cô và Lâm Phong chạy trốn qua một con hẻm nhỏ khác, sâu hơn vào mê cung của khu tập thể cũ. Anh không biết sức mạnh này đến từ đâu, cũng không hiểu tại sao nó lại bộc phát. Nhưng anh biết một điều, nó đã cứu mạng anh, và giờ đây, nó giúp anh bảo vệ những người vô tội. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cô gái, xen lẫn sự run rẩy vì sợ hãi, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm mới mà anh vừa vô tình gánh vác. Anh không còn là một thiếu niên bình thường nữa. Cái đêm này đã thay đổi tất cả.
***
Sáng hôm sau Đêm Huyết Long, Thiên Hải chìm trong bầu không khí nặng nề, u ám. Bầu trời xám xịt, không một tia nắng. Mùi thuốc lá nồng nặc, mồ hôi, và cả mùi thuốc sát trùng lẫn với mùi giấy tờ cũ kỹ bao trùm trụ sở Công An Thành Phố. Bên trong, sự hỗn loạn vẫn chưa lắng xuống. Tiếng cãi vã, tiếng khóc than của người dân mất mát, tiếng điện thoại réo liên tục không ngớt, tiếng bước chân vội vã của các sĩ quan, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bức tranh của sự bất lực và tuyệt vọng.
Thanh Long, Lâm Phong và An Nhiên đứng nép mình vào một góc, chứng kiến cảnh tượng đó. Thanh Long, dù đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, vẫn không giấu được vẻ thất vọng và căm phẫn. Anh đã đưa An Nhiên đến đây, hy vọng tìm được sự giúp đỡ, sự công bằng, nhưng những gì anh thấy chỉ là một hệ thống quá tải, gần như sụp đổ.
“Vậy là họ sẽ không làm gì ư?” Thanh Long hỏi một sĩ quan trẻ đang ngồi gục xuống bàn, khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm. Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài cương nghị, nhưng giờ đây lại hiện rõ vẻ mệt mỏi, bất lực. Có lẽ, đó là Đại úy Minh của hai mươi năm về trước, còn rất trẻ.
Người sĩ quan thở dài, dụi điếu thuốc đang cháy dở vào gạt tàn đã đầy ắp. “Làm gì ư? Cậu nhóc, cậu có thấy cảnh tượng ngoài kia không? Cả thành phố đang chìm trong hỗn loạn. Sức mạnh của chúng… chúng vượt quá tầm kiểm soát của chúng ta.” Anh ta nói, giọng khàn đặc, đầy cay đắng. “Chúng đã chuẩn bị cho cuộc thanh trừng này rất lâu rồi. Chúng có tổ chức, có vũ khí, và quan trọng nhất, chúng không có lương tâm.”
An Nhiên nắm chặt tay Thanh Long, đôi mắt vẫn còn sự sợ hãi nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng. “Nhưng… không thể nào… luật pháp phải… phải bảo vệ người dân chứ?”
Người sĩ quan ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào An Nhiên, rồi dừng lại ở Thanh Long. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, như muốn xuyên thấu tâm can Thanh Long. “Luật pháp là giới hạn của người lương thiện, cô bé. Với những kẻ không có luật pháp, thì không có gì ràng buộc chúng cả. Và cậu nhóc,” anh ta quay sang Thanh Long, “nếu cậu có khả năng đặc biệt… hãy cẩn thận.” Anh ta khẽ nhếch mép, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy ẩn ý. “Cậu vừa tự đặt mình vào tầm ngắm đấy. Băng Sói chỉ là tép riu thôi. Kẻ đứng sau tất cả… là Huyết Sát Hội. Chúng đang trỗi dậy từ đống tro tàn của những băng nhóm cũ, và chúng không dung thứ cho bất kỳ ai cản đường, hay bất kỳ 'biến số' nào.”
Thanh Long cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Huyết Sát Hội. Cái tên đó như một lời nguyền rủa, một dự cảm không lành. Anh đã vô tình bộc lộ năng lực của mình, đã vô tình đối đầu với một phần của thế lực đó. Anh nhận ra rằng, trong đêm định mệnh ấy, anh không chỉ sống sót, mà còn vô tình giành được một 'thắng lợi' lớn, một thắng lợi đã khiến anh trở thành mục tiêu. Anh đã thay đổi cuộc chơi, dù anh chưa hề hay biết.
An Nhiên nhìn Thanh Long, ánh mắt đầy tin tưởng. “Anh có thể làm được gì đó mà… phải không?” Cô thì thào, giọng nói chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, như thể cô đã nhìn thấy được tiềm năng phi thường đang ẩn giấu trong con người anh.
Thanh Long nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải hoang tàn sau một đêm bão táp. Những tòa nhà đổ nát, những con đường ngập ngụa rác rưởi, những ánh mắt tuyệt vọng của người dân. Trong lòng anh, một cảm giác về định mệnh và trách nhiệm bắt đầu hình thành. Anh khẽ gật đầu với An Nhiên, ánh mắt đầy quyết tâm. Thiên Long Ấn, thứ anh sẽ sở hữu sau này, lúc này chưa có, nhưng cái cảm giác về sức mạnh, về sứ mệnh đã bắt đầu nhen nhóm.
Anh hiểu rằng, thế giới này không chỉ có luật pháp và trật tự. Nó còn có những bóng tối, những thế lực ngầm luôn tìm cách thao túng, chi phối. Và anh, Thanh Long, với năng lực vừa bộc lộ, đã vô tình trở thành một 'kẻ gai mắt' trong mắt chúng, một yếu tố bất định mà chúng không thể kiểm soát. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy rẫy những âm mưu và hiểm nguy. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ không để ai điều khiển số phận của mình, hay số phận của những người anh yêu thương. Anh sẽ vươn lên, mạnh mẽ hơn, để tự mình tạo ra luật lệ, để tự mình định đoạt mọi thứ. Bởi vì, Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật.
Cái đêm Huyết Long ấy, không chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến, mà còn là khởi nguồn của một định mệnh. Định mệnh của một vị vua ngầm, một ông trùm sẽ thay đổi cả Thiên Hải.