Thiên địa mỹ nhân
Chương 144

Vết Sẹo Đầu Tiên: Bài Học Của Huyết Long Và Lời Thề Bảo Vệ

3260 từ
Mục tiêu: Minh họa thành công của Thanh Long trong việc hóa giải đợt tấn công đầu tiên của Hắc Ưng, khẳng định trí tuệ và bản lĩnh của anh ở giai đoạn 3 năm trước.,Khắc họa sự nhận thức sâu sắc của Thanh Long về bản chất nguy hiểm và dai dẳng của Trần Đức Hùng, cũng như gánh nặng trách nhiệm bảo vệ những người thân yêu.,Làm nổi bật sự thức tỉnh mạnh mẽ hơn của năng lực Huyết Long, và cuộc đấu tranh nội tâm của Thanh Long trong việc kiểm soát nó, biến nó thành công cụ bảo vệ.,Thiết lập mối quan hệ phức tạp và sâu sắc hơn giữa Thanh Long và Mỹ Ngọc, cho thấy sự ngưỡng mộ và tin tưởng ban đầu của cô.,Gieo mầm về sự cần thiết phải chủ động điều tra và đối phó với Hắc Ưng một cách toàn diện, không chỉ là phản công.,Củng cố bối cảnh '3 năm trước' và mối liên hệ giữa các sự kiện hiện tại với 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích'.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Lâm Phong, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng)
Mood: Tense, resolute, reflective, slightly triumphant but wary, emotional (protective instinct).
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới còn chưa kịp rải đều trên những mái nhà ở Thiên Hải, thì bên trong Tòa Tháp Thiên Khải, nhịp độ công việc đã sôi sục đến lạ thường. Thanh Long, với vẻ ngoài lịch lãm trong bộ vest bespoke màu xám than, đứng trước màn hình lớn trong phòng làm việc của mình. Những biểu đồ và con số nhấp nháy liên tục, phần lớn là màu xanh lá cây – biểu tượng của sự tăng trưởng và chiến thắng. Không khí trong phòng vẫn mang nặng mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, xen lẫn hương cà phê mới pha và mùi mực in thoang thoảng từ những báo cáo vừa được in ra. Tiếng gõ phím lạch cạch không ngừng nghỉ của Lâm Phong từ góc phòng, cùng với tiếng máy chủ vận hành êm ái, tạo nên một bản giao hưởng của quyền lực và hiệu quả.

Lâm Phong, với cặp kính cận trễ xuống sống mũi và mái tóc bù xù vì thức khuya, đang say sưa chỉ vào một biểu đồ phức tạp. "Thành công rồi, sếp! Kế hoạch hoàn hảo. Hắc Ưng đã phải rút lui chiến lược, thiệt hại ước tính lên đến hàng trăm tỷ. Cổ phiếu của công ty con 'Vực Sâu' đã rớt không phanh, các nhà đầu tư rút vốn ồ ạt. Hắn chắc chắn đang tức điên!" Giọng điệu của Lâm Phong cao vút, mang theo sự phấn khích không hề che giấu. Đôi mắt lanh lợi của anh ta ánh lên niềm tự hào, dù chỉ là người thi hành mệnh lệnh của Thanh Long. Anh ta đã chứng kiến không ít những trận chiến thương trường, nhưng chưa bao giờ thấy một đòn phản công nào nhanh chóng và tàn khốc đến vậy.

Thanh Long khẽ nhíu mày, khóe môi không nhếch lên thành nụ cười chiến thắng như người khác thường làm. Đôi mắt sâu thẳm của anh, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình, lướt qua từng con số, từng dòng thông tin. Anh không hề tỏ ra phấn khích, chỉ có một sự trầm tư khó tả. Huyết Long trong huyết quản anh vẫn còn âm ỉ, không gào thét như đêm qua, nhưng vẫn đủ để nhắc nhở anh về bản chất của cuộc chiến này. "Đây chỉ là khởi đầu, Lâm Phong," Thanh Long nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong căn phòng rộng lớn. "Một con thú dữ bị thương sẽ càng hung tợn hơn. Hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc."

Anh đưa tay xoa nhẹ chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại quý. Chiếc nhẫn dường như là một lời nhắc nhở không ngừng về quyền lực anh đang nắm giữ, và cả những gánh nặng đi kèm. Trong tâm trí anh, hình ảnh Trần Đức Hùng hiện lên rõ nét, ánh mắt sắc bén như chim ưng, khuôn mặt lạnh lùng. Hắn không phải là kẻ sẽ dễ dàng chấp nhận thất bại. Thất bại này có thể chỉ là một vết xước nhỏ trên bộ giáp dày cộm của hắn, hoặc là cú vấp ngã đầu tiên khiến hắn càng thêm đề phòng và tàn độc.

Lâm Phong gật đầu, sự phấn khích dần lắng xuống, thay vào đó là sự chuyên nghiệp thường thấy. "Em đã theo dõi phản ứng của hắn. Có vẻ hơi bất thường... Hắn không chỉ tức giận, mà còn có vẻ bất ngờ, như thể không lường trước được chúng ta có thể phản đòn nhanh và mạnh đến vậy." Lâm Phong dừng lại, màn hình lớn phía sau anh ta hiển thị một biểu đồ khác, phức tạp hơn, với nhiều đường kẻ đan xen. "Và có một số giao dịch lạ sau lưng hắn, liên quan đến một công ty offshore từng xuất hiện trong hồ sơ 'Mỹ Nữ Mất Tích'. Chúng không nằm trong hệ thống chính thức của Hắc Ưng, rất khó để truy vết, nhưng chúng lại có chung một số địa chỉ IP và mã số giao dịch với những vụ án ba năm trước."

Thanh Long quay lại, ánh mắt anh tập trung hoàn toàn vào Lâm Phong. "Tiếp tục theo dõi. Đừng bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Hắc Ưng... không đơn giản như chúng ta nghĩ." Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng. Cái tên "Mỹ Nữ Mất Tích" lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nguyền, một vết sẹo chưa bao giờ lành. Anh nhớ lại những báo cáo ban đầu của Lâm Phong ba năm trước, những manh mối rời rạc về các công ty con mờ ám của Hắc Ưng, những nạn nhân đều là phụ nữ tài giỏi, có ảnh hưởng. Và giờ đây, những giao dịch bí ẩn này lại xuất hiện, như một sợi chỉ đỏ nối liền quá khứ và hiện tại, phơi bày một âm mưu lớn hơn, sâu xa hơn cả những gì anh từng nghĩ.

Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ Huyết Long, một tiếng gầm gừ nhẹ trong lồng ngực, không phải là sự giận dữ bùng phát mà là một sự cảnh báo, một sự chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Thanh Long biết, đây không phải là một cuộc chơi thương trường thông thường. Đây là một cuộc chiến sinh tử, nơi những con người tài năng bị biến thành con mồi, nơi những âm mưu đen tối len lỏi vào từng ngóc ngách của xã hội. Trần Đức Hùng, hắn ta chỉ là một con tốt, một kẻ đại diện cho một thế lực lớn hơn, tàn độc hơn. Và những giao dịch offshore kia, chính là cánh cửa hé mở vào cái thế giới ngầm mà anh đã từng chạm đến trong "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen".

"Hắn muốn chơi trò bẩn, ta sẽ chơi bẩn hơn. Hắn muốn hủy diệt, ta sẽ khiến hắn phải trả giá gấp đôi." Lời nói của anh đêm qua vang vọng trong đầu. Nhưng giờ đây, anh biết rằng lời thề đó không chỉ dừng lại ở việc trả đũa. Nó là lời thề bảo vệ, lời thề lột trần những kẻ đứng trong bóng tối. "Lâm Phong, hãy huy động toàn bộ nguồn lực để đào sâu vào những giao dịch đó. Cả những công ty con mà chúng ta đã từng bỏ qua ba năm trước, và cả những mối liên hệ với các vụ án 'Mỹ Nữ Mất Tích' mà chúng ta đã thu thập được. Ta muốn biết, ai là kẻ thực sự đứng sau Trần Đức Hùng, và mục đích cuối cùng của chúng là gì." Thanh Long nói, ánh mắt kiên định, như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm điểm của vấn đề. Anh biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc, và anh cần phải chuẩn bị cho một trận chiến toàn diện, không chỉ bằng trí tuệ mà còn bằng cả sức mạnh Huyết Long đang dần được kiểm soát.

***

Giữa trưa, ánh nắng chói chang của Thiên Hải xuyên qua ô cửa kính lớn của phòng làm việc Thanh Long, chiếu sáng từng hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong không khí. Tiếng điện thoại reo nhẹ một lần, sau đó là tiếng gõ cửa lịch sự. Anh Hoàng mở cửa, và từ hành lang bước vào một bóng hình quen thuộc.

Mỹ Ngọc.

Cô mặc một bộ vest công sở màu xanh than, được cắt may tinh xảo, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy đặn của cô. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thông minh và đôi mắt phượng sắc bén. Làn da trắng ngần của cô vẫn có chút tái nhợt, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoang mang tột độ như đêm qua. Thay vào đó, nó ánh lên sự biết ơn sâu sắc, xen lẫn một chút ngưỡng mộ và cả sự bối rối khó hiểu khi cô nhìn thấy Thanh Long. Hương nước hoa thoang thoảng của cô lan tỏa trong phòng, nhẹ nhàng nhưng đủ để phá vỡ bầu không khí căng thẳng của công việc.

"Thanh Long..." Giọng cô có chút run rẩy, như vẫn còn dư âm của cơn bão tài chính vừa qua. Cô tiến đến bàn làm việc của anh, đôi mắt không rời khỏi anh. "Cảm ơn anh. Anh đã cứu công ty tôi... và cả danh tiếng của tôi nữa." Cô nói, từng lời như được nén lại từ tận đáy lòng. Cô đã trải qua một đêm không ngủ, chứng kiến sự sụp đổ suýt nữa đã xảy ra của công ty mình, và rồi lại chứng kiến sự hồi sinh thần kỳ, nhanh chóng đến khó tin. Cô hiểu rằng, không có sự can thiệp của Thanh Long, Tập đoàn Tầm Nhìn Mới đã không thể trụ vững.

Thanh Long nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác bảo vệ mạnh mẽ. Vẻ đẹp kiêu sa và tài năng của Mỹ Ngọc đã khiến cô trở thành mục tiêu của Trần Đức Hùng, và anh không thể để điều đó xảy ra. Anh nhớ lại lời nói của mình đêm qua, về việc bảo vệ những người anh quan tâm. Cảm giác Huyết Long trong mình lại dâng lên, không phải là sự giận dữ, mà là một nguồn năng lượng ấm áp, mạnh mẽ, như một lời thề nguyền vô hình, một bản năng nguyên thủy muốn che chở. Anh phải cố gắng kiểm soát nó, giữ cho vẻ ngoài của mình bình tĩnh nhất có thể, không để cô cảm thấy sợ hãi trước sức mạnh tiềm ẩn trong anh.

"Cô không cần cảm ơn," Thanh Long đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo sự trấn an. "Tôi chỉ làm điều cần làm." Anh không muốn nhận công, bởi vì anh biết, đây chỉ là một phần nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn.

Mỹ Ngọc lắc đầu, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào anh, sâu thẳm. "Không, không phải vậy. Tôi biết anh đã mạo hiểm. Tôi không thể tin được thế giới kinh doanh lại có những âm mưu tàn độc đến vậy. Hắn... hắn là ai mà có thể làm những chuyện đó?" Giọng cô đầy sự phẫn nộ và hoang mang. Cô là một nữ doanh nhân tài giỏi, đã từng đối mặt với nhiều sóng gió trên thương trường, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ có một thế lực nào đó lại có thể hành động tàn nhẫn và trắng trợn đến mức như vậy. Lời đe dọa nhắc đến "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" vẫn còn ám ảnh cô, như một cái bóng lạnh lẽo bám theo.

Thanh Long đứng dậy, bước đến gần cửa sổ, nơi ánh nắng rực rỡ đang đổ xuống thành phố. Anh nhìn ra xa, về phía những tòa nhà chọc trời khác, nơi những âm mưu và tranh giành quyền lực vẫn đang diễn ra không ngừng. "Hắn là một con rắn độc, Mỹ Ngọc," anh nói, ánh mắt sâu thẳm, như nhìn thấu cả những bí mật bị che giấu. "Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi hắn có được thứ hắn muốn. Cô phải hiểu, thế giới này không chỉ có những con số và hợp đồng. Có những thế lực đen tối hơn nhiều, những kẻ sẵn sàng hủy hoại mọi thứ để đạt được mục đích của mình."

Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt anh như muốn truyền đạt sự nghiêm trọng của tình hình. "Những gì cô vừa trải qua, những gì xảy ra với 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' ba năm trước, tất cả đều là một phần của một mạng lưới lớn hơn. Một mạng lưới chuyên thâu tóm, thao túng, và loại bỏ những người phụ nữ tài giỏi, có ảnh hưởng." Lời nói của anh không phải là suy đoán, mà là sự thật anh đã dần hé lộ, nhờ vào những manh mối rời rạc và sự thôi thúc của Huyết Long.

Mỹ Ngọc nhìn anh chằm chằm, đôi mắt cô mở to, lấp lánh sự kinh ngạc. "Anh... anh đã biết những chuyện này từ trước?" Một câu hỏi mang theo sự nghi ngờ, nhưng cũng là sự tin tưởng tiềm ẩn. Cô cảm thấy anh không phải là một người bình thường, không chỉ là một doanh nhân trẻ tuổi tài giỏi. Anh có một khí chất đặc biệt, một sự bí ẩn cuốn hút, và một sức mạnh vô hình mà cô không thể lý giải.

Thanh Long bước lại gần cô hơn, ánh mắt anh kiên định, như một lời hứa không cần nói ra. "Tôi đang tìm hiểu. Và tôi sẽ không để bất kỳ ai mà tôi quan tâm phải chịu tổn thương." Anh nói, và ngay lúc đó, Huyết Long trong anh lại dâng lên mạnh mẽ, như một tiếng gầm gừ khẳng định lời thề của anh. Năng lượng này sôi sục trong huyết quản, vừa mạnh mẽ vừa nguy hiểm, nhưng anh biết, anh phải kiểm soát nó, biến nó thành lá chắn, không phải là ngọn lửa thiêu rụi tất cả. Anh cảm nhận được sự thôi thúc phải bảo vệ cô, bảo vệ tất cả những người phụ nữ tài giỏi, những "thiên địa mỹ nhân" đang bị thế lực đen tối nhắm đến. Mối quan hệ giữa anh và Mỹ Ngọc, từ một đối tác kinh doanh, giờ đây đã được gắn kết bởi một sợi dây vô hình của sự tin tưởng và bảo vệ, kéo cô sâu hơn vào thế giới đầy bí ẩn và nguy hiểm của anh.

***

Đêm khuya, ánh trăng bạc vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, rọi xuống khu vườn rộng lớn của biệt thự vùng ngoại ô. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi hoa cỏ thoang thoảng từ những khóm hồng nhung đang hé nụ và mùi đất sạch sau một ngày dài nắng nóng. Tiếng chim đêm hót líu lo đâu đó trong tán cây, xen lẫn tiếng gió rì rào lướt qua những tán lá, và đôi khi là tiếng chó sủa nhẹ từ một trang trại xa xa.

Thanh Long, thân hình săn chắc như một vận động viên được tôi luyện, đang thực hiện những động tác võ thuật mạnh mẽ, dứt khoát giữa sân vườn. Anh mặc một chiếc áo phông đen và quần đùi thể thao, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bám vào từng đường cơ bắp. Mỗi cú đấm, cú đá của anh đều mang theo một luồng năng lượng bí ẩn, khiến không khí xung quanh dường như rung động nhẹ. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt anh nhắm nghiền, hoàn toàn tập trung vào từng chuyển động, từng hơi thở. Anh đang không chỉ luyện võ, mà còn đang điều hòa năng lượng Huyết Long đang sôi sục trong huyết quản mình.

Sau hàng giờ luyện tập miệt mài, cơ thể anh mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần anh lại càng thêm tỉnh táo. Anh ngồi xuống giữa thảm cỏ xanh mướt, khoanh chân, nhắm mắt lại. Tiếng gầm gừ của Huyết Long trong lồng ngực anh giờ đây đã không còn dữ dội như trước, mà trở nên trầm hơn, mạnh mẽ hơn, như một con mãnh thú đã được thuần hóa một phần, nhưng vẫn còn đó bản năng hoang dã. Anh cố gắng làm dịu nó, cảm nhận từng luồng năng lượng đang chảy trong cơ thể, cố gắng biến nó thành một phần kiểm soát được của bản thân, không để nó lấn át lý trí.

Trong tĩnh lặng của màn đêm, những lời nói của Lâm Phong và Mỹ Ngọc lại vang vọng trong tâm trí anh. "Hắn không chỉ tức giận, mà còn có vẻ bất ngờ... Có một số giao dịch lạ sau lưng hắn, liên quan đến một công ty offshore từng xuất hiện trong hồ sơ 'Mỹ Nữ Mất Tích'." "Tôi không thể tin được thế giới kinh doanh lại có những âm mưu tàn độc đến vậy. Hắn... hắn là ai mà có thể làm những chuyện đó?"

Thanh Long mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. 'Trần Đức Hùng... hắn ta không chỉ là một đối thủ kinh doanh. Hắn là một con quỷ. Và hắn sẽ không bao giờ để yên cho những người ta quan tâm.' Anh nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết về bản chất nguy hiểm và dai dẳng của Hắc Ưng. Thất bại này sẽ không khiến hắn chùn bước, mà sẽ càng thôi thúc hắn hành động tàn bạo hơn, thâm hiểm hơn. Và những giao dịch lạ mà Lâm Phong phát hiện, chính là manh mối quan trọng hé mở về một thế lực lớn hơn cả Hắc Ưng, một thế lực đã gây ra "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen" ba năm về trước.

'Huyết Long... ngươi đã cứu ta nhiều lần, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Ta phải kiểm soát ngươi, phải biến ngươi thành lá chắn, không phải là ngọn lửa thiêu rụi tất cả.' Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng năng lượng nóng bỏng chảy qua từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh đã từng sợ hãi sức mạnh này, sợ hãi sự bùng phát không kiểm soát của nó. Nhưng giờ đây, anh biết, anh cần phải nắm giữ nó, thuần hóa nó, biến nó thành vũ khí tối thượng để bảo vệ những người anh yêu thương. Anh nhớ lại hình ảnh Mỹ Ngọc, vẻ mặt hoang mang nhưng kiên cường của cô, và lời thề của anh: "Tôi sẽ không để bất kỳ ai mà tôi quan tâm phải chịu tổn thương."

Lời thề đó không chỉ là một câu nói suông. Nó là một gánh nặng, một trách nhiệm mà anh tự nguyện gánh vác. Anh biết con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều hiểm nguy. Cuộc đối đầu với Trần Đức Hùng chỉ là khởi đầu. Đằng sau hắn còn có những kẻ khác, những kẻ giấu mặt, những kẻ đã thao túng số phận của vô số mỹ nhân trong suốt nhiều năm. Anh không thể ngồi yên chờ đợi chúng ra tay. Anh phải chủ động, phải săn lùng chúng, phải lột trần bộ mặt thật của chúng trước ánh sáng.

'Gánh nặng này... ta sẽ gánh vác. Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại những người ta yêu thương. Không bao giờ nữa.' Anh nắm chặt tay, các khớp xương kêu răng rắc. Ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm sắt đá. Huyết Long trong anh giờ đây không còn gầm gừ nữa, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, ổn định, như một dòng sông ngầm đang tuôn trào sức sống. Nó không phải là một lời nguyền, mà là một món quà, một sức mạnh được ban tặng để anh thực hiện sứ mệnh của mình. Thanh Long biết, anh phải mạnh mẽ hơn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những "thiên địa mỹ nhân" mà anh đã thề sẽ bảo vệ. Cuộc săn lùng thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ