Thiên địa mỹ nhân
Chương 145

Khởi Đầu Tu Luyện: Khám Phá Tiềm Năng Vô Hạn

3052 từ
Mục tiêu: Thanh Long đưa ra quyết định dứt khoát về việc chủ động kiểm soát và làm chủ năng lực Huyết Long của bản thân, không để nó chi phối.,Bắt đầu quá trình tu luyện khắc nghiệt, tập trung vào cả thể chất, tinh thần và việc điều hòa năng lượng đặc biệt.,Khám phá những khía cạnh ban đầu, chưa từng biết về sức mạnh của Huyết Long và tiềm năng vô hạn ẩn sâu bên trong anh.,Củng cố bối cảnh '3 năm trước', cho thấy Thanh Long đang ở giai đoạn đầu của việc phát triển và thấu hiểu năng lực.,Gieo mầm về sự phức tạp và nguồn gốc sâu xa của năng lực Huyết Long, liên kết với các sự kiện 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen'.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Hồng Liên
Mood: Quyết tâm, căng thẳng, bí ẩn, thử thách, gợi cảm (trong mô tả Thanh Long)
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những âm thanh cuối cùng của ngày. Tiếng gió rì rào lướt qua những tán lá cây cổ thụ trong khuôn viên biệt thự, hòa cùng tiếng chim íu lo đâu đó trong tán cây, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng chó sủa khe khẽ từ một trang trại xa xôi nào đó. Thanh Long, sau buổi luyện tập thể chất cật lực, giờ đây ngồi trong phòng làm việc riêng, không bật đèn, chỉ có ánh trăng bạc từ khung cửa sổ lớn rọi vào, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ bóng loáng. Hương hoa nhài từ khu vườn bên ngoài theo gió luồn vào, quyện lẫn với mùi gỗ quý và chút hương thuốc lá thoang thoảng còn vương lại từ điếu xì gà anh đã hút ban chiều.

Anh ngồi trên chiếc ghế da bành, lưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khu vườn tối đen như mực, nơi những bụi cây và tượng đá chìm trong bóng đêm, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ. Nhưng tâm trí anh không dừng lại ở cảnh vật bên ngoài. Anh đang chìm sâu vào một cuộc chiến nội tâm khốc liệt, nơi ý chí và bản năng Huyết Long đang đối đầu không ngừng. Luồng năng lượng nóng bỏng, rạo rực kia vẫn cuộn chảy trong huyết quản, nó không còn hung hãn như một con thú hoang vừa thoát cũi, mà đã trở nên trầm hơn, mạnh mẽ hơn, như một dòng dung nham ẩn mình dưới vỏ trái đất, chực chờ phun trào bất cứ lúc nào.

Thanh Long hít thở thật sâu, cố gắng làm dịu nhịp đập mãnh liệt trong lồng ngực. Mỗi hơi thở ra, anh cảm nhận một phần áp lực được giải tỏa, nhưng đồng thời, Huyết Long lại trỗi dậy, như muốn khẳng định sự tồn tại không thể lay chuyển của nó. Anh nhớ lại hình ảnh Mỹ Ngọc, vẻ mặt hoang mang nhưng kiên cường của cô khi đối diện với sự thật về thế giới ngầm, và lời thề anh đã tự nhủ: "Tôi sẽ không để bất kỳ ai mà tôi quan tâm phải chịu tổn thương." Lời thề đó, giờ đây, không chỉ là một lời hứa, mà là một gánh nặng, một trách nhiệm thiêng liêng đè nặng lên vai anh. Để thực hiện nó, anh phải mạnh mẽ hơn, phải kiểm soát hoàn toàn thứ sức mạnh đang chảy trong mình.

Anh đã từng sợ hãi Huyết Long, sợ hãi bản năng hoang dại mà nó mang lại, sợ hãi việc nó có thể biến anh thành một con quái vật vô tri. Nhưng sau những biến cố liên tiếp, sau khi đối diện với âm mưu của Trần Đức Hùng và cảm nhận rõ ràng mối đe dọa dai dẳng đối với những người anh yêu thương, Thanh Long hiểu rằng anh không thể trốn tránh nữa. Anh phải đối mặt, phải thuần hóa, phải biến nó thành vũ khí tối thượng của mình.

"Huyết Long, ngươi là một phần của ta. Ta sẽ không để ngươi thống trị, mà sẽ biến ngươi thành vũ khí mạnh nhất của ta." Giọng nói trầm khàn của anh vang lên trong bóng tối, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Đó là một lời tuyên bố, một lời thách thức gửi đến chính bản năng nguyên thủy đang ngự trị trong cơ thể mình. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng từng luồng năng lượng đang chảy qua các huyệt đạo, qua từng thớ thịt, từng mạch máu. Nó nóng bỏng, nhưng giờ đây, anh cố gắng cảm nhận nó như một dòng sông, không phải một ngọn lửa hủy diệt. Anh cố gắng điều hòa, dẫn dắt nó, biến nó thành một phần kiểm soát được của bản thân, không để nó lấn át lý trí.

Sự kiệt sức từ buổi luyện tập vừa rồi khiến cơ bắp anh đau nhức, nhưng tinh thần anh lại càng thêm tỉnh táo. Anh tập trung cao độ, lắng nghe tiếng gió rít nhẹ bên tai, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Thanh Long biết rằng đây là con đường duy nhất. Không thể có sự lựa chọn nào khác. Quyền lực, tiền bạc, địa vị, tất cả đều vô nghĩa nếu anh không thể bảo vệ được những người mà anh trân trọng. Và để làm được điều đó, anh phải chấp nhận và làm chủ Huyết Long. Đây là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc chiến không khoan nhượng với chính bản thân anh, và với cả thế lực bóng tối đang rình rập ngoài kia. Anh hít một hơi thật sâu nữa, mở mắt. Trong ánh trăng mờ ảo, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng quyết đoán, như ngọn lửa vừa được nhóm lên, rực cháy trong màn đêm.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua những tán lá xanh mướt, rải những đốm sáng vàng óng xuống con đường lát đá cổ kính dẫn vào Học Viện Thần Bí. Thanh Long, trong bộ vest lịch lãm nhưng vẫn toát lên vẻ phong trần, lái chiếc Maybach quen thuộc đậu trước một tòa nhà cũ kỹ, rêu phong nằm khuất trong khuôn viên trường. Tường đá xám bạc đã nhuốm màu thời gian, những dây leo xanh mướt bò lan lên tận mái ngói, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính, bí ẩn. Đây chính là Khoa Huyền Học mà Lâm Phong đang theo học và làm việc.

Bên trong, không gian hoàn toàn khác biệt. Thanh Long bước qua cánh cửa gỗ sồi nặng nề, tiếng cọt kẹt khẽ vang vọng. Không khí bên trong lập tức thay đổi, trở nên trầm lắng và mang một mùi hương đặc trưng: mùi giấy cũ, mực in, xen lẫn hương thảo dược thoang thoảng và chút hóa chất nhẹ từ phòng thí nghiệm nào đó. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bút viết sột soạt, và đôi khi là tiếng xì xào của các sinh viên đang thảo luận về những hiện tượng kỳ lạ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí trí tuệ, học thuật nhưng cũng đầy bí ẩn và thử thách.

Thanh Long được dẫn vào một căn phòng bí mật nằm sâu bên trong tòa nhà. Đó là một phòng thí nghiệm kiêm thư viện cá nhân của Lâm Phong. Ánh sáng từ những ngọn đèn LED hiện đại rọi sáng khắp căn phòng, tương phản với những giá sách khổng lồ chứa đầy những cuốn sách cổ kính, bìa da đã bạc màu. Một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ sồi đặt giữa phòng, chất đầy tài liệu, sơ đồ, và cả những thiết bị điện tử phức tạp nhấp nháy đèn xanh đỏ.

Lâm Phong đang đứng đó, vẫn với vẻ ngoài gầy gò, đeo kính cận, trong chiếc áo hoodie xám và quần jean đơn giản. Anh ta có vẻ đã thức trắng đêm, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, nhưng ánh mắt lại vô cùng lanh lợi và nhanh nhẹn, toát lên sự tập trung cao độ. Trên bàn, những trang giấy cũ kỹ, ố vàng được đặt cạnh một màn hình máy tính lớn hiển thị những ký tự và sơ đồ phức tạp.

"Long ca, anh đến rồi." Lâm Phong khẽ gật đầu chào, giọng nói hơi khàn vì thiếu ngủ. "Chuyện này... phức tạp hơn tôi tưởng rất nhiều."

Thanh Long tiến lại gần, ánh mắt quét qua những tài liệu trên bàn. "Phức tạp đến mức nào?"

Lâm Phong thở dài, đẩy gọng kính lên. "Tôi đã đào sâu vào các văn bản cổ và dữ liệu mã hóa mà chúng ta thu thập được. Có vẻ như, năng lực của anh không phải là một hiện tượng đơn lẻ. Trong lịch sử, có những ghi chép về các 'dị năng giả' sở hữu những sức mạnh phi thường, vượt xa giới hạn con người bình thường. Và đáng chú ý hơn, có một loại năng lượng tương tự như của anh, được nhắc đến với cái tên 'Linh Hồn Rồng'."

Thanh Long nhíu mày, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. "Linh Hồn Rồng?"

"Đúng vậy," Lâm Phong gật đầu, chỉ tay vào một bản vẽ trên màn hình máy tính. "Theo những ghi chép này, 'Linh Hồn Rồng' không chỉ là sức mạnh, mà còn là một thực thể sống, một dạng ý thức năng lượng nguyên thủy, liên kết trực tiếp với cảm xúc và ý chí của người sở hữu. Nó có thể ban tặng sức mạnh vô song, nhưng cũng có thể nuốt chửng lý trí, biến con người thành một cỗ máy hủy diệt."

Lâm Phong lấy ra một cuốn sách cổ, bìa da đã sờn rách, lật đến một trang có hình vẽ những ký tự kỳ lạ và một sinh vật giống rồng cách điệu. Mùi giấy cũ và thảo mộc từ cuốn sách phả ra, khiến không khí càng thêm phần bí ẩn. "Thậm chí, có những đoạn miêu tả về 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen', những sự kiện kinh hoàng mà anh đã trải qua, nhưng không phải là những sự kiện ngẫu nhiên. Chúng có vẻ là những 'điểm kích hoạt', những khoảnh khắc mà 'Linh Hồn Rồng' tìm thấy vật chủ phù hợp, hoặc bùng nổ sức mạnh của nó ra thế giới bên ngoài."

"Vậy làm sao để kiểm soát một thực thể sống?" Thanh Long hỏi, giọng trầm đục, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào hình vẽ con rồng trên trang sách. Anh cảm nhận Huyết Long trong mình khẽ cựa quậy, như thể nó cũng đang lắng nghe.

Lâm Phong lắc đầu. "Đó là câu hỏi khó nhất. Các ghi chép cổ đại nói về 'thuần hóa', 'cộng hưởng', 'hòa hợp'. Nó không đơn thuần là luyện tập võ thuật hay thiền định. Nó đòi hỏi một sự kết nối sâu sắc ở cấp độ tinh thần và ý chí. Một số phương pháp tu luyện cổ xưa được nhắc đến, liên quan đến việc điều hòa hơi thở, tập trung ý chí, và thậm chí là sử dụng một số loại thảo dược đặc biệt để hỗ trợ quá trình này." Anh chỉ vào một sơ đồ phức tạp khác. "Đây là phác thảo về 'Thiên Long Ấn', một kỹ thuật được cho là có thể giúp người sở hữu 'Linh Hồn Rồng' điều hòa và kiểm soát năng lượng của nó."

"Thiên Long Ấn?" Thanh Long lẩm bẩm.

"Đúng vậy. Nó phức tạp và có vẻ nguy hiểm. Nhưng nếu thành công, nó sẽ biến Huyết Long không chỉ là sức mạnh mà còn là một phần không thể tách rời của anh, nằm dưới sự điều khiển tuyệt đối của anh." Lâm Phong nhìn thẳng vào Thanh Long, vẻ mặt nghiêm trọng. "Long ca, đây không phải là một cuộc chơi. Quá trình này có thể cực kỳ đau đớn, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng tôi tin anh có thể làm được."

Thanh Long không trả lời ngay. Anh lại đưa mắt nhìn vào hình vẽ con rồng trên trang sách cổ. Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, một tiếng gọi sâu thẳm từ bên trong. 'Linh Hồn Rồng... không chỉ là một sức mạnh, mà còn là một thực thể sống.' Điều này giải thích tại sao anh luôn cảm thấy có một bản năng nguyên thủy đang ngự trị trong mình, một ý chí mạnh mẽ đôi khi muốn lấn át lý trí.

"Vậy thì, bắt đầu đi." Thanh Long nói, giọng dứt khoát. "Tôi sẽ không để bất cứ thứ gì trong cơ thể mình nằm ngoài tầm kiểm soát. Huống hồ... ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Kể cả với thứ sức mạnh này." Anh nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy thách thức. "Hãy cho tôi biết, những gì tôi cần phải làm."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ và tin tưởng. "Chuyện này, để tôi xử lý. Tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể. Nhưng Long ca, hãy nhớ, đây là hành trình của riêng anh. Tôi chỉ có thể là người hướng dẫn."

***

Chiều tà, ánh nắng dịu nhẹ của buổi hoàng hôn trải dài trên thảm cỏ xanh mướt của biệt thự vùng ngoại ô. Hương hoa cỏ từ khu vườn theo gió thoảng qua, mang theo chút ẩm ướt của đất sau một ngày nắng. Bầu không khí vẫn tĩnh lặng, sang trọng, nhưng giờ đây, một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm.

Thanh Long cởi bỏ chiếc áo vest, chỉ còn lại chiếc áo phông thể thao thấm đẫm mồ hôi. Anh bắt đầu buổi tu luyện đầu tiên dựa trên những chỉ dẫn của Lâm Phong. Các động tác võ thuật mạnh mẽ, dứt khoát được anh thực hiện một cách nhuần nhuyễn, mỗi cú đấm, cú đá đều mang theo một lực đạo kinh người. Nhưng lần này, anh không chỉ dựa vào sức mạnh thể chất. Anh kết hợp chúng với những bài tập hít thở sâu, điều khí, cố gắng cảm nhận và dẫn dắt luồng năng lượng Huyết Long đang cuộn trào trong huyết quản.

Cơ thể anh đau nhức. Không phải chỉ là đau cơ thông thường sau luyện tập, mà là một cảm giác nóng bỏng, như có hàng ngàn mũi kim châm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khi Huyết Long cố gắng phản kháng lại sự kiểm soát của anh. Nó muốn bùng nổ, muốn tự do, muốn thoát khỏi gông cùm mà Thanh Long đang cố gắng áp đặt. Anh vung quyền, một luồng khí nóng thoát ra từ lòng bàn tay, khiến không khí xung quanh dường như bị bóp méo nhẹ.

"Nó... muốn xé toạc ta ra!" Thanh Long thở dốc, mồ hôi ướt đẫm gương mặt góc cạnh, nhỏ thành từng giọt trên cằm rồi rơi xuống cỏ. Đôi mắt anh nhắm nghiền, tập trung cao độ, cố gắng giữ vững ý chí. Anh cảm thấy một sự giằng xé khủng khiếp bên trong, như thể có hai bản thể đang chiến đấu để giành quyền kiểm soát. Một bên là lý trí sắt đá của Thanh Long, một bên là bản năng hoang dại, nguyên thủy của Huyết Long.

Từ xa, dưới bóng cây cổ thụ, Hồng Liên đứng đó, lặng lẽ quan sát. Cô mặc một bộ đồ đen bó sát, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ đường cổ thanh tú và đôi mắt đen láy sắc lạnh. Ánh mắt cô không một chút biểu cảm, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một sự quan tâm sâu kín ẩn chứa trong đó. Cô không nói một lời, chỉ đứng đó như một bức tượng, nhưng sự hiện diện của cô lại mang đến một áp lực vô hình.

'Cậu ấy thực sự đang chiến đấu với chính mình.' Hồng Liên thầm nghĩ. Cô đã từng chứng kiến nhiều người sở hữu những năng lực đặc biệt, nhưng chưa ai có thể dũng cảm đối mặt và cố gắng thuần hóa nó như Thanh Long. Huyết Long là một bản năng nguyên thủy, một con thú hoang dại, và việc cố gắng điều khiển nó không khác gì việc cố gắng nắm giữ một ngọn lửa bằng tay không.

Thanh Long dần chuyển sang tư thế tĩnh tọa, khoanh chân giữa thảm cỏ. Anh hít một hơi thật sâu, từ từ, chậm rãi, cố gắng điều hòa nhịp tim, nhịp thở. Luồng năng lượng nóng bỏng trong cơ thể anh không biến mất, mà giờ đây, anh cố gắng dẫn dắt nó, giống như điều khiển một dòng chảy xiết. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào một điểm, cảm nhận sự liên kết mong manh giữa bản thân và nguồn sức mạnh vô hạn đó.

Đột nhiên, một vệt sáng đỏ mờ ảo thoáng hiện quanh nắm đấm anh. Nó lấp lánh như một tia lửa nhỏ, chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi biến mất, nhưng nó đủ để Hồng Liên, với thị giác sắc bén của một sát thủ, nhận ra. Cô nhíu mày, ánh mắt trở nên tập trung hơn. Đó là dấu hiệu của sự thành công ban đầu, nhưng cũng là lời cảnh báo về tiềm năng hủy diệt mà nó mang lại.

Thanh Long vẫn nhắm mắt, anh không nhìn thấy vệt sáng đó, nhưng anh cảm nhận được sự thay đổi. Huyết Long không còn phản kháng một cách mù quáng nữa, mà giờ đây, nó như một con thú dữ đã bị khuất phục một phần, bắt đầu lắng nghe tiếng gọi của người chủ. Anh cảm nhận được một sợi dây liên kết mong manh, một sự cộng hưởng nhỏ bé giữa ý chí của anh và bản năng của nó.

Quá trình tu luyện khắc nghiệt này mới chỉ là khởi đầu. Thanh Long biết rằng con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai và đau đớn. Anh sẽ phải đối mặt với những giới hạn của bản thân, với nỗi sợ hãi về việc mất kiểm soát, và với sự nguy hiểm tiềm tàng từ nguồn sức mạnh mà anh đang cố gắng thuần hóa. Nhưng khi anh mở mắt, nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, anh không còn thấy sự sợ hãi. Chỉ còn lại sự quyết tâm sắt đá.

Bởi vì anh biết, đây không chỉ là việc kiểm soát một sức mạnh. Đây là việc làm chủ vận mệnh của chính mình, và của những "thiên địa mỹ nhân" mà anh đã thề sẽ bảo vệ. Cuộc săn lùng thực sự, giờ đây, không chỉ dừng lại ở Trần Đức Hùng, mà còn đi sâu vào chính bản chất của anh, vào cội nguồn của sức mạnh đã chọn anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ