Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài, nhường chỗ cho cơn mưa phùn lất phất gõ nhẹ lên những ô cửa kính của Tập Đoàn Thiên Khải. Bên trong, không khí vẫn đặc quánh sự chuyên nghiệp, sang trọng nhưng cũng chất chứa một nỗi căng thẳng vô hình. Tiếng máy chủ vận hành rì rầm như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, xen lẫn tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn từ một phòng họp nhỏ, được bảo mật tuyệt đối, nằm sâu trong lòng tòa nhà chọc trời bằng kính và thép. Kiến trúc nơi đây được thiết kế tối giản, hiện đại, nhưng vật liệu cao cấp và công nghệ AI tiên tiến lại toát lên một vẻ lạnh lẽo, xa cách, như thể ẩn chứa vô vàn bí mật. Mùi điều hòa không khí, mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi mực in và chút kim loại từ các thiết bị công nghệ mới, tạo nên một không gian đặc trưng của quyền lực và trí tuệ.
Trong căn phòng ấy, Thanh Long ngồi đối diện Lâm Phong. Vẻ ngoài của anh vẫn hoàn hảo như thường lệ, mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng, tôn lên gương mặt góc cạnh đầy nam tính. Chiếc áo sơ mi lụa cao cấp ôm lấy thân hình săn chắc, cân đối, nhưng đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh lại lộ rõ vẻ tập trung cao độ, xen lẫn một sự bàng hoàng khó tả. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào màn hình máy chiếu khổng lồ đang hiển thị những biểu đồ phức tạp, những hình ảnh tài liệu cổ đã ố vàng và các đoạn mã khó hiểu, nhảy múa như những con rắn độc.
Lâm Phong, với vẻ ngoài gầy gò, đôi kính cận trễ xuống sống mũi, và chiếc áo hoodie đơn giản, trông vẫn có vẻ thư sinh nhưng ánh mắt lại lanh lợi, nhanh nhẹn, đầy lo lắng. Cậu ta dùng con trỏ laser chỉ vào một biểu đồ, giọng nói hơi run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự nghiêm túc, tập trung.
"Anh Long, những gì em tìm thấy... nó vượt xa mọi suy đoán của chúng ta. 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen' không chỉ là khủng hoảng kinh tế, như cách chúng ta vẫn được nghe ngóng. Nó... nó là một cuộc thanh trừng. Một cuộc săn lùng 'Linh Hồn Rồng'." Lâm Phong nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt nhìn Thanh Long như muốn dò xét phản ứng của anh, nhưng lại né tránh khi bắt gặp sự sắc lạnh trong đôi mắt kia. Cậu hít một hơi thật sâu, nuốt khan, tiếp tục. "Những tài liệu cổ này, những đoạn mã được mã hóa tinh vi trong các máy chủ cũ... tất cả đều chỉ ra một thế lực ngầm đã hoạt động từ rất lâu, theo dõi và săn lùng những người có 'linh hồn rồng' đặc biệt, những người mang trong mình sức mạnh có thể thay đổi cục diện thế giới."
Thanh Long im lặng, chỉ có tiếng mưa phùn rơi đều ngoài cửa sổ và tiếng gõ phím lạch cạch của Lâm Phong đang tiếp tục lướt qua các dữ liệu là vang vọng trong căn phòng. Anh cảm thấy một luồng khí nóng cuộn trào trong huyết quản, như Huyết Long bên trong anh đang cựa quậy, muốn thức tỉnh. Đôi mắt anh ánh lên một vệt đỏ mờ ảo, chỉ tồn tại trong khoảnh khắc rồi biến mất, nhưng đủ để Lâm Phong, dù không nhìn trực tiếp, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của người đàn ông đối diện. Anh siết chặt nắm tay, các khớp xương trắng bệch, tựa như đang cố gắng kiềm chế một sức mạnh nguyên thủy nào đó đang muốn bùng nổ.
"Trần Đức Hùng," Thanh Long cất tiếng, giọng trầm ấm thường ngày giờ đây lại lạnh lùng đến đáng sợ, như băng giá. "Hắn ta nhắm vào ai? Và... tại sao?"
Lâm Phong gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ bất an trước những điều mình đã phát hiện. "Hắn ta không chỉ muốn quyền lực hay tiền bạc theo cách thông thường, anh Long. Hắn muốn 'thôn tính' các dị năng giả, hấp thụ sức mạnh của họ. Những người mang 'Linh Hồn Rồng' không chỉ hiếm có mà còn sở hữu một nguồn năng lượng thuần khiết, mạnh mẽ. Hùng tin rằng bằng cách hấp thụ những linh hồn này, hắn có thể trở thành bất khả chiến bại, vượt lên trên cả giới hạn của con người. Hắn muốn trở thành một vị thần."
Thanh Long nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự tàn nhẫn chợt lóe lên. "Thành thần? Một ảo tưởng ngu xuẩn."
"Không chỉ vậy, anh Long," Lâm Phong tiếp tục, "các giao dịch tài chính bất thường mà em đã theo dõi, những sự biến mất bí ẩn của các cá nhân có tài năng thiên bẩm, những người có khí chất đặc biệt... tất cả đều liên quan. Và 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' ba năm trước... em nghĩ đó là một phần của chuỗi sự kiện này. Hắn ta không chỉ tìm kiếm những người có dấu hiệu của 'Linh Hồn Rồng' qua các năng lực bộc phát, hắn còn tìm kiếm những dấu hiệu về... khả năng sinh sản đặc biệt, những dòng máu có thể kết nối với sức mạnh này, thậm chí là để tạo ra những thế hệ 'Linh Hồn Rồng' mới dưới sự kiểm soát của hắn."
Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt bị xé toạc bởi những ánh đèn đô thị lấp lánh và màn mưa trắng xóa. Những lời của Lâm Phong như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào tim anh, xé toạc tấm màn bí mật đã che phủ quá khứ và nguồn gốc sức mạnh của anh. Anh cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự cuồng nộ của Huyết Long đang sôi sục trong huyết quản, không còn là sự phản kháng mù quáng, mà là một sự xác nhận, một tiếng gọi từ sâu thẳm bản năng.
"Vậy ra..." Thanh Long quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, không còn sự bàng hoàng mà thay vào đó là một sự kiên định đến nghiệt ngã. "Ta chính là 'mục tiêu' của hắn. Vận mệnh của ta đã được định đoạt từ trước khi ta nhận ra... Một trò chơi đã được sắp đặt từ lâu, một cuộc săn lùng đã bắt đầu từ khi ta còn chưa biết mình là ai." Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình, cùng với luồng khí nóng rực đang lan tỏa khắp cơ thể. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của sự thật này... nó còn cay đắng và kích thích hơn nhiều."
Lâm Phong cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Thanh Long. "Chuyện này, để tôi xử lý." Cậu ta nói, nhưng biết rõ, đây không còn là chuyện có thể xử lý bằng những dữ liệu hay những cuộc điều tra đơn thuần nữa. Đây là một cuộc chiến của những linh hồn.
Thanh Long thở ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng. "Không. Chuyện này, ta sẽ tự mình xử lý. Ngươi chỉ cần tiếp tục tìm kiếm. Mọi thứ. Mọi manh mối về Hùng, về những 'Linh Hồn Rồng' khác, về những cái tên đứng sau hắn. Không bỏ sót bất cứ điều gì." Giọng anh tuy trầm nhưng lại mang một uy lực không thể chối cãi. Anh biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời anh đã bước sang một trang mới, tàn khốc hơn, khốc liệt hơn. Anh không còn là Thanh Long của những cuộc chiến thương trường, mà đã trở thành một phần của một cuộc chiến cổ xưa, định mệnh.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn ngại ngùng xé toạc màn sương mờ bao phủ thành phố, Thanh Long đã đứng trên ban công phòng ngủ tại biệt thự vùng ngoại ô. Không khí sau cơn mưa đêm qua trong lành và mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mới. Ngôi biệt thự với kiến trúc đa dạng từ hiện đại đến cổ điển phương Tây, tường rào cao, cổng tự động, hồ bơi riêng, thường mang đến cảm giác yên tĩnh và sang trọng, nhưng sáng nay, nó lại chứa đựng một nỗi bất an thầm lặng.
Những lời của Lâm Phong vẫn văng vẳng bên tai anh, tạo thành một bức tranh đáng sợ về quá khứ và vận mệnh của anh. "Linh Hồn Rồng", "cuộc thanh trừng", "săn lùng", "thôn tính"... Những cụm từ đó giờ đây không còn là những khái niệm xa lạ, mà đã trở thành một phần của sự thật trần trụi, khắc sâu vào tâm trí anh. Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình, và sự sôi sục của Huyết Long bên trong. Nó không còn là cơn đau, không còn là sự phản kháng mù quáng, mà giờ đây, nó như một tiếng gọi, một sự xác nhận, một bản giao hưởng hoang dã của định mệnh.
Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí nóng lan tỏa khắp cơ thể. Anh không còn bàng hoàng, không còn sợ hãi. Thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự giác ngộ nghiệt ngã.
*Một trò chơi đã được sắp đặt từ lâu...* Anh độc thoại nội tâm, giọng khàn khàn, như thể vừa trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt. *Và ta chỉ là một con cờ, hay... một quân bài chủ chốt? Trần Đức Hùng, mày không chỉ muốn thâu tóm gia sản, mày muốn thôn tính cả linh hồn... Không chỉ của ta, mà của tất cả những ai mang trong mình huyết mạch đặc biệt này. 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích'... những mảnh ghép đã quá rõ ràng.*
Anh mở mắt, nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang dần xua tan màn sương. Ánh nhìn của anh đã thay đổi hoàn toàn, từ sự bàng hoàng chuyển sang kiên định, lạnh lẽo và đầy uy lực. Nụ cười nửa miệng quen thuộc giờ đây mang theo một chút tàn nhẫn, một chút thách thức.
*Nếu đã là vận mệnh,* anh thầm nghĩ, *vậy ta sẽ chấp nhận. Huyết Long là một phần của ta, và ta sẽ không để bất kỳ ai thôn tính nó, hay thôn tính những người ta yêu thương. Kẻ săn mồi sẽ không phải là mày, Hùng. Mà là ta.*
Anh cảm nhận rõ sự kết nối sâu sắc hơn với Huyết Long. Nó không còn là một sức mạnh ngoại lai mà anh phải vật lộn để kiểm soát, mà đã trở thành một phần không thể tách rời, một bản năng nguyên thủy, một con thú hoang dại đã tìm thấy người chủ thực sự của mình. Anh đưa tay ra, các ngón tay khẽ co bóp, như muốn nắm giữ cả không khí trong lòng bàn tay. Một luồng khí nóng bỏng thoát ra từ lòng bàn tay anh, khiến không khí xung quanh dường như bị bóp méo nhẹ, rồi tan biến vào không trung.
Thanh Long biết, đây là khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà anh không thể lùi bước. Anh sẽ phải đối mặt với những kẻ thù mạnh hơn, tàn độc hơn, và anh sẽ phải trở nên mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn để bảo vệ những gì thuộc về mình. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Câu nói ấy không còn là một tuyên bố quyền lực trên thương trường, mà đã trở thành một lời thề sắt đá, một lời khẳng định chủ quyền đối với vận mệnh của chính anh và những người phụ nữ anh yêu thương.
***
Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng len lỏi qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên thảm cỏ xanh mướt của khu vườn kín trong biệt thự. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc và tiếng gió thổi nhẹ mang theo mùi đất ẩm, cỏ cây tươi mát và hương hoa dại, tạo nên một bầu không khí thanh bình, trong lành. Nhưng giữa sự yên tĩnh đó, có một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như có điều gì đó đang quan sát, đang chờ đợi.
Hồng Liên, trong bộ đồ đen bó sát tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn nhưng linh hoạt, lặng lẽ đứng trong bóng cây cổ thụ. Mái tóc đen dài của cô được buộc cao gọn gàng, để lộ đường cổ thanh tú, và đôi mắt đen láy sắc lạnh của cô chăm chú dõi theo Thanh Long. Anh đang luyện tập những chiêu thức võ thuật uyển chuyển nhưng đầy sức mạnh, mỗi động tác giờ đây mang theo một sự quyết liệt mới, một ý chí sắt đá hơn.
Hồng Liên đã từng chứng kiến Thanh Long luyện tập nhiều lần, nhưng lần này khác. Mỗi cú đấm, cú đá đều dứt khoát, mạnh mẽ, không còn sự giằng xé nội tâm như ngày hôm qua. Anh di chuyển như một con báo săn mồi, nhanh nhẹn, chính xác và đầy uy lực. Luồng khí nóng bỏng mà cô đã cảm nhận được từ anh trong đêm qua giờ đây không còn là sự hỗn loạn, mà đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, hòa quyện với từng động tác của anh. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của anh, một thứ gì đó đã được 'thức tỉnh' hoàn toàn, một con rồng đã được đánh thức.
*Anh ấy đã tìm thấy... con đường của mình.* Hồng Liên độc thoại nội tâm, giọng trầm thấp. *Huyết Long đã chấp nhận anh ấy. Nhưng cái giá phải trả sẽ là gì?* Cô biết rõ, sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng nặng nề, và những thử thách phía trước sẽ càng tàn khốc. Cô đã từng nhìn thấy nhiều người bị chính sức mạnh của mình nuốt chửng, trở thành nô lệ của bản năng. Nhưng Thanh Long... anh ấy dường như đã vượt qua được ranh giới mong manh đó. Anh ấy đã làm chủ được nó, hoặc ít nhất, đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường làm chủ.
Thanh Long đột nhiên dừng lại, hơi thở đều đặn, không một giọt mồ hôi. Anh quay đầu về phía Hồng Liên, ánh mắt sắc như dao nhưng vẫn mang theo sự tin tưởng tuyệt đối. Đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực của anh giờ đây lại mím chặt, chỉ còn sự kiên quyết lạnh lùng.
"Hồng Liên." Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực. "Chuẩn bị. Cuộc chiến sắp bắt đầu."
Đó không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh, một lời thông báo về sự thay đổi sắp tới. Hồng Liên không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu. Cô hiểu. Cô luôn hiểu những gì anh không nói, và cô luôn sẵn sàng. Với cô, mệnh lệnh của Thanh Long là tuyệt đối.
Cô lùi vào bóng tối của tán cây, biến mất nhanh chóng như một bóng ma, chỉ để lại một thoáng hương hoa thoang thoảng trong không khí. Quyết tâm của cô đã được củng cố. Cô sẽ là bóng tối bảo vệ anh, là lưỡi kiếm sắc bén nhất của anh.
Thanh Long nhìn về phía xa xăm, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh. Hắn ta, Trần Đức Hùng, muốn thôn tính 'Linh Hồn Rồng'? Hắn ta muốn trở thành thần? Hắn ta muốn săn lùng anh và những người thân yêu của anh?
*Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.* Anh thầm nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, giờ đây không chỉ là sự tự tin mà còn là lời cảnh báo. Trần Đức Hùng đã đánh thức một con rồng. Và con rồng này, sẽ nuốt chửng những kẻ dám thách thức nó. Cuộc săn lùng đã đảo ngược. Thanh Long không còn là con mồi. Anh là kẻ săn mồi. Và Thiên Long Ấn, biểu tượng của quyền lực tối thượng, của dòng máu rồng, sẽ sớm được khắc sâu vào vận mệnh của kẻ thù.
Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân. Đây là vận mệnh. Và anh, Thanh Long, đã sẵn sàng đối mặt với nó.