Thiên địa mỹ nhân
Chương 147

Đêm Thức Trắng: Định Đoạt Vận Mệnh

3598 từ
Mục tiêu: Thanh Long đối diện với bản ngã thật sự sau khi thấu hiểu mọi bí mật về Hắc Ưng, 'Đêm Huyết Long', 'Bão Đen', và vai trò 'Linh Hồn Rồng' của bản thân.,Trải qua khủng hoảng nội tâm sâu sắc nhất, giằng xé giữa tham vọng, đạo đức và sức mạnh Huyết Long.,Đưa ra quyết định cuối cùng về cách anh sẽ sử dụng sức mạnh của mình để định hình tương lai, không chỉ để sống sót mà còn để kiểm soát cuộc chơi.,Thiết lập trạng thái tâm lý và quyết tâm kiên định cho Thanh Long, chuẩn bị cho sự chấp nhận hoàn toàn quá khứ và năng lực ở chương sau, cũng như những thách thức lớn hơn.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên
Mood: Trầm tư, nội tâm, quyết liệt, gay cấn (trong tâm trí), hy vọng (khi đưa ra quyết định cuối cùng).
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng len lỏi qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên thảm cỏ xanh mướt của khu vườn kín trong biệt thự. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc và tiếng gió thổi nhẹ mang theo mùi đất ẩm, cỏ cây tươi mát và hương hoa dại, tạo nên một bầu không khí thanh bình, trong lành. Nhưng giữa sự yên tĩnh đó, có một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như có điều gì đó đang quan sát, đang chờ đợi.

Hồng Liên, trong bộ đồ đen bó sát tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn nhưng linh hoạt, lặng lẽ đứng trong bóng cây cổ thụ. Mái tóc đen dài của cô được buộc cao gọn gàng, để lộ đường cổ thanh tú, và đôi mắt đen láy sắc lạnh của cô chăm chú dõi theo Thanh Long. Anh đang luyện tập những chiêu thức võ thuật uyển chuyển nhưng đầy sức mạnh, mỗi động tác giờ đây mang theo một sự quyết liệt mới, một ý chí sắt đá hơn.

Hồng Liên đã từng chứng kiến Thanh Long luyện tập nhiều lần, nhưng lần này khác. Mỗi cú đấm, cú đá đều dứt khoát, mạnh mẽ, không còn sự giằng xé nội tâm như ngày hôm qua. Anh di chuyển như một con báo săn mồi, nhanh nhẹn, chính xác và đầy uy lực. Luồng khí nóng bỏng mà cô đã cảm nhận được từ anh trong đêm qua giờ đây không còn là sự hỗn loạn, mà đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, hòa quyện với từng động tác của anh. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của anh, một thứ gì đó đã được 'thức tỉnh' hoàn toàn, một con rồng đã được đánh thức.

*Anh ấy đã tìm thấy... con đường của mình.* Hồng Liên độc thoại nội tâm, giọng trầm thấp. *Huyết Long đã chấp nhận anh ấy. Nhưng cái giá phải trả sẽ là gì?* Cô biết rõ, sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng nặng nề, và những thử thách phía trước sẽ càng tàn khốc. Cô đã từng nhìn thấy nhiều người bị chính sức mạnh của mình nuốt chửng, trở thành nô lệ của bản năng. Nhưng Thanh Long... anh ấy dường như đã vượt qua được ranh giới mong manh đó. Anh ấy đã làm chủ được nó, hoặc ít nhất, đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường làm chủ.

Thanh Long đột nhiên dừng lại, hơi thở đều đặn, không một giọt mồ hôi. Anh quay đầu về phía Hồng Liên, ánh mắt sắc như dao nhưng vẫn mang theo sự tin tưởng tuyệt đối. Đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực của anh giờ đây lại mím chặt, chỉ còn sự kiên quyết lạnh lùng.

"Hồng Liên." Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực. "Chuẩn bị. Cuộc chiến sắp bắt đầu."

Đó không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh, một lời thông báo về sự thay đổi sắp tới. Hồng Liên không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu. Cô hiểu. Cô luôn hiểu những gì anh không nói, và cô luôn sẵn sàng. Với cô, mệnh lệnh của Thanh Long là tuyệt đối.

Cô lùi vào bóng tối của tán cây, biến mất nhanh chóng như một bóng ma, chỉ để lại một thoáng hương hoa thoang thoảng trong không khí. Quyết tâm của cô đã được củng cố. Cô sẽ là bóng tối bảo vệ anh, là lưỡi kiếm sắc bén nhất của anh.

Thanh Long nhìn về phía xa xăm, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh. Hắn ta, Trần Đức Hùng, muốn thôn tính 'Linh Hồn Rồng'? Hắn ta muốn trở thành thần? Hắn ta muốn săn lùng anh và những người thân yêu của anh?

*Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.* Anh thầm nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, giờ đây không chỉ là sự tự tin mà còn là lời cảnh báo. Trần Đức Hùng đã đánh thức một con rồng. Và con rồng này, sẽ nuốt chửng những kẻ dám thách thức nó. Cuộc săn lùng đã đảo ngược. Thanh Long không còn là con mồi. Anh là kẻ săn mồi. Và Thiên Long Ấn, biểu tượng của quyền lực tối thượng, của dòng máu rồng, sẽ sớm được khắc sâu vào vận mệnh của kẻ thù.

Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân. Đây là vận mệnh. Và anh, Thanh Long, đã sẵn sàng đối mặt với nó.

***

Đêm buông xuống, phủ một tấm màn đen tuyền lên biệt thự vùng ngoại ô, nhưng bên trong phòng làm việc riêng của Thanh Long, ánh sáng vẫn leo lét, yếu ớt hắt ra từ chiếc đèn bàn cổ điển. Không khí trong phòng đặc quánh mùi cà phê đen vừa pha, hơi đắng và nồng, len lỏi vào từng ngóc ngách, xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo của đêm khuya. Ngoài kia, tiếng côn trùng rả rích như bản nhạc nền không ngừng nghỉ của sự tĩnh lặng, thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng gió rít qua kẽ lá, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi đêm.

Thanh Long ngồi bất động trên chiếc ghế bọc da, dáng người cao lớn như tạc tượng, ẩn mình trong bóng tối, chỉ có khuôn mặt lộ ra dưới vầng sáng mờ nhạt. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh, vốn luôn tràn đầy tự tin và mị lực, giờ đây lại hằn lên sự mệt mỏi, khắc khoải, nhưng đồng thời cũng ánh lên một ngọn lửa suy tư không ngừng. Trước mặt anh, trên bàn làm việc bằng gỗ gụ quý giá, là một đống tài liệu hỗn độn – những bản báo cáo mật, sơ đồ gene phức tạp, hình ảnh cắt ra từ những trang báo cũ kỹ về "Đêm Huyết Long", và những tấm ảnh chụp các hoạt động của Hắc Ưng được thu thập tỉ mỉ. Mỗi mảnh ghép là một phần của sự thật tàn khốc, một bức tranh kinh hoàng dần hé lộ.

Anh cầm Thiên Long Ấn lên, ngọc lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay nóng ấm, mang theo một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc. Nó là biểu tượng của quyền năng, của dòng máu rồng chảy trong huyết quản anh, nhưng cũng là khởi nguồn của mọi sóng gió. Anh miết ngón cái lên bề mặt nhẵn bóng của miếng ngọc, cảm nhận từng đường nét chạm khắc tinh xảo, như thể đang chạm vào chính vận mệnh của mình.

*Mọi thứ... đều liên kết,* anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí, trầm khàn như tiếng gió đêm. *Hùng, mày đã làm gì với tao? Với thế giới này?* Câu hỏi ấy không chỉ là sự căm phẫn, mà còn là nỗi bàng hoàng khi chứng kiến mức độ tàn nhẫn và tham vọng điên rồ của Trần Đức Hùng. Hắn không chỉ thao túng kinh tế, mà còn săn lùng những con người mang trong mình sức mạnh dị biệt, biến họ thành công cụ, hoặc hủy diệt. Hắn đã tạo ra một trò chơi chết chóc, và Thanh Long, vô tình hay cố ý, đã trở thành một quân cờ chủ chốt.

Anh đứng dậy, cơ thể săn chắc, cường tráng, nhưng bước chân lại nặng nề, dồn nén. Anh đi đi lại lại trong căn phòng rộng lớn, mỗi bước chân đều như đang giẫm lên những mảnh vỡ của sự thật. Hết lần này đến lần khác, anh cầm lên một tài liệu, đọc đi đọc lại những dòng chữ đã thuộc lòng, như thể muốn tìm kiếm một kẽ hở, một lối thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của số phận. Những từ ngữ như "Linh Hồn Rồng", "di truyền", "thí nghiệm", "biến đổi gene" cứ nhảy múa trong đầu anh, gợi lên những hình ảnh ghê rợn về một quá khứ mà anh chưa từng biết, và một tương lai đầy rẫy hiểm nguy.

Anh lại rót thêm một cốc cà phê đen, không đường, không sữa. Vị đắng chát tràn ngập khoang miệng, như vị của sự thật mà anh đang nuốt xuống. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi màn đêm tĩnh mịch bao trùm vạn vật. Thành phố Thiên Hải, nơi anh đã xây dựng nên đế chế của mình, nơi anh đã gặp gỡ và yêu thương những mỹ nhân tuyệt sắc, giờ đây lại ẩn chứa những bí mật đen tối, những âm mưu kinh hoàng.

*Sức mạnh này... liệu nó sẽ biến mình thành quái vật, hay là công cụ để bảo vệ?* Nỗi sợ hãi len lỏi trong trái tim anh. Huyết Long, năng lực chảy trong huyết quản, là một con dao hai lưỡi. Anh đã chứng kiến sức mạnh hủy diệt của nó, và anh biết, nếu mất kiểm soát, anh có thể trở thành một thứ còn tàn bạo hơn cả Trần Đức Hùng. Tham vọng của anh là vô hạn, anh muốn xây dựng một đế chế vững chắc, bảo vệ những người anh yêu thương khỏi mọi hiểm nguy. Nhưng ranh giới giữa bảo vệ và hủy diệt, giữa quyền lực và bạo chúa, lại mong manh đến đáng sợ.

Anh nhớ lại những gương mặt của những người phụ nữ anh yêu, mỗi người một vẻ, mỗi người một câu chuyện. Mỹ Ngọc mạnh mẽ, Tiểu Linh ngây thơ, Hồng Liên bí ẩn, Kim Anh thông minh, An Nhiên dịu dàng... Họ là lý do anh chiến đấu, là động lực để anh vươn lên. Nhưng cũng chính vì họ, anh không thể để bản thân biến thành một con quái vật. Anh phải giữ vững những giá trị đạo đức cá nhân, phải tìm cách cân bằng giữa việc sử dụng sức mạnh để đạt được mục tiêu và giữ lại bản chất con người mình.

Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Tiếng tích tắc của thời gian như gõ vào từng dây thần kinh của anh, thúc giục anh phải đưa ra một quyết định. Anh quay lại bàn làm việc, ánh mắt dừng lại trên sơ đồ gene phức tạp. Hắn ta, Trần Đức Hùng, đang cố gắng thôn tính các "Linh Hồn Rồng" khác, để làm gì? Để trở thành bá chủ tuyệt đối? Hay còn một âm mưu đen tối hơn nữa? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh, không ngừng xoáy sâu vào nỗi lo lắng. Anh phải mạnh mẽ hơn, không chỉ về thể chất, mà còn về ý chí. Anh phải làm chủ được Huyết Long, không phải để nó điều khiển anh.

Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của Thiên Long Ấn vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay. Đêm vẫn còn dài, và anh biết mình sẽ phải thức trắng, để đối mặt với bản ngã, để định đoạt vận mệnh.

***

Khi những vệt sáng đầu tiên của rạng đông bắt đầu len lỏi qua chân trời phía Đông, xua đi màn đêm đen đặc, Thanh Long đã bước ra khu vườn rộng lớn của biệt thự. Không khí lúc này mát mẻ, trong lành, mang theo mùi sương đêm còn đọng lại trên từng phiến lá xanh mướt. Tiếng chim hót râm ran từ những tán cây cổ thụ, bản hòa ca của sự sống mới bắt đầu, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng nặng nề trong tâm trí anh suốt đêm qua.

Anh hít thở sâu, cố gắng cảm nhận sự giao thoa của năng lượng tự nhiên đang tràn ngập không gian. Làn da anh run lên khe khẽ khi những hạt sương li ti chạm vào, mang theo một cảm giác tươi mới, thanh khiết. Nhưng bên trong anh, năng lượng Huyết Long vẫn cuộn chảy mãnh liệt, một dòng thác nóng bỏng không ngừng nghỉ, như một con thú đang bị giam cầm, thỉnh thoảng lại gầm gừ đòi thoát ra.

Thanh Long nhắm mắt lại, đôi chân trần chạm vào thảm cỏ ướt đẫm sương, cảm nhận sự kết nối với mặt đất. Anh bắt đầu thực hiện những động tác võ thuật nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng không kém phần dứt khoát. Mỗi động tác là một nỗ lực để điều hòa dòng năng lượng hỗn loạn bên trong. Những cú đấm nhẹ, những đường quyền thanh thoát, không còn là những chiêu thức chiến đấu, mà là một hình thức thiền định động, một cách để anh giao tiếp với Huyết Long.

*Huyết Long, mày là một phần của tao... hay là một lời nguyền?* Anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí, không còn sự giằng xé, mà là một sự chất vấn trực diện. Anh đã dành cả đêm để phân tích, để suy nghĩ, để đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình – nỗi sợ bị chính sức mạnh của bản thân nuốt chửng. *Tao sẽ không để mày kiểm soát tao. Tao sẽ làm chủ mày.* Lời khẳng định vang lên như một lời thề, mạnh mẽ và kiên định. Anh sẽ không trở thành Trần Đức Hùng thứ hai, một kẻ bị quyền lực làm cho mù quáng, biến chất.

Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một sự phản hồi. Không phải một tiếng gầm gừ dữ tợn như những lần trước, mà là một tiếng gầm gừ nhẹ, sâu thẳm, như một sự chấp thuận, một sự đáp lại từ sâu thẳm trong huyết quản anh. Huyết Long, con thú ngủ quên bấy lâu, dường như đã nghe thấy lời anh, đã cảm nhận được ý chí sắt đá của anh. Nó không còn là một thế lực xa lạ, mà đã hòa làm một với anh, trở thành một phần không thể tách rời, một phần mà anh phải học cách kiểm soát và sử dụng.

Thanh Long tiếp tục chuỗi động tác của mình, giờ đây không còn là sự tìm kiếm mà là sự khẳng định. Anh cảm nhận từng mạch máu, từng tế bào trong cơ thể đang bùng cháy năng lượng, nhưng không phải là sự bùng cháy hỗn loạn, mà là một ngọn lửa được kiểm soát, được dẫn dắt bởi ý chí của anh. Anh thấy mình đứng vững hơn, mạnh mẽ hơn, và rõ ràng hơn về con đường mình sẽ đi.

Anh thiền định dưới gốc cây cổ thụ, nơi anh và Hồng Liên đã từng đứng. Ngồi xếp bằng trên thảm cỏ ẩm ướt, anh nhắm mắt, hít thở đều đặn, cố gắng cảm nhận dòng năng lượng luân chuyển khắp cơ thể. Huyết Long không còn là một gánh nặng, mà là một sức mạnh, một vũ khí mà anh phải học cách mài giũa. Anh hình dung dòng chảy của nó, từ trái tim, lan tỏa đến từng đầu ngón tay, ngón chân, rồi quay ngược trở về. Nó là một dòng sông lửa, chảy xiết nhưng nằm trong lòng bàn tay anh.

Khi những tia nắng mặt trời đầu tiên bắt đầu nhuộm vàng đỉnh cây, xua tan hoàn toàn bóng tối và sương đêm, Thanh Long mở mắt. Ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi hay giằng xé, thay vào đó là một sự kiên định đến đáng sợ, một ngọn lửa rực cháy của quyết tâm. Anh đứng dậy, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm và tràn đầy sức sống. Sự hòa quyện giữa năng lượng tự nhiên của đất trời và năng lượng Huyết Long đã mang lại cho anh một trạng thái cân bằng mới, một sự minh mẫn chưa từng có.

Anh đã đối mặt với bản ngã thật sự của mình, đã nhìn thẳng vào vực thẳm của quyền lực và dục vọng, và anh đã đưa ra lựa chọn. Anh sẽ không để mình bị biến thành một con quái vật, nhưng anh cũng sẽ không ngần ngại sử dụng sức mạnh của Huyết Long để bảo vệ những gì thuộc về mình, để chinh phục những kẻ dám thách thức anh. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của anh, và anh sẽ không để bất cứ ai cướp đi.

Anh biết rằng hành trình phía trước sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã chấp nhận vận mệnh của mình, không phải như một con cừu non bị dẫn vào lò mổ, mà như một con rồng đã thức tỉnh, một kẻ săn mồi thực sự.

***

Bình minh đã lên hoàn toàn, nhuộm vàng cả không gian rộng lớn của biệt thự vùng ngoại ô. Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ lớn, chiếu rọi vào căn phòng làm việc riêng của Thanh Long, xua đi những bóng tối còn sót lại của đêm dài. Không khí lúc này trong lành, mát mẻ, mang theo hương hoa cỏ thoang thoảng từ khu vườn, một mùi hương dịu nhẹ sau một đêm dài nồng nặc cà phê và sự suy tư.

Thanh Long đã trở lại phòng làm việc. Anh đứng trước cửa sổ lớn, dáng người cao lớn, vững chãi, như một pho tượng được tạc từ đá cẩm thạch. Ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi hay giằng xé nội tâm như đêm qua, thay vào đó là một sự kiên định đến đáng sợ, một ngọn lửa rực cháy của ý chí và quyết tâm. Anh nhìn ra khung cảnh thành phố Thiên Hải đang dần bừng tỉnh dưới ánh nắng ban mai. Những tòa nhà chọc trời vươn mình lên cao, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ, những mảnh ghép của một đô thị hiện đại đầy sức sống, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn bí mật và cạm bẫy. Đó là thành phố mà anh sẽ bảo vệ, nhưng cũng sẽ chinh phục, biến nó thành đế chế của riêng mình.

Anh nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuộn chảy trong từng thớ thịt, từng khớp xương. Thiên Long Ấn, biểu tượng của quyền lực và dòng máu rồng, giờ đây không còn là một gánh nặng, mà là một phần mở rộng của chính anh.

"Trần Đức Hùng, mày đã phạm sai lầm khi đánh thức con rồng này." Giọng anh trầm ấm, thoát ra từ kẽ môi, nhưng không phải là một tiếng nói thông thường. Đó là một lời thầm thì, một lời cảnh báo, mang theo uy lực và sự lạnh lùng đến rợn người. "Kẻ săn mồi... sẽ là tao. Không phải mày." Anh không còn là con mồi bị săn đuổi, không còn là kẻ bị động trong trò chơi của Trần Đức Hùng. Anh đã lật ngược thế cờ.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đầy uy lực trong căn phòng. Hồng Liên bước vào, dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt trong bộ đồ đen bó sát. Cô mang theo một tách trà nóng, hương thơm dịu nhẹ của hoa cúc lan tỏa trong không khí, xoa dịu đi chút căng thẳng còn vương vấn. Mái tóc đen dài của cô vẫn buộc cao gọn gàng, tôn lên đường cổ thanh tú, và đôi mắt đen láy sắc lạnh của cô chăm chú dõi theo Thanh Long.

Hồng Liên lặng lẽ đặt tách trà xuống bàn làm việc, ánh mắt cô giao nhau với Thanh Long. Cô không nói một lời, nhưng qua ánh mắt ấy, cô cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong anh. Sự giằng xé đã biến mất, thay vào đó là một ý chí thép, một quyết tâm không gì lay chuyển được. Thanh Long đã không còn là Thanh Long của đêm qua, hay của những ngày tháng bị dày vò bởi bí mật về Huyết Long. Anh đã trở thành một con người mới, mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn, và nguy hiểm hơn.

Anh khẽ gật đầu, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lùng, tàn độc, thoáng qua trên môi. Đó là một lời khẳng định không lời, một sự chấp thuận về con đường mà anh đã chọn. Hồng Liên hiểu. Cô luôn hiểu. Với cô, Thanh Long đã là cả thế giới.

Thanh Long quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt anh như xuyên thấu qua lớp kính, nhìn thẳng vào tương lai. Anh biết rằng quyết định này sẽ dẫn đến một cuộc chiến khốc liệt, một cuộc đối đầu sinh tử mà anh phải đối mặt. Sẽ có những hy sinh, sẽ có những mất mát, nhưng anh đã sẵn sàng chấp nhận. Anh sẽ không ngần ngại sử dụng sức mạnh Huyết Long, không phải để hủy diệt vô cớ, mà để bảo vệ những người anh yêu, để xây dựng đế chế của mình, và để khắc sâu Thiên Long Ấn vào vận mệnh của kẻ thù.

Anh là Thanh Long, và anh đã thức tỉnh. Trần Đức Hùng đã đánh thức một con rồng. Và con rồng này, sẽ nuốt chửng những kẻ dám thách thức nó. Cuộc săn lùng đã đảo ngược, và anh, Thanh Long, sẽ là kẻ săn mồi. Kẻ săn mồi vĩ đại nhất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ