Thiên địa mỹ nhân
Chương 16

Tháp Rồng Khởi Công: Mắt Xích Ngầm

4445 từ
Mục tiêu: Tiếp nối mạch truyện từ cliffhanger của Chương 15, Thanh Long trở lại với hiện tại đầy quyết tâm sau hồi tưởng về 'Đêm Huyết Long'.,Thực hiện định hướng của chương: mở rộng đế chế kinh doanh với dự án mới 'Tháp Rồng', biểu tượng cho tham vọng của Thiên Long.,Giải quyết một cách dứt khoát rắc rối từ thế giới ngầm (băng nhóm), khẳng định quyền lực và bản lĩnh của Thanh Long.,Giới thiệu nhân vật Bác sĩ Lan một cách tự nhiên và ấn tượng, làm rõ vai trò bác sĩ riêng của Thanh Long.,Đưa Thanh Long đến địa điểm mới Công Trường Xây Dựng Dự Án 'Tháp Rồng' và sử dụng chi tiết bối cảnh hiệu quả.,Thanh Long vô tình để lại ấn tượng mạnh mẽ cho Lão Gia Trần (nhân vật quyền lực ẩn mình), báo hiệu những thử thách lớn hơn sắp tới.,Tiếp tục phát triển khả năng kiểm soát năng lực đặc biệt và bản lĩnh đối phó với áp lực của Thanh Long.
Nhân vật: Thanh Long, Anh Hoàng, Tùng 'Sẹo', Bác sĩ Lan, Lão Gia Trần, Thủ Lĩnh Băng Sói, Đàn em Băng Sói
Mood: Tense, determined, powerful, subtly observant, anticipatory.
Kết chương: [object Object]

Cái đêm Huyết Long ấy đã khép lại, nhưng dư âm của nó, những cảm xúc và quyết tâm mà nó nhen nhóm trong lòng Thanh Long, lại bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Hình ảnh thành phố hoang tàn, ánh mắt bất lực của người sĩ quan, và niềm tin cháy bỏng trong đôi mắt An Nhiên đã khắc sâu vào tâm trí anh. Đó không chỉ là một ký ức về quá khứ, mà là ngọn lửa thắp sáng con đường phía trước. Anh hiểu rằng, để bảo vệ những người anh yêu thương, để tạo dựng một Thiên Hải như anh mong muốn, anh phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, và không ngừng vươn lên. Bởi vì, ở Thiên Hải này, anh nói là luật.

***

Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả vòm trời Thiên Hải. Tại Công Trường Xây Dựng Dự Án 'Tháp Rồng', biểu tượng cho tham vọng mới của tập đoàn Thiên Long, không khí hừng hực sức sống. Giàn giáo thép cao chót vót như những khúc xương sườn khổng lồ đang vươn mình lên trời xanh, thách thức mọi giới hạn. Máy móc hạng nặng gầm rú, cần cẩu khổng lồ xoay chuyển mạnh mẽ, nâng những khối vật liệu nặng nề lên cao. Tiếng búa đập chan chát, tiếng còi xe tải inh ỏi, tiếng công nhân hò reo, trộn lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự kiến tạo, của sự phát triển. Mùi xi măng nồng nặc, mùi sắt thép hanh nồng, mùi dầu máy thoang thoảng, và cả mùi bụi đặc trưng của công trường, tất cả hòa quyện lại, báo hiệu một công trình vĩ đại đang dần thành hình. Bầu không khí ồn ào, bụi bặm nhưng lại tràn đầy năng lượng và hy vọng. Dù trời đã ngả sang buổi sáng muộn và nắng bắt đầu gay gắt, nhiệt độ tăng dần, nhưng nhịp độ làm việc vẫn không hề suy giảm.

Thanh Long, trong bộ vest linen màu xám tro được may đo tinh tế, vừa vặn ôm lấy vóc dáng săn chắc, đang đứng giữa công trường. Gương mặt anh góc cạnh, sống mũi cao, ánh mắt sâu thẳm sắc sảo lướt qua từng chi tiết nhỏ. Anh không ngại để bụi bẩn bám vào đôi giày da bóng loáng, hay để tiếng ồn át đi đôi tai thính nhạy của mình. Anh đang sống trong tham vọng, trong từng viên gạch, từng thanh sắt được đặt đúng vị trí. Anh Hoàng, với mái tóc chải gọn gàng và bộ vest công sở chỉnh tề, luôn theo sát phía sau, tay cầm tablet, liên tục lướt qua các báo cáo tiến độ, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp.

"Sếp Long, tiến độ đang vượt kỳ vọng, các hạng mục đều đạt chất lượng cao nhất," Anh Hoàng báo cáo, giọng nói vẫn rõ ràng dù bị tiếng ồn xung quanh át đi phần nào. "Tuy nhiên, tôi vừa nhận được báo cáo từ đội giám sát. Có vài dấu hiệu lạ ở khu vực móng phụ của tháp B, khu vực chứa hệ thống cấp thoát nước ngầm."

Thanh Long khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ ra hiệu cho Anh Hoàng dẫn đường. Anh bước đi vững chãi, mỗi bước chân đều chứa đựng một sự tự tin và quyền lực không thể lay chuyển. Khi đến khu vực móng phụ, nơi có ít công nhân hơn, bầu không khí có phần tĩnh lặng hơn một chút nhưng vẫn không kém phần bụi bặm. Thanh Long dừng lại trước một cột bê tông vừa mới được đổ. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt bê tông vẫn còn hơi ẩm, rồi ánh mắt sắc như dao cạo của anh dừng lại ở một vết nứt nhỏ, mảnh như sợi tơ nhện, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

"Sếp Long, có vẻ như chúng ta đang gặp 'khách không mời' rồi," Anh Hoàng nói, ánh mắt lo lắng quét qua xung quanh. "Dấu hiệu phá hoại này rất khó phát hiện, chúng cố tình ngụy trang. Nếu không phải do đội giám sát của chúng ta quá tỉ mỉ, có lẽ đã bị bỏ qua."

Thanh Long không trả lời ngay. Anh chậm rãi đưa ngón tay miết nhẹ theo vết nứt, cảm nhận sự bất thường dưới đầu ngón tay. Trong đầu anh, những hình ảnh của đêm Huyết Long lại lướt qua. Những chiêu trò bẩn thỉu, những âm mưu thâm độc. Anh biết đây không phải là một sự cố đơn thuần. Đây là một lời cảnh báo, một sự khiêu khích đến từ Vĩnh Phát, hoặc sâu xa hơn, là từ Hắc Ưng, những kẻ đang muốn cản trở sự trỗi dậy của Thiên Long. Chúng muốn thử giới hạn của anh.

Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo. "Đừng lo, có vẻ họ muốn thử giới hạn của chúng ta. Vậy thì cứ để họ thử. Lần này, tôi sẽ cho họ biết ai là chủ thực sự của mảnh đất này." Giọng anh trầm ấm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng, một sự uy hiếp vô hình. "Anh Hoàng, tăng cường giám sát 24/7. Kiểm tra lại toàn bộ vật liệu nhập vào, đặc biệt là những lô hàng vừa đến. Nếu phát hiện bất kỳ điều gì bất thường, lập tức báo cho tôi."

"Vâng, sếp," Anh Hoàng đáp, vẻ mặt nghiêm nghị. Anh hiểu rằng Thanh Long không chỉ nói suông.

Thanh Long quay lưng lại, ánh mắt anh nhìn về phía đường chân trời, nơi những tòa nhà chọc trời khác đang kiêu hãnh vươn mình. Tháp Rồng không chỉ là một công trình, nó là biểu tượng cho đế chế mà anh đang xây dựng, là lời khẳng định quyền lực của Thiên Long ở thành phố này. Bất cứ ai dám cản đường, đều sẽ phải trả giá. "Gọi Tùng 'Sẹo' đến đây. Tôi nghĩ chúng ta sẽ cần đến 'phương pháp' đặc biệt để giải quyết những vị khách không mời này." Anh Long nói, giọng nói vẫn bình thản nhưng chứa đầy sát khí. Anh biết, cuộc chơi này sẽ không chỉ dừng lại ở bàn đàm phán hay những con số trên giấy tờ. Đã đến lúc phải dùng đến luật rừng, thứ luật mà anh đã từng chứng kiến trong đêm Huyết Long 20 năm về trước, thứ luật mà anh giờ đây đã nắm giữ trong tay. Mùi xi măng vẫn nồng, nhưng trong đầu Thanh Long, một mùi hương khác đang trỗi dậy – mùi của quyền lực, và của sự thống trị.

***

Nắng trưa gay gắt, chói chang đổ lửa xuống công trường Tháp Rồng. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất, khiến không khí trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Tiếng máy móc vẫn gầm rú, nhưng giờ đây, một âm thanh chói tai khác đã xé toạc sự ồn ào quen thuộc: tiếng động cơ xe máy gầm lên hung hãn, cùng tiếng còi inh ỏi và những tiếng la hét hỗn loạn.

Một đoàn xe máy cà tàng, chở theo những gã đàn ông vạm vỡ, xăm trổ đầy mình, đột ngột lao vào công trường. Dẫn đầu là Thủ Lĩnh Băng Sói, một gã đàn ông vóc dáng to lớn, cánh tay xăm trổ chi chít những hình thù rồng rắn, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo dài từ trán xuống má, ánh mắt độc địa như chim ưng. Hắn mặc một chiếc áo khoác da đen, dù giữa trưa hè nóng bức, càng làm tăng thêm vẻ hung hãn. Đám đàn em phía sau cũng không kém cạnh, mỗi tên đều cầm trên tay những thanh sắt, gậy gộc, ngang nhiên tiến vào, đập phá vài thiết bị nhỏ đang nằm ngổn ngang và la hét đòi tiền bảo kê từ quản lý công trường đang tái mét mặt mày.

"Thằng nhóc ranh! Mày nghĩ mày là ai mà dám đụng vào đất của Băng Sói?" Thủ Lĩnh Băng Sói gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ đe dọa. Hắn dùng chân đá văng một thùng sơn, khiến nó đổ ụp, văng tung tóe khắp nơi. "Muốn yên ổn làm ăn ở cái đất Thiên Hải này, thì phải biết điều! Nôn tiền bảo kê ra đây, không thì đừng trách tao không khách khí!"

Quản lý công trường, một người đàn ông trung niên vốn dĩ rất cứng rắn, giờ đây cũng phải lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn biết bọn Băng Sói này nổi tiếng tàn bạo, không ngán bất cứ ai.

Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn, vững chãi xuất hiện, bước ra từ phía tòa nhà đang xây dở. Thanh Long, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, bước từng bước chậm rãi nhưng đầy uy lực về phía bọn Băng Sói. Đằng sau anh là Tùng 'Sẹo', vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt có vết sẹo dài nhưng ánh mắt kiên định, cùng với một vài vệ sĩ mặc vest đen, sẵn sàng chiến đấu.

Ánh mắt Thanh Long lướt qua cảnh tượng hỗn loạn, rồi dừng lại ở Thủ Lĩnh Băng Sói. Anh không hề tỏ ra sợ hãi hay nao núng, trái lại, khí chất từ anh tỏa ra một áp lực vô hình, khiến đám đàn em của Băng Sói dù hung hãn cũng phải chùn bước.

"Đất này là của Thiên Long," Thanh Long nói, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng từng chữ, vang vọng giữa tiếng ồn ào. Anh không thèm nhìn đám đàn em, chỉ tập trung vào Thủ Lĩnh Băng Sói. "Còn các người, chỉ là những con chó đói đang lạc vào lãnh địa của kẻ khác. Nơi đây, không dành cho các người."

Thủ Lĩnh Băng Sói nghe vậy, máu nóng dồn lên não. "Mày nói cái gì?" Hắn gầm lên, vung thanh sắt trong tay định bổ xuống. "Mày muốn chết à?"

Thanh Long khẽ cười nhạt, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự khinh thường. Anh không né tránh, chỉ khẽ nghiêng người một chút, thanh sắt sượt qua vai anh trong gang tấc. Ngay lập tức, một luồng khí tức vô hình từ Thanh Long bùng phát, như một cơn sóng xung kích vô hình, đánh thẳng vào Thủ Lĩnh Băng Sói. Gã ta đột ngột cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên ngực, toàn thân tê dại, thanh sắt trong tay rơi xuống đất kêu loảng xoảng. Đôi mắt hắn trợn trừng, không hiểu tại sao cơ thể mình lại cứng đờ, không thể cử động. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bỗng trỗi dậy trong lòng hắn, vượt xa bất cứ kẻ thù nào hắn từng đối mặt.

"Ngươi muốn thử sức mạnh của ta sao?" Thanh Long thì thầm, bước thêm một bước, khoảng cách giữa anh và Thủ Lĩnh Băng Sói chỉ còn gang tấc. Gã ta cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Thanh Long phả vào mặt, cùng với một mùi hương nam tính mạnh mẽ. Thanh Long đưa tay ra, không nhanh không chậm, nắm lấy cổ tay xăm trổ của Thủ Lĩnh Băng Sói. Một lực bóp nhẹ nhưng vô cùng chắc chắn truyền đến, Thủ Lĩnh Băng Sói cảm thấy xương cổ tay mình như muốn vỡ vụn. Hắn muốn vùng vẫy, muốn kêu la, nhưng cơ thể dường như không còn thuộc về hắn nữa. Hắn chỉ có thể nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long, nơi ẩn chứa một quyền lực kinh hoàng mà hắn chưa từng thấy.

Trong khi đó, Tùng 'Sẹo' đã không lãng phí thời gian. Với vóc dáng vạm vỡ và kinh nghiệm dày dặn trong việc xử lý những tên côn đồ, anh ta cùng các vệ sĩ lao vào đám đàn em của Băng Sói. Tiếng la hét, tiếng đánh nhau vang lên dữ dội. Tùng 'Sẹo' di chuyển nhanh nhẹn một cách đáng ngạc nhiên đối với thân hình đồ sộ của mình, tung ra những cú đấm thép và đá quét chính xác, hạ gục từng tên một. Chỉ trong vài phút, đám đàn em đã nằm la liệt, rên rỉ trên mặt đất bụi bặm.

Thanh Long buông cổ tay Thủ Lĩnh Băng Sói ra. Gã ta lập tức ngã quỵ xuống, ôm lấy cổ tay đau nhức, hơi thở hổn hển, ánh mắt đầy kinh hoàng. Một vết xước nhỏ do mảnh bê tông bắn vào đã hiện rõ trên cánh tay phải của Thanh Long, nhưng anh dường như không hề bận tâm.

"Nói với chủ của các người," Thanh Long lạnh lùng nói, giọng nói không còn chút ấm áp nào, "nếu muốn chơi, tôi sẽ chơi tới cùng. Nhưng đừng để tôi thấy các người xuất hiện ở đây lần nữa. Nếu không... cái giá phải trả sẽ không chỉ là một vài vết sẹo." Anh khẽ cúi xuống, nhặt thanh sắt mà Thủ Lĩnh Băng Sói vừa đánh rơi, bẻ cong nó một cách nhẹ nhàng như thể nó chỉ là một cành cây khô. Tiếng kim loại rít lên ghê rợn, khiến Thủ Lĩnh Băng Sói co rúm lại. "Và hãy nhớ," Thanh Long nói thêm, ném thanh sắt đã biến dạng xuống chân gã ta, "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."

Thủ Lĩnh Băng Sói nhìn thanh sắt cong veo dưới chân, nhìn đám đàn em đang nằm la liệt, và cuối cùng, nhìn thẳng vào đôi mắt không đáy của Thanh Long. Hắn biết, hắn đã đụng phải một kẻ mà hắn không bao giờ nên đụng đến. Một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy hắn. Hắn vội vã đứng dậy, lảo đảo bỏ chạy, không dám quay đầu lại, đám đàn em cũng lồm cồm bò dậy, vội vàng leo lên xe máy và biến mất hút trong làn bụi mù mịt.

Thanh Long nhìn theo bóng chúng, ánh mắt sắc lạnh. Anh biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Những kẻ đứng sau, những con cá lớn hơn, sẽ sớm lộ diện. Nhưng anh đã sẵn sàng. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, "và cái đế chế này, ta cũng sẽ tự tay xây dựng." Mùi xi măng, bụi, mồ hôi, và cả mùi máu tanh của cuộc chiến vừa rồi, tất cả hòa quyện, tạo nên một hương vị đặc trưng cho quyền lực mà anh đang nắm giữ.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió mát lành, xoa dịu cái nóng bức của buổi trưa. Thanh Long, cùng Anh Hoàng, đã rời khỏi công trường ồn ào và bụi bặm, tìm đến một nơi hoàn toàn khác biệt: Phòng Khám 'Dược Tâm Đường'.

Ngôi nhà gỗ cũ kỹ với mái ngói truyền thống, nằm khuất mình trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh, như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn với sự hối hả của đô thị. Một khu vườn nhỏ xanh mướt được chăm sóc tỉ mỉ, trồng đầy các loại thảo dược quý hiếm, tỏa ra một mùi hương dễ chịu, thanh khiết. Tiếng cối giã thuốc đều đều, tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm trà, tiếng thì thầm của bệnh nhân và thầy thuốc, và tiếng gió xào xạc qua lá cây trong vườn, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, mang lại cảm giác an bình và hy vọng. Mùi thảo dược đặc trưng, mùi trà nóng, mùi tinh dầu xoa bóp, và một chút hương từ các loài hoa trong vườn, len lỏi vào từng ngóc ngách, thanh lọc không khí và tâm hồn.

Bác sĩ Lan, trong chiếc áo blouse trắng tinh tươm, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt thanh tú và điềm tĩnh, đang ngồi sau chiếc bàn khám bệnh bằng gỗ. Đôi mắt cô thông thái, sâu sắc, như có thể nhìn thấu mọi thứ. Khi Thanh Long bước vào, cô khẽ ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ nhàng.

"Chào cậu Long, đã lâu không gặp," Bác sĩ Lan nói, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. "Anh Hoàng đã gọi điện báo trước. Có vẻ như cậu lại gặp rắc rối rồi."

Thanh Long khẽ gật đầu, ngồi xuống ghế đối diện. Vết xước trên cánh tay anh không đáng kể, chỉ là một vết cào nhỏ, nhưng Anh Hoàng vẫn khăng khăng anh phải đến đây để kiểm tra. Anh biết Anh Hoàng lo lắng cho anh, và anh cũng tin tưởng vào khả năng của Bác sĩ Lan.

"Chỉ là một chút va chạm nhỏ thôi, Bác sĩ Lan," Thanh Long đáp, giọng anh trầm ấm, có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh. "Không đáng kể."

Bác sĩ Lan không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay Thanh Long. Những ngón tay thon dài, mềm mại của cô chạm vào da anh, tạo nên một cảm giác mát lạnh dễ chịu. Cô kiểm tra vết xước một cách tỉ mỉ, sau đó đưa tay lên cổ tay anh, đặt ba ngón tay lên mạch đập. Đôi mắt thông thái của cô khẽ nheo lại, một vẻ suy tư hiện lên trên gương mặt thanh tú.

"Vết thương không sâu, nhưng dường như nó đã lành nhanh hơn bình thường rất nhiều," Bác sĩ Lan nhận xét, giọng cô hơi trầm xuống. "Và mạch đập của cậu... rất mạnh mẽ, nhưng cũng có một sự bất thường. Một luồng năng lượng rất tinh khiết, nhưng cũng đầy dữ dội, đang vận hành bên trong cơ thể cậu, và có vẻ như nó đang tiêu hao khá nhiều." Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Thanh Long, như muốn xuyên thấu tâm can anh. "Cậu Long cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn. Sức khỏe của cậu không phải là vô hạn, và tôi cảm nhận được một sự tiêu hao năng lượng bất thường, một loại năng lượng rất... đặc biệt."

Thanh Long giữ vẻ mặt không đổi, nhưng trong lòng anh khẽ động. Anh biết Bác sĩ Lan không phải là một người bình thường. Cô có khả năng cảm nhận được những điều mà người khác không thể. Cô đã từng giúp anh giải tỏa những cơn đau đầu dữ dội sau những lần anh sử dụng năng lực quá mức.

"Tôi biết ơn, Bác sĩ Lan," Thanh Long đáp, giọng nói vẫn kiên định. "Nhưng công việc không chờ đợi. Chỉ cần một ít thuốc giảm đau và vài lời khuyên về việc giữ gìn sức khỏe là đủ." Anh không muốn nói quá nhiều về năng lực của mình, dù anh tin tưởng cô.

Bác sĩ Lan thở dài nhẹ, biết rằng không thể thuyết phục được Thanh Long. "Cậu Long, cậu đang chơi với lửa. Loại năng lượng này, nếu không được kiểm soát tốt, sẽ phản phệ. Tôi sẽ kê cho cậu một ít thuốc bổ và trà thảo dược giúp ổn định khí huyết. Hãy cố gắng giữ cho tinh thần thư thái, và tránh những hoạt động gây căng thẳng quá mức." Cô viết vài dòng vào một cuốn sổ cũ, rồi đưa cho Anh Hoàng. "Và cậu nên nhớ, cơ thể là nền tảng của mọi thành công. Đừng vì tham vọng mà hủy hoại nó."

Thanh Long đứng dậy, gật đầu thay cho lời cảm ơn. Anh biết lời cô nói là thật lòng. Ánh mắt cô nhìn anh chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng pha lẫn một chút tò mò. Anh cảm thấy một sự kết nối nào đó với cô, một sự hiểu biết ngầm về những điều bí ẩn mà anh đang mang trong mình. Mùi thảo dược vẫn quấn quýt, mang lại một chút bình yên hiếm hoi trong tâm hồn anh. Anh rời khỏi 'Dược Tâm Đường', mang theo không chỉ là thuốc men, mà còn là một lời nhắc nhở về giới hạn của bản thân, và về một khả năng đặc biệt mà anh vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời. Tại một biệt thự sang trọng nằm ẩn mình giữa những rặng cây cổ thụ xanh mát ở vùng ngoại ô, không khí tĩnh lặng và trang nghiêm đến lạ. Tường rào cao, cổng tự động bằng sắt mỹ thuật, hồ bơi riêng lấp lánh phản chiếu ánh chiều tà. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, và đôi khi là tiếng chó sủa nhẹ từ xa, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của thiên nhiên. Mùi hoa cỏ thoang thoảng, mùi đất sạch và đôi khi là mùi nước hoa đắt tiền từ bên trong biệt thự len lỏi ra ngoài, tạo nên một không gian sang trọng nhưng có chút xa cách.

Trong thư phòng riêng của mình, Lão Gia Trần đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng, nhấp một ngụm trà sen thơm lừng. Tóc ông bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt lại tinh anh đến lạ thường, ẩn chứa sự minh triết và từng trải của một người đã chứng kiến bao thăng trầm của thế sự. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống bằng lụa màu nâu trầm, toát lên vẻ thanh lịch và quyền quý.

Đối diện ông là một người đàn ông trung niên ăn mặc kín đáo, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt trung thành. Đó là người báo cáo của ông, đang trình bày chi tiết về sự việc vừa xảy ra tại công trường Tháp Rồng của tập đoàn Thiên Long.

"Thưa Lão Gia, Thủ Lĩnh Băng Sói đã bị dằn mặt một cách thê thảm," người báo cáo nói, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sự kinh ngạc. "Cậu Long ra tay rất dứt khoát, không nể nang ai. Hắn không chỉ đánh bại Thủ Lĩnh Băng Sói và đàn em trong chớp nhoáng, mà còn bẻ cong cả thanh sắt như thể nó là một cành cây khô. Nghe nói cậu ta còn có vài chiêu thức rất lạ, khiến bọn Băng Sói khiếp vía, hoảng loạn mà bỏ chạy. Chúng không dám quay đầu lại."

Lão Gia Trần đặt tách trà xuống bàn nhỏ bên cạnh, tiếng sứ chạm nhẹ vào nhau thanh thúy. Đôi mắt ông nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả vòm trời. Ông trầm ngâm suy nghĩ, không nói một lời nào, chỉ lắng nghe từng chi tiết mà người báo cáo cung cấp.

"Các nhóm khác đều đã nghe tin. Có vẻ như sau vụ này, sẽ không còn băng nhóm nhỏ nào dám bén mảng đến quấy rối công trường của Thiên Long nữa," người báo cáo tiếp tục, "nhưng tôi lo ngại, hành động của cậu Long có thể sẽ chọc giận những thế lực lớn hơn, đứng sau giật dây bọn Băng Sói."

Lão Gia Trần khẽ thở dài, một nụ cười thâm thúy nở trên môi. "Dứt khoát... nhưng cũng liều lĩnh," ông nói, giọng điệu trầm ngâm, như thể đang nói với chính mình. "Cậu ta đã chứng tỏ bản lĩnh phi thường, một con hổ vừa ra khỏi núi, đầy dũng mãnh và không sợ hãi. Nhưng liệu có đủ khôn ngoan để đối phó với những con cá lớn hơn, những dòng chảy ngầm sâu hơn?" Ông nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát và hương thơm thanh tao của trà sen lan tỏa trong khoang miệng.

"Cậu Long này... khác biệt," Lão Gia Trần tiếp tục, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời. "Cậu ta có năng lực, có trí tuệ, và quan trọng hơn, có một ý chí sắt đá. Kẻ dám hành động, dám đương đầu, dám tự tạo luật lệ cho mình." Ông nhớ lại những lời khuyên mà ông đã từng nói với những người trẻ tuổi: "Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa." Thanh Long, rõ ràng, đang tự tạo ra lời hứa của riêng mình với Thiên Hải.

"Lão Gia, vậy chúng ta có cần can thiệp không?" người báo cáo hỏi, giọng điệu thận trọng.

Lão Gia Trần khẽ lắc đầu. "Không cần. Cứ để cậu ta tự đi con đường của mình. Một viên ngọc thô cần được mài giũa, và một con hổ non cần phải tự săn mồi để trưởng thành." Ông mỉm cười, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú. "Màn kịch chính mới chỉ bắt đầu. Thật thú vị... Cậu Long này, liệu có thể trở thành một quân cờ mới, hay một người chơi thay đổi hoàn toàn cục diện?"

Ông ra hiệu cho người báo cáo rút lui. Khi chỉ còn một mình, Lão Gia Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, như những vì sao trên mặt đất. Ông nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi Tháp Rồng đang dần vươn cao, và nơi Thanh Long đang xây dựng đế chế của mình. Ông biết, cuộc chơi quyền lực ở Thiên Hải này sẽ không bao giờ nhàm chán. Và Thanh Long, người thanh niên với khí chất phi thường ấy, chắc chắn sẽ là một nhân tố quan trọng trong những biến động sắp tới.

Bên ngoài, màn đêm đã bao trùm lấy thành phố. Trong lòng Lão Gia Trần, một dự cảm về những thử thách lớn hơn, những cuộc đối đầu khốc liệt hơn, đang dần hình thành. Ông biết rằng, mình sẽ phải sớm gặp Thanh Long, không phải để cảnh báo, mà là để kiểm chứng, để đặt ra một thử thách ngầm, xem liệu Thanh Long có xứng đáng với tiềm năng mà ông đã nhìn thấy, có đủ sức để trở thành người đứng đầu Thiên Hải hay không. Ông hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương đêm thoang thoảng. Mọi thứ, mới chỉ là khởi đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ