Màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của một ngày dài, nhưng trong căn biệt thự vùng ngoại ô, ánh đèn vẫn sáng trưng, rọi chiếu rõ nét vẻ u ám bao trùm. Trần Đức Hùng, Hắc Ưng tàn độc, đang ngồi giữa căn phòng làm việc sang trọng, những bức tường được ốp gỗ mun bóng loáng, phía trên là chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy, nhưng không thể xua đi cái khí lạnh lẽo tỏa ra từ chính con người hắn. Hắn ném mạnh tập hồ sơ xuống bàn, tiếng giấy tờ văng vãi khô khốc như tiếng xương cốt va vào nhau, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt hắn sắc lạnh như chim ưng, lóe lên sự tàn nhẫn và căm phẫn tột độ khi nhìn vào những dòng báo cáo về "nỗ lực" thất bại của lũ tay chân.
"Vô dụng!" Giọng Trần Đức Hùng trầm đục, vang lên đầy uy lực, khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. "Một lũ phế vật! Chỉ có vậy mà cũng không xong? Thanh Long đã chơi trò mèo vờn chuột quá lâu rồi. Hắn nghĩ hắn có thể bảo vệ được cái đế chế của hắn bằng những chiêu trò cỏn con này sao? Ngây thơ!"
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn được cắt tỉa cẩn thận, nơi những cây cảnh đắt tiền đang chìm vào bóng tối. Mùi hoa cỏ ban đêm thoang thoảng, hòa cùng mùi đất sạch sau một ngày nắng, nhưng tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự bức bối trong lòng Hắc Ưng. Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt bàn tay lại, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Trong trò chơi này, chỉ có kẻ thắng và người thua. Tôi không bao giờ thua. Lời nói đó không chỉ là tuyên bố, mà là kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn.
"Thợ Săn!" Hắn gọi, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ.
Một bóng người cao ráo, nhanh nhẹn, xuất hiện từ góc phòng, dường như đã đứng đó từ bao giờ. Khuôn mặt Thợ Săn lạnh lùng không biểu cảm, đôi mắt sắc như dao, ánh lên vẻ vô cảm. Hắn mặc một bộ đồ đen bó sát, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối, như một phần của màn đêm.
"Ông chủ." Giọng Thợ Săn khô khốc, không chút cảm xúc, như một cỗ máy được lập trình.
Trần Đức Hùng quay lại, ánh mắt hắn như xuyên thấu Thợ Săn, dò xét từng ngóc ngách trong tâm trí kẻ đối diện. "Ngươi đã thấy những gì Thanh Long làm với lũ tép riu của ta rồi đấy. Hắn muốn chơi, ta sẽ chơi tới cùng. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không đánh vào cái vỏ bọc hào nhoáng của hắn nữa. Ta muốn một đòn đánh chí mạng, một đòn mà hắn không bao giờ có thể quên."
Hắn bước đến màn hình cảm ứng lớn được gắn trên tường, lướt ngón tay qua hàng loạt hồ sơ, hình ảnh, thông tin cá nhân. Cuối cùng, hắn dừng lại ở một bức ảnh. Đó là hình ảnh một cô gái trẻ, gương mặt trong sáng, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ ngây thơ. Tiểu Linh.
"Con bé này... là thứ mà Thanh Long luôn cố gắng bảo vệ, phải không?" Trần Đức Hùng khẽ nhếch mép, nụ cười của hắn tàn nhẫn như lưỡi dao được mài sắc. "Hắn luôn giữ nó trong vòng tay, tránh xa khỏi những tranh giành của thế giới này. Thật đáng tiếc, sự ngây thơ đó... lại chính là điểm yếu chết người của hắn."
Mùi nước hoa đắt tiền mà Trần Đức Hùng đang dùng thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi giấy tờ và mực in, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó chịu. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của hắn, khiến đôi mắt hắn càng trở nên sâu thẳm và đáng sợ hơn.
"Ta muốn một món quà đặc biệt... một món quà mà Thanh Long sẽ không bao giờ quên," Hắc Ưng nói, giọng hắn thì thầm, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo thấu xương. "Hãy cho hắn biết, khi ta muốn săn mồi, con mồi sẽ không có đường thoát. Ta muốn nó... biến mất. Không dấu vết. Hoặc, ít nhất, khiến hắn phải trả giá đắt."
Thợ Săn không chớp mắt. Hắn nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Tiểu Linh trên màn hình, không một chút biểu cảm. Nhiệm vụ là tất cả. Đó là châm ngôn sống của hắn, là lý do hắn tồn tại. "Rõ, thưa ông chủ," hắn đáp, giọng nói vẫn đều đều, vô cảm như trước. Hắn đã hiểu. Kế hoạch này sẽ khác, tàn bạo hơn, và chắc chắn sẽ chạm đến giới hạn của Thanh Long. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn sẽ là công cụ hoàn hảo để Hắc Ưng thực hiện mục đích tàn độc của mình, một mũi dao đâm thẳng vào trái tim của Thanh Long. Tiếng gió bên ngoài khẽ rít, như một lời cảnh báo cho những gì sắp xảy ra.
***
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn bắt đầu phai nhạt, nhường chỗ cho màn đêm sắp buông, Ga Tàu Điện Ngầm Trung Tâm vẫn hối hả, đông đúc như thường lệ. Tiếng còi tàu rít lên chói tai, tiếng loa thông báo liên tục vang vọng, hòa cùng dòng người tấp nập đổ về từ khắp các hướng. Mùi bụi, kim loại, và đôi khi là mùi đồ ăn nhanh từ các quầy hàng xung quanh, tạo nên một thứ hỗn tạp đặc trưng của chốn đô thị.
Giữa dòng người vội vã ấy, một bóng dáng nhỏ nhắn, trong sáng lướt đi, gần như lạc lõng. Đó là Tiểu Linh, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên tung bay trong gió nhẹ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ vui tươi. Cô vừa kết thúc buổi học vẽ tại trường nghệ thuật, trong lòng tràn ngập cảm xúc phấn khởi. Bức tranh cô vừa hoàn thành hôm nay nhận được lời khen từ giáo sư, và cô háo hức muốn khoe với Thanh Long. Cô thầm nghĩ, "Ước gì hôm nay anh Long về sớm, mình sẽ kể cho anh ấy nghe về bức tranh này. Chắc chắn anh ấy sẽ rất vui." Nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, như một đóa hoa bừng nở giữa lòng thành phố ồn ào, chen chúc.
Tiểu Linh băng qua ga tàu điện ngầm, rồi rẽ vào một con hẻm tắt quen thuộc. Con hẻm này là lối đi tắt về căn hộ của cô, giúp tiết kiệm được vài phút đi bộ. Dù biết con hẻm có chút u ám và ẩm thấp, nhưng cô đã đi qua đây không biết bao nhiêu lần, và chưa từng gặp chuyện gì đáng ngại. Thế nhưng, hôm nay, bầu không khí lại có chút khác lạ. Trời âm u, có gió lạnh lùa qua, khiến những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đất. Mùi ẩm mốc và rác thải xộc vào mũi, khác hẳn với mùi thơm hoa cỏ quen thuộc mà Thanh Long vẫn thường đặt trong căn hộ. Một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng cô gái trẻ, nhưng cô cố xua đi, cho rằng đó chỉ là do gió lạnh.
Bỗng nhiên, một bóng đen lao ra từ góc khuất, nhanh như cắt. Tiểu Linh chưa kịp phản ứng, một bàn tay thô bạo đã bịt chặt miệng cô, khiến mọi tiếng thét đều bị bóp nghẹt lại trong cổ họng. Một mùi khăn tẩm thuốc nồng nặc xộc vào mũi cô, khiến đầu óc cô choáng váng. Cô vùng vẫy trong vô vọng, đôi mắt to tròn mở to vì sợ hãi tột độ. Cô muốn hét lên tên Thanh Long, muốn cầu cứu, nhưng cơ thể cô dần mềm nhũn, ý thức trôi tuột.
Cùng lúc đó, tại trụ sở Thiên Long, trong căn phòng máy tính hiện đại được canh gác nghiêm ngặt, Lâm Phong đang ngồi trước màn hình lớn, đôi mắt đeo kính cận dán chặt vào những dòng code và dữ liệu. Anh gầy gò, trông có vẻ thư sinh, nhưng ánh mắt lại lanh lợi và nhanh nhẹn khác thường. Bỗng nhiên, một loạt cảnh báo đỏ lòm nhấp nháy liên tục trên màn hình, báo hiệu có kẻ đột nhập vào hệ thống an ninh cá nhân của Tiểu Linh – một hệ thống mà chính anh đã thiết kế và tự hào về độ bảo mật của nó.
"Không thể nào!" Lâm Phong lẩm bẩm, đôi lông mày nhíu chặt. Anh điên cuồng gõ bàn phím, những ngón tay lướt thoăn thoắt như bay trên các phím, cố gắng truy tìm dấu vết của kẻ đột nhập. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán anh, chiếc áo hoodie đơn giản đã thấm ướt một mảng. Anh chưa bao giờ thấy một kẻ nào lại có thể xuyên thủng hệ thống của anh một cách dễ dàng đến vậy.
Dữ liệu hiện lên, cho thấy vị trí cuối cùng của Tiểu Linh. "Ga Tàu Điện Ngầm Trung Tâm... Hẻm Cụt Số 13!" Lâm Phong la lớn, giọng anh lạc đi vì hoảng loạn. Anh lập tức gọi điện cho Thanh Long, tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, xé tan sự im lặng trong căn phòng.
"Anh Long! Nguy rồi! Có kẻ đột nhập hệ thống an ninh bảo vệ Tiểu Linh! Vị trí cuối cùng... Hẻm Cụt Số 13!" Lâm Phong gào lên vào điện thoại, giọng anh khẩn trương đến tột độ. "Anh Long, mau lên! Em không giữ được lâu nữa đâu!"
Tiếng bước chân gấp gáp của Lâm Phong, tiếng gõ phím điên cuồng, và giọng nói hoảng loạn của anh hòa quyện vào không khí, báo hiệu một thảm kịch đang cận kề. Màn hình máy tính vẫn nhấp nháy những cảnh báo đỏ rực, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm mà Tiểu Linh đang phải đối mặt. Không khí trong căn phòng tràn ngập sự lo lắng và căng thẳng. Lâm Phong biết, anh đã làm tất cả những gì có thể. Giờ đây, mọi hy vọng đều đặt vào Thanh Long.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Ánh đèn đường leo lắt, yếu ớt không đủ sức xua đi vẻ u ám của Hẻm Cụt Số 13. Trời bắt đầu lất phất mưa, những hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống mái tôn cũ kỹ, tạo thành những âm thanh lách tách đều đều, như tiếng gõ cửa của tử thần. Mùi ẩm mốc và rác thải, cống rãnh xộc lên nồng nặc, hòa quyện với mùi kim loại thoang thoảng từ những con dao lạnh lẽo, tạo nên một bầu không khí ghê rợn, đáng sợ đến tột cùng.
Trong góc khuất của con hẻm, nơi tường gạch cũ kỹ phủ đầy rêu phong và lấm lem graffiti, Tiểu Linh đang bị Thợ Săn và hai tên tay sai khống chế. Cô gái trẻ yếu ớt, run rẩy trong vòng tay chúng, đôi mắt to tròn giờ đây ngập tràn sợ hãi tột độ. Một tên tay sai đang chuẩn bị tiêm một mũi thuốc mê vào cánh tay cô, khuôn mặt hắn nham hiểm hiện rõ vẻ tàn độc.
"Đến rồi sao, Thanh Long?" Thợ Săn cất giọng chế giễu, đôi mắt lạnh lùng không biểu cảm của hắn nhìn thẳng vào lối vào con hẻm. Hắn biết Thanh Long sẽ đến. Hắn đã tính toán mọi thứ. "Ngươi đến quá muộn rồi."
Nhưng ngay khi lời của Thợ Săn vừa dứt, một cơn gió lạnh buốt lướt qua, mang theo một làn hương hoa lài quen thuộc, rồi một bóng người xuất hiện, nhanh đến mức khó tin. Thanh Long! Anh lao đến Hẻm Cụt Số 13 như một cơn gió lốc, thân hình săn chắc, cân đối sượt qua bóng tối. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh giờ đây đỏ rực, bùng lên ngọn lửa cuồng nộ. Mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng giờ hơi rối, nhưng khí chất uy quyền của anh không hề suy suyển.
Khi nhìn thấy Tiểu Linh đang bị khống chế, chuẩn bị tiêm thuốc mê, ngọn lửa giận dữ trong Thanh Long bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Đây là giới hạn. Trần Đức Hùng đã chạm vào giới hạn không thể tha thứ của anh.
"Dám động vào cô ấy..." Giọng Thanh Long trầm ấm thường ngày giờ đây lạnh như băng, vang vọng khắp con hẻm ẩm thấp, mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến hai tên tay sai đang giữ Tiểu Linh phải rùng mình. "Các ngươi sẽ phải trả giá bằng máu!"
Anh không nói một lời nào nữa, không phí hoài dù chỉ một giây phút. Thanh Long lao vào như một con mãnh thú, phô diễn 'năng lực đặc biệt' và kỹ năng chiến đấu kinh hoàng của mình. Tốc độ của anh siêu phàm, nhanh đến mức những tên tay sai chỉ kịp nhìn thấy một bóng mờ lướt qua. Anh né tránh đường đao của Thợ Săn một cách dễ dàng, như thể thời gian đang chậm lại đối với anh.
Hai tên tay sai, dù đã được chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn không thể đối phó với cơn thịnh nộ của Thanh Long. Anh tung ra những đòn đánh chính xác, mạnh mẽ, không cho đối thủ có cơ hội phản kháng. Một tên bị anh nắm lấy cổ tay, xoay một vòng rồi quật mạnh xuống đất. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên, xương cốt của hắn chắc chắn đã gãy. Tên còn lại cố gắng rút súng, nhưng Thanh Long nhanh hơn. Anh tung một cú đá như trời giáng vào cánh tay hắn, khiến khẩu súng văng ra xa, rồi một cú đấm móc hàm khiến hắn ngã gục, bất tỉnh nhân sự.
Thợ Săn, với Dạ Ảnh Dao trong tay, cũng là một đối thủ đáng gờm. Hắn lao vào Thanh Long với tốc độ kinh người, lưỡi dao mỏng như lá lúa, lạnh lẽo và sắc bén, phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ. Hắn đã từng đối mặt với nhiều kẻ mạnh, và chưa bao giờ thất bại. Nhưng hôm nay, hắn cảm thấy một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ Thanh Long. Đây không phải là một người bình thường. Đây là một con quỷ đến từ địa ngục, được tạo nên từ cơn thịnh nộ và khao khát bảo vệ.
Dạ Ảnh Dao lướt qua không khí, tạo thành những đường cong chết chóc, nhắm vào những điểm yếu chí mạng của Thanh Long. Nhưng Thanh Long còn nhanh hơn. Anh lách người né tránh, những chuyển động của anh uyển chuyển như một vũ công, nhưng lại chứa đựng sức mạnh hủy diệt. Anh tung một cú đấm mang theo luồng năng lượng bí ẩn, một luồng sức mạnh mà Thợ Săn chưa từng cảm nhận được. Cú đấm không trực tiếp chạm vào hắn, nhưng luồng khí lực vô hình đã đủ để hất văng Thợ Săn. Hắn bay vào bức tường gạch cũ kỹ, tạo ra một tiếng va chạm kinh hoàng, những viên gạch vỡ vụn rơi xuống. Thợ Săn nằm bất động, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe môi.
Thanh Long không dừng lại. Anh bước đến bên Thợ Săn, ánh mắt đỏ rực như muốn đốt cháy linh hồn hắn. Anh dùng tay không bẻ gãy Dạ Ảnh Dao của Thợ Săn, tiếng kim loại gãy vụn vang lên chói tai, như tiếng xương cốt bị nghiền nát. Anh không giết hắn, nhưng ánh mắt anh đã gửi một lời nhắn rõ ràng: lần sau sẽ không có may mắn như vậy đâu. Anh quay lại, ôm lấy Tiểu Linh đang run rẩy, bất tỉnh trong vòng tay mình. Mùi ẩm mốc và rác thải dường như bị lấn át bởi mùi máu tanh và sự phẫn nộ của Thanh Long.
Đúng lúc đó, Hồng Liên và Tùng 'Sẹo' xuất hiện, như hai cái bóng từ trong màn đêm. Hồng Liên nhanh chóng kiểm tra tình trạng của Tiểu Linh, ánh mắt cô sắc lạnh, tràn đầy cảnh giác. Tùng 'Sẹo' với vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt có vết sẹo dài, lẳng lặng dọn dẹp tàn dư, kéo lê hai tên tay sai bất tỉnh vào bóng tối. Anh ta không nói gì, chỉ gật đầu với Thanh Long, ánh mắt kiên định. Họ biết rõ công việc của mình.
Thanh Long ôm chặt Tiểu Linh vào lòng, cảm nhận hơi ấm yếu ớt của cô. Ngọn lửa cuồng nộ trong anh vẫn không hề vơi bớt, mà càng cháy dữ dội hơn. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Nửa đêm, mưa vẫn trút xuống nặng hạt, như trút giận lên thành phố. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, trên cửa kính, tạo thành một bản giao hưởng ảm đạm, làm nền cho sự căng thẳng đang bao trùm Căn Hộ Bí Ẩn tại Chung Cư Thiên Phúc. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn hộ, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm.
Căn hộ mang kiến trúc chung cư kiểu cũ của thập niên 90, tường sơn màu vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian. Nhưng bên trong, nó đã được cải tạo hiện đại, tiện nghi, dù vẫn còn lưu giữ một vài chi tiết cổ xưa như bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, hòa quyện với mùi hương hoa lài thoang thoảng từ bình hoa trên bàn, và mùi sách cũ từ thư viện nhỏ. Một cảm giác ấm cúng, linh thiêng, nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Ánh sáng tự nhiên từ ban công đã bị màn đêm và mưa che khuất, khiến những góc khuất trong căn phòng càng trở nên tối tăm.
Tiểu Linh được đặt nằm trên chiếc sofa mềm mại, gương mặt cô vẫn còn trắng bệch vì sợ hãi, đôi môi run rẩy. Cô đã tỉnh lại, nhưng tinh thần vẫn còn hoảng loạn, chấn động tâm lý sâu sắc. Thanh Long ngồi bên cạnh, ôm chặt cô vào lòng, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài xoăn nhẹ của cô. Anh cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của trái tim cô, từng hơi thở gấp gáp, và ngọn lửa cuồng nộ trong anh lại càng bùng cháy dữ dội hơn. Anh biết, anh đã đến kịp, đã cứu được cô, nhưng vết sẹo tâm lý này sẽ còn đeo bám cô rất lâu. Và anh cảm thấy tội lỗi, vì đã không thể bảo vệ cô hoàn toàn khỏi sự tàn độc của thế giới này.
"Em... em sợ quá, anh Long..." Tiểu Linh nức nở, giọng cô lạc đi trong tiếng mưa rơi. Cô rúc sâu vào lòng anh, tìm kiếm sự an toàn, hơi ấm quen thuộc từ anh. Cảm giác run rẩy vẫn không ngừng hành hạ cô, khiến cô không thể ngừng run lên từng đợt. Cô không thể nào quên được khuôn mặt lạnh lùng của Thợ Săn, và mùi khăn tẩm thuốc nồng nặc.
Thanh Long ôm chặt cô hơn nữa, vùi mặt vào mái tóc cô, hít lấy mùi hương dịu nhẹ quen thuộc. Giọng anh trầm ấm, đầy trấn an, như muốn xua đi mọi nỗi sợ hãi trong lòng cô gái trẻ. "Không sao rồi, có anh đây. Không ai có thể làm hại em được nữa." Anh lặp lại lời hứa đó, không chỉ với cô, mà còn với chính bản thân mình. Anh sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào, làm tổn hại đến những người anh yêu thương. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và Tiểu Linh, cũng là một phần không thể thiếu trong thế giới đó.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa vẫn đang trút xuống như trút giận. Ánh mắt anh xa xăm, nhưng sâu thẳm trong đó là một ngọn lửa hận thù đang bùng cháy dữ dội. Trần Đức Hùng... Cái tên đó hiện lên trong tâm trí anh, mang theo cả một sự căm ghét tột đỉnh. Mùi trầm hương và hoa lài trong căn phòng dường như đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng, nặng nề mà Thanh Long đang mang theo.
"Trần Đức Hùng... mày đã chạm vào giới hạn của tao." Thanh Long thầm nhủ trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, sắc lạnh như lưỡi dao. "Mày đã dám động vào người mà tao yêu thương nhất. Tao sẽ không còn kiên nhẫn nữa. Tao sẽ xé nát đế chế của mày, từng mảnh một, và tao sẽ khiến mày phải hối hận vì đã tồn tại trên cõi đời này."
Anh khẽ siết chặt vòng tay ôm lấy Tiểu Linh, cảm nhận sự yếu ớt của cô. Anh sẽ biến nỗi sợ hãi này, sự tức giận này, thành sức mạnh. Sức mạnh để bảo vệ, và sức mạnh để hủy diệt. Cuộc chiến này không còn là vì quyền lực hay đế chế nữa, mà là vì những người anh yêu thương. Cái giá của sự kiên nhẫn đã quá đắt. Giờ đây, đã đến lúc anh phải đòi lại công bằng, phải khiến Hắc Ưng phải trả giá gấp trăm lần cho những gì hắn đã gây ra.
Tiếng mưa vẫn rơi nặng hạt, như một lời thề sắt đá, một lời hứa trả thù của Thanh Long. Anh biết, chấn động tâm lý này có thể để lại những di chứng lâu dài cho Tiểu Linh, và đó cũng là một vết sẹo trong lòng anh, nhắc nhở anh về cái giá của quyền lực và cuộc chiến. Nhưng chính những vết sẹo đó sẽ tôi luyện anh, khiến anh trở nên mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn. Cuộc phản công tổng lực đã bắt đầu.