Trận mưa đêm đã tạnh, nhưng không khí vẫn còn vương vấn hơi ẩm và chút se lạnh của buổi sớm mai, như một lời nhắc nhở về đêm hỗn loạn vừa qua. Ánh mặt trời vàng nhạt cố gắng len lỏi qua những tầng mây còn sót lại, rải rác những vệt sáng yếu ớt lên các mái nhà cũ kỹ của khu chung cư Thiên Phúc. Bên trong căn hộ bí ẩn, không khí không còn nặng nề bởi nỗi sợ hãi của Tiểu Linh, mà thay vào đó là một sự căng thẳng đến nghẹt thở, một bầu không khí của sự chuẩn bị cho chiến tranh.
Thanh Long ngồi đối diện với Lâm Phong, Hồng Liên và Anh Hoàng. Chiếc bàn trà giữa phòng, vốn là nơi đặt những tách trà nóng và đĩa bánh ngọt mỗi khi anh muốn thư giãn, giờ đây lại trở thành tâm điểm của một cuộc họp khẩn. Trên mặt bàn là một chiếc máy tính bảng lớn hiển thị sơ đồ mạng lưới, những đường kẻ màu đỏ và xanh đan xen, cùng với các biểu đồ phức tạp mà chỉ Lâm Phong mới có thể giải thích trôi chảy. Mùi cà phê đen mới pha, thơm nồng nhưng đắng ngắt, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên và hương hoa lài dịu nhẹ, tạo nên một sự đối lập kỳ lạ giữa sự bình yên của không gian và sự cuồng nộ đang âm ỉ trong lòng mỗi người.
Thanh Long vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh đáng sợ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ẩn chứa một ngọn lửa không thể che giấu. Anh khoác một chiếc áo sơ mi lụa màu đen, cổ áo mở hờ, để lộ một phần cơ bắp săn chắc nơi ngực. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, như một lời tuyên thệ ngầm cho quyền uy và sự quyết đoán. Anh tựa lưng vào ghế sofa bọc da tối màu, nhưng toàn bộ cơ thể anh toát ra một sự tập trung cao độ, như một con mãnh thú đang rình mồi.
“Hắn đã chạm vào giới hạn của chúng ta,” Thanh Long mở lời, giọng anh trầm ấm nhưng sắc lạnh, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “Hắn muốn phá vỡ sự cân bằng, không chỉ là làm hại Tiểu Linh. Hắn muốn cho chúng ta thấy hắn có thể chạm vào bất cứ ai, bất cứ lúc nào. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn chúng ta co mình lại trong lo lắng và hỗn loạn. Nhưng hắn đã tính sai.” Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở Hồng Liên, rồi đến Lâm Phong, cuối cùng là Anh Hoàng, như muốn khẳng định sự đồng lòng và quyết tâm. “Sự sợ hãi của Tiểu Linh đêm qua, nỗi đau của cô ấy, sẽ không trở thành điểm yếu của chúng ta. Nó sẽ trở thành ngọn lửa thiêu rụi Trần Đức Hùng.”
Lâm Phong, với cặp kính cận dày cộp, gương mặt gầy gò và ánh mắt lanh lợi, vội vàng đẩy gọng kính lên. Cậu ta gõ nhẹ vài phím trên máy tính bảng, và một biểu đồ phức tạp khác hiện lên trên màn hình lớn gắn tường. “Dữ liệu phân tích cho thấy, sau thất bại ban đầu trong việc gây rối các băng nhóm nhỏ ở chương trước, Trần Đức Hùng đã chuyển sang một chiến lược tàn độc hơn, đúng như Long ca dự đoán. Hắn đã chuẩn bị một đòn đánh kép, một là vào mạng lưới tài chính ngầm của chúng ta, cụ thể là các kênh chuyển tiền mật, và hai là vào một trong những nhân vật chủ chốt của tập đoàn Thiên Long. Mục tiêu tài chính ngầm dường như được thiết kế để cắt đứt nguồn lực của chúng ta, trong khi mục tiêu thứ hai là để gây hoang mang, làm lung lay niềm tin trong nội bộ.” Lâm Phong ngừng lại, nuốt khan, “Đòn đánh vào Tiểu Linh chỉ là một màn dạo đầu, một lời cảnh báo để chúng ta biết hắn có thể đi xa đến đâu.”
Thanh Long gật đầu, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Anh đã nhìn thấu những âm mưu tàn độc này từ lâu, nhưng việc hắn dám ra tay với Tiểu Linh đã khiến mọi giới hạn cuối cùng bị phá vỡ. “Hắn nghĩ rằng sự hỗn loạn sẽ làm suy yếu chúng ta. Hắn nghĩ rằng bằng cách gây tổn thương cho những người xung quanh ta, hắn có thể khiến ta mất tập trung. Hắn không hiểu rằng, ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta là bảo vệ những người của ta.” Anh siết nhẹ chiếc Thiên Long Ấn, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong huyết quản.
Hồng Liên, ngồi thẳng lưng, đôi mắt đen láy sắc lạnh nhìn thẳng vào Thanh Long. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và những đường nét cương nghị trên khuôn mặt. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ của cô đều toát lên sự sẵn sàng chiến đấu. “Tôi sẽ ra tay. Mục tiêu là gì, thưa Long ca?” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mang một sự kiên định sắt đá, như một mũi dao sắc nhọn chuẩn bị xuyên phá màn đêm. Không có chút do dự hay sợ hãi nào trong ánh mắt cô, chỉ có sự tập trung tuyệt đối và lòng trung thành không giới hạn.
Thanh Long nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng lạnh lẽo đến rợn người. “Không chỉ chặn đứng, mà còn phải cho hắn thấy chúng ta biết hắn đang làm gì. Đánh phủ đầu, Liên. Để hắn biết rằng mỗi bước đi của hắn đều nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Hắn muốn chơi trò mèo vờn chuột, vậy thì ta sẽ là con mèo, và hắn... sẽ là con chuột bị dồn vào đường cùng.” Anh dùng Thiên Long Ấn gõ nhẹ lên mặt bàn, một âm thanh thanh thoát vang lên trong không khí căng thẳng, như một hiệu lệnh cho cuộc chiến chính thức bắt đầu. “Lâm Phong, chuẩn bị toàn bộ dữ liệu về các kênh chuyển tiền ngầm của Hắc Ưng. Anh Hoàng, huy động các mối quan hệ, chuẩn bị cho một cuộc trấn áp tài chính quy mô lớn. Hồng Liên, nhiệm vụ của em là cắt đứt các đường dây liên lạc, thu thập bằng chứng, và... gửi một thông điệp rõ ràng đến Trần Đức Hùng. Một thông điệp mà hắn không thể bỏ qua.”
Anh Hoàng, với vẻ mặt chuyên nghiệp và nghiêm túc thường thấy, gật đầu. Anh mặc một bộ vest chỉnh tề, mái tóc chải gọn gàng, luôn sẵn sàng cho mọi mệnh lệnh. “Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp. Chỉ cần lệnh của ngài.” Anh nhanh chóng ghi chép lại các chỉ thị, nét chữ dứt khoát trên cuốn sổ tay. Anh hiểu rằng, đây không còn là một cuộc chiến thương trường thông thường. Đây là một cuộc thanh trừng, một cuộc báo thù.
Thanh Long đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã trở nên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi vào căn phòng, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Anh nhìn ra ngoài, nơi thành phố Thiên Hải đang bắt đầu một ngày mới đầy ồn ào và tấp nập. “Trần Đức Hùng, mày đã muốn chơi lớn, vậy thì tao sẽ cho mày thấy thế nào là chơi lớn thực sự. Mày đã động vào Tiểu Linh, mày đã động vào những người của tao. Mày sẽ phải trả giá. Cái giá của sự kiên nhẫn đã quá đắt. Giờ là lúc tao thu hồi lại.” Anh xoay người, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét qua từng người trong phòng. “Hãy chuẩn bị. Cuộc chiến này sẽ không khoan nhượng.”
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo một làn sương mù nhẹ và cái se lạnh đặc trưng của những con phố cổ, Khu Phố Cổ Huyền Bí, hay còn gọi là ‘Dạ Thị Linh’, trở nên sống động một cách ma mị. Các dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian, ẩn mình trong làn sương mờ ảo, tạo nên một bức tranh huyền hoặc. Những chiếc lồng đèn đỏ được treo cao, phát ra thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo, hắt bóng xuống những lối đi lát đá cuội, chật hẹp và quanh co. Tiếng rao hàng du dương của những người bán hàng rong, tiếng cười nói xì xào của khách bộ hành, và cả tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng từ một quán trà nào đó, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống về đêm. Mùi hương trầm, mùi thảo mộc từ các tiệm thuốc bắc, mùi đồ ăn vặt đặc trưng như bánh rán, chè trôi nước, và đôi khi là một mùi hương hoa nhài thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, kích thích mọi giác quan. Dạ Thị Linh không chỉ là một khu chợ đêm, nó là một thế giới khác, nơi ranh giới giữa thực và hư, giữa trần tục và siêu phàm trở nên mờ nhạt.
Trong cái không khí vừa nhộn nhịp, vừa bí ẩn ấy, một bóng hình nhỏ nhắn, linh hoạt như một con mèo hoang, thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám đông. Đó là Hồng Liên. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, hòa mình hoàn hảo vào bóng tối và những góc khuất. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn lòa xòa trước trán, càng tăng thêm vẻ bí ẩn cho gương mặt cô. Đôi mắt cô, đen láy và sắc lạnh, không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm mục tiêu.
Hồng Liên đã nhận được thông tin từ Thanh Long: một cuộc giao dịch ngầm quan trọng của Hắc Ưng sẽ diễn ra tại đây, dưới vỏ bọc một cửa hàng đồ cổ đã bỏ hoang. Đây là nơi Hắc Ưng dùng để chuyển tiền mặt, trao đổi tài liệu mã hóa và đưa ra các chỉ thị cho những băng nhóm tay sai trong thế giới ngầm. Mục tiêu của cô không chỉ là ngăn chặn giao dịch, mà còn là thu giữ bằng chứng và gửi một thông điệp mạnh mẽ.
Cô di chuyển nhẹ nhàng, lướt qua những gian hàng bày bán đủ loại đồ cổ, từ những món đồ gốm sứ tinh xảo đến những thanh kiếm cũ kỹ. Tiếng leng keng của trang sức bạc từ một cửa hàng đối diện không làm cô phân tâm. Mùi hương của những loại thảo mộc quý hiếm từ một tiệm thuốc bắc không làm cô dừng lại. Tâm trí cô chỉ tập trung vào một điểm: nhà kho cũ kỹ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, cách xa sự ồn ào của khu chợ chính.
Khi đến gần mục tiêu, không khí trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió lùa qua mái ngói và tiếng lá cây xào xạc. Nhà kho cũ kỹ, với những bức tường gạch loang lổ và cánh cửa gỗ đã mục nát, ẩn mình sau một biển hiệu đồ cổ đã phai màu. Ánh sáng yếu ớt từ một chiếc đèn lồng treo trên cao hắt xuống, tạo ra những cái bóng đổ dài, uốn lượn.
Từ phía trong nhà kho, Hồng Liên nghe thấy những âm thanh rì rầm của cuộc trò chuyện và tiếng gõ phím lạch cạch. Cô nhẹ nhàng áp tai vào khe cửa, đôi mắt sắc như dao quét qua khe hở nhỏ. Bên trong, một nhóm khoảng năm tên tay sai của Hắc Ưng đang tập trung quanh một chiếc bàn lớn. Một tên đang thao tác trên một chiếc máy tính xách tay cũ kỹ, trong khi những tên khác đang kiểm đếm những cọc tiền mặt và trao đổi một chiếc thiết bị lưu trữ dữ liệu nhỏ gọn. Đó chính là Hắc Ưng Mật Mã, một thiết bị mã hóa được thiết kế riêng cho các giao dịch bí mật của Trần Đức Hùng.
“Đã xác định mục tiêu. Một nhóm nhỏ, đang trao đổi tài liệu mã hóa,” Hồng Liên thì thầm vào bộ đàm siêu nhỏ gắn trên tai. Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như hòa lẫn vào tiếng gió.
Từ đầu dây bên kia, giọng Thanh Long vang lên trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng rất khẽ khàng, như thể anh đang ở ngay bên cạnh cô. “Nhanh gọn, dứt khoát. Không để lại dấu vết. Lấy thứ đó về.” Lời nói của anh là mệnh lệnh tuyệt đối, không một chút nghi ngờ hay do dự.
Hồng Liên gật đầu, dù biết Thanh Long không thể nhìn thấy. Cô rút Dạ Ảnh Dao ra khỏi bao da giấu dưới ống tay áo. Lưỡi dao bằng hợp kim đặc biệt, sắc bén và lạnh lẽo, lấp lánh một ánh sáng bạc mờ trong bóng tối. Nó không phản chiếu ánh sáng, như thể nó được sinh ra từ chính bóng đêm.
Không một tiếng động, Hồng Liên đẩy nhẹ cánh cửa nhà kho, nó kêu kẽo kẹt một tiếng yếu ớt. Ngay lập tức, cô lách mình vào trong, nhanh như cắt. Nhóm tay sai bên trong, vẫn đang mải mê với công việc, không hề hay biết về sự hiện diện của cô.
Mùi ẩm mốc và bụi bặm trong nhà kho không làm cô bận tâm. Cô hành động theo bản năng, theo những gì đã được huấn luyện đến mức hoàn hảo. Tên gần cô nhất, một gã to con đang đứng gác, thậm chí còn chưa kịp quay đầu lại khi Hồng Liên đã ở phía sau hắn. Một động tác dứt khoát, Dạ Ảnh Dao lướt qua cổ hắn như một làn gió lạnh, không một tiếng động. Hắn ngã xuống, như một khúc gỗ mục rỗng ruột.
Bốn tên còn lại vẫn không hề hay biết. Tên đang gõ phím vẫn mải miết với màn hình, tiếng gõ lạch cạch đều đặn. Hồng Liên không do dự. Cô phóng nhanh như một mũi tên xé gió. Chiếc Dạ Ảnh Dao trong tay cô như có linh hồn, lướt qua từng tên một. Cô vô hiệu hóa chúng một cách chuyên nghiệp, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Không có tiếng la hét, không có tiếng giằng co. Chỉ có những cái ngã vật vã, im lặng.
Chỉ trong vài giây, tất cả năm tên tay sai đã nằm gục trên sàn nhà, bất tỉnh hoặc đã vĩnh viễn chìm vào bóng tối. Hồng Liên không lãng phí thời gian. Cô cúi xuống, lục soát tên đang thao tác máy tính. Nhanh chóng tìm thấy chiếc Hắc Ưng Mật Mã, một thiết bị lưu trữ dữ liệu nhỏ gọn, hình chữ nhật, màu đen tuyền, nằm trong túi áo khoác của hắn.
Cô cầm thiết bị lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Đây chính là chìa khóa để Thanh Long nhìn thấu những âm mưu tài chính của Hắc Ưng. Cô kiểm tra kỹ xung quanh, đảm bảo không có camera giám sát hay bất kỳ dấu vết nào còn sót lại. Hơi thở cô vẫn đều đặn, không chút hổn hển. Cô là một sát thủ hoàn hảo, một bóng ma trong đêm.
Trước khi rời đi, Hồng Liên để lại một dấu hiệu nhỏ trên cánh cửa nhà kho đã mục nát, một biểu tượng nhỏ được khắc bằng Dạ Ảnh Dao của cô: một con rồng đang vươn mình, ẩn hiện trong một vòng tròn xoắn ốc. Đó là lời cảnh báo, một lời tuyên chiến. Sau đó, cô biến mất vào màn đêm mờ ảo của Dạ Thị Linh, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể cô chưa từng xuất hiện. Tiếng gió vẫn lùa qua mái ngói, tiếng lồng đèn vẫn lung linh, và Khu Phố Cổ vẫn tiếp tục nhịp sống bí ẩn của nó, không hề hay biết về cuộc thanh trừng vừa diễn ra trong một góc khuất.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời chói chang xuyên qua những tấm kính lớn, rọi thẳng vào văn phòng làm việc sang trọng của Trần Đức Hùng tại Tập Đoàn Thiên Khải. Căn phòng được thiết kế theo phong cách hiện đại tối giản, với tông màu xám chủ đạo, những bộ sofa da cao cấp, và một bức tường kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố Thiên Hải sầm uất. Không khí trong phòng thường ngày luôn toát ra vẻ uy quyền và lạnh lùng, nhưng sáng nay, nó lại đặc quánh sự giận dữ và căng thẳng.
Trần Đức Hùng, với vẻ mặt tối sầm như thể một cơn bão đang hội tụ, đang đứng bên cửa sổ, hai tay đút túi quần tây may đo. Vóc dáng cao lớn, phong thái uy quyền của hắn vẫn không đổi, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng của hắn giờ đây lại hằn lên những tia máu đỏ. Hắn đã nhận được báo cáo về việc kế hoạch của hắn bị phá sản một cách không tưởng. Mạng lưới chuyển tiền ngầm bị cắt đứt, thiết bị Hắc Ưng Mật Mã chứa toàn bộ kế hoạch tấn công tài chính bị đánh cắp, và các tay sai của hắn ở Dạ Thị Linh đều biến mất không một dấu vết, chỉ để lại một biểu tượng rồng lạ lùng trên cánh cửa.
“Vô lý! Làm sao hắn có thể biết được? Kẻ nào đã làm rò rỉ thông tin?” Trần Đức Hùng gầm lên, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy uy lực, khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. Hắn không thể tin được mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy, và hoàn hảo đến vậy. Mọi kế hoạch của hắn đều được bảo mật tuyệt đối, chỉ có vài người thân cận nhất biết được. Hắn quay phắt lại, ánh mắt tóe lửa nhìn về phía cô thư ký đang đứng run rẩy trước bàn làm việc.
Cô thư ký, một cô gái trẻ trung, xinh đẹp nhưng đang tái mét mặt mày, vội vã cúi đầu. Cô mặc một bộ váy công sở thanh lịch, nhưng toàn thân cô đang run lên bần bật dưới áp lực từ ánh mắt của Hắc Ưng. “Thưa... thưa ngài, mọi thứ diễn ra rất bí mật. Không có dấu hiệu rò rỉ từ nội bộ… Chúng tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng. Không có bất kỳ kẻ phản bội nào.” Giọng cô run rẩy, gần như lạc đi trong sợ hãi. Cô chưa bao giờ thấy Trần Đức Hùng giận dữ đến mức này, ngay cả khi hắn gặp những thất bại lớn trên thương trường.
Trần Đức Hùng không nói gì, chỉ liếc nhìn cô thư ký một cách khinh miệt, như thể cô chỉ là một món đồ vô dụng. Hắn bước đến bàn làm việc, một chiếc bàn gỗ mun đen bóng được đánh vecni kỹ lưỡng. Trên bàn, một chiếc ly thủy tinh pha lê đựng rượu whisky còn dang dở. Bằng một cử chỉ đầy giận dữ và bất lực, hắn vung tay lên, đập mạnh chiếc ly xuống mặt bàn. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành, những mảnh vỡ sắc nhọn văng tung tóe trên nền đá cẩm thạch trắng muốt, tạo ra một âm thanh chói tai, xé toạc sự im lặng chết chóc trong căn phòng. Mùi rượu mạnh nồng nặc lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi nước hoa đắt tiền của Trần Đức Hùng.
Sự tức giận của hắn không phải vì mất mát tài chính hay thông tin. Hắn là Trần Đức Hùng, đế chế của hắn đủ vững chắc để chịu đựng những đòn đánh như thế này. Sự tức giận của hắn bùng lên là vì sự khinh bỉ. Khinh bỉ khi Thanh Long có thể nhìn thấu và hóa giải đòn hiểm của hắn nhanh đến vậy, dễ dàng đến vậy. Hắn đã quá khinh suất, đã đánh giá thấp đối thủ. Hắn đã nghĩ rằng Thanh Long chỉ là một gã may mắn, một kẻ có chút mánh khóe. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, Thanh Long không phải là đối thủ dễ chơi. Hắn là một con rồng thực sự, một kẻ có trí tuệ sắc bén, tầm nhìn xa trông rộng, và những con người trung thành, hiệu quả đến kinh ngạc.
Trần Đức Hùng đứng dậy, bước đến cửa sổ một lần nữa. Ánh mắt hắn nhìn xuống thành phố Thiên Hải, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, nơi đế chế của hắn đang ngự trị. Nhưng trong ánh mắt hắn, giờ đây không còn sự tự mãn, mà là một ngọn lửa tàn độc đang bùng cháy dữ dội. “Thanh Long,” hắn lẩm bẩm, tên của đối thủ bật ra từ đôi môi mỏng của hắn như một lời nguyền rủa, “Mày nghĩ mày có thể làm được gì? Mày nghĩ mày có thể bảo vệ được tất cả những thứ mày yêu quý sao? Mày đã chọc giận một con ác thú, và mày sẽ phải trả giá.”
Hắn rút điện thoại ra khỏi túi áo vest, lướt qua danh bạ một cách nhanh chóng. Ngón tay hắn dừng lại trên một cái tên đặc biệt. Hắn gọi một cuộc điện thoại bí mật, giọng nói hắn trở nên lạnh lùng và dứt khoát, không còn chút dấu vết của sự giận dữ vừa rồi. “Chuẩn bị kế hoạch B. Lần này, không còn là những trò mèo vờn chuột nữa. Ta muốn một đòn đánh phủ đầu, một đòn đánh khiến hắn phải quỳ gối. Hãy nhắm vào những điểm yếu lớn nhất của hắn. Không từ thủ đoạn nào. Ta muốn hắn phải chứng kiến tất cả những gì hắn yêu quý bị hủy hoại.” Hắn cúp máy, vẻ mặt hắn trở lại lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đã chấp nhận cuộc chiến này, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi Thanh Long hoàn toàn bị nghiền nát.
Ánh mắt Hắc Ưng lóe lên sự tàn độc. Hắn biết rằng, với một kẻ như Thanh Long, việc tấn công trực diện vào đế chế tài chính có thể sẽ không đủ. Hắn cần một cái gì đó sâu hơn, đau đớn hơn, một cái gì đó khiến Thanh Long phải từ bỏ mọi thứ. Và hắn đã có một ý tưởng. Một ý tưởng tàn bạo, nhưng hiệu quả. Hắn sẽ khiến Thanh Long phải hối hận vì đã dám đối đầu với hắn, Trần Đức Hùng. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
***
Tối cùng ngày, tại Căn Hộ Bí Ẩn ở Chung Cư Thiên Phúc, không khí đã trở nên dịu hơn so với buổi sáng. Màn đêm bao phủ thành phố, nhưng trên bầu trời, vầng trăng rằm sáng vằng vặc, chiếu rọi ánh bạc xuống những con phố, xua tan đi phần nào sự u ám. Một làn gió nhẹ thổi qua ban công, mang theo mùi hương hoa lài từ những chậu cây cảnh đặt ngoài hiên, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu và mùi sách cũ từ thư viện nhỏ. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vẫn vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn hộ, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm.
Thanh Long đứng bên cửa sổ, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía Tập Đoàn Thiên Khải, nơi tòa nhà cao tầng của Trần Đức Hùng sừng sững nổi bật giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố. Anh đã nhận được báo cáo từ Hồng Liên và Lâm Phong về việc hóa giải đòn hiểm của Hắc Ưng. Mạng lưới tài chính ngầm của Trần Đức Hùng đã bị cắt đứt một cách ngoạn mục, thiết bị Hắc Ưng Mật Mã đã được thu giữ, và các kênh liên lạc của hắn với các băng nhóm tay sai đã bị vô hiệu hóa. Về mặt chiến thuật, đây là một chiến thắng vang dội.
Tuy nhiên, thay vì cảm thấy chiến thắng hay thỏa mãn, Thanh Long lại cảm nhận được một sự lo lắng sâu sắc hơn, một nỗi bất an đang dâng trào trong lòng. Anh biết rằng, Trần Đức Hùng không phải là kẻ dễ dàng chấp nhận thất bại. Việc hắn dám tấn công Tiểu Linh đã chứng tỏ hắn không từ thủ đoạn nào, và giờ đây, khi bị chọc giận, hắn sẽ trở nên tàn độc hơn gấp bội. Mùi cà phê đã nguội trên bàn, để lại một dư vị đắng chát trong không khí, như chính cảm giác trong lòng anh lúc này.
“Hắn đã thức tỉnh. Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ chìm trong biển lửa,” Thanh Long thầm nhủ trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, sắc lạnh và kiên định. “Ta đã cho hắn cơ hội, ta đã kiên nhẫn. Nhưng hắn đã chọn con đường tàn khốc nhất. Hắn đã dám động vào những người ta yêu thương. Cái giá phải trả sẽ là tất cả.” Anh biết rằng, cuộc chiến này sẽ không còn là những đòn hiểm nhỏ nhặt, những cuộc đấu trí trên thương trường hay những trận càn quét thế giới ngầm đơn thuần. Nó sẽ là một cuộc phản công toàn diện, không khoan nhượng từ Trần Đức Hùng, và Thanh Long không nghi ngờ gì về việc sẽ có những mất mát không thể tránh khỏi.
Anh đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào chiếc Thiên Long Ấn đang đeo trên đó. Cảm giác ấm áp từ chiếc nhẫn lan tỏa vào lòng bàn tay anh, như một nguồn sức mạnh vô hình đang truyền vào cơ thể. Ánh mắt anh kiên định, lạnh lùng, như một vị đế vương đang chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử lớn nhất, một trận chiến sẽ định đoạt số phận của cả một đế chế, và của những người anh yêu thương. Anh đã lường trước được điều này. Cái giá của sự kiên nhẫn đã quá đắt, và giờ là lúc anh phải đối diện với hậu quả của nó.
Thanh Long thở dài một hơi thật khẽ, rồi rút điện thoại ra. Anh lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên của Mỹ Ngọc. Anh biết cô đang ở nhà, có lẽ đang làm việc hoặc chăm sóc cho cô con gái nhỏ. Anh cần phải cảnh báo cô, cảnh báo tất cả những người thân cận. Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng khi anh nhấn nút gọi.
“Mỹ Ngọc à,” anh nói, giọng anh trầm ấm nhưng mang theo một sự căng thẳng rõ rệt, “Mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều. Hắc Ưng đã bị chọc giận, và hắn sẽ không từ thủ đoạn nào. Anh biết em luôn mạnh mẽ, nhưng hãy chuẩn bị tâm lý cho những điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Và quan trọng nhất, hãy bảo vệ những người xung quanh em thật cẩn thận. Đặc biệt là Tiểu My. Đừng để bất kỳ ai có cơ hội chạm vào con bé.” Anh biết Mỹ Ngọc là một người phụ nữ thông minh và kiên cường, cô sẽ hiểu được ẩn ý trong lời nói của anh.
Anh dừng lại, lắng nghe giọng Mỹ Ngọc ở đầu dây bên kia, giọng cô có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Anh cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa họ, không chỉ là tình yêu, mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối. “Anh hiểu rồi. Em cứ yên tâm. Anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ mọi người. Anh sẽ không để bất kỳ ai làm hại đến họ.” Lời hứa của anh không chỉ là với Mỹ Ngọc, mà còn với chính bản thân anh, với những người anh đã thề sẽ bảo vệ. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào cướp đi những gì thuộc về anh.
Kết thúc cuộc gọi, Thanh Long lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt anh tối lại. Hắn đã đánh thức con rồng trong ta. Và khi con rồng thức tỉnh, biển lửa sẽ nhấn chìm tất cả. Anh biết rằng, để bảo vệ những người anh yêu thương, để giữ vững đế chế của mình, anh sẽ phải đi trên con đường tàn khốc nhất, một con đường mà anh chưa bao giờ muốn bước đi. Anh sẽ phải trở nên tàn nhẫn hơn, lạnh lùng hơn, và không khoan nhượng với bất kỳ kẻ thù nào.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những tấm rèm cửa khẽ bay lên. Dưới ánh trăng bạc, Thanh Long đứng đó, như một bức tượng sống, kiên định và đầy quyền lực. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho mọi cuộc tấn công của Hắc Ưng, sẵn sàng cho những mất mát, và sẵn sàng cho một cuộc chiến cuối cùng, nơi chỉ có kẻ mạnh nhất mới có thể tồn tại. Cuộc phản công tổng lực đã chính thức bắt đầu, và Thiên Hải sẽ sớm chứng kiến một cơn bão chưa từng có. Những lời cảnh báo của anh với Mỹ Ngọc không phải là vô căn cứ. Bởi vì, anh biết, Trần Đức Hùng sẽ không dừng lại ở những đòn hiểm thông thường. Hắn sẽ giáng xuống một đòn chí mạng, một đòn mà có thể gây ra những tổn thất lớn lao cho phe của Thanh Long, đúng như những gì anh đã lường trước.