Thiên địa mỹ nhân
Chương 160

Phản Kích Tàn Khốc: Thiên Long Thấm Đòn

4032 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự phản công dữ dội, tàn khốc của Trần Đức Hùng (Hắc Ưng) trên cả ba mặt trận (kinh doanh, thế giới ngầm, pháp lý), chứng tỏ sự nguy hiểm và mưu mô của hắn.,Cho thấy những tổn thất nặng nề về tài sản, nhân sự và uy tín mà Tập đoàn Thiên Long phải gánh chịu, đẩy Thanh Long và đồng minh vào tình thế hiểm nguy và áp lực cực lớn.,Thúc đẩy xung đột lên cao trào trong giai đoạn 'rising_action' của Arc 5, nhấn mạnh bối cảnh '3 năm trước' khi Thanh Long vẫn còn đang xây dựng đế chế và đối mặt với những thử thách khắc nghiệt.,Khơi gợi sự phẫn nộ và quyết tâm trả đũa của Thanh Long, tạo động lực mạnh mẽ cho anh sử dụng năng lực đặc biệt và chiến lược táo bạo hơn trong các chương tiếp theo (đặc biệt là Ch.165).,Làm nổi bật sự kiên cường nhưng cũng có giới hạn của các mỹ nhân và đồng minh khi phải đối mặt với một kẻ thù không từ thủ đoạn.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Hồng Liên, Kim Anh, Lâm Phong, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Đại úy Minh, Phóng viên Thảo
Mood: Tense, grim, urgent, dramatic, determined, vengeful.
Kết chương: [object Object]

Mưa phùn vẫn không ngừng rơi, nặng hạt hơn một chút so với lúc nãy, và cái lạnh se sắt của đêm cuối đông dường như đang len lỏi vào tận xương tủy. Thanh Long đứng lặng bên khung cửa sổ lớn của căn hộ bí ẩn, ánh mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Thành phố Thiên Hải vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong mắt anh, nó giống như một chiến trường đang chìm trong khói lửa vô hình. Lời cảnh báo của anh với Mỹ Ngọc, chỉ vài tiếng đồng hồ trước, đã không còn là dự cảm mơ hồ nữa. Nó đã trở thành hiện thực, một hiện thực tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào anh từng hình dung.

"Hắn đã đánh thức con rồng trong ta. Và khi con rồng thức tỉnh, biển lửa sẽ nhấn chìm tất cả." Những lời tự nhủ đó vẫn còn văng vẳng trong tâm trí anh, giờ đây không còn là sự tự tin hay kiêu hãnh, mà là một lời thề nghiệt ngã. Thanh Long siết chặt bàn tay, cảm nhận Thiên Long Ấn lạnh buốt dưới ngón tay, nhưng rồi một dòng năng lượng ấm áp lạ thường lại truyền vào, như một lời hứa hẹn về sức mạnh tiềm ẩn. Anh biết, Trần Đức Hùng sẽ không dừng lại ở những đòn hiểm thông thường. Hắn sẽ giáng xuống một đòn chí mạng, một đòn mà có thể gây ra những tổn thất lớn lao cho phe của Thanh Long, đúng như những gì anh đã lường trước. Nhưng anh không ngờ, "đòn chí mạng" ấy lại đến nhanh đến vậy, và tàn khốc đến mức này.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt còn đang vật lộn xuyên qua màn mây xám xịt của Thiên Hải, Tập đoàn Thiên Khải đã chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng có. Không khí trong tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, vốn luôn được kiểm soát chặt chẽ để giữ sự chuyên nghiệp và sang trọng, giờ đây đặc quánh vẻ căng thẳng và hoảng loạn. Tiếng máy chủ vận hành ầm ì hơn thường lệ, tiếng gõ phím dồn dập như mưa rào, tiếng điện thoại reo không ngừng nghỉ ở khắp các phòng ban, tạo thành một bản giao hưởng chói tai của sự khủng hoảng. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt trộn lẫn với mùi cà phê nồng đặc, mùi mực in và cả mùi kim loại tanh nồng từ những thiết bị điện tử đang quá tải.

Mỹ Ngọc, vẻ mặt trắng bệch, mái tóc đen dài mượt mà thường ngày nay đã có vài sợi rối bời, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây hằn lên những quầng thâm mệt mỏi và sự bất lực. Cô đứng giữa phòng điều khiển trung tâm, nơi hàng chục màn hình máy tính nhấp nháy dữ liệu, những biểu đồ tài chính lao dốc không phanh, và vô số cửa sổ báo lỗi hệ thống hiện lên liên tục. Chiếc váy công sở hàng hiệu cao cấp cô đang mặc dường như cũng không thể che giấu được sự run rẩy nhẹ trong cơ thể.

"Thanh Long, tình hình rất tệ!" Giọng Mỹ Ngọc khản đặc, cố gắng trấn tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự hoảng loạn. Cô đưa tay chỉ vào một màn hình lớn đang hiển thị con số thiệt hại nhảy vọt từng giây. "Chúng ta đang mất hàng trăm tỷ chỉ trong vài giờ. Các hệ thống bị tấn công đồng loạt, dữ liệu bị rò rỉ trên diện rộng, các giao dịch quan trọng bị đình trệ. Cả thị trường chứng khoán cũng bị thao túng, giá cổ phiếu của Thiên Long đang tụt dốc không phanh!"

Bên cạnh cô, Lâm Phong, với chiếc áo hoodie quen thuộc và cặp kính cận trễ xuống sống mũi, đang mồ hôi nhễ nhại trước hàng loạt màn hình khác. Ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím, đôi mắt lanh lợi và nhanh nhẹn của một thiên tài công nghệ giờ đây đỏ hoe vì thức trắng đêm. "Em đang cố gắng chặn đứng, nhưng chúng quá đông và được tổ chức chuyên nghiệp. Đây không phải là một băng nhóm hacker thông thường. Chúng có vẻ như là một đội quân mạng được huấn luyện bài bản, có cả những kỹ thuật tấn công độc quyền... Em đã phát hiện dấu vết của 'Hắc Ưng Cyber', một tổ chức hacker khét tiếng mà trước đây em chỉ nghe đồn tồn tại trong truyền thuyết." Lâm Phong lắp bắp, giọng anh run rẩy vì kiệt sức và sự thất vọng. "Chúng đã tạo ra một ma trận bảo mật ảo, gần như không thể xuyên thủng. Chúng đang đánh sập từng máy chủ một, và thậm chí còn cấy mã độc vào hệ thống quản lý nhân sự, khiến thông tin của nhân viên bị lộ!"

Thanh Long bước vào phòng, khí chất trầm ổn của anh như một bức tường thành vững chãi giữa cơn bão. Dù nội tâm đang dậy sóng, anh vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh đến đáng sợ. Chiếc vest may đo tinh tế ôm lấy thân hình săn chắc của anh, làn da ngăm khỏe khoắn và mái tóc đen dày gọn gàng hoàn toàn tương phản với vẻ tiều tụy của những người xung quanh. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh quét một lượt qua những khuôn mặt căng thẳng, từ Mỹ Ngọc, Lâm Phong cho đến Anh Hoàng – người trợ lý vẫn đang cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp dù gương mặt điển trai đã hiện rõ vẻ lo lắng.

Anh không cần hỏi "kẻ nào đứng sau" vì anh đã biết rõ, nhưng anh vẫn cất giọng trầm ấm, đầy uy lực: "Kẻ nào đứng sau?" Câu hỏi không phải để tìm câu trả lời, mà là để xác nhận sự đồng lòng, để cho mọi người biết rằng anh đã nắm rõ tình hình.

Mỹ Ngọc nghiến răng, nói từng chữ một, như thể mỗi chữ đều phải vượt qua một ngọn núi lửa đang phun trào trong lòng cô: "Trần Đức Hùng."

Thanh Long gật đầu chậm rãi. Ngọn lửa giận dữ trong anh bùng lên mãnh liệt, nhưng anh không để lộ bất kỳ một tia cảm xúc nào ra ngoài. Anh chỉ đưa tay ra, ra hiệu cho Anh Hoàng. "Triệu tập toàn bộ ban giám đốc, các trưởng phòng IT và tài chính. Yêu cầu họ cung cấp báo cáo chi tiết về thiệt hại và các biện pháp đối phó đã thực hiện. Lâm Phong, em có thể chặn được bao nhiêu lỗ hổng thì cứ chặn. Dù là một giây, một phút cũng là quý giá. Mỹ Ngọc, liên lạc với các đối tác chiến lược, trấn an họ và chuẩn bị các phương án dự phòng. Chúng ta sẽ không để Trần Đức Hùng dễ dàng đạp đổ đế chế này."

Giọng anh trầm, nhưng mỗi từ đều dứt khoát và mang theo một sức nặng khiến những người xung quanh cảm thấy được truyền thêm sức mạnh. Anh không hét lên, không đấm bàn, nhưng sự bình tĩnh đến lạnh lùng của anh lại càng đáng sợ hơn. Thanh Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắc Ưng đã thực sự ra tay. Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi Thiên Long sụp đổ hoàn toàn. Anh cảm nhận rõ gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng lên vai, sự nguy hiểm đang rình rập không chỉ đế chế mà còn cả những người thân yêu. Anh siết chặt tay, một tia sáng xanh lam lóe lên trong đáy mắt, chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, như một lời cảnh báo cho kẻ thù.

***

Trong khi trụ sở Thiên Khải đang chìm trong bão tố kỹ thuật và kinh tế, ở một góc khuất khác của thành phố, tại quán Bar 'Mị Ảnh', cơn bão lại mang một hình thái khác – bạo lực và máu lửa. Quán bar này, với cánh cửa gỗ cũ kỹ không biển hiệu, luôn ẩn mình giữa lòng Thiên Hải ồn ào. Bên trong, không gian rộng rãi được trang trí theo phong cách Gothic pha lẫn Á Đông, với ánh đèn mờ ảo, những tấm nhung đỏ thẫm và các bức tượng kỳ lạ, tạo nên một bầu không khí u ám, quyến rũ nhưng cũng đầy nguy hiểm. Nhạc jazz du dương thường ngày giờ đã tắt ngúm, thay vào đó là tiếng người nói chuyện xì xào căng thẳng, tiếng ly chén va chạm lộn xộn, và đôi khi là tiếng rên rỉ yếu ớt từ những vết thương. Mùi rượu mạnh, thuốc lá và nước hoa đắt tiền hòa quyện với một mùi hương thảo mộc đặc trưng của quán, nhưng hôm nay, còn có thêm một mùi tanh nồng của máu và khói súng.

Hồng Liên, vẻ đẹp ma mị và bí ẩn của cô càng trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết dưới ánh đèn lờ mờ. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ gương mặt trắng xanh và đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, luôn cảnh giác. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Xung quanh cô là Tùng 'Sẹo' và hàng chục đàn em khác, tất cả đều mang vẻ mặt bầm dập, căm phẫn.

"Chị Hồng Liên, khu chợ đêm bị đánh úp!" Một đàn em với băng bó trên đầu, miệng vẫn còn rỉ máu, khập khiễng bước tới báo cáo. "Thằng Lãm bị bắt, mấy chục anh em bị thương nặng! Bọn chúng còn đốt trụi mấy sòng bạc và nhà kho của mình ở khu D."

Tùng 'Sẹo', gương mặt đầy vẻ giận dữ, bàn tay thô ráp đấm mạnh xuống bàn gỗ, tạo ra một tiếng động trầm đục. "Bọn chó chết Hắc Ưng! Chúng dám chơi lớn đến vậy sao? Chúng không chỉ đánh vào khu chợ đêm, mà còn cả bến cảng và mấy điểm giao dịch ma túy của chúng ta. Rõ ràng là chúng muốn cắt đứt nguồn cung và nguồn tiền của Thiên Long!"

Hồng Liên không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt quét qua từng vết thương của đàn em, từng ngọn lửa cháy rụi trong tâm trí. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi thấm tháp, nhưng sự phẫn nộ lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Kẻ thù của Thanh Long không chỉ tàn độc mà còn rất hiểu rõ điểm yếu của Thiên Long. Chúng muốn đánh vào cả kinh tế ngầm, cắt đứt cánh tay phải của anh.

"Chúng còn cả gan tấn công vào những điểm mà chúng ta đã cất giấu 'hàng' đặc biệt, thưa chị!" Một đàn em khác lo lắng nói thêm, ám chỉ đến những vật phẩm hoặc thông tin nhạy cảm.

Đôi môi mỏng của Hồng Liên mím chặt. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chuôi Dạ Ảnh Dao đang giắt bên hông. Cảm giác lạnh buốt của kim loại truyền qua đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở về bản chất của cô. Giọng cô vang lên, nhỏ nhẹ nhưng lạnh như băng, khiến cả căn phòng phải im phăng phắc: "Không được lùi một bước. Kẻ nào dám động vào Thiên Long, ta sẽ cho chúng biết thế nào là địa ngục."

Cô đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt đàn em. "Tùng 'Sẹo', mày tập hợp những anh em còn lại, những người có thể chiến đấu. Chúng ta sẽ phản công. Không phải là phòng thủ, mà là phản công. Đánh thẳng vào hang ổ của chúng. Cho chúng nếm mùi mất mát gấp đôi những gì chúng đã gây ra."

Tùng 'Sẹo' gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt anh ta từ giận dữ chuyển sang kiên định. "Vâng, chị Hồng Liên! Em sẽ làm chúng trả giá!" Anh ta lập tức quay sang điều động lực lượng, tiếng bước chân dồn dập của đàn em vang vọng khắp quán bar.

Hồng Liên ngước nhìn lên trần nhà, nơi những ánh đèn mờ ảo hắt xuống những bức tượng kỳ lạ. Cô biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở những cuộc ẩu đả nhỏ lẻ. Đây là một cuộc chiến tổng lực, một cuộc chiến sống còn. Cô lo lắng cho Thanh Long, lo lắng cho Mỹ Ngọc, cho Kim Anh, và cho tất cả những người đang phải đối mặt với cơn bão này. Nhưng cô cũng biết, đây là lúc cô phải thể hiện sự kiên cường của mình. Kẻ nào dám động vào đế chế Thiên Long, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt. Cô rút Dạ Ảnh Dao ra khỏi vỏ, lưỡi dao ánh lên vẻ lạnh lẽo, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu trực tiếp, một cuộc tắm máu để bảo vệ những gì thuộc về họ.

***

Trong khi thế giới kinh doanh và thế giới ngầm của Thiên Long đang chìm trong lửa đạn, thì tại Trụ Sở Công An Thành Phố, một cuộc chiến khác đang diễn ra – cuộc chiến trên mặt trận pháp lý và truyền thông, âm thầm hơn nhưng không kém phần khốc liệt. Tòa nhà hành chính kiên cố, kiến trúc đơn giản, với nhiều xe công vụ đỗ bên ngoài, toát lên vẻ nghiêm túc và lạnh lẽo. Bên trong, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng máy in rào rào, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, và tiếng bước chân vội vã của các sĩ quan công an tạo nên một không gian đầy áp lực. Mùi giấy tờ, mực in, cà phê đặc quánh hòa lẫn với mùi thuốc lá thoảng qua, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt. Mưa phùn bên ngoài đã bắt đầu nặng hạt, như thể chính bầu trời cũng đang khóc than cho những biến cố đang xảy ra.

Kim Anh, với vẻ đẹp trí tuệ và sắc sảo, đang đứng đối diện với Đại úy Minh trong văn phòng làm việc của ông. Tóc ngắn cá tính của cô hơi ẩm ướt vì dính mưa, đôi mắt nâu sáng, kiên định của cô ánh lên vẻ bất bình và sự mệt mỏi. Cô mặc một bộ suit công sở hiện đại, nhưng sự thanh lịch đó không thể che giấu được sự căng thẳng trong từng cử chỉ.

"Những cáo buộc này đều vô căn cứ, Đại úy Minh." Giọng Kim Anh dứt khoát, rõ ràng, vang vọng trong căn phòng. "Các đơn tố cáo về rửa tiền, thao túng thị trường, thậm chí là buôn bán vũ khí đều là những lời bịa đặt trắng trợn. Đây rõ ràng là một chiến dịch bôi nhọ có tổ chức, được dàn dựng công phu để hạ bệ Tập đoàn Thiên Long và cá nhân Thanh Long."

Đại úy Minh, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị và đôi mắt nghiêm túc, thở dài nặng nề. Ông mặc quân phục cảnh sát chỉnh tề, nhưng sự mệt mỏi cũng hiện rõ trên gương mặt ông. "Tôi hiểu, luật sư Kim Anh. Nhưng áp lực từ cấp trên và dư luận là rất lớn. Các vụ án liên quan đến 'Mỹ Nữ Mất Tích' cũng đang gây xôn xao trở lại, và mọi sự bất ổn trong thành phố đều bị đẩy về phía những thế lực mới nổi. Đặc biệt là sau vụ việc tấn công Tiểu Linh, người ta đang tìm kiếm một 'con dê tế thần' để trút giận."

Ông đưa tay chỉ vào chồng báo cáo trên bàn, trên đó là hàng loạt bài báo với những tiêu đề giật gân, nhắm thẳng vào Tập đoàn Thiên Long và Thanh Long. "Phóng viên Thảo và rất nhiều tờ báo khác đang không ngừng chất vấn, đòi hỏi sự minh bạch. Dư luận đang bị dẫn dắt một cách có chủ đích. Họ đang vẽ Thanh Long thành một trùm xã hội đen đội lốt doanh nhân, lợi dụng cái gọi là 'năng lực đặc biệt' để gây họa cho thành phố. Thậm chí có những tin đồn liên quan đến những vụ án mạng bí ẩn ba năm trước cũng bị khơi lại."

Đúng lúc đó, điện thoại của Đại úy Minh reo lên. Ông nhấc máy, nghe một lúc rồi cúp, vẻ mặt càng thêm nặng nề. "Đó là Phóng viên Thảo. Cô ta liên tục gọi điện, muốn tôi xác nhận những thông tin bất lợi cho Thiên Long. Cô ta nói rằng có bằng chứng mới, từ một 'nguồn tin đáng tin cậy'."

Kim Anh nắm chặt tay, bất bình dâng trào trong lòng. Cô biết rõ sự thật, biết rằng Thanh Long không phải là loại người đó. Nhưng cô cũng hiểu, trong cuộc chiến này, sự thật không phải lúc nào cũng đủ để chiến thắng. Kẻ thù đang bóp méo công lý, lợi dụng dư luận và áp lực chính trị để đạt được mục đích. "Chúng ta không thể để chúng tùy tiện bôi nhọ Thanh Long và Thiên Long được, Đại úy. Đây là một cuộc tấn công vào danh dự và uy tín của cả một tập đoàn. Tôi sẽ thu thập chứng cứ, tôi sẽ chứng minh những cáo buộc này là sai sự thật."

Đại úy Minh nhìn cô, ánh mắt phức tạp. "Luật pháp là trên hết, luật sư Kim Anh. Tôi sẽ làm đúng theo luật pháp. Nhưng cô cũng biết, trong môi trường này, đôi khi luật pháp cũng bị bẻ cong bởi quyền lực và tiền bạc. Hãy cẩn thận, cô đang đối đầu với một kẻ thù rất nguy hiểm."

Kim Anh gật đầu, vẻ mặt kiên định. Cô không sợ nguy hiểm. Điều cô sợ là công lý không được thực thi, là những người vô tội bị oan khuất. Cô sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ Thanh Long và Thiên Long. Cô cảm thấy một áp lực lớn, nhưng cô không bao giờ lùi bước. Cô là một nữ luật sư mạnh mẽ, và cô sẽ chứng minh cho tất cả thấy rằng, ngay cả trong những thời điểm đen tối nhất, công lý vẫn có thể chiến thắng. Cô nghĩ đến Thanh Long, đến những người anh yêu thương, và quyết tâm của cô càng thêm sắt đá.

***

Đêm khuya, khi mưa đã tạnh và bầu trời Thiên Hải quang mây, để lộ ra hàng triệu vì sao lấp lánh, không khí vẫn lạnh lẽo đến thấu xương. Thanh Long đứng một mình trong căn hộ bí ẩn của mình tại chung cư Thiên Phúc. Căn hộ này, với kiến trúc kiểu cũ của thập niên 90 nhưng nội thất được cải tạo hiện đại, là nơi anh thường tìm thấy sự bình yên giữa những sóng gió cuộc đời. Tiếng còi xe từ đường phố vọng lên mơ hồ, tiếng nước chảy nhẹ từ ban công sau cơn mưa, và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động, tạo nên một không gian tĩnh lặng, ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi sách cũ và cà phê mới pha, mang lại một cảm giác lạ lùng của sự bình yên và sức mạnh tiềm ẩn.

Anh vừa nhận được báo cáo tổng hợp về toàn bộ thiệt hại trong ngày – một bản báo cáo dài dằng dặc, liệt kê chi tiết những con số kinh hoàng: hàng nghìn tỷ đồng bốc hơi trên thị trường chứng khoán, hàng chục hệ thống mạng bị đánh sập, dữ liệu khách hàng bị rò rỉ, hàng chục cơ sở kinh doanh dưới trướng Hồng Liên bị đốt phá, hàng trăm đàn em bị thương vong hoặc bị bắt giữ, và uy tín của Thiên Long bị tổn hại nghiêm trọng trên truyền thông. Mỗi con số, mỗi cái tên đều như một nhát dao cứa vào lòng anh, khiến trái tim anh như bị bóp nghẹt. Nụ cười đắc thắng của Trần Đức Hùng, lạnh lẽo và đầy khinh miệt, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh.

"Trần Đức Hùng..." Thanh Long thì thầm, giọng anh trầm khàn, mang theo một sự phẫn nộ bị kìm nén đến tột độ. Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn đang tuôn chảy qua từng mạch máu. Chiếc nhẫn ấm lên, như một lời đáp lại cơn giận dữ trong anh. "Mày đã chạm vào giới hạn cuối cùng. Cái giá của sự kiêu hãnh của tao, mày sẽ phải trả bằng cả đế chế của mày."

Anh bước đến cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang chìm trong ánh đèn lấp lánh, một khung cảnh tuyệt đẹp nhưng giờ đây lại mang đầy vẻ u ám và nguy hiểm. Anh đưa tay lên, một luồng năng lượng mạnh mẽ, màu xanh lam rực rỡ, bùng lên bao trùm lấy Thiên Long Ấn. Đôi mắt sâu thẳm của anh cũng ánh lên tia sáng xanh lam rực rỡ, đầy vẻ tàn nhẫn và quyết đoán. Anh không còn là Thanh Long của những toan tính trên thương trường, cũng không phải là Thanh Long của những cuộc đấu trí khôn ngoan. Giờ đây, anh là một con rồng thức tỉnh, một vị đế vương đang chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử, nơi anh sẽ không khoan nhượng với bất kỳ kẻ thù nào.

Anh biết, những vết thương và mất mát của các nhân vật phụ, từ đàn em của Hồng Liên cho đến áp lực đè nặng lên Mỹ Ngọc và Kim Anh, chỉ là khởi đầu. Cái giá của cuộc chiến này sẽ còn đắt hơn nữa, và có thể dẫn đến những hy sinh lớn hơn trong tương lai. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người anh yêu thương, để giữ vững đế chế của mình, anh sẽ phải trở nên tàn nhẫn hơn, lạnh lùng hơn. Cái gọi là "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" mà Hắc Ưng đang lợi dụng để bôi nhọ anh và các nữ nhân vật, cũng sẽ được giải quyết, một cách triệt để, cùng với sự sụp đổ của hắn.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng năng lượng dồi dào đang chảy trong cơ thể mình. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho mọi cuộc tấn công của Hắc Ưng, sẵn sàng cho những mất mát, và sẵn sàng cho một cuộc chiến cuối cùng, nơi chỉ có kẻ mạnh nhất mới có thể tồn tại. Cuộc phản công tổng lực đã chính thức bắt đầu, và Thiên Hải sẽ sớm chứng kiến một cơn bão chưa từng có, một cơn bão do chính Thanh Long tạo ra để nhấn chìm kẻ thù. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh thầm nhủ, ánh mắt rực sáng trong đêm tối, đầy uy quyền và sự hủy diệt. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của sự trả thù, còn khiến ta say hơn gấp bội."

Anh không còn là kẻ kiên nhẫn nữa. Anh đã trở thành một con quái vật, một con rồng đang nổi cơn thịnh nộ, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ nào dám cản đường anh. Và Trần Đức Hùng, hắn sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình, bằng chính đế chế mà hắn đã dày công xây dựng. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời Thanh Long, đã thực sự bùng nổ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ