Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng trong tâm trí Lão Gia Trần, một ván cờ mới đã được khai cuộc. Ông nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương của màn đêm, nụ cười ẩn ý lướt trên môi. Thanh Long, cậu thanh niên đó, đúng là một quân cờ thú vị, một quân cờ đủ mạnh để làm rung chuyển bàn cờ Thiên Hải. Nhưng liệu cậu ta có đủ khôn ngoan để sống sót trong trò chơi sinh tử này, hay chỉ là một tia sáng chói lòa rồi vụt tắt? Câu trả lời sẽ đến sớm thôi.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa kính lớn của tòa nhà Thiên Khải, một ngày làm việc mới đã bắt đầu. Tập đoàn Thiên Khải, một biểu tượng của sự vươn lên mạnh mẽ, sừng sững giữa lòng đô thị, phản chiếu ánh sáng chói chang của mặt trời lên những khối kiến trúc bằng kính và thép được thiết kế tối giản nhưng vô cùng hiện đại và sang trọng. Bên trong, một không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng căng thẳng bao trùm. Tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ, tiếng gõ phím lách cách của hàng trăm nhân viên, tiếng điện thoại reo vang, và tiếng thang máy di chuyển êm ái lên xuống các tầng, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng của một đế chế đang trỗi dậy. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt quyện với hương cà phê đậm đặc, mùi mực in từ những chồng tài liệu cao ngất, và đôi khi là mùi kim loại thoang thoảng từ các thiết bị công nghệ tối tân, tạo nên một cảm giác vừa lạnh lẽo của công nghệ, vừa tiềm ẩn sức mạnh và sự bí ẩn.
Trong văn phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất, Thanh Long đang ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng lớn, trên tay là xấp báo cáo dày cộp về tiến độ dự án Tháp Rồng. Ánh mắt anh sắc bén lướt qua từng con số, từng biểu đồ, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Vụ việc với băng nhóm Băng Sói ngày hôm qua đã được giải quyết triệt để, nhưng nó cũng là một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước không hề bằng phẳng. Anh cảm nhận được một ánh mắt vô hình đang dõi theo mình từ xa, như một lời nhắc nhở từ Lão Gia Trần, rằng anh đã lọt vào tầm ngắm của một thế lực lớn hơn, thâm sâu hơn. Lão Gia Trần không chỉ là một lão làng trong giới kinh doanh, mà còn là một người nắm giữ nhiều bí mật của Thiên Hải, một quân cờ ẩn mình nhưng có sức ảnh hưởng khủng khiếp.
Cánh cửa phòng làm việc khẽ mở, Anh Hoàng bước vào với dáng vẻ chỉnh tề thường thấy. Mái tóc chải gọn gàng, bộ vest lịch sự ôm sát cơ thể, và khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh Hoàng mang theo một tài liệu màu kem, đặt cẩn thận trước mặt Thanh Long.
"Thưa sếp, đây là thư mời từ Hiệp Hội Thương Mại Thiên Hải," Anh Hoàng bắt đầu, giọng nói trầm ổn, pha chút thận trọng. "Họ muốn mời sếp tham dự buổi tiệc tri ân cuối năm của các doanh nghiệp hàng đầu thành phố."
Thanh Long nhướn mày, đặt xấp báo cáo xuống. "Hiệp Hội Thương Mại Thiên Hải?" Anh lặp lại, đôi mắt sâu thẳm quét qua tài liệu. Anh biết rõ Hiệp Hội này, một tổ chức kín tiếng nhưng lại có sức ảnh hưởng sâu rộng đến mọi ngóc ngách của nền kinh tế Thiên Hải. Họ hiếm khi mời một gương mặt mới nổi như anh. "Cái này không đơn giản chỉ là một lời mời xã giao."
Anh Hoàng gật đầu, đồng tình. "Đúng vậy, thưa sếp. Tổ chức này khá kín tiếng, nhưng có vẻ đứng sau nhiều dự án lớn, thậm chí là chi phối cả một số ngành công nghiệp trọng điểm. Và điều đặc biệt là, họ đã gửi kèm một ghi chú nhỏ, nhấn mạnh về một loại hoa có tên 'Dạ Lam Ngọc'. Họ nói rằng, 'Dạ Lam Ngọc' sẽ là chủ đề chính của buổi tiệc, tượng trưng cho vẻ đẹp tiềm ẩn và sức mạnh bền bỉ của những người dẫn đầu."
Thanh Long cầm lấy tờ ghi chú nhỏ, ngón tay anh vuốt nhẹ lên dòng chữ viết tay mềm mại. Dạ Lam Ngọc… Một cái tên đầy mỹ lệ. Trực giác mách bảo anh rằng đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Lão Gia Trần, ông già tinh quái đó, đang chơi một ván cờ với anh. Và đây chính là nước cờ đầu tiên. Anh khẽ siết chặt Thiên Long Ấn trong túi áo vest, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của nó. "Dạ Lam Ngọc. Thú vị." Anh cười nửa miệng, đôi mắt lóe lên vẻ hứng thú. "Anh Hoàng, điều tra về loại hoa này. Nó có ý nghĩa gì đặc biệt không? Và tìm hiểu xem, ai là người đứng sau buổi tiệc này, đặc biệt là người đã đề xuất Dạ Lam Ngọc."
"Vâng, thưa sếp," Anh Hoàng đáp lời, chuyên nghiệp và nhanh nhẹn. "Mọi việc đã được sắp xếp xong. Tôi sẽ có thông tin chi tiết sớm nhất."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào tờ ghi chú. Anh biết, đây không chỉ là một lời mời, mà là một lời thách đấu. Một ván cờ không có tiếng động, không có tiếng súng, nhưng lại ẩn chứa những nguy hiểm và cơ hội lớn hơn bất kỳ cuộc đối đầu nào trên thương trường. Hương vị của quyền lực, và của những thách thức mới mẻ, lại khiến anh say đắm. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh thầm nhủ, đôi mắt càng thêm kiên định. Dù là ai, dù là ván cờ nào, anh cũng sẽ là người nắm giữ cuộc chơi.
***
Buổi chiều, khi ánh nắng đã dịu bớt, nhường chỗ cho làn gió mát mẻ thổi qua những con phố, Thanh Long lái xe đến Tiệm Hoa 'Hương Chi'. Đó là một ngôi nhà mặt phố nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, với cửa kính trong suốt và một tấm biển hiệu vẽ tay đơn giản nhưng đầy nghệ thuật. Bước vào bên trong, một thế giới khác mở ra. Tiếng nước chảy róc rách từ những bình hoa lớn, tiếng kéo cắt hoa lách tách đều đặn, và tiếng gió nhẹ từ khung cửa sổ mở hé, tất cả tạo nên một bản nhạc êm đềm, xoa dịu mọi căng thẳng. Mùi hoa tươi ngào ngạt, quyện với hương đất ẩm từ những chậu cây cảnh xanh tốt và chút tinh dầu thoang thoảng, tràn ngập không gian, mang đến một cảm giác dịu dàng, tươi sáng và đầy sức sống.
Bà Chủ Tiệm Hoa, một người phụ nữ lớn tuổi có vẻ ngoài hiền lành, với mái tóc búi cao gọn gàng và nụ cười phúc hậu, niềm nở đón tiếp Thanh Long. Bà mặc bộ áo bà ba đơn giản, toát lên vẻ chất phác nhưng đôi mắt tinh anh của bà lại như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện. "Chào cậu Long, đã lâu không thấy cậu ghé thăm," bà nói, giọng nói ấm áp như tiếng suối chảy. "Hôm nay cậu tìm loại hoa nào?"
Thanh Long khẽ mỉm cười, ánh mắt anh lướt qua những đóa hoa rực rỡ sắc màu. "Cháu tìm Dạ Lam Ngọc, thưa bà."
Bà Chủ Tiệm Hoa hơi ngạc nhiên, rồi một nụ cười rạng rỡ hơn nở trên môi bà. "Cậu Long đúng là có mắt nhìn. Dạ Lam Ngọc này hiếm lắm, mấy năm mới nở một lần. Chúng vừa được nhập về sáng nay, cháu là người đầu tiên hỏi đến đấy." Bà dẫn anh đến một góc khuất, nơi những bông Dạ Lam Ngọc đang e ấp khoe sắc. Những cánh hoa màu xanh tím huyền ảo, lung linh như những viên ngọc quý dưới ánh sáng dịu nhẹ, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, mê hoặc lòng người.
Thanh Long cúi xuống ngắm nhìn, cảm nhận vẻ đẹp tinh tế của chúng. Anh biết, loại hoa này không chỉ đẹp, mà còn mang theo một ẩn ý sâu sắc. Đúng lúc đó, cánh cửa tiệm hoa khẽ mở, và một bóng người quen thuộc bước vào. Lão Gia Trần. Ông mặc một bộ vest lịch lãm màu xám than, mái tóc bạc phơ được chải gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt vẫn tinh anh đến lạ thường. Ông cũng đang tìm kiếm một loại hoa nào đó.
Cuộc chạm trán 'ngẫu nhiên' này khiến Thanh Long khẽ nhếch môi. Đúng như anh dự đoán.
"Ồ, cậu Long cũng ở đây sao?" Lão Gia Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa một chút tinh quái. Ông tiến lại gần, ánh mắt dừng lại ở những bông Dạ Lam Ngọc mà Thanh Long đang ngắm nhìn. "Dạ Lam Ngọc... Hoa đẹp, nhưng ý nghĩa của nó còn sâu sắc hơn nhiều." Ông nhìn thẳng vào mắt Thanh Long, đôi mắt đầy vẻ thăm dò. "Giống như một ván cờ, chỉ người biết nhìn xa mới thấy được giá trị thực sự."
Thanh Long đối diện với ánh mắt của Lão Gia Trần, không hề né tránh. Anh cảm nhận được luồng khí chất quyền uy từ ông, nhưng bản thân anh cũng không kém cạnh. "Cháu nghĩ, có những ván cờ không cần phải nhìn xa, chỉ cần đủ bản lĩnh để đi nước cờ đầu tiên," Thanh Long đáp lời, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự tự tin tuyệt đối. "Dù là ván cờ nào, cháu cũng tin vào trực giác và khả năng của mình."
Lão Gia Trần khẽ cười, nụ cười ẩn ý. "Trực giác là một món quà, nhưng bản lĩnh mới là vũ khí tối thượng, phải không?" Ông quay sang Bà Chủ Tiệm Hoa. "Bà chủ, cho tôi một bó Dạ Lam Ngọc. Và cậu Long, cậu có muốn thêm gì không?"
Bà Chủ Tiệm Hoa nhìn hai người đàn ông, nụ cười phúc hậu của bà dường như ẩn chứa một sự thấu hiểu. Bà bắt đầu gói hoa cho Lão Gia Trần.
"Cháu cũng muốn một bó, thưa bà," Thanh Long nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lão Gia Trần. Anh hiểu rõ ý đồ của ông. Đây không phải là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, mà là một lời mời công khai vào cuộc chơi. Anh nhận lấy bó Dạ Lam Ngọc từ tay Bà Chủ Tiệm Hoa, cảm nhận những cánh hoa mềm mại, mát lạnh chạm vào đầu ngón tay. "Cảm ơn bà. Hoa của bà luôn đẹp nhất Thiên Hải."
Bà Chủ Tiệm Hoa khẽ cười. "Cảm ơn cậu. Các cậu đúng là những người biết thưởng hoa." Ánh mắt tinh anh của bà liếc nhìn Thanh Long, rồi lại chuyển sang Lão Gia Trần, như thể bà đã nhìn thấy nhiều hơn những gì họ thể hiện. Có lẽ, bà không chỉ là một người bán hoa bình thường.
Thanh Long và Lão Gia Trần trao đổi ánh mắt một lần nữa. Một cái gật đầu nhẹ từ Lão Gia Trần, và một nụ cười đầy tự tin từ Thanh Long. Cả hai đều hiểu, ván cờ đã chính thức bắt đầu.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rực cả vòm trời, Thanh Long đến Quán Cà Phê 'Thức'. Quán được thiết kế theo phong cách hiện đại, với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ, tạo nên một không gian mở nhưng vẫn đầy ấm cúng. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn treo lơ lửng, tiếng máy xay cà phê hoạt động nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương và tiếng thì thầm của khách hàng tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái và riêng tư, khác hẳn với sự ồn ào của phố thị bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc dịu nhẹ và mùi gỗ mới, xoa dịu mọi giác quan.
Lão Gia Trần đã ngồi đợi ở một chiếc bàn khuất, bên cạnh cửa sổ, nhâm nhi tách trà sen. Ánh mắt ông vẫn tinh anh như mọi khi, nhưng giờ đây có thêm sự mong chờ, xen lẫn chút thử thách. Thanh Long bước đến, không khí trong quán dường như cô đọng lại, trang trọng nhưng không kém phần căng thẳng.
"Cậu Long đến rồi," Lão Gia Trần nói, đặt tách trà xuống, mời Thanh Long ngồi đối diện. "Cà phê hay trà?"
"Trà sen, nếu có thể," Thanh Long đáp, giọng nói trầm ấm. Anh ngồi xuống, đôi mắt sắc bén không rời khỏi Lão Gia Trần.
Một lúc sau, một nhân viên mang ra tách trà sen thơm lừng. Thanh Long hít một hơi, cảm nhận hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa.
Lão Gia Trần chậm rãi bắt đầu, không đi thẳng vào vấn đề mà dùng một giọng điệu đầy ẩn ý. "Cậu Long, có một ván cờ, bàn cờ là cả thành phố này, quân cờ là những tập đoàn lớn, và người chơi... phải có đủ tầm nhìn để không chỉ thắng, mà còn định hình lại cuộc chơi." Ông nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào Thanh Long. "Ván cờ này không chỉ đòi hỏi trí tuệ, mà còn cần bản lĩnh, sự gan dạ, và đôi khi là một chút liều lĩnh."
Thanh Long lắng nghe chăm chú, từng lời nói của Lão Gia Trần như những mũi tên sắc bén xuyên thẳng vào tâm trí anh. Anh hiểu, đây chính là thử thách mà Lão Gia Trần dành cho anh. "Cháu không ngại những ván cờ khó, chỉ sợ không có đối thủ xứng tầm," Thanh Long đáp, giọng nói đầy tự tin, ánh mắt anh lóe lên vẻ thách thức. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và Thiên Hải này, cũng sẽ là luật lệ của ta."
Lão Gia Trần mỉm cười hài lòng. "Tốt. Rất tốt. Cậu có sẵn lòng chấp nhận rủi ro để đổi lấy một cơ hội để chứng minh bản thân không? Một cơ hội để chạm tới những đỉnh cao mà không phải ai cũng dám mơ tới, nhưng cũng là một con đường đầy chông gai và cạm bẫy."
Thanh Long khẽ nhếch môi, nụ cười đầy mị lực. Anh không ngần ngại. Đây chính là điều anh tìm kiếm. Anh muốn vượt qua mọi giới hạn, muốn chứng tỏ bản lĩnh của mình không chỉ trên thương trường mà còn trong những cuộc đối đầu ẩn mình. Anh cảm nhận một luồng năng lượng cuộn trào trong huyết quản, báo hiệu những thử thách sắp tới sẽ kích thích khả năng tiềm ẩn của anh phát triển mạnh mẽ hơn nữa. Ngón tay anh khẽ siết chặt Thiên Long Ấn trong túi áo, cảm giác mát lạnh của nó truyền vào da thịt, tiếp thêm cho anh sự tự tin.
"Cháu sẵn lòng," Thanh Long nói, ánh mắt kiên định. "Cháu không ngại rủi ro, chỉ sợ không có đủ kịch tính. Hương vị của quyền lực, và của những thách thức này, đều khiến cháu say mê."
Lão Gia Trần gật đầu, ánh mắt ông lóe lên một tia sáng bí ẩn. "Vậy thì, hãy chuẩn bị tinh thần đi, Thanh Long. Ván cờ này, sẽ không chỉ dừng lại ở bàn đàm phán." Ông đứng dậy, từ tốn bước ra khỏi quán cà phê, để lại Thanh Long ngồi đó, với tách trà sen còn bốc hơi nghi ngút, và một thử thách lớn đang chờ đợi.
Thanh Long nhìn theo bóng Lão Gia Trần khuất dần vào màn đêm đang buông xuống. Anh biết, cuộc chơi đã chính thức bắt đầu. Không chỉ là một dự án kinh doanh, mà là một cuộc chiến của bản lĩnh, trí tuệ và quyền lực. Những bí mật sâu thẳm của Thiên Hải đang dần hé mở, và anh, Thanh Long, sẽ là người khám phá chúng, và định hình lại cuộc chơi theo luật lệ của riêng mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và hương trà thoang thoảng. Màn đêm đã bao trùm thành phố, và một chương mới trong hành trình của Thiên Địa Mỹ Nhân, cũng chính thức được viết nên.