Đêm tàn, những vì sao lấp lánh dần mờ đi nhường chỗ cho bình minh. Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua ô cửa kính, chiếu rọi vào căn hộ bí ẩn của Thanh Long, xua đi phần nào vẻ u ám còn vương vấn từ đêm tối. Mùi hương hoa lài dịu nhẹ vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi trầm hương từ bàn thờ tổ tiên, tạo nên một không gian tĩnh mịch nhưng cũng chất chứa sự căng thẳng. Thanh Long, sau một đêm dài không ngủ, đôi mắt vẫn ánh lên tia nhìn sắc bén, đầy quyết đoán. Anh đã nuốt trọn cơn giận dữ, biến nó thành nguồn năng lượng lạnh lẽo, sẵn sàng bùng cháy.
Sáng sớm hôm đó, tại Tập Đoàn Thiên Khải, không khí căng như dây đàn, nặng trịch một nỗi lo âu vô hình. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, thường ngày toát lên vẻ uy nghi và hiện đại, giờ đây lại như một con tàu đang chao đảo giữa cơn bão. Ánh nắng nhẹ từ ngoài trời không đủ xua tan đi sự lạnh lẽo bao trùm khắp các tầng văn phòng. Bên trong, tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ, tiếng gõ phím dồn dập như tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng điện thoại reo liên tục, gấp gáp, và tiếng bước chân giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương trở thành bản giao hưởng hỗn loạn của sự khủng hoảng. Mùi điều hòa không khí, mùi cà phê mới pha đặc quánh, mùi mực in và cả mùi kim loại đặc trưng từ các thiết bị công nghệ AI tiên tiến, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một thứ mùi vị khó tả của áp lực và mệt mỏi.
Mỹ Ngọc, với vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa thường ngày, giờ đây đôi mắt phượng ánh lên sự mệt mỏi nhưng vẫn không mất đi vẻ sắc bén. Cô mặc một bộ váy công sở hàng hiệu màu xám chì, tôn lên thân hình thanh mảnh nhưng đầy đặn. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật đường nét gương mặt thanh tú, nhưng đôi môi mỏng của cô mím chặt, biểu lộ sự căng thẳng tột độ. Cô đứng giữa trung tâm điều hành, chiếc tablet trong tay không ngừng nhấp nháy, các biểu đồ tài chính trên màn hình lớn trước mặt cô lao dốc không phanh.
"Cổ phiếu rớt thêm 5%!" Giọng cô sắc lạnh, vang vọng khắp phòng, át đi tiếng ồn ào xung quanh. "Các cuộc tấn công DDoS vẫn chưa dừng lại! Lâm Phong, anh đâu rồi? Cần anh xử lý gấp!"
Lâm Phong, với thân hình gầy gò, cặp kính cận trễ xuống sống mũi, đang cắm mặt vào một màn hình máy tính khác, ngón tay anh lướt trên bàn phím nhanh như chớp. Anh mặc một chiếc áo hoodie đơn giản, mái tóc rối bù, nhưng ánh mắt lanh lợi sau lớp kính lại toát lên sự tập trung cao độ. "Tôi đang cố gắng thiết lập lại tường lửa và truy tìm nguồn tấn công, Mỹ Ngọc tổng giám đốc!" Anh đáp, giọng nói căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đến khó tin. "Chúng quá chuyên nghiệp, như thể đã nghiên cứu kỹ lưỡng hệ thống của chúng ta trong nhiều tháng vậy!"
Anh Hoàng, trợ lý đắc lực của Thanh Long, gương mặt điển trai thường ngày giờ tái mét, tóc chải gọn gàng cũng có phần lộn xộn. Anh ta liên tục nhận các cuộc gọi, tai kẹp điện thoại, tay kia cố gắng sắp xếp những tập tài liệu chất cao như núi trên bàn. Bộ vest chỉnh tề của anh ta cũng có vẻ nhăn nhúm sau một đêm dài làm việc. "Sếp, chúng ta đã mất quyền kiểm soát một phần hệ thống, và các bài báo bôi nhọ vẫn đang lan truyền chóng mặt trên mọi nền tảng!" Anh Hoàng quay sang Thanh Long, giọng đầy vẻ hoảng loạn. "Các đối tác đang bắt đầu rút vốn, và những hợp đồng lớn đang đứng trên bờ vực bị hủy bỏ!"
Thanh Long đứng từ một góc khuất, ánh mắt sâu thẳm, sắc sảo quét qua từng màn hình, từng gương mặt căng thẳng của những người cộng sự thân tín. Anh cao trên 1m85, thân hình săn chắc, cân đối trong bộ vest đen lịch lãm. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực giờ đây lại mím chặt, biểu lộ sự phẫn nộ bị kìm nén. Anh không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, nhưng sự hiện diện của anh đã đủ để tạo nên một áp lực vô hình, buộc mọi người phải dồn hết sức lực để chống đỡ. Mỗi con số thiệt hại, mỗi thông tin tiêu cực lọt vào tai anh đều như một nhát dao cứa vào lòng, nhưng anh biết, đây không phải lúc để biểu lộ cảm xúc. Trận chiến này, hơn bao giờ hết, đòi hỏi anh phải là một tảng đá vững chãi. Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt lộ rõ vẻ phẫn nộ đang sôi sục bên trong, sẵn sàng bùng nổ. Hương vị của cà phê và mực in giờ đây trở nên đắng chát trong vòm họng anh, hòa lẫn với mùi vị kim loại của máu và sự hủy diệt. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắc Ưng đã thực sự ra tay, và hắn không hề nương nhẹ.
***
Trong lòng đất lạnh lẽo của Hầm Ngầm Cổ Tích, ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn pin yếu ớt chiếu rọi lên các bức tường bằng đá tảng lớn, điêu khắc những hoa văn và ký tự cổ xưa. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm, mang theo mùi đất ẩm, rêu mốc và một chút lưu huỳnh nhẹ, hòa quyện với mùi kim loại đặc trưng từ các di vật cổ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ các thạch nhũ trên trần, tiếng gió rít qua các khe hở và tiếng vọng của bước chân trên nền đá lạnh lẽo tạo nên một bản nhạc ma mị, u ám. Đây là nơi Thanh Long chọn để tổ chức cuộc họp khẩn cấp thứ hai trong ngày, một nơi hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới bên trên, nơi mọi thông tin được giữ kín tuyệt đối. Cảm giác bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên trên khiến ai nấy cũng cảm thấy một áp lực vô hình, như thể những năng lượng cổ xưa đang đè nặng lên vai họ.
Hồng Liên, với vẻ đẹp ma mị, bí ẩn và đầy nguy hiểm, đang đứng trước tấm bản đồ thế giới ngầm được trải trên một phiến đá lớn. Dáng người cô nhỏ nhắn, linh hoạt trong bộ đồ bó sát màu đen, nhưng ánh mắt đen láy, sắc lạnh như dao của cô lại ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ quyết đoán. Cô ít khi cười, và đôi môi mỏng của cô thường mím chặt, phản ánh sự cảnh giác và lạnh lùng thường trực.
"Chúng ta mất ba cơ sở ở Quận 1, và Tùng 'Sẹo' bị thương nặng." Giọng Hồng Liên trầm khàn, vang vọng trong không gian ẩm ướt. "Bọn Hắc Ưng hành động quá dứt khoát, như thể biết trước mọi động thái của chúng ta. Nhiều đàn em của chúng ta đã bị thương vong hoặc bị bắt giữ trong các cuộc giao tranh đêm qua. Có vẻ như chúng đã cài cắm người vào hệ thống của ta từ lâu." Cô dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Thanh Long, tìm kiếm một tia chỉ dẫn. "Tình hình rất tệ, Thanh Long. Lãnh địa của chúng ta đang bị uy hiếp nghiêm trọng."
Thanh Long chăm chú lắng nghe, gương mặt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia lạnh lẽo. Anh ngồi trên một chiếc ghế đá chạm khắc thô sơ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo đặt trước mặt. Mùi trầm hương thoang thoảng từ Thiên Long Ấn trong tay anh, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của hầm ngầm. "Ta hiểu." Anh khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Tiếp tục báo cáo."
Đến lượt Kim Anh, cô bước lên, cầm tập tài liệu dày cộp. Vẻ đẹp trí tuệ, sắc sảo của cô vẫn không hề suy suyển dù phải đối mặt với áp lực lớn. Cô mặc một bộ suit công sở hiện đại, mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, tôn lên vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng, ánh nhìn kiên định, đầy lửa nhiệt huyết và sự chính trực của cô không hề nao núng.
"Các đơn tố cáo nặc danh đã đến tay Cục Điều Tra Đặc Biệt." Kim Anh báo cáo, giọng nói dứt khoát, rõ ràng. "Không chỉ dừng lại ở các cáo buộc về rửa tiền hay cạnh tranh không lành mạnh, mà họ còn đang cố gắng khơi lại 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' ba năm trước để gắn liền với Tập đoàn Thiên Long. Đây rõ ràng là một âm mưu nhằm tạo áp lực dư luận và pháp lý lên anh, Thanh Long." Cô đặt tập hồ sơ xuống bàn, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào anh. "Họ muốn bôi nhọ uy tín của anh, muốn khiến dư luận quay lưng, và quan trọng hơn, muốn đẩy anh vào thế bị động trước pháp luật."
Lời của Kim Anh như một nhát đâm xuyên qua lớp vỏ bọc bình tĩnh của Thanh Long. "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích..." Anh lặp lại, giọng nói khẽ khàng, như thể đang nếm trải một từ ngữ xa lạ nhưng đầy quen thuộc. Anh nhớ lại những mảnh ghép thông tin rời rạc mà anh đã thu thập được trong quá khứ, về một vụ án bí ẩn, những người phụ nữ xinh đẹp mất tích không dấu vết, và sự bế tắc của cơ quan điều tra. Hắn, Trần Đức Hùng, lại dám lôi chuyện đó ra, không chỉ để tấn công anh mà còn để làm tổn hại đến danh dự của những người phụ nữ xung quanh anh. Sự phẫn nộ trong anh lại dâng trào, nhưng lần này nó được kiểm soát chặt chẽ hơn, biến thành một ý chí sắt đá.
"Chúng ta sẽ không lùi bước." Thanh Long đứng dậy, dáng người anh cao lớn, sừng sững trong ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt anh ánh lên tia xanh lam mờ ảo, đầy vẻ tàn nhẫn và quyết đoán. "Hồng Liên, củng cố phòng thủ. Tuyệt đối không để mất thêm lãnh địa nào nữa. Sử dụng mọi nguồn lực có thể, ta sẽ cấp kinh phí. Lâm Phong, tìm cách truy vết kẻ tấn công mạng, ta muốn biết chính xác chúng là ai và chúng lấy thông tin từ đâu. Kim Anh, chuẩn bị mọi tài liệu pháp lý, ta muốn một bản tường trình chi tiết về mọi cáo buộc. Chúng ta sẽ đối phó với Cục Điều Tra Đặc Biệt một cách minh bạch nhất, nhưng không có nghĩa là chúng ta yếu thế. Hãy cho họ thấy sự kiên định của Thiên Long."
Thanh Long đi đến bên bản đồ, ngón tay anh lướt trên những đường ranh giới của các khu vực bị tấn công. "Chúng đang cố gắng chia cắt chúng ta, làm suy yếu nội bộ, và gây áp lực từ nhiều phía. Nhưng chúng ta sẽ biến áp lực thành sức mạnh." Anh quay lại nhìn các cộng sự, ánh mắt anh chạm vào từng người. "Ta biết đây là một trận chiến khốc liệt, nhưng ta tin tưởng vào các ngươi. Các ngươi là những người mạnh mẽ nhất, sắc bén nhất." Anh đưa ra những chỉ thị rõ ràng, từng lời nói đều mang theo sự uy quyền và quyết tâm không lay chuyển. "Củng cố phòng thủ, chuẩn bị thông tin phản bác, và sẵn sàng cho một cuộc phản công tổng lực. Cái gọi là 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' mà Hắc Ưng đang lợi dụng, ta sẽ tự mình giải quyết, một cách triệt để, cùng với sự sụp đổ của hắn." Thanh Long nói, giọng anh trầm khàn, vang vọng trong không gian hầm ngầm, như một lời thề độc. Anh biết, những vết thương và mất mát này chỉ là khởi đầu, nhưng anh đã sẵn sàng để trả giá.
***
Buổi chiều hôm đó, bầu trời âm u, báo hiệu một cơn mưa phùn sắp đổ xuống, Kim Anh ngồi đối diện Đại úy Minh trong một góc khuất của Quán Cà Phê 'Thức'. Quán được thiết kế hiện đại, nội thất gỗ và bê tông trần, nhiều cây xanh nhỏ, ánh sáng dịu nhẹ tạo nên một không gian yên tĩnh, thư thái. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương và tiếng thì thầm của khách hàng tạo nên một bầu không khí có vẻ bình yên, nhưng không thể xoa dịu đi sự căng thẳng giữa hai người. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự lạnh lẽo của cuộc đối thoại.
Đại úy Minh, với dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị và đôi mắt nghiêm túc, mặc một bộ thường phục giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ chính trực và uy quyền của một sĩ quan cảnh sát. Anh đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn, đẩy nhẹ về phía Kim Anh.
"Cô Kim Anh," Đại úy Minh bắt đầu, giọng nói đều đều, không biểu cảm. "Đây là các lệnh triệu tập và yêu cầu cung cấp tài liệu liên quan đến hoạt động của Tập đoàn Thiên Long. Cục Điều Tra Đặc Biệt đang rất quan tâm đến những cáo buộc gần đây, đặc biệt là những tin đồn liên quan đến 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' ba năm trước." Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Kim Anh, như muốn dò xét từng suy nghĩ của cô. "Chúng tôi nhận được rất nhiều đơn tố cáo, cả có danh lẫn nặc danh, cho rằng Thiên Long có liên quan đến vụ án này, và rằng các hoạt động kinh doanh của các cô, của anh Thanh Long, có nhiều điểm đáng ngờ."
Kim Anh, với ánh mắt sắc bén và vẻ mặt điềm tĩnh, lật nhanh qua các trang tài liệu, từng ngón tay thon dài lướt nhẹ trên giấy. Cô mặc một bộ váy thanh lịch nhưng không kém phần gợi cảm, tôn lên vẻ mạnh mẽ và chuyên nghiệp. Mái tóc ngắn cá tính của cô khẽ đung đưa theo từng cử động. Dù trong lòng đang sôi sục lo lắng, cô vẫn giữ được phong thái ung dung, tự tin.
"Đại úy Minh," Kim Anh đáp lại, giọng nói dứt khoát, có sức thuyết phục. "Thiên Long luôn hoạt động minh bạch, tuân thủ mọi quy định của pháp luật. Những tin đồn đó hoàn toàn vô căn cứ, và tôi tin rằng anh biết rõ ai đang đứng sau chúng, và mục đích của chúng là gì." Cô nhìn thẳng vào mắt Đại úy Minh, không chút né tránh. "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' là một bi kịch, nhưng nó không liên quan gì đến chúng tôi, cũng như không liên quan đến bất kỳ hoạt động nào của Tập đoàn Thiên Long. Việc khơi lại nó vào thời điểm nhạy cảm này, khi chúng tôi đang đối mặt với một cuộc tấn công toàn diện từ một đối thủ cạnh tranh không lành mạnh, là một sự trùng hợp quá đáng ngờ."
Đại úy Minh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn không rời khỏi Kim Anh. "Chúng tôi chỉ làm theo nhiệm vụ, cô Kim Anh. Luật pháp là trên hết. Mọi cáo buộc đều cần được điều tra rõ ràng. Nếu Tập đoàn Thiên Long trong sạch, thì không có gì phải lo sợ."
"Chúng tôi không lo sợ, Đại úy Minh." Kim Anh khẳng định, giọng cô lạnh lùng hơn. "Chúng tôi chỉ thấy phẫn nộ trước việc bị vu khống và lợi dụng để phục vụ những âm mưu bẩn thỉu. Anh cũng là một người làm việc theo luật, tôi tin rằng anh đủ thông minh để nhận ra những trò bẩn thỉu đang diễn ra." Cô đóng tập hồ sơ lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. "Chúng tôi sẽ hợp tác đầy đủ với Cục Điều Tra Đặc Biệt, cung cấp mọi tài liệu cần thiết. Nhưng chúng tôi cũng mong các anh điều tra một cách khách quan và công bằng, không bị những tin đồn vô căn cứ và những động cơ chính trị thao túng."
Đại úy Minh không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ. Anh biết rõ sự phức tạp của vụ việc này, và anh cũng không phải là kẻ mù quáng. Tuy nhiên, áp lực từ cấp trên và từ dư luận đang đè nặng lên vai anh. Kim Anh đứng dậy, ánh mắt cuối cùng cô dành cho Đại úy Minh chứa đựng một lời cảnh báo ngầm. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến pháp lý đầy cam go, nhưng cô sẽ không bao giờ lùi bước. Cô là Kim Anh, nữ luật sư thép của Thiên Long, và cô sẽ bảo vệ anh, bảo vệ đế chế này bằng mọi giá.
***
Màn đêm buông xuống, mang theo cơn mưa phùn nhẹ, giăng mắc một lớp màn sương mỏng lên thành phố Thiên Hải. Không khí se lạnh, thấm vào da thịt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng Thanh Long. Anh trở về căn hộ bí ẩn của mình tại chung cư Thiên Phúc, nơi anh luôn tìm thấy sự tĩnh lặng giữa những sóng gió cuộc đời. Tiếng còi xe từ đường phố vọng lên mơ hồ, tiếng người nói chuyện từ dưới tầng trệt vọng lên, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, như một phần của thế giới khác. Bên trong căn hộ, tiếng nước chảy nhẹ từ ban công, tiếng chuông gió khẽ khàng lay động, cùng mùi hương hoa lài và trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên, hòa quyện với mùi sách cũ và cà phê mới pha, tạo nên một không gian tĩnh lặng, ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Ánh sáng tự nhiên từ ban công giờ đây đã bị thay thế bằng ánh đèn vàng dịu, nhưng có những góc khuất vẫn chìm trong bóng tối, như phản ánh nội tâm phức tạp của anh.
Thanh Long đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang nhấp nháy ánh đèn, hàng triệu đốm sáng li ti trải dài đến tận chân trời. Một khung cảnh tuyệt đẹp, nhưng giờ đây lại mang đầy vẻ u ám và nguy hiểm. Anh cảm nhận rõ ràng gánh nặng của đế chế Thiên Long đang đè nặng trên vai, sự an nguy của những người thân yêu, những mỹ nhân đã cùng anh xây dựng nên tất cả. Những báo cáo thiệt hại, những lời cảnh báo của Mỹ Ngọc, Hồng Liên, Kim Anh cứ văng vẳng bên tai anh, như một bản nhạc bi tráng của cuộc chiến. Anh biết, Hắc Ưng đã vượt quá mọi giới hạn, và cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo của hắn sẽ không chỉ là một đế chế, mà là linh hồn.
Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn đang tuôn chảy qua từng mạch máu. Chiếc nhẫn ấm lên, như một lời đáp lại cơn giận dữ và quyết tâm trong anh. Lời cảnh báo của Kim Anh về "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" vẫn ám ảnh anh, khiến anh nhận ra sự thâm độc của Hắc Ưng đã vượt xa những gì anh dự liệu. Hắn không chỉ muốn hủy hoại sự nghiệp của anh, mà còn muốn hủy hoại danh dự và cuộc sống của những người phụ nữ quan trọng nhất đời anh. Đó là một ranh giới mà Thanh Long không cho phép bất kỳ ai vượt qua.
Thanh Long chậm rãi vuốt Thiên Long Ấn, một luồng năng lượng quen thuộc chảy qua anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh mắt anh bỗng lóe lên một tia sáng xanh lam mờ ảo, rồi dần trở nên rực rỡ, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. Đó là ánh sáng của sự tức giận, của nỗi đau, nhưng cũng là ánh sáng của một quyết tâm sắt đá, một ý chí không gì lay chuyển.
"Hắc Ưng... Ngươi muốn chơi trò này, ta sẽ chơi với ngươi đến cùng." Thanh Long độc thoại nội tâm, giọng anh trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, như một lời nguyền rủa. "Cái giá phải trả sẽ không chỉ là một đế chế... mà là linh hồn." Anh biết, để bảo vệ những người anh yêu thương, để giữ vững đế chế của mình, anh sẽ phải trở nên tàn nhẫn hơn, lạnh lùng hơn. Anh phải vượt qua giới hạn đạo đức của chính mình, phải trở thành một "đế vương" đích thực, không khoan nhượng với bất kỳ kẻ thù nào dám đe dọa đến những gì thuộc về anh.
Ánh mắt xanh lam của Thanh Long càng lúc càng rực rỡ, ẩn chứa một quyết định tàn khốc, một sự chuyển đổi mạnh mẽ. Anh không còn là Thanh Long của những toan tính trên thương trường, cũng không phải là Thanh Long của những cuộc đấu trí khôn ngoan. Giờ đây, anh là một con rồng thức tỉnh, một vị đế vương đang chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử, nơi anh sẽ không khoan nhượng với bất kỳ kẻ thù nào. Cuộc phản công tổng lực đã chính thức bắt đầu, và Thiên Hải sẽ sớm chứng kiến một cơn bão chưa từng có, một cơn bão do chính Thanh Long tạo ra để nhấn chìm kẻ thù. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh thầm nhủ, ánh mắt rực sáng trong đêm tối, đầy uy quyền và sự hủy diệt. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của sự trả thù, còn khiến ta say hơn gấp bội, và ta sẽ khiến ngươi, Hắc Ưng, phải nếm trải nó một cách đau đớn nhất."
Anh không còn là kẻ kiên nhẫn nữa. Anh đã trở thành một con quái vật, một con rồng đang nổi cơn thịnh nộ, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ nào dám cản đường anh. Và Trần Đức Hùng, hắn sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình, bằng chính đế chế mà hắn đã dày công xây dựng, và bằng chính sinh mạng của hắn. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời Thanh Long, đã thực sự bùng nổ, và giờ là lúc để anh chứng minh sức mạnh thực sự của mình.