Ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời của Thiên Hải vẫn hắt lên nền trời đêm như những dải ngân hà nhân tạo, nhưng đối với Thanh Long, chúng giờ đây chỉ là phông nền cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Lời thề độc nghiệt vừa bật ra khỏi môi anh trong căn hộ tĩnh mịch vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn khói hương trầm, báo hiệu sự khởi đầu của một điều gì đó vĩ đại và tàn khốc. Không một chút chần chừ, không một giây yếu lòng, quyết tâm sắt đá ấy đã thúc đẩy anh hành động.
Chẳng mấy chốc, một cuộc họp khẩn cấp đã được triệu tập tại tầng cao nhất của Tập đoàn Thiên Khải, trái tim của đế chế Thiên Long. Dù đã là đêm muộn, gần rạng sáng, nhưng bên trong tòa nhà chọc trời bằng kính và thép này, mọi thứ vẫn vận hành như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Kiến trúc tối giản, hiện đại và sang trọng của Thiên Khải càng tôn lên vẻ lạnh lùng, uy quyền, đặc biệt là trong căn phòng hội nghị được thiết kế để chống lại mọi loại nghe lén, nằm sâu trong lõi trung tâm. Các bức tường kính nhìn ra thành phố lung linh, nhưng rèm cửa tự động đã được kéo kín, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài, tạo nên một không gian biệt lập, chỉ dành cho những âm mưu và chiến lược thâm sâu nhất.
Trong căn phòng hình oval được trang bị công nghệ tối tân, ánh sáng dịu nhẹ từ hệ thống đèn LED ẩn mình phản chiếu lên mặt bàn đá cẩm thạch đen bóng loáng. Màn hình chiếu lớn chiếm trọn một bức tường, giờ đây vẫn còn tắt, phản chiếu gương mặt căng thẳng của những con người đang ngồi quanh bàn. Tiếng máy chủ vận hành êm ái từ phòng máy kế bên, tiếng gõ phím lách cách của Anh Hoàng khi kiểm tra lại các thiết bị, cùng mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, tạo nên một bầu không khí vừa chuyên nghiệp, vừa nặng nề đến nghẹt thở.
Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc ghế bọc da cao cấp dường như sinh ra là để dành cho anh. Chiều cao trên 1m85 của anh khiến anh có vẻ nổi bật hơn hẳn, dù anh không hề cố gắng. Thân hình săn chắc, cân đối như một vận động viên được tôi luyện, ẩn dưới lớp áo sơ mi lụa màu than chì, tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm. Làn da ngăm khỏe khoắn của anh dưới ánh đèn phản chiếu một vẻ kiên nghị, và đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh quét qua từng gương mặt cộng sự đang ngồi đối diện. Trong đôi mắt ấy, ẩn chứa không chỉ sự tự tin và trí tuệ sắc bén, mà còn là ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ, một nỗi giận dữ thầm kín đang chờ được bùng cháy. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực giờ đây lại mím chặt, biểu lộ sự tập trung cao độ và quyết tâm sắt đá. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, để mọi người cảm nhận được sức nặng của khoảnh khắc này, và sự thay đổi trong anh.
Mỹ Ngọc ngồi bên phải Thanh Long, vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa của cô như một đóa hoa trà quyền quý, nhưng giờ đây lại mang theo một nét mệt mỏi khó che giấu. Cô cao ráo, thân hình thanh mảnh nhưng đầy đặn, đường cong hút mắt ẩn dưới bộ vest công sở màu ngọc bích sang trọng. Làn da trắng ngần của cô càng làm nổi bật đôi mắt phượng sắc bén, ánh nhìn lạnh lùng nhưng sâu thẳm. Chúng giờ đây đong đầy sự căng thẳng, lo lắng cho hậu quả của những đòn phản công mà Hắc Ưng đã giáng xuống, nhưng vẫn kiên định, thể hiện sự sắc sảo và tận tâm không hề giảm sút. Cô khẽ day thái dương, cảm nhận cơn đau đầu như búa bổ sau hàng giờ liền chống đỡ các cuộc tấn công mạng và thao túng thị trường. Mùi hương nước hoa Chanel No. 5 dịu nhẹ từ cô lan tỏa, pha lẫn với mùi cà phê và sự căng thẳng bao trùm.
Đối diện với Mỹ Ngọc là Hồng Liên, cô gái mang vẻ đẹp ma mị, bí ẩn và đầy nguy hiểm. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán cao và đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao. Ánh mắt ấy luôn cảnh giác, không dễ đoán, và giờ đây, chúng phản chiếu một sự trung thành tuyệt đối, cùng với khao khát được hành động để trả lại những gì đã mất. Cô mặc một bộ đồ tối màu, bó sát, tôn lên đường cong cơ thể và sự nhanh nhẹn, nhưng cũng khiến cô dễ dàng hòa mình vào bóng tối. Cô giữ im lặng, nhưng sự hiện diện của cô đã đủ để khiến không khí thêm phần gay cấn. Mùi da thuộc thoang thoảng từ chiếc túi nhỏ bên hông cô hòa lẫn với mùi điều hòa, gợi lên cảm giác về một thế giới ngầm đầy rẫy hiểm nguy.
Bên cạnh Hồng Liên là Kim Anh, chuyên gia pháp lý của tập đoàn, người sở hữu vẻ đẹp trí tuệ, sắc sảo và đầy cá tính. Mái tóc ngắn cá tính, được tạo kiểu bồng bềnh, tôn lên vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng của cô ánh lên vẻ kiên định, đầy lửa nhiệt huyết và sự chính trực, nhưng cũng pha lẫn sự căng thẳng khi đối mặt với ranh giới pháp luật có thể bị phá vỡ. Cô mặc một bộ suit công sở hiện đại, màu xám tro, toát lên vẻ mạnh mẽ và chuyên nghiệp. Trên tay cô là một tập tài liệu dày cộp, những ghi chú chi chít về các điều luật, các vụ kiện tụng, và cả những kẽ hở mà Hắc Ưng có thể đã lợi dụng. Mùi mực in và giấy mới từ tài liệu của cô hòa quyện vào không khí.
Lâm Phong, chuyên gia công nghệ và tình báo, trông có vẻ thư sinh với vóc dáng gầy gò và cặp kính cận, nhưng ánh mắt anh lại lanh lợi và nhanh nhẹn đến kinh ngạc. Anh mặc một chiếc áo hoodie đơn giản, có vẻ lạc lõng giữa những bộ đồ công sở đắt tiền, nhưng bộ não của anh lại là một cỗ máy xử lý thông tin không ai sánh bằng. Anh đang gõ bàn phím laptop với tốc độ kinh hoàng, những dòng code và dữ liệu mã hóa lướt qua màn hình, tạo ra một bản giao hưởng điện tử khẽ khàng nhưng đầy sức mạnh. Anh là người trầm tính nhất trong số họ, nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn về anh, bởi anh là người nắm giữ chìa khóa cho những bí mật quan trọng nhất.
Anh Hoàng, trợ lý riêng của Thanh Long, luôn giữ vẻ ngoài chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh ngồi đối diện Thanh Long, ghi chép tỉ mỉ từng chi tiết, từng lời nói, từng biểu cảm của Thanh Long và các cộng sự. Anh có chút lo lắng, nhưng niềm tin vào Thanh Long thì không hề suy suyển. Anh luôn là người đầu tiên thực hiện mọi mệnh lệnh, không một chút nghi ngờ.
Thanh Long phá vỡ sự im lặng bằng một giọng trầm khàn, vang vọng khắp căn phòng, mang theo hơi lạnh của thép và sự nguy hiểm của một con thú săn mồi: "Những gì Hắc Ưng gây ra chỉ là khởi đầu. Hắn nghĩ hắn có thể làm lung lay Thiên Long, làm tổn hại đến những người của ta. Hắn đã lầm." Anh dừng lại, ánh mắt sắc như dao quét qua từng gương mặt, như muốn đọc thấu tâm can của họ. "Giờ là lúc chúng ta cho hắn biết cái giá của sự kiêu ngạo. Cái giá của việc dám chạm vào những gì thuộc về ta."
Màn hình chiếu lớn đột nhiên bật sáng, rọi thẳng vào trung tâm căn phòng. Lâm Phong gõ bàn phím lần cuối, và trên màn hình hiện lên những biểu đồ phức tạp, những con số nhảy múa, những sơ đồ mạng lưới dày đặc, rối rắm như tơ nhện. Giọng Lâm Phong vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, mỗi từ ngữ đều được phân tích kỹ lưỡng, không thừa thãi: "Chúng ta đã tìm thấy một lỗ hổng lớn, Sếp." Anh dùng một ngón tay mảnh khảnh chỉ vào một điểm trên màn hình, một cụm công ty con nằm ẩn mình trong một mê cung tài chính phức tạp. "Một mạng lưới rửa tiền khổng lồ, được che đậy dưới vỏ bọc các dự án đầu tư nước ngoài và chuỗi nhà hàng khách sạn của Hắc Ưng. Quy mô của nó vượt xa những gì chúng ta từng nghĩ."
Mỹ Ngọc cau mày, ánh mắt phượng sắc bén tập trung vào màn hình, nhanh chóng phân tích các con số. Cô đã quen với những âm mưu tài chính, nhưng mức độ tinh vi của mạng lưới này vẫn khiến cô bất ngờ. Kim Anh thì cặm cụi ghi chép, ngón tay thoăn thoắt trên cuốn sổ tay, cố gắng nắm bắt từng chi tiết pháp lý có thể khai thác. Hồng Liên vẫn giữ im lặng, nhưng ánh mắt sắc bén của cô theo dõi từng đường nét trên sơ đồ, như đang hình dung ra những con đường, những kẻ sẽ bị loại bỏ.
Lâm Phong tiếp tục, giọng anh trở nên nghiêm trọng hơn, như thể anh đang tiết lộ một bí mật động trời: "Và đáng chú ý hơn cả, Sếp... có những bằng chứng liên kết trực tiếp hắn với 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' ba năm trước."
Cả căn phòng chợt chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng gõ phím của Anh Hoàng dừng lại, tiếng thở dốc nhẹ của Mỹ Ngọc và Kim Anh vang lên rõ rệt. "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" – một bóng ma đã ám ảnh Thiên Hải suốt ba năm qua, một vết nhơ mà Thanh Long đã cố gắng chôn vùi. Nghe thấy cái tên ấy, trái tim Thanh Long như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Lời cảnh báo của Kim Anh trong chương trước chợt hiện về, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Hắc Ưng không chỉ muốn hủy hoại đế chế của anh, hắn còn muốn hủy hoại danh dự và cuộc sống của những người phụ nữ quan trọng nhất đời anh. Đó là một ranh giới mà Thanh Long không bao giờ cho phép bất kỳ ai vượt qua.
Thanh Long chăm chú lắng nghe, ngón tay thon dài, mạnh mẽ của anh gõ nhẹ lên mặt bàn đá cẩm thạch, mỗi tiếng gõ đều vang lên như một nhát búa đóng vào quan tài của Hắc Ưng. Ánh mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây càng trở nên lạnh lẽo và tăm tối hơn. Một luồng khí lạnh lẽo vô hình lan tỏa khắp căn phòng, khiến mọi người đều cảm nhận được sự phẫn nộ đang cuộn trào trong Thanh Long.
***
Trong không gian biệt lập và căng thẳng của phòng họp an toàn, Thanh Long chậm rãi đứng dậy, bước đến trước màn hình chiếu lớn. Dáng người anh cao lớn, sừng sững như một bức tượng, và mỗi bước đi của anh đều mang theo một uy lực vô hình. Ánh sáng từ màn hình chiếu rọi lên gương mặt góc cạnh của anh, và đôi mắt anh bỗng lóe lên một tia sáng xanh lam mờ ảo, rồi dần trở nên rực rỡ, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. Đó không chỉ là ánh sáng của sự tức giận, mà còn là ánh sáng của một ý chí không gì lay chuyển, một quyết tâm tàn khốc đã được định hình. Anh không còn là một doanh nhân thông thường, mà là một vị tướng đang chỉ huy trận chiến sinh tử, một vị đế vương đang trỗi dậy từ bóng tối.
"Hắn đã chạm đến giới hạn của ta." Giọng Thanh Long trầm khàn, vang vọng khắp căn phòng, mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của sự uy quyền và tàn nhẫn, như một lời tuyên án định mệnh. "Giờ ta sẽ phá hủy hắn từ bên trong, cho hắn nếm trải sự mục ruỗng mà hắn đã gieo rắc. Ta sẽ biến hắn thành một đống tro tàn, không còn gì để chống đỡ."
Anh đưa tay chỉ vào một điểm trên sơ đồ mạng lưới rửa tiền phức tạp của Hắc Ưng trên màn hình, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Mỹ Ngọc. "Mỹ Ngọc, cô sẽ đánh vào chuỗi cung ứng và thị trường chứng khoán của hắn. Sử dụng chính những lỗ hổng mà Lâm Phong vừa tìm được. Gây rối loạn, thâu tóm, hủy diệt. Không khoan nhượng." Anh nhấn mạnh từng từ, giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự do dự nào. "Ta muốn cổ phiếu của hắn rớt giá thảm hại, các dự án của hắn đình trệ, và những kẻ làm ăn với hắn phải chạy trốn như chuột."
Mỹ Ngọc gật đầu, ánh mắt phượng sắc bén của cô giờ đây không còn sự căng thẳng ban đầu, thay vào đó là sự kiên định và quyết tâm. Cô hiểu rõ sự tàn khốc trong lời nói của Thanh Long, và cô cũng biết rằng đây là lúc không thể khoan nhượng. "Rõ, Sếp." Giọng cô rõ ràng, rành mạch, mang theo sự tự tin vốn có của một nữ hoàng thương trường. "Tôi sẽ khiến hắn mất đi những gì quý giá nhất trên thương trường. Tôi sẽ biến đế chế của hắn thành một lâu đài cát, chỉ cần một làn gió nhẹ cũng đủ để sụp đổ." Nước hoa Chanel No. 5 của cô thoảng qua, mang theo mùi hương của sự quyền quý nhưng cũng đầy rẫy sự nguy hiểm.
Thanh Long quay sang Hồng Liên, ánh mắt anh ra hiệu cho một kế hoạch tàn khốc khác, không cần phải nói thành lời. Hồng Liên hiểu ý. Đôi mắt đen láy của cô lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, một nụ cười mỏng manh nhưng đầy vẻ nguy hiểm chợt xuất hiện trên môi. Cô biết phần việc của mình sẽ không nhẹ nhàng, nhưng đó là điều cô được sinh ra để làm. "Mạng lưới xã hội đen của hắn sẽ bị cắt đứt. Những kẻ trung thành sẽ phải lựa chọn: hoặc đi theo hắn xuống địa ngục, hoặc quy phục Thiên Long." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng lại mang theo một uy lực đáng sợ, như một lời đe dọa trực diện từ bóng tối. "Chúng ta sẽ thanh trừng từng ngóc ngách, từng hang ổ của hắn. Không một kẻ nào được phép trốn thoát."
Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn trong tay. Chiếc nhẫn giờ đây không chỉ ấm lên, mà còn tỏa ra một luồng năng lượng vô hình, mạnh mẽ, lan tỏa nhẹ trong phòng. Đó là cảm giác của quyền lực đang thức tỉnh, của một con rồng đang chuẩn bị tung cánh. Anh cảm nhận rõ ràng sự cuộn trào của năng lượng đặc biệt trong huyết quản, sẵn sàng cho trận chiến tổng lực.
Kim Anh, nãy giờ vẫn cặm cụi ghi chép, ngẩng đầu lên, ánh mắt nâu sáng kiên định nhìn Thanh Long. "Về mặt pháp lý, Sếp, chúng ta có một con át chủ bài." Giọng cô dứt khoát, rõ ràng, mang tính thuyết phục cao. "Bằng chứng Lâm Phong tìm được về mạng lưới rửa tiền và đặc biệt là 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' sẽ là đòn chí mạng. Chúng ta sẽ sử dụng nó để buộc tội Hắc Ưng, không chỉ là những tội danh kinh tế, mà còn là những tội ác chống lại con người." Cô chỉ vào tập tài liệu, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. "Đại úy Minh sẽ không thể làm ngơ trước những bằng chứng này. Chúng ta sẽ khiến hắn phải đối mặt với công lý, công khai và không thể chối cãi."
Anh Hoàng, sau khi ghi chép xong, ngẩng lên, khuôn mặt điển trai nhưng nghiêm nghị. "Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa Sếp. Các kênh truyền thông đã được chuẩn bị để tung ra thông tin vào thời điểm thích hợp, tạo áp lực dư luận tối đa."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh quét qua từng người một, mỗi người một nhiệm vụ, mỗi người một vị trí, nhưng tất cả đều hợp thành một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo. Anh thấy sự lo lắng trong mắt Mỹ Ngọc và Kim Anh, lo lắng về việc kế hoạch phản công có thể vượt ra ngoài vòng pháp luật, nhưng lòng trung thành và niềm tin vào anh, cùng sự phẫn nộ trước những gì Hắc Ưng đã gây ra, đã khiến họ chấp nhận rủi ro. Anh biết, để bảo vệ những người anh yêu thương, để giữ vững đế chế của mình, anh sẽ phải trở nên tàn nhẫn hơn, lạnh lùng hơn. Anh phải vượt qua giới hạn đạo đức của chính mình, phải trở thành một "đế vương" đích thực, không khoan nhượng với bất kỳ kẻ thù nào dám đe dọa đến những gì thuộc về anh. Và Trần Đức Hùng, hắn sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình, bằng chính đế chế mà hắn đã dày công xây dựng, và bằng chính sinh mạng của hắn.
***
Trời hửng sáng, sương mù giăng nhẹ bên ngoài cửa sổ của Tập đoàn Thiên Khải, nhưng bên trong phòng họp an toàn, không khí lại đặc quánh sự chuẩn bị gấp rút. Ánh sáng vàng dịu từ đèn trần hòa cùng ánh sáng xanh xám của màn hình máy tính, tạo nên một cảnh tượng vừa hiện đại, vừa có chút u ám. Mùi cà phê đậm đặc giờ đây đã quyện lẫn với mùi ozone từ các thiết bị điện tử, và một chút mùi kim loại công nghệ thoang thoảng, báo hiệu một ngày mới đầy biến động.
Không một phút giây chậm trễ, các cộng sự của Thanh Long bắt đầu triển khai những bước đầu tiên của kế hoạch. Mỹ Ngọc và Anh Hoàng lao vào các giao dịch tài chính phức tạp. Tiếng gõ bàn phím dồn dập của họ vang lên như một bản nhạc hiệu của cuộc chiến, nhanh đến mức khó tin. Màn hình máy tính của Mỹ Ngọc nhấp nháy liên tục với các biểu đồ chứng khoán, các lệnh mua bán khổng lồ được đưa ra chỉ trong tích tắc, thao túng thị trường, làm rung chuyển nền tảng tài chính của Hắc Ưng. Điện thoại của cô reo không ngừng, nhưng cô chỉ trả lời ngắn gọn, dứt khoát, mỗi lời nói đều là một mũi tên độc bắn thẳng vào mục tiêu. Cô di chuyển giữa các màn hình, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua hàng trăm con số mỗi giây, như một nữ thần chiến lược trên chiến trường tài chính. Cô không ngừng tính toán, không ngừng ra lệnh, mỗi động tác đều toát lên sự chuyên nghiệp và quyết đoán.
Kim Anh, trong khi đó, không rời mắt khỏi xấp tài liệu dày cộp. Cô lật giở từng trang, ánh mắt nâu sáng kiên định rà soát lại từng hồ sơ pháp lý liên quan đến Hắc Ưng, đặc biệt là những bằng chứng liên đới đến 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích'. Mùi mực in và giấy cũ từ những tài liệu ấy giờ đây lại trở thành mùi hương của công lý. Cô độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô, dứt khoát và đầy tính tranh luận: *Đại úy Minh sẽ không thể làm ngơ trước những bằng chứng này. Hắc Ưng, ngươi sẽ phải trả giá cho 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' và tất cả những gì ngươi đã gây ra.* Cô không chỉ tìm kiếm kẽ hở, mà còn tìm kiếm những đòn chí mạng có thể đẩy Hắc Ưng vào vòng lao lý vĩnh viễn. Cô cảm thấy một sự căng thẳng tột độ, nhưng cũng là một niềm tin vững chắc vào sự chính trực mà cô theo đuổi. Cô biết, ranh giới giữa pháp luật và ngoài vòng pháp luật rất mong manh, nhưng lần này, cô sẽ sử dụng mọi công cụ pháp lý có thể để vạch trần tội ác của kẻ thù.
Trong khi đó, Hồng Liên đã rời đi, hòa mình vào bóng tối của Thiên Hải. Cô tập hợp đội ngũ của mình tại một điểm tập kết bí mật, một kho hàng cũ nằm sâu trong khu công nghiệp bỏ hoang, nơi mùi kim loại gỉ sét và dầu máy cũ kỹ hòa lẫn với mùi ẩm mốc của thời gian. Đèn điện mờ ảo treo trên trần nhà, rọi sáng những bóng người thấp thoáng, tất cả đều là những tinh anh của thế giới ngầm dưới trướng Thanh Long. Hồng Liên, với vẻ đẹp ma mị và đầy nguy hiểm, đang kiểm tra lưỡi dao Dạ Ảnh Dao sắc bén của mình. Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh mắt đen láy, sắc lạnh như dao của cô. Từng động tác của cô dứt khoát, linh hoạt, đầy sự tự tin của một nữ sát thủ. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói của cô đều là mệnh lệnh tối thượng. "Đêm nay, chúng ta sẽ cho chúng biết ai mới là chủ của thành phố này. Không ai được phép khoan nhượng." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng lại mang theo một sự đe dọa lạnh sống lưng, khiến bất kỳ kẻ nào nghe thấy cũng phải khiếp sợ. Tiếng vũ khí va chạm nhẹ nhàng từ những người đàn em khi họ kiểm tra súng ống, dao găm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc trong không gian im lặng. Mùi thuốc súng và da thuộc thoang thoảng trong không khí, báo hiệu một đêm đổ máu sắp đến.
Thanh Long vẫn ở lại phòng họp, nhưng không còn ngồi ở ghế chủ tọa. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần bừng sáng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù. Ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như đáy biển sâu. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận năng lượng đặc biệt đang cuộn trào trong huyết quản, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Thiên Long Ấn trên tay anh nóng rực, như một phần của chính anh, kết nối anh với nguồn sức mạnh vô hạn. Anh không còn là Thanh Long của những toan tính trên thương trường, cũng không phải là Thanh Long của những cuộc đấu trí khôn ngoan. Giờ đây, anh là một con rồng thức tỉnh, một vị đế vương đang chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử, nơi anh sẽ không khoan nhượng với bất kỳ kẻ thù nào.
Anh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh, tập trung năng lượng vào lòng bàn tay. Ánh sáng xanh lam trong mắt anh rực rỡ hơn bao giờ hết, báo hiệu một sự chuyển đổi mạnh mẽ. *Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.* Anh thầm nhủ, cảm nhận hương vị của quyền lực đang chảy trong huyết quản, và hương vị của sự trả thù còn mãnh liệt hơn gấp bội. Cuộc phản công tổng lực đã chính thức bắt đầu, và Thiên Hải sẽ sớm chứng kiến một cơn bão chưa từng có, một cơn bão do chính Thanh Long tạo ra để nhấn chìm kẻ thù, không chỉ trên thương trường, mà còn trong mọi ngóc ngách tối tăm nhất của xã hội. Hắc Ưng, hắn sẽ phải nếm trải sự đau đớn tột cùng, và đó sẽ là cái giá cho sự kiêu ngạo của hắn.