Thiên địa mỹ nhân
Chương 163

Bão Giá Nổi Sóng: Đòn Đánh Vào Huyết Mạch Hắc Ưng

3858 từ
Mục tiêu: Diễn giải kế hoạch phản công của Thanh Long đã được vạch ra trong Chương 162, nhưng đặt trong bối cảnh '3 năm trước' để làm rõ nguồn gốc và tầm ảnh hưởng của 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' và các điểm yếu tài chính của Hắc Ưng.,Khắc họa tài năng kinh doanh xuất chúng và khả năng thao túng thị trường của Thanh Long, cho thấy anh đã gây ra những biến động lớn nhằm lung lay nền tảng tài chính của Tập đoàn Hắc Ưng từ sớm.,Làm rõ mối liên hệ giữa các hoạt động kinh doanh phi pháp của Hắc Ưng với 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' thông qua những động thái tài chính của Thanh Long.,Phát triển vai trò của Mỹ Ngọc trong việc thực thi các chiến lược kinh doanh táo bạo này.,Thiết lập một điểm khởi đầu cho cuộc chiến kinh tế khốc liệt giữa Thiên Long và Hắc Ưng, giải thích tại sao Hắc Ưng lại dễ bị tổn thương như hiện tại.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Lâm Phong, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng)
Mood: Tense, calculating, strategic, confident, ruthless
Kết chương: [object Object]

Thanh Long mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh, tập trung năng lượng vào lòng bàn tay. Ánh sáng xanh lam trong mắt anh rực rỡ hơn bao giờ hết, báo hiệu một sự chuyển đổi mạnh mẽ. *Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.* Anh thầm nhủ, cảm nhận hương vị của quyền lực đang chảy trong huyết quản, và hương vị của sự trả thù còn mãnh liệt hơn gấp bội. Cuộc phản công tổng lực đã chính thức bắt đầu, và Thiên Hải sẽ sớm chứng kiến một cơn bão chưa từng có, một cơn bão do chính Thanh Long tạo ra để nhấn chìm kẻ thù, không chỉ trên thương trường, mà còn trong mọi ngóc ngách tối tăm nhất của xã hội. Hắc Ưng, hắn sẽ phải nếm trải sự đau đớn tột cùng, và đó sẽ là cái giá cho sự kiêu ngạo của hắn.

Ba năm trước, trong một buổi sáng sớm khi sương vẫn còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ của thành phố, tại tầng cao nhất của Tập đoàn Thiên Khải, một cỗ máy chiến tranh tài chính đã được khởi động. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, thiết kế tối giản nhưng sang trọng đến tột cùng, sừng sững vươn mình giữa lòng đô thị. Bên trong, không khí được điều hòa lạnh lẽo, mang theo mùi cà phê thoang thoảng cùng mùi mực in mới và chút kim loại từ những thiết bị công nghệ tối tân. Tiếng máy chủ vận hành êm ru như hơi thở của một gã khổng lồ đang ngủ yên, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo không ngừng và tiếng thang máy di chuyển êm ái.

Thanh Long đứng thẳng, dáng người cao lớn, săn chắc, nổi bật trong bộ vest bespoke màu than chì, từng đường may ôm lấy cơ thể anh một cách hoàn hảo. Làn da ngăm khỏe khoắn dưới ánh sáng xanh lơ từ màn hình lớn càng thêm phần bí ẩn. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình của anh giờ đây chỉ còn ánh lên sự tập trung cao độ, quét qua những biểu đồ phức tạp đang nhấp nháy liên tục trên màn hình tường khổng lồ. Mỗi biểu đồ là một chỉ số thị trường, một đường cong lên xuống của cổ phiếu, một dự báo đầy rẫy những con số khô khan nhưng lại ẩn chứa vận mệnh của cả một đế chế. Anh sải tay chỉ vào một đường biểu đồ đang có dấu hiệu chững lại, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực vang vọng trong căn phòng rộng lớn, xé toạc bầu không khí căng như dây đàn.

“Đòn đầu tiên, đánh thẳng vào chuỗi cung ứng nguyên liệu thô của dự án ‘Kim Tự Tháp’ của hắn,” Thanh Long ra lệnh, ánh mắt sắc bén như dao. Dự án ‘Kim Tự Tháp’ là con cưng của Hắc Ưng, biểu tượng cho quyền lực và sự bành trướng của hắn trong ngành bất động sản. Đánh vào đó, không chỉ là đánh vào tài chính, mà còn là đánh vào sĩ diện, vào cái tôi kiêu ngạo của Trần Đức Hùng. “Mỹ Ngọc, tung tin đồn có kiểm soát về vấn đề pháp lý của đối tác cung ứng X, đồng thời ám chỉ mối liên hệ mờ ám của họ với ‘Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích’. Sau đó, kích hoạt lệnh bán khống.”

Mỹ Ngọc, ngồi đối diện trên chiếc ghế da cao cấp, ngón tay thanh thoát nhưng dứt khoát lướt trên bàn phím, từng phím nhấn tạo ra âm thanh lạch cạch đều đặn như nhịp tim của một kẻ săn mồi. Cô mặc một bộ váy công sở màu xám chì, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy đặn, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, để lộ đường cổ thanh tú và đôi mắt phượng sắc bén. Ánh nhìn của cô không rời màn hình, nơi hàng loạt dữ liệu đang chảy như thác lũ. Cô là một nữ thần chiến lược trên chiến trường tài chính, chuyên nghiệp và kiêu sa.

“Đã rõ, Long,” Mỹ Ngọc đáp, giọng nói rõ ràng, rành mạch, không một chút do dự. “Lệnh bán khống cổ phiếu đối tác Y sẽ được kích hoạt ngay sau khi tin đồn lan rộng, tạo hiệu ứng domino. Chúng ta đã chuẩn bị đủ lực lượng để duy trì áp lực trong 48 giờ đầu tiên.” Cô liếc nhanh qua màn hình phụ, nơi hiển thị danh sách các quỹ đầu tư lớn đã sẵn sàng “nhảy vào” khi thị trường bắt đầu có biến động. Mỹ Ngọc không chỉ đơn thuần là một trợ lý, cô là một tướng quân thực thụ, một người có khả năng biến những ý tưởng táo bạo của Thanh Long thành hiện thực, từng bước, từng nước đi. Cô hiểu rõ, đây không chỉ là một cuộc chiến tài chính, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của danh dự, và của cả những bí mật bị chôn vùi.

Lâm Phong, với vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy, ngồi trước một dãy màn hình khác, đôi mắt đeo kính cận lanh lợi lướt nhanh qua các con số và biểu đồ phân tích. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, mái tóc hơi rối, nhưng bộ não của anh là một cỗ máy xử lý thông tin siêu việt. Anh là nguồn cung cấp dữ liệu sống còn, là đôi mắt tinh tường nhìn thấu những biến động nhỏ nhất của thị trường.

“Dữ liệu cho thấy Hắc Ưng đang cố gắng ổn định giá,” Lâm Phong báo cáo, giọng nói đều đều, nhưng ngữ điệu lại chứa đựng một sự căng thẳng tiềm ẩn. “Nhưng áp lực từ tin đồn và giao dịch bất thường đang khiến họ chao đảo. Nhiều nhà đầu tư lớn đã bắt đầu thể hiện sự lo ngại.” Anh chỉ vào một biểu đồ khác, nơi đường giá cổ phiếu của đối tác Y đang lao dốc không phanh sau khi tin đồn về vấn đề pháp lý và liên quan đến “Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích” bắt đầu lan truyền trên các diễn đàn kinh tế ngầm.

Anh Hoàng, trợ lý trung thành của Thanh Long, đứng cạnh, ghi chép tỉ mỉ từng chỉ thị bằng cây bút máy Parker sáng loáng trên cuốn sổ da cao cấp. Anh mặc một bộ vest lịch lãm, mái tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh là người đảm bảo mọi mệnh lệnh của Thanh Long được thực thi một cách hoàn hảo, không một sai sót.

Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh hơi nheo lại khi nhìn vào màn hình. Anh không thể không cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc, một khoái cảm của kẻ điều khiển cuộc chơi. Cảm giác này, nó còn hơn cả tiền bạc, hơn cả quyền lực. Đó là cảm giác của sự báo thù, của việc từng bước xé toạc lớp mặt nạ của kẻ thù. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, đã chuẩn bị cho nó kỹ lưỡng. Tin đồn được tung ra không chỉ đánh vào chuỗi cung ứng, mà còn khơi gợi lại ‘Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích’ – một vết nhơ mà Trần Đức Hùng luôn tìm cách che đậy. Đó là một mũi tên trúng hai đích, gây ra sự hoang mang trong giới đầu tư và đồng thời gieo mầm nghi ngờ trong dư luận.

Mỹ Ngọc tiếp tục ra lệnh, giọng cô hòa quyện vào tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên hồi. “Kích hoạt giai đoạn hai, đẩy mạnh các bài viết phân tích tiêu cực trên các trang tài chính uy tín, tập trung vào tính bất ổn của dự án ‘Kim Tự Tháp’ và sự mập mờ trong nguồn vốn đầu tư. Nhấn mạnh rằng, những hoạt động rửa tiền của đối tác X có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.”

Lời của Mỹ Ngọc như những nhát dao sắc lẻm, đâm thẳng vào tử huyệt của Hắc Ưng. Thanh Long mỉm cười nửa miệng, nụ cười đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự tàn nhẫn. Anh biết rõ, Trần Đức Hùng là một kẻ kiêu ngạo, hắn sẽ không bao giờ ngờ rằng một kẻ mới nổi như anh lại dám đụng vào đế chế của hắn, huống chi lại là một đòn đánh tinh vi và hiểm độc đến vậy. Anh đã tính toán kỹ lưỡng, mỗi nước cờ đều được cân nhắc để tạo ra hiệu ứng domino lớn nhất.

Mùi cà phê trong phòng càng lúc càng nồng, báo hiệu một ngày làm việc không ngừng nghỉ. Ánh sáng xanh lơ từ màn hình vẫn chiếu lên gương mặt tập trung của Thanh Long. Anh cảm thấy một luồng năng lượng đặc biệt đang cuộn trào trong huyết quản, đó là năng lượng của sự tính toán, của trí tuệ sắc bén, của khả năng điều khiển mọi thứ theo ý mình. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh hơi nóng lên, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn mà anh đang sở hữu. Anh không chỉ là một doanh nhân, anh là một chiến lược gia, một vị tướng đang chỉ huy một trận chiến mà kẻ thù còn chưa kịp nhận ra mức độ tàn khốc của nó.

Trên màn hình chính, những con số đỏ xuất hiện dày đặc hơn, đường biểu đồ giá cổ phiếu của Hắc Ưng bắt đầu chúi xuống một cách đáng báo động. Hàng trăm triệu, rồi hàng tỷ đồng bốc hơi chỉ trong vài phút. Đó là những tổn thất đầu tiên, nhưng chắc chắn không phải là cuối cùng. Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của quyền lực đang tràn ngập căn phòng. *Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say.* Anh tự nhủ, một tia lóe lên trong đáy mắt, không chỉ là sự thỏa mãn, mà còn là một lời hứa, một lời thề sẽ không dừng lại cho đến khi kẻ thù phải quỳ gối.

***

Trong khi đó, tại tầng cao nhất của tòa nhà Tập đoàn Hắc Ưng, không khí đặc quánh sự hỗn loạn và hoang mang. Đó là một buổi trưa nóng nực, nhưng bên trong văn phòng của Trần Đức Hùng lại lạnh lẽo hơn cả một ngôi mộ. Tiếng điện thoại reo liên hồi như tiếng chuông báo tử, tiếng gõ bàn phím gấp gáp và lẫn lộn của các trợ lý vang lên từ phòng ngoài. Thỉnh thoảng, tiếng la hét giận dữ của Trần Đức Hùng lại vọng ra hành lang, khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình.

Trần Đức Hùng, Hắc Ưng, là một người đàn ông có khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như chim ưng, vóc dáng cao lớn, phong thái uy quyền, luôn mặc đồ đen sang trọng và đắt tiền. Nhưng giờ đây, vẻ uy nghi đó đã biến mất, thay vào đó là sự tức giận và hoảng loạn tột độ. Hắn ném mạnh chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng thủy tinh vỡ tan tành như tiếng vỡ vụn của chính niềm kiêu hãnh của hắn. Những mảnh vỡ nhỏ li ti văng tung tóe trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền, phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính.

Trên màn hình, những con số đỏ chói nhấp nháy liên tục, báo hiệu hàng tỷ đồng đã bốc hơi chỉ trong vài giờ giao dịch. Đường biểu đồ giá cổ phiếu của Tập đoàn Hắc Ưng và các đối tác liên minh đang cắm đầu xuống dốc một cách không thể kiểm soát. Các trợ lý liên tục báo cáo về tình hình sụt giảm cổ phiếu, sự rút lui của các đối tác lớn, và những cuộc gọi từ các quỹ đầu tư yêu cầu giải trình. Mùi cà phê nguội, giấy tờ chất đống và một chút mùi thuốc lá nồng nặc hòa lẫn vào không khí, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.

Trần Đức Hùng gầm lên, giọng hắn khản đặc vì tức giận, mang theo một âm hưởng hung hãn như một con thú bị dồn vào đường cùng. “Cái quái gì đang xảy ra vậy?! Ai dám đụng vào Hắc Ưng của tao?! Điều tra ngay!” Hắn đấm mạnh xuống bàn, khiến chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun rung lên bần bật. Hắn không thể tin được, hắn – kẻ đã bành trướng đế chế của mình suốt nhiều năm, kẻ mà ai cũng phải kiêng nể ở Thiên Hải này – lại bị tấn công một cách trắng trợn và hiệu quả đến vậy.

Một trợ lý, gương mặt tái mét vì sợ hãi, run rẩy bước vào. “Thưa chủ tịch… có vẻ… có vẻ là từ Tập đoàn Thiên Khải.” Người trợ lý lắp bắp, giọng nói lí nhí như muốn lẩn trốn vào không khí. “Họ đang… đang thao túng thị trường một cách rất tinh vi, nhắm vào các điểm yếu của chúng ta, đặc biệt là những đối tác có liên hệ đến… đến vụ án kia.” Người trợ lý không dám nhắc thẳng đến “Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích”, nhưng ánh mắt hoảng sợ của hắn đã nói lên tất cả.

Tên “Thiên Khải” như một nhát dao đâm vào tai Trần Đức Hùng. “Thiên Khải? Một lũ nhãi ranh mới nổi!” Hắn phun ra những lời khinh miệt, nhưng trong ánh mắt hắn đã bắt đầu xuất hiện một tia lo lắng. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ. Hắn từng nghĩ Thiên Khải chỉ là một tập đoàn nhỏ bé, non trẻ, không đáng để hắn bận tâm. Nhưng giờ đây, lũ “nhãi ranh” này đang giáng những đòn chí mạng vào đế chế của hắn, vào ngay những điểm yếu mà hắn đã cố gắng che giấu suốt bao năm qua. Việc Thiên Khải dám khơi gợi lại “Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích” là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.

“Đánh trả! Bằng mọi giá, phải dập tắt ngọn lửa này!” Trần Đức Hùng gào lên, nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Mau tung tin đồn phản công, mua vào cổ phiếu để ổn định giá!” Hắn ra lệnh cấp dưới tìm mọi cách đối phó, nhưng mọi nỗ lực đều như muối bỏ biển trước những đòn đánh liên hoàn, có tính toán của Thanh Long. Hắn cảm thấy bị dồn vào thế bí, sự tự mãn ban đầu biến thành sự lo lắng và tức giận tột độ, nhưng vẫn chưa nhận ra tầm vóc thực sự của đối thủ.

Trần Đức Hùng điên cuồng nhìn vào màn hình, từng con số đỏ chói như những vết thương đang rỉ máu trên cơ thể hắn. Hắn không hiểu tại sao mọi thứ lại sụp đổ nhanh đến vậy. Hắn đã xây dựng đế chế này bằng máu và nước mắt, bằng những thủ đoạn tàn nhẫn nhất, và hắn sẽ không để bất cứ ai phá hủy nó. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc điên cuồng muốn tìm ra kẻ đứng sau tất cả, muốn xé xác hắn ra thành từng mảnh. Trần Đức Hùng là một con hổ bị thương, và một con hổ bị thương là một con hổ nguy hiểm nhất. Hắn không bao giờ thua, và hắn sẽ không chấp nhận thất bại. Câu nói quen thuộc đó vang vọng trong đầu hắn: *Trong trò chơi này, chỉ có kẻ thắng và người thua. Tôi không bao giờ thua.* Nhưng hôm nay, có vẻ như định luật đó đã bị lung lay dữ dội. Hắn siết chặt chiếc vòng tay bằng vàng trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng sự lạnh lẽo đó không thể xoa dịu được ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực hắn.

***

Chiều tối, ba năm trước, khi ánh hoàng hôn cuối ngày đổ xuống, nhuộm vàng cả khu vườn rộng lớn của Thanh Long. Trong biệt thự của anh, kiến trúc đa dạng từ hiện đại đến cổ điển phương Tây, tường rào cao và cổng tự động đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió thổi rì rào qua những tán cây, đôi khi là tiếng máy cắt cỏ từ xa hay tiếng chó sủa nhẹ từ khu nhà hàng xóm, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường. Mùi hoa cỏ thoang thoảng trong gió, hòa lẫn với mùi đất sạch và đôi khi là mùi nước hoa đắt tiền vương lại từ những vị khách ghé thăm.

Thanh Long đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn tĩnh mịch, tay nhâm nhi ly rượu vang đỏ hảo hạng. Ánh hoàng hôn phản chiếu trong ly rượu, tạo nên một màu đỏ thẫm quyến rũ. Vẻ ngoài hoàn hảo của anh, từ mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng đến bộ trang phục casual sang trọng, toát lên khí chất quý ông thành đạt và quyền lực. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm không gian, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà anh vừa tạo ra trên thị trường tài chính.

Mỹ Ngọc bước đến, đặt tay nhẹ nhàng lên vai anh. Làn da trắng ngần của cô dưới ánh chiều tà càng thêm phần mờ ảo, ma mị. Mùi hương nước hoa sang trọng của cô hòa quyện vào không khí, vương vấn nơi đầu mũi Thanh Long. Cô không cần hỏi, chỉ cần nhìn vào ánh mắt anh, cô biết kế hoạch đã thành công bước đầu.

“Kế hoạch thành công hơn mong đợi, Long,” Mỹ Ngọc báo cáo, giọng nói dịu dàng hơn so với khi ở văn phòng, nhưng vẫn giữ sự rõ ràng và tự tin vốn có. “Giá trị cổ phiếu Hắc Ưng đã mất gần 15% trong phiên giao dịch hôm nay, và một số đối tác lớn đã bắt đầu rút vốn để tránh liên lụy đến vụ án kia.” Cô nói, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua gương mặt Thanh Long, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự bất ngờ hay hài lòng.

Thanh Long khẽ nhấp một ngụm rượu vang, vị chát nhẹ và hương thơm nồng nàn của rượu lan tỏa trong khoang miệng. Ánh mắt xanh lam trong mắt anh lóe lên, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, một ngọn lửa của sự tính toán và tham vọng. Anh quay đầu lại, nhìn sâu vào đôi mắt Mỹ Ngọc, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự tàn nhẫn và sự tính toán.

“Đây mới chỉ là bữa khai vị, Ngọc ạ,” Thanh Long đáp, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một âm điệu lạnh lẽo đến rợn người. “Trần Đức Hùng sẽ không dễ dàng buông xuôi. Hắn là một con thú bị thương, và hắn sẽ phản ứng dữ dội. Nhưng hắn đã phạm sai lầm lớn khi coi thường chúng ta, và đặc biệt là những bí mật hắn tưởng chừng đã chôn vùi trong ‘Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích’…” Anh bỏ lửng câu nói, ánh mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo và tàn nhẫn, không chỉ là sự trả thù, mà còn là sự công lý dành cho những nạn nhân vô tội. Anh biết rõ, ‘Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích’ là một sợi dây thòng lọng mà Trần Đức Hùng tự đeo vào cổ mình, và anh sẽ là người thắt chặt nó.

Mỹ Ngọc không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Cô đã quá quen thuộc với vẻ mặt này của Thanh Long, vẻ mặt của một kẻ săn mồi đang tận hưởng chiến lợi phẩm đầu tiên, một kẻ không bao giờ biết nhân nhượng. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh khi anh khẽ siết chặt Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào từ anh. Đó không chỉ là sức mạnh của tiền bạc, của quyền lực, mà còn là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, bí ẩn hơn, một thứ năng lượng đang chờ đợi để bùng nổ.

“Vậy bước tiếp theo là gì, Long? Chúng ta sẽ tiếp tục đẩy mạnh hay chờ đợi phản ứng của hắn?” Mỹ Ngọc hỏi, giọng nói mang theo một chút thách thức, một chút háo hức. Cô cũng là một kẻ săn mồi, dù không tàn nhẫn bằng Thanh Long, nhưng sự sắc sảo và quyết đoán của cô không hề thua kém.

Thanh Long lại quay lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, để lại bầu trời đêm thăm thẳm với những vì sao lấp lánh. Thành phố Thiên Hải giờ đây là một biển ánh đèn, lung linh và huyền ảo, nhưng anh biết rõ, ẩn sâu bên dưới lớp vỏ hào nhoáng đó là những ngóc ngách tối tăm, nơi những bí mật bẩn thỉu và những âm mưu đen tối đang chờ đợi.

“Hắn sẽ phản ứng,” Thanh Long chậm rãi nói, giọng điệu đầy tự tin. “Hắn sẽ cố gắng dập tắt ngọn lửa này bằng mọi giá, mua vào cổ phiếu, tung tin đồn phản công. Nhưng hắn càng vùng vẫy, chúng ta càng có cơ hội dồn hắn vào chân tường. Chuẩn bị cho đòn đánh tiếp theo, Ngọc. Lần này, chúng ta sẽ không chỉ đánh vào tài chính, mà còn đánh vào cả mạng lưới thế giới ngầm của hắn. Ta muốn hắn phải nếm trải cảm giác mất đi tất cả, từng chút một.”

Anh quay lại, nhìn sâu vào mắt Mỹ Ngọc, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự tàn nhẫn và sự tính toán. Thanh Long siết nhẹ Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo trong ván cờ lớn này, nơi anh sẽ từ từ bóc trần và hủy diệt đế chế Hắc Ưng. Ánh mắt xanh lam của anh rực sáng trong bóng tối, đó là ánh mắt của một vị đế vương đang chuẩn bị thiết lập luật lệ của riêng mình. *Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.* Anh thầm nhủ, cảm nhận hương vị của quyền lực, và của sự báo thù, đang chảy bỏng trong huyết quản. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ