Thiên địa mỹ nhân
Chương 164

Bãi Đỗ Xe Tử Thần: Khai Phóng Long Lân

3693 từ
Mục tiêu: Diễn tả một cuộc chạm trán trực diện khốc liệt giữa Thanh Long và lực lượng của Hắc Ưng trong bối cảnh '3 năm trước', tập trung vào 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích'.,Khắc họa Thanh Long bị đẩy vào thế cùng và bất ngờ vận dụng 'năng lực đặc biệt' của mình một cách mạnh mẽ, tạo ra bước ngoặt quyết định.,Lật ngược thế cờ trong trận chiến then chốt, giúp Thanh Long và đồng minh giành được lợi thế quan trọng liên quan đến vụ án.,Tăng cường căng thẳng, đẩy nhanh nhịp độ của Arc Rising Action và chuẩn bị cho những bước leo thang tiếp theo của cuộc chiến.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Thợ Săn, Nhân Chứng B
Mood: Gay cấn, kịch tính, căng thẳng, bí ẩn, bùng nổ
Kết chương: [object Object]

Ba năm trước, trong một đêm khuya như mực, khi thành phố Thiên Hải đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại ánh đèn đường cô độc và tiếng còi xe vọng lại từ xa, một góc khuất của bệnh viện Bạch Mai lại đang ẩn chứa một âm mưu đen tối. Thanh Long và Hồng Liên, hai bóng hình thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, di chuyển như những linh hồn vô ảnh qua mê cung bê tông của bãi đỗ xe ngầm. Ánh đèn huỳnh quang cũ kỹ, lờ mờ, lập lòe trên trần, chỉ đủ soi rõ những cột trụ bê tông xám xịt và những vệt lốp xe đen đúa trên nền sàn ẩm ướt, tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo, tù túng và đầy rẫy những bí mật không lời. Mùi khói xe cũ, dầu mỡ và bụi bẩn hòa quyện vào nhau, đặc quánh trong không khí, phảng phất chút hương thuốc lá còn sót lại từ một tên lính gác vô danh nào đó, như một lời cảnh báo về sự nguy hiểm rình rập.

Thanh Long nhướn mày, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt qua từng ngóc ngách. Anh cảm nhận được sự im lặng đáng sợ nơi đây, một sự im lặng không tự nhiên, ẩn chứa những cạm bẫy chết người. “Nơi này còn bẩn thỉu hơn tôi nghĩ,” anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo chút gằn nhẹ, đủ để Hồng Liên đứng sát bên nghe rõ. “Chúng ta phải nhanh.” Anh biết rõ, mỗi giây phút chậm trễ đều có thể đánh đổi bằng mạng sống của Nhân Chứng B – chìa khóa để lật đổ đế chế Hắc Ưng và vén màn bí mật của ‘Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích’ tàn độc. Trong thâm tâm, Thanh Long cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc đang cuộn trào, như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng, thèm khát được giải thoát. Anh siết nhẹ Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm giác lạnh lẽo từ chiếc nhẫn truyền vào da thịt, xoa dịu phần nào sự bồn chồn trong anh.

Hồng Liên, với dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt, di chuyển không một tiếng động. Đôi mắt đen láy của cô sắc lạnh như dao, không ngừng quan sát mọi hướng, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Cô khẽ gật đầu, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng lay động nhẹ trong không khí tù đọng. “Anh cẩn thận,” cô đáp, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên quyết, “bọn chúng có thể đặt bẫy.” Cô đã quá quen thuộc với những âm mưu và cạm bẫy của thế giới ngầm, và trực giác của cô mách bảo rằng đêm nay sẽ không hề yên bình. Bàn tay cô đã đặt sẵn trên khẩu súng giấu trong áo, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Sự lo lắng cho Thanh Long hiện rõ trong ánh mắt, nhưng cô nhanh chóng che giấu nó bằng vẻ mặt lạnh lùng thường thấy.

Họ tiếp cận một khu vực ít ánh sáng hơn, nơi vài chiếc xe tải cũ kỹ đậu san sát. Thanh Long ra hiệu, và Hồng Liên khéo léo vô hiệu hóa camera an ninh gần nhất bằng một thiết bị nhỏ gọn. Tiếng "tách" khẽ khàng gần như không thể nghe thấy trong không gian rộng lớn của hầm ngầm. Một tên lính gác đang lơ đãng dựa vào thành xe, hút thuốc lá, ánh mắt mệt mỏi lướt qua những chiếc xe vô tri. Thanh Long hành động nhanh như cắt. Anh lướt đến sau lưng tên lính, một tay bịt miệng, tay kia siết mạnh vào gáy. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên, nhanh gọn và dứt khoát. Thân thể tên lính mềm oặt đổ gục xuống, được Thanh Long nhẹ nhàng đỡ lấy và kéo vào một góc khuất. Mùi máu tanh thoang thoảng lan ra, hòa lẫn với mùi khói xe, tạo nên một sự kết hợp ghê rợn. Thanh Long không hề chớp mắt, kinh nghiệm chiến đấu đã tôi luyện anh trở thành một cỗ máy lạnh lùng và hiệu quả.

Anh ra hiệu cho Hồng Liên đến một chiếc xe tải bít bùng, nơi anh cảm nhận được một sự sống yếu ớt đang vùng vẫy. Cánh cửa xe tải được khóa bằng một ổ khóa lớn, nhưng với kỹ năng của Hồng Liên, nó nhanh chóng bị phá vỡ. Khi cánh cửa mở ra, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Một người phụ nữ trẻ, gương mặt hốc hác đến đáng sợ, ánh mắt thất thần và tuyệt vọng, nằm co quắp trên sàn xe bẩn thỉu. Quần áo của cô xộc xệch, thân thể chi chít những vết bầm tím, dấu hiệu rõ ràng của sự giam giữ và tra tấn dã man. Mùi ẩm mốc, mùi mồ hôi và một chút mùi máu khô bốc lên từ trong xe, khiến Thanh Long cảm thấy dạ dày mình quặn lại.

“Khốn kiếp!” Thanh Long gằn giọng, giọng nói trầm hẳn xuống, đôi mắt anh lóe lên tia lửa giận dữ. Cảnh tượng này còn tồi tệ hơn những gì anh tưởng tượng. Hắc Ưng đã vượt quá giới hạn của con người, hắn không chỉ là một kẻ buôn bán ma túy hay rửa tiền, hắn là một con quỷ hút máu người.

Hồng Liên nhanh chóng bước vào, kiểm tra tình trạng của Nhân Chứng B. Cô gái yếu ớt run rẩy, đôi mắt mở to nhìn họ với vẻ hoảng sợ tột độ, như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Cô ấy còn sống, nhưng rất yếu," Hồng Liên báo cáo, giọng nói chứa đựng sự căm phẫn. Thanh Long nhấc bổng Nhân Chứng B lên một cách nhẹ nhàng, cảm nhận sự nhẹ bẫng của cơ thể cô, như thể cô đã không ăn uống gì trong nhiều ngày. Anh biết, mục tiêu của họ đêm nay không chỉ là giải cứu, mà còn là giữ cô gái này sống sót để vạch trần tội ác của Hắc Ưng. Đó là một lời hứa anh tự khắc ghi trong lòng.

Họ vừa ra khỏi chiếc xe tải, Nhân Chứng B vẫn còn trong vòng tay Thanh Long, Hồng Liên đang cố gắng hỗ trợ cô gái, thì một tiếng còi chói tai xé tan sự tĩnh lặng của bãi đỗ xe ngầm, vang vọng khắp các cột trụ bê tông, khiến không khí càng thêm phần căng thẳng. Ngay lập tức, hàng loạt đèn pha từ những chiếc xe đen bóng bật sáng, chiếu thẳng vào họ, biến ba người thành những mục tiêu nổi bật trong bóng tối. Từ trong màn sáng chói lóa, Thợ Săn xuất hiện, một bóng đen cao lớn, lạnh lùng và tàn nhẫn, dẫn theo hàng chục tay sai tinh nhuệ của Hắc Ưng. Mỗi tên đều trang bị súng ống, dao găm, mặt mày lạnh tanh, hình thành một vòng vây chết chóc, không một kẽ hở.

Thợ Săn bước chậm rãi về phía họ, từng bước chân như gõ vào nhịp đập trái tim Thanh Long. Trang phục chiến đấu tối màu che kín gần hết khuôn mặt hắn, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh, đầy vẻ khinh miệt và tự tin. "Thanh Long," giọng Thợ Săn vang lên, lạnh lẽo và đầy mỉa mai, như lưỡi dao cạo cứa vào không khí, "đêm nay chính là mồ chôn của ngươi! Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi tay Hắc Ưng dễ dàng vậy sao?" Hắn cười khẩy, một nụ cười ẩn chứa sự tàn bạo, khiến cả không gian như đông cứng lại.

Hồng Liên nghiến răng, đôi mắt phượng sắc bén trừng trừng nhìn Thợ Săn. Cô đã từng đối mặt với nhiều kẻ tàn độc, nhưng tên này mang một khí chất nguy hiểm và chuyên nghiệp đến rợn người. "Đồ khốn!" cô gầm nhẹ, bàn tay đã nắm chặt khẩu súng, sẵn sàng nghênh chiến. Cô biết, đây là một trận chiến không thể tránh khỏi, và tỉ lệ sống sót của họ vô cùng mong manh.

Thanh Long vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đáng kinh ngạc, dù trong lòng anh, một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy dữ dội. Anh đặt Nhân Chứng B xuống đất, nhẹ nhàng dựa vào một cột trụ, đảm bảo cô gái sẽ an toàn nhất có thể, dù biết rằng điều đó gần như bất khả thi trong tình huống này. Ánh mắt xanh lam của anh lóe lên một tia sáng lạnh băng khi đối diện với Thợ Săn. “Xem ra ngươi đã đánh giá thấp ta rồi, Thợ Săn,” anh đáp trả, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một uy lực khiến đối phương phải dè chừng. Anh biết, Thợ Săn là một trong những sát thủ giỏi nhất của Hắc Ưng, nhưng anh cũng không phải là một đối thủ tầm thường.

Thợ Săn không nói nhiều, chỉ ra hiệu. Ngay lập tức, hàng chục tên tay sai lao vào tấn công. Tiếng súng nổ chát chúa vang vọng khắp hầm ngầm, âm thanh kim loại va chạm, tiếng la hét và tiếng gầm gừ của những kẻ tấn công biến nơi đây thành một địa ngục trần gian. Mùi thuốc súng nồng nặc hòa lẫn với mùi khói xe, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khó thở. Thanh Long và Hồng Liên lao vào chiến đấu như hai con mãnh thú bị dồn vào chân tường.

Thanh Long, với kỹ năng võ thuật đỉnh cao của mình, di chuyển nhanh như một cơn gió, né tránh những viên đạn bay vút qua tai, những nhát dao chém lướt qua da thịt. Từng cú đấm, từng cú đá của anh đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, đánh bật đối thủ. Anh như một vũ công tử thần, uyển chuyển và mạnh mẽ, biến mỗi đòn đánh thành một vũ khí sắc bén. Anh không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ, bằng kinh nghiệm trận mạc, khai thác từng sơ hở nhỏ nhất của kẻ thù. Tuy nhiên, số lượng địch quá áp đảo, và anh không thể phân tâm khi Nhân Chứng B vẫn đang ở phía sau. Ánh mắt anh không ngừng quét về phía cô gái, lo lắng cho sự an nguy của cô.

Hồng Liên, dù nhỏ nhắn hơn, lại vô cùng nhanh nhẹn và tàn độc. Cô như một con báo đen giữa bầy sói, lướt qua giữa những tên tay sai, mỗi cú ra đòn đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Khẩu súng trên tay cô nhả đạn không ngừng, mỗi phát đạn đều tìm thấy đích đến. Tiếng "pằng pằng" chói tai vang lên liên tục, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Cô chiến đấu bằng cả bản năng và kỹ thuật, đôi mắt sắc lạnh không một chút sợ hãi. Nhưng rồi, khi một tên tay sai định tấn công Nhân Chứng B, Hồng Liên không ngần ngại lao ra đỡ đòn. Lưỡi dao sắc lẹm lướt qua cánh tay cô, rạch một đường sâu. Máu tươi rỉ ra, thấm vào lớp áo tối màu, nhưng cô không hề kêu lên, chỉ nghiến răng chịu đựng, tiếp tục bảo vệ mục tiêu.

Thanh Long nhìn thấy Hồng Liên bị thương, một luồng căm phẫn bùng lên trong lòng anh. Anh nhận ra mình đang bị đẩy vào thế khó. Sức lực dần cạn kiệt, những đòn đánh dù mạnh mẽ vẫn không thể xuyên thủng vòng vây dày đặc. Anh cảm thấy như mình đang chiến đấu với một bức tường thép, và bức tường đó đang từ từ đè bẹp anh. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bỗng nhiên nóng ran, một cảm giác quen thuộc nhưng cũng đầy bí ẩn. Anh biết, giới hạn của bản thân đang bị đẩy đến cực điểm, và con mãnh thú trong anh đang gầm gừ, thèm khát được giải thoát.

Thợ Săn, nhìn thấy Thanh Long và Hồng Liên dần kiệt sức, nở một nụ cười đắc thắng. Hắn thấy thời cơ đã đến. Hắn nhắm thẳng vào Hồng Liên và Nhân Chứng B, tung ra một đòn chí mạng, một cú đá xoay cực mạnh, mang theo sức gió rít lên. Hắn muốn kết liễu cả hai cùng lúc, triệt hạ hoàn toàn hy vọng của Thanh Long. Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngưng đọng. Hồng Liên, dù bị thương, vẫn cố gắng đứng chắn, nhưng cô biết mình không thể chống đỡ được đòn này.

Thanh Long, với ánh mắt xanh lam rực sáng như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, một ngọn lửa của sự phẫn nộ và bản năng sinh tồn, lao tới đỡ đòn. Anh cảm thấy một luồng năng lượng cuộn trào mạnh mẽ chưa từng có trong cơ thể, như một dòng dung nham nóng chảy đang xé toạc mọi giới hạn. Cú đá của Thợ Săn va chạm mạnh vào cánh tay anh, nhưng lần này, Thanh Long không lùi lại. Trái lại, một sức mạnh phi thường bùng nổ từ anh.

Cơ thể anh dường như biến đổi trong khoảnh khắc. Những đường gân trên cánh tay anh nổi lên rõ rệt, săn chắc và cứng cáp như thép. Ánh mắt xanh lam của anh không chỉ còn là tia sáng, mà là một quầng sáng ma mị, huyền ảo, bao trùm lấy đồng tử, khiến chúng trở nên sâu thẳm và đáng sợ hơn bao giờ hết. Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo một sức ép vô hình, lan tỏa ra từ cơ thể anh, khiến những tên tay sai gần đó cảm thấy rùng mình, như có một con quái vật đang thức tỉnh. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh tỏa ra một ánh sáng xanh lam nhạt, hòa quyện với ánh mắt anh, như một biểu tượng của sức mạnh vừa được khai phóng. Thanh Long cảm nhận được từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể mình đang được tiếp thêm một nguồn năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ đến khó tin.

Thợ Săn, với vẻ mặt đầy kinh ngạc, lùi lại một bước. "Cái quái gì thế này?!" hắn gầm lên, giọng nói xen lẫn sự sợ hãi và khó tin. Hắn chưa từng thấy sức mạnh nào như vậy, một sức mạnh vượt ra ngoài mọi lẽ thường. Hắn nhìn chằm chằm vào Thanh Long, như thể đang nhìn một con quái vật mới được sinh ra từ bóng đêm.

Hồng Liên, dù đang ôm cánh tay bị thương, cũng phải mở to mắt nhìn Thanh Long. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, bí ẩn đang tuôn trào từ anh. "Thanh Long... sức mạnh này..." cô thì thầm, giọng nói run rẩy, không biết là vì sợ hãi hay vì kinh ngạc. Cô biết Thanh Long mạnh, nhưng đây là một cấp độ hoàn toàn khác.

Thanh Long không đáp lại. Anh gầm lên, một tiếng gầm vang vọng khắp bãi đỗ xe ngầm, trầm hơn, khàn hơn, mang theo một sự hung tợn nguyên thủy mà anh chưa từng bộc lộ. "Lùi lại!" anh ra lệnh, giọng nói đầy uy lực, như tiếng rồng gầm, khiến những tên tay sai gần đó phải chùn bước, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình.

Sau tiếng gầm ấy, Thanh Long tung ra một đòn phản công với sức mạnh phi thường. Các đòn đánh của anh nhanh hơn, mạnh hơn, và dường như mang theo một năng lượng vô hình. Mỗi cú đấm của anh không chỉ là sức mạnh cơ bắp, mà còn là một luồng xung kích vô hình, làm choáng váng hoặc đánh bật đối thủ văng xa. Từng tên tay sai Hắc Ưng, dù mạnh mẽ hay trang bị vũ khí, đều không thể chống đỡ được dù chỉ một đòn. Có tên bị anh đấm văng vào cột bê tông, thân thể dập nát; có tên bị anh đá bay lên không trung, rơi xuống bất tỉnh. Anh không còn là một con người bình thường, anh là một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, một vị thần hủy diệt trong hình hài con người.

Anh nhanh chóng xuyên qua vòng vây, tiếp cận Thợ Săn. Thợ Săn cố gắng phản kháng, nhưng các đòn đánh của hắn giờ đây trở nên yếu ớt và vô dụng trước sức mạnh mới của Thanh Long. Thanh Long tung một cú đấm thẳng vào mặt Thợ Săn, không cho hắn kịp phản ứng. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên, Thợ Săn loạng choạng lùi lại, máu mũi trào ra. Hắn nhìn Thanh Long với ánh mắt đầy thù hận và sợ hãi, nhưng không kịp làm gì thêm. Thanh Long không cho hắn cơ hội. Anh nắm lấy cổ Thợ Săn, nhấc bổng hắn lên không trung, đôi mắt xanh lam của anh rực sáng, đầy vẻ khinh miệt. "Ngươi đã đánh giá sai ta, và đó là sai lầm chết người của ngươi," Thanh Long gằn giọng, sau đó ném mạnh Thợ Săn văng vào một chiếc xe tải gần đó, khiến hắn bất tỉnh nhân sự.

Khi Thợ Săn gục ngã, những tên tay sai còn lại của Hắc Ưng như rắn mất đầu, hoảng loạn tột độ. Chúng không thể tin vào mắt mình, tên Thợ Săn bất khả chiến bại lại bị đánh bại một cách dễ dàng đến vậy. Sự sợ hãi bao trùm lấy chúng. Thanh Long không để chúng có cơ hội tập hợp lại. Anh tiếp tục ra đòn, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, nhanh chóng vô hiệu hóa toàn bộ lực lượng địch còn lại, tạo ra một khoảng trống an toàn để thoát hiểm. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, bãi đỗ xe ngầm từ một chiến trường hỗn loạn đã trở thành một đống đổ nát, với những thân xác bất động nằm rải rác trên sàn.

Thanh Long, vẫn còn hơi choáng váng vì sự bùng nổ sức mạnh của mình, nhìn lại bàn tay mình. Những đường gân vẫn còn hằn rõ, cảm giác tê dại và một nguồn năng lượng kỳ lạ vẫn còn lưu lại trong từng thớ thịt. Anh không biết chính xác điều gì đã xảy ra, nhưng anh biết mình đã vượt qua một giới hạn mà trước đây anh chưa từng chạm tới. Ánh mắt xanh lam của anh dần trở lại bình thường, dù vẫn còn chút ánh sáng lấp lánh trong đó, như tàn dư của một ngọn lửa vừa được dập tắt.

Hồng Liên nhanh chóng đến bên anh, đỡ lấy Nhân Chứng B đã ngất đi vì kiệt sức và quá sợ hãi. Cô nhìn Thanh Long đầy lo lắng, đôi mắt đen láy quét một lượt từ đầu đến chân anh, tìm kiếm bất kỳ vết thương nào. "Anh không sao chứ? Sức mạnh đó... Nó là gì vậy?" cô hỏi, giọng nói run rẩy, xen lẫn sự tò mò và một chút sợ hãi. Cô chưa từng thấy Thanh Long như vậy, một phiên bản mạnh mẽ và đáng sợ hơn nhiều.

Thanh Long lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn vào bàn tay mình, như thể đang cố gắng giải mã một bí ẩn. "Tôi... tôi cũng không biết," anh thú nhận, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo chút hoang mang. "Nhưng nó đã cứu chúng ta." Anh cảm thấy một sự mệt mỏi ập đến sau khi năng lượng cuộn trào lắng xuống, nhưng đồng thời, một cảm giác phấn khích, một sự hiểu biết mới về bản thân cũng đang trỗi dậy. Anh biết, thứ sức mạnh này không phải là một điều ngẫu nhiên, nó là một phần của anh, một phần anh đã vô tình đánh thức.

Anh quay sang Nhân Chứng B, người vẫn đang nằm bất động trong vòng tay Hồng Liên. "Đưa cô ấy về nơi an toàn. Chúng ta có vũ khí mới rồi." Giọng Thanh Long vang lên đầy tự tin, một sự tự tin được củng cố bởi sức mạnh vừa được khai phóng. Anh không còn là kẻ bị dồn vào chân tường, anh là kẻ săn mồi. Họ nhanh chóng dìu Nhân Chứng B lên một chiếc xe đã chuẩn bị sẵn, rời đi khỏi bãi đỗ xe ngầm hỗn loạn, để lại Thợ Săn và những tên tay sai của Hắc Ưng đang kinh hoàng và tức giận trong đống đổ nát.

Khi chiếc xe lao đi trong bóng đêm, Thanh Long nhìn lại bãi đỗ xe ngầm qua gương chiếu hậu. Ánh đèn lờ mờ vẫn soi rõ những vệt máu loang lổ, những thân xác đổ gục và những chiếc xe bị biến dạng. Anh cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong cơ thể, một sức mạnh tiềm ẩn đã được đánh thức, một cánh cửa mới đã được mở ra. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh vẫn còn hơi ấm, như một lời nhắc nhở về năng lực phi thường vừa được khai phóng. Anh biết, cuộc chiến với Hắc Ưng sẽ còn khốc liệt hơn nhiều, nhưng giờ đây, anh đã có thêm một quân bài chủ chốt.

Hương vị của quyền lực, và của sự báo thù, đang chảy bỏng trong huyết quản Thanh Long. Anh biết, ‘Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích’ sẽ là sợi dây thòng lọng siết chặt cổ Trần Đức Hùng, và chính anh sẽ là người kéo chặt nó. *Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.* Anh thầm nhủ, ánh mắt xanh lam lóe lên một tia sáng lạnh lùng trong bóng đêm. *Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.* Anh đã sẵn sàng thiết lập luật lệ của riêng mình. Cuộc chơi thực sự, giờ mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ