Thiên địa mỹ nhân
Chương 165

Long Hồn Thức Tỉnh: Đòn Phản Công Định Mệnh

5170 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ Chương 164, xử lý hậu quả của việc Thanh Long khai phóng năng lực đặc biệt và giải cứu Nhân Chứng B.,Thanh Long sử dụng năng lực đặc biệt (mới khai phóng) để vô hiệu hóa một âm mưu lớn của Trần Đức Hùng nhằm che đậy 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích'.,Thanh Long tung ra một đòn phản công chiến lược, sử dụng thông tin và bằng chứng thu được để khiến đế chế Hắc Ưng chao đảo và củng cố vị thế của Thiên Long.,Làm rõ vai trò của 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' như một yếu tố then chốt trong cuộc chiến giữa Thanh Long và Hắc Ưng, ngay từ '3 năm trước'.,Tăng cường sự phát triển của Thanh Long trong việc làm chủ năng lực đặc biệt, thể hiện anh không chỉ là một kẻ chinh phục mà còn là một chiến lược gia tài ba.,Đẩy mạch truyện đến gần hơn với sự can thiệp của Cục Điều Tra Đặc Biệt (Chương 168).
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Nhân Chứng B, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Lâm Phong, Mỹ Ngọc
Mood: Gay cấn, kịch tính, chiến lược, mạnh mẽ, đôi lúc gợi cảm giác hồi hộp.
Kết chương: [object Object]

Bãi đỗ xe ngầm giờ đây chỉ còn lại một đống đổ nát hoang tàn, như một vết sẹo xấu xí giữa lòng thành phố đang say ngủ. Thanh Long, trong ánh đèn nhập nhoạng hắt ra từ những bóng đèn huỳnh quang vỡ nát, đứng đó, cảm nhận từng luồng năng lượng cuộn chảy trong huyết quản mình. Cảm giác tê dại sau sự bùng nổ sức mạnh kỳ lạ vẫn còn vương vấn ở đầu ngón tay, một thứ kích thích vừa mãnh liệt vừa đáng sợ. Nó không giống bất kỳ trải nghiệm nào anh từng có. Giống như một con thú hoang vừa được thả xích, vừa hung hãn vừa hoang mang. Đôi mắt xanh lam của anh, dù đã trở lại vẻ bình thường, vẫn còn lấp lánh thứ ánh sáng siêu thực, như tàn dư của một ngọn lửa vừa được dập tắt. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi Thiên Long Ấn vẫn còn ấm nóng, như một lời nhắc nhở rằng thứ sức mạnh đó, dù mới lạ, nhưng đã là một phần của anh.

Hồng Liên, với sự nhanh nhẹn của một bóng ma, đã kịp đỡ lấy Nhân Chứng B, người phụ nữ trẻ đang run rẩy, ngất lịm trong vòng tay cô. Làn da xanh xao của Nhân Chứng B giờ đây càng thêm nhợt nhạt dưới ánh đèn mờ ảo, cơ thể cô ấy run lên từng đợt như chiếc lá trước gió. Hồng Liên đặt Nhân Chứng B nhẹ nhàng xuống ghế sau của chiếc xe đã chuẩn bị sẵn, rồi quay lại phía Thanh Long, đôi mắt đen láy đầy vẻ lo lắng quét một lượt từ đầu đến chân anh, tìm kiếm bất kỳ vết thương nào. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, lẫn với mùi cao su cháy và bụi bặm, càng làm tăng thêm sự căng thẳng.

“Anh không sao chứ? Sức mạnh đó… Nó là gì vậy?” Giọng Hồng Liên nhỏ nhẹ, nhưng lại chứa đựng một sự run rẩy khó nhận thấy, xen lẫn sự tò mò và một chút sợ hãi. Cô chưa từng thấy Thanh Long như vậy, một phiên bản mạnh mẽ và đáng sợ hơn nhiều, một sức mạnh vượt xa mọi giới hạn mà cô từng biết. Mái tóc đen dài của cô xõa xuống một bên vai, che đi một phần khuôn mặt, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh.

Thanh Long khẽ lắc đầu, ánh mắt anh vẫn dán vào bàn tay mình, như thể đang cố gắng giải mã một bí ẩn không lời. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi đang ập đến sau khi năng lượng cuộn trào lắng xuống, nhưng đồng thời, một cảm giác phấn khích, một sự hiểu biết mới về bản thân cũng đang trỗi dậy. “Tôi… tôi cũng không biết,” anh thừa nhận, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo chút hoang mang, một sự chân thật hiếm thấy. “Nhưng nó đã cứu chúng ta.” Anh biết, thứ sức mạnh này không phải là một điều ngẫu nhiên, nó là một phần của anh, một phần anh đã vô tình đánh thức, và giờ đây nó đòi hỏi anh phải tìm hiểu, phải làm chủ.

Anh quay sang Nhân Chứng B, người vẫn đang nằm bất động trong vòng tay Hồng Liên. Dù cơ thể kiệt sức, nhưng cô ấy đã an toàn. “Đưa cô ấy về nơi an toàn. Chúng ta có vũ khí mới rồi.” Giọng Thanh Long vang lên đầy tự tin, một sự tự tin được củng cố bởi sức mạnh vừa được khai phóng. Anh không còn là kẻ bị dồn vào chân tường, anh là kẻ săn mồi. Ánh mắt xanh lam của anh giờ đây đã hoàn toàn trở lại vẻ sắc bén và quyết đoán thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong là một tia sáng mới, một sự thay đổi vĩnh viễn.

Hồng Liên gật đầu, không nói thêm lời nào, nhanh chóng dìu Nhân Chứng B lên chiếc xe đã chuẩn bị sẵn. Thanh Long cũng bước vào, ngồi cạnh Hồng Liên, chiếc xe lao đi trong bóng đêm, rời khỏi bãi đỗ xe ngầm hỗn loạn, để lại Thợ Săn và những tên tay sai của Hắc Ưng đang kinh hoàng và tức giận trong đống đổ nát. Khi chiếc xe lao đi, Thanh Long nhìn lại bãi đỗ xe ngầm qua gương chiếu hậu. Ánh đèn lờ mờ vẫn soi rõ những vệt máu loang lổ, những thân xác đổ gục và những chiếc xe bị biến dạng. Anh cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong cơ thể, một sức mạnh tiềm ẩn đã được đánh thức, một cánh cửa mới đã được mở ra. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh vẫn còn hơi ấm, như một lời nhắc nhở về năng lực phi thường vừa được khai phóng. Anh biết, cuộc chiến với Hắc Ưng sẽ còn khốc liệt hơn nhiều, nhưng giờ đây, anh đã có thêm một quân bài chủ chốt. Hương vị của quyền lực, và của sự báo thù, đang chảy bỏng trong huyết quản Thanh Long, hứa hẹn một cuộc đối đầu không khoan nhượng.

***

Chiếc xe dừng lại trước một chung cư cũ kỹ ở khu vực Thiên Phúc, nơi thời gian dường như đã ngủ quên từ những năm 90. Bức tường sơn vàng nhạt đã bạc màu, bong tróc từng mảng, nhưng lại mang một vẻ yên bình lạ thường giữa lòng đô thị ồn ào. Thanh Long và Hồng Liên cẩn thận dìu Nhân Chứng B vào một căn hộ nằm ở tầng ba. Mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công lọt vào, hòa cùng mùi trầm hương nhẹ dịu tỏa ra từ bàn thờ tổ tiên được chạm khắc tinh xảo trong góc phòng. Căn hộ bên trong được cải tạo hiện đại, nhưng vẫn giữ lại những nét cổ kính, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa có chút linh thiêng. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn hộ lại tĩnh lặng đến lạ.

Hồng Liên đặt Nhân Chứng B, người phụ nữ trẻ có tên thật là Diệp Anh, lên chiếc ghế sofa êm ái. Cô nhanh chóng lấy một ly nước ấm và một viên thuốc an thần nhẹ cho Diệp Anh. Diệp Anh vẫn còn hoảng loạn, đôi mắt mở to nhìn trần nhà, nhưng hơi thở đã dần đều hơn. Làn da cô ấy tái nhợt, mái tóc rối bù, và trên người vẫn còn vương vãi mùi khói bụi từ bãi đỗ xe.

“Cô ấy an toàn rồi, không sao đâu,” Hồng Liên trấn an, giọng nói dịu dàng hiếm thấy. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của Diệp Anh, cử chỉ đầy quan tâm. Mùi hương đặc trưng của Hồng Liên, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương, cũng có tác dụng xoa dịu.

Diệp Anh chớp mắt mấy cái, đôi mắt cô từ từ định hình lại, nhìn Hồng Liên rồi chuyển sang Thanh Long. Nỗi sợ hãi vẫn hằn rõ trong ánh mắt, nhưng một tia hy vọng cũng bắt đầu le lói. Cô khẽ nuốt nước bọt, giọng nói thều thào, yếu ớt như tiếng gió thoảng. “Hùng… hắn… hắn sẽ không bỏ qua đâu… hắn có một kế hoạch… để che đậy tất cả… một cái kho… những bức ảnh…” Cô ấy cố gắng nói, nhưng dường như quá nhiều ký ức đau buồn và nỗi sợ hãi đang đè nặng lên cô, khiến lời nói cứ đứt quãng.

Thanh Long bước đến gần, ngồi xuống mép bàn trà đối diện Diệp Anh. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt sắc bén nhưng lại mang theo một sự trấn an kỳ lạ. Mùi cà phê mới pha từ căn bếp nhỏ thoang thoảng lướt qua, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh biết đây là thời khắc quan trọng. “Nói tiếp đi, Diệp Anh,” Thanh Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Mọi chi tiết đều quan trọng. Đừng sợ, cô an toàn rồi.”

Anh đưa tay ra, đặt nhẹ lên trán Diệp Anh. Ngay lập tức, Thiên Long Ấn trên ngón tay anh lóe lên một ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, một luồng năng lượng ấm áp, thanh khiết truyền sang Diệp Anh. Cô rùng mình, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác được xoa dịu, được che chở. Tâm trí cô, vốn đang hỗn loạn bởi nỗi sợ hãi và những ký ức kinh hoàng, bỗng chốc trở nên tĩnh lặng hơn. Những mảnh ghép rời rạc trong đầu cô bắt đầu kết nối lại. Thanh Long không chỉ dùng năng lượng để trấn an, anh còn dùng nó để khơi gợi, để dẫn dắt cô vào sâu hơn trong ký ức, nơi những bí mật của Trần Đức Hùng đang bị chôn vùi. Anh chìm vào trạng thái tập trung cao độ, nhắm mắt lại, cảm nhận những luồng thông tin tuôn chảy vào tâm trí mình, như một dòng sông dữ liệu khổng lồ. Anh "nhìn thấy" những hình ảnh mờ ảo, những âm thanh rời rạc, những cảm xúc hỗn loạn từ Diệp Anh.

Diệp Anh bắt đầu kể, giọng cô dần trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn còn run rẩy. Cô kể về những cô gái đã mất tích, về cách Trần Đức Hùng và tay chân của hắn giam giữ, tra tấn họ, và biến họ thành những món hàng trong các cuộc giao dịch đen tối. Cô kể về một căn biệt thự cũ kỹ ở vùng ngoại ô, nơi Hùng cất giấu những bằng chứng kinh khủng nhất: những bức ảnh, video, và tài liệu ghi chép lại toàn bộ tội ác của hắn. Một "cái kho" mà hắn gọi là "Hắc Ưng Mật Kho". Ngay cả những giao dịch tài chính bất hợp pháp mà Thanh Long đã lần ra ba năm trước cũng được liên kết chặt chẽ với những hoạt động này. Cô miêu tả một chiếc USB nhỏ, nơi Hùng lưu giữ tất cả những bí mật đó, một thứ "Hắc Ưng Mật Mã" có thể lật đổ toàn bộ đế chế của hắn. Nỗi sợ hãi làm giọng cô nghẹn lại, nhưng sự kiên cường và mong muốn vạch trần tội ác đã giúp cô vượt qua.

Thanh Long lắng nghe từng lời, từng chi tiết, không bỏ sót một âm tiết nào. Anh không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ giác quan, bằng năng lượng đang luân chuyển giữa anh và Diệp Anh. Những hình ảnh trong tâm trí anh dần trở nên rõ nét hơn, như một bộ phim kinh hoàng đang được tái hiện. Khuôn mặt nhăn nhó của Trần Đức Hùng khi hắn ra lệnh, tiếng khóc than của những nạn nhân vô tội, mùi ẩm mốc của căn hầm giam giữ, và đặc biệt là hình ảnh chiếc USB được cất giấu trong một ngăn bí mật dưới sàn gỗ. Anh cảm nhận được sự nhức nhối, sự phẫn nộ dâng lên trong lòng, một ngọn lửa báo thù bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Thứ sức mạnh mới trong anh dường như đang cộng hưởng với sự phẫn nộ đó, khiến anh cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn.

Khi Diệp Anh kể xong, cô kiệt sức, lịm đi. Thanh Long nhẹ nhàng rút tay về, ánh sáng từ Thiên Long Ấn tắt dần. Anh đứng dậy, ánh mắt xanh lam giờ đây đã hoàn toàn sắc lạnh, chứa đựng một sự quyết đoán tột cùng. Anh biết, thứ sức mạnh này không chỉ là để chiến đấu, mà còn là để kết nối, để thấu hiểu, để vạch trần. Nó là một món quà, một gánh nặng, và một lời nguyền. Nhưng hiện tại, nó là vũ khí sắc bén nhất của anh.

“Cô ấy cần nghỉ ngơi,” Thanh Long trầm giọng nói, quay sang Hồng Liên. “Em hãy chăm sóc cô ấy. Tôi phải đi.”

Hồng Liên gật đầu, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Thanh Long. Cô hiểu, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng. “Anh cẩn thận,” cô khẽ nói, giọng đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin tuyệt đối. Mùi trầm hương và hoa lài trong căn phòng dường như đặc quánh lại, bao bọc lấy sự tĩnh lặng trước cơn bão sắp ập đến. Thanh Long gật đầu, quay người rời đi. Bước chân anh dứt khoát, mang theo một quyết tâm sắt đá. Anh biết, Trần Đức Hùng sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ phản ứng, và anh phải đi trước hắn một bước. Trực giác mách bảo anh rằng, thời gian đang trôi ngược.

***

Bên trong văn phòng riêng của Trần Đức Hùng, không khí đặc quánh sự giận dữ và hoảng loạn. Ánh sáng của buổi sáng sớm xuyên qua những ô cửa kính lớn, nhưng không thể xua đi cái bóng tối u ám bao trùm căn phòng. Trần Đức Hùng, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây xám xịt như tro tàn, đôi mắt sắc bén như chim ưng hằn lên những tia máu đỏ. Hắn liên tục gọi điện thoại, tiếng gầm gừ giận dữ của hắn vang vọng khắp căn phòng, át đi cả tiếng rè rè của điều hòa không khí. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun đắt tiền, một chiếc gạt tàn đầy ắp những mẩu xì gà đã cháy dở, khói thuốc vẫn còn vương vất, hòa cùng mùi cà phê đậm đặc mà hắn đã uống cạn từ lâu.

“Cái Thanh Long khốn kiếp! Hắn nghĩ hắn có thể làm gì ta ư?!” Trần Đức Hùng gằn giọng, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “rầm” khô khốc vang lên khiến những bức tranh trừu tượng treo trên tường cũng khẽ rung lên. Hắn không thể chấp nhận thất bại ở bãi đỗ xe đêm qua, không thể chấp nhận việc Nhân Chứng B, Diệp Anh, còn sống và có thể lật tẩy hắn. Nỗi sợ hãi đang gặm nhấm lòng hắn, nhưng nó nhanh chóng biến thành cơn thịnh nộ tột cùng. “Thợ Săn vô dụng! Một lũ phế vật!”

Hắn ném mạnh chiếc điện thoại vào tường, tạo ra một tiếng va đập chói tai. Mảnh vỡ kính và nhựa văng tung tóe. Hắn đứng dậy, bước đi loanh quanh trong phòng, mỗi bước chân đều nặng nề và đầy tức giận. Ánh mắt hắn tóe lửa, nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường để tìm kiếm Thanh Long. "Trong trò chơi này, chỉ có kẻ thắng và người thua. Tôi không bao giờ thua." Hắn lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một sự tuyệt vọng ngấm ngầm.

“Chuẩn bị thông cáo báo chí!” Hắn gầm lên với thư ký riêng đang run rẩy đứng nép mình ở góc phòng. “Nói rằng con tiện nhân đó là kẻ phản bội, là đứa tống tiền! Nó bịa đặt tất cả để bôi nhọ danh dự tập đoàn Hắc Ưng! Dựng chuyện, bôi nhọ, bất cứ thứ gì để khiến dư luận quay lưng lại với nó!” Hắn biết, trong cuộc chiến thông tin, kẻ nào kiểm soát được câu chuyện, kẻ đó sẽ thắng. Hắn muốn biến Diệp Anh thành một kẻ đáng khinh, một kẻ không đáng tin trong mắt công chúng.

“Và cử người… đến biệt thự Sông Hồng, ngay lập tức!” Hắn tiếp tục ra lệnh, giọng nói như tiếng kim loại cọ xát. “Tiêu hủy sạch sẽ mọi thứ! Không được để lại bất kỳ bằng chứng nào! Đặc biệt là cái USB đó! Nó phải biến mất hoàn toàn!” Biệt thự Sông Hồng, một cơ ngơi cũ kỹ ở vùng ngoại ô, là nơi hắn cất giấu những bí mật đen tối nhất, nơi những tội ác khủng khiếp nhất đã diễn ra. Hắn đã quá tự tin vào sự bảo mật của nơi đó, nhưng giờ đây, sau sự kiện ở bãi đỗ xe, hắn không dám mạo hiểm. Một cảm giác lo sợ đang trỗi dậy, một linh cảm xấu đang bám riết lấy hắn.

Thư ký riêng, một cô gái trẻ với khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, vội vàng ghi chép lại mọi chỉ thị, đầu cúi gằm xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đáng sợ của Trần Đức Hùng. Cô biết, một sai lầm nhỏ nhất cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Trần Đức Hùng điên cuồng gọi điện cho các luật sư, các chuyên gia truyền thông, và cả những tay sai trung thành nhất của hắn. Mỗi cuộc gọi đều là những mệnh lệnh dứt khoát, không khoan nhượng. Hắn muốn một cuộc tấn công tổng lực, cả trên mặt trận truyền thông lẫn trong việc tiêu hủy bằng chứng. Hắn muốn Thanh Long phải hối hận vì đã dám đối đầu với hắn. Mùi thuốc lá và cà phê đặc quánh trong không khí, hòa cùng mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi và giận dữ. Ánh mắt hắn vẫn tóe lửa, nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi lo sợ vô hình đang dần lớn lên, như một con rắn độc đang siết chặt lấy trái tim hắn. Hắn cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường, một cảm giác mà hắn ghét bỏ hơn bất cứ điều gì. Trần Đức Hùng vặn vẹo trong sự tức giận, không thể tin được mọi chuyện lại diễn biến nhanh đến vậy, và kẻ đứng sau lại là một Thanh Long mà hắn từng coi thường. Hắn thề sẽ không để yên.

***

Bên trong tòa nhà chọc trời bằng kính và thép của Tập đoàn Thiên Khải, không khí chuyên nghiệp và căng thẳng bao trùm. Tiếng máy chủ vận hành êm ru, tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo nhẹ, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi điều hòa không khí, mùi cà phê và mực in thoang thoảng, xen lẫn mùi ozone từ các thiết bị công nghệ tiên tiến.

Trong văn phòng điều hành tối giản, hiện đại và sang trọng, Thanh Long ngồi trước một màn hình lớn, nơi những biểu đồ phức tạp và dòng dữ liệu liên tục chạy qua. Khuôn mặt anh điềm tĩnh, đôi mắt xanh lam sắc bén như chim ưng, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự tập trung cao độ và một ngọn lửa quyết đoán. Anh đã dành cả buổi sáng để sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin từ Diệp Anh, kết hợp với trực giác và năng lực đặc biệt của mình. Anh cảm thấy một sự kết nối giữa các sự kiện, giữa những dòng năng lượng và ý đồ của đối thủ, giúp anh đưa ra những quyết định gần như hoàn hảo.

Lâm Phong ngồi cạnh, ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím, đôi mắt đeo kính cận không rời màn hình máy tính cá nhân. Anh gầy gò, trông có vẻ thư sinh trong chiếc áo hoodie đơn giản, nhưng mỗi cú click chuột của anh đều mang theo một sự nhanh nhẹn và chính xác đáng kinh ngạc. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, thể hiện sự tận tâm và lo lắng cho Thanh Long.

Mỹ Ngọc đứng cạnh Thanh Long, dáng người thanh mảnh nhưng đầy quyền lực trong bộ váy công sở màu đen tinh tế, tôn lên đường cong hút mắt. Làn da trắng ngần, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, đôi mắt phượng sắc bén của cô nhìn vào màn hình, sau đó lướt qua Thanh Long, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, sang trọng của cô lan tỏa, tạo nên một sự tương phản với không khí căng thẳng của công việc.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm của anh vang lên, rõ ràng và dứt khoát, như một vị chỉ huy đang ra lệnh trên chiến trường. “Lâm Phong, chặn đứng thông cáo báo chí của Hắc Ưng. Hắn sẽ tìm cách bôi nhọ Diệp Anh, biến cô ấy thành kẻ xấu. Đừng cho hắn bất kỳ cơ hội nào.”

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt không rời màn hình. “Đã rõ, sếp. Tường lửa của chúng ta sẽ khiến hắn phải bất ngờ. Tôi đã dự đoán trước động thái này của hắn và đã chuẩn bị sẵn sàng.” Tiếng gõ phím của anh dồn dập hơn, như một trận mưa rào, những dòng code xanh lá cây nhảy múa trên màn hình đen. Anh đang phát động một cuộc tấn công mạng nhằm vào hệ thống truyền thông của Hắc Ưng, sẵn sàng vô hiệu hóa mọi nỗ lực của Trần Đức Hùng.

Thanh Long quay sang Mỹ Ngọc, ánh mắt anh lóe lên tia sáng sắc bén. “Mỹ Ngọc, cô biết phải làm gì với dư luận. Chúng ta không chỉ chặn đứng hắn, chúng ta sẽ biến mũi giáo của hắn thành lưỡi dao đâm ngược vào chính hắn. Chuẩn bị thông tin phản bác, chi tiết về vụ án, những bằng chứng mà Diệp Anh đã cung cấp. Chúng ta phải làm cho công chúng thấy rõ bộ mặt thật của Trần Đức Hùng. Phải nhanh, gọn, dứt khoát.”

Mỹ Ngọc nở một nụ cười nửa miệng đầy tự tin, ánh mắt kiêu sa của cô ánh lên vẻ quyết đoán. “Trần Đức Hùng sẽ không kịp trở tay đâu, Thanh Long. Tôi sẽ đảm bảo điều đó. Tôi đã phác thảo sẵn chiến lược. Chỉ cần anh có bằng chứng, tôi sẽ biến hắn thành con thú bị săn đuổi trước mắt công chúng.” Cô vung tay, nhẹ nhàng lật một tập tài liệu trên bàn, nơi những kế hoạch truyền thông phản đòn đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ lệnh kích hoạt.

Thanh Long gật đầu. Anh biết, đây là một cuộc chạy đua với thời gian, một trận chiến trên nhiều mặt trận. Năng lực mới của anh giúp anh nhìn rõ hơn bức tranh tổng thể, dự đoán được động thái của đối thủ. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tự tin chưa từng có. Anh là đạo diễn của vở kịch này, và Trần Đức Hùng chỉ là con rối trong tay anh.

“Lâm Phong, truy tìm địa chỉ IP của các kênh truyền thông mà Hắc Ưng đang sử dụng. Chuẩn bị tài liệu về các vụ bê bối tài chính của hắn mà chúng ta đã thu thập trong ba năm qua. Đã đến lúc tung ra đòn chí mạng.” Thanh Long chỉ đạo từng bước đi, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Anh cảm nhận được sự kết nối giữa các sự kiện, giữa những dòng năng lượng và ý đồ của đối thủ, giúp anh đưa ra những quyết định gần như hoàn hảo.

Lâm Phong không nói gì, nhưng tốc độ gõ phím của anh càng lúc càng nhanh, như một cỗ máy được lập trình để phá hủy. Mỹ Ngọc bắt đầu gọi điện, giọng nói của cô rõ ràng, dứt khoát, truyền tải những chỉ thị quan trọng cho đội ngũ truyền thông của mình. Mỗi câu nói của cô đều mang theo sức nặng của quyền lực và sự tự tin.

Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự rung động nhẹ từ Thiên Long Ấn. Anh đã vượt qua một giới hạn, và giờ đây anh đang học cách kiểm soát nó. Anh biết, sức mạnh này không chỉ là một công cụ vật lý, mà còn là một cầu nối tới những sự thật ẩn giấu, một cánh cửa mở ra những khả năng vô hạn. Hắc Ưng sẽ phải trả giá. Anh biết, ‘Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích’ sẽ là sợi dây thòng lọng siết chặt cổ Trần Đức Hùng, và chính anh sẽ là người kéo chặt nó.

***

Trong khi Trần Đức Hùng đang bận rộn đối phó với cuộc tấn công truyền thông bất ngờ từ Thiên Khải, và những nỗ lực tiêu hủy bằng chứng của hắn đang bị Lâm Phong cản trở trên mạng, thì ở một biệt thự vùng ngoại ô yên tĩnh, một chiến dịch khác đang được triển khai. Biệt thự Sông Hồng nằm ẩn mình giữa những hàng cây xanh mướt, kiến trúc cổ điển phương Tây với tường rào cao, cổng tự động và một hồ bơi riêng. Mùi hoa cỏ thoang thoảng trong không khí mát mẻ, trong lành, xen lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi chiều. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió thổi rì rào qua những tán cây, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ.

Bên trong biệt thự, không khí căng thẳng hơn bao giờ hết. Bọn tay sai của Trần Đức Hùng đang hối hả tiêu hủy các tài liệu và vật chứng quan trọng trong một căn phòng bí mật dưới tầng hầm. Mùi giấy cháy khét lẹt, mùi khói thuốc và mồ hôi trộn lẫn. Chúng đang làm việc cật lực, biết rằng nếu chậm trễ, hậu quả sẽ khôn lường. Chúng không biết rằng, một bóng ma đang ẩn mình trong bóng tối, tiến đến gần.

Hồng Liên, trong bộ đồ bó sát màu đen, di chuyển như một bóng ma. Cô đã đột nhập vào biệt thự một cách dễ dàng, vượt qua hàng rào an ninh và những tên lính gác một cách tài tình. Mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng từ những phòng trống, nhưng cô chỉ tập trung vào nhiệm vụ của mình. Thanh Long đã chỉ điểm cho cô vị trí chính xác của "Hắc Ưng Mật Kho" – một căn phòng bí mật dưới tầng hầm mà Diệp Anh đã miêu tả. Cô nghe thấy tiếng nói chuyện rì rầm và tiếng máy hủy tài liệu đang hoạt động.

“Đã vào trong, Thanh Long. Mọi thứ đúng như anh nói,” Hồng Liên thì thầm vào tai nghe siêu nhỏ, giọng nói nhỏ nhẹ, hòa vào tiếng gió thổi qua kẽ lá. Cô đang ẩn mình sau một bức tường đá, quan sát bọn tay sai của Hắc Ưng.

“Tốt lắm, Hồng Liên. Nhanh gọn, không để lại dấu vết. Chúng ta cần bằng chứng đó,” giọng Thanh Long vang lên trong tai nghe của cô, trầm ấm và đầy tin tưởng. Anh không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người cô tin tưởng tuyệt đối.

Với sự nhanh nhẹn và kỹ năng chiến đấu vượt trội, Hồng Liên ra tay. Cô lao vào căn phòng bí mật như một luồng gió đen. Tiếng va chạm nhẹ, tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Bọn tay sai không kịp phản ứng trước tốc độ và sự hung hãn của cô. Mỗi đòn đánh của cô đều dứt khoát và hiệu quả, hạ gục từng tên một. Cô không dùng vũ khí, chỉ dùng chính cơ thể mình, biến nó thành một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo. Cô di chuyển uyển chuyển, như một vũ công của tử thần, né tránh những cú đánh vụng về của đối thủ và ra đòn chí mạng. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm thấp của căn hầm.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tất cả bọn tay sai đều nằm la liệt trên sàn, bất tỉnh nhân sự hoặc đau đớn quằn quại. Hồng Liên không tốn một giọt mồ hôi. Cô quét mắt một lượt căn phòng, nơi những tài liệu đang bị xé nát, những chiếc máy tính đang bị đập phá. Ánh mắt cô dừng lại ở một tấm ván sàn gỗ bị cạy lên. Chính xác như Thanh Long đã nói.

Cô cúi xuống, dùng đầu ngón tay khéo léo gỡ tấm ván sàn, bên dưới là một ngăn bí mật. Bên trong, một chiếc USB nhỏ màu đen nằm yên vị. Chính là nó – "Hắc Ưng Mật Mã", bằng chứng không thể chối cãi về những tội ác ghê tởm của Trần Đức Hùng. Cô cẩn thận nhặt chiếc USB lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay. Đây không chỉ là một chiếc USB, đây là chìa khóa để mở ra địa ngục của Trần Đức Hùng.

Hồng Liên nhanh chóng rời khỏi căn phòng, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài những kẻ địch choáng váng và một hiện trường hỗn loạn. Cô biến mất vào bóng đêm yên tĩnh của biệt thự vùng ngoại ô, mang theo chiến thắng quan trọng nhất trong ngày.

Khi chiếc xe chở Hồng Liên và chiếc USB chứa "Hắc Ưng Mật Mã" lao về thành phố, Thanh Long đang đứng bên cửa sổ văn phòng Thiên Khải, nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh của đô thị. Anh cảm nhận được sự nhẹ nhõm, một chút mãn nguyện, và cả sự nóng bỏng của năng lượng đang lưu chuyển trong cơ thể. Năng lực đặc biệt của anh không chỉ giúp anh "nhìn thấy" thông tin, mà còn giúp anh kết nối với những người anh tin tưởng, dẫn dắt họ đến chiến thắng.

“Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thầm nhủ, ánh mắt xanh lam lóe lên một tia sáng lạnh lùng trong đêm. Không chỉ là mỹ nhân, mà cả quyền lực, cả đế chế này, đều phải nằm trong tay anh. Anh đã thiết lập luật chơi của riêng mình. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."

Trần Đức Hùng đã nhận đòn. Hắn sẽ điên cuồng hơn, tàn bạo hơn. Nhưng Thanh Long biết, hắn đã có đủ quân bài để lật đổ đế chế Hắc Ưng. Những bằng chứng thu được từ Diệp Anh và chiếc USB "Hắc Ưng Mật Mã" sẽ là mồi lửa châm ngòi cho sự can thiệp chính thức của Cục Điều Tra Đặc Biệt. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng gió đã đổi chiều. Và Thanh Long, với năng lực mới được khai phóng, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hương vị của quyền lực, và của sự báo thù, đang khiến anh say. Anh biết, tương lai sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhiều thế lực mới có thể trỗi dậy, nhưng hiện tại, anh sẽ là người nắm giữ vận mệnh. Kẻ săn mồi đã trỗi dậy, và con mồi sẽ không còn đường thoát.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ