Thiên địa mỹ nhân
Chương 166

Đòn Phản Công Định Mệnh: Hắc Ưng Gầm Thét

4307 từ
Mục tiêu: Khắc họa đòn phản công dữ dội và tàn bạo của Trần Đức Hùng (Hắc Ưng) nhằm vào Thanh Long và các đồng minh, đặc biệt là sau thất bại ở Chương 165.,Trình bày những thiệt hại lớn mà Thiên Long và các nhân vật thân cận của Thanh Long phải gánh chịu trên nhiều mặt trận (kinh doanh, thế giới ngầm, cá nhân).,Đẩy Thanh Long vào tình thế khó khăn, buộc anh phải đối mặt với áp lực nặng nề và đưa ra những quyết định khắc nghiệt để bảo vệ những người anh yêu thương.,Tăng cường căng thẳng, đẩy cuộc chiến giữa Thanh Long và Hắc Ưng lên một tầm cao mới, phù hợp với giai đoạn RISING_ACTION của Arc 5.,Củng cố hình ảnh Thanh Long không chỉ là một chiến lược gia mà còn là một người đàn ông đầy trách nhiệm, sẵn sàng trả giá để bảo vệ những người của mình.,Duy trì bối cảnh '3 năm trước' và liên kết các sự kiện với 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích'.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Hồng Liên, Tiểu Linh, Lâm Phong, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng)
Mood: Tense, dramatic, desperate, then determined
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn neon của Thiên Hải vừa mới tắt hẳn, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp kính trong suốt của tòa nhà Thiên Khải. Tuy nhiên, không khí bên trong lại không hề trong lành hay tĩnh lặng như vẻ ngoài. Một sự căng thẳng vô hình, đặc quánh, đang bao trùm lấy tầng cao nhất, nơi văn phòng của Thanh Long ngự trị. Tiếng máy chủ vận hành ầm ì như tiếng tim đập gấp gáp, tiếng gõ phím lách cách không ngừng nghỉ, cùng với tiếng điện thoại reo dồn dập từ các phòng ban khác, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự khủng hoảng.

Thanh Long, trong bộ vest đen may đo hoàn hảo, đứng bên cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Gương mặt anh vẫn điềm tĩnh, góc cạnh và đầy mị lực, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt sắc bén đó là một luồng điện xẹt qua, một tia lửa giận dữ âm ỉ. Anh vừa nghe xong báo cáo của Lâm Phong, và những gì diễn ra trong vài giờ qua đã vượt quá mọi dự đoán về mức độ tàn bạo của Trần Đức Hùng.

“Tình hình thế nào, Lâm Phong? Thiệt hại có kiểm soát được không?” Thanh Long hỏi, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự uy lực không thể nghi ngờ. Anh không cần quay lại, nhưng vẫn cảm nhận được sự căng thẳng tột độ của chuyên gia công nghệ trẻ tuổi.

Lâm Phong, với cặp kính cận trễ xuống sống mũi, mái tóc bù xù hơn thường lệ và vẻ mặt trắng bệch vì thiếu ngủ, đang cúi gằm trên bàn làm việc, các ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Anh ta không ngẩng đầu lên, chỉ trả lời bằng một giọng khàn đặc, đầy áp lực: “Chúng ta đang bị tấn công DDoS quy mô lớn, sếp. Hàng ngàn botnet từ khắp nơi trên thế giới đồng loạt đánh vào hệ thống của Thiên Khải, cố gắng đánh sập các sàn giao dịch trực tuyến và rò rỉ dữ liệu khách hàng. Tường lửa của chúng ta đang phải hoạt động hết công suất, nhưng có vẻ như chúng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Mấy chục server đã quá tải và sập rồi. Tôi và đội ngũ đang cố gắng phân lập và khôi phục, nhưng tốc độ tấn công quá nhanh.”

Mùi cà phê nguội và khói thuốc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi kim loại từ những thiết bị điện tử đang nóng ran. Thanh Long siết nhẹ ngón tay lên bậu cửa sổ lạnh lẽo. Hùng không chỉ muốn đánh đổ Thiên Khải, hắn muốn xé toạc tập đoàn từ bên trong, phá hủy niềm tin của khách hàng và đối tác.

Anh Hoàng, trợ lý trung thành, bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng không kém. Anh ta ăn mặc chỉnh tề, tóc chải gọn gàng như mọi khi, nhưng đôi mắt hiện rõ quầng thâm mệt mỏi. Trong tay là một chồng tài liệu dày cộp. “Thưa sếp, tình hình tài chính cũng rất đáng lo ngại. Mỹ Ngọc đang phải vật lộn với các giao dịch tài chính bị thao túng. Có vẻ như chúng đã dùng các quỹ bình phong để tung tin đồn thất thiệt, bán khống cổ phiếu của chúng ta trên diện rộng. Thị trường phản ứng tiêu cực, giá cổ phiếu Thiên Khải đã giảm 15% chỉ trong một giờ. Và quan trọng hơn, một số đối tác lớn đã hủy hợp đồng, citing ‘điều khoản bất khả kháng’ và có tin đồn về các cuộc điều tra đột xuất vào những công ty liên quan đến chúng ta. Cục Thuế, Cục Quản lý Thị trường... Họ đồng loạt xuống kiểm tra.”

Thanh Long quay người lại, ánh mắt anh như dao, sắc bén và lạnh lùng. Anh sải bước đến bàn làm việc, từng bước chân vững chãi như một tảng đá giữa dòng nước lũ. Mùi mực in và giấy tờ mới từ chồng tài liệu trên bàn phả vào mũi anh, gợi cảm giác của một cuộc chiến không khoan nhượng. Anh đưa tay nhận lấy một tờ báo cáo tài chính, liếc nhanh qua những con số đỏ lòm. Hùng không hổ danh là một con cáo già, hắn đã ra tay một cách tàn độc và toàn diện.

Ngay lúc đó, điện thoại trên bàn đổ chuông. Là Mỹ Ngọc. Thanh Long nhấc máy.

“Thanh Long, là em đây!” Giọng Mỹ Ngọc vang lên trong điện thoại, căng thẳng đến nghẹt thở. Dù cô luôn giữ được vẻ kiêu sa và lạnh lùng trong công việc, nhưng lúc này, sự lo lắng đã phá vỡ lớp vỏ bọc đó. “Hắn ta điên thật rồi, Thanh Long. Chúng đang cố gắng làm chúng ta trắng tay! Không chỉ bán khống, mà còn mua lại trái phiếu đáo hạn của chúng ta với giá cao, tạo áp lực thanh khoản. Có vẻ như hắn muốn ép chúng ta vào thế khó, buộc phải bán tháo tài sản để duy trì dòng tiền.”

Thanh Long nhắm mắt lại, một thoáng bất lực xẹt qua. Hắn đã đánh đúng vào điểm yếu của Thiên Khải: sự ổn định tài chính và niềm tin của thị trường. Hắn không chỉ muốn đánh bại anh, mà còn muốn hủy diệt anh, biến anh thành kẻ trắng tay. Nhưng anh không phải là kẻ dễ dàng gục ngã.

“Bình tĩnh, Mỹ Ngọc,” Thanh Long nói, giọng anh vẫn giữ được sự trầm ổn đáng kinh ngạc, như một lời trấn an giữa cơn bão. “Em hãy tập trung giữ vững các kênh thanh khoản, kích hoạt kế hoạch dự phòng chống bán khống. Anh sẽ điều động thêm nguồn lực. Lâm Phong, Anh Hoàng, tiếp tục duy trì hoạt động, bảo vệ dữ liệu bằng mọi giá. Chúng ta sẽ không lùi một bước nào.”

Anh ngắt điện thoại, ánh mắt xanh lam lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Hắn đã khiêu chiến, và anh sẽ đáp trả. Cuộc chơi này, anh sẽ không bao giờ thua.

Anh lướt qua một loạt thông tin trên màn hình lớn trước mặt, nơi hiển thị đồ thị cổ phiếu đang lao dốc, bản đồ tấn công mạng với hàng trăm chấm đỏ nhấp nháy. Sự phối hợp ăn ý giữa các đòn tấn công tài chính, mạng lưới truyền thông và các cơ quan nhà nước cho thấy một sự chuẩn bị công phu, một mạng lưới quyền lực ngầm khổng lồ mà Hùng đã xây dựng. Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân, đây là một cuộc tổng tấn công vào đế chế của anh.

Anh cảm nhận rõ sự nóng bỏng của năng lượng đang lưu chuyển trong cơ thể, một cảm giác quen thuộc từ đêm hôm trước khi anh khai phóng năng lực đặc biệt của mình. Trực giác của anh mách bảo rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Hùng đang thử phản ứng của anh, đang đo lường giới hạn của anh. Hắn muốn thấy anh gục ngã, muốn thấy anh tuyệt vọng.

“Hắn sẽ không dừng lại ở đây,” Thanh Long thầm nhủ, các ngón tay anh gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn gỗ mun bóng loáng. Tiếng gõ đều đặn, mạnh mẽ, như nhịp đập của một trái tim đang nung nấu ý chí chiến đấu. “Anh Hoàng, tập hợp tất cả thông tin về những đối tác đã hủy hợp đồng và các cơ quan đang điều tra. Tôi muốn biết chính xác ai đã đứng sau những động thái này. Lâm Phong, ưu tiên bảo vệ các hệ thống cốt lõi và tìm cách truy dấu nguồn gốc tấn công. Chúng ta cần biết rõ kẻ địch của chúng ta là ai.”

Anh biết rõ, với Hùng, thất bại là một vết nhơ không thể chấp nhận. Hắn sẽ làm mọi thứ để rửa sạch nó, dù phải dùng đến những phương pháp tàn bạo nhất. Kẻ săn mồi đã trỗi dậy, và con mồi sẽ không còn đường thoát. Nhưng Thanh Long cũng không phải là kẻ yếu đuối. Anh đã xây dựng đế chế này bằng mồ hôi, máu và trí tuệ. Anh sẽ không để nó sụp đổ dễ dàng. Hương vị của quyền lực, và của sự báo thù, đang khiến anh say. Anh biết, tương lai sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhiều thế lực mới có thể trỗi dậy, nhưng hiện tại, anh sẽ là người nắm giữ vận mệnh.

Mùi điều hòa mát lạnh, mùi cà phê đặc quánh và mùi mực in mới của những bản báo cáo khẩn cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Thanh Long đứng đó, cao lớn, vững chãi, như một vị thần hộ mệnh giữa tâm bão. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rạo rực của dòng chảy năng lượng trong huyết quản. Đây là lúc để anh chứng tỏ bản lĩnh, chứng tỏ rằng "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," và "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."

Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã hoàn toàn sắc lạnh, không còn một chút dao động. “Chúng ta sẽ chiến đấu. Bằng mọi giá.” Lời nói của anh vang vọng trong văn phòng rộng lớn, không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là lời thề.

***

Chiều tối buông xuống vùng ngoại ô, mang theo làn gió mát mẻ và tiếng chim hót líu lo, một khung cảnh bình yên đến lạ. Biệt thự nơi Tiểu Linh đang tạm trú yên tĩnh nép mình giữa những hàng cây xanh mướt. Kiến trúc nơi đây pha trộn giữa nét hiện đại và cổ điển phương Tây, với những bức tường đá kiên cố, cổng tự động bằng sắt mỹ thuật và một hồ bơi xanh biếc lấp lánh dưới ánh nắng hoàng hôn. Mùi hoa cỏ dại ven đường hòa quyện với mùi đất sạch sau cơn mưa ban trưa, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố.

Tiểu Linh đang ngồi cạnh cửa sổ, đọc sách, mái tóc dài xoăn nhẹ màu hạt dẻ buông xõa trên vai. Cô mặc một chiếc váy cotton màu trắng đơn giản, thanh lịch, toát lên vẻ đáng yêu và gần gũi. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo từng dòng chữ, nhưng tâm trí lại không ngừng nghĩ về Thanh Long. Mấy ngày nay anh bận rộn đến nỗi cô chỉ có thể nói chuyện với anh qua điện thoại. Dù anh luôn trấn an cô rằng mọi thứ đều ổn, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói của anh.

Bất chợt, tiếng chuông cửa ngân lên. Tiểu Linh giật mình. Cô không chờ đợi ai cả. Thường thì, nếu có ai đó, vệ sĩ bên ngoài sẽ thông báo trước. Cô nheo mắt nhìn qua cửa sổ, thấy một chiếc xe tải nhỏ của dịch vụ chuyển phát nhanh đang đậu bên ngoài cổng. Một người đàn ông mặc đồng phục màu xanh bước xuống, cầm theo một gói hàng.

Với chút băn khoăn, Tiểu Linh ra mở cửa. Vệ sĩ đã xác nhận đây là gói hàng được gửi đến cho cô. Người giao hàng đưa cô một gói bưu kiện bọc kín bằng giấy kraft nâu, không ghi tên người gửi, chỉ có địa chỉ người nhận. Gói hàng khá nhẹ, hình chữ nhật dẹt.

“Của cô đây, xin ký nhận.” Người giao hàng nói một cách chuyên nghiệp.

Tiểu Linh ký vào máy, nhận lấy gói hàng. Cô cảm thấy một dự cảm không lành dâng lên trong lòng. Tại sao lại là một gói hàng không rõ nguồn gốc? Cô quay vào nhà, tim đập thình thịch. Cô xé lớp giấy bọc một cách cẩn thận, bên trong là một hộp gỗ sơn đen. Cô mở hộp, và tất cả mọi thứ dường như sụp đổ trước mắt cô.

Bên trong hộp, nằm trên một lớp vải lụa đen tuyền, là một bó hoa bách hợp đã khô héo hoàn toàn, những cánh hoa trắng ngà giờ đã úa vàng, khô quắt lại, mang theo mùi ẩm mốc và cái chết. Xen lẫn giữa những bông hoa là một bức ảnh. Bức ảnh chụp lén cô, từ một khoảng cách khá xa, nhưng vẫn rõ ràng. Cô đang ngồi đọc sách ở chính vị trí này, qua khung cửa sổ. Ánh mắt cô trong ảnh vẫn ngây thơ, thánh thiện, nhưng giờ đây nó trở thành mục tiêu của một kẻ rình rập. Cảm giác bị theo dõi, bị xâm phạm, khiến toàn thân cô run rẩy.

Dưới bức ảnh, một mảnh giấy nhỏ màu trắng được đặt ngay ngắn. Dòng chữ viết tay bằng mực đỏ, như máu, hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn: *“Em có biết, hoa bách hợp khô héo nghĩa là gì không, Tiểu Linh? Nó là biểu tượng của cái chết. Và em, chính là đóa hoa đang chờ tàn.”*

Tiểu Linh hét lên một tiếng thất thanh, gói hàng rơi khỏi tay cô, văng tung tóe trên sàn nhà. Bó hoa khô héo nằm lăn lóc, những cánh hoa vỡ vụn, tạo thành một khung cảnh tan tác. Bức ảnh của cô, với ánh mắt ngây thơ, dường như đang chế giễu sự sợ hãi của chính cô. Toàn thân cô run lên bần bật, nước mắt giàn giụa. Mùi hôi thối của hoa khô và mùi giấy cũ hòa quyện, bám chặt vào khứu giác cô, khiến cô cảm thấy buồn nôn.

Cô vội vã lùi lại, va vào thành ghế, khuỵu xuống sàn. Hơi thở dồn dập, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ai? Ai đã làm điều này? Ai lại có thể độc ác đến vậy? Chỉ có một cái tên hiện lên trong đầu cô: Trần Đức Hùng. Hắn đang nhằm vào cô, nhằm vào người thân của Thanh Long.

Với đôi tay run rẩy, cô mò mẫm tìm điện thoại, cố gắng bấm số của Thanh Long. Đầu dây bên kia đổ chuông vài tiếng, mỗi tiếng chuông như một nhát dao đâm vào tim cô. Cuối cùng, anh cũng nhấc máy.

“Anh Long... em... em sợ quá!” Tiểu Linh khóc nức nở, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy đến mức không thành tiếng. “Có người... có người gửi cho em cái này... Họ... họ đe dọa em!”

Ở đầu dây bên kia, Thanh Long đang ở trong một cuộc họp căng thẳng với các cố vấn pháp lý và tài chính. Nghe tiếng khóc nức nở của Tiểu Linh, toàn bộ thế giới của anh như ngừng lại. Trái tim anh thắt lại, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Anh đứng phắt dậy, gạt bỏ mọi ánh mắt ngạc nhiên của cấp dưới.

“Tiểu Linh! Bình tĩnh! Chuyện gì đã xảy ra?” Giọng anh vang lên trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, cố gắng trấn an cô. “Em hãy nói cho anh nghe, từ từ thôi.”

Tiểu Linh cố gắng hít thở sâu, nhưng những tiếng nấc vẫn không ngừng tuôn ra. Cô kể lại mọi chuyện một cách đứt quãng, từng lời nói đều run rẩy. “Họ gửi cho em... hoa bách hợp khô héo... và... và ảnh của em... Họ nói... họ nói em là đóa hoa đang chờ tàn... Anh Long, em sợ lắm... em sợ lắm!”

Thanh Long siết chặt điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh bùng lên một ngọn lửa giận dữ cuồng nộ. Hùng! Hắn đã vượt quá giới hạn. Động đến Tiểu Linh, động đến sự ngây thơ và mong manh của cô, là điều không thể tha thứ. Hương vị của quyền lực, và của sự báo thù, đang khiến anh say, nhưng giờ đây, nó còn trộn lẫn với một nỗi tức giận tột cùng, một bản năng bảo vệ mạnh mẽ.

“Bình tĩnh, Tiểu Linh. Anh đang đến,” Thanh Long nói, giọng anh giờ đây không còn sự trấn an nữa, mà là một mệnh lệnh dứt khoát, đầy kiên quyết. “Tuyệt đối đừng rời khỏi nhà. Không được mở cửa cho bất cứ ai. Em hãy vào phòng ngủ, khóa chặt cửa lại. Anh sẽ lập tức điều động thêm vệ sĩ đến đó. Mọi thứ sẽ ổn thôi. Anh hứa.”

Anh ngắt điện thoại, không kịp nghe tiếng khóc của Tiểu Linh vọng lại. Anh quay sang Anh Hoàng và Lâm Phong, ánh mắt như muốn xé toạc mọi thứ. “Anh Hoàng, điều động toàn bộ lực lượng vệ sĩ tinh nhuệ nhất đến biệt thự vùng ngoại ô của Tiểu Linh. Gấp! Tăng cường an ninh lên mức tối đa. Lâm Phong, truy dấu ngay nguồn gốc của gói hàng đó. Tôi muốn biết chính xác ai đã gửi nó, và bằng cách nào chúng có thể tiếp cận được cô ấy.”

Anh siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Trần Đức Hùng đã chạm vào điều cấm kỵ nhất của anh. Anh sẽ khiến hắn phải hối hận vì điều này. Anh sẽ khiến hắn phải trả giá, gấp trăm, gấp ngàn lần.

***

Đêm về khuya, màn mưa phùn nhẹ lất phất bao phủ Thiên Hải, biến thành phố thành một bức tranh mờ ảo, huyền hoặc. Tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, như những âm thanh từ một thế giới khác. Thanh Long trở về căn hộ bí ẩn của mình ở chung cư Thiên Phúc, một nơi anh thường tìm thấy sự tĩnh lặng và sức mạnh nội tại. Căn hộ nằm trong một tòa nhà cũ kỹ của thập niên 90, sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian. Nhưng bên trong, nó lại là một không gian đối lập hoàn toàn: hiện đại, tối giản, nhưng vẫn giữ được những nét cổ xưa, như bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, hay một cánh cửa gỗ không rõ dẫn đi đâu, khơi gợi sự bí ẩn.

Anh bước vào, cảm nhận mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha mà anh đã tự tay chuẩn bị trước khi ra ngoài. Bình thường, không khí nơi đây luôn ấm cúng, tĩnh lặng, mang đến cho anh sự bình yên để suy tư và tu luyện. Nhưng đêm nay, sự tĩnh lặng đó bị phá vỡ bởi một cơn bão đang gầm thét trong lòng anh.

Anh cởi áo khoác, ném lên ghế, rồi bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm thành phố. Những ánh đèn neon mờ ảo từ các tòa nhà cao tầng khác phản chiếu trên mặt kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Anh cảm nhận rõ gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai mình. Những báo cáo kinh doanh tồi tệ, những cuộc tấn công mạng không ngừng nghỉ, và đặc biệt là sự đe dọa tàn bạo nhằm vào Tiểu Linh đã đẩy anh đến giới hạn.

Anh ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da mềm mại, tay phải đưa lên xoa thái dương. Cảm giác lạnh lẽo của Thiên Long Ấn trong tay trái mang lại một sự an ủi kỳ lạ. Vật phẩm này, biểu tượng của sức mạnh và quyền uy của anh, dường như đang cộng hưởng với dòng chảy năng lượng trong huyết quản anh, một dòng chảy quen thuộc nhưng đêm nay lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nóng bỏng và rạo rực.

Nội tâm anh giằng xé dữ dội. Một bên là sự tức giận cuồng nộ, một khát khao mãnh liệt muốn lao ra ngoài, tìm Trần Đức Hùng và xé xác hắn ra làm trăm mảnh. Hắn đã dám động vào những người anh yêu thương, dám đe dọa sự an toàn của Tiểu Linh, của Mỹ Ngọc, của Hồng Liên và cả những người khác. Hắn đã biến cuộc chiến này thành một cuộc săn giết cá nhân, không còn là những trận chiến thương trường hay thế giới ngầm khô khan nữa.

“Hùng chó chết... Ngươi dám động vào những người của ta? Ngươi sẽ phải trả giá... gấp trăm lần!” Anh nghiến răng nghiến lợi, giọng nói trầm khàn như tiếng gầm gừ của một con mãnh thú bị thương.

Nhưng một phần khác trong anh, phần lý trí của một chiến lược gia tài ba, lại kéo anh lại. Không thể liều lĩnh. Lùi bước là mất tất cả, nhưng liều lĩnh cũng là tự sát. Hùng đang muốn đẩy anh vào thế mất bình tĩnh, muốn anh hành động thiếu suy nghĩ để rồi sụp đổ. Anh phải giữ vững cái đầu lạnh, phải phân tích, phải tính toán. Cuộc chiến này không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên như một lời nhắc nhở về nguồn cội và sự bền bỉ. Anh phải bảo vệ họ, bảo vệ những người phụ nữ của anh, những đồng minh đã tin tưởng anh. Anh không thể để bất cứ ai phải chịu thiệt hại thêm nữa. Cảm giác tê buốt của nỗi sợ hãi mà Tiểu Linh đã trải qua, anh có thể cảm nhận được nó qua điện thoại, và nó như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can anh.

Thanh Long mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã hoàn toàn sắc lạnh, không còn một chút dao động hay giằng xé nào. Sự tức giận không hề biến mất, mà nó đã được nén lại, biến thành một ý chí kiên định, một quyết tâm sắt đá. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ một lần nữa, nhìn ra màn đêm. Những giọt mưa phùn lất phất chạm vào mặt kính, tạo ra những âm thanh tí tách nhẹ nhàng. Tiếng gió rít qua khe cửa như một lời thì thầm của số phận.

Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn đang trỗi dậy từ sâu bên trong anh. Năng lực đặc biệt của anh không chỉ là trực giác, mà nó còn là một nguồn năng lượng tinh thần, một khả năng kết nối và điều khiển tiềm thức. Anh đã quá tập trung vào các trận chiến bên ngoài mà quên mất rằng, sức mạnh lớn nhất của anh nằm ở việc thấu hiểu và điều khiển bản thân.

Anh biết Trần Đức Hùng sẽ không dừng lại cho đến khi bị tiêu diệt hoàn toàn. Sự tàn bạo và liều lĩnh của hắn đã được phơi bày. Đây sẽ là một trận chiến sinh tử không khoan nhượng. Nhưng Thanh Long cũng sẽ không khoan nhượng. Anh sẽ sử dụng năng lực đặc biệt của mình một cách có chủ đích, mạnh mẽ và quyết liệt hơn nữa để đối phó với những thách thức mới. Mối quan hệ giữa anh và các mỹ nhân sẽ được thử thách mạnh mẽ, nhưng cũng chính là lúc để củng cố sự gắn kết. Anh sẽ không để ai phải chịu tổn thương.

“Không thể lùi bước. Lùi bước là mất tất cả,” Thanh Long thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Nhưng cũng không thể liều lĩnh một cách vô ích. Phải có một kế hoạch. Một kế hoạch tàn khốc, nhưng phải bảo vệ được họ.”

Anh đưa Thiên Long Ấn lên trước mặt, ánh mắt nhìn thẳng vào nó. Anh cảm nhận được sự cộng hưởng, như thể chiếc ấn đang truyền cho anh một nguồn năng lượng vô tận. Anh đã nhìn thấy những mảnh ghép rời rạc của bức tranh. Hùng đã phản công, nhưng hắn cũng đã lộ ra điểm yếu chí mạng: sự liều lĩnh và sự phụ thuộc vào mạng lưới ngầm.

Thanh Long hít một hơi sâu, luồng khí mát lạnh từ cửa sổ tràn vào phổi. Anh đứng thẳng người, vóc dáng cao lớn, khí chất ngút trời. Ánh mắt anh tràn ngập lửa hận thù và quyết tâm. Anh sẽ biến nỗi sợ hãi của Tiểu Linh, sự lo lắng của Mỹ Ngọc, sự tức giận của Hồng Liên thành ngọn lửa thiêu đốt Trần Đức Hùng. Sự kiện này sẽ là tiền đề trực tiếp, đẩy nhanh sự can thiệp chính thức của Cục Điều Tra Đặc Biệt, nhưng đó là một cái giá phải trả để kết thúc cuộc chiến này một lần và mãi mãi.

“Ở Thiên Hải này, ta nói là luật,” anh thì thầm, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng lạnh lẽo nở trên môi. “Và luật của ta là: ai động vào người của ta, kẻ đó sẽ phải chết.”

Anh quay người, bước về phía bàn làm việc, nơi chiếc máy tính đang phát ra ánh sáng xanh mờ ảo. Đã đến lúc phải thực hiện kế hoạch. Kẻ săn mồi đã trỗi dậy hoàn toàn, và con mồi sẽ không còn đường thoát. Hương vị của quyền lực, và của sự báo thù, đang khiến anh say, nhưng giờ đây, nó là một cơn say lạnh lùng, chết chóc, không thể dừng lại.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ