Thiên địa mỹ nhân
Chương 167

Chấn Động Dư Luận: Hắc Ưng Đánh Cược Ván Bài Tử

4264 từ
Mục tiêu: Khắc họa hành động liều lĩnh, gây chấn động dư luận của Trần Đức Hùng (Hắc Ưng) sau thất bại ở Chương 166, đẩy cuộc chiến lên một tầm cao mới.,Làm rõ sự chú ý của các cơ quan chức năng và khởi đầu một cuộc điều tra sâu rộng, đặt Thanh Long vào vòng xoáy pháp lý.,Thúc đẩy sự can thiệp của Cục Điều Tra Đặc Biệt, tạo tiền đề cho Chương 168.,Chứng tỏ Thanh Long đang phải đối mặt với hậu quả pháp lý từ cuộc chiến mà anh đang tham gia, ngay cả khi anh là người bị hại.,Duy trì bối cảnh '1 năm trước', khi Thanh Long đang củng cố đế chế Thiên Long sau vụ thâu tóm 'Tập đoàn Phượng Hoàng'.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Kim Anh, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Lâm Phong, Anh Hoàng, Phóng viên Thảo
Mood: Căng thẳng, kịch tính, quyết liệt, có chút u ám và nguy hiểm tiềm tàng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng mưa phùn tí tách ngoài cửa sổ đã nhường chỗ cho những giọt mưa nặng hạt hơn, gõ nhịp đều đều lên mái hiên, như một bản nhạc dạo đầu cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Thanh Long, sau khoảnh khắc bùng nổ của sự phẫn nộ và quyết tâm sắt đá, không còn đứng trước cửa sổ nữa. Anh ngồi vào chiếc ghế da đen sang trọng tại bàn làm việc, ánh mắt sắc như dao găm, quét qua màn hình máy tính đang hiển thị vô số dữ liệu và báo cáo khẩn cấp. Chiếc Thiên Long Ấn vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, tỏa ra một sức nóng vô hình, như tiếp thêm năng lượng cho từng mạch máu, từng nơ-ron thần kinh.

Cơn giận dữ đối với Trần Đức Hùng vẫn âm ỉ cháy, nhưng giờ đây nó không còn là ngọn lửa thiêu đốt mù quáng. Nó đã biến thành một luồng năng lượng lạnh lẽo, được kiểm soát chặt chẽ, chực chờ bùng phát vào đúng thời điểm, thiêu rụi kẻ thù. Hùng đã vượt quá giới hạn. Hắn đã động vào những người phụ nữ của anh, những đồng minh tin cậy, những trụ cột của Thiên Long. Điều đó, Thanh Long sẽ không bao giờ tha thứ.

Buổi sáng hôm sau, không khí tại Tập Đoàn Thiên Khải nặng trĩu như đá tảng. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, thường ngày vẫn toát lên vẻ uy nghi, hiện đại, nay lại mang một màu xám xịt dưới bầu trời u ám. Mưa phùn lất phất chạm vào mặt kính, tạo ra những vệt mờ ảo, như che giấu một bi kịch đang diễn ra bên trong.

Phòng họp chiến lược trên tầng cao nhất, nơi hội tụ những bộ óc tinh anh nhất của Thiên Long, đang căng thẳng đến tột độ. Không gian rộng lớn, với chiếc bàn họp làm từ gỗ óc chó nguyên khối sáng bóng, thường ngày là nơi diễn ra những cuộc thảo luận sôi nổi, nay lại im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gõ phím lách cách của Lâm Phong và tiếng máy chủ vận hành êm ru vang vọng. Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người cao lớn, săn chắc được bao bọc trong bộ vest may đo tinh tế, nhưng đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh lại lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng. Tuy nhiên, sự mệt mỏi đó không làm lu mờ đi khí chất quyền lực, mà ngược lại, nó càng khiến anh trông thêm phần nguy hiểm, như một con mãnh thú đang thu mình chờ đợi thời cơ.

Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi mực in và mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, tạo nên một sự kết hợp đặc trưng của một cuộc chiến thương trường đầy cam go. Ánh sáng từ màn hình máy tính lóe lên trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy lo lắng của Mỹ Ngọc. Cô đứng dậy, dáng người thanh mảnh nhưng đầy đặn, đường cong hút mắt vẫn hiện rõ dưới bộ váy công sở hàng hiệu màu xám than. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, tôn lên đôi mắt phượng sắc bén, giờ đây ẩn chứa sự ưu tư.

“Thiệt hại ban đầu ước tính... đã vượt quá mọi dự báo, Sếp Long,” Mỹ Ngọc bắt đầu, giọng nói rõ ràng, rành mạch, cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn không thể giấu được chút run rẩy nhẹ. Cô lướt qua màn hình chiếu, hiển thị những biểu đồ đỏ rực và con số âm chóng mặt. “Các cuộc tấn công mạng quy mô lớn đã thành công trong việc đánh sập một phần hệ thống giao dịch của chúng ta, gây thất thoát trực tiếp hàng trăm tỷ đồng. Quan trọng hơn, chúng đã thao túng thị trường chứng khoán, khiến cổ phiếu của Thiên Long và các công ty con liên tục giảm sàn, tạo ra làn sóng hoảng loạn trong giới đầu tư. Uy tín của Thiên Long đang bị đe dọa nghiêm trọng.”

Tiếng giày cao gót của Mỹ Ngọc lộc cộc trên sàn đá hoa cương khi cô bước đến gần màn hình, chỉ vào một biểu đồ khác. “Bên cạnh đó, chiến dịch truyền thông bẩn đã được triển khai một cách rầm rộ. Hàng loạt bài báo, tin tức giả mạo về các bê bối tài chính, lừa đảo, thậm chí là những cáo buộc vô căn cứ về việc Thiên Long liên quan đến các hoạt động phi pháp đã tràn ngập các trang báo lá cải và mạng xã hội. Họ đang cố gắng xây dựng hình ảnh Thiên Long như một đế chế tội lỗi, một con quái vật hút máu.”

Thanh Long khẽ nhíu mày, ngón tay cái vuốt nhẹ lên bề mặt Thiên Long Ấn. Anh cảm nhận được sự tức giận đang dâng lên trong huyết quản, nhưng anh kiềm chế nó lại. Anh biết Hùng đang muốn gì. Hắn muốn đẩy anh vào một góc, khiến anh mất bình tĩnh, hành động liều lĩnh. Anh sẽ không mắc bẫy.

Kim Anh, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt nâu sáng đầy kiên định, đứng dậy. Vẻ đẹp trí tuệ và cá tính của cô càng được tôn lên bởi bộ suit công sở hiện đại. “Về mặt pháp lý, Hắc Ưng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, Sếp Long. Họ đã gửi hàng loạt đơn kiện dân sự và hình sự, chủ yếu là những cáo buộc không có căn cứ nhưng lại được trình bày một cách khéo léo, gây khó dễ cho chúng ta. Họ đang khai thác triệt để những lỗ hổng pháp luật, tìm mọi cách để ràng buộc chúng ta vào các cuộc điều tra tốn kém thời gian và tiền bạc.”

Kim Anh hít một hơi sâu, giọng nói dứt khoát nhưng cũng chứa đựng sự lo lắng rõ rệt. “Hành động này quá trắng trợn, nhưng Hắc Ưng lại khéo léo lèo lái dư luận. Họ không trực tiếp đứng ra, mà thông qua các công ty bình phong và các kênh truyền thông ít tên tuổi để tung tin. Điều này khiến việc truy vết và phản bác trở nên khó khăn hơn nhiều. Chúng ta cần cẩn trọng từng lời nói, từng động thái. Mọi phát ngôn ra công chúng phải được kiểm duyệt kỹ lưỡng, nếu không sẽ bị lợi dụng để chống lại chúng ta.”

Lâm Phong, với dáng vẻ gầy gò, đôi mắt lanh lợi sau cặp kính cận, ngồi trước màn hình máy tính, mười ngón tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím. Anh trông có vẻ thư sinh trong chiếc áo hoodie đơn giản, nhưng ánh mắt anh lại đầy tập trung và quyết đoán. “Sếp, chúng tôi đã chặn được một số đợt tấn công mạng lớn hơn, nhưng vẫn còn nhiều mũi nhọn khác đang cố gắng thâm nhập. Tường lửa của chúng ta đang hoạt động hết công suất. Đồng thời, tôi đã phát hiện ra một mạng lưới các tài khoản ảo, bot, được sử dụng để lan truyền tin tức giả mạo trên các diễn đàn và mạng xã hội. Chúng được lập trình tinh vi, khó bị phát hiện.”

Anh Hoàng, trợ lý của Thanh Long, ăn mặc chỉnh tề, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, liên tục nhận các cuộc gọi khẩn cấp trên hai chiếc điện thoại cùng lúc. Tiếng điện thoại reo dồn dập, cùng với tiếng anh trả lời ngắn gọn, dứt khoát, càng làm tăng thêm không khí căng thẳng. “Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp. Các cuộc họp khẩn với các đối tác lớn đã được lên lịch. Thông cáo báo chí nội bộ đang được chuẩn bị. Đội ngũ pháp lý đang làm việc không ngừng nghỉ.”

Thanh Long lắng nghe tất cả, ánh mắt lướt qua từng người, từng gương mặt thân quen, nhìn thấy sự lo lắng và quyết tâm trong họ. Anh gật đầu, ra hiệu cho mọi người ngồi xuống. Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, đầy uy lực nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ.

“Hắn muốn gì? Không chỉ là phá hoại. Hắn muốn đẩy chúng ta vào thế bị động, muốn cả thành phố quay lưng lại với Thiên Long,” Thanh Long nói, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn. “Hắn muốn ta phải trả giá cho việc lật tẩy 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' và phá hủy âm mưu của hắn ở chương 165. Hắn muốn tiêu diệt Thiên Long, và quan trọng hơn, hắn muốn đánh gục ta. Nhưng hắn đã tính sai một điểm. Hắn đã động vào những người của ta.”

Anh dừng lại, nhìn thẳng vào từng người. “Mỹ Ngọc, cô hãy chỉ đạo phòng truyền thông và quan hệ công chúng ra thông cáo báo chí chính thức, phản bác mọi cáo buộc một cách mạnh mẽ nhưng khéo léo. Tập trung vào những thành tựu của Thiên Long, vào trách nhiệm xã hội của chúng ta. Đừng để bất kỳ khoảng trống nào cho bọn chúng lợi dụng. Đồng thời, hãy liên hệ với các nhà đầu tư lớn, trấn an họ, cam kết về sự ổn định của Thiên Long. Chúng ta sẽ tổ chức một buổi họp báo đặc biệt, tôi sẽ đích thân tham dự.”

Mỹ Ngọc gật đầu, ánh mắt kiên định hơn. “Vâng, Sếp Long. Tôi sẽ chuẩn bị ngay.”

“Kim Anh,” Thanh Long tiếp tục, “cô và đội ngũ pháp lý hãy chuẩn bị hồ sơ phản tố. Chúng ta sẽ kiện ngược lại Trần Đức Hùng và tất cả các công ty bình phong của hắn về tội vu khống, phỉ báng và gây thiệt hại kinh tế. Chúng ta không chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ phản công trên mặt trận pháp lý. Điều tra sâu hơn về các mối liên hệ của hắn với những kẻ đứng sau các tài khoản ảo, các trang báo lá cải. Chúng ta cần bằng chứng không thể chối cãi.”

Kim Anh nở một nụ cười lạnh lùng. “Tuyệt vời, Sếp Long. Tôi đã chờ lệnh này. Chúng ta sẽ khiến hắn phải hối hận vì đã dám động đến Thiên Long.”

“Lâm Phong,” Thanh Long quay sang chàng trai trẻ đang gõ phím. “Tiếp tục tăng cường bảo mật. Đồng thời, hãy dùng mọi phương tiện có thể để truy vết nguồn gốc của các cuộc tấn công mạng và các tài khoản ảo. Chúng ta cần những thông tin tình báo chính xác về mạng lưới của Hắc Ưng. Hãy xem xét khả năng tấn công ngược lại, nhưng phải thật bí mật và không để lại dấu vết. Chuyện này, để anh xử lý, tôi tin vào khả năng của anh.”

Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chuyện này, để tôi xử lý, Sếp Long. Tôi sẽ không làm anh thất vọng.”

Thanh Long nhìn Anh Hoàng. “Anh Hoàng, hủy tất cả các cuộc họp không khẩn cấp. Ưu tiên hàng đầu là bảo vệ thông tin nội bộ và đảm bảo hoạt động của các bộ phận cốt lõi. Báo cáo trực tiếp cho tôi mọi diễn biến trong giờ.”

“Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp,” Anh Hoàng khẳng định, giọng nói đầy tự tin.

Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa vẫn đang trắng xóa cả một góc trời. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại thoang thoảng từ các thiết bị công nghệ mới trong phòng. Anh biết, đây không còn là một cuộc chiến kinh doanh đơn thuần. Trần Đức Hùng đã biến nó thành một cuộc chiến sinh tử, một cuộc chiến hủy diệt. Và anh, Thanh Long, sẽ không bao giờ lùi bước. Anh sẽ chiến đấu, không chỉ vì Thiên Long, mà còn vì những người anh yêu thương, những người đã tin tưởng anh.

“Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say,” anh thầm nghĩ, nhớ đến những khoảnh khắc nồng nhiệt bên các mỹ nhân. Nhưng giờ đây, cơn say ấy đã hòa lẫn với hương vị của sự báo thù, một cơn say lạnh lùng, chết chóc. “Trần Đức Hùng, ngươi sẽ phải trả giá đắt cho những gì ngươi đã làm.”

***

Chiều cùng ngày, mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn âm u, xám xịt như phản chiếu tâm trạng của cả thành phố. Tại Trụ Sở Công An Thành Phố, một tòa nhà hành chính kiên cố, kiến trúc đơn giản nhưng toát lên vẻ uy nghiêm, không khí cũng căng thẳng không kém gì Tập Đoàn Thiên Khải. Hàng loạt xe công vụ đỗ chật kín sân, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, lẫn với tiếng điện thoại reo và tiếng bước chân vội vã bên trong. Mùi giấy tờ cũ, mực in, cà phê và cả mùi thuốc lá thoang thoảng, tạo nên một không khí đặc trưng của nơi xử lý những vụ án phức tạp.

Phóng viên Thảo, với dáng người mảnh mai nhưng khuôn mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo, đang đứng trước cổng trụ sở, tay cầm chiếc máy ảnh chuyên nghiệp và một cuốn sổ ghi chép đã cũ. Chiếc áo khoác mỏng của cô bị gió thổi bay nhẹ, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên nghị, không một chút dao động. Cô đã theo dõi vụ việc này từ những ngày đầu tiên, và cô cảm nhận được rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường thông thường.

“Chuyện này không đơn giản là một cuộc chiến kinh doanh. Có điều gì đó đen tối hơn,” cô thì thầm với chính mình, ngón tay cái vuốt nhẹ lên ống kính máy ảnh. “Sự thật phải được phơi bày.”

Thảo đã phỏng vấn một vài nhân chứng quanh khu vực các vụ tấn công, thu thập những mảnh ghép thông tin nhỏ nhặt từ các nguồn không chính thức, những người dân địa phương lo lắng, những nhân viên văn phòng hoảng loạn. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng tiêu cực, một sự căng thẳng bao trùm lấy thành phố. Vụ việc của Thiên Long, với những cáo buộc chấn động và những cuộc tấn công mạng quy mô lớn, đã trở thành chủ đề nóng hổi trên mọi mặt báo và chương trình thời sự. Áp lực dư luận đang đè nặng lên các cơ quan chức năng.

Bên trong trụ sở, trong một phòng họp kín, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra. Các cấp lãnh đạo của công an thành phố, cùng với Đại úy Minh, người có vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc bén, đang ngồi quanh chiếc bàn dài, nhìn vào những tài liệu dày cộp và hình ảnh hiện trường được chiếu trên màn hình. Mùi cà phê nồng nặc hòa với mùi giấy mới từ các bản báo cáo.

“Vụ này quá lớn, không thể che giấu được nữa,” một sĩ quan cấp cao lên tiếng, giọng nói trầm và đầy lo lắng. “Thiệt hại kinh tế là một chuyện, nhưng việc tấn công vào hệ thống ngân hàng, thao túng thị trường chứng khoán, và đặc biệt là những thông tin vu khống lan truyền trên mạng xã hội đã gây hoang mang dư luận nghiêm trọng. Các báo cáo từ phòng an ninh mạng cho thấy mức độ tinh vi của các cuộc tấn công không thua kém gì các tổ chức tội phạm quốc tế.”

Đại úy Minh, với bộ quân phục chỉnh tề, khuôn mặt rắn rỏi và ánh mắt kiên định, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Chúng ta cần một cuộc điều tra toàn diện, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Không để bất kỳ ai đứng ngoài vòng pháp luật, dù đó là ai đi chăng nữa. Áp lực từ cấp trên và từ công chúng là rất lớn. Chúng ta phải thể hiện sự minh bạch và quyết tâm.”

Một sĩ quan khác tiếp lời: “Các thông tin về tập đoàn Thiên Long và cá nhân Thanh Long đang bị bóp méo trầm trọng. Có vẻ như có một chiến dịch bôi nhọ có tổ chức. Chúng ta cần xem xét cả hai phía. Hiện tại, chúng ta đã nhận được hàng trăm đơn khiếu nại và tố cáo liên quan đến Thiên Long, nhưng đồng thời cũng có nhiều thông tin cho thấy đây là một cuộc tấn công có chủ đích từ một thế lực khác.”

Đại úy Minh nhìn vào tấm bản đồ thành phố được treo trên tường, nơi đánh dấu các điểm bị tấn công và các trụ sở của Thiên Long. Ánh mắt anh nheo lại. Anh đã từng nghe danh Thanh Long, một thanh niên tài năng, đi lên từ hai bàn tay trắng, nhưng cũng đầy bí ẩn và có liên hệ với cả thế giới ngầm. Anh biết, vụ án này sẽ không đơn giản. Nó sẽ là một ván cờ lớn, liên quan đến nhiều thế lực và quyền lợi.

“Chúng ta sẽ thành lập một đội chuyên án đặc biệt, bao gồm các chuyên gia từ phòng an ninh mạng, phòng chống tội phạm kinh tế và phòng điều tra tổng hợp,” Đại úy Minh ra lệnh. “Truy tìm bằng chứng, triệu tập nhân chứng, và đặc biệt là phải làm rõ vai trò của Trần Đức Hùng – kẻ mà Thiên Long đang nhắm đến. Các anh phải làm việc ngày đêm, mọi thông tin phải được báo cáo trực tiếp cho tôi.”

Tiếng máy in rì rì nhả ra những bản báo cáo mới. Tiếng điện thoại lại reo lên dồn dập. Ngoài kia, Phóng viên Thảo vẫn kiên trì đứng dưới trời âm u, ghi chép từng chi tiết nhỏ nhặt, từng cuộc đối thoại cô nghe lỏm được. Cô biết, đây là một câu chuyện lớn, và cô sẽ là người đầu tiên phơi bày nó ra ánh sáng.

Một điều cô chắc chắn: Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và nó sẽ rung chuyển cả Thiên Hải.

***

Tối muộn, bầu trời đã quang đãng, những đám mây xám xịt đã tan đi, nhường chỗ cho một vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng giữa những vì sao lấp lánh. Tại Biệt Thự Vùng Ngoại Ô, nơi Thanh Long đang ở tạm để tránh sự chú ý của dư luận và đảm bảo an toàn cho những người thân cận nhất, không khí lại hoàn toàn khác. Yên tĩnh, sang trọng, có chút xa cách khỏi sự ồn ào của thành phố. Tiếng chim hót líu lo từ xa, tiếng gió thổi nhẹ qua khu vườn rộng lớn, mang theo mùi hoa cỏ dịu nhẹ và mùi đất sạch sau cơn mưa. Tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa sân tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng người.

Thanh Long đứng bên cửa sổ kính lớn trong phòng làm việc, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra khu vườn được chiếu sáng mờ ảo bởi ánh trăng. Vóc dáng cao lớn, khí chất ngút trời của anh hòa vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng bên trong anh là một dòng chảy dữ dội của suy nghĩ và cảm xúc. Chiếc điện thoại trong tay anh rung lên liên tục, hiển thị tin nhắn từ Lâm Phong và các cộng sự, báo cáo về những diễn biến mới nhất, những lỗ hổng đã được tìm thấy trong mạng lưới của Hắc Ưng, những bằng chứng đang dần được thu thập.

Anh suy nghĩ về hành động táo bạo của Trần Đức Hùng, nhận ra sự liều lĩnh của hắn đã vượt quá giới hạn. Hắn không chỉ muốn thắng, hắn muốn hủy diệt. Hắn đã đánh cược tất cả, không ngại gây ra hỗn loạn và chấn động dư luận, chỉ để kéo Thanh Long xuống bùn. Điều đó cho thấy hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát, trở nên điên cuồng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Và đây, chính là điểm yếu chí mạng của hắn.

Thanh Long cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần, không chỉ cho bản thân mà cho tất cả những người anh quan tâm. Áp lực từ các cơ quan chức năng, sự soi mói của truyền thông, sự hoang mang của công chúng – tất cả đang tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, chực chờ nuốt chửng Thiên Long và tất cả những gì anh đã dày công xây dựng. Anh biết, ván cờ này đã không còn là cuộc đối đầu ngầm giữa hai thế lực. Nó đã trở thành một cuộc chiến công khai, một trận chiến toàn diện, nơi mọi quy tắc đều bị phá vỡ.

“Trần Đức Hùng, ngươi đã đánh cược quá lớn,” Thanh Long thì thầm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. “Ván bài này, ta sẽ chơi đến cùng. Nhưng lần này, không chỉ là kinh doanh hay thế giới ngầm nữa... nó là một cuộc chiến cho sự sống còn, một cuộc chiến để đòi lại công bằng.”

Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và nguồn năng lượng cuồn cuộn đang truyền qua từng ngón tay. Năng lực đặc biệt của anh, khả năng thấu hiểu và điều khiển tiềm thức, trực giác siêu nhạy, đang mách bảo anh rằng đã đến lúc phải hành động quyết liệt hơn, công khai hơn. Phòng thủ là cần thiết, nhưng chỉ phòng thủ thì không thể thắng được một kẻ điên cuồng như Hắc Ưng. Anh phải phản công. Phản công một cách tàn khốc, nhưng phải đảm bảo an toàn cho những người của anh.

Điện thoại lại rung. Lâm Phong.

“Sếp, chúng ta đã tìm thấy một số dấu vết… có vẻ như vụ việc được lên kế hoạch rất tinh vi, nhưng cũng để lộ nhiều sơ hở,” giọng Lâm Phong vang lên qua điện thoại, đầy vẻ gấp gáp. “Một số địa chỉ IP được sử dụng trong các cuộc tấn công mạng đã được truy ngược về một máy chủ ở nước ngoài, nhưng nó có vẻ như chỉ là một vỏ bọc. Tuy nhiên, chúng tôi đã phát hiện ra một số giao dịch tài chính bất thường liên quan đến một công ty bình phong của Hắc Ưng, được sử dụng để chi trả cho các hoạt động truyền thông bẩn. Và quan trọng hơn, một nhân chứng giấu tên vừa liên hệ, tuyên bố có bằng chứng về việc Hắc Ưng đã ép buộc họ tham gia vào việc lan truyền tin tức giả mạo.”

Thanh Long nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng lạnh lẽo nở trên môi. “Tuyệt vời, Lâm Phong. Tiếp tục khai thác triệt để những sơ hở đó. Hãy liên hệ với Kim Anh, cung cấp cho cô ấy tất cả thông tin về các giao dịch bất thường và nhân chứng kia. Chúng ta sẽ sử dụng những bằng chứng này để làm suy yếu Trần Đức Hùng trên mặt trận pháp lý và truyền thông.”

Anh hít một hơi sâu, luồng khí mát lạnh từ cửa sổ tràn vào phổi. Anh đứng thẳng người, vóc dáng cao lớn, khí chất ngút trời. Ánh mắt anh tràn ngập lửa hận thù và quyết tâm. Anh sẽ biến nỗi sợ hãi của Tiểu Linh, sự lo lắng của Mỹ Ngọc, sự tức giận của Hồng Liên thành ngọn lửa thiêu đốt Trần Đức Hùng.

“Đây là lúc để chơi ván bài lớn nhất, Lâm Phong,” Thanh Long nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Kích hoạt các kế hoạch ngầm. Tôi muốn tất cả mọi nguồn lực của Thiên Long được huy động. Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ mình, chúng ta sẽ lật đổ đế chế của Hắc Ưng. Bằng mọi giá.”

Anh ngắt cuộc gọi, nhìn ra bầu trời đêm. Áp lực pháp lý đang dần hình thành, báo hiệu sự can thiệp chính thức của Cục Điều Tra Đặc Biệt (Chương 168) và những rắc rối lớn hơn cho cả hai phe. Hắc Ưng đã liều lĩnh, đã đánh cược cả tính mạng và đế chế của mình vào ván bài này. Và sự liều lĩnh đó, sẽ là con dao hai lưỡi, cắt đứt chính hắn.

“Ở Thiên Hải này, ta nói là luật,” anh thì thầm, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Và luật của ta là: kẻ nào dám động vào người của ta, kẻ đó sẽ phải trả giá. Không chỉ bằng tiền, không chỉ bằng uy tín, mà bằng cả linh hồn.”

Anh quay người, bước về phía bàn làm việc, nơi chiếc máy tính đang phát ra ánh sáng xanh mờ ảo. Đã đến lúc phải thực hiện kế hoạch. Kẻ săn mồi đã trỗi dậy hoàn toàn, và con mồi sẽ không còn đường thoát. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ