Thiên địa mỹ nhân
Chương 168

Bão Tố Pháp Đình: Lệnh Triệu Tập Từ Cục Điều Tra Đặc Biệt

4533 từ
Mục tiêu: Cụ thể hóa sự can thiệp và quyền hạn của Cục Điều Tra Đặc Biệt (CĐTTĐB) trong cuộc chiến giữa Thiên Long và Hắc Ưng.,Đẩy Thanh Long và Tập đoàn Thiên Long vào vòng xoáy pháp lý phức tạp, tạo áp lực lớn lên đế chế của anh.,Khắc họa bản lĩnh, trí tuệ sắc bén và sự điềm tĩnh của Thanh Long khi đối mặt với cơ quan điều tra quyền lực.,Cho thấy Trần Đức Hùng (Hắc Ưng) lợi dụng tình thế để tiếp tục gây khó khăn và phá hoại uy tín của Thanh Long.,Thúc đẩy sự phát triển của các nhân vật đồng minh như Kim Anh và Mỹ Ngọc trong việc đối phó với khủng hoảng pháp lý.,Duy trì bối cảnh '1 năm trước' và liên kết trực tiếp với các sự kiện chấn động dư luận ở Chương 167.
Nhân vật: Thanh Long, Kim Anh, Mỹ Ngọc, Lâm Phong, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Đại úy Minh, Điều tra viên cấp cao CĐTTĐB
Mood: Tense, dramatic, strategic, determined.
Kết chương: [object Object]

Trần Đức Hùng đã đánh cược cả ván bài này, đẩy cuộc chiến lên một tầm cao mới, nơi không còn quy tắc hay giới hạn nào được tuân thủ. Thanh Long biết rõ điều đó, và ngọn lửa quyết tâm trong anh càng bùng cháy dữ dội. Bóng đêm Thiên Hải dường như nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng gió rít qua ô cửa sổ cao vút của tòa Thiên Khải, như một lời nhắc nhở về cơn bão lớn đang ập đến.

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua tấm kính chống đạn của văn phòng Chủ tịch Tập đoàn Thiên Khải, chiếu rọi lên bàn làm việc rộng lớn làm từ gỗ óc chó đen bóng. Mùi cà phê mới pha đặc quánh trong không khí, quyện với mùi mực in và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ bình hoa đặt trên bàn. Thanh Long, trong bộ vest đen may đo tinh xảo, áo sơ mi lụa trắng không nếp gấp, đang lướt qua các báo cáo tài chính hàng quý trên màn hình máy tính bảng. Đôi mắt sâu thẳm của anh sắc sảo, tự tin, không để lộ bất kỳ sự xao động nào dù biết rằng ngoài kia, dư luận đang sôi sục và những mũi dùi pháp lý đang chĩa thẳng vào Thiên Long. Khí chất quý ông thành đạt và quyền lực của anh vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn mạnh mẽ hơn, như một tảng băng trôi ẩn chứa sức mạnh khổng lồ dưới lòng biển sâu.

Bỗng, cánh cửa văn phòng bật mở, không có tiếng gõ. Anh Hoàng, trợ lý riêng của Thanh Long, bước vào với vẻ mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán, mặc cho điều hòa đang chạy hết công suất. Anh ta thở dốc, tay cầm một phong bì dày cộp màu xám tro, có dấu niêm phong đỏ chói. Mái tóc chải gọn gàng của Anh Hoàng giờ đây rối bời, chiếc cà vạt lệch đi một chút, phá vỡ vẻ ngoài chuyên nghiệp thường ngày của anh.

“Sếp Long… Sếp Long ơi, có… có công văn khẩn từ Cục Điều Tra Đặc Biệt ạ!” Giọng Anh Hoàng run rẩy, gần như lạc đi. “Họ… họ triệu tập sếp và… và phong tỏa một phần tài sản của tập đoàn, cả tài khoản cá nhân của sếp nữa!”

Thanh Long khẽ nhíu mày, nhưng không hề nhấc mắt khỏi màn hình. Anh đưa tay ra, ra hiệu cho Anh Hoàng đặt công văn xuống. Anh Hoàng vội vàng đặt phong bì lên bàn, rồi lùi lại vài bước, vẫn giữ vẻ mặt hoảng loạn.

Đúng lúc đó, Mỹ Ngọc bước vào. Cô vừa họp xong một cuộc họp khẩn với phòng truyền thông, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn kiêu sa, sắc sảo. Bộ váy công sở hàng hiệu màu xanh navy ôm sát tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy đặn của cô, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng. Đôi mắt phượng sắc bén của cô quét qua Anh Hoàng rồi dừng lại trên phong bì niêm phong. Mùi nước hoa cao cấp Chanel No. 5 mà cô dùng như một làn gió lạnh lướt qua, phần nào xua đi sự căng thẳng trong không khí.

“Chuyện gì vậy, Anh Hoàng? Vừa nghe thấy tiếng cậu la lối từ ngoài hành lang,” Mỹ Ngọc hỏi, giọng nói rõ ràng, rành mạch nhưng có chút gắt gỏng do áp lực. Cô vừa nhìn thấy Anh Hoàng, vừa nhìn thấy phong bì màu xám tro, một dự cảm không lành chợt dấy lên trong lòng.

Anh Hoàng lắp bắp, đưa ánh mắt cầu cứu về phía Thanh Long: “Dạ, Phó Tổng… Công văn của Cục Điều Tra Đặc Biệt… Họ triệu tập Chủ tịch và phong tỏa tài sản ạ.”

Mỹ Ngọc sững người. Cô bước nhanh đến bàn làm việc của Thanh Long, đôi mắt phượng sắc lạnh nheo lại khi nhìn thấy nội dung trên phong bì. “Cái gì? Họ dám! Đây rõ ràng là đòn bẩn của Hắc Ưng!” Cô siết chặt tay, móng tay sắc nhọn găm vào lòng bàn tay. “Hắn muốn đẩy chúng ta vào thế bất hợp pháp, muốn bôi nhọ uy tín của Thiên Long!”

Thanh Long cuối cùng cũng đặt máy tính bảng xuống. Anh cầm phong bì lên, xé niêm phong một cách điềm tĩnh, chậm rãi rút tờ công văn ra. Giấy tờ được in trên loại giấy cao cấp, với con dấu đỏ chói của Cục Điều Tra Đặc Biệt – một cơ quan nằm ngoài sự kiểm soát của công an địa phương, có quyền hạn điều tra những vụ án phức tạp, liên quan đến an ninh quốc gia hoặc có tính chất đặc biệt nghiêm trọng. Ánh mắt Thanh Long lướt nhanh qua từng dòng chữ, vẻ mặt vẫn bình thản đến lạ thường, như thể anh đang đọc một bản hợp đồng kinh doanh thông thường chứ không phải một lệnh triệu tập có thể thay đổi vận mệnh cả một đế chế.

Công văn ghi rõ: Thanh Long bị triệu tập với tư cách người có liên quan đến các hoạt động tài chính bất thường, thao túng thị trường chứng khoán, và có dấu hiệu liên kết với các tổ chức tội phạm có tổ chức, đặc biệt là vụ tấn công gây chấn động dư luận vào dự án mới của Thiên Long. Kèm theo đó là lệnh phong tỏa tạm thời một số tài khoản ngân hàng cá nhân và doanh nghiệp, cùng với một số tài sản được cho là có nguồn gốc không rõ ràng.

“Phản ứng dữ dội như ta dự đoán,” Thanh Long thì thầm, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng lạnh lẽo nở trên môi. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh quét qua Mỹ Ngọc và Anh Hoàng, bình tĩnh đến đáng sợ. “Hắc Ưng đã đẩy quân cờ pháp lý vào cuộc. Nhưng hắn đã quên mất một điều… Cục Điều Tra Đặc Biệt là một con dao hai lưỡi.”

Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực nhưng không hề có chút hoảng loạn, trấn an được phần nào sự căng thẳng của hai trợ thủ. “Anh Hoàng, hủy mọi lịch trình của tôi trong ngày hôm nay. Liên hệ ngay với Kim Anh. Bảo cô ấy đến đây càng sớm càng tốt. Mỹ Ngọc, cô lập tức triệu tập tất cả các luật sư nội bộ và đội ngũ tài chính. Chuẩn bị mọi giấy tờ, bằng chứng về nguồn gốc tài sản, các giao dịch của Thiên Long. Đặc biệt là những bằng chứng về thiệt hại mà chúng ta đã gánh chịu từ vụ tấn công. Đảm bảo mọi thứ phải minh bạch, rõ ràng.”

“Còn nữa,” Thanh Long nói tiếp, đôi mắt sắc sảo ánh lên một tia sáng lạnh. “Lâm Phong đang ở đâu?”

“Dạ, cậu ấy đang ở phòng dữ liệu, truy vết các dấu vết mà chúng ta tìm thấy đêm qua,” Anh Hoàng nhanh chóng đáp lời, lấy lại được một chút bình tĩnh.

“Tốt,” Thanh Long gật đầu. “Bảo cậu ấy chuẩn bị một báo cáo chi tiết về những sơ hở mà chúng ta đã phát hiện trong cuộc tấn công mạng, đặc biệt là các giao dịch tài chính bất thường liên quan đến công ty bình phong của Hắc Ưng và thông tin về nhân chứng giấu tên. Gửi trực tiếp cho Kim Anh và tôi. Chuyện này, để tôi xử lý. Các cô, các cậu chỉ cần làm đúng phần việc của mình, chính xác và nhanh chóng. Không được hoảng loạn.”

Thanh Long đứng dậy, vóc dáng cao lớn, khí chất ngút trời, sải bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố Thiên Hải đang tấp nập bên dưới. Anh hít một hơi sâu, luồng khí mát lạnh từ cửa sổ tràn vào phổi. Anh biết rõ, đây không chỉ là một cuộc điều tra thông thường. Đây là một ván cờ lớn, nơi Hắc Ưng đang lợi dụng quyền lực của nhà nước để giáng đòn chí mạng vào anh. Nhưng Thanh Long không phải là kẻ dễ bị đánh bại. Anh sẽ biến áp lực này thành cơ hội, biến nguy thành an, và rồi, biến nó thành đòn phản công không thể đỡ nổi.

***

Buổi chiều cùng ngày, không khí tại Trụ Sở Công An Thành Phố căng như dây đàn. Tòa nhà hành chính kiên cố, với kiến trúc đơn giản nhưng uy nghiêm, giờ đây càng toát lên vẻ nghiêm nghị dưới bầu trời xám xịt. Tiếng điện thoại reo dồn dập, tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ, cùng với tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và căng thẳng. Mùi giấy tờ, mực in, cà phê và thuốc lá thoang thoảng trong không khí, đặc trưng của một cơ quan điều tra đang làm việc hết công suất.

Thanh Long, vẫn trong bộ vest đen lịch lãm, ngồi đối diện với Điều tra viên cấp cao của Cục Điều Tra Đặc Biệt. Người đàn ông trung niên này có khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như chim ưng, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, và bộ vest màu xám than chỉnh tề. Ông ta không nói nhiều, nhưng mỗi câu hỏi đều mang nặng tính chất gài bẫy và áp đặt, thể hiện sự quyền lực của cơ quan mà ông đại diện.

Bên cạnh Thanh Long là Kim Anh, nữ luật sư tài năng và sắc sảo. Cô diện một bộ suit công sở màu kem thanh lịch nhưng không kém phần mạnh mẽ, mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, tôn lên vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng của cô ánh lên vẻ kiên định, đầy lửa nhiệt huyết và sự chính trực. Mùi hương nhẹ nhàng của nước hoa Gucci Bloom trên người cô phần nào làm dịu đi không khí căng thẳng trong phòng.

Ở một góc phòng, Đại úy Minh, với dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị và đôi mắt nghiêm túc, ngồi quan sát và ghi chép. Anh ta là một cán bộ công an chính trực, luôn đặt luật pháp lên hàng đầu, và sự hiện diện của anh ta càng khẳng định tính nghiêm trọng của cuộc điều tra.

Điều tra viên cấp cao đặt tập hồ sơ xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc. “Ông Thanh Long, chúng tôi có đủ bằng chứng về mối liên hệ của ông với vụ tấn công gây chấn động dư luận vào dự án Thiên Long ngày hôm qua. Các giao dịch tài chính bất thường, sự gia tăng đột biến của cổ phiếu Thiên Long ngay sau vụ việc, và cả những thông tin về mối quan hệ của ông với các thế lực ngầm… tất cả đều cho thấy sự liên đới.”

Thanh Long nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng lạnh lẽo. Anh dựa lưng vào ghế, thư thái đến lạ thường, như thể đây chỉ là một buổi trà chiều. “Mối liên hệ nào, thưa ngài Điều tra viên? Chúng tôi là nạn nhân của hành vi phá hoại. Thiên Long luôn hoạt động trong khuôn khổ pháp luật. Những giao dịch tài chính mà các vị đề cập đều có giải trình rõ ràng, minh bạch, được sự chấp thuận của các cơ quan có thẩm quyền. Còn việc cổ phiếu tăng giá, đó là phản ứng của thị trường trước sự vững mạnh nội tại của Thiên Long, bất chấp những cuộc tấn công bẩn thỉu từ đối thủ.”

Kim Anh ngay lập tức tiếp lời, giọng nói dứt khoát và rõ ràng, có sức thuyết phục cao. “Thưa ngài Điều tra viên, thân chủ của tôi đã cung cấp đầy đủ thông tin về thiệt hại mà Tập đoàn Thiên Long phải gánh chịu, bao gồm cả bằng chứng về các cuộc tấn công mạng và phá hoại vật chất. Chúng tôi cũng đã nộp đơn tố cáo Trần Đức Hùng, người mà chúng tôi tin là chủ mưu. Mọi cáo buộc cần có bằng chứng xác đáng, không thể chỉ dựa vào suy đoán hoặc những thông tin một chiều bị thao túng.”

Điều tra viên cấp cao không nao núng. “Chúng tôi cũng nhận được nhiều thông tin từ các nguồn khác, cho thấy ông Thanh Long có liên quan đến các hoạt động phi pháp trong giới xã hội đen, đặc biệt là thông qua mối quan hệ với Hồng Liên. Ngoài ra, việc ông thâu tóm Tập đoàn Phượng Hoàng cách đây một năm cũng có nhiều điểm khuất tất.”

Thanh Long khẽ cười, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Điều tra viên. “Mối quan hệ với bà Hồng Liên là mối quan hệ kinh doanh hợp pháp, thưa ngài. Thiên Long là đối tác của các doanh nghiệp do bà Hồng Liên điều hành, và mọi giao dịch đều tuân thủ luật pháp. Còn việc thâu tóm Tập đoàn Phượng Hoàng, đó là một thương vụ sáp nhập hoàn toàn hợp pháp, được các cơ quan quản lý thị trường chấp thuận. Nếu các vị có bất kỳ bằng chứng nào về hoạt động phi pháp, xin hãy trưng ra. Chúng tôi sẵn sàng hợp tác tối đa.”

Kim Anh bổ sung: “Thưa ngài, việc kết nối thân chủ của tôi với ‘thế giới ngầm’ chỉ dựa trên những lời đồn thổi vô căn cứ là không công bằng. Pháp luật yêu cầu bằng chứng cụ thể. Chúng tôi đang là nạn nhân của một chiến dịch bôi nhọ và phá hoại có tổ chức, và chúng tôi có đầy đủ bằng chứng để chứng minh điều đó. Thân chủ của tôi, với tư cách là người điều hành một tập đoàn lớn, có trách nhiệm bảo vệ tài sản và nhân viên của mình. Mọi hành động của anh ấy đều vì mục đích đó.”

Đại úy Minh, nãy giờ im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng nghiêm túc: “Chúng tôi cũng đã nhận được thông tin về việc một nhân chứng giấu tên tố cáo bị ép buộc lan truyền tin tức giả mạo liên quan đến Thiên Long, và các giao dịch tài chính bất thường của một công ty bình phong được cho là của Trần Đức Hùng. Chúng tôi đang tiến hành điều tra song song.”

Ánh mắt của Điều tra viên cấp cao khẽ dao động. Ông ta nhìn chằm chằm vào Thanh Long, như muốn đọc vị đối phương. Thanh Long vẫn giữ vững thần thái bình tĩnh, ánh mắt anh tràn đầy sự tự tin và trí tuệ. Anh biết, cuộc chiến pháp lý này sẽ kéo dài, nhưng anh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Thiên Long Ấn trong túi áo vest như đang truyền cho anh một nguồn năng lượng vô hình, giúp anh duy trì sự sắc bén và điềm tĩnh. Anh sẽ không bao giờ để kẻ thù thấy được sự yếu đuối của mình.

***

Cùng lúc đó, tại một biệt thự sang trọng nằm khuất trong vùng ngoại ô yên tĩnh, Trần Đức Hùng, hay còn gọi là Hắc Ưng, đang nhâm nhi ly rượu vang đỏ hảo hạng. Biệt thự này có kiến trúc pha trộn giữa hiện đại và cổ điển phương Tây, với tường rào cao, cổng tự động và một hồ bơi riêng lấp lánh dưới ánh đèn. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn rộng lớn, tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây cổ thụ, và mùi hoa cỏ thoang thoảng trong không khí trong lành tạo nên một khung cảnh yên bình, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà hắn vừa gây ra trong thành phố.

Hắn ngồi trên chiếc sofa da màu đen tuyền, đôi chân bắt chéo, ánh mắt sắc bén như chim ưng dán chặt vào màn hình TV 70 inch đang phát bản tin thời sự. Bản tin đang đưa tin nóng hổi về việc Cục Điều Tra Đặc Biệt triệu tập Thanh Long và phong tỏa tài sản của Thiên Long. Khuôn mặt lạnh lùng của Hắc Ưng giãn ra, thay vào đó là một nụ cười nhạt đầy vẻ tự mãn. Hắn đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát của rượu Bordeaux lan tỏa trong khoang miệng.

“Thanh Long, mày nghĩ mày có thể làm gì khi cả chính phủ cũng chống lại mày?” Hắc Ưng thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy vẻ hả hê. Hắn đã quá tự tin vào đòn pháp lý này, tin rằng đây sẽ là đòn chí mạng, khiến Thiên Long phải lụi tàn từ bên trong. Hắn đã khéo léo thao túng dư luận, cung cấp thông tin sai lệch cho các cơ quan chức năng, và lợi dụng nỗi sợ hãi của công chúng để tạo áp lực lên Thanh Long.

Điện thoại của hắn rung lên. Hắc Ưng liếc nhìn tên người gọi, rồi bắt máy. “Thế nào?” Hắn hỏi, giọng điệu lạnh lùng.

Đầu dây bên kia là giọng một tay sai thân tín: “Thưa sếp, kế hoạch đang diễn ra đúng như dự kiến. Cổ phiếu của Thiên Long đang dao động mạnh, và các đối tác của họ bắt đầu tỏ ra hoang mang. Chúng tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng các hợp đồng để thâu tóm một số dự án của Thiên Long nếu họ bị kiệt sức vì pháp lý.”

Hắc Ưng cười khẩy. “Tốt. Tiếp tục đi. Ta muốn thấy Thiên Long chìm trong biển lửa, từng chút một. Hãy tung thêm tin đồn về các bê bối tài chính, về những mối quan hệ mờ ám của Thanh Long. Phải làm cho dư luận hoàn toàn quay lưng lại với hắn. Đồng thời, hãy tìm cách gây áp lực lên các ngân hàng và đối tác của Thiên Long. Ta muốn hắn phải mất đi tất cả, không chỉ bằng tiền, mà bằng cả danh dự.”

Hắn ngắt cuộc gọi, đặt điện thoại xuống bàn. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào màn hình TV, nơi hình ảnh Thanh Long xuất hiện với vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng ghét. Hắc Ưng siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh. Hắn tin rằng Thanh Long đang phải vật lộn trong tuyệt vọng, nhưng hắn không biết rằng, chính sự tự mãn này sẽ là con dao hai lưỡi, cắt đứt chính hắn. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ của mình, không nhận ra rằng sự điềm tĩnh của Thanh Long không phải là sự yếu đuối, mà là sự bình lặng trước cơn bão tố sắp sửa bùng nổ.

***

Đêm khuya, tại tầng cao nhất của Tập đoàn Thiên Khải, ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình máy tính và đèn bàn tập trung chiếu sáng phòng họp. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng không phải là sự hoảng loạn, mà là sự tập trung cao độ, đầy quyết tâm. Thanh Long, Mỹ Ngọc, Kim Anh và Lâm Phong ngồi quanh chiếc bàn họp tròn, giữa họ là những chồng tài liệu, máy tính xách tay và các biểu đồ phức tạp. Mùi cà phê đã nguội và mùi mực in đặc quánh trong không khí, hòa lẫn với mùi điều hòa lạnh lẽo.

Mỹ Ngọc, với đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã có chút quầng thâm vì làm việc liên tục, là người đầu tiên lên tiếng. “Long, lệnh phong tỏa tài sản đã gây ra một số khó khăn nhất định. Một vài dự án trọng điểm bị đình trệ, và các đối tác bắt đầu tỏ ra lo ngại. Chúng ta đang bị ép vào thế khó.” Giọng cô rõ ràng, rành mạch, nhưng ẩn chứa sự lo lắng.

Kim Anh, vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, đưa ra đánh giá pháp lý. “Chúng ta có thể kháng cáo, nhưng quá trình đó sẽ mất rất nhiều thời gian, có thể kéo dài hàng tháng, thậm chí hàng năm. Hùng đang muốn chúng ta kiệt sức vì pháp lý. Việc Cục Điều Tra Đặc Biệt vào cuộc đã khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Họ có quyền hạn rất lớn, và việc đối đầu trực diện sẽ rất bất lợi.”

Lâm Phong, gương mặt gầy gò, đeo kính cận, vẫn miệt mài gõ phím trên chiếc laptop gaming của mình. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt lanh lợi sau cặp kính. “Sếp, đội ngũ kỹ thuật của chúng ta đã làm việc không ngừng nghỉ. Chúng tôi đã truy vết sâu hơn vào các máy chủ của Hắc Ưng. Có vẻ như hắn đã thuê một mạng lưới tin tặc chuyên nghiệp từ nước ngoài, nhưng chúng tôi đã tìm thấy một lỗ hổng trong hệ thống bảo mật của chúng. Ngoài ra, nhân chứng giấu tên kia đã cung cấp thêm thông tin quan trọng. Đó là một cựu nhân viên của Hùng, người đã bị ép buộc tham gia vào việc lan truyền tin tức giả mạo. Anh ta có bằng chứng cụ thể về các chỉ thị của Hùng và các giao dịch tài chính bất hợp pháp để chi trả cho chiến dịch truyền thông bẩn. Chuyện này, để tôi xử lý, tôi sẽ đảm bảo mọi thông tin được mã hóa an toàn và đưa đến đúng người.”

Thanh Long lắng nghe tất cả, đôi mắt sắc bén lướt qua từng người một. Anh cảm nhận được sự căng thẳng nhưng cũng thấy được ngọn lửa quyết tâm trong mỗi ánh mắt. Anh đứng dậy, sải bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố Thiên Hải lung linh trong ánh đèn. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi anh.

“Hắc Ưng nghĩ rằng Cục Điều Tra Đặc Biệt là lá chắn cho hắn. Nhưng đôi khi, chính lá chắn đó lại là con dao hai lưỡi,” Thanh Long nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong căn phòng. “Hắn đã quá tự tin, quá liều lĩnh. Và đó chính là sai lầm chết người của hắn.”

Anh quay lại, ánh mắt tràn ngập lửa hận thù và quyết tâm. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công. Phản công kép.”

Mỹ Ngọc ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng sắc bén nhìn anh đầy ngưỡng mộ. “Phản công kép? Ý anh là…”

“Chúng ta sẽ cho hắn thấy, Thiên Long không chỉ có tiền và pháp lý,” Thanh Long ngắt lời, giọng nói dứt khoát. “Lâm Phong, hãy chuẩn bị mọi thứ. Tôi muốn cậu sử dụng lỗ hổng mà cậu tìm thấy để không chỉ phá hủy hệ thống của hắn, mà còn để lộ ra những bằng chứng về việc hắn đã thao túng thông tin, gây hoang mang dư luận. Đặc biệt là thông tin về nhân chứng kia. Hãy đưa những bằng chứng đó đến tay các phóng viên chính trực, những người dám đứng lên vì sự thật. Phóng viên Thảo là một lựa chọn tốt.”

Anh chuyển ánh mắt sang Kim Anh. “Kim Anh, cô hãy tìm cách biến sự chú ý của Cục Điều Tra Đặc Biệt thành lợi thế của chúng ta. Chúng ta sẽ hợp tác với họ, nhưng không phải là hợp tác trong thế bị động. Chúng ta sẽ cung cấp cho họ tất cả bằng chứng mà Lâm Phong tìm được về hành vi phạm pháp của Hắc Ưng, đặc biệt là việc hắn đã dàn dựng vụ tấn công vào dự án của chúng ta. Chúng ta sẽ yêu cầu họ điều tra Hắc Ưng một cách công tâm, và chứng minh rằng chúng ta là nạn nhân. Hãy nhớ, Cục Điều Tra Đặc Biệt không phải là tay sai của ai cả. Họ chỉ làm việc theo bằng chứng. Và chúng ta sẽ cho họ bằng chứng không thể chối cãi.”

“Về phần lệnh phong tỏa tài sản,” Thanh Long tiếp tục, “chúng ta sẽ chấp hành, nhưng đồng thời sẽ kháng cáo và yêu cầu bồi thường thiệt hại. Đồng thời, Mỹ Ngọc, cô hãy chuẩn bị kế hoạch rút gọn một số dự án không trọng yếu, tập trung nguồn lực vào những dự án cốt lõi và các khoản đầu tư an toàn. Chúng ta sẽ vượt qua giai đoạn này, và chờ đợi thời cơ để giáng đòn chí mạng.”

Mỹ Ngọc gật đầu, ánh mắt cô tràn ngập sự ngưỡng mộ. “Đã rõ, Long. Em sẽ lập tức thực hiện.”

“Và cuối cùng,” Thanh Long nói, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh. “Chúng ta sẽ kích hoạt các kế hoạch ngầm. Tôi muốn tất cả mọi nguồn lực của Thiên Long được huy động. Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ mình, chúng ta sẽ lật đổ đế chế của Hắc Ưng. Bằng mọi giá. Hắn đã đánh cược cả ván bài tử, và ta sẽ cho hắn thấy hậu quả của sự liều lĩnh đó.”

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải vẫn đang chìm trong ánh đèn đêm. Cục Điều Tra Đặc Biệt đã vào cuộc, nhưng đó không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cuộc chiến. Thanh Long biết rằng, trong ván cờ này, Cục Điều Tra Đặc Biệt không chỉ là một cơ quan pháp luật thông thường mà còn có những quyền hạn và mục tiêu ẩn giấu, gợi ý về một âm mưu lớn hơn đằng sau sự can thiệp của họ. Kim Anh, với trí tuệ sắc bén của mình, có thể sẽ sớm phát hiện ra một chi tiết hoặc lỗ hổng trong quá trình điều tra của CĐTTĐB, cho thấy có thể có sự thao túng hoặc thông tin sai lệch từ phía Hắc Ưng hoặc một thế lực khác. Nhưng điều đó không quan trọng bằng mục tiêu hiện tại: tiêu diệt Hắc Ưng.

“Ở Thiên Hải này, ta nói là luật,” anh thì thầm, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Và luật của ta là: kẻ nào dám động vào người của ta, kẻ đó sẽ phải trả giá. Không chỉ bằng tiền, không chỉ bằng uy tín, mà bằng cả linh hồn.”

Quyết định “phản công kép” của Thanh Long cho thấy anh sẽ không chỉ phòng thủ mà còn chủ động tấn công một cách bất ngờ, báo hiệu những diễn biến kịch tính và tàn khốc trong các chương tiếp theo. Kẻ săn mồi đã trỗi dậy hoàn toàn, và con mồi sẽ không còn đường thoát. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ