Thiên địa mỹ nhân
Chương 169

Lưỡng Diện Thụ Địch: Bão Tố Nổi Lên

3840 từ
Mục tiêu: Khắc họa Thanh Long thực thi chiến lược 'phản công kép' đã quyết định ở cuối Chương 168.,Minh họa áp lực pháp lý và kinh doanh mà Tập đoàn Thiên Long phải đối mặt từ Cục Điều Tra Đặc Biệt (CĐTTĐB) và Trần Đức Hùng (Hắc Ưng).,Thể hiện sự linh hoạt, trí tuệ sắc bén và khả năng lãnh đạo của Thanh Long khi phân tán lực lượng đối phó trên nhiều mặt trận.,Làm nổi bật vai trò của các đồng minh như Mỹ Ngọc (kinh doanh), Kim Anh (pháp lý), và Lâm Phong (công nghệ) trong việc hỗ trợ Thanh Long.,Duy trì bối cảnh '1 năm trước', cho thấy Thanh Long đang củng cố vị thế nhưng vẫn còn đối mặt với nhiều thách thức lớn.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Kim Anh, Lâm Phong, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Đại úy Minh, Điều tra viên cấp dưới
Mood: Tense, strategic, determined, urgent, building anticipation.
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm, ánh dương còn chưa kịp len lỏi qua những tầng mây xám xịt của đô thị, nhưng Tập đoàn Thiên Khải đã bừng sáng. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, biểu tượng của quyền lực và sự tân tiến, đứng sừng sững giữa lòng Thiên Hải, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo của một khởi đầu đầy thách thức. Bên trong, tại phòng họp chiến lược ở tầng cao nhất, không khí căng như dây đàn. Mùi cà phê đậm đặc quyện với hương điều hòa không khí, tạo nên một sự kết hợp vừa kích thích vừa ngột ngạt. Tiếng gõ phím lách cách của Lâm Phong, tiếng điện thoại reo liên hồi từ trợ lý Anh Hoàng, và tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương của Mỹ Ngọc và Kim Anh, tất cả hòa lẫn tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và lo âu.

Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ ung dung nhưng ánh mắt sắc bén như dao cạo, lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Thân hình anh săn chắc ẩn dưới lớp áo sơ mi lụa cao cấp, mái tóc đen dày được chải gọn gàng, tôn lên gương mặt góc cạnh và sống mũi cao. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ngày đầy đa tình, giờ đây chỉ còn lại sự tập trung cao độ và một ngọn lửa lạnh lẽo. Anh cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng, nhưng sâu thẳm trong anh, đó lại là một thứ kích thích quen thuộc. Sự giận dữ của đêm qua đã được chuyển hóa thành ý chí sắt đá và một chiến lược rõ ràng.

Mỹ Ngọc, vẻ đẹp sắc sảo kiêu sa của cô giờ ẩn chứa một nét mệt mỏi nhưng không kém phần kiên cường. Cô vận một bộ vest công sở màu xám than, tôn lên vóc dáng thanh mảnh và đường cong quyến rũ. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con đã sổ ra, chứng tỏ một đêm dài không ngủ. Cô nghiêng người lắng nghe, đôi mắt phượng sắc bén tập trung vào từng lời anh nói. Kim Anh, với mái tóc ngắn cá tính và bộ suit hiện đại, toát lên vẻ trí tuệ và quyết đoán. Ánh mắt nâu sáng của cô lấp lánh sự nhiệt huyết, đôi tay thoăn thoắt gõ phím trên chiếc laptop đặt trước mặt, như thể cô đã sẵn sàng cho bất kỳ cuộc chiến pháp lý nào. Lâm Phong, gầy gò trong chiếc hoodie đơn giản, đôi mắt sau cặp kính cận vẫn lanh lợi và nhanh nhẹn khác thường, đang dán chặt vào màn hình máy tính với hàng loạt mã code và biểu đồ phức tạp. Anh Hoàng đứng nghiêm trang ở một góc, điện thoại không ngừng rung.

“Cục Điều Tra Đặc Biệt và Hắc Ưng đã mở màn,” Thanh Long cất giọng trầm ấm, nhưng đầy uy lực. Từng câu chữ của anh như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí người nghe. “Giờ là lúc chúng ta phản công. Phản công kép. Mỹ Ngọc, thị trường. Kim Anh, pháp lý. Lâm Phong, thông tin. Anh Hoàng, hỗ trợ hậu cần tuyệt đối. Ai cũng có vai trò quan trọng. Đừng để bất kỳ khe hở nào xuất hiện.”

Mỹ Ngọc lập tức báo cáo, giọng nói rõ ràng, rành mạch nhưng có chút khẩn trương: “Tình hình cổ phiếu đã ổn định phần nào sau cú sốc ban đầu, nhưng các đối tác đang dao động. Một số hợp đồng lớn có dấu hiệu bị chững lại, có vẻ như Hắc Ưng đã tung tin đồn bất lợi về khả năng thanh toán của chúng ta. Chúng tôi sẽ phát động chiến dịch truyền thông nội bộ để củng cố niềm tin, trấn an nhân viên và đối tác chiến lược. Đồng thời, chuẩn bị các phương án dự phòng chuỗi cung ứng, đặc biệt là với dự án ‘Tháp Rồng’ đang cần nguyên vật liệu lớn.” Cô nhìn Thanh Long, trong ánh mắt có chút lo lắng: “Anh Long, liệu việc này có ảnh hưởng đến tiến độ dự án?”

Thanh Long lắc đầu nhẹ, ánh mắt kiên định: “Đừng lo, Mỹ Ngọc. Chúng ta sẽ không để bất kỳ dự án nào bị ảnh hưởng. Hãy làm hết sức mình để giữ vững niềm tin của thị trường. Hắc Ưng muốn dùng áp lực dư luận và kinh tế để bóp nghẹt chúng ta, nhưng hắn đã đánh giá thấp sự kiên cường của Thiên Long.”

Kim Anh đẩy gọng kính, giọng nói dứt khoát: “Họ đang cố tìm sơ hở trong tài liệu của chúng ta, Thanh Long. Cục Điều Tra Đặc Biệt đã gửi thêm yêu cầu cung cấp hồ sơ chi tiết về các giao dịch trong ba năm gần đây, đặc biệt là các khoản đầu tư vào dự án của Tập đoàn Phượng Hoàng trước đây. Rõ ràng là có sự định hướng từ phía Hắc Ưng. Tôi sẽ nộp ngay kiến nghị phản đối việc này, nhấn mạnh rằng các yêu cầu của họ vượt quá phạm vi của lệnh triệu tập ban đầu và có dấu hiệu vi phạm quyền riêng tư kinh doanh. Đồng thời, tôi sẽ yêu cầu xem xét lại tính hợp lệ của việc phong tỏa tài sản, vì họ chưa đưa ra bất kỳ bằng chứng cụ thể nào về sai phạm. Tôi cũng đang nghiên cứu các tiền lệ pháp lý và tìm kiếm điểm yếu trong quy trình điều tra của CĐTTĐB. Chúng ta sẽ hợp tác, nhưng không phải là phục tùng.” Kim Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Thanh Long, như muốn hỏi liệu anh có đồng ý với sự quyết liệt này.

Thanh Long gật đầu: “Tốt lắm, Kim Anh. Hãy làm tất cả những gì cô thấy cần thiết để bảo vệ Thiên Long. Chúng ta sẽ cho họ thấy, chúng ta không phải là những con cừu non dễ dàng bị dắt mũi.”

Lâm Phong, vốn ít nói, giờ đây ngẩng đầu lên, ánh mắt lanh lợi sau cặp kính cận phản chiếu ánh sáng từ màn hình. “Tôi đã thu thập được một số dữ liệu về các giao dịch bất minh của Hắc Ưng qua các công ty con ở nước ngoài. Có vẻ như hắn đã sử dụng một mạng lưới phức tạp để rửa tiền và che giấu nguồn gốc tài sản. Các giao dịch này có liên quan đến một số công ty vỏ bọc ở Quần đảo Cayman và Panama. Tôi cũng phát hiện ra một loạt địa chỉ IP khả nghi, có vẻ là những người đã phát tán tin đồn bất lợi về chúng ta trên mạng xã hội, và thú vị là, một số trong số đó lại trỏ về cùng một máy chủ mà Hắc Ưng dùng cho các hoạt động tài chính đen của hắn. Cần thêm thời gian để xâu chuỗi và tìm bằng chứng cụ thể, nhưng tôi tin rằng chúng ta sẽ sớm có đủ thông tin để lật tẩy hắn.” Giọng của Lâm Phong tự nhiên, nhưng mang theo sự tự tin của một thiên tài công nghệ.

Thanh Long nhếch môi cười lạnh: “Tuyệt vời, Lâm Phong. Hãy tiếp tục đào sâu. Tôi muốn cậu sử dụng lỗ hổng mà cậu tìm thấy để không chỉ phá hủy hệ thống của hắn, mà còn để lộ ra những bằng chứng về việc hắn đã thao túng thông tin, gây hoang mang dư luận. Đặc biệt là thông tin về nhân chứng kia – kẻ đã được Hắc Ưng mua chuộc để vu khống chúng ta. Hãy đưa những bằng chứng đó đến tay các phóng viên chính trực, những người dám đứng lên vì sự thật. Phóng viên Thảo là một lựa chọn tốt.” Thanh Long nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, ý chí của anh truyền qua ánh mắt. “Tôi muốn cả thế giới biết bộ mặt thật của Trần Đức Hùng.”

Anh Hoàng, sau khi hoàn thành một cuộc gọi khẩn, bước đến: “Sếp, các đối tác vận chuyển đã báo cáo về việc gặp khó khăn trong quá trình thông quan nguyên liệu thép nhập khẩu cho dự án ‘Tháp Rồng’. Có vẻ như đã có sự can thiệp từ một bên thứ ba.”

Ánh mắt Thanh Long sắc lạnh. “Hắc Ưng không chỉ đánh vào tài chính và truyền thông, hắn còn muốn bóp nghẹt chúng ta từ gốc. Mỹ Ngọc, liên hệ ngay với các đối tác thay thế. Tôi muốn có một đường dây cung ứng mới trong vòng 24 giờ. Kim Anh, xem xét khả năng kiện đối tác vận chuyển cũ và tìm hiểu xem ai đứng đằng sau sự can thiệp này. Anh Hoàng, hãy điều động đội bảo an giám sát chặt chẽ các kho hàng và tuyến đường vận chuyển. Chúng ta không thể để hắn phá hoại dự án cốt lõi của mình.”

Mỹ Ngọc và Kim Anh gật đầu đồng thanh, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Lâm Phong ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím, những dòng mã code xanh lục lướt nhanh trên màn hình đen. Căn phòng họp, vốn đã căng thẳng, giờ đây tràn ngập một năng lượng chiến đấu mạnh mẽ. Thanh Long nhìn họ, lòng anh dấy lên một sự tự hào. Đây chính là đội ngũ mà anh đã dày công xây dựng, những người không chỉ tài năng mà còn trung thành tuyệt đối.

“Nhớ lấy,” Thanh Long nói, giọng anh hạ thấp, trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, “Hắc Ưng nghĩ rằng Cục Điều Tra Đặc Biệt là lá chắn cho hắn. Nhưng đôi khi, chính lá chắn đó lại là con dao hai lưỡi. Hắn đã quá tự tin, quá liều lĩnh. Và đó chính là sai lầm chết người của hắn. Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ mình, chúng ta sẽ lật đổ đế chế của Hắc Ưng. Bằng mọi giá.” Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong lòng bàn tay, cảm giác kim loại mát lạnh truyền qua da, như một lời nhắc nhở về sức mạnh và trách nhiệm.

***

Buổi chiều cùng ngày, trong văn phòng làm việc của Đại úy Minh tại Trụ Sở Công An Thành Phố, không khí nặng nề đến ngột ngạt. Mùi giấy tờ cũ, mực in và cà phê nguội vương vấn khắp căn phòng, hòa lẫn với mùi thuốc lá thoang thoảng từ hành lang. Tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng máy in rẹt rẹt và tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng đến, tất cả như xé toạc sự yên tĩnh giả tạo, nhấn mạnh sự bận rộn và căng thẳng thường trực. Đại úy Minh, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị, đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt nghiêm túc dán chặt vào một chồng hồ sơ cao ngất về Tập đoàn Thiên Long. Anh lật từng trang, đôi mắt nheo lại, vẻ mặt suy tư. Từng dấu vân tay trên những tờ tài liệu, từng con số trên báo cáo tài chính, đều được anh xem xét kỹ lưỡng như thể đang tìm kiếm một manh mối nhỏ nhất.

Anh vốn là một người công chính, luôn tin vào luật pháp và sự thật. Nhưng những gì đang diễn ra lại khiến anh hoài nghi. Cục Điều Tra Đặc Biệt, một cơ quan được thành lập để giải quyết những vụ án phức tạp, lại đang tập trung quá mức vào Thiên Long, một tập đoàn đang phát triển rực rỡ, trong khi kẻ gây ra vụ tấn công công khai tàn bạo vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Điều này khiến anh cảm thấy có gì đó không ổn.

Một điều tra viên cấp dưới, một thanh niên có vẻ ngoài bối rối, bước vào, khẽ gõ cửa. “Thưa Đại úy,” anh ta cất giọng do dự, “theo yêu cầu của CĐTTĐB, chúng tôi đã tiến hành kiểm tra sâu hơn các giao dịch tài chính của Thiên Long. Có một vài khoản ‘chi phí phát sinh’ lớn trong dự án thâu tóm Phượng Hoàng, đặc biệt là các khoản chi cho việc ‘đàm phán và xúc tiến’. Nhưng… rất khó để khẳng định là trái pháp luật, thưa Đại úy. Các giấy tờ đều hợp lệ, có chữ ký của luật sư và các bên liên quan.”

Đại úy Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào cấp dưới. “’Chi phí phát sinh’ hay ‘rửa tiền’? Cậu nên biết rõ sự khác biệt, Trung úy. Đừng để những áp lực bên ngoài ảnh hưởng đến sự công tâm của chúng ta. CĐTTĐB đang tập trung quá mức vào Thiên Long, trong khi kẻ gây ra vụ tấn công vào dự án của họ, kẻ đã gây hoảng loạn cho dân chúng, vẫn nhởn nhơ. Cậu có thấy điều đó hợp lý không?” Giọng anh trầm xuống, nhưng chứa đựng một sự kiên định không lay chuyển.

Trung úy cấp dưới cúi đầu, vẻ mặt càng thêm bối rối. “Vâng, tôi hiểu, thưa Đại úy. Nhưng cấp trên đã chỉ thị… và các chứng cứ mà CĐTTĐB cung cấp đều hướng về Thiên Long.”

“Cấp trên của cậu là luật pháp,” Đại úy Minh ngắt lời, đặt mạnh tập hồ sơ xuống bàn, “và lương tâm nghề nghiệp của cậu. Hãy làm đúng bổn phận của mình. Đừng bao giờ để mình bị lợi dụng bởi những kẻ muốn thao túng công lý. Và quan trọng hơn,” anh nheo mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén hơn, “hãy tìm hiểu xem ai đang hưởng lợi từ việc CĐTTĐB tập trung vào Thiên Long như vậy. Ai là người đã đưa thông tin ban đầu cho họ? Ai đang cố gắng lái dư luận theo hướng có lợi cho mình? Tôi muốn cậu điều tra sâu hơn về những vụ án tương tự mà CĐTTĐB đã xử lý trong quá khứ, xem có điểm chung nào không.”

Đại úy Minh cầm tập hồ sơ lên một lần nữa, lướt qua những dòng chữ và con số một cách cẩn trọng. Lòng anh dấy lên một linh cảm mạnh mẽ rằng có một âm mưu lớn hơn đang diễn ra. Sự xuất hiện của CĐTTĐB, tưởng chừng như là để lập lại trật tự, nhưng lại đang tạo ra một sự mất cân bằng mới. Anh tin rằng, trong cuộc chiến này, không chỉ có kẻ xấu và người tốt, mà còn có những thế lực ngầm đang lợi dụng tình hình để đạt được mục đích riêng. Anh sẽ không để điều đó xảy ra dưới sự giám sát của mình. Luật pháp là trên hết, và anh sẽ đảm bảo rằng nó được thực thi một cách công bằng, không thiên vị bất kỳ ai. Anh sẽ tìm ra sự thật, dù nó có khó khăn đến đâu.

***

Đêm đó, trong không gian sang trọng đến lạnh lẽo của biệt thự vùng ngoại ô, Trần Đức Hùng ngồi trong phòng khách, nhâm nhi ly rượu vang đỏ. Bên ngoài, tiếng chim hót đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, và đôi lúc là tiếng chó sủa nhẹ từ xa. Không khí trong lành hơn nội thành, nhưng lại không thể xua đi cái mùi kiêu ngạo và tàn nhẫn toát ra từ con người hắn. Chiếc áo sơ mi lụa đen sang trọng ôm lấy vóc dáng cao lớn của hắn, tôn lên khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Trên màn hình TV lớn treo tường, bản tin thời sự đang chiếu cảnh phóng viên vây quanh trụ sở Thiên Long, đưa tin về cuộc điều tra của Cục Điều Tra Đặc Biệt. Hắn nhếch mép cười đắc thắng, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh miệt. Hương vị rượu vang hảo hạng hòa cùng hương hoa cỏ từ khu vườn bên ngoài, nhưng trong vòm họng hắn, chỉ có hương vị của quyền lực đang dâng trào.

“Thanh Long, mày nghĩ mày có thể làm gì khi cả chính quyền đang nhìn chằm chằm vào mày?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng đầy tự mãn. “Cờ đã tàn rồi, thằng nhóc. Tao đã cho mày quá nhiều thời gian để vùng vẫy. Giờ thì, mày chỉ còn là con cá mắc cạn, và tao sẽ từ từ siết chặt lưới.” Hắn nâng ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt lóe lên vẻ tàn độc.

Điện thoại hắn rung lên. Hắn bắt máy, giọng nói trở nên lạnh lùng và dứt khoát. “Lão Hạc, hãy tiếp tục lan truyền tin đồn về các vấn đề tài chính của Thiên Long trên các diễn đàn và mạng xã hội. Làm cho các đối tác của chúng mất niềm tin, đặc biệt là những đối tác đang có ý định đầu tư vào các dự án mới của chúng. Hãy nhấn mạnh vào sự không chắc chắn của môi trường đầu tư hiện tại. Và quan trọng nhất,” giọng hắn trở nên sắc lạnh hơn, “hãy tìm cách chặn nguồn cung cấp nguyên liệu thép nhập khẩu cho dự án ‘Tháp Rồng’ của chúng. Dù bằng cách nào, mua chuộc, đe dọa, hay tạo ra các rắc rối về giấy tờ, tôi không cần biết. Chỉ cần chúng không có thép, dự án sẽ đình trệ. Chúng ta cần một cuộc khủng hoảng thật sự, một đòn đánh chí mạng vào xương sống kinh tế của chúng.”

Hắn lắng nghe đầu dây bên kia báo cáo một cách cẩn trọng, đôi mày khẽ nhíu lại khi nghe về một số khó khăn ban đầu. “Không được để xảy ra sai sót nào. Hãy hành động một cách tinh vi, khiến chúng không thể tìm ra bằng chứng trực tiếp. Cục Điều Tra Đặc Biệt đang theo dõi, chúng ta phải cẩn thận. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta ngừng ra tay. Đừng nghĩ tao chỉ biết đánh trực diện, Thanh Long. Những đòn đánh sau lưng mới là chí mạng.”

Trần Đức Hùng kết thúc cuộc gọi, đặt ly rượu xuống bàn. Ánh mắt hắn lạnh lẽo và tàn nhẫn, nhìn chằm chằm vào màn hình TV đang chiếu lại hình ảnh trụ sở Thiên Long. Hắn lướt điện thoại, xem xét các báo cáo về sự sụt giảm cổ phiếu của Thiên Long, vẻ mặt hưởng thụ. Mỗi điểm phần trăm giảm giá trị cổ phiếu là một chiến thắng nhỏ trong cuộc chiến mà hắn tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng. Hắn đã dày công xây dựng đế chế của mình, và hắn sẽ không để bất kỳ ai, đặc biệt là một tên nhóc mới nổi như Thanh Long, phá hủy nó. Hắn sẽ cho Thanh Long thấy, trong thế giới này, kẻ mạnh mới là kẻ sống sót, và kẻ yếu chỉ có thể là con mồi. Hương vị của quyền lực, và của sự hủy diệt sắp tới, đang khiến hắn say đắm.

***

Đêm đã về khuya, thành phố Thiên Hải lấp lánh ánh đèn, như một tấm thảm kim cương trải dài dưới chân. Trong văn phòng rộng lớn của Thanh Long tại Tập đoàn Thiên Khải, chỉ còn lại một mình anh. Ánh đèn neon từ các tòa nhà chọc trời khác hắt lên khung cửa sổ, tạo nên một thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, các báo cáo tài chính phức tạp, bản đồ các mối quan hệ kinh doanh của Hắc Ưng được Lâm Phong tổng hợp, và những tài liệu pháp lý do Kim Anh chuẩn bị nằm rải rác. Mùi giấy in và mực mới vẫn vương vấn, nhắc nhở về một ngày làm việc căng thẳng và những cuộc chiến không ngừng nghỉ.

Thanh Long đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn tấp nập chảy dưới chân. Anh nhắm mắt lại, siết chặt Thiên Long Ấn trong lòng bàn tay. Cảm giác kim loại mát lạnh, nhẵn mịn truyền qua da thịt, từng nhịp đập của trái tim anh như hòa vào nhịp đập của thành phố. Anh không chỉ cảm nhận được năng lượng của Thiên Long Ấn, mà còn cảm nhận được dòng chảy của thông tin, của quyền lực, của sự sống và cái chết đang cuộn trào khắp Thiên Hải. Năng lực đặc biệt của anh lan tỏa, kết nối với mọi dòng thông tin, mọi mối liên hệ, mọi điểm yếu tiềm ẩn trong mạng lưới mà Hắc Ưng đã dày công xây dựng.

Trong tâm trí anh, một bản đồ tinh thần phức tạp hiện ra, không phải là bản đồ địa lý, mà là một mạng lưới chằng chịt các mối quan hệ, các giao dịch tài chính, các điểm yếu về pháp lý, và cả những bí mật đen tối nhất của Trần Đức Hùng. Từng nút thắt, từng điểm yếu được anh đánh dấu, như thể đang vạch ra một kế hoạch tác chiến hoàn hảo. Hắn muốn chơi lớn? Được thôi. Hắn muốn đẩy Thiên Long vào chân tường? Được thôi. Nhưng những gì Hùng thấy chỉ là bề nổi của tảng băng. Hắn dùng áp lực, anh dùng mưu kế. Hắn dùng truyền thông bẩn, anh dùng sự thật. Hắn đánh vào kinh tế, anh sẽ đánh vào gốc rễ của hắn, vào những bí mật mà hắn đã chôn giấu bao lâu nay. Lưới của anh mới là cái sẽ siết chặt hắn, đến khi hắn không còn đường thoát.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi điều hòa lạnh lẽo tràn vào phổi. Thời gian không còn nhiều. Đã đến lúc kích hoạt Kế hoạch Dạ Ảnh. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi anh, ẩn chứa sự giận dữ và quyết tâm đã được tôi luyện. Hắn sẽ không ngờ được đâu.

Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao, phản chiếu ánh đèn đêm của thành phố. Anh rút điện thoại ra, lướt qua danh bạ. Một cái tên hiện lên, không phải của Mỹ Ngọc, Kim Anh hay Lâm Phong, mà là một cái tên khác, một cái tên gợi lên bóng tối và những cuộc chiến thầm lặng. Anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận nguồn năng lượng cuộn chảy trong cơ thể, sẵn sàng cho những bước đi tiếp theo. Kẻ săn mồi đã trỗi dậy hoàn toàn, và con mồi sẽ không còn đường thoát. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ