Thiên địa mỹ nhân
Chương 170

Ván Cờ Máu: Nút Thắt Sinh Tử

4871 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự tàn phá nghiêm trọng của Hắc Ưng đối với một trong những dự án chiến lược của Thanh Long, gây ra tổn thất to lớn.,Đẩy Thanh Long vào tình thế phải đưa ra quyết định khó khăn: tập trung bảo vệ tài sản (dự án) hay ưu tiên giải quyết khủng hoảng pháp lý từ CĐTTĐB.,Làm nổi bật trí tuệ, bản lĩnh và khả năng chịu áp lực của Thanh Long khi đối mặt với đồng thời hai mặt trận khốc liệt.,Tiếp nối trực tiếp từ sự kiện 'Kế hoạch Dạ Ảnh' của Chương 169, cho thấy phản ứng nhanh chóng và tàn độc của Hắc Ưng.,Tăng cường căng thẳng, đẩy cốt truyện vào giai đoạn 'rising_action' với các thách thức leo thang.,Duy trì bối cảnh '1 năm trước', khi Thanh Long đang củng cố vị thế nhưng phải đối mặt với các đòn tấn công quy mô lớn.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Kim Anh, Lâm Phong, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng)
Mood: Căng thẳng, kịch tính, chiến lược, quyết đoán, một chút bi tráng.
Kết chương: [object Object]

Đêm đã về khuya, thành phố Thiên Hải lấp lánh ánh đèn, như một tấm thảm kim cương trải dài dưới chân. Trong văn phòng rộng lớn của Thanh Long tại Tập đoàn Thiên Khải, chỉ còn lại một mình anh. Ánh đèn neon từ các tòa nhà chọc trời khác hắt lên khung cửa sổ, tạo nên một thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, các báo cáo tài chính phức tạp, bản đồ các mối quan hệ kinh doanh của Hắc Ưng được Lâm Phong tổng hợp, và những tài liệu pháp lý do Kim Anh chuẩn bị nằm rải rác. Mùi giấy in và mực mới vẫn vương vấn, nhắc nhở về một ngày làm việc căng thẳng và những cuộc chiến không ngừng nghỉ.

Thanh Long đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn tấp nập chảy dưới chân. Anh nhắm mắt lại, siết chặt Thiên Long Ấn trong lòng bàn tay. Cảm giác kim loại mát lạnh, nhẵn mịn truyền qua da thịt, từng nhịp đập của trái tim anh như hòa vào nhịp đập của thành phố. Anh không chỉ cảm nhận được năng lượng của Thiên Long Ấn, mà còn cảm nhận được dòng chảy của thông tin, của quyền lực, của sự sống và cái chết đang cuộn trào khắp Thiên Hải. Năng lực đặc biệt của anh lan tỏa, kết nối với mọi dòng thông tin, mọi mối liên hệ, mọi điểm yếu tiềm ẩn trong mạng lưới mà Hắc Ưng đã dày công xây dựng.

Trong tâm trí anh, một bản đồ tinh thần phức tạp hiện ra, không phải là bản đồ địa lý, mà là một mạng lưới chằng chịt các mối quan hệ, các giao dịch tài chính, các điểm yếu về pháp lý, và cả những bí mật đen tối nhất của Trần Đức Hùng. Từng nút thắt, từng điểm yếu được anh đánh dấu, như thể đang vạch ra một kế hoạch tác chiến hoàn hảo. Hắn muốn chơi lớn? Được thôi. Hắn muốn đẩy Thiên Long vào chân tường? Được thôi. Nhưng những gì Hùng thấy chỉ là bề nổi của tảng băng. Hắn dùng áp lực, anh dùng mưu kế. Hắn dùng truyền thông bẩn, anh dùng sự thật. Hắn đánh vào kinh tế, anh sẽ đánh vào gốc rễ của hắn, vào những bí mật mà hắn đã chôn giấu bao lâu nay. Lưới của anh mới là cái sẽ siết chặt hắn, đến khi hắn không còn đường thoát.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi điều hòa lạnh lẽo tràn vào phổi. Thời gian không còn nhiều. Đã đến lúc kích hoạt Kế hoạch Dạ Ảnh. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi anh, ẩn chứa sự giận dữ và quyết tâm đã được tôi luyện. Hắn sẽ không ngờ được đâu.

Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao, phản chiếu ánh đèn đêm của thành phố. Anh rút điện thoại ra, lướt qua danh bạ. Một cái tên hiện lên, không phải của Mỹ Ngọc, Kim Anh hay Lâm Phong, mà là một cái tên khác, một cái tên gợi lên bóng tối và những cuộc chiến thầm lặng. Anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận nguồn năng lượng cuộn chảy trong cơ thể, sẵn sàng cho những bước đi tiếp theo. Kẻ săn mồi đã trỗi dậy hoàn toàn, và con mồi sẽ không còn đường thoát. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.

***

Sáng hôm sau, bầu không khí tại Tập đoàn Thiên Khải đặc quánh sự căng thẳng. Phòng họp cao cấp, vốn là nơi diễn ra những cuộc thảo luận chiến lược đầy tham vọng, giờ đây lại bao trùm bởi một sự im lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gõ phím dồn dập của Lâm Phong hay tiếng hít thở nặng nhọc của Mỹ Ngọc. Không gian được thiết kế tối giản với những bức tường kính trong suốt, cho phép ánh sáng tự nhiên tràn vào, nhưng hôm nay, ngay cả ánh nắng ban mai dường như cũng không thể xua đi cái u ám đang bao trùm. Mùi cà phê đậm đặc, thường ngày mang lại sự tỉnh táo, giờ đây lại càng làm tăng thêm cảm giác mệt mỏi và lo âu.

Trên màn hình lớn treo tường, hình ảnh công trường "Tháp Rồng" hiện lên một cách thê lương. Những giàn giáo đổ nát, những mảng bê tông vỡ vụn, và khói bụi vẫn còn vương vấn trong không khí, như một vết thương nhức nhối trên cơ thể thành phố. Cạnh đó là biểu đồ thiệt hại tài chính, với những cột đỏ chói vươn cao ngất ngưởng, báo hiệu một con số khổng lồ đang chảy máu từ quỹ của Thiên Long. Mỹ Ngọc, với vẻ ngoài sắc sảo, kiêu sa thường ngày, giờ đây đôi mắt phượng cũng ẩn hiện quầng thâm, mái tóc đen dài mượt mà được búi gọn gàng cũng không thể che giấu sự mệt mỏi. Cô đứng trước màn hình, giọng nói rõ ràng, rành mạch nhưng không giấu nổi sự run rẩy: “Dự án ‘Tháp Rồng’ đã bị phá hoại có hệ thống. Ước tính thiệt hại ban đầu… có thể lên đến hàng trăm triệu đô la, sếp Long.”

Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình săn chắc được bao bọc trong bộ vest may đo tinh tế, nhưng khí chất uy quyền của anh lại toát ra từ sự điềm tĩnh đáng sợ. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh quét qua từng chi tiết trên màn hình, từng con số, từng hình ảnh tan hoang, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh vuốt nhẹ Thiên Long Ấn trên ngón tay cái, cảm giác kim loại mát lạnh như một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão tố. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là một đòn đánh kinh tế đơn thuần.

Lâm Phong, với vẻ ngoài gầy gò, đeo kính cận, ánh mắt lanh lợi nhưng giờ đây cũng đầy lo lắng, nhanh chóng tiếp lời. Anh ta lướt nhanh qua các dòng code trên máy tính bảng, giọng nói gấp gáp: “Đây không chỉ là phá hoại vật chất, mà còn là một cuộc tấn công mạng quy mô lớn, sếp Long. Chúng đã đánh sập hệ thống quản lý chuỗi cung ứng, làm tê liệt toàn bộ quy trình vận chuyển vật liệu và thiết bị, đồng thời đánh cắp nhiều thông tin mật liên quan đến thiết kế và đối tác. Kỹ thuật rất tinh vi, có dấu hiệu của một tổ chức chuyên nghiệp, và chắc chắn là... Hắc Ưng.” Anh ta nhấn mạnh hai chữ cuối, như muốn khẳng định kẻ đứng sau.

Mỹ Ngọc thở dài, ôm chặt tập tài liệu trong tay. “Tất cả các hệ thống an ninh mạng đều bị vô hiệu hóa gần như cùng lúc, Lâm Phong và đội ngũ của cậu ấy đã cố gắng hết sức nhưng không thể ngăn chặn hoàn toàn. Giờ đây, chúng ta không chỉ mất tiền, mà còn mất cả niềm tin của đối tác và có nguy cơ bị lộ bí mật công nghệ. Tình hình đang cực kỳ bất lợi trên thị trường chứng khoán, cổ phiếu của chúng ta đã giảm mạnh ngay sau khi tin tức rò rỉ ra ngoài.”

Thanh Long vẫn giữ nét mặt bình tĩnh đến đáng sợ. Anh hít một hơi sâu, mùi điều hòa lạnh lẽo lẫn với mùi cà phê đậm đặc tràn vào phổi, giúp anh giữ được sự tập trung cao độ. Anh biết Trần Đức Hùng muốn gì, hắn muốn anh gục ngã, muốn Thiên Long sụp đổ. Nhưng đòn đánh này, lại sắc bén và tàn độc hơn anh nghĩ. Anh nhướng mày, giọng trầm, sắc lạnh vang lên trong phòng họp: “Hùng... hắn muốn gì?”

Câu hỏi không phải để tìm kiếm thông tin, mà là để khẳng định lại mục tiêu của kẻ thù, một lời thách thức ngầm. Thanh Long hiểu rằng, mỗi đòn đánh của Hắc Ưng đều mang một ý nghĩa sâu xa, không chỉ dừng lại ở việc phá hoại tài sản. Nó là một lời tuyên chiến, một nỗ lực để bóp nghẹt anh, cả về tài chính lẫn danh dự. Anh nhớ lại lời nói của Hùng trong đêm: “Những đòn đánh sau lưng mới là chí mạng.” Và quả thật, đòn này đã đánh trúng một điểm yếu chí tử. Dự án Tháp Rồng không chỉ là một khoản đầu tư, nó còn là biểu tượng cho tham vọng, cho sự vươn mình của Thiên Long trong một lĩnh vực mới đầy cạnh tranh.

Lâm Phong siết chặt máy tính bảng, khuôn mặt gầy gò nhăn lại. “Hắn muốn chúng ta mất khả năng phòng thủ, sếp Long. Đánh vào Tháp Rồng không chỉ gây thiệt hại tài chính, mà còn làm suy yếu vị thế của chúng ta trước Cục Điều Tra Đặc Biệt. Hắn muốn chúng ta phân tán nguồn lực, vừa phải đối phó với pháp lý, vừa phải gồng mình khắc phục hậu quả kinh tế.”

Mỹ Ngọc gật đầu, ánh mắt kiêu hãnh của nữ doanh nhân thành đạt thường ngày giờ đây ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Chính xác. Hắn đang tạo ra một cơn bão hoàn hảo để chúng ta không thể chống đỡ. Các đối tác đang hoang mang, báo chí đang đưa tin rầm rộ, và thị trường đang biến động điên cuồng. Chúng ta cần một kế hoạch khẩn cấp, sếp Long.”

Thanh Long không nói gì, anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt. Anh đã thức trắng đêm để chuẩn bị cho "Kế hoạch Dạ Ảnh", nhưng Hắc Ưng lại ra đòn trước, một đòn quá hiểm độc và bất ngờ. Anh nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại toàn bộ mạng lưới mà anh đã "nhìn thấu" đêm qua. Vụ tấn công vào Tháp Rồng không nằm ngoài dự đoán của anh về sự tàn độc của Hắc Ưng, nhưng quy mô và sự tinh vi của nó lại vượt quá những gì anh hình dung. Hắn đã không hề nhân nhượng, và anh cũng sẽ không.

Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao găm, không còn sự điềm tĩnh ban đầu, thay vào đó là một tia lửa giận dữ âm ỉ. “Tập hợp tất cả các thông tin chi tiết về vụ tấn công, từ thiệt hại vật chất đến lỗ hổng mạng. Phân tích kỹ lưỡng từng dấu vết nhỏ nhất. Lâm Phong, cậu phải tìm ra cách chúng đột nhập, và quan trọng hơn, liệu có bất kỳ backdoor nào còn sót lại hay không. Mỹ Ngọc, cô phải chuẩn bị các phương án khẩn cấp để ổn định thị trường, liên hệ với các đối tác lớn trấn an họ. Và cả hai, hãy sẵn sàng cho một cuộc họp khác ngay sau đây. Chúng ta cần đưa ra một quyết định.”

Giọng Thanh Long trầm ổn nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình, khiến Mỹ Ngọc và Lâm Phong không khỏi rùng mình. Họ hiểu rằng, ông chủ của họ không chỉ đang ra lệnh, mà còn đang thề sẽ trả lại gấp bội. Mùi điều hòa và cà phê trong phòng họp dường như càng trở nên lạnh lẽo hơn, báo hiệu cho một cuộc chiến không khoan nhượng sắp diễn ra.

***

Trưa cùng ngày, văn phòng riêng của Thanh Long tại Tập đoàn Thiên Khải chìm trong một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ánh nắng gay gắt xuyên qua tấm kính cửa sổ, chiếu thẳng vào chồng tài liệu pháp lý dày cộp trên bàn, làm nổi bật lên những dòng chữ in đậm, những điều khoản phức tạp. Thanh Long ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da sang trọng, dáng vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt góc cạnh. Đôi mắt anh nhắm nghiền, hai tay đan chặt vào nhau, ngón cái vẫn vô thức vuốt ve Thiên Long Ấn, cảm nhận từng đường nét chạm khắc tinh xảo. Cơn đau đầu âm ỉ sau một đêm thức trắng và buổi sáng căng thẳng đang hoành hành, nhưng anh vẫn cố gắng giữ cho tâm trí mình minh mẫn nhất có thể.

Mỹ Ngọc và Kim Anh ngồi đối diện, vẻ mặt căng thẳng và lo lắng không kém. Mỹ Ngọc, với mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây ẩn chứa sự bế tắc, ôm chặt tập tài liệu kinh doanh. Cô cảm nhận rõ ràng áp lực vô hình đè nặng lên không gian này, và lên chính bản thân cô. Kim Anh, luật sư chính của tập đoàn, một người phụ nữ mạnh mẽ với mái tóc ngắn cá tính, ánh mắt kiên định thường ngày, giờ đây cũng thể hiện sự nghiêm trọng tột độ. Cô đặt một chồng tài liệu từ Cục Điều Tra Đặc Biệt (CĐTTĐB) lên bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Kim Anh lên tiếng trước, giọng nói dứt khoát nhưng cũng đầy lo ngại: “Sếp Long, tình hình pháp lý đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. CĐTTĐB đang dùng sự cố ‘Tháp Rồng’ để làm bằng chứng cho ‘hành vi thiếu trách nhiệm’ và ‘rủi ro hệ thống’ của Thiên Long. Họ cho rằng chúng ta không đủ khả năng kiểm soát các dự án quy mô lớn, và sự cố này là minh chứng rõ ràng nhất. Nếu chúng ta dồn tiền và nhân lực vào việc cứu dự án, họ sẽ có cớ để phong tỏa tài sản lớn hơn, thậm chí có thể ra lệnh bắt giữ anh, sếp Long, và các lãnh đạo khác với lý do ‘ngăn ngừa rủi ro’ hoặc ‘cản trở điều tra’.”

Mỹ Ngọc lập tức phản đối, giọng cô trở nên gay gắt hơn, dường như sự lo lắng đã biến thành phẫn nộ. “Nhưng nếu bỏ ‘Tháp Rồng’, chúng ta sẽ mất hàng trăm triệu đô la đã đầu tư, uy tín sụt giảm không phanh, và Hắc Ưng sẽ càng được đà lấn tới. Dự án này là xương sống cho chiến lược 5 năm tới của chúng ta! Nó không chỉ là tiền, nó là hình ảnh, là tương lai của Thiên Long! Làm sao chúng ta có thể từ bỏ dễ dàng như vậy?”

Kim Anh lắc đầu, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. “Mỹ Ngọc, tôi hiểu sự bức xúc của cô. Nhưng chúng ta đang đối mặt với một cuộc chiến trên hai mặt trận. Một bên là kinh tế, một bên là pháp lý. Và hiện tại, mặt trận pháp lý đang trở nên nguy hiểm hơn cả. Nếu Thanh Long bị bắt, nếu tài sản bị phong tỏa hoàn toàn, thì dù có cứu được Tháp Rồng, Thiên Long cũng sẽ không còn đủ sức để hoạt động. Chúng ta cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.”

Thanh Long vẫn giữ im lặng, anh cảm nhận được áp lực nặng nề từ cả hai phía. Một bên là đế chế kinh tế mà anh đã dày công xây dựng, một bên là mạng lưới pháp lý đang cố gắng siết chặt anh. Anh biết, Hắc Ưng đã tính toán rất kỹ lưỡng để đưa anh vào thế tiến thoái lưỡng nan này. Hắn không chỉ muốn phá hoại, mà còn muốn anh phải tự tay hủy hoại chính mình bằng cách đưa ra lựa chọn sai lầm.

Mỹ Ngọc không cam lòng. “Chúng ta có thể vừa đối phó pháp lý, vừa khắc phục Tháp Rồng. Chúng ta có đủ nguồn lực mà!”

Kim Anh thở dài. “Không phải là không có đủ nguồn lực, mà là không có đủ thời gian và sự minh bạch. CĐTTĐB đang giám sát chặt chẽ mọi động thái của chúng ta. Bất kỳ khoản chi tiêu lớn nào cho Tháp Rồng vào lúc này đều có thể bị họ coi là ‘thao túng tài chính’ hoặc ‘chuyển dịch tài sản bất hợp pháp’. Hơn nữa, việc điều tra nội bộ về vụ tấn công mạng và phá hoại cũng sẽ khiến chúng ta tốn rất nhiều công sức và tiền bạc, trong khi CĐTTĐB có thể lợi dụng điều đó để đẩy nhanh quá trình điều tra của họ.”

Thanh Long từ từ mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm quét qua hai người phụ nữ. Anh hiểu cả hai đều có lý, và đều đang đặt lợi ích của Thiên Long lên hàng đầu. Nhưng vấn đề là, trong một ván cờ sinh tử, đôi khi phải chấp nhận hy sinh một quân cờ quý giá để giành lấy chiến thắng chung cuộc. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi thể chất và tinh thần đang dâng lên, nhưng bản năng của một chiến lược gia tài ba vẫn mách bảo anh rằng, đây là thời điểm quan trọng nhất để giữ vững cái đầu lạnh.

“Vậy, theo hai cô, đâu là ưu tiên hàng đầu?” Thanh Long hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một áp lực vô hình.

Kim Anh nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. “Sếp Long, ưu tiên hàng đầu lúc này là bảo vệ sự tự do của anh, và sự ổn định pháp lý của Thiên Long. Mọi hoạt động kinh doanh đều vô nghĩa nếu ban lãnh đạo bị vô hiệu hóa và tài sản bị đóng băng. Chúng ta cần tập trung toàn lực vào việc đối phó với CĐTTĐB, chứng minh sự trong sạch của chúng ta, và quan trọng hơn, tìm ra bằng chứng về sự liên quan của Hắc Ưng trong vụ Tháp Rồng để chuyển hướng điều tra.”

Mỹ Ngọc cúi đầu, bàn tay ôm chặt đầu như thể muốn ngăn chặn cơn đau đầu đang dâng trào. Cô hiểu lời của Kim Anh là đúng, nhưng việc từ bỏ Tháp Rồng lại là một quyết định quá đỗi khó khăn. “Nhưng chúng ta sẽ mất đi một lợi thế lớn, sếp Long. Hắc Ưng sẽ hả hê, và các đối thủ khác sẽ nhân cơ hội này để tấn công.”

Thanh Long hít một hơi sâu, cảm nhận mùi mực in từ các tài liệu khẩn cấp và mùi cà phê thoang thoảng trong không khí. Anh dựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang hoạt động không ngừng nghỉ. Mỗi lựa chọn đều dẫn đến một con đường đầy chông gai, và anh phải chọn con đường ít đau đớn nhất, con đường có khả năng dẫn đến chiến thắng cuối cùng. Anh thầm nghĩ, đây không chỉ là một cuộc chiến về tiền bạc hay quyền lực, đây còn là cuộc chiến về ý chí, về sự kiên cường.

Anh quay lại nhìn Mỹ Ngọc và Kim Anh, ánh mắt anh giờ đây đã trở nên kiên định hơn. “Cả hai lựa chọn đều là tự sát… vậy đâu là con đường ít đau đớn nhất?” Câu hỏi vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời thì thầm từ tận sâu trong tâm trí anh, vừa là sự chấp nhận nghịch cảnh, vừa là lời khẳng định về quyết tâm tìm ra lối thoát. Anh đã nhìn thấy những mạng lưới của Hắc Ưng, đã cảm nhận được những dòng chảy ngầm của quyền lực. Đã đến lúc anh phải đưa ra một quyết định, một quyết định sẽ định đoạt số phận của Thiên Long, và cả số phận của chính anh.

***

Cùng lúc đó, tại Tập đoàn Hắc Ưng, một bầu không khí hoàn toàn trái ngược đang bao trùm. Trần Đức Hùng ngồi trong văn phòng sang trọng của mình, một không gian được thiết kế tinh xảo với nội thất đắt tiền, những bức tranh nghệ thuật độc đáo và một tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố. Tuy nhiên, đằng sau vẻ hào nhoáng đó, ít ai biết rằng Hắc Ưng còn sở hữu những phòng ban nghiên cứu bí mật về năng lượng siêu nhiên, nơi ẩn chứa những công nghệ vượt xa thời đại, và có thể là nơi trú ẩn của một thế lực đối địch hoặc một tổ chức quyền lực khác mà Thanh Long chưa từng biết đến.

Hùng nhấp một ngụm rượu vang đỏ sóng sánh trong chiếc ly pha lê Baccarat, ánh mắt sắc bén như chim ưng dán chặt vào màn hình lớn đang chiếu bản tin nóng hổi về sự cố “Tháp Rồng”. Một nụ cười độc địa, đầy vẻ tự mãn và khinh miệt, nở trên khóe môi hắn. Hắn tận hưởng từng khoảnh khắc này, như một kẻ săn mồi đang ngắm nhìn con mồi hấp hối dưới móng vuốt của mình. Mùi rượu vang thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi da thuộc và gỗ quý, tạo nên một không gian đầy xa hoa nhưng cũng đậm chất nguy hiểm.

Hắn rút điện thoại ra, gọi cho một thuộc hạ thân tín. Giọng nói của hắn trầm ấm nhưng lại chứa đựng sự lạnh lẽo đến rợn người. “Tốt lắm. Kế hoạch đã diễn ra đúng như dự kiến. Hãy để Thanh Long nếm trải mùi vị của sự tuyệt vọng. Tháp Rồng của hắn sẽ biến thành đống đổ nát, và cả Thiên Long cũng sẽ chôn vùi theo nó.” Hắn dừng lại một chút, nghe đầu dây bên kia báo cáo thêm vài chi tiết, rồi nói tiếp: “Hãy tiếp tục tung tin đồn, đẩy giá cổ phiếu Thiên Long xuống đáy. Ta muốn thấy hắn gục ngã, muốn hắn hiểu rằng, trong thế giới này, kẻ mạnh mới là kẻ sống sót, và kẻ yếu chỉ có thể là con mồi.”

Trần Đức Hùng kết thúc cuộc gọi, đặt ly rượu xuống bàn. Hắn ngả lưng vào chiếc ghế xoay bọc da, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang bắt đầu lên đèn, những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu con mắt đang dõi theo hắn. Hắn tin rằng đòn đánh này đã đánh trúng tử huyệt của Thanh Long, đẩy anh vào một ván cờ mà không có đường lùi. Hắn đã dày công chuẩn bị cho khoảnh khắc này, từng bước tính toán, từng đòn hiểm độc. Sự kiêu ngạo của hắn dâng trào, bởi hắn tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Hắn thầm nhủ: “Ván cờ này, ta là người chiến thắng.” Hắn không hề nghi ngờ về điều đó. Hắn đã nghiên cứu Thanh Long, đã nhìn thấu những tham vọng và điểm yếu của anh. Hắn cho rằng, Thanh Long chỉ là một kẻ mới nổi, có chút tài năng và may mắn, nhưng chưa đủ tầm để đối phó với những đòn đánh thâm độc và quy mô như hắn đã giáng xuống. Cái mà hắn gọi là "Kế hoạch Dạ Ảnh" của Thanh Long, trong mắt hắn, chỉ là những nỗ lực yếu ớt của một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn đã từng chứng kiến nhiều kẻ mạnh hơn Thanh Long phải gục ngã trước những âm mưu của mình. Và Thanh Long, sẽ không phải là ngoại lệ. Hương vị của quyền lực tuyệt đối, của chiến thắng đã nằm trong tầm tay, khiến hắn say đắm đến tột độ.

***

Nửa đêm, Tập đoàn Thiên Khải chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn lại ánh sáng leo lét hắt ra từ văn phòng của Thanh Long trên tầng cao nhất. Thành phố Thiên Hải đã lên đèn rực rỡ, nhưng đối với anh, mọi thứ dường như đang chìm trong bóng tối. Anh đứng trước tấm bản đồ lớn của thành phố được gắn trên tường, nơi dự án "Tháp Rồng" được đánh dấu đỏ chói, như một vết thương đang rỉ máu. Mùi điều hòa lạnh lẽo tràn ngập không gian, nhưng không thể xua đi cái nóng ran trong đầu anh.

Thanh Long đã dành hàng giờ đồng hồ để cân nhắc mọi kịch bản, mọi rủi ro, mọi hậu quả có thể xảy ra. Anh đã nhìn sâu vào bản đồ tinh thần mà năng lực đặc biệt của anh đã vạch ra, phân tích từng nút thắt, từng mối liên hệ, từng điểm yếu. Anh đã cố gắng tìm kiếm một con đường khác, một lối thoát nào đó mà không cần phải hy sinh quá nhiều. Nhưng mỗi khi anh nghĩ đến việc bảo vệ "Tháp Rồng", hình ảnh Kim Anh lo lắng, những lời cảnh báo về CĐTTĐB và nguy cơ bị vô hiệu hóa lại hiện lên rõ ràng. Và mỗi khi anh nghĩ đến việc tập trung vào mặt trận pháp lý, hình ảnh Mỹ Ngọc đau đáu, những con số thiệt hại khổng lồ và sự sụt giảm uy tín của Thiên Long lại khiến trái tim anh thắt lại.

Anh nhắm mắt lại, siết chặt Thiên Long Ấn trong lòng bàn tay. Cảm giác kim loại lạnh lẽo thấm vào da thịt, truyền cho anh một nguồn năng lượng tĩnh tại, giúp anh tập trung. Anh nhớ lại những lời nói của Hắc Ưng, những đòn đánh tàn độc mà hắn đã giáng xuống. Hắn đã ép anh vào chân tường, nhưng hắn không biết rằng, một con rồng bị dồn vào đường cùng sẽ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Anh không thể để hắn chiến thắng một cách dễ dàng như vậy.

Cuối cùng, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long. Đó không phải là tia sáng của sự hy vọng, mà là tia sáng của sự quyết đoán lạnh lùng, của một chiến lược gia đã chấp nhận một mất mát lớn để hướng tới một mục tiêu cao cả hơn. Anh đã nhìn thấy điều mà Hắc Ưng không ngờ tới. Hắn nghĩ rằng mình đã đẩy Thanh Long vào thế không thể xoay sở, nhưng hắn lại quên rằng, đôi khi, lùi một bước là để tiến ba bước.

Anh rút điện thoại ra, lướt qua danh bạ. Ngón tay anh dừng lại ở một cái tên, một cái tên mà anh đã chuẩn bị từ rất lâu, một cái tên sẽ kích hoạt một phần khác của "Kế hoạch Dạ Ảnh". Anh bấm số, đợi vài tiếng chuông vang lên rồi có người nhấc máy.

“Kế hoạch A tạm dừng,” Thanh Long nói, giọng trầm, dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. “Chuyển sang… Kế hoạch B. Chuẩn bị cho một cuộc rút lui chiến lược. Nhưng không phải là đầu hàng.” Anh ngừng lại một chút, lắng nghe những phản hồi từ đầu dây bên kia, rồi tiếp tục: “Chúng ta sẽ chấp nhận thiệt hại từ ‘Tháp Rồng’. Tập trung toàn bộ nguồn lực để đối phó với CĐTTĐB. Để Kim Anh và Mỹ Ngọc làm việc của họ. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sẽ ngồi yên nhìn Hắc Ưng hả hê. Hãy bắt đầu thu thập những thông tin mà Lâm Phong đã tìm được về các giao dịch bất minh của hắn. Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho một đòn phản công không ngờ tới. Một đòn đánh vào chính nơi mà hắn nghĩ là an toàn nhất.”

Kết thúc cuộc gọi, Thanh Long đứng lặng trước tấm bản đồ. Anh nhìn chằm chằm vào điểm đánh dấu "Tháp Rồng", cảm nhận một nỗi đau âm ỉ trong lòng. Đó là một dự án đầy tâm huyết, một biểu tượng của sự vươn lên. Nhưng anh hiểu, đôi khi phải chấp nhận hy sinh những gì quý giá nhất để bảo vệ những gì còn lại, và để giành chiến thắng cuối cùng. Anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận sức mạnh cuộn chảy trong cơ thể, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong đôi mắt.

Anh khẽ thì thầm, ánh mắt sắc lạnh như dao, phản chiếu ánh đèn đêm của thành phố: “Hùng, mày nghĩ mày đã thắng ư? Ván cờ này mới chỉ bắt đầu.” Hắn đã đánh cược vào sự tuyệt vọng của anh, nhưng anh sẽ biến sự tuyệt vọng đó thành vũ khí. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và không ai có thể cướp đi được. Anh sẽ cho Hùng thấy, một con rồng bị thương vẫn có thể phun ra lửa, và một vị vua bị dồn vào góc vẫn có thể lật ngược ván cờ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bước vào hồi gay cấn nhất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ